Phu Quân Nạp Thiếp, Ta Mở Yến...
Phu Quân Nạp Thiếp, Ta Mở Yến Tiệc · 📖

Chính thê rộng lượng, sổ sách rõ ràng

Chương 2 chương Hoàn thành

Sáng hôm sau, ta vừa dùng xong nửa chén cháo thì người bên An Nghi Đường đã đến truyền lời.

“Mẫu thân mời phu nhân qua một chuyến, nói là có việc liên quan đến Liễu cô nương cần thương lượng.”

A Nhiễm đứng sau lưng ta, nghe xong lập tức nhíu mày.

“Thương lượng? Nô tỳ thấy là muốn ép người bỏ bạc thì có.”

Nha hoàn truyền lời cúi đầu, giả vờ như mình không nghe thấy.

Ta đặt thìa xuống, chậm rãi lau khóe môi.

“Biết rồi. Ta thay y phục xong sẽ qua.”

Nha hoàn lui ra ngoài.

A Nhiễm lập tức bước đến bên cạnh ta, thấp giọng nói:

“Phu nhân, hôm qua mới đưa người vào phủ, hôm nay lão phu nhân đã gọi người qua. Chắc chắn không có chuyện tốt.”

Ta nhìn gương đồng trước mặt.

Người trong gương mặc áo xanh nhạt, tóc vấn đơn giản, trên đầu chỉ cài một cây trâm ngọc trắng. So với dáng vẻ trang trọng thường ngày khi đến An Nghi Đường thỉnh an, hôm nay trông ta ôn hòa hơn nhiều.

Ôn hòa đến mức rất dễ khiến người ta lầm tưởng ta đã chịu thua.

“Có chuyện tốt hay không, phải xem sổ sách nói thế nào.”

A Nhiễm nghe đến hai chữ sổ sách, ánh mắt lập tức sáng lên.

“Vậy nô tỳ mang sổ theo?”

Ta gật đầu.

“Mang quyển sổ quỹ công của Hầu phủ, quyển sổ chi tiêu tháng trước, và cả sổ riêng vừa lập cho Liễu cô nương.”

A Nhiễm suýt cười thành tiếng.

“Sổ riêng của Liễu cô nương hôm qua mới lập, bên trong đã có khoản thuốc bổ, than bạc, xiêm y và nha hoàn hầu hạ. Nếu hôm nay lại thêm, e rằng Hầu gia vừa hồi phủ đã gánh được một khoản nợ rất đẹp.”

Ta đứng dậy, phủi nhẹ tay áo.

“Đẹp hay không không quan trọng. Quan trọng là phải rõ.”

A Nhiễm ôm sổ, đi theo sau ta đến An Nghi Đường.

Tĩnh Viễn Hầu phủ vào buổi sáng nhìn qua vẫn rất có khí thế. Hành lang dài, mái cong, đèn lồng đỏ hôm qua chưa tháo xuống, hạ nhân đi lại cũng chỉnh tề. Người ngoài nhìn vào, chắc vẫn tưởng đây là phủ đệ quyền quý trăm năm.

Chỉ có ta biết, lớp son phấn này mỏng đến mức gió thổi mạnh một chút là lộ ra nền tường nứt.

An Nghi Đường của Vệ thị đã có người ngồi sẵn.

Vệ thị mặc áo gấm màu tím sẫm, đầu đầy trâm cài, dáng vẻ đoan trang của lão phu nhân Hầu phủ. Cao lão hầu gia ngồi bên phải, tay cầm chén trà, sắc mặt nghiêm nghị. Cao Hành Chu cũng ở đó, hôm nay không mặc giáp nữa mà đổi sang trường bào xanh đen, mày mắt vẫn lạnh.

Liễu Sanh Sanh ngồi ở ghế thấp bên cạnh Vệ thị.

Nàng ta mặc áo trắng thêu hoa lê, tóc búi đơn giản, mặt mày hơi nhợt nhạt. Vừa thấy ta bước vào, nàng ta lập tức đứng dậy, mềm mại hành lễ.

“Sanh Sanh bái kiến phu nhân.”

Ta mỉm cười bước đến đỡ nàng ta.

“Liễu cô nương thân thể yếu, không cần đa lễ.”

Lúc đầu ngón tay ta chạm nhẹ vào cổ tay nàng ta, Liễu Sanh Sanh khựng lại một thoáng rồi rất nhanh rút tay về.

Nhanh hơn cả phản ứng của một nữ tử yếu đuối nên có.

Ta làm như không phát hiện, quay sang hành lễ với Vệ thị và Cao lão hầu gia.

“Con dâu thỉnh an phụ thân, mẫu thân.”

Vệ thị hôm nay có vẻ rất vừa lòng với sự ngoan thuận của ta.

“Ngồi đi.”

Ta ngồi xuống chiếc ghế bên trái, A Nhiễm đứng sau lưng, ôm mấy quyển sổ rất dày.

Ánh mắt Cao Hành Chu lướt qua mấy quyển sổ ấy, mày lập tức cau lại.

Vệ thị chưa nhận ra điều gì, còn bày ra giọng điệu mẹ chồng hiền từ dạy bảo:

“Từ Ninh, hôm qua con làm rất tốt. Sanh Sanh có ân với Hành Chu, con thân là chính thê, nên có khí lượng như vậy. Nhà trong nhà ngoài đều nhìn vào con, con rộng lượng thì Hầu phủ chúng ta mới có thể yên ổn.”

Ta cúi mắt.

“Mẫu thân dạy phải.”

Vệ thị nghe ta đáp ngoan như vậy, càng hài lòng.

“Ta biết trước kia con còn trẻ, tính tình hơi nóng. Nhưng nữ nhân đã làm chính thê thì phải hiểu, nam nhân bên ngoài làm đại sự, khó tránh gặp vài người cần chăm sóc. Chỉ cần địa vị chính thê của con không đổi, con không cần so đo những chuyện nhỏ.”

Ta cười dịu dàng.

“Con hiểu.”

Chữ vàng trước mắt chậm rãi bay qua:

【Mẹ chồng bắt đầu rồi đó. Một câu hiền đức, hai câu khí lượng, ba câu chuẩn bị móc ví con dâu.】

Ta suýt không nhịn được.

Vệ thị tiếp tục nói:

“Chuyện Sanh Sanh vào phủ, bên ngoài chắc chắn sẽ có người bàn tán. Nếu chúng ta làm qua loa, người ngoài sẽ nói Tĩnh Viễn Hầu phủ bạc đãi ân nhân cứu mạng. Cho nên lễ đón vào phủ nhất định không thể sơ sài.”

Ta gật đầu.

“Mẫu thân nói rất đúng.”

Vệ thị nhìn Liễu Sanh Sanh một cái, giọng càng mềm hơn:

“Đứa nhỏ này thân thể yếu, lại không có người thân bên cạnh, nhìn thật khiến người ta đau lòng. Tây Noãn Các tuy đã tốt, nhưng đồ đạc vẫn cần thêm vài thứ. Hai nha hoàn hầu hạ là ít, tốt nhất thêm một ma ma biết chăm sóc người bệnh. Xiêm y thì chuẩn bị bốn bộ trước, màu sắc thanh nhã chút. Trang sức không cần quá quý, nhưng cũng không thể mất mặt Hầu phủ. Thuốc bổ, nhân sâm, tổ yến, linh chi… cứ lấy loại tốt trong kho.”

Ta vẫn mỉm cười nghe.

A Nhiễm đứng sau ta, mặt đã bắt đầu lạnh.

Cao lão hầu gia đặt chén trà xuống, trầm giọng nói:

“Còn yến tiệc. Hành Chu lần này lập công trở về, lại mang ân nhân cứu mạng hồi phủ. Đây là chuyện trọng tình trọng nghĩa, phải làm cho đường hoàng. Cao gia ta dù hiện giờ không bằng trước, cũng không thể để người ngoài chê cười.”

Ta ngoan ngoãn gật đầu.

“Phụ thân nói có lý.”

Cao lão hầu gia hiếm khi thấy ta thuận theo như vậy, sắc mặt hòa hoãn một chút.

“Con hiểu là tốt.”

Cao Hành Chu ngồi bên cạnh, từ đầu đến cuối vẫn nhìn ta. Ánh mắt hắn có nghi ngờ, có cảnh giác, lại có chút khó chịu không nói rõ được.

Có lẽ hắn vẫn chưa quen với dáng vẻ không ghen không giận của ta.

Liễu Sanh Sanh cúi đầu, nhỏ giọng nói:

“Lão phu nhân, lão Hầu gia, Sanh Sanh không cần nhiều như vậy. Sanh Sanh chỉ cần có một nơi dung thân là đủ rồi, thật sự không dám làm phu nhân khó xử.”

Vệ thị lập tức nắm tay nàng ta.

“Đứa trẻ ngốc, con cứu Hành Chu, chính là cứu cả Hầu phủ chúng ta. Mấy thứ này đáng là gì?”

Ta nhìn bàn tay Vệ thị đặt trên tay Liễu Sanh Sanh, bỗng thấy hình ảnh này rất quen.

Ba năm trước, bà ta cũng từng nắm tay nữ tử kia như vậy, nói một câu: “Đều là nữ nhân đáng thương, Từ Ninh, con nên rộng lượng.”

Chỉ khác là khi đó ta tức đến phát run.

Còn bây giờ, ta chỉ muốn hỏi hóa đơn.

Ta nghiêng đầu, nhẹ giọng gọi:

“A Nhiễm.”

A Nhiễm lập tức bước lên.

“Có nô tỳ.”

“Mở sổ.”

Tiếng nói trong phòng im bặt.

A Nhiễm đặt mấy quyển sổ lên bàn nhỏ bên cạnh ta, động tác vừa nhẹ vừa nhanh.

Vệ thị nhíu mày.

“Con làm gì vậy?”

Ta mỉm cười.

“Mẫu thân vừa nói nhiều khoản cần chuẩn bị, con sợ mình trí nhớ không tốt nên bảo A Nhiễm ghi lại. Nha hoàn, ma ma, xiêm y, trang sức, thuốc bổ, yến tiệc, lễ vật… mỗi khoản đều phải rõ ràng, tránh sơ suất làm mất thể diện Hầu phủ.”

Vệ thị nghe đến bốn chữ “thể diện Hầu phủ”, sắc mặt hơi dịu lại.

“Con nghĩ chu đáo là tốt.”

Ta gật đầu, rồi hỏi rất tự nhiên:

“Vậy những khoản này lấy từ đâu ạ?”

Vệ thị khựng lại.

Cao lão hầu gia cũng nhìn ta.

Ta vẫn cười.

“Ý con là, lấy từ quỹ công Hầu phủ, từ bổng lộc của Hầu gia, hay từ tiền riêng của phụ thân mẫu thân? Con phải ghi đúng nguồn chi, sau này mới dễ đối chiếu.”

Cả An Nghi Đường yên tĩnh hẳn.

Liễu Sanh Sanh cúi đầu, hàng mi run nhẹ.

Vệ thị sắc mặt không tốt.

“Đương nhiên là lấy trong phủ. Con là chủ mẫu, mấy việc nhỏ này chẳng lẽ còn phải hỏi ta?”

Ta quay sang A Nhiễm.

“Đọc số bạc còn lại trong quỹ công.”

A Nhiễm đã chờ câu này từ lâu.

Nàng mở sổ, giọng rõ ràng:

“Bẩm lão Hầu gia, lão phu nhân, Hầu gia, quỹ công Hầu phủ hiện còn bạc vụn hai mươi bảy lượng ba tiền. Gạo trong kho đủ dùng mười hai ngày. Than bạc còn bốn sọt. Tiền lương tháng này của hạ nhân chưa phát đủ, còn thiếu một trăm ba mươi lượng. Tiền sửa mái Đông viện mùa trước còn nợ thợ hai mươi tám lượng. Tiền thuốc của lão Hầu gia tháng trước là mười sáu lượng, tạm ứng từ kho riêng của phu nhân, chưa nhập lại.”

Nàng đọc xong, còn tri kỷ khép sổ lại.

Trong phòng lặng đến mức nghe được tiếng lá rơi ngoài hiên.

Ta nhìn sắc mặt từng người, trong lòng thầm thở dài.

Quả nhiên, trên đời này lời nói làm người ta đau lòng nhất không phải “ta không yêu nàng”, mà là “quỹ công còn hai mươi bảy lượng ba tiền”.

Cao lão hầu gia mặt đỏ lên.

Vệ thị sắc mặt lúc trắng lúc xanh.

Cao Hành Chu cau chặt mày.

Liễu Sanh Sanh cúi đầu thấp hơn, nhưng khóe mắt thoáng lướt qua quyển sổ trong tay A Nhiễm.

Rất nhanh.

Nhưng ta thấy.

Chữ vàng hiện lên đúng lúc:

【Tới rồi tới rồi! Sổ sách vả mặt mạnh hơn tát tai nhiều!】

Ta cúi đầu uống trà để giấu khóe môi.

Cao lão hầu gia đập tay xuống bàn.

“Hoang đường! Hầu phủ lớn như vậy, sao quỹ công chỉ còn chút bạc ấy? Thẩm thị, con quản gia thế nào vậy?”

Ta đặt chén trà xuống, không nhanh không chậm đáp:

“Phụ thân hỏi rất đúng. Con cũng đang muốn nhân dịp này tra lại sổ. Bốn năm qua, chi tiêu ăn mặc của Hầu phủ, lễ tết giao tế, thuốc thang phụ thân mẫu thân, tu sửa các viện, thưởng phạt hạ nhân, thậm chí cả vài lần quân phí Hầu gia nói cần quay vòng, phần lớn đều tạm ứng từ của hồi môn của con. Nếu phụ thân muốn biết vì sao quỹ công còn ít như vậy, con có thể cho người đọc từng khoản.”

Cao lão hầu gia lập tức nghẹn lại.

Vệ thị cứng mặt nói:

“Người một nhà cần gì phân rõ như thế? Con đã gả vào Cao gia, của hồi môn cũng là để giúp phu gia. Chẳng lẽ con còn muốn tính toán với phụ mẫu và phu quân?”

Ta nhìn bà, dịu dàng đáp:

“Mẫu thân hiểu lầm rồi. Con không tính toán tình nghĩa, con chỉ tính bạc.”

Vệ thị: “…”

Ta lại nói:

“Dù sao tình nghĩa không thể đem đi trả tiền thuốc, cũng không thể đem đi đổi gạo trong kho.”

A Nhiễm cúi đầu rất thấp. Ta đoán nàng ấy đang cố nhịn cười đến đau bụng.

Cao lão hầu gia tức giận nói:

“Con dâu vào cửa, của hồi môn chẳng lẽ không phải của nhà chồng? Cao gia ta cho con danh phận Hầu phu nhân, con còn phân biệt rạch ròi như vậy, còn ra thể thống gì?”

Lời này vừa ra, trong mắt Cao Hành Chu thoáng hiện vẻ không tán đồng, nhưng hắn không mở miệng.

Có lẽ trong lòng hắn cũng nghĩ như vậy.

Ta nhìn vị lão Hầu gia luôn miệng chê xuất thân thương hộ của ta, chậm rãi mỉm cười.

“Của hồi môn là cha ta cho ta, không phải cha ta quyên cho Hầu phủ. Nếu phụ thân thấy lời này không đúng, con có thể mời quan phủ đến cùng nghe.”

Cao lão hầu gia cứng đờ.

Vệ thị lập tức biến sắc.

“Từ Ninh, sao con có thể nói chuyện với phụ thân như vậy?”

Ta cúi đầu, giọng vẫn mềm:

“Con chỉ nói theo luật Đại Tuyên. Nếu mẫu thân thấy con nói sai, mời quan phủ đến sửa cho con cũng được.”

Không ai nói nữa.

Trong phòng yên tĩnh đến mức ta cảm thấy đám chữ vàng trước mắt cũng hưng phấn hơn bình thường.

【Chính thê rộng lượng không đáng sợ, chính thê rộng lượng mà biết kế toán mới đáng sợ.】

Đúng lúc này, Cao Hành Chu cuối cùng mở miệng.

“Từ Ninh.”

Hắn gọi tên ta, giọng nén giận.

“Chỉ vì chút bạc, nàng nhất định phải làm cả nhà mất hòa khí sao?”

Ta quay sang nhìn hắn.

“Phu quân cảm thấy đây là chút bạc?”

Cao Hành Chu lạnh mặt.

“San San cứu mạng ta. Nếu không có nàng ấy, nàng hôm nay còn có thể ngồi đây nói chuyện bạc tiền sao?”

Liễu Sanh Sanh lập tức đỏ mắt.

“Hầu gia đừng nói vậy. Sanh Sanh cứu người không phải để cầu báo đáp. Nếu khiến phu nhân và Hầu gia bất hòa, Sanh Sanh thà rằng rời đi.”

Nói xong, nàng ta đứng dậy như muốn hành lễ xin đi.

Cao Hành Chu lập tức giữ nàng ta lại.

“Không liên quan đến nàng.”

Ta lặng lẽ nhìn hai người diễn tình sâu nghĩa nặng.

Nếu là trước kia, cảnh này đủ khiến ta tức đến đau tim.

Bây giờ ta chỉ thấy nếu không ghi sổ, thật sự có lỗi với vở diễn này.

Ta nhìn Cao Hành Chu, dịu dàng nói:

“Phu quân hiểu lầm rồi. Thiếp không phải không chịu bỏ bạc.”

Sắc mặt hắn hơi dịu.

Ta nói tiếp:

“Chỉ là mọi thứ phải minh bạch. Liễu cô nương là ân nhân cứu mạng của phu quân, phu quân muốn báo ân là chuyện nên làm. Nhưng quỹ công Hầu phủ hiện không đủ, nếu tạm dùng của hồi môn của thiếp, vậy khoản báo ân này có thể tính là phu quân vay tạm. Ngày sau phu quân có bổng lộc, có ban thưởng, có chiến công, trả lại là được.”

Cao Hành Chu nhìn ta như nhìn người xa lạ.

“Nàng muốn ta viết giấy vay?”

Ta chớp mắt.

“Phu quân là người trọng tín nghĩa, một tờ giấy vay mà thôi, chắc sẽ không làm khó phu quân.”

Chữ vàng bay qua:

【Hầu gia ký đi, ký xong mới biết thế nào là báo ân trả góp.】

Ta cố nhịn cười.

Cao Hành Chu sắc mặt rất khó coi.

Hắn muốn mắng ta tính toán, nhưng trước mặt phụ mẫu, trước mặt Liễu Sanh Sanh, hắn không thể nói mình không có bạc, càng không thể nói hắn muốn lấy tiền của ta mà không trả.

Nam nhân sĩ diện, đáng yêu nhất là lúc bị sĩ diện của chính mình bóp cổ.

Vệ thị vội hòa giải:

“Từ Ninh, Hành Chu vừa hồi phủ, con cần gì ép nó như vậy? Chuyện giấy vay nghe xa lạ quá.”

Ta nhẹ nhàng đáp:

“Mẫu thân yên tâm, con sẽ viết nhã nhặn. Không phải vay bạc nuôi người, mà là tạm ứng khoản báo ân. Như vậy vừa giữ thể diện cho Hầu gia, vừa giữ sổ sách rõ ràng.”

Cao lão hầu gia giận đến râu run.

“Thẩm thị!”

Ta đứng dậy, đoan đoan chính chính hành lễ.

“Nếu phụ thân và mẫu thân cảm thấy không cần mở tiệc, cũng không cần chuẩn bị lễ vật, con lập tức sai người hủy. Dù sao quỹ công không đủ, con không dám tự ý dùng của hồi môn. Nếu người ngoài hỏi vì sao Hầu phủ bạc đãi ân nhân cứu mạng của Hầu gia…”

Ta dừng một chút, nhìn Cao Hành Chu.

“Thiếp sẽ nói thật.”

Nói thật.

Hai chữ này như một cây kim đâm vào thể diện mỏng manh của Cao gia.

Cao Hành Chu nhắm mắt.

Một lát sau, hắn lạnh giọng nói:

“Lấy giấy bút.”

A Nhiễm phản ứng nhanh đến mức khiến hắn nghi ngờ cuộc đời.

Nàng lập tức từ trong tay áo lấy ra một tờ giấy đã chuẩn bị sẵn, trải lên bàn, lại đặt bút mực bên cạnh.

Nhanh như sợ Cao Hành Chu đổi ý.

Cao Hành Chu nhìn tờ giấy kia, sắc mặt càng đen.

“Nàng đã chuẩn bị từ trước?”

Ta mỉm cười.

“Phu quân yên tâm, thiếp làm việc luôn chu toàn.”

Cao Hành Chu: “…”

Hắn cầm bút, ngòi bút dừng trên giấy một lúc lâu.

Ta tri kỷ nhắc:

“Khoản đầu tiên tạm tính năm trăm lượng. Nếu sau này không đủ, chúng ta lại lập thêm giấy mới. Thiếp sẽ không để Liễu cô nương chịu thiệt.”

Liễu Sanh Sanh cúi đầu ho nhẹ.

Cao Hành Chu nhìn nàng ta một cái, cuối cùng cắn răng viết xuống tên mình.

Cao Hành Chu.

Ba chữ ấy đặt trên giấy, nhìn thật đẹp.

Đẹp hơn cả mặt hắn lúc này.

Ta nhận giấy vay từ tay A Nhiễm, cẩn thận xem qua một lần, rồi nói:

“Còn cần phu quân điểm chỉ.”

Cao Hành Chu ngẩng phắt đầu.

“Từ Ninh!”

Ta bình tĩnh nhìn hắn.

“Phu quân là Hầu gia, đương nhiên không ai nghi ngờ chữ viết của người. Nhưng sổ sách nhà ta từ trước đến nay đều làm vậy. Có chữ ký, có dấu tay, sau này khỏi sinh tranh chấp.”

Cao Hành Chu tức đến bật cười.

“Ta là phu quân của nàng, nàng còn sợ ta quỵt nợ?”

Ta cũng cười.

“Sao phu quân lại nghĩ như vậy? Thiếp chỉ sợ người khác nói phu quân không giữ chữ tín.”

Cao Hành Chu bị ta chặn đến không nói được nữa.

Cuối cùng, hắn điểm chỉ.

A Nhiễm nhận giấy vay, động tác cẩn thận như đang cất thánh chỉ.

Chữ vàng vui vẻ lướt qua:

【Cao gia muốn thể diện nhưng không muốn bỏ bạc, trên đời làm gì có bữa cơm miễn phí.】

Sau khi giấy vay được cất xong, An Nghi Đường rơi vào một sự yên tĩnh kỳ quái.

Vệ thị muốn nói gì đó để lấy lại mặt mũi, nhưng có lẽ sợ ta lại mở sổ, cuối cùng chỉ miễn cưỡng nói:

“Được rồi, chuyện yến tiệc giao cho con. Nhớ làm cho đường hoàng.”

Ta cúi đầu.

“Mẫu thân yên tâm. Lễ này, con nhất định làm thật lớn. Lớn đến mức cả Yến Kinh đều biết Hầu gia trọng tình trọng nghĩa.”

Cao Hành Chu nhìn ta.

Không hiểu vì sao, sắc mặt hắn không hề vui hơn.

Có lẽ là vì hắn chợt phát hiện, khi một nữ nhân không còn ghen, không còn khóc, không còn níu kéo, thì sự rộng lượng của nàng còn khiến người ta bất an hơn cả cơn giận của nàng.

Yến tiệc được chuẩn bị rất nhanh.

Không phải vì Hầu phủ có tiền.

Mà vì ta có tiền.

À không, hiện tại phải nói là Cao Hành Chu vay tiền của ta.

Danh nghĩa đã đổi, tâm trạng cũng khác.

Trước kia mỗi lần bỏ bạc cho Hầu phủ, ta đều thấy mình đang cố gắng giữ gìn một mái nhà. Bây giờ nhìn từng món đồ được đưa ra, ta chỉ thấy từng con số đang ngoan ngoãn xếp hàng vào sổ nợ.

A Nhiễm bận đến mức chân không chạm đất, nhưng càng bận càng vui.

“Phu nhân, thiếp mời đã đưa đến các nhà phu nhân thân quen. Người của Cao gia cũng được mời đủ. Chu quản sự bên cửa hàng Thẩm gia đã nhận lời, lát nữa sẽ đến. Còn có Vương phu nhân, Lưu phu nhân, Trương phu nhân… đều thích xem náo nhiệt, chắc chắn không bỏ qua.”

Ta gật đầu.

“Rất tốt.”

A Nhiễm lại nói:

“Lễ vật cho Liễu cô nương cũng chuẩn bị xong. Một đôi vòng ngọc, hai cây trâm vàng, bốn xấp lụa, hai hộp thuốc bổ, đều ghi vào khoản vay của Hầu gia.”

Ta uống một ngụm trà.

“Vòng ngọc lấy loại vừa thôi.”

A Nhiễm nghiêm túc đáp:

“Nô tỳ hiểu. Nhìn đẹp, giá không quá đẹp.”

Ta hài lòng.

“Có tiến bộ.”

Đến chiều, chính sảnh Hầu phủ sáng rực đèn.

Khách khứa lần lượt đến.

Họ hàng Cao gia nghe nói Cao Hành Chu lập công trở về, còn mang theo ân nhân cứu mạng, ai nấy đều đến rất nhanh. Mấy vị phu nhân trong kinh cũng đến, ngoài mặt nói chúc mừng, trong mắt viết rõ hai chữ náo nhiệt.

Ta mặc áo gấm màu nguyệt bạch, không quá rực rỡ, nhưng đủ giữ phong thái chính thê. Khi ta bước vào chính sảnh, tiếng nói chuyện hơi nhỏ xuống.

Vương phu nhân thân quen với ta kéo tay ta, cười nói:

“Hầu phu nhân đúng là rộng lượng. Nếu đổi thành người khác, trong lòng không biết đã chua đến mức nào rồi.”

Ta cười đáp:

“Phu quân trọng tình nghĩa, ta là chính thê, đương nhiên phải thay hắn lo chu toàn.”

Lưu phu nhân che miệng cười.

“Hầu gia có phu nhân như vậy, thật có phúc.”

Ta không đáp.

Phúc này hắn có giữ nổi hay không, phải xem sau này hắn trả nợ có nhanh không.

Cao Hành Chu đỡ Liễu Sanh Sanh đi vào chính sảnh.

Hôm nay Liễu Sanh Sanh được trang điểm rất vừa vặn. Không quá lộng lẫy để bị nói vượt phận, cũng không quá đơn giản để mất đi vẻ đáng thương. Áo trắng thêu hoa lê, tóc cài trâm ngọc, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt long lanh.

Rất biết diễn.

Nàng ta vừa vào, không ít người lập tức nhìn sang.

Có người kinh ngạc vì dung mạo của nàng ta.

Có người nhìn ta đầy ẩn ý.

Ta chỉ mỉm cười.

Sau khi mọi người ngồi xuống, ta đứng dậy nâng chén.

“Hôm nay mở tiệc, một là mừng Hầu gia bình an hồi phủ, hai là cảm tạ Liễu cô nương đã cứu mạng Hầu gia ở biên cảnh. Ân cứu mạng nặng như núi, Tĩnh Viễn Hầu phủ không dám quên. Ta thay Hầu gia, thay cả Hầu phủ, kính Liễu cô nương một chén.”

Cả sảnh lập tức vang lên lời khen.

“Hầu phu nhân thật hiền đức.”

“Đúng là phong thái chính thê.”

“Khó trách Hầu phủ bao năm qua trong ngoài yên ổn, đều nhờ phu nhân quản gia tốt.”

Cao Hành Chu nghe những lời này, vẻ mặt phức tạp.

Có lẽ hắn không biết nên vui vì ta giữ thể diện cho hắn, hay nên bất an vì ta giữ quá tốt.

Liễu Sanh Sanh vội đứng dậy, mắt đỏ lên.

“Phu nhân đừng nói vậy, Sanh Sanh không dám nhận. Khi ấy Hầu gia bị thương, Sanh Sanh chỉ là tình cờ gặp được, đổi thành ai cũng sẽ cứu.”

Ta dịu dàng nói:

“Liễu cô nương khiêm tốn rồi. Biên cảnh hiểm nguy, một cô nương yếu đuối như người có thể cứu được Hầu gia, quả thật không dễ.”

Liễu Sanh Sanh khựng lại rất nhẹ.

Ta lại hỏi:

“Không biết khi ấy Liễu cô nương gặp Hầu gia ở đâu?”

Nàng ta cúi mắt.

“Ở gần Lạc Hà Cốc.”

Ta gật đầu.

“Lạc Hà Cốc cách doanh trại biên quân không gần. Liễu cô nương khi ấy vì sao lại ở đó?”

Liễu Sanh Sanh nắm chén rượu, giọng vẫn mềm:

“Sanh Sanh vốn theo người thân đi tìm họ hàng, không ngờ gặp loạn binh. Người thân đều mất, chỉ còn Sanh Sanh may mắn chạy thoát.”

Mấy vị phu nhân nghe vậy lập tức thở dài.

“Thật đáng thương.”

“Đúng là số khổ.”

Ta cũng thở dài.

“Thật khiến người ta đau lòng. Vậy lúc Liễu cô nương cứu Hầu gia, bên cạnh Hầu gia không có thân vệ sao?”

Cao Hành Chu nhìn ta.

Ánh mắt cảnh cáo.

Ta làm như không thấy.

Liễu Sanh Sanh đáp:

“Khi ấy tình thế hỗn loạn, Hầu gia bị truy kích nên tạm thời lạc khỏi thân vệ.”

“Ra là vậy.” Ta cười, “Vậy thương thế của Hầu gia khi đó chắc rất nặng?”

Liễu Sanh Sanh gật đầu.

“Trên vai trúng một đao, còn sốt cao.”

Ta nhìn Cao Hành Chu.

“Phu quân bị thương nặng như vậy, vì sao thư gửi về phủ không nhắc đến?”

Cao Hành Chu cau mày.

“Chuyện đã qua, cần gì nhắc lại khiến người trong nhà lo lắng?”

Ta gật đầu, vẻ mặt cảm động.

“Phu quân thật biết nghĩ cho người nhà.”

Chữ vàng trước mắt nhảy ra:

【Biết nghĩ đến mức tiền thuốc cũng định để vợ trả.】

Ta cúi đầu nhấp rượu.

Suýt sặc.

Ta lại quay sang Liễu Sanh Sanh:

“Liễu cô nương thật giỏi. Một cô nương yếu đuối, vừa mất người thân, lại có thể cứu Hầu gia khỏi truy binh, còn chăm sóc vết đao và sốt cao. Không biết cô nương học y từ đâu?”

Liễu Sanh Sanh ngập ngừng một thoáng.

“Chỉ là biết chút thuốc dân gian thôi.”

“Vậy à.” Ta cười, “Hôm nào phải nhờ cô nương chỉ dạy. Trong kho ta có vài loại dược liệu quý từ Giang Nam đưa đến, nếu cô nương biết dùng, sau này chữa bệnh cũng tiện.”

Ánh mắt Liễu Sanh Sanh khẽ động.

Rất nhỏ.

Nhưng ta thấy.

Nàng ta quan tâm đến dược liệu.

Hoặc là quan tâm đến kho của ta.

A Nhiễm đứng phía sau ta, lặng lẽ ghi nhớ.

Cao Hành Chu đặt chén rượu xuống, giọng hơi nặng:

“Từ Ninh, San San thân thể chưa khỏe, nàng đừng hỏi nhiều như thẩm án.”

Ta nhìn hắn, cười dịu dàng.

“Phu quân nói phải. Thiếp chỉ quá cảm kích Liễu cô nương, nên muốn biết rõ ân tình này để sau này báo đáp cho đúng.”

Nói rồi, ta quay đầu phân phó:

“A Nhiễm, lát nữa đưa hai hộp thuốc bổ đến Tây Noãn Các. Nhớ ghi vào khoản báo ân của Hầu gia.”

Cả chính sảnh im lặng một nhịp.

Sau đó có người ho nhẹ.

Có người cúi đầu uống rượu.

Có người dùng khăn che miệng.

Ta đoán họ đều nhịn cười rất vất vả.

Cao Hành Chu mặt đen như đáy nồi.

Liễu Sanh Sanh cúi đầu, đôi mắt đỏ lên.

“Phu nhân không cần vì Sanh Sanh tốn kém…”

Ta lập tức nắm tay nàng ta.

“Liễu cô nương đừng khách khí. Đây là tâm ý của Hầu gia. Hầu gia đã ký sổ rồi, cô cứ yên tâm dùng.”

Liễu Sanh Sanh: “…”

Chữ vàng hưng phấn hiện lên:

【Nữ phụ mở khóa kỹ năng mới: dùng tiền của mình cho người khác vay để nuôi người mới của chồng. Tuyệt, tuyệt lắm!】

Ta thấy câu này rất đúng.

Tuyệt lắm.

Tuyệt đến mức Cao Hành Chu tối nay có lẽ sẽ ngủ không yên.

Buổi tiệc diễn ra rất náo nhiệt.

Ta không hề làm khó Liễu Sanh Sanh ngoài mặt. Trái lại, ta chăm sóc nàng ta vô cùng chu đáo. Nàng ta ho một tiếng, ta lập tức sai người đưa trà ấm. Nàng ta nói hơi lạnh, ta lập tức sai người thêm than. Nàng ta ăn ít, ta lập tức hỏi món ăn có hợp khẩu vị không.

Mỗi lần như vậy, A Nhiễm lại đứng sau lưng ta, lặng lẽ ghi sổ.

Trà ấm: ghi.

Than bạc: ghi.

Canh tổ yến: ghi.

Món điểm tâm Giang Nam: ghi.

Đến cuối cùng, Liễu Sanh Sanh nhìn A Nhiễm còn căng thẳng hơn nhìn ta.

Cao Hành Chu cũng vậy.

Hắn mấy lần muốn nói gì đó, nhưng trong sảnh toàn là khách. Chính hắn đã ký giấy vay, lúc này nếu bảo ta đừng ghi nữa, chẳng khác nào nói với mọi người rằng Hầu gia báo ân nhưng không muốn bỏ bạc.

Thể diện của hắn không cho phép.

Thật đáng thương.

Một người bị thể diện trói tay trói chân, còn tưởng mình cao quý hơn thương nhân.

Cuối tiệc, Chu quản sự của cửa hàng Thẩm gia tại Yến Kinh đến.

Ông ấy mặc áo xanh sẫm, dáng người gầy, hành lễ rất cung kính với ta.

“Phu nhân, sổ sách người cần đã mang đến.”

Ta cười nói:

“Chu quản sự đến đúng lúc. Hôm nay Hầu phủ có khách, không tiện bàn chuyện dài. Chỉ là sau này các cửa hàng Thẩm gia ở Yến Kinh, mọi khoản bạc ra vào đều trực tiếp đối chiếu với ta. Nếu Hầu phủ có khoản cần tạm ứng, phải có chữ ký của ta hoặc giấy vay của Hầu gia, không được tự chi như trước.”

Lời này vừa ra, chính sảnh đang náo nhiệt lập tức yên tĩnh.

Vệ thị biến sắc.

Cao lão hầu gia nhìn ta, ánh mắt như muốn ăn thịt người.

Cao Hành Chu siết chặt chén rượu.

Ta lại như không thấy, tiếp tục mỉm cười với Chu quản sự:

“Nhớ kỹ chưa?”

Chu quản sự cúi đầu.

“Lão nô nhớ kỹ. Từ nay cửa hàng Thẩm gia chỉ nhận lệnh của phu nhân.”

Mấy vị phu nhân ngồi gần đó nhìn nhau, ánh mắt sáng lên.

Tin này ngày mai chắc chắn sẽ truyền khắp Yến Kinh.

Tĩnh Viễn Hầu phủ không còn tùy tiện lấy bạc từ cửa hàng Thẩm gia nữa.

Cũng có nghĩa là vị Hầu phu nhân xuất thân thương hộ này, cuối cùng đã bắt đầu thu tiền.

Vệ thị cố gắng giữ mặt mũi, miễn cưỡng cười nói:

“Từ Ninh làm việc càng ngày càng cẩn thận.”

Ta cúi đầu đáp:

“Mẫu thân quá khen. Con cũng là vì Hầu phủ.”

Cao Hành Chu nhìn ta rất lâu.

Ánh mắt hắn lạnh, nhưng dưới cái lạnh ấy còn có một tia bất an.

Trước kia hắn ghét ta ghen, ghét ta khóc, ghét ta hỏi hắn có còn thương ta không.

Bây giờ ta không hỏi nữa.

Hắn lại không vui.

Nam nhân quả nhiên khó hầu hạ.

Tiệc tan, khách khứa lần lượt ra về.

Ai nấy đều khen ta hiền đức, khen Cao Hành Chu trọng tình nghĩa, khen Liễu Sanh Sanh đáng thương.

Chỉ là sau những lời khen ấy, có bao nhiêu phần thật lòng thì khó nói.

Ta tiễn khách đến cửa chính, mặt cười đến hơi mỏi.

Vương phu nhân trước khi đi còn nắm tay ta, thấp giọng nói:

“Muội muội, tỷ sống từng này tuổi, lần đầu thấy người ta báo ân còn ký giấy vay. Muội thật sự khiến tỷ mở mang tầm mắt.”

Ta khiêm tốn đáp:

“Không dám. Chỉ là nhà mẹ đẻ ta làm buôn bán, từ nhỏ đã quen ghi sổ.”

Vương phu nhân cười đến mắt cong lên.

“Quen tốt, quen rất tốt.”

Tiễn khách xong, trời đã tối hẳn.

Đèn trong chính sảnh vẫn sáng.

Cao Hành Chu đứng dưới ánh đèn, trong tay cầm bản sao giấy vay bạc. Bản chính đã được A Nhiễm cất vào hộp gỗ nhỏ, khóa lại trước mặt mọi người. Hắn muốn lấy lại cũng không có cớ.

Ta bước đến bên bàn, nhẹ nhàng khép quyển sổ chi tiêu hôm nay.

Cao Hành Chu nhìn ta, giọng trầm xuống:

“Từ Ninh, nàng rốt cuộc muốn làm gì?”

Ta ngẩng đầu.

“Thiếp không hiểu ý phu quân.”

“Trước kia nàng không như vậy.”

Lại là câu này.

Ta suýt bật cười.

Trước kia ta không như vậy.

Trước kia ta thấy hắn cau mày là hoảng, thấy hắn lạnh mặt là đau lòng, nghe hắn nói một câu nặng là cả đêm ngủ không yên.

Trước kia ta còn yêu hắn.

Cho nên mới ngu đến mức đem bạc của cha ta, mạng của mình, tương lai của con trai ta đặt vào tay hắn.

Ta nhìn hắn, dịu dàng nói:

“Phu quân cũng nói là trước kia.”

Cao Hành Chu khựng lại.

Ta không tiếp tục chủ đề này, chỉ cúi đầu nhìn sổ.

“Hôm nay tổng chi ba trăm tám mươi sáu lượng bảy tiền. Trong đó yến tiệc hai trăm mười lượng, lễ vật cho Liễu cô nương tám mươi lượng, thuốc bổ và than bạc bốn mươi sáu lượng, tiền thưởng hạ nhân năm mươi lượng bảy tiền. Vì đây là tiệc cảm tạ ân nhân cứu mạng của phu quân, đều ghi vào khoản vay của phu quân.”

Cao Hành Chu sắc mặt khó coi đến cực điểm.

“Từ Ninh!”

Ta khép sổ lại.

“Phu quân yên tâm, thiếp sẽ không tính lãi.”

Hắn nhìn ta, nhất thời không biết nên giận hay nên cảm kích.

Ta cảm thấy mình quả thật rất rộng lượng.

Dù sao nếu là cửa hàng Thẩm gia cho vay, không tính lãi là chuyện không thể có.

A Nhiễm đứng sau lưng ta, khóe miệng run đến đáng thương.

Ta cầm quyển sổ, nhẹ nhàng vuốt mép giấy.

Từ hôm nay trở đi, mỗi chén trà Liễu Sanh Sanh uống, mỗi miếng bánh nàng ta ăn, mỗi khối than nàng ta đốt, đều sẽ trở thành một khoản nợ có chữ ký của Cao Hành Chu.

Hắn muốn báo ân.

Ta không cản.

Hắn muốn trọng tình nghĩa.

Ta giúp hắn làm thật lớn.

Chỉ là trên đời này, tình nghĩa không nên chỉ nói bằng miệng.

Phải viết bằng giấy trắng mực đen.

Phải ký tên.

Phải điểm chỉ.

Phải trả bạc.

Chữ vàng cuối cùng trong đêm chậm rãi bay qua trước mắt:

【Chúc mừng nữ phụ, chính thê rộng lượng phiên bản sổ sách đã chính thức ra mắt. Hầu gia run chưa?】

Ta nhìn sắc mặt Cao Hành Chu, khẽ cười.

Run hay chưa không quan trọng.

Quan trọng là hắn đã ký rồi.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊