Thái Tử Phi Bệnh Yếu Không Dễ...
Thái Tử Phi Bệnh Yếu Không Dễ Chọc · 📖

Người khỏe mạnh mới phải làm việc

Chương 6 chương Hoàn thành

Ta được triệu hồi về Phượng Nghi Cung vào sáng ngày thứ bảy ở biệt viện Thanh Dưỡng.

Lúc người của Hoàng hậu đến truyền lời, ta đang ngồi dưới mái hiên ăn chè sen.

Chè sen ở biệt viện nấu rất vừa miệng. Hạt sen mềm, nước chè thanh, không quá ngọt, cũng không quá nhạt. Quan trọng nhất là khi ăn, không có ai đứng bên cạnh hỏi ta vì sao bệnh mãi không khỏi.

Ta rất thích.

Đáng tiếc, người thích yên tĩnh thường không được yên tĩnh lâu.

Thẩm ma ma đứng dưới bậc thềm, hành lễ với ta rồi nói:

“Thái tử phi nương nương, Hoàng hậu nương nương có lệnh, hôm nay mời nương nương vào Phượng Nghi Cung một chuyến. Chuyện Lưu Quang Hiên đã tra được vài phần, cần nương nương có mặt đối chất.”

Ta đặt thìa xuống.

Lưu Ly đứng bên cạnh lập tức căng thẳng.

“Ma ma, thân thể chủ tử nhà ta mấy ngày nay mới khá lên một chút. Nếu vào cung đối chất, e rằng…”

Thẩm ma ma nhìn Lưu Ly, giọng ôn hòa hơn bình thường.

“Hoàng hậu nương nương đã dặn chuẩn bị xe mềm, ghế mềm, trà nhạt và thái y đi cùng. Nương nương nói, sẽ không để Thái tử phi chịu mệt vô ích.”

Nghe hai chữ “vô ích”, ta khẽ cong môi.

Không để ta chịu mệt vô ích.

Vậy nghĩa là hôm nay có trò hay đáng để mệt.

Ta lau khóe môi, đứng dậy.

“Làm phiền ma ma chờ ta thay y phục.”

Lưu Ly lập tức quay sang nhìn ta.

“Chủ tử…”

Ta vỗ nhẹ mu bàn tay nàng.

“Không sao.”

Nàng nhỏ giọng:

“Nhưng người mới dưỡng được vài ngày, sắc mặt còn chưa tốt.”

Ta cười.

“Hôm nay không thể bệnh quá sớm.”

Lưu Ly ngẩn ra.

Ta nói tiếp:

“Phải chờ đối phương nói hết đã.”

Lưu Ly im lặng một lát, sau đó gật đầu rất nghiêm túc.

“Nô tỳ hiểu rồi. Hôm nay ho vừa, chóng mặt để sau.”

Ta nhìn nàng, nhất thời không biết nên khen hay nên thở dài.

Đứa nhỏ này đi theo ta lâu quá, quả nhiên đã học hỏng.

Nhưng học hỏng rất tốt.

Trong cung này, người quá trong sáng dễ bị đem đi nấu canh bổ.

Khi xe ngựa vào đến cửa cung, Tiêu Hoài Sâm đã chờ ở đó.

Hắn mặc áo bào màu xanh sẫm, trên mặt không có vẻ mệt mỏi sau một đêm mất ngủ như hôm trước, nhưng ánh mắt rất nặng.

Có lẽ mấy ngày nay hắn không dễ chịu.

Bị người mình từng tin tưởng lừa, bị người mình từng nghi ngờ nhìn thấu, bị mẫu hậu gọi vào Phượng Nghi Cung dạy dỗ, còn phải tự mình tra đám cung nhân trong Đông cung.

Nghĩ thôi đã thấy mệt.

Nhưng không sao.

Hắn khỏe mạnh.

Người khỏe mạnh vốn nên làm việc.

Ta vén rèm, đang định xuống xe, hắn đã bước tới đưa tay.

Ta nhìn bàn tay hắn, im lặng một nhịp.

Cuối cùng vẫn để Lưu Ly đỡ mình xuống.

Bàn tay Tiêu Hoài Sâm dừng giữa không trung, rồi chậm rãi thu lại.

Hắn thấp giọng hỏi:

“Thân thể nàng chịu được không?”

Ta đáp:

“Chịu được một lát.”

“Mẫu hậu đã cho chuẩn bị ghế mềm.”

“Thiếp biết.”

Hắn nhìn ta, muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ nói:

“Lát nữa nếu khó chịu, nói với cô.”

Ta mỉm cười.

“Điện hạ yên tâm, thiếp rất biết giữ mạng.”

Tiêu Hoài Sâm khựng lại.

Có lẽ hắn nghe ra câu này không phải đùa.

Ta cũng không định giải thích.

Giữ mạng vốn là bản lĩnh lớn nhất của ta.

Nếu không, ta đã sớm chết từ chương đầu.

Phượng Nghi Cung hôm nay khác hẳn ngày thỉnh an hôm trước.

Không khí trong chính điện lạnh hơn.

Không phải vì thiếu lò sưởi.

Mà vì người ngồi trên phượng tọa hôm nay không định cho ai dùng nước mắt để làm ấm chuyện này.

Tạ Hoàng hậu ngồi trên cao, cung trang đỏ sẫm, phượng trâm trên tóc ánh lên sắc vàng lạnh. Hai bên là Thẩm ma ma và người của Nội đình. Phía dưới có vài cung nhân bị trói tay quỳ ở một bên, đầu cúi sát đất, run đến mức không dám thở mạnh.

Trần Viễn Thanh cũng đã có mặt, hòm thuốc đặt bên cạnh, vẻ mặt nghiêm túc.

Ta nhìn ông ấy một cái.

Ông ấy nhìn lại ta.

Ánh mắt của ông ấy rất bình tĩnh, nhưng ta vẫn đọc ra một chút mệt mỏi quen thuộc.

Có lẽ trong lòng ông ấy đang nghĩ: Thái tử phi hôm nay lại phải bệnh đến mức nào?

Ta dùng ánh mắt đáp lại: hôm nay cố gắng không làm phiền thái y quá sớm.

Trần thái y cụp mắt.

Không biết ông ấy có hiểu không.

Tiêu Hoài Sâm đứng bên trái chính điện. Sắc mặt hắn nặng nề, ánh mắt không nhìn về phía cửa.

Mà cửa điện lúc này vừa có tiếng động.

Bạch Y Lan bị dẫn vào.

Nàng ta không còn vẻ thanh lệ thoát tục như ngày mới vào Đông cung. Áo váy vẫn sạch sẽ, tóc vẫn chải gọn, nhưng sắc mặt tái nhợt, đôi mắt đỏ lên, trên người có một loại tiều tụy sau nhiều ngày bị cấm túc.

Nhưng dù vậy, lưng nàng ta vẫn thẳng.

Rất tốt.

Ta thích đối thủ còn có khí thế.

Nếu vừa vào đã mềm nhũn khóc lóc, cuộc đối chất sẽ bớt thú vị.

Bạch Y Lan bước vào chính điện, quỳ xuống.

“Y Lan gặp qua Hoàng hậu nương nương.”

Hoàng hậu không bảo nàng ta đứng lên.

Bà chỉ nhìn nàng ta, giọng nhàn nhạt:

“Bạch thị, ngươi có biết hôm nay bản cung gọi ngươi đến vì chuyện gì không?”

Bạch Y Lan cúi đầu.

“Y Lan không biết.”

Ta ngồi trên ghế mềm bên phải, nghe câu này, trong lòng lập tức thở dài.

Lại là không biết.

Nếu “không biết” có thể đổi thành bạc, Bạch Y Lan hiện giờ đã giàu hơn quốc khố.

Hoàng hậu cũng không nổi giận.

Bà chỉ nhìn Thẩm ma ma.

“Đọc.”

Thẩm ma ma tiến lên, trong tay cầm một cuốn ghi chép của Nội đình.

“Sau khi tra xét Lưu Quang Hiên, Nội đình phát hiện cung nhân bên cạnh Bạch thị nhiều lần tự tiện đưa vật chưa qua Thái y viện kiểm tra vào Tĩnh Nguyệt Điện. Bao gồm trà đặc ngày đầu vào Đông cung, canh bổ, hương an thần, túi thơm, áo choàng tẩm hương, và túi thơm dùng trong ngày thỉnh an Phượng Nghi Cung.”

Từng món được đọc ra, chính điện càng yên tĩnh.

Bạch Y Lan cúi đầu, tay đặt trên đầu gối siết chặt.

Thẩm ma ma tiếp tục:

“Những vật này đã được Trần thái y kiểm tra và ghi chép. Tuy không phải độc dược trí mạng, nhưng đều không hợp với thân thể Thái tử phi. Nếu dùng lâu, sẽ khiến người thể hư khí huyết bất ổn, phát sốt, tức ngực, mất ngủ, bệnh cũ tái phát.”

Hoàng hậu nhìn Trần thái y.

“Trần thái y, ngươi nói.”

Trần Viễn Thanh bước ra, cúi người.

“Bẩm Hoàng hậu nương nương, đúng là như vậy. Những vật Bạch trắc phi đưa đến không phải độc giết người ngay lập tức, nhưng chính vì vậy mới khó phát hiện. Thái tử phi vốn thể hư, nếu dùng những thứ ấy nhiều lần, bệnh tình sẽ ngày càng nặng. Người ngoài nhìn vào chỉ nghĩ nương nương vốn thân thể không tốt, không dễ nghi đến vật bên ngoài.”

Lời này vừa rơi xuống, sắc mặt Tiêu Hoài Sâm càng lạnh.

Ta ngồi bên cạnh, đầu ngón tay chậm rãi vuốt mép lò sưởi.

Không phải độc giết người ngay.

Chỉ là từng chút từng chút kéo người xuống.

Thủ đoạn như vậy trong cung rất thường gặp.

Không rực rỡ.

Không máu me.

Nhưng sạch sẽ.

Nếu ta thật sự chết bệnh, người ngoài sẽ chỉ thở dài một câu: Thái tử phi vốn thân thể yếu.

Rất tiện.

Rất nhẹ nhàng.

Cũng rất độc.

Bạch Y Lan lập tức ngẩng đầu.

“Hoàng hậu nương nương, Y Lan thật sự không biết những thứ đó không hợp với Thái tử phi. Ta chỉ nghe người khác nói tốt nên mới đưa đến. Ta không muốn giết tỷ tỷ.”

Hoàng hậu hỏi:

“Không muốn giết, vậy muốn làm gì?”

Bạch Y Lan nghẹn lại.

Ta cúi đầu uống một ngụm trà nhạt.

Câu hỏi của Hoàng hậu luôn rất đúng trọng tâm.

Không muốn giết, không có nghĩa là không muốn hại.

Bạch Y Lan run giọng:

“Ta chỉ muốn chăm sóc tỷ tỷ, muốn được Đông cung chấp nhận. Nhưng tỷ tỷ lần nào cũng không nhận, còn khiến Thái y viện ghi chép, khiến Hoàng hậu nương nương phạt ta học quy củ. Ta mới vào cung, mọi người đều xem ta như người ngoài. Ta chỉ là… chỉ là quá sợ.”

Hoàng hậu không nói.

Thẩm ma ma lại đọc tiếp:

“Lời đồn trong Đông cung về việc Thái tử phi giả bệnh tranh sủng, qua tra hỏi cung nhân, bắt nguồn từ hai cung nữ từng hầu hạ tại Lưu Quang Hiên. Hai người này khai rằng có người bên cạnh Bạch thị ám chỉ Thái tử phi dùng bệnh để giữ Thái tử, khiến Bạch thị bị phạt oan.”

Một cung nữ quỳ bên cạnh lập tức dập đầu.

“Nương nương tha mạng! Nô tỳ chỉ nghe Thu Nguyệt tỷ tỷ bên cạnh Bạch trắc phi nói, không phải nô tỳ tự bịa!”

Một cung nữ khác cũng run rẩy nói:

“Nô tỳ cũng vậy. Thu Nguyệt tỷ tỷ nói Thái tử phi bệnh ba năm, ai biết là thật hay giả. Còn nói nếu không phải Thái tử phi cố ý làm lớn chuyện, Bạch trắc phi sẽ không bị Hoàng hậu nương nương ghét bỏ.”

Bạch Y Lan sắc mặt trắng bệch.

“Thu Nguyệt tự tiện nói, không liên quan đến ta!”

Ta nhìn nàng.

Lại không biết.

Không biết nhiều đến mức khiến người nghe cũng mệt.

Hoàng hậu lạnh giọng:

“Đưa Thu Nguyệt lên.”

Rất nhanh, một cung nữ bị áp giải vào. Nàng ta chính là cung nữ thân cận của Bạch Y Lan, cũng là người từng đưa túi thơm đến Tĩnh Nguyệt Điện.

Thu Nguyệt vừa quỳ xuống đã khóc.

“Nương nương tha mạng! Nô tỳ chỉ làm theo lời trắc phi. Trắc phi nói nếu không khiến mọi người nghi ngờ bệnh của Thái tử phi, nàng sẽ mãi chiếm danh phận chính phi, Hoàng hậu nương nương cũng sẽ mãi đứng về phía nàng. Trắc phi nói chỉ cần lời đồn lan ra, Điện hạ nhất định sẽ dao động…”

“Câm miệng!”

Bạch Y Lan quay phắt lại, sắc mặt biến đổi.

“Ngươi nói bậy!”

Thu Nguyệt khóc đến run rẩy:

“Nô tỳ không dám nói bậy. Mật thư cũng là trắc phi giao cho nô tỳ đưa ra ngoài. Trắc phi nói Từ công tử sẽ có cách cứu nàng…”

Chính điện lập tức lạnh xuống.

Từ công tử.

Từ Kính.

Cuối cùng cũng tới.

Hoàng hậu nâng mắt.

Thẩm ma ma dâng lên một phong thư đã bị niêm phong lại.

“Đây là mật thư bắt được từ người của Lưu Quang Hiên. Nội đình đã đối chiếu bút tích, đúng là chữ của Bạch thị. Trong thư có nhắc đến Từ Kính, Tuyên Vương phủ cũ, cùng vài câu: ‘Đông cung đã có biến’, ‘chính phi chưa trừ, khó thành đại sự’.”

Bạch Y Lan run lên.

“Không phải… không phải như vậy…”

Tiêu Hoài Sâm nhìn nàng ta, giọng rất thấp:

“Y Lan, thư này là nàng viết?”

Bạch Y Lan nhìn hắn.

Ánh mắt nàng ta lập tức đỏ lên.

“Điện hạ, người tin ta. Ta chỉ là bị ép. Ta không biết Từ Kính muốn làm gì. Hắn nói hắn biết thân thế của ta, nói ta vốn không nên chỉ làm một trắc phi bị người xem thường. Hắn nói ta nếu muốn sống tốt trong Đông cung, phải nắm được vị trí của mình.”

Tiêu Hoài Sâm không chớp mắt nhìn nàng.

“Vị trí của nàng là gì?”

Bạch Y Lan nghẹn.

Ta ngồi bên cạnh, rất muốn thay nàng trả lời.

Vị trí của nàng, đương nhiên là đứng trên đầu ta.

Nhưng ta không nói.

Hôm nay không cần ta vội.

Có Hoàng hậu ở đây, có Nội đình ở đây, có chứng cứ ở đây.

Ta chỉ cần ngồi yên làm một người bệnh yếu.

Dĩ nhiên, ngồi yên cũng hơi mỏi lưng.

Lưu Ly lập tức rất hiểu chuyện, lặng lẽ chỉnh gối sau lưng ta.

Ta hài lòng tựa lại.

Người bệnh yếu có người hầu lanh lợi, đúng là hạnh phúc nhỏ trong cung đấu.

Hoàng hậu nhìn Bạch Y Lan.

“Ngươi nói ngươi bị ép. Vậy chén trà ngày đầu, canh bổ, hương liệu, túi thơm, áo choàng, lời đồn, mật thư, từng chuyện từng chuyện, đều là người khác ép ngươi?”

Bạch Y Lan khóc:

“Ta chỉ muốn tự bảo vệ mình! Ta vào Đông cung, ai cũng nhìn ta không vừa mắt. Hoàng hậu nương nương không thích ta. Thái tử phi tỷ tỷ có danh phận chính phi, có Khương gia sau lưng, có Thái y viện che chở, còn có ân cứu mạng với Điện hạ. Ta có gì? Ta chỉ có tình cảm của Điện hạ. Nếu ngay cả điểm này cũng bị người cướp mất, ta còn sống thế nào?”

Ta nghe đến đây, cuối cùng đặt chén trà xuống.

Bạch Y Lan nhìn ta, ánh mắt đầy oán hận.

Ta chậm rãi nói:

“Muội muội muốn tự bảo vệ, nên đầu độc ta. Vậy ta muốn sống, có phải cũng nên phản kích một chút?”

Bạch Y Lan cứng đờ.

Nàng ta dường như muốn phản bác hai chữ “đầu độc”.

Ta lại bổ sung:

“À, Trần thái y nói không phải độc giết người ngay. Vậy đổi cách nói cho chuẩn.”

Ta nhìn nàng, giọng rất bình tĩnh.

“Muội muốn tự bảo vệ, nên dùng những thứ có thể khiến ta bệnh nặng hơn, từng chút từng chút ép ta suy sụp. Vậy ta muốn sống, có phải cũng nên phản kích một chút?”

Không ai nói gì.

Chỉ có Bạch Y Lan thở dốc.

Ta tiếp tục:

“Muội nói mình không có gì. Nhưng muội có Điện hạ thương tiếc, có nước mắt, có câu ‘không hiểu quy củ’, có người ngoài cung thay muội tính toán. Còn ta có gì?”

Ta khẽ cười.

“Ta có bệnh.”

Bạch Y Lan nhìn ta.

“Ta bệnh, nên không uống trà của muội. Ta bệnh, nên không dùng hương của muội. Ta bệnh, nên không nhận túi thơm, không mặc áo choàng. Ta bệnh, nên còn sống đến hôm nay.”

Ta dừng một chút.

“Muội hận ta bệnh đúng lúc. Nhưng nếu ta không bệnh đúng lúc, hiện tại người quỳ ở đây chưa chắc là muội. Có lẽ đã là linh vị của ta.”

Lưu Ly đứng sau lưng ta, mắt đỏ lên.

Trần thái y cúi đầu, thở rất nhẹ.

Tiêu Hoài Sâm nhìn ta, trong mắt có đau đớn nặng nề.

Nhưng ta không nhìn hắn.

Hôm nay không phải để hắn đau lòng.

Hôm nay là để hắn nhìn cho rõ.

Bạch Y Lan cắn răng:

“Tỷ tỷ nói như vậy, chẳng qua vì tỷ đang thắng. Nếu không có tỷ, ta và Điện hạ vốn có thể rất tốt. Là tỷ chiếm vị trí chính phi, là tỷ khiến Hoàng hậu nương nương ghét ta, là tỷ khiến Đông cung không chấp nhận ta!”

Ta nhìn nàng ta.

“Nếu không có ta, Đông cung vẫn có quy củ.”

Bạch Y Lan khựng lại.

Ta nói từng chữ:

“Muội muội hận ta, chi bằng hận mình vào nhầm nơi. Trong cung này, tình yêu không lớn hơn mạng người.”

Câu này rơi xuống, sắc mặt Bạch Y Lan trắng như giấy.

Nàng ta đột nhiên quay sang Tiêu Hoài Sâm, gần như bò về phía hắn.

“Điện hạ! Điện hạ, người từng nói sẽ bảo hộ ta. Người từng nói trong cung lạnh lẽo, chỉ có ta là thật lòng với người. Ta cứu người ngoài cung, ta vì người mới vào Đông cung. Ta yêu người thật lòng! Chẳng lẽ những thứ đó đều không tính sao?”

Tiêu Hoài Sâm nhìn nàng.

Trong khoảnh khắc ấy, ta thấy ánh mắt hắn dao động.

Dù sao Bạch Y Lan từng là người hắn muốn bảo vệ.

Dù sao trong nguyên tác, bọn họ có rất nhiều tình tiết sống chết bên nhau.

Dù sao nam chính không thể trong một ngày đã xóa sạch mọi rung động cũ.

Ta không vội.

Nếu lần này hắn vẫn chọn đỡ Bạch Y Lan, vậy ta sẽ lập tức xin Hoàng hậu cho ta ở biệt viện Thanh Dưỡng đến già.

Cũng tốt.

Đỡ phiền.

Nhưng Tiêu Hoài Sâm cuối cùng không bước tới.

Hắn chỉ đứng tại chỗ, nhìn Bạch Y Lan.

“Y Lan, yêu không phải lý do để hại người.”

Bạch Y Lan run lên.

Hắn nói tiếp, giọng khàn nhưng rõ:

“Tự bảo vệ cũng không phải lý do để lấy mạng người khác thử đường.”

Nước mắt Bạch Y Lan rơi xuống.

“Người không tin ta nữa…”

Tiêu Hoài Sâm nhắm mắt một lát.

“Không phải cô không tin nàng.”

Hắn mở mắt, nhìn từng món chứng cứ đặt trên án.

“Là nàng không cho cô cách nào để tiếp tục tin.”

Bạch Y Lan như bị rút sạch sức lực, ngồi phịch xuống nền điện.

Ta nhìn nàng, trong lòng không có khoái ý quá lớn.

Chỉ có cảm giác bụi rơi xuống đất.

Một người từng mang hào quang nữ chính nguyên tác, cuối cùng cũng bị kéo về hiện thực.

Ở hiện thực này, khóc không thể xóa chứng cứ.

Tình yêu cũng không thể che đi mạng người.

Hoàng hậu cuối cùng lên tiếng.

“Bạch thị cấu kết người ngoài, tự tiện truyền mật thư, làm loạn Đông cung, nhiều lần dùng vật không hợp hại Thái tử phi, lại tung lời đồn hủy danh chính phi. Tội này không thể chỉ dùng một câu không hiểu quy củ để bỏ qua.”

Bạch Y Lan ngẩng đầu, sợ hãi nhìn bà.

“Hoàng hậu nương nương…”

Hoàng hậu không nhìn nàng ta nữa, chỉ nói với người của Nội đình:

“Tạm thời phế vị trắc phi, giáng làm thứ nhân. Giao người cho Tông Nhân phủ tiếp tục tra rõ chuyện Từ Kính và Tuyên Vương phủ cũ. Trước khi tra xong, không được để nàng ta liên hệ bất kỳ ai bên ngoài.”

Bạch Y Lan hét lên:

“Không! Ta không đi Tông Nhân phủ! Điện hạ! Điện hạ cứu ta!”

Tiêu Hoài Sâm đứng yên.

Hắn không nói cứu.

Cũng không quay mặt đi.

Hắn nhìn Bạch Y Lan bị người của Nội đình kéo ra ngoài.

Ánh mắt nàng ta nhìn hắn từ cầu xin biến thành tuyệt vọng, cuối cùng biến thành oán hận.

Đến cửa điện, nàng ta bỗng quay đầu nhìn ta.

“Khương Ninh Sơ! Ngươi đừng tưởng thắng ta là có thể ngồi yên trên vị trí Thái tử phi! Một ngày nào đó, ngươi cũng sẽ bị người bỏ lại!”

Ta nhìn nàng ta, cảm thấy câu này khá quen.

Hình như trong nguyên tác, nguyên chủ chết trước khi bị bỏ lại.

Cũng xem như một loại bỏ lại.

Ta mỉm cười rất nhẹ.

“Vậy chờ ngày đó đến rồi nói. Dù sao ta bệnh, đi chậm, không vội.”

Bạch Y Lan bị kéo đi.

Tiếng nàng ta dần xa.

Chính điện Phượng Nghi Cung cuối cùng yên tĩnh trở lại.

Sau khi Bạch Y Lan bị đưa đi, người của Nội đình cũng lui xuống một phần.

Hoàng hậu xoa nhẹ mi tâm.

Dù bà không lộ vẻ mệt, nhưng ta biết xử lý chuyện này không đơn giản.

Bạch Y Lan không chỉ là một trắc phi gây chuyện.

Sau lưng nàng ta còn có Từ Kính, còn có Tuyên Vương phủ cũ, còn có khả năng có người muốn dùng nàng ta làm rối Đông cung.

Chuyện này đưa đến Tông Nhân phủ, tức là đã không còn là chuyện hậu viện nữa.

Đúng lúc ta đang nghĩ nên dùng lý do gì để lui xuống nghỉ ngơi, Tiêu Hoài Sâm đã bước tới trước mặt ta.

“Ninh Sơ.”

Ta ngẩng đầu.

Hắn nhìn ta, ánh mắt có áy náy, hối hận, cũng có thứ gì đó sâu hơn trước kia.

“Cô sai rồi.”

Ta nghe câu này lần thứ mấy rồi?

Không nhớ rõ.

Nhưng hôm nay hắn nói khác với mấy lần trước.

Không phải chỉ vì hắn nghi ngờ ta.

Mà là vì hắn cuối cùng nhìn rõ toàn bộ.

Hắn thấp giọng:

“Cô sai khi luôn muốn nàng bao dung. Sai khi nghĩ nàng không tranh là vì nàng không để ý. Sai khi dùng sự hiểu chuyện của nàng để đổi lấy yên ổn cho Đông cung.”

Ta không nói gì.

Hắn tiếp tục:

“Cô từng nghĩ cho nàng danh phận, bảo vệ Tĩnh Nguyệt Điện, để Thái y viện chăm sóc nàng, như vậy đã là bù đắp. Nhưng cô chưa từng nghĩ, chính vì nàng là Thái tử phi, nàng mới phải chịu nhiều thứ hơn người khác.”

Ta nhìn hắn.

Tiêu Hoài Sâm cúi mắt.

“Cô cũng sai khi hỏi nàng có phải dùng bệnh để giữ cô không.”

Lưu Ly đứng sau lưng ta, hừ rất khẽ.

Rất nhỏ.

Nhưng trong điện quá yên tĩnh.

Nên mọi người đều nghe thấy.

Ta quay đầu nhìn nàng.

Lưu Ly lập tức cúi đầu.

“Nô tỳ thất lễ.”

Hoàng hậu ngồi trên cao, khóe môi tựa hồ động rất nhẹ.

Ta thầm nghĩ: không sao, hừ rất đúng lúc.

Tiêu Hoài Sâm không tức giận.

Hắn chỉ nhìn ta.

“Ninh Sơ, cô sẽ bù đắp.”

Ta thở dài.

“Điện hạ.”

Hắn khựng lại.

Ta nói:

“Thiếp biết người áy náy. Nhưng áy náy không thể dùng để vá hết mọi chuyện.”

Hắn im lặng.

Ta tiếp tục:

“Người muốn bù đắp thì trước tiên hãy tự quản hậu viện của mình. Thiếp bệnh, không làm thay nữa.”

Tiêu Hoài Sâm nhìn ta.

Lần này, ta không né.

“Trà là thiếp né. Hương là thiếp né. Túi thơm là thiếp né. Lời đồn cũng là thiếp phải tự chứng minh. Nếu chuyện nào thiếp cũng tự làm, vậy xin hỏi Điện hạ, trong Đông cung này người khỏe mạnh để làm gì?”

Chính điện lại yên tĩnh.

Hoàng hậu bỗng bật cười rất khẽ.

Tiếng cười không lớn, nhưng đủ khiến không khí căng cứng dịu xuống một chút.

Bà nhìn Tiêu Hoài Sâm.

“Nghe rõ chưa?”

Tiêu Hoài Sâm cúi đầu.

“Nhi thần nghe rõ.”

Hoàng hậu lạnh nhạt nói:

“Thái tử phi thân thể yếu, trước kia vì giữ thể diện cho Đông cung, nhịn đã đủ nhiều. Từ hôm nay trở đi, Đông cung chỉnh đốn lại.”

Bà nhìn Thẩm ma ma.

“Truyền lệnh của bản cung.”

Thẩm ma ma lập tức bước ra.

Hoàng hậu nói từng điều một:

“Thứ nhất, Tĩnh Nguyệt Điện là nơi Thái tử phi dưỡng bệnh. Không có lệnh của Thái tử phi, bất kỳ thị thiếp, cung nhân nào cũng không được tự tiện vào.”

“Thứ hai, đồ ăn, thuốc, hương liệu, y phục và mọi vật đưa đến Thái tử phi đều phải qua Thái y viện kiểm tra. Ai tự tiện đưa, nhẹ thì phạt trượng, nặng thì giao Nội đình.”

“Thứ ba, hậu viện Đông cung tạm thời do Nội đình và người của Phượng Nghi Cung phụ giúp chỉnh lý. Những cung nhân lai lịch không rõ, miệng lưỡi sinh sự, toàn bộ thay ra.”

“Thứ tư, Thái tử tự quản người của mình. Đừng chuyện gì cũng đẩy đến trước mặt Thái tử phi. Nàng bệnh yếu, không phải quản sự không công của Đông cung.”

Ta nghe đến điều thứ tư, suýt nữa muốn đứng dậy hành đại lễ với Hoàng hậu.

Mẫu hậu.

Người thật sự hiểu nỗi khổ của con bệnh.

Tiêu Hoài Sâm cúi đầu nhận:

“Nhi thần tuân mệnh.”

Hoàng hậu lại nhìn ta.

“Ninh Sơ, con tiếp tục ở biệt viện dưỡng bệnh cũng được, muốn về Tĩnh Nguyệt Điện nghỉ cũng được. Chuyện Đông cung tạm thời không cần con nhọc lòng.”

Ta suy nghĩ một lát.

“Đa tạ mẫu hậu. Ninh Sơ muốn về Tĩnh Nguyệt Điện trước.”

Lưu Ly hơi bất ngờ nhìn ta.

Ta hiểu nàng nghĩ gì.

Biệt viện Thanh Dưỡng yên tĩnh, vì sao không ở tiếp?

Nhưng chuyện Bạch Y Lan đã đưa đến Tông Nhân phủ, Tĩnh Nguyệt Điện lại được Hoàng hậu đặt quy củ mới. Lúc này ta về, không phải vì Đông cung an toàn tuyệt đối, mà là để mọi người biết rõ: Thái tử phi vẫn là Thái tử phi.

Ta có thể đi.

Nhưng cũng có thể về.

Quyền lựa chọn ở ta.

Chứ không phải vì bị ai ép rời.

Hoàng hậu nhìn ta, ánh mắt hiện lên chút hài lòng.

“Cũng tốt. Trở về nghỉ ngơi. Nếu thấy ồn, lại ra biệt viện.”

Ta cúi đầu:

“Ninh Sơ ghi nhớ.”

Tiêu Hoài Sâm nhìn ta, ánh mắt hơi sáng lên, nhưng chưa kịp nói gì, ta đã bổ sung:

“Chỉ là Tĩnh Nguyệt Điện sau này vẫn xin giữ quy củ như mẫu hậu vừa nói.”

Hoàng hậu nói:

“Đương nhiên.”

Tiêu Hoài Sâm: “…”

Ta cảm thấy hắn vừa sáng lên được nửa phần lại ảm xuống.

Nhưng không sao.

Người khỏe mạnh chịu chút thay đổi tâm trạng, không chết được.

Ta về Tĩnh Nguyệt Điện vào chiều hôm đó.

Cổng điện được quét dọn sạch sẽ.

Lò sưởi đã nhóm sẵn.

Trà nhạt, thuốc, gối mềm, chăn dày đều đặt đúng vị trí quen thuộc.

Nhìn thấy Tĩnh Nguyệt Điện sau nhiều ngày rời xa, ta bỗng cảm thấy nơi này không còn giống chiếc lồng son như trước.

Ít nhất, cửa lồng hiện tại do ta tự đóng mở.

Lưu Ly đỡ ta ngồi xuống ghế mềm, vừa vui vừa lo.

“Chủ tử thật sự không ở biệt viện thêm sao?”

Ta dựa vào gối.

“Biệt viện tốt. Nhưng Tĩnh Nguyệt Điện là địa bàn của ta. Địa bàn của mình bị người khác làm loạn, dọn sạch rồi đương nhiên phải về nằm.”

Lưu Ly gật đầu.

“Chủ tử nói đúng.”

Nàng vừa dứt lời, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng cung nữ nhỏ giọng nói chuyện.

“Thái tử phi nương nương thật đáng thương. Bệnh yếu như vậy còn bị Bạch thị hại.”

“Đúng vậy. May mà nương nương phúc lớn mạng lớn.”

“Sau này ai còn dám nói nương nương giả bệnh nữa? Bệnh yếu thật cũng khổ quá.”

Lưu Ly nghe xong, quay đầu nhìn ta.

Nàng cố nén cười.

“Chủ tử, bên ngoài nói người đáng thương.”

Ta đang ăn chè sen do phòng bếp nhỏ mới đưa lên.

Nghe vậy, ta ngẩng đầu.

“Đáng thương?”

Lưu Ly gật đầu.

“Các nàng nói người bệnh yếu thật đáng thương.”

Ta suy nghĩ một lát.

Sau đó cúi đầu ăn thêm một muỗng chè sen.

“Đáng thương tốt.”

Lưu Ly chớp mắt.

Ta hài lòng nói:

“Đáng thương không phải làm việc.”

Lưu Ly cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng.

Ta cũng cười.

Bạch Y Lan bị đưa đi.

Từ Kính và Tuyên Vương phủ cũ giao cho Tông Nhân phủ tra.

Tiêu Hoài Sâm bắt đầu học cách tự quản Đông cung.

Hoàng hậu đặt quy củ mới cho Tĩnh Nguyệt Điện.

Còn ta, Khương Ninh Sơ, sau một vòng bị trà, hương, túi thơm, áo choàng, lời đồn và mật thư quấn lấy, cuối cùng lại trở về chiếc ghế mềm quen thuộc, ăn thêm được nửa bát chè sen.

Tính ra, hôm nay không lỗ.

Từ hôm ấy, trong Đông cung lưu truyền một câu nói: Thái tử phi bệnh yếu thật đáng thương.

Chỉ có Lưu Ly biết, chủ tử nhà nàng nghe xong câu ấy đã ăn thêm nửa bát chè sen, rồi hài lòng nói:

“Đáng thương tốt, đáng thương không phải làm việc.”

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊