Trò đùa của nhân quả
Ánh nắng buổi sớm hắt qua hiên đình, chiếu lên vạt áo màu xanh nhạt của ta, tạo thành những vệt sáng lay động trên nền gạch đá hoa cương. Tiếng chân Tiêu Túc Phong xa dần, mang theo cả tham vọng và cái tình si mù quáng của hắn. Hắn không hề ngoái đầu lại. Trong kiếp trước, bóng lưng ấy là cả thế giới của ta, là bến đỗ mà ta dành trọn tâm can để vun đắp. Còn giờ đây, nhìn theo hắn, ta chỉ thấy một kẻ đang lao đầu vào vực thẳm mà mình tự đào.
Mẫu thân đứng bên cạnh, bàn tay gầy gò của người run rẩy nắm lấy tay ta, đôi mắt đẫm lệ: "Nguyệt Dao, con… con thật sự không đau lòng sao? Đó là kẻ mà con đã đợi chờ nhiều năm, là người con từng muốn phó thác cả cuộc đời."
Ta xoay người, mỉm cười trấn an bà. Nụ cười ấy dịu dàng nhưng chẳng chạm đến đáy mắt. "Mẹ, người tin con không? Một người đàn ông ngay cả khi đứng trước mặt cha mẹ mình mà chỉ biết đến lợi ích cá nhân, một người vì tư tình mà quên đi ân nghĩa từ thuở nhỏ, liệu có đáng để con phải rơi một giọt nước mắt?"
Phụ thân từ nãy giờ vẫn im lặng, ánh mắt ông nhìn ta trở nên xa xăm. Ông là một võ tướng, nhìn thấu sự đời qua những trận chinh chiến, có lẽ ông cũng nhận ra sự thay đổi khác thường trong khí chất của con gái mình. Ông thở dài, vỗ vai ta: "Con gái ta thực sự đã trưởng thành rồi. Được, chuyện hôn ước này, cha sẽ thay con viết đơn hủy bỏ, chuyển tới phủ của Hầu gia ngay trong ngày hôm nay."
Ta gật đầu, lòng nhẹ nhõm như vừa trút bỏ được một gánh nặng ngàn cân. Nhưng ta biết, cơn bão thực sự không nằm ở việc hủy hôn, mà nằm ở những người đang ẩn mình trong hậu viện.
Trong khi đó, tại hậu viện, không khí lại khác hẳn.
Tiêu Túc Phong vừa đặt chân đến cửa viện của Lâm thị, đã nghe thấy tiếng khóc thút thít nhẹ nhàng như tiếng oanh ca bị gió làm vỡ. Hắn bước nhanh vào trong, chỉ thấy Thẩm Nhược Y đang ngồi bên khung cửa sổ, tay cầm chiếc khăn lụa trắng, đôi mắt đỏ hoe như đóa hải đường gặp mưa.
Khi thấy hắn xuất hiện, Nhược Y kinh ngạc đứng bật dậy, dáng vẻ uyển chuyển như một cành liễu mong manh. "Túc Phong ca ca… người… người sao lại ở đây? Nếu để Nguyệt Dao tỷ tỷ thấy, tỷ ấy sẽ đau lòng lắm."
Tiêu Túc Phong tiến lên một bước, ánh mắt tràn đầy sự si mê mà hắn đã kìm nén suốt cả kiếp trước. Hắn cầm lấy tay nàng, giọng nói trầm thấp, đầy nam tính: "Đừng nhắc đến nàng ta nữa. Ta đã đến gặp bá phụ, ta đã cầu hôn nàng. Nguyệt Dao… nàng ấy cũng đã đồng ý lui hôn rồi."
Thẩm Nhược Y ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong veo ấy thoáng qua một tia sáng kỳ lạ. Nàng nhẹ nhàng rút tay ra, e thẹn cúi đầu: "Nhưng… cha mẹ người sẽ không chịu đâu. Tỷ ấy là thiên kim tiểu thư, còn ta chỉ là một đứa cháu gái nhờ vả, làm sao xứng đáng?"
"Ta không quan tâm!" Tiêu Túc Phong quát khẽ, sự cương quyết trong giọng nói khiến Lâm thị, người vừa bước ra từ bức mành che, cũng phải sững sờ. "Ta đã sống một lần, đã hiểu rõ điều gì là quý giá nhất. Nhược Y, đời này ta nhất định phải cưới nàng làm thê, không ai có thể ngăn cản."
Lâm thị đứng nhìn khung cảnh ấy, đôi mắt sắc lẹm lướt qua vẻ mặt giả vờ thuần khiết của cháu gái mình. Bà ta chậm rãi lên tiếng: "Tướng quân có lòng, nhưng phủ Định Viễn Hầu không phải nơi muốn đến là đến, muốn đi là đi. Chuyện này, nếu muốn thành, e rằng phải cần sự giúp đỡ của tiểu thư Nguyệt Dao."
Tiêu Túc Phong thoáng chốc im lặng. Hắn cũng hiểu, dù Nguyệt Dao đã buông tay, nhưng uy tín của nàng trong phủ và mối quan hệ với mẫu thân nàng vẫn là bức tường lớn nhất ngăn cách hắn và Nhược Y.
Trở về khuê phòng, ta ngồi lặng lẽ trước gương đồng. Nha hoàn thân tín – Tiểu Liên – đang chải tóc cho ta, ánh mắt nó đầy vẻ bất bình: "Tiểu thư, người thật sự để mặc họ như vậy sao? Tướng quân rõ ràng là đang làm nhục người mà."
Ta nhìn khuôn mặt phản chiếu trong gương. Một khuôn mặt xinh đẹp, kiêu sa, nhưng mang theo sự sắc lạnh mà kiếp trước ta không hề có. "Tiểu Liên, đừng vội. Những thứ người ta coi là hạnh phúc, đôi khi lại là liều thuốc độc ngọt ngào nhất. Ta không muốn cản đường họ. Ta chỉ muốn xem, khi không còn Nguyệt Dao này chống lưng, khi không còn sự bảo bọc của phủ Định Viễn Hầu, cái tình yêu mà họ tung hô là 'định mệnh' kia sẽ tồn tại được bao lâu."
Kiếp trước, ta đã dùng cả mạng sống để bảo vệ vinh quang cho Tiêu Túc Phong. Ta dùng tiền của phủ, dùng mối quan hệ của cha để giúp hắn thăng tiến, để che giấu những sai lầm mà hắn mắc phải vì Thẩm Nhược Y. Và kết quả là gì? Là cái chết bi thảm của một trăm hai mươi người trong phủ.
Đời này, ta sẽ nhìn. Nhìn xem khi hắn mất đi tất cả sự ủng hộ, hắn sẽ dùng gì để bảo vệ "nàng thơ" của mình.
Đúng lúc đó, ngoài cửa truyền đến tiếng thông báo: "Tiểu thư, Lâm di nương đến muốn gặp người."
Ta khẽ nhếch môi. Nhanh thật. Họ vẫn cần ta. Có lẽ họ đang tính kế để ta đứng ra dàn xếp với mẫu thân, hoặc là muốn thăm dò xem ta có thực sự "buông tay" hay chỉ đang đóng kịch.
Ta đứng dậy, chỉnh lại y phục, dáng vẻ khoan thai tự tại. Ta không còn là cô tiểu thư khờ khạo hay tin vào lời đường mật nữa. Khi bước ra khỏi cửa, ta biết, cuộc chiến giữa ta và vận mệnh này mới chỉ bắt đầu.
Lâm thị đứng giữa sân, bộ y phục màu tro khiến bà ta trông càng thêm âm trầm. Thấy ta bước ra, bà ta vội vàng quỳ xuống, vẻ mặt khẩn thiết: "Nguyệt Dao tiểu thư, nô tỳ mạn phép cầu xin tiểu thư một chuyện. Chuyện của Tướng quân và Nhược Y… xin tiểu thư hãy rộng lòng tác thành."
Ta nhìn bà ta từ trên cao xuống, cảm giác quyền lực thật khác lạ. Kiếp trước, ta luôn tôn trọng bà ta như một bậc trưởng bối, luôn nhường nhịn. Nhưng giờ đây, nhìn vào ánh mắt của Lâm thị, ta thấy được sự toan tính che đậy sau vẻ ngoài nhún nhường kia.
"Di nương," ta nhẹ nhàng cất tiếng, giọng nói trong trẻo mà lạnh lùng, "người nói 'tác thành', vậy người muốn ta tác thành thế nào đây? Phá bỏ hôn ước của chính mình, hay là thuyết phục mẫu thân chấp nhận một cháu gái của di nương làm phu nhân của Tướng quân?"
Lâm thị sững người, đôi mắt bà ta khẽ co rút. Bà ta không ngờ ta lại nói thẳng thừng như vậy.
Ta bước tới gần bà ta, hơi cúi người xuống, nói khẽ chỉ đủ cho hai người nghe: "Di nương, người biết rõ hôn ước này quan trọng thế nào đối với phủ. Người cũng biết, nếu không có sự đồng ý của ta và mẫu thân, Nhược Y vĩnh viễn chỉ là một thân phận không danh phận. Nhưng, ta đã nói rồi, ta 'tác thành'. Vậy thì, người hãy tự mình đi mà thuyết phục mẫu thân ta. Đừng kéo ta vào những chuyện mà ta đã chẳng còn mặn mà."
Lâm thị nhìn ta, trong ánh mắt bà ta lộ rõ sự hoảng sợ. Có lẽ bà ta nhận ra, Nguyệt Dao trước mặt bà không còn là con cừu non để mặc người xâu xé.
Ta quay người bước vào trong, Lâm thị vẫn ở đó. Gió thổi qua, cuốn theo những cánh hoa đào rơi rụng. Hôn nhân, tình yêu, danh vọng… tất cả đối với ta lúc này chỉ là những quân cờ. Và quân cờ đầu tiên mà ta đã đặt xuống, chính là sự từ bỏ của mình.
Tiêu Túc Phong, kiếp này, hãy xem ngươi làm thế nào để viết tiếp cái "chuyện tình đẹp đẽ" mà ngươi từng đánh đổi cả mạng sống để có được.