Tôi Xuyên Thành Nữ Phụ Do Chính Mình Ghét Nhất
“Cô còn muốn giả vờ đến khi nào nữa?”
Giọng nam lạnh lẽo vang lên bên tai, giống như lưỡi dao mỏng cắt ngang lớp không khí ồn ào.
Tống Ý Chi mở mắt.
Đèn pha lê trên trần nhà rực sáng đến chói mắt. Tiếng người xì xào, tiếng máy ảnh lách tách, tiếng giày cao gót ma sát trên sàn đá cẩm thạch chen lẫn vào nhau, tạo thành một thứ âm thanh hỗn loạn khiến đầu cô đau như muốn nứt ra.
Cô còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, cổ tay đã bị ai đó siết chặt.
Người đàn ông trước mặt mặc vest đen, gương mặt tuấn tú, đường nét sắc lạnh, ánh mắt nhìn cô như nhìn một vết bẩn không nên tồn tại trong buổi tiệc này.
“Tống Ý Chi.” Hắn gằn từng chữ. “Tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi? Đừng động vào Hạ Ninh.”
Tống Ý Chi ngẩn ra.
Tống Ý Chi?
Hạ Ninh?
Cái tên này… sao nghe quen thế?
Một tiếng nức nở rất khẽ vang lên từ phía sau người đàn ông.
Tống Ý Chi theo bản năng nhìn qua.
Cách cô không xa, một cô gái mặc váy trắng đang ngồi dưới đất, cổ tay hơi đỏ lên, khóe mắt ướt nước. Mái tóc dài rũ xuống bên vai, gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, cả người yếu ớt như cánh hoa bị mưa vùi dập.
Xung quanh cô ta có mấy vị tiểu thư đang vây lại, người đưa khăn, người đỡ vai, người bất bình nhìn Tống Ý Chi.
“Hạ Ninh, cậu đừng sợ, có bọn mình ở đây.”
“Tống tiểu thư cũng quá đáng rồi, trước mặt bao nhiêu người mà còn dám ra tay.”
“Chỉ vì Cố thiếu quan tâm Hạ Ninh hơn một chút, cô ta đã ghen đến mức này sao?”
“Đúng là tiểu thư nhà giàu quen thói ngang ngược, thật đáng sợ.”
Tống Ý Chi chậm rãi cúi đầu nhìn mình.
Trên người cô là một chiếc váy dạ hội màu đỏ rượu, thiết kế tinh xảo, đắt tiền đến mức chỉ cần nhìn đường may cũng biết không phải thứ người bình thường có thể mặc. Trên cổ tay trắng nõn còn đeo một chiếc vòng kim cương lấp lánh. Móng tay được sơn màu đỏ trầm, sắc bén, kiêu ngạo, rất hợp với hình tượng ác nữ trong tiểu thuyết.
Không đúng.
Rất không đúng.
Cô nhớ rõ mình vừa rồi còn đang ở nhà.
Cô chỉ thức khuya đọc lại một cuốn tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết, đọc đến đoạn nữ phụ bị vả mặt trong tiệc rượu thì tức đến mức muốn ném điện thoại.
Nữ phụ đó tên là Tống Ý Chi.
Một tiểu thư hào môn kiêu ngạo, mê nam chính Cố Dạ Bạch đến mất não, nhiều lần hãm hại nguyên nữ chính Hạ Ninh. Kết cục cuối cùng của cô ta vô cùng thê thảm: bị gia tộc ruồng bỏ, bị Cố Dạ Bạch ghét bỏ, bị dư luận vùi dập, cuối cùng chết trong một biến cố được tác giả mô tả qua loa bằng mấy dòng.
Mà cảnh trước mắt này…
Là cảnh bắt đầu cho chuỗi bi kịch của nữ phụ.
Trong nguyên tác, tại buổi tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Cố thị, Hạ Ninh bị người ta đẩy ngã ở khu vực gần cầu thang phụ. Tất cả bằng chứng đều chỉ về phía Tống Ý Chi. Nữ phụ vì ghen tuông, vì không chịu nổi việc Cố Dạ Bạch bảo vệ Hạ Ninh, đã mất kiểm soát mà thừa nhận mình “chỉ muốn dạy cô ta một bài học”.
Cũng từ câu nói ngu xuẩn đó, thanh danh của Tống Ý Chi bắt đầu sụp đổ.
Tống Ý Chi hít sâu một hơi.
Hay thật.
Người khác xuyên sách ít nhất còn có thời gian nhận thông tin, soi gương, làm quen hoàn cảnh.
Còn cô vừa mở mắt đã được phát thẳng combo xét xử công khai.
Không có hướng dẫn tân thủ, không có bàn tay vàng, không có hệ thống phát quà.
Chỉ có một đám người đang chờ cô nhận tội.
Cảm ơn, trải nghiệm xuyên sách này đúng là rất tiết kiệm thời gian.
“Tôi hỏi cô, có phải cô đẩy Hạ Ninh không?”
Giọng Cố Dạ Bạch kéo cô về thực tại.
Tống Ý Chi ngước mắt nhìn hắn.
Nam chính nguyên tác, Cố Dạ Bạch.
Người thừa kế Cố gia, lạnh lùng, cao ngạo, sinh ra đã đứng trên đỉnh kim tự tháp. Trong truyện, hắn là người luôn bảo vệ Hạ Ninh, cũng là người nhiều lần đẩy Tống Ý Chi vào đường cùng.
Ánh mắt hắn lúc này không có chút tin tưởng nào.
Chỉ có chán ghét và thất vọng.
Nếu là nữ phụ nguyên tác, lúc này chắc chắn sẽ bị ánh mắt đó kích thích đến phát điên, sau đó gân cổ nói ra mấy câu như: “Đúng thì sao? Ai bảo cô ta quyến rũ anh!”
Nghĩ đến đây, cổ họng Tống Ý Chi đột nhiên nghẹn lại.
Một luồng cảm giác kỳ lạ từ sâu trong cơ thể dâng lên, như thể có bàn tay vô hình đang bóp lấy dây thanh quản cô, ép cô phải nói ra câu thoại nào đó.
Môi cô hơi hé mở.
Một câu nói gần như sắp bật ra khỏi miệng.
Đúng thì sao? Ai bảo cô ta…
Tống Ý Chi lạnh cả sống lưng.
Không.
Không được nói.
Câu thoại này một khi nói ra, cô sẽ chết chắc.
Cô cắn mạnh vào đầu lưỡi. Cơn đau sắc nhọn khiến đầu óc lập tức tỉnh táo hơn.
Mùi máu nhàn nhạt lan trong khoang miệng.
Cố Dạ Bạch cau mày. “Cô còn muốn im lặng?”
“Không.” Tống Ý Chi chậm rãi rút cổ tay mình ra khỏi tay hắn.
Cô ngẩng đầu, khóe môi cong lên rất nhẹ.
“Chỉ là tôi đang nghĩ, Cố thiếu hỏi tội nhanh như vậy, là vì đã có chứng cứ, hay là vì người ngã xuống là Hạ Ninh?”
Không khí xung quanh bỗng yên tĩnh trong chớp mắt.
Không ai ngờ Tống Ý Chi sẽ nói câu này.
Ngay cả Cố Dạ Bạch cũng khựng lại.
Trong nguyên tác, Tống Ý Chi lúc này đáng lẽ phải tức giận, phải mất kiểm soát, phải giống một kẻ ghen tuông ngu xuẩn tự tay dâng dao cho người khác.
Nhưng người trước mặt hắn lúc này lại quá bình tĩnh.
Bình tĩnh đến mức xa lạ.
Hạ Ninh ngồi dưới đất, hàng mi khẽ run.
Cô ta nhẹ nhàng kéo tay áo người bên cạnh, giọng mềm đến mức khiến người ta thương xót.
“Dạ Bạch, anh đừng trách Ý Chi nữa. Có lẽ cô ấy chỉ nhất thời xúc động. Em không sao thật mà.”
Vừa nói, cô ta vừa cố đứng dậy, nhưng mới nhúc nhích đã khẽ rên một tiếng.
Mấy người xung quanh lập tức đau lòng.
“Hạ Ninh, cậu đừng cố.”
“Cô ấy đã bị đau đến vậy còn nói đỡ cho Tống Ý Chi.”
“Đúng là người tốt bị bắt nạt.”
Tống Ý Chi nhìn màn này, suýt nữa bật cười.
Quả nhiên là nguyên nữ chính.
Không cần nói Tống Ý Chi có tội, chỉ cần nói “đừng trách cô ấy”, mọi người tự động hiểu thành cô đã làm sai.
Kỹ năng bị động: càng yếu đuối càng có lý.
Còn cô, nữ phụ ác độc, chỉ cần đứng yên thở thôi cũng giống đang chuẩn bị hại người.
Tống Ý Chi cụp mắt nhìn Hạ Ninh.
“Hạ tiểu thư nói tôi nhất thời xúc động.” Cô hỏi rất nhẹ, “Vậy ý cô là, cô tận mắt thấy tôi đẩy cô?”
Hạ Ninh hơi sững lại.
Cô ta ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe.
“Ý Chi, tôi không muốn làm lớn chuyện…”
“Không muốn làm lớn chuyện mà để Cố thiếu chất vấn tôi trước mặt nửa sảnh tiệc?” Tống Ý Chi ngắt lời, giọng vẫn rất bình thản. “Hạ tiểu thư, cô tốt bụng thật đấy. Tốt đến mức tôi hơi theo không kịp.”
Sắc mặt vài người xung quanh thay đổi.
Có người lập tức bất bình.
“Tống Ý Chi, cô nói vậy là có ý gì? Hạ Ninh đã không muốn truy cứu rồi, cô còn muốn ép cô ấy sao?”
Tống Ý Chi quay đầu nhìn người vừa nói.
Đó là một cô gái mặc váy xanh nhạt, trong nguyên tác hình như là bạn thân của Hạ Ninh, tên Triệu Mạn. Ở cảnh này, cô ta chính là nhân chứng quan trọng, khẳng định đã nhìn thấy Tống Ý Chi đứng gần Hạ Ninh trước khi Hạ Ninh ngã.
Tống Ý Chi nhớ rất rõ.
Sau này mới biết, Triệu Mạn căn bản không tận mắt nhìn thấy quá trình. Cô ta chỉ đến nơi sau khi Hạ Ninh ngã xuống.
Nhưng nữ phụ nguyên tác quá ngu, bị kích vài câu đã nhận tội, khiến lời của Triệu Mạn trở thành “chứng cứ”.
Tống Ý Chi nhìn cô ta, mỉm cười.
“Vậy cô thấy tôi đẩy cô ấy?”
Triệu Mạn hơi nghẹn.
“Tôi… tôi thấy cô đứng rất gần Hạ Ninh.”
“Đứng gần bằng đẩy người?” Tống Ý Chi hỏi.
Triệu Mạn lập tức đỏ mặt vì tức. “Lúc đó ở khu vực đó chỉ có cô và Hạ Ninh!”
“Chắc không?”
“Đương nhiên!”
“Vậy cô đứng ở đâu?”
Triệu Mạn sửng sốt. “Cái gì?”
Tống Ý Chi thong thả chỉnh lại chiếc vòng trên cổ tay, giọng rõ ràng vang lên giữa đám đông.
“Tôi hỏi, lúc Hạ Ninh ngã, cô đứng ở đâu? Bên trái cầu thang phụ, bên phải bàn rượu, hay ở lối vào hành lang?”
Triệu Mạn há miệng.
“Tôi… tôi đứng gần đó.”
“Gần đó là chỗ nào?” Tống Ý Chi tiếp tục hỏi. “Cách chúng tôi một mét, ba mét, hay mười mét?”
Triệu Mạn bắt đầu lúng túng. “Tình huống lúc đó hỗn loạn như vậy, ai mà nhớ rõ…”
“Không nhớ rõ vị trí của mình, nhưng lại nhớ rõ tôi đẩy người?” Tống Ý Chi hơi nghiêng đầu. “Trí nhớ của Triệu tiểu thư chọn lọc thú vị thật.”
Xung quanh bắt đầu có tiếng bàn tán nhỏ.
Triệu Mạn tức đến đỏ mắt. “Cô đang ngụy biện!”
“Tôi đang hỏi chi tiết.” Tống Ý Chi thu lại nụ cười. “Nếu cô là nhân chứng, chi tiết của cô rất quan trọng. Nếu cô không phải, vậy xin đừng dùng suy đoán để định tội tôi.”
Triệu Mạn cứng họng.
Cố Dạ Bạch nhìn Tống Ý Chi, ánh mắt sâu hơn vài phần.
Hắn dường như cũng bắt đầu nhận ra có gì đó không đúng.
Tống Ý Chi không cho hắn thời gian suy nghĩ quá lâu.
Cô quay sang Hạ Ninh.
“Hạ tiểu thư, đến lượt cô.”
Hạ Ninh khẽ siết tay.
Tống Ý Chi nói: “Cô nói mình bị đẩy. Vậy người đẩy cô dùng tay trái hay tay phải?”
Hạ Ninh ngẩng đầu nhìn cô, trong mắt lộ ra vẻ tổn thương.
“Ý Chi, cô nhất định phải ép tôi nhớ lại chuyện khó chịu đó sao?”
“Không phải cô không muốn làm lớn chuyện sao?” Tống Ý Chi thở dài, giọng rất chân thành. “Vậy chúng ta làm rõ một lần, sau đó ai về nhà nấy, chẳng phải tốt hơn à?”
Có người bật cười rất khẽ, nhưng lập tức nín lại.
Sắc mặt Hạ Ninh trắng hơn.
Cố Dạ Bạch lạnh giọng: “Tống Ý Chi, đủ rồi.”
“Chưa đủ.” Tống Ý Chi nhìn thẳng vào hắn. “Cố thiếu, anh có thể ghét tôi, đó là tự do cá nhân của anh. Nhưng nếu anh muốn định tội tôi trước mặt nhiều người như vậy, ít nhất phải cho tôi cơ hội hỏi vài câu.”
Cố Dạ Bạch im lặng.
Tống Ý Chi tiếp tục: “Tôi nhớ lúc nãy Hạ tiểu thư đứng ở gần cầu thang phụ, phía sau là lan can, bên trái là bàn rượu, bên phải là hành lang dẫn ra ban công. Nếu tôi thật sự đẩy cô ấy từ phía trước, vết đỏ trên cổ tay phải nằm ở mặt trong, vì cô ấy sẽ chống tay theo phản xạ.”
Cô cúi mắt nhìn cổ tay Hạ Ninh.
“Nhưng vết đỏ của Hạ tiểu thư nằm ở mặt ngoài cổ tay.”
Một câu rơi xuống, cả sảnh tiệc yên tĩnh hơn hẳn.
Hạ Ninh theo bản năng rụt tay lại.
Hành động này quá nhanh, nhanh đến mức không giống một người hoàn toàn vô tội.
Tống Ý Chi nhìn thấy, Cố Dạ Bạch cũng nhìn thấy.
“Có thể là do lúc ngã va vào đâu đó…” Triệu Mạn vội nói.
“Có thể.” Tống Ý Chi gật đầu rất dễ nói chuyện. “Vậy càng nên kiểm tra camera.”
Sắc mặt Triệu Mạn thay đổi.
Tống Ý Chi quay đầu nhìn về phía nhân viên phục vụ đang đứng cách đó không xa.
“Khách sạn này là nơi tổ chức tiệc của Cố thị. Khu vực cầu thang phụ và hành lang đều có camera an ninh đúng không?”
Nhân viên bị gọi tên lập tức bối rối nhìn về phía quản lý.
Quản lý khách sạn lau mồ hôi, miễn cưỡng bước ra.
“Có… có camera. Nhưng khu vực đó là góc phụ, không chắc có quay rõ toàn bộ…”
“Không sao.” Tống Ý Chi nói. “Có thời gian, có góc quay, có người ra vào là đủ.”
Cô nhìn sang Cố Dạ Bạch.
“Cố thiếu, anh là chủ của buổi tiệc hôm nay. Muốn lấy camera chắc không khó chứ?”
Cố Dạ Bạch nhìn cô thật lâu.
Ánh mắt hắn không còn chỉ có chán ghét như ban đầu.
Có thêm nghi ngờ.
Không phải nghi ngờ cô có tội.
Mà là nghi ngờ cô tại sao lại khác.
Tống Ý Chi thản nhiên để hắn nhìn.
Trong lòng lại âm thầm thở phào.
Tạm thời giữ được cái mạng nhỏ.
Thanh danh có thể từ từ cứu, nhưng nếu bị ép nhận tội ở đây thì cốt truyện sẽ giống như tàu cao tốc không phanh, trực tiếp đưa cô đến nghĩa địa nữ phụ.
“Ý Chi…” Hạ Ninh bỗng khẽ gọi cô.
Tống Ý Chi nhìn qua.
Hạ Ninh cúi đầu, giọng rất thấp, như thể bị tổn thương đến cực điểm.
“Tôi thật sự không muốn làm mọi chuyện thành như vậy. Nếu cô cảm thấy tôi cản trở cô và Dạ Bạch, tôi có thể rời đi. Nhưng tại sao cô nhất định phải khiến tất cả mọi người khó xử?”
Lời này vừa ra, không khí lập tức đổi chiều.
Quả nhiên, kỹ năng kéo cảm xúc của nguyên nữ chính không phải dạng vừa.
Câu nào cũng không nói cô có tội, nhưng câu nào cũng gợi ý rằng cô vì ghen mà hại người.
Tống Ý Chi nhìn Hạ Ninh vài giây.
Sau đó cô cười.
Không phải kiểu cười kiêu ngạo chói mắt của nữ phụ nguyên tác, mà là một nụ cười rất nhẹ, có chút bất đắc dĩ.
“Hạ tiểu thư, cô hiểu lầm rồi.”
Hạ Ninh ngẩng lên.
Tống Ý Chi nói chậm rãi: “Tôi không có hứng thú cản trở cô và Cố Dạ Bạch.”
Cố Dạ Bạch cau mày.
Không chỉ hắn, những người xung quanh cũng sửng sốt.
Ai chẳng biết Tống Ý Chi thích Cố Dạ Bạch đến mức mất mặt?
Cô vì hắn mà nhắm vào Hạ Ninh không biết bao nhiêu lần.
Bây giờ cô lại nói không có hứng thú?
Tống Ý Chi nhìn vẻ mặt của mọi người, trong lòng chỉ muốn vỗ tay cho danh tiếng tệ hại của thân thể này.
Thật tốt.
Tốt đến mức cô nói một câu thật lòng cũng không ai tin.
Cô nhìn Cố Dạ Bạch, giọng bình tĩnh.
“Cố thiếu, từ hôm nay trở đi, anh muốn bảo vệ ai, yêu ai, tin ai, đều không liên quan đến tôi.”
Cố Dạ Bạch ngẩn ra.
Hạ Ninh cũng khựng lại.
Tống Ý Chi tiếp tục: “Nhưng nếu có người muốn mượn tên anh để đổ tội cho tôi, vậy lại là chuyện khác.”
Cô xoay người nhìn quanh đám đông.
“Camera cứ kiểm tra. Nhân chứng cứ đối chiếu. Thời gian cứ xác minh. Nếu cuối cùng chứng minh là tôi làm, tôi công khai xin lỗi Hạ tiểu thư.”
Nói đến đây, cô ngừng một chút.
Ánh mắt cô quét qua Triệu Mạn, Hạ Ninh, rồi dừng ở Cố Dạ Bạch.
“Nếu không phải tôi làm, vậy người vu oan tôi cũng nên công khai xin lỗi.”
Không ai nói gì.
Đám đông vừa rồi còn chắc chắn cô là kẻ ác, bây giờ bỗng không còn ai dám mở miệng trước.
Sự im lặng này đối với Tống Ý Chi đã đủ.
Cô không cần thắng triệt để ngay chương đầu.
Cô chỉ cần khiến cốt truyện trật một đường nhỏ.
Chỉ cần một đường nhỏ thôi, cô đã có cơ hội sống.
Đúng lúc này, từ phía rìa đám đông, cô cảm nhận được một ánh nhìn.
Tống Ý Chi nghiêng đầu.
Bên cạnh cột đá màu trắng ở cuối sảnh, một người đàn ông đứng trong vùng sáng mờ của đèn treo tường.
Hắn mặc vest xám đậm, dáng người cao, vai rộng, khí chất trầm ổn đến mức gần như tách biệt khỏi sự ồn ào của buổi tiệc.
Khác với Cố Dạ Bạch sắc bén và lạnh lùng lộ liễu, người này giống như mặt hồ sâu lúc nửa đêm. Không gợn sóng, không dễ nhìn thấu.
Lục Hoài Thâm.
Cái tên này bất ngờ bật ra trong đầu Tống Ý Chi.
Cô nhớ trong nguyên tác, Lục Hoài Thâm chỉ là một nhân vật phụ rất mờ nhạt. Hắn xuất hiện không nhiều, đa phần chỉ như người ngoài cuộc trong vài sự kiện hào môn, thỉnh thoảng được nhắc đến là người thừa kế Lục gia, tính cách lạnh nhạt, không thích xen vào chuyện của người khác.
Nhưng kỳ lạ là, độc giả từng bình luận rất nhiều về hắn.
Có người nói nhân vật này rõ ràng có khí chất nam chính, nhưng tác giả viết quá ít.
Có người tiếc vì hắn xuất hiện vài lần đã biến mất.
Có người còn đùa rằng chắc tác giả quên mất mình từng tạo ra người này.
Lúc này, Lục Hoài Thâm đang nhìn cô.
Ánh mắt hắn không giống những người khác.
Không có ghét bỏ.
Không có thương hại.
Không có phán xét.
Chỉ có một loại dò xét rất sâu, như thể hắn đang nhìn một biến số không nên xuất hiện trong phương trình đã được viết sẵn.
Tống Ý Chi hơi lạnh gáy.
Chẳng hiểu sao, cô cảm thấy người này nguy hiểm hơn Cố Dạ Bạch nhiều.
Cố Dạ Bạch dù sao cũng là nam chính nguyên tác, hành vi có dấu vết để lần theo.
Còn Lục Hoài Thâm…
Nguyên tác viết về hắn quá ít.
Nhân vật thiếu thông tin thường đồng nghĩa với rủi ro cao.
Tống Ý Chi nhanh chóng thu hồi ánh mắt.
Lục Hoài Thâm cũng không bước tới.
Hắn chỉ đứng đó, lặng lẽ nhìn cô, khóe môi gần như không có độ cong, nhưng ánh mắt dường như sâu hơn một chút.
Như thể hắn vừa xác nhận điều gì.
“Camera tôi sẽ cho người lấy.” Cố Dạ Bạch cuối cùng lên tiếng.
Giọng hắn vẫn lạnh, nhưng không còn chắc chắn như ban đầu.
Tống Ý Chi gật đầu.
“Vậy làm phiền Cố thiếu.”
Cố Dạ Bạch nhìn cô, mày nhíu chặt.
“Tống Ý Chi, tốt nhất là cô đừng giở trò.”
Tống Ý Chi mỉm cười.
“Câu này tôi cũng muốn nói với người khác.”
Cố Dạ Bạch nghẹn lại.
Tống Ý Chi không nhìn hắn nữa.
Cô xoay người muốn rời khỏi sảnh tiệc, nhưng vừa bước được một bước, cơn đau nhói bất ngờ bổ xuống đầu.
Trước mắt cô tối sầm.
Những âm thanh xung quanh như bị kéo xa.
Tiếng người nói, tiếng nhạc, tiếng máy ảnh, tất cả trở nên mơ hồ như chìm dưới nước.
Trong đầu cô vang lên tiếng rè rè kỳ lạ.
Sau đó, trước mắt cô chậm rãi hiện ra một dòng chữ màu trắng nhạt.
Không giống màn hình hệ thống trong mấy truyện xuyên sách cô từng đọc.
Nó giống một dòng văn bản bị lỗi, chữ lúc rõ lúc mờ, méo mó như tín hiệu yếu.
“Tuyến nữ phụ lệch 1%.”
Tống Ý Chi khựng lại.
Chữ trắng chớp tắt vài lần.
Rồi một dòng khác hiện ra.
“Tác giả đã vào truyện.”
Tim Tống Ý Chi đập mạnh một cái.
Cô đứng giữa sảnh tiệc sáng rực, xung quanh toàn là những gương mặt xa lạ đang nhìn mình bằng ánh mắt nghi ngờ, khinh thường hoặc tò mò.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, cô lại cảm thấy lạnh như bị ném vào một căn phòng tối không có cửa.
Tác giả?
Không phải độc giả.
Không phải người xuyên sách.
Mà là tác giả?
Dòng chữ kia bắt đầu tan dần trong không khí, như chưa từng tồn tại.
Tống Ý Chi nhìn chằm chằm vào khoảng không trước mắt, đầu ngón tay lạnh buốt.
Một ý nghĩ hoang đường lướt qua, nhưng cô lập tức ép mình phủ nhận.
Không thể nào.
Cô chỉ là người xuyên vào truyện.
Chắc chắn chỉ là vậy.
Nhưng sống lưng cô vẫn không khống chế được mà lạnh toát.
Tống Ý Chi nhìn chằm chằm dòng chữ đang tan dần trước mắt.
“Tác giả?”
Cô khẽ lẩm bẩm.
“Ai là tác giả?”