Vết Nứt Của Sự Kiêu Ngạo
Tiêu Túc Phong rời khỏi phủ Định Viễn Hầu với tâm thế của một kẻ chiến thắng. Hắn tin rằng với ký ức của một đời người, hắn biết rõ những biến động chính trị sắp tới, biết đâu là nơi có vàng, đâu là nơi có quyền. Nhưng hắn đã quên một điều: trong thế giới của quyền lực, kiến thức thôi là chưa đủ, mà cần cả nền tảng và sự bảo chứng.
Chỉ ba ngày sau, thực tại bắt đầu vả vào mặt hắn những cú đau điếng.
Hắn vốn định bỏ ra một số tiền lớn để mua lại một trang viên phong thủy tốt ở phía Tây thành, nơi mà kiếp trước hắn biết sẽ tăng giá gấp mười lần khi triều đình mở rộng thương lộ. Khi đến phòng giao dịch, hắn tự tin đưa ra ngân phiếu của mình. Nhưng viên quản sự lại nở nụ cười đầy ẩn ý, lắc đầu từ chối: “Tiêu Tướng quân, thực xin lỗi. Vị chủ nhân của trang viên này vừa mới có giao dịch với phủ Định Viễn Hầu. Họ chỉ chấp nhận ký kết với người có bảo chứng của phủ Hầu.”
Tiêu Túc Phong đập bàn, ánh mắt tóe lửa: “Ta là Tướng quân có quân công, không lẽ không đủ tư cách mua một mảnh đất?”
Viên quản sự vẫn giữ thái độ cung kính nhưng xa cách: “Tướng quân nói đúng, nhưng quy tắc của giới thương nhân chúng ta là… 'tiền trao cháo múc', người có uy tín bảo lãnh vẫn hơn.”
Đó chỉ là cú va chạm đầu tiên. Cú sốc thứ hai đến từ việc chuẩn bị cho hôn lễ với Thẩm Nhược Y.
Tiêu Túc Phong muốn một hôn lễ xa hoa để chứng minh với thế gian rằng hắn đã chọn đúng người. Hắn tìm đến những phường thêu tốt nhất, những tửu lâu danh tiếng nhất kinh thành. Nhưng đáp lại sự nhiệt tình của hắn là những cái lắc đầu khéo léo.
“Ngại quá Tướng quân, lịch của chúng tôi đã kín đến tận cuối năm cho các đơn hàng của phủ Định Viễn Hầu.”
“Tướng quân, hiện tại nguyên liệu vải lụa thượng hạng đều đã bị các nhà buôn lớn gom hàng, họ nói họ ưu tiên phục vụ cho khách quen của nhà họ Thẩm.”
Hắn mới bàng hoàng nhận ra, kinh thành này – nơi hắn từng tung hoành ngang dọc – giờ đây bỗng nhiên trở nên lạ lẫm. Mọi mối quan hệ, mọi nguồn lực mà hắn tưởng rằng là năng lực cá nhân của mình, thực chất đều nằm trong mạng lưới mà Thẩm Nguyệt Dao – với tư cách là con gái đích xuất của phủ Định Viễn Hầu – đã lặng lẽ vun đắp cho hắn suốt bao năm qua.
Tại phủ của Lâm thị, Thẩm Nhược Y ngồi bên gương đồng, nhìn những món trang sức rẻ tiền trên bàn, đôi lông mày liễu khẽ nhíu lại. Nàng ta không còn giữ được vẻ dịu dàng, thanh khiết thường ngày.
“Túc Phong ca ca, thiếp nghe nói chàng vừa bị từ chối ở tiệm vàng bạc lớn nhất kinh thành?” Nhược Y hỏi, giọng nói mang theo chút trách móc không giấu diếm.
Tiêu Túc Phong mệt mỏi ngồi xuống, xoa thái dương: “Chỉ là vài chuyện vặt, nàng đừng để tâm. Ta sẽ tìm cách khác.”
“Cách khác?” Nhược Y đứng dậy, bước đến cạnh hắn. Nàng ta nhìn hắn bằng ánh mắt dò xét, không còn là sự ngưỡng mộ thuần túy. “Chàng từng hứa với thiếp sẽ cho thiếp một hôn lễ rạng rỡ nhất. Nhưng giờ đây, ngay cả một bộ y phục cưới xứng tầm cũng không có, chàng định để thiếp trở thành trò cười cho thiên hạ sao?”
Tiêu Túc Phong cảm thấy lồng ngực mình như bị bóp nghẹt. Sự kiêu ngạo của hắn đang bị mài mòn bởi chính người con gái hắn dùng cả mạng sống để bảo vệ. Hắn muốn quát lên rằng tất cả là tại Thẩm Nguyệt Dao, tại sự cứng nhắc của phủ Định Viễn Hầu, nhưng lời nói lại nghẹn lại ở cổ họng. Hắn không thể nói cho nàng biết, mình đã tự tay ký vào tờ văn tự đoạn tuyệt kia.
Trong khi đó, tại thư phòng phủ Định Viễn Hầu, ta đang ung dung nhấp một ngụm trà sen. Tiểu Liên bước vào, báo cáo với giọng đầy hả hê: “Tiểu thư, đúng như người dự đoán. Tướng quân đã đi khắp kinh thành, nhưng không ai dám bán hàng cho người ấy cả. Các thương hội lớn đều đã nhận được ‘nhắc nhở’ từ phía chúng ta.”
Ta khẽ cười, đặt chén trà xuống bàn. “Hắn cho rằng mình biết trước tương lai, nên coi thường nền tảng hiện tại. Hắn quên mất, nếu không có cái danh tiếng và tiền bạc của phủ Hầu che chở, thì cái mác 'Tướng quân' của hắn cũng chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch.”
“Người có muốn… nhân lúc này mà chèn ép thêm không ạ?” Tiểu Liên hỏi.
Ta lắc đầu, ánh mắt hướng về phía cửa sổ đang lất phất mưa. “Không cần. Để hắn tự cảm nhận cái lạnh của thế gian trước đã. Khi một kẻ kiêu ngạo bị rơi xuống từ đỉnh cao, thứ khiến hắn đau đớn nhất không phải là sự nghèo khó, mà là sự phản bội của chính người mình yêu thương.”
Thẩm Nhược Y không yêu Tiêu Túc Phong như hắn nghĩ. Nàng ta chỉ yêu cái vị thế, cái ánh hào quang mà hắn mang lại. Khi hào quang ấy tàn lụi, cũng là lúc vở kịch tình yêu này bắt đầu hạ màn.
Cuộc sống này, Tiêu Túc Phong, ngươi còn nợ ta một mạng người của cả phủ Định Viễn Hầu. Ta sẽ không đòi lại bằng máu, ta sẽ đòi lại bằng sự nhục nhã mà chính ngươi đã từng bắt ta phải gánh chịu.