Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao?
Kịch Bản Này Do Tôi Viết Sao? · 📖

Nam Chính Nguyên Tác Bắt Đầu Sai Kịch Bản

Chương 3 chương 🔄 Đang ra

“Tống Ý Chi, cô là người đọc, hay là người viết?”

Câu hỏi của Lục Hoài Thâm giống như một vệt mực đen rơi xuống mặt nước trong, loang ra từng vòng, càng lúc càng sâu.

Tống Ý Chi đứng trong hành lang khách sạn, ánh đèn trắng lạnh phủ lên vai, nhưng cô lại cảm thấy phía sau lưng mình lạnh hơn cả gió đêm ngoài cửa kính.

Người đọc.

Người viết.

Hai chữ sau khiến tim cô đập mạnh đến mức gần như đau.

Cô muốn hỏi lại hắn câu “người viết” là có ý gì, nhưng dòng chữ vừa hiện ra trước mắt vẫn còn ghim trong đầu cô.

“Nhân vật bị xóa đang khôi phục ký ức.”

Nhân vật bị xóa là ai?

Là Lục Hoài Thâm sao?

Hay là một người nào khác mà nguyên tác đã bỏ quên?

Tống Ý Chi nhìn người đàn ông trước mặt.

Hắn vẫn đứng đó, bình tĩnh, lạnh nhạt, giống như người vừa ném ra câu hỏi đáng sợ kia không phải hắn.

Cô biết mình không thể trả lời.

Càng không thể để hắn nhìn ra cô thật sự hoang mang.

Vì vậy, Tống Ý Chi cong môi cười nhẹ.

“Lục tiên sinh thích hỏi câu khó nhỉ?”

Lục Hoài Thâm nhìn cô.

“Khó sao?”

“Đối với một người vừa bị nửa sảnh tiệc định tội, vừa thấy mấy dòng chữ kỳ quái trước mắt, vừa bị một nhân vật phụ trong truyện hỏi mình là người đọc hay người viết…” Tống Ý Chi dừng lại, ánh mắt hơi sắc lên. “Anh thấy dễ à?”

Ánh mắt Lục Hoài Thâm khẽ động.

Hắn không bỏ qua hai chữ “nhân vật phụ”.

Tống Ý Chi cũng nhận ra mình lỡ lời.

Nhưng lỡ rồi thì thôi.

Diễn đến mức này, ai còn chưa biết ai bất thường nữa?

Hành lang yên tĩnh vài giây.

Cuối cùng, Lục Hoài Thâm nói: “Ít nhất cô thừa nhận mình biết đây không phải thế giới bình thường.”

“Tôi không thừa nhận.” Tống Ý Chi bình tĩnh đáp. “Tôi chỉ đang phối hợp với cách nói chuyện kỳ lạ của anh.”

“Phòng thủ quá nhanh không phải dấu hiệu của vô tội.”

“Còn hỏi quá nhiều không phải thói quen của người qua đường.”

Hai người nhìn nhau.

Không khí giữa họ không hề giống một cuộc gặp gỡ lãng mạn trong tiểu thuyết ngôn tình.

Không có tim đập thình thịch vì rung động.

Chỉ có cảm giác hai con cáo đang đứng ở hai đầu cây cầu hẹp, ai cũng muốn biết đối phương giấu dao ở đâu.

Đúng lúc đó, điện thoại trong tay Tống Ý Chi rung lên liên tục.

Cô cúi mắt nhìn.

Thông báo mạng xã hội nhảy ra dày đặc.

#TốngÝChiHạiHạNinh
#TiểuThưHàoMônGhenTuông
#CốDạBạchNênBảoVệHạNinh
#HạNinhBịChènÉp

Bốn hot search liên tiếp leo lên bảng xu hướng.

Tống Ý Chi im lặng một giây.

Hay thật.

Camera còn chưa lấy xong, nhân chứng còn chưa đối chất xong, trên mạng đã thay pháp luật tuyên án giúp cô rồi.

Đúng là tốc độ của kịch bản cẩu huyết.

Điều tra thì chậm như rùa, bôi nhọ thì nhanh như chuyển khoản.

Lục Hoài Thâm cũng nhìn thấy màn hình điện thoại cô.

Hắn nói: “Cảnh thứ hai bắt đầu rồi.”

Tống Ý Chi ngước mắt.

“Anh biết sẽ có chuyện này?”

“Biết một phần.”

“Vậy sao không nói sớm?”

“Cô sẽ tin?”

Tống Ý Chi nghẹn lại.

Không tin.

Đương nhiên không tin.

Một người vừa xuất hiện đã hỏi cô là người đọc hay người viết, còn biết cả dòng chữ lỗi, trong mắt cô hiện tại không khác gì quả bom hẹn giờ mặc vest.

Lục Hoài Thâm dường như đoán được suy nghĩ của cô, giọng vẫn bình thản.

“Tin hay không là chuyện của cô. Nhưng nếu cô còn đứng đây, dư luận sẽ viết thay cô phần nhận tội còn thiếu.”

Tống Ý Chi thu điện thoại lại.

“Cảm ơn nhắc nhở.”

Cô xoay người định rời đi.

Lục Hoài Thâm không ngăn.

Chỉ khi cô đi ngang qua hắn, hắn mới nói một câu rất nhẹ:

“Đừng vội thanh minh.”

Bước chân Tống Ý Chi khựng lại.

“Vì sao?”

“Vì người ta đang chờ cô thanh minh.”

Tống Ý Chi nghiêng đầu nhìn hắn.

Lục Hoài Thâm đứng dưới ánh đèn, nửa gương mặt chìm trong bóng tối nhạt.

“Nữ phụ càng giải thích, càng giống chột dạ. Đây là cách cũ nhất để buộc một người nhận vai phản diện.”

Tống Ý Chi nhìn hắn vài giây.

Câu này quá đúng.

Đúng đến mức cô không muốn cảm ơn.

Cô chỉ cười nhẹ.

“Lục tiên sinh hiểu nữ phụ ghê.”

Ánh mắt Lục Hoài Thâm hơi tối.

“Tôi hiểu cảm giác bị viết thành người không quan trọng hơn.”

Tống Ý Chi chưa kịp hỏi tiếp, hắn đã quay người đi về hướng ngược lại.

Câu nói đó bị bỏ lại trong hành lang yên tĩnh, giống một mảnh giấy bị xé khỏi bản thảo cũ.

Bị viết thành người không quan trọng.

Tống Ý Chi nhớ đến dòng chữ “nhân vật bị xóa đang khôi phục ký ức”, trong lòng càng thêm bất an.

Nhưng cô không có thời gian nghĩ nữa.

Vì cuộc chiến trên mạng đã bắt đầu.

Khi Tống Ý Chi trở về Tống gia, scandal đã lan khắp các nền tảng.

Tài khoản tiếp thị đăng bài như đã chuẩn bị sẵn bản thảo từ trước.

“Tiểu thư hào môn Tống Ý Chi ghen tuông đến mất kiểm soát, nghi đẩy Hạ Ninh ngã tại tiệc Cố thị.”

“Hạ Ninh nhiều lần nhường nhịn nhưng vẫn bị chèn ép, nguyên nhân có liên quan đến Cố Dạ Bạch?”

“Tống gia sẽ xử lý con gái gây họa thế nào?”

“Cố Dạ Bạch im lặng trước scandal, liệu có phải đã quá thất vọng với Tống Ý Chi?”

Tống Ý Chi ngồi trên ghế sofa, lướt từng bài một.

Bình luận bên dưới còn náo nhiệt hơn.

【Lại là Tống Ý Chi? Cô ta bám Cố Dạ Bạch bao lâu rồi còn chưa tỉnh à?】

【Hạ Ninh nhìn đáng thương thật sự, loại tiểu thư hào môn này đúng là coi trời bằng vung.】

【Cố thiếu nên cắt đứt với cô ta đi, không thì Hạ Ninh còn bị hại dài dài.】

【Nghe nói trong tiệc cô ta còn đe dọa nhân chứng?】

【Camera đâu? Sao chưa tung camera?】

【Có tiền thì camera cũng mất thôi, hiểu mà.】

Tống Ý Chi nhìn đến đây thì bật cười.

Rất tốt.

Đến cả tình tiết camera “có thể bị mất” cũng được cư dân mạng chuẩn bị sẵn giúp cô rồi.

Nguyên tác quả nhiên không lừa người.

Nữ phụ chỉ cần dính scandal, mọi người sẽ tự động bổ sung động cơ, thủ đoạn, chứng cứ và kết luận.

Một mình cô còn chưa kịp phạm tội, cư dân mạng đã viết xong hồ sơ phạm tội giúp cô.

Điện thoại lại rung lên.

Là cuộc gọi từ một số lạ.

Tống Ý Chi nhìn vài giây rồi bắt máy.

Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông trung niên nghiêm khắc.

“Tống Ý Chi, con lại gây ra chuyện gì?”

Tống Ý Chi nhắm mắt.

Tống gia.

Trong nguyên tác, sau vụ tiệc Cố thị, nhà họ Tống bắt đầu thất vọng với nữ phụ. Cha cô vì giữ thể diện gia tộc đã ép cô xin lỗi Hạ Ninh, còn anh trai cô thì cho rằng cô mất hết lý trí vì Cố Dạ Bạch.

Từ đây, nữ phụ dần bị cô lập.

Hiện tại, cảnh đó đang đến.

“Ba.” Tống Ý Chi bình tĩnh nói, “Con chưa gây chuyện.”

Đầu dây bên kia im lặng một giây rồi lạnh giọng:

“Hot search đã treo suốt một tiếng, con còn nói chưa gây chuyện?”

“Hot search treo không có nghĩa là con có tội.” Tống Ý Chi nói. “Nếu dựa vào hot search để định tội, vậy tòa án có thể đóng cửa, công ty truyền thông đi xét xử là được.”

Người đàn ông bên kia nghẹn lại.

“Tống Ý Chi!”

“Con biết ba muốn bảo vệ mặt mũi Tống gia.” Tống Ý Chi ngắt lời trước khi đối phương nổi giận. “Vậy càng không nên để con nhận lỗi khi chưa có kết quả camera. Một khi con xin lỗi, Tống gia không chỉ mất mặt, mà còn ngồi vững vị trí gia đình bao che cho con gái hại người.”

Đầu dây bên kia yên lặng.

Tống Ý Chi tiếp tục: “Ba cho con một đêm. Con xử lý được.”

“Con xử lý?” Giọng đối phương đầy hoài nghi. “Con định xử lý thế nào? Lại lên mạng mắng người?”

Tống Ý Chi rất muốn nói, theo nguyên tác đúng là nữ phụ từng làm vậy.

Nhưng cô không phải cô ta.

“Không.” Cô nói. “Con chỉ cần người của Tống gia không vội xin lỗi thay con.”

Một lát sau, đầu dây bên kia lạnh giọng:

“Trước sáng mai, nếu con không xử lý được, con tự đến xin lỗi Hạ Ninh.”

Cuộc gọi bị cắt.

Tống Ý Chi nhìn màn hình tối xuống, im lặng vài giây.

Sau đó cô mở máy tính.

Thanh minh bây giờ là hạ sách.

Càng giải thích, càng giống chột dạ.

Cô cần làm không phải là nói “tôi không hại Hạ Ninh”.

Mà là khiến mọi người đặt câu hỏi: “Vì sao vụ này lan nhanh đến vậy?”

Tống Ý Chi mở từng bài hot search, ghi lại thời gian đăng, tài khoản đầu tiên dẫn trend, tài khoản tiếp theo khuếch tán, tốc độ bình luận tăng bất thường.

Rất nhanh, cô phát hiện điểm không đúng.

Nhiều tài khoản tiếp thị đăng bài chỉ cách nhau chưa đến một phút.

Nội dung khác câu chữ nhưng cùng một cấu trúc.

Mở đầu thương xót Hạ Ninh.

Giữa bài nhắc đến chuyện Tống Ý Chi ghen vì Cố Dạ Bạch.

Cuối bài dẫn hướng “hào môn có thể dùng tiền ém camera”.

Mấy bài này nhìn như tự phát, thật ra rõ ràng có cùng một bộ khung.

Tống Ý Chi nhìn bảng thời gian mình vừa lập, khóe môi hơi cong.

Bắt được rồi.

Cô không cần chứng minh mình là người tốt.

Cô chỉ cần chứng minh có người đang cố biến cô thành người xấu.

Mười phút sau, tài khoản mạng xã hội đã xác thực của Tống Ý Chi đăng một bài mới.

Chỉ một câu.

“Nếu thật sự có kịch bản, vậy ai là người được lợi nhất khi tôi nhận vai phản diện?”

Không giải thích.

Không chửi bới.

Không nhắc tên Hạ Ninh.

Không nhắc Cố Dạ Bạch.

Cũng không thanh minh.

Nhưng chính vì không nói rõ, câu này lại lập tức khiến mạng xã hội nổ tung lần hai.

【Ý gì? Cô ta đang ám chỉ có người gài mình?】

【Lại bắt đầu diễn nạn nhân à?】

【Khoan, câu này nghe hơi lạ. Ai được lợi nhất nếu cô ta bị mắng?】

【Chẳng phải người được thương nhất là Hạ Ninh sao?】

【Đừng kéo Hạ Ninh vào, người ta bị hại còn chưa đủ à?】

【Nhưng hot search lên nhanh thật, bình thường scandal hào môn đâu có tốc độ này?】

【Có ai thống kê thời gian đăng bài chưa? Mấy account marketing như copy paste ấy.】

Mười lăm phút sau, Tống Ý Chi đăng tiếp một ảnh chụp bảng thống kê.

Không có kết luận.

Chỉ có thời gian bài đăng, tên tài khoản đã che một phần, nội dung trích đoạn giống nhau được đánh dấu màu.

Kèm một câu:

“Trước khi camera có kết quả, đã có người viết xong kết luận.”

Lần này, bình luận bắt đầu chia phe rõ rệt.

Một bên tiếp tục mắng cô giỏi ngụy biện.

Một bên bắt đầu nghi ngờ có người mua hot search.

Một số tài khoản phân tích truyền thông cũng nhảy vào.

【Đúng là dữ liệu lan truyền bất thường. Mấy tài khoản này bình thường nhận bài PR.】

【Cùng một cấu trúc bài, cùng một hướng dẫn dắt, khả năng cao có người đẩy.】

【Tống Ý Chi có hại Hạ Ninh hay không chưa biết, nhưng chắc chắn có người muốn cô ta chết trên mạng trước.】

Tống Ý Chi nhìn đến đây, cuối cùng mới thở ra một hơi.

Không tẩy trắng hoàn toàn.

Nhưng đủ để kéo nhịp.

Cô chưa cần dư luận tin cô.

Chỉ cần họ cãi nhau.

Khi đám đông không còn đồng thanh kết tội, kịch bản sẽ khó ép cô nhận vai phản diện hơn.

Đúng lúc ấy, trước mắt cô lại hiện lên dòng chữ trắng nhạt.

“Tuyến nữ phụ lệch 6%.”

“Dư luận nguyên tác bị nhiễu.”

“Đang kiểm tra khả năng tự sửa.”

Tống Ý Chi nhìn dòng chữ, cười lạnh.

Còn kiểm tra?

Cứ kiểm đi.

Cô muốn xem cái thế giới này rốt cuộc có bao nhiêu cách ép cô chết.

Cùng lúc đó, tại phòng làm việc trên tầng cao của khách sạn Cố thị, Cố Dạ Bạch đứng trước màn hình máy tính, sắc mặt trầm như nước.

Trợ lý đứng bên cạnh, thấp giọng báo cáo:

“Cố tổng, bản sao camera gốc đã lấy được. Đúng như Tống tiểu thư nói, góc quay không hoàn toàn rõ, nhưng có thể thấy lúc Hạ tiểu thư ngã, Tống tiểu thư không có động tác đẩy rõ ràng.”

Cố Dạ Bạch nhìn màn hình.

Trong đoạn video, Hạ Ninh đứng gần cầu thang phụ. Tống Ý Chi đúng là ở bên cạnh cô ta, nhưng giữa hai người có một khoảng cách rất nhỏ.

Sau đó có người đi ngang qua, góc quay bị che khuất chưa đến hai giây.

Khi người kia đi qua, Hạ Ninh đã ngã xuống.

Tống Ý Chi đứng tại chỗ, vẻ mặt trong camera cũng giống như vừa rồi ở sảnh tiệc: ngạc nhiên, không giống người vừa ra tay.

Cố Dạ Bạch cau mày.

Hắn tua lại đoạn video một lần nữa.

Rồi lần thứ ba.

Mỗi lần xem, cảm giác chắc chắn ban đầu lại nhạt đi một phần.

Trợ lý do dự hỏi:

“Có cần công bố không ạ?”

Cố Dạ Bạch không trả lời ngay.

Theo bản năng, hắn muốn bảo vệ Hạ Ninh.

Hạ Ninh yếu đuối, thiện lương, bị Tống Ý Chi làm khó không phải lần đầu.

Nhưng lý trí lại nói với hắn rằng chuyện hôm nay không đủ chứng cứ để định tội Tống Ý Chi.

Nhất là khi Triệu Mạn đã thừa nhận không nhìn thấy quá trình.

Cố Dạ Bạch nhìn bài đăng mới nhất của Tống Ý Chi trên mạng.

“Nếu thật sự có kịch bản, vậy ai là người được lợi nhất khi tôi nhận vai phản diện?”

Không hiểu vì sao, câu này khiến hắn rất khó chịu.

Không phải vì cô phản bác.

Mà vì cô dùng hai chữ “kịch bản”.

Giống như cô đang đứng ngoài tất cả, lạnh lùng nhìn bọn họ diễn một vở kịch đã được sắp đặt.

Trợ lý lại nói:

“Cố tổng, bên Hạ tiểu thư vừa gọi đến, nói Hạ tiểu thư bị bình luận trên mạng làm ảnh hưởng, tâm trạng không tốt.”

Cố Dạ Bạch theo thói quen cầm điện thoại.

Nhưng ngón tay vừa chạm vào màn hình, hắn lại dừng lại.

Trong đầu bỗng hiện lên hình ảnh Tống Ý Chi đứng giữa sảnh tiệc, bình tĩnh hỏi:

“Hiện tại chưa ai có tư cách kết tội tôi.”

Cố Dạ Bạch nhíu mày sâu hơn.

Hắn không gọi đi ngay.

Trợ lý nhìn thấy động tác đó, hơi ngạc nhiên.

Theo thói quen trước đây, chỉ cần Hạ Ninh gặp chuyện, Cố Dạ Bạch nhất định sẽ lập tức xuất hiện.

Nhưng lần này, hắn do dự.

Rất lâu sau, Cố Dạ Bạch mới nói:

“Gửi người đến hỏi tình hình của cô ấy. Tôi còn việc phải xử lý.”

Trợ lý sững người.

“Vâng.”

Cửa phòng đóng lại.

Cố Dạ Bạch nhìn đoạn camera trên màn hình, ánh mắt càng lúc càng nặng.

Hắn không biết vì sao mình không lập tức đến chỗ Hạ Ninh.

Chỉ biết trong lòng có một cảm giác rất lạ.

Như thể có một sợi dây vốn luôn kéo hắn đi về một hướng, hôm nay bỗng bị ai đó cắt rách một đường.

Không đứt.

Nhưng đau.

Trong căn hộ của Hạ Ninh, ly nước ấm bị đặt mạnh lên bàn.

Nước sóng sánh tràn ra vài giọt.

Triệu Mạn đứng bên cạnh, sắc mặt vẫn còn khó coi.

“Hạ Ninh, tớ xin lỗi. Lúc đó tớ bị cô ta hỏi đến rối nên mới…”

Hạ Ninh ngồi trên sofa, gương mặt vẫn tái nhợt, mắt còn hơi đỏ.

Nếu có người ngoài ở đây, chắc chắn sẽ nghĩ cô ta vừa chịu oan ức rất lớn.

Nhưng lúc này trong phòng chỉ có Triệu Mạn.

Vì vậy, vẻ mềm yếu trên mặt Hạ Ninh nhạt đi rất nhiều.

“Không trách cậu.” Giọng cô ta vẫn nhẹ, nhưng không còn run rẩy như trước. “Là Tống Ý Chi hôm nay quá khác.”

Triệu Mạn cắn môi.

“Cô ta trước đây đâu có thông minh như vậy. Chỉ cần nhắc đến Cố Dạ Bạch là phát điên, hôm nay cứ như đổi người.”

Hạ Ninh rũ mắt.

Đổi người.

Ba chữ này khiến đầu ngón tay cô ta hơi siết lại.

Tống Ý Chi hôm nay không chỉ đổi tính.

Cô ta tránh được lời thoại.

Tránh được cảnh nhận tội.

Thậm chí còn biết dùng dư luận để phản đòn.

Không giống nữ phụ cũ.

Càng không giống một con rối bị kịch bản kéo dây.

Hạ Ninh nhìn bài đăng của Tống Ý Chi trên điện thoại.

“Nếu thật sự có kịch bản…”

Khóe môi cô ta chậm rãi cong lên, nhưng nụ cười kia không có chút ấm áp.

“Tống Ý Chi, cô cũng bắt đầu nhận ra rồi sao?”

Triệu Mạn không nghe rõ.

“Hạ Ninh, cậu nói gì?”

Hạ Ninh thu lại biểu cảm, ngẩng đầu lên, lại là dáng vẻ dịu dàng yếu ớt.

“Không có gì. Chỉ là chuyện này không thể để tiếp tục lệch như vậy.”

Triệu Mạn vội hỏi: “Vậy chúng ta làm gì?”

Hạ Ninh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố phản chiếu trong mắt cô ta, giống những mảnh thủy tinh vỡ.

“Đẩy thêm một chút.”

“Đẩy thêm?”

“Ừ.” Hạ Ninh khẽ nói. “Nếu cô ta muốn nói có người viết kịch bản cho mình, vậy để mọi người thấy cô ta thật sự đang diễn.”

Nửa giờ sau, một đoạn bài viết mới xuất hiện trên mạng.

Một tài khoản tự xưng là nhân viên phục vụ tại tiệc Cố thị đăng bài:

“Tôi không dám nói tên thật, nhưng lúc đó tôi ở gần hiện trường. Sau khi Hạ tiểu thư ngã, Tống Ý Chi không hề quan tâm, còn đứng đó cười. Người như vậy bây giờ lại nói mình bị gài, thật đáng sợ.”

Bài viết rất nhanh được đẩy lên.

Ngay sau đó, vài tài khoản khác đồng loạt đăng lại.

【Tôi tin nhân viên phục vụ hơn tin tiểu thư hào môn.】

【Không quan tâm người bị thương mà còn cười? Quá độc.】

【Câu kịch bản kia đúng là cô ta đang diễn nạn nhân thôi.】

Tống Ý Chi nhìn bài viết mới, sắc mặt lạnh xuống.

Lần này khôn hơn rồi.

Không nói cô đẩy người.

Chỉ nói thái độ của cô lạnh lùng.

Loại công kích đạo đức này khó phản bác hơn, vì nó không cần chứng cứ tuyệt đối.

Nhưng cũng chính vì vậy, sơ hở càng lớn.

Tống Ý Chi mở lại danh sách tài khoản đăng bài.

Cùng một cụm từ.

“Đứng đó cười.”

“Không hề quan tâm.”

“Diễn nạn nhân.”

Ba cụm này xuất hiện lặp lại với tần suất bất thường.

Cô lưu lại ảnh chụp màn hình.

Sau đó đăng bài thứ ba.

Lần này, cô viết:

“Người chứng kiến thật thường nhớ chi tiết khác nhau. Người nhận cùng một bản thảo mới dùng cùng một cụm từ.”

Kèm theo là hình ảnh so sánh mười hai bài đăng có cấu trúc giống nhau.

Ngay lập tức, mạng xã hội chuyển hướng lần nữa.

【Má, đúng là giống văn mẫu thật.】

【Tôi vừa tìm thử, mấy tài khoản này mới lập tháng trước.】

【Có người mua bài thật à?】

【Nhưng mua bài không có nghĩa Tống Ý Chi vô tội.】

【Đúng, nhưng ít nhất chứng minh có người muốn dẫn dư luận.】

Tống Ý Chi nhìn bình luận cuối cùng, hài lòng gật đầu.

Đúng.

Cô không cần họ nói cô vô tội.

Chỉ cần họ nói: có người muốn dẫn dư luận.

Đó chính là vết nứt đầu tiên.

Mà vết nứt một khi xuất hiện, bức tường “nữ phụ ác độc” sẽ không còn kín nữa.

Đúng lúc này, điện thoại cô rung lên.

Không phải thông báo mạng xã hội.

Là một tin nhắn từ số lạ.

Nội dung rất ngắn:

“Cô tìm sai hướng rồi.”

Tống Ý Chi cau mày.

Ngay sau đó, tin nhắn thứ hai gửi đến.

“Hot search chỉ là bề mặt. Thứ cô nên xem là phần bị xóa.”

Tim cô khẽ trầm xuống.

Cô gõ lại:

“Lục Hoài Thâm?”

Đối phương không trả lời câu hỏi.

Chỉ gửi đến một file nén.

Tên file là:

【Draft_00_deleted_fragment】

Tống Ý Chi nhìn tên file, ngón tay dừng trên màn hình rất lâu.

Draft.

Bản thảo.

Deleted fragment.

Đoạn bị xóa.

Cô cảm thấy đầu mình bắt đầu đau nhói, giống như có thứ gì đó bị nhốt rất sâu đang cố gắng va vào cánh cửa ký ức.

Cô mở file.

Bên trong là một đoạn văn bản rất ngắn.

Không giống ghi chú điều tra.

Càng không giống tài liệu thương mại.

Nó giống một đoạn bản thảo tiểu thuyết.

“Trong buổi tiệc của Cố thị, Tống Ý Chi lần đầu nhận ra ánh mắt của Lục Hoài Thâm không giống những người khác. Hắn không thương hại nàng, cũng không kết tội nàng. Hắn chỉ nhìn nàng như nhìn một người vốn không nên xuất hiện ở đây.”

Tống Ý Chi nín thở.

Đoạn này…

Không tồn tại trong nguyên tác cô từng đọc.

Trong bản truyện hiện tại, chương tiệc Cố thị gần như toàn bộ xoay quanh Cố Dạ Bạch, Hạ Ninh và Tống Ý Chi. Lục Hoài Thâm chỉ được nhắc thoáng qua như một khách mời, thậm chí không có đoạn miêu tả ánh mắt này.

Nhưng đoạn văn này lại viết rất rõ.

Rõ đến mức giống như đã từng tồn tại, rồi bị ai đó cắt đi.

Tống Ý Chi kéo xuống dưới.

Còn một đoạn nữa.

“Có những nhân vật sinh ra không phải để làm nền. Chỉ là khi câu chuyện đổi hướng, họ bị bỏ lại ngoài lề trang giấy.”

Tống Ý Chi cảm thấy ngón tay mình lạnh đi.

Câu này khiến cô nghĩ ngay đến Lục Hoài Thâm.

Bị bỏ lại ngoài lề trang giấy.

Giống hệt câu hắn nói ở hành lang: “Tôi hiểu cảm giác bị viết thành người không quan trọng hơn.”

Cô tiếp tục kéo xuống.

Cuối file có một dòng ghi chú.

“Bản nháp 00. Chưa đăng. Không đưa vào bản chính.”

Dưới cùng là tên bút danh.

Ba chữ.

Rất đơn giản.

Rất quen.

Quen đến mức khiến máu trong người Tống Ý Chi như bị rút sạch trong chớp mắt.

Cô nhìn chằm chằm vào bút danh đó.

Một tiếng sấm mơ hồ như vang lên rất xa.

Không.

Không phải sấm.

Là ký ức.

Trong đầu cô đột nhiên lóe lên một hình ảnh.

Màn hình laptop phát ra ánh sáng xanh nhạt trong căn phòng tối.

Ngoài cửa sổ là tiếng mưa rơi liên miên.

Một file bản thảo đang mở.

Con trỏ chuột nhấp nháy ở cuối dòng chữ.

Có người ngồi trước màn hình, ngón tay đặt trên bàn phím, gõ xuống tên bút danh ấy.

Từng phím.

Từng chữ.

Tống Ý Chi ôm lấy đầu.

Cơn đau dữ dội ập đến, khiến cô suýt nữa gục xuống bàn.

Trước mắt cô hiện lên những mảnh vỡ hỗn loạn.

Bình luận độc giả.

Bản thảo dang dở.

Một thư mục tên “Kịch bản sửa lần cuối”.

Tiếng mưa ngoài cửa sổ.

Và bút danh kia.

Bút danh đó…

Rõ ràng là của cô.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊