Thứ Muội Tưởng Mình Cướp Được Mệnh Tốt
Chuyện ở Lưu Hương các không thể giấu được.
Dù Hoàng hậu đã lệnh cho cung nhân không được truyền bậy trước khi điều tra rõ, nhưng trong Yến Thưởng Xuân hôm ấy có quá nhiều quý nữ thế gia, quá nhiều phu nhân quyền quý, lại thêm việc Phó Dục bị nữ thị vệ áp ra từ biệt viện, Tống Nhược Dao được cung nữ khoác áo choàng đưa đi, chỉ cần một ánh mắt giao nhau cũng đủ để sinh ra vô số lời đồn.
Đến khi xe ngựa phủ Lễ bộ Tả thị lang rời khỏi cung, bầu không khí trong xe đã lạnh đến mức gần như đóng băng.
Tống Thanh Nghiên ngồi bên cạnh mẫu thân Tạ thị, hai tay đặt ngay ngắn trên đầu gối. Nàng cụp mắt, thần sắc bình tĩnh, tựa như người vừa chứng kiến một trận náo loạn trong cung không phải nàng.
Tạ thị nhìn nữ nhi vài lần, muốn hỏi gì đó, nhưng cuối cùng vẫn chỉ khẽ nắm lấy tay nàng.
Bàn tay Tống Thanh Nghiên rất lạnh.
Tạ thị nhíu mày, thấp giọng hỏi:
“Thanh Nghiên, con sợ sao?”
Tống Thanh Nghiên ngẩng đầu nhìn mẫu thân.
Kiếp trước, sau chuyện Lưu Hương các, mẫu thân cũng từng nắm tay nàng như vậy. Chỉ là khi đó, mọi ánh mắt trong phủ đều đè lên người nàng, phụ thân tức giận, hạ nhân bàn tán, Liễu di nương khóc lóc, Tống Nhược Dao đứng bên cạnh nói những lời nghe như an ủi nhưng thật ra từng câu đều đâm vào chỗ đau của nàng.
Chỉ có mẫu thân ôm nàng khóc.
Nhưng ngay cả mẫu thân cũng không cứu được nàng khỏi tiếng đời.
Kiếp này, bàn tay mẫu thân vẫn ấm như vậy.
Nhưng người ngồi ở vị trí bị người đời chỉ trỏ đã không còn là nàng.
Tống Thanh Nghiên khẽ lắc đầu.
“Mẫu thân, con không sợ.”
Nàng chỉ cảm thấy buồn cười.
Buồn cười vì một người có thể ngu xuẩn đến mức tưởng rằng chỉ cần cướp lấy tai họa của người khác thì cũng có thể cướp được phúc phận phía sau.
Tạ thị nhìn nàng hồi lâu, trong lòng có chút bất an khó gọi tên.
Nữ nhi của bà hôm nay quá bình tĩnh.
Không giống một cô nương vừa cập kê bị cuốn vào chuyện xấu của thứ muội.
Nhưng bà còn chưa kịp hỏi kỹ, xe ngựa đã dừng trước cửa phủ Tống gia.
Trong chính đường, Tống Kính Chi đã ngồi sẵn.
Ông mặc quan phục còn chưa kịp thay, sắc mặt âm trầm đến đáng sợ. Chén trà đặt bên tay đã nguội, nhưng ông không hề động đến.
Hạ nhân trong phủ đều cúi đầu nín thở, không ai dám phát ra tiếng.
Tống Nhược Dao được đưa về sau.
Nàng ta vừa xuống xe đã gần như không đứng vững, phải để Xuân Đào và một ma ma trong cung đi theo dìu vào. Tóc nàng ta đã được chải lại, áo xiêm cũng chỉnh tề hơn, nhưng gương mặt trắng bệch, mắt đỏ sưng, dáng vẻ run rẩy vẫn đủ khiến người ta đoán được nàng vừa trải qua chuyện gì.
Liễu di nương nghe tin đã chờ ở chính đường từ sớm.
Vừa thấy Tống Nhược Dao, bà ta lập tức nhào tới ôm lấy nữ nhi.
“Dao nhi! Dao nhi của ta! Con làm sao vậy? Ai hại con thành ra thế này?”
Tống Nhược Dao được bà ta ôm vào lòng, nước mắt lập tức rơi xuống.
“Nương…”
Chỉ một tiếng gọi ấy, Liễu di nương đã khóc đến đứt ruột đứt gan.
“Lão gia, ngài phải làm chủ cho Dao nhi! Nàng tuy là thứ nữ, nhưng cũng là cốt nhục của ngài, là cô nương trong sạch của phủ Tống gia. Hôm nay trong cung xảy ra chuyện như vậy, nếu không tra rõ, Dao nhi còn mặt mũi nào sống tiếp?”
Tống Kính Chi vốn đã tức giận, nghe tiếng khóc của Liễu di nương càng thêm phiền lòng.
Ông đập mạnh tay xuống bàn.
“Khóc cái gì! Còn ngại hôm nay chưa đủ mất mặt sao?”
Liễu di nương giật mình, tiếng khóc nhỏ lại, nhưng nước mắt vẫn chảy không ngừng.
Tống Nhược Dao quỳ sụp xuống đất.
“Phụ thân, nữ nhi bị người hại. Nữ nhi thật sự bị người hại…”
Tống Kính Chi nhìn nàng ta, sắc mặt khó coi đến cực điểm.
“Bị người hại? Vậy con nói xem, vì sao con lại xuất hiện ở Lưu Hương các? Vì sao Phó Dục lại ở cùng con trong đó? Vì sao trước cửa còn rơi trâm của con?”
Từng câu hỏi như roi quất xuống.
Tống Nhược Dao run lên, môi mấp máy, nhưng nhất thời không đáp được.
Nàng ta vừa tỉnh táo lại sau khi nữ y châm cứu giải bớt dược tính, tin đầu tiên nghe được chính là người bị bắt gặp cùng nàng trong Lưu Hương các không phải Tiêu Hoài Cẩn, mà là Phó Dục.
Phó Dục.
Một thứ tử phong lưu nổi tiếng khắp Thịnh Kinh.
Hắn làm sao có thể so với Tiêu Hoài Cẩn?
Một người là Chiêu Ninh Quận vương thế tử, tôn thất quyền quý, phẩm hạnh đoan chính, được người đời khen là quân tử.
Một người là công tử ăn chơi, thanh danh bẩn đến mức các phu nhân thế gia nghe tên đều phải nhíu mày.
Nàng ta rõ ràng đã làm giống hệt Tống Thanh Nghiên kiếp trước.
Uống rượu.
Vào Lưu Hương các.
Gọi cứu.
Đợi Tiêu Hoài Cẩn mở cửa.
Rõ ràng từng bước đều đúng.
Vì sao kết quả lại khác?
Vì sao người đứng bên cạnh nàng không phải Tiêu Hoài Cẩn?
Vì sao Tiêu Hoài Cẩn chỉ khép cửa rồi gọi ma ma đến?
Tống Nhược Dao cắn môi đến bật máu.
Không.
Không thể là lỗi của nàng.
Nhất định là có người phá hỏng.
Nhất định là Tống Thanh Nghiên.
Nàng ta bỗng ngẩng đầu, ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía Tống Thanh Nghiên đang đứng bên cạnh Tạ thị.
“Là tỷ!”
Tất cả mọi người trong chính đường đều nhìn sang.
Tống Thanh Nghiên bình tĩnh ngước mắt.
Tống Nhược Dao chỉ vào nàng, giọng run rẩy vì oán hận:
“Là tỷ hại ta! Chén rượu hoa mai kia vốn là ta kính tỷ, tỷ biết trong rượu có vấn đề nên cố ý không uống, còn để ta uống thay. Tỷ biết rõ ta sẽ không khỏe, nhưng vẫn cố ý để ta rời yến tiệc. Tỷ còn đi theo ta, rõ ràng tỷ biết ta sẽ đến Lưu Hương các!”
Liễu di nương lập tức như bắt được cọng rơm cứu mạng, ôm Tống Nhược Dao khóc lớn hơn.
“Đại cô nương, sao người có thể nhẫn tâm như vậy? Dao nhi tuy là thứ nữ, nhưng từ nhỏ vẫn luôn kính trọng người là tỷ tỷ. Người không thích nó thì cứ nói, sao có thể dùng cách này hủy cả đời nó?”
Tạ thị sắc mặt lập tức lạnh xuống.
“Liễu thị, ngươi nói chuyện cẩn thận.”
Liễu di nương khóc đến vai run rẩy.
“Phu nhân, thiếp biết mình thân phận thấp hèn, nói gì cũng không có phân lượng. Nhưng Dao nhi cũng là nữ nhi của lão gia! Hôm nay nó xảy ra chuyện, đại cô nương lại bình an vô sự. Chén rượu vốn đưa cho đại cô nương, cuối cùng lại thành Dao nhi uống. Chẳng lẽ chuyện này không đáng nghi sao?”
Tống Kính Chi nhíu mày nhìn Tống Thanh Nghiên.
“Thanh Nghiên, con nói đi.”
Nếu là kiếp trước, đối diện với ánh mắt nghi ngờ của phụ thân, Tống Thanh Nghiên nhất định sẽ hoảng hốt, sẽ vội vàng giải thích mình không có, sẽ vì sợ phủ Tống gia mất mặt mà nuốt xuống rất nhiều lời.
Nhưng kiếp này, nàng chỉ lặng lẽ nhìn Tống Nhược Dao.
Sau một lúc, nàng mới nhẹ giọng hỏi:
“Nhị muội nói ta biết trong rượu có vấn đề?”
Tống Nhược Dao cắn răng.
“Đúng.”
“Vậy ta hỏi muội.” Tống Thanh Nghiên bước lên một bước, giọng vẫn ôn hòa như ngày thường, nhưng từng chữ lại rõ ràng đến lạnh người. “Chén rượu kia là ai bưng đến trước mặt ta?”
Tống Nhược Dao nghẹn lại.
Tống Thanh Nghiên không đợi nàng ta đáp, tiếp tục hỏi:
“Là ta tự rót? Hay là muội tự tay bưng đến kính ta?”
Sắc mặt Tống Nhược Dao trắng hơn.
Liễu di nương vội nói:
“Dao nhi kính tỷ tỷ một chén thì có gì sai? Tỷ muội trong nhà…”
“Ta chưa nói nàng sai.” Tống Thanh Nghiên nhìn Liễu di nương, giọng bình tĩnh. “Ta chỉ hỏi, chén rượu kia từ đầu đến cuối có phải do Nhị muội tự tay bưng tới hay không.”
Chính đường yên tĩnh trong giây lát.
Tống Kính Chi nhìn về phía Xuân Đào.
“Ngươi nói.”
Xuân Đào quỳ dưới đất, run như cầy sấy.
“Hồi… hồi lão gia, chén rượu ấy đúng là nhị cô nương tự tay bưng đến kính đại cô nương.”
Tống Thanh Nghiên gật đầu.
“Được. Vậy câu thứ hai, ta đã uống chén rượu ấy chưa?”
Xuân Đào run giọng:
“Không… không có.”
“Ta có ép Nhị muội uống không?”
Xuân Đào cúi đầu sát đất.
“Không có.”
Tống Thanh Nghiên nhìn Tống Nhược Dao.
“Là chính miệng muội nói, nếu ta không tiện uống, vậy muội uống thay ta để lấy may. Lúc ấy trong điện có cung nữ, quý nữ, phu nhân đều ở đó. Muội muốn nói ta đổi rượu cho muội uống, vậy đổi lúc nào? Đổi trước mặt bao nhiêu người sao?”
Tống Nhược Dao há miệng, không đáp được.
Tống Thanh Nghiên lại hỏi:
“Câu thứ ba, sau khi uống rượu, là ai nói mình hơi choáng nhưng không cần ta gọi cung nữ, chỉ muốn tự ra ngoài hít thở?”
Tống Nhược Dao run lên.
“Ta… ta khi đó đã trúng thuốc, làm sao biết mình đang nói gì?”
“Nhưng khi ấy muội còn biết không cần ta gọi người.” Tống Thanh Nghiên nhìn nàng ta, ánh mắt dần lạnh xuống. “Còn biết tránh điện phụ dành cho nữ quyến nghỉ ngơi, đi thẳng về phía Lưu Hương các.”
Tống Nhược Dao lập tức phản bác:
“Là có cung nữ dẫn đường! Ta không biết Lưu Hương các ở đâu!”
Tống Thanh Nghiên chờ chính là câu này.
Nàng quay đầu nhìn về phía Tống Kính Chi.
“Phụ thân, trong cung đã tra được, cung nữ từng xuất hiện ở gần lối rừng mai hôm nay tên là Ngân Hạnh. Nàng ta vốn không phải người phụ trách dẫn nữ quyến nghỉ ngơi, lại xuất hiện gần Lưu Hương các. Sau khi xảy ra chuyện, ma ma quản sự tìm được trong tay áo nàng ta hai thỏi bạc nhỏ.”
Liễu di nương biến sắc.
Tống Kính Chi hỏi ngay:
“Sao con biết?”
Tống Thanh Nghiên cụp mắt.
“Lúc rời cung, nữ quan bên cạnh Hoàng hậu có nói vài câu với mẫu thân. Chuyện này nương nương đang tra. Nhưng vì liên quan đến phủ Tống gia, người trong phủ sớm muộn cũng phải biết.”
Tạ thị gật đầu.
“Đúng là nữ quan có nhắc. Cung nữ kia đã bị giữ lại.”
Tống Kính Chi sắc mặt càng khó coi.
Tống Thanh Nghiên tiếp tục:
“Vậy ta muốn hỏi Nhị muội, cung nữ Ngân Hạnh ấy là người của ai? Vì sao nàng ta lại biết hôm nay muội sẽ đến gần Lưu Hương các? Vì sao vừa hay Lưu Hương các lúc ấy không có người?”
Tống Nhược Dao lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
“Ta không biết… ta thật sự không biết…”
“Muội không biết?” Tống Thanh Nghiên khẽ nói. “Vậy Phó Dục thì sao?”
Nghe đến tên Phó Dục, Tống Nhược Dao như bị kim đâm, lập tức ngẩng đầu.
“Ta không quen hắn!”
“Ta tin muội không muốn quen hắn.” Tống Thanh Nghiên nhìn nàng ta, giọng không cao, lại khiến Tống Nhược Dao cảm thấy như bị lột trần từng lớp. “Nhưng Phó Dục khai rằng có người đưa giấy hẹn hắn đến sau rừng mai. Hắn vào Lưu Hương các rồi ngửi thấy mê hương, đầu óc không tỉnh táo. Phụ thân chỉ cần sai người đối chiếu chữ trên giấy hẹn, tra xem hôm nay Xuân Đào từng đi đâu, từng gặp ai, hẳn sẽ biết lời hắn thật hay giả.”
Xuân Đào quỳ dưới đất, thân thể lập tức run dữ dội.
Tống Kính Chi nhìn nàng ta.
“Xuân Đào.”
Chỉ hai chữ, Xuân Đào đã sợ đến mức nước mắt rơi xuống.
“Lão gia tha mạng! Nô tỳ… nô tỳ chỉ nghe theo nhị cô nương. Nhị cô nương bảo nô tỳ đi đưa ít bạc cho cung nữ Ngân Hạnh, nói nếu lát nữa đại cô nương không khỏe thì dẫn người đến Lưu Hương các nghỉ ngơi. Còn tờ giấy hẹn Phó nhị công tử… nô tỳ thật sự không biết là chuyện gì…”
Tống Nhược Dao hét lên:
“Xuân Đào! Ngươi câm miệng!”
Xuân Đào sợ đến mức dập đầu liên tục.
“Nhị cô nương, nô tỳ không dám nói dối nữa. Trong cung đã giữ Ngân Hạnh lại rồi, nếu tra đến nô tỳ, nô tỳ cũng không sống nổi…”
Liễu di nương vội che miệng Xuân Đào.
“Tiện tỳ! Ngươi bị ai mua chuộc mà dám vu oan chủ tử?”
Tạ thị lạnh lùng nói:
“Người đâu, kéo Xuân Đào ra giữ riêng. Trước khi tra rõ, không cho bất kỳ ai gặp nàng ta.”
Hạ nhân lập tức tiến lên.
Liễu di nương muốn ngăn, nhưng đối diện ánh mắt của Tống Kính Chi, bà ta đành cắn răng thu tay về.
Tống Kính Chi tức đến mặt xanh mét.
“Dao nhi, rốt cuộc chuyện này là thế nào?”
Tống Nhược Dao quỳ trên đất, cả người run rẩy.
Nàng ta biết không thể nhận.
Một khi nhận, đời này nàng ta xong rồi.
Nàng ta vốn tưởng chỉ cần mọi chuyện giống kiếp trước, chỉ cần Tiêu Hoài Cẩn bước vào, chỉ cần người ngoài bắt gặp bọn họ ở cùng nhau, phủ Ninh Vương sẽ không thể không cầu thân.
Tống Thanh Nghiên kiếp trước rõ ràng đã dựa vào chuyện đó trở thành Quận vương phi.
Rõ ràng sau đó được Tiêu Hoài Cẩn che chở, sống trong phủ Ninh Vương cao quý hơn bất kỳ cô nương nào của Tống gia.
Vì sao đến nàng thì chỉ còn lại Phó Dục?
Vì sao người bị cười chê, bị tra hỏi, bị phụ thân nhìn bằng ánh mắt thất vọng lại biến thành nàng?
Tống Nhược Dao đột nhiên quay đầu nhìn Tống Thanh Nghiên, ánh mắt chứa đầy oán độc.
“Là tỷ biết trước! Nhất định là tỷ biết trước nên mới tránh được!”
Tống Thanh Nghiên nhìn nàng ta.
“Biết trước cái gì?”
Tống Nhược Dao nghẹn lại.
Tống Thanh Nghiên tiến thêm nửa bước.
“Biết trước trong rượu có thuốc? Hay biết trước muội muốn dẫn ta đến Lưu Hương các? Hay biết trước Phó Dục đang chờ ở đó?”
Mỗi một câu đều khiến sắc mặt Tống Nhược Dao trắng thêm một phần.
Tống Thanh Nghiên chậm rãi nói:
“Nhị muội, nếu ta thật sự biết trước tất cả, việc đầu tiên ta làm không phải để muội uống rượu, mà là ngay tại cung yến, trước mặt Hoàng hậu, hỏi rõ vì sao muội lại bưng một chén rượu có mê dược đến kính ta.”
Chính đường tĩnh lặng.
Liễu di nương ngẩng phắt đầu.
“Mê dược? Đại cô nương, lời này không thể nói bừa!”
“Không phải ta nói bừa.” Tống Thanh Nghiên nhìn về phía Tạ thị.
Tạ thị gật đầu, ra hiệu cho ma ma bên cạnh đưa một chiếc hộp gỗ nhỏ lên.
Ma ma mở hộp.
Bên trong đặt một mảnh khăn trắng được gấp cẩn thận.
Tạ thị lạnh giọng:
“Khi ở trong cung, nữ quan bên cạnh Hoàng hậu đã cho người kiểm tra chén rượu còn sót lại trên bàn. Trong chén có dấu vết mê dược. Vì đây là vật chứng liên quan đến phủ Tống gia, nương nương sai người báo cho ta biết trước một tiếng, để phủ chúng ta tự chuẩn bị lời giải thích.”
Tống Kính Chi bỗng đứng bật dậy.
“Trong chén có mê dược?”
Tạ thị nhìn ông.
“Đúng vậy. Chén rượu ấy là Nhược Dao bưng đến kính Thanh Nghiên. Thanh Nghiên không uống. Nhược Dao tự mình uống cạn.”
Liễu di nương gần như ngã ngồi xuống đất.
Tống Nhược Dao lắc đầu liên tục.
“Không… không phải… là có người đổi rượu…”
Tống Thanh Nghiên hỏi:
“Ai đổi?”
Tống Nhược Dao cắn môi.
Tống Thanh Nghiên lại hỏi:
“Đổi ở đâu?”
Tống Nhược Dao không đáp được.
Tống Thanh Nghiên hỏi tiếp:
“Trước mặt ai đổi?”
Từng câu ép đến mức Tống Nhược Dao không còn đường lui.
Đúng lúc này, quản gia từ ngoài bước nhanh vào, cúi người bẩm báo:
“Lão gia, phủ Ninh Vương sai người đến đưa lời.”
Tống Kính Chi sững lại.
“Phủ Ninh Vương?”
Tống Thanh Nghiên đặt trong tay áo bỗng siết chặt.
Không hiểu vì sao, tim nàng đập nhanh hơn một nhịp.
Tống Kính Chi trầm giọng:
“Mời vào.”
Người đến là một thị vệ của phủ Ninh Vương, dáng vẻ nghiêm chỉnh, bước vào chính đường liền hành lễ.
“Tống đại nhân, thế tử nhà ta sai thuộc hạ đến chuyển lời. Hôm nay tại Lưu Hương các, thế tử chỉ đi ngang qua, nghe tiếng kêu cứu nên dừng lại. Sau khi phát hiện bên trong có nữ quyến, thế tử chưa từng bước vào phòng nửa bước, lập tức khép cửa gọi ma ma quản sự, cung nữ và nữ thị vệ đến xử lý. Việc này ma ma và hai nữ thị vệ trong cung đều có thể làm chứng.”
Tống Kính Chi sắc mặt phức tạp.
Lời này nghe như phủ Ninh Vương đang tự phủi sạch liên quan với chuyện của Tống Nhược Dao.
Nhưng đồng thời, nó cũng chặn lại mọi khả năng Tống Nhược Dao kéo Tiêu Hoài Cẩn vào tai tiếng.
Thị vệ lại nói:
“Thế tử còn nói, chuyện trong cung đã có Hoàng hậu nương nương điều tra, phủ Ninh Vương không tiện xen vào. Chỉ mong Tống đại nhân xử lý công bằng, chớ để người vô tội bị kéo vào.”
Người vô tội.
Ba chữ ấy khiến Tống Thanh Nghiên khẽ cụp mắt.
Không biết vì sao, nàng cảm thấy lời này không chỉ nói về Tiêu Hoài Cẩn.
Mà còn giống như nói về nàng.
Kiếp trước, sau khi nàng xảy ra chuyện, nàng từng mong có người nói một câu nàng vô tội.
Nhưng khi ấy, lời đời quá lớn.
Lớn đến mức nàng không nghe thấy gì khác.
Thị vệ truyền lời xong liền cáo lui.
Trong chính đường, sắc mặt Tống Nhược Dao đã trắng đến mức gần như trong suốt.
Nàng ta nhìn theo bóng lưng thị vệ phủ Ninh Vương rời đi, bỗng như mất hết lý trí.
“Không thể…”
Nàng ta lẩm bẩm.
“Không thể nào…”
Liễu di nương vội ôm lấy nàng.
“Dao nhi, con đừng sợ. Nương ở đây, nương nhất định sẽ…”
Tống Nhược Dao đẩy Liễu di nương ra, ánh mắt đỏ ngầu nhìn về phía cửa.
“Vì sao người không cứu ta?”
Câu hỏi ấy vừa thốt ra, cả chính đường đều yên lặng.
Tống Thanh Nghiên ngẩng đầu.
Tống Nhược Dao như không nhìn thấy ai khác, chỉ nhìn về hướng thị vệ phủ Ninh Vương vừa rời đi, nước mắt rơi đầy mặt.
“Vì sao người không cứu ta? Rõ ràng kiếp trước…”
Nàng ta bỗng im bặt.
Nhưng đã muộn.
Hai chữ “kiếp trước” như một mũi kim đâm vào tai Tống Thanh Nghiên.
Nàng đứng tại chỗ, trong lòng bỗng lặng xuống.
Không còn nghi ngờ nữa.
Tống Nhược Dao cũng trọng sinh.
Thì ra nàng ta thật sự nhớ rõ kiếp trước.
Nhớ rõ Tống Thanh Nghiên từng trúng mê dược ở Lưu Hương các.
Nhớ rõ Tiêu Hoài Cẩn từng bước vào cứu nàng.
Nhớ rõ phủ Ninh Vương từng cầu thân.
Nhưng Tống Nhược Dao chỉ nhớ phượng quan hà bí, nhớ vị trí chính phi, nhớ sự tôn quý của phủ Ninh Vương.
Nàng ta chưa từng hiểu kiếp trước Tống Thanh Nghiên đã đau khổ thế nào.
Cũng chưa từng hiểu Tiêu Hoài Cẩn vì sao lại bước vào.
Tống Thanh Nghiên nhìn Tống Nhược Dao, ánh mắt lạnh đến mức không còn chút thương hại.
“Nhị muội.”
Nàng khẽ gọi.
Tống Nhược Dao run lên.
Tống Thanh Nghiên hỏi rất nhẹ:
“Muội thật sự nghĩ, chỉ cần uống chén rượu ấy, vào Lưu Hương các, được người khác bắt gặp trong tình trạng chật vật, là có thể đổi lấy mệnh tốt sao?”
Tống Nhược Dao ngẩng đầu nhìn nàng, đồng tử khẽ co lại.
Một thoáng ấy, nàng ta gần như tưởng Tống Thanh Nghiên cũng biết gì đó.
Nhưng Tống Thanh Nghiên chỉ bình tĩnh nhìn nàng.
“Muội muốn hôn sự tốt, muốn bước lên cao, muốn làm người khác ngưỡng mộ. Nhưng muội có từng nghĩ, nếu hôm nay người uống chén rượu kia là ta, nếu người bị bắt gặp cùng Phó Dục là ta, đời ta sẽ ra sao không?”
Tống Nhược Dao môi run lên.
Nàng ta muốn nói kiếp trước người cứu tỷ rõ ràng là Tiêu Hoài Cẩn.
Nhưng nàng ta không dám.
Không thể nói.
Nói ra, nàng ta sẽ thành kẻ điên.
Tống Thanh Nghiên thu hồi ánh mắt, quay về phía Tống Kính Chi hành lễ.
“Phụ thân, nữ nhi không cầu phụ thân thiên vị. Chỉ cầu phụ thân tra rõ mọi chuyện. Nếu chén rượu là nữ nhi chuẩn bị, nếu cung nữ Ngân Hạnh là người của nữ nhi, nếu Xuân Đào nhận lệnh từ nữ nhi, nếu Phó Dục là nữ nhi hẹn đến Lưu Hương các, nữ nhi tự chịu gia pháp.”
Nàng dừng lại một lát, rồi nói tiếp:
“Nhưng nếu không phải, nữ nhi cũng không muốn vì thể diện của phủ Tống gia mà thay người khác gánh một chữ bẩn.”
Tạ thị nghe đến câu này, mắt lập tức đỏ lên.
Kiếp trước, nữ nhi của bà đã thay cả phủ này gánh quá nhiều ánh mắt.
Kiếp này, bà tuyệt đối không để chuyện ấy lặp lại.
Tạ thị đứng dậy, giọng kiên quyết:
“Lão gia, chuyện hôm nay phải tra. Không chỉ vì Thanh Nghiên, mà còn vì thanh danh phủ Tống gia. Nếu trong phủ thật có người dám dùng mê dược trong cung yến, dám mua chuộc cung nữ, dám dẫn ngoại nam vào biệt viện hại tỷ muội, người đó mới là kẻ làm nhục môn phong.”
Liễu di nương khóc lóc lắc đầu.
“Phu nhân, Dao nhi còn nhỏ, nàng nhất định là bị người lợi dụng…”
Tạ thị lạnh lùng ngắt lời:
“Nàng đã cập kê chưa lâu, Thanh Nghiên cũng vừa cập kê. Khi các ngươi muốn đẩy tội lên người Thanh Nghiên, sao không nhớ nàng cũng còn nhỏ?”
Liễu di nương cứng họng.
Tống Kính Chi nhắm mắt lại, lồng ngực phập phồng vì tức giận.
Ông làm quan ở Lễ bộ, coi trọng nhất chính là quy củ, danh tiếng, thể diện. Nay nữ nhi trong phủ dính vào chuyện dùng thuốc trong cung yến, lại bị phát hiện cùng công tử phong lưu ở Lưu Hương các, đối với ông chẳng khác nào một cái tát trước mặt cả triều.
Nhưng càng khiến ông giận hơn là, chuyện này có thể vốn nhắm vào đích nữ Tống Thanh Nghiên.
Nếu hôm nay người uống rượu là Thanh Nghiên…
Tống Kính Chi không dám nghĩ tiếp.
Ông mở mắt, lạnh giọng phân phó:
“Từ hôm nay, Nhược Dao cấm túc trong viện, không có lệnh của ta không được bước ra nửa bước. Xuân Đào giam lại tra hỏi. Người trong viện của Nhược Dao, từng kẻ một đều tra.”
Tống Nhược Dao ngẩng phắt đầu.
“Phụ thân!”
Tống Kính Chi nhìn nàng ta, ánh mắt lần đầu lạnh đến mức khiến nàng ta sợ hãi.
“Trước khi Hoàng hậu điều tra rõ, con tốt nhất nên cầu nguyện chuyện này không phải do con tự bày ra.”
Tống Nhược Dao ngã ngồi xuống đất.
Liễu di nương vội ôm nàng ta, khóc cầu:
“Lão gia, Dao nhi chịu kinh hãi lớn như vậy, sao ngài còn cấm túc nàng? Nàng là người bị hại mà!”
Tống Kính Chi nhìn Liễu di nương.
“Từ hôm nay, quyền quản sự trong viện phía tây giao lại cho phu nhân. Liễu thị ở yên trong viện chăm sóc Nhược Dao, không có việc không cần ra ngoài.”
Liễu di nương như bị sét đánh.
“Lão gia…”
Tống Kính Chi mệt mỏi phất tay.
“Đưa nhị cô nương về viện.”
Hạ nhân tiến lên.
Tống Nhược Dao bị đỡ dậy, khi đi ngang qua Tống Thanh Nghiên, nàng ta bỗng dừng lại.
Hai mắt nàng ta đỏ ngầu, giọng nhỏ đến mức chỉ Tống Thanh Nghiên nghe thấy:
“Tỷ cũng nhớ, đúng không?”
Tống Thanh Nghiên nhìn nàng ta.
Không thừa nhận.
Cũng không phủ nhận.
Nàng chỉ khẽ nói:
“Ta chỉ nhớ, người gieo nhân nào sẽ nhận quả ấy.”
Tống Nhược Dao run lên.
Ngay khoảnh khắc ấy, bên ngoài chính đường bỗng truyền đến tiếng hạ nhân bẩm báo:
“Lão gia, Tiểu Quận vương đến.”
Tất cả mọi người đều sửng sốt.
Tống Thanh Nghiên cũng ngẩng đầu.
Tiêu Hoài Cẩn đến phủ Tống gia?
Tống Kính Chi kinh ngạc, nhưng rất nhanh lấy lại bình tĩnh.
“Mời thế tử vào.”
Chẳng bao lâu sau, Tiêu Hoài Cẩn bước vào chính đường.
Hắn vẫn mặc bộ áo xanh mực lúc ở cung yến, dáng người cao thẳng, thần sắc lạnh nhạt. So với sự hỗn loạn trong chính đường, hắn giống như một vệt mực trầm lặng trên giấy trắng, không cần nói nhiều cũng khiến người khác tự giác im lặng.
Tống Kính Chi tiến lên hành lễ.
“Không biết thế tử đến phủ, không kịp nghênh đón.”
Tiêu Hoài Cẩn đáp lễ theo đúng quy củ.
“Tống đại nhân không cần khách khí. Ta đến vì chuyện Lưu Hương các hôm nay.”
Tống Nhược Dao vốn đã bị hạ nhân đỡ đến gần cửa, nghe vậy bỗng quay đầu nhìn hắn.
Trong mắt nàng ta lập tức bùng lên chút ánh sáng yếu ớt.
Có phải hắn hối hận rồi?
Có phải hắn vẫn muốn nói gì đó?
Có phải hắn đến để cứu nàng khỏi tình cảnh này?
Nàng ta đẩy tay hạ nhân ra, run rẩy bước lên nửa bước.
“Tiểu Quận vương…”
Tiêu Hoài Cẩn nhìn nàng ta, ánh mắt không gợn sóng.
Tống Nhược Dao nghẹn ngào hỏi:
“Vì sao người không cứu ta?”
Không khí trong chính đường lập tức đông cứng.
Liễu di nương hoảng hốt muốn kéo nàng ta lại, nhưng đã không kịp.
Tống Nhược Dao nhìn hắn, giọng run đến gần như vỡ ra:
“Rõ ràng khi đó người đã mở cửa. Rõ ràng người nhìn thấy ta không khỏe. Vì sao người không vào? Vì sao người gọi ma ma? Vì sao…”
Vì sao kiếp trước người cứu Tống Thanh Nghiên, còn kiếp này lại không cứu ta?
Nửa câu sau nàng ta không dám nói.
Nhưng Tống Thanh Nghiên đứng sau bình phong lại nghe được trong lòng.
Tiêu Hoài Cẩn nhìn Tống Nhược Dao.
Ánh mắt hắn rất lạnh.
Không phải ghét bỏ.
Mà là một sự xa cách hoàn toàn, như thể trước mặt hắn chỉ là một người không liên quan.
Hắn nói:
“Ta và ngươi không thân không thích, sao có thể tự tiện bước vào khuê phòng của ngươi?”
Tống Nhược Dao cứng đờ tại chỗ.
Tiêu Hoài Cẩn tiếp tục:
“Trong phòng có nữ quyến, nên gọi ma ma và nữ thị vệ. Đây là lễ. Tống nhị cô nương muốn ta bỏ lễ để vào phòng ngươi, là vì sao?”
Một câu hỏi rất nhẹ.
Nhưng sắc mặt Tống Nhược Dao trắng bệch.
Mọi người trong chính đường nhìn nàng ta bằng ánh mắt càng thêm phức tạp.
Tống Nhược Dao lùi lại nửa bước, môi run rẩy, không nói được lời nào.
Tiêu Hoài Cẩn không nhìn nàng ta nữa.
Hắn quay sang Tống Kính Chi, giọng bình tĩnh:
“Ta đến chỉ để nói rõ một việc. Hôm nay từ đầu đến cuối, ta chưa từng bước vào Lưu Hương các. Việc này có ma ma quản sự, nữ thị vệ và cung nhân làm chứng. Nếu sau này có lời đồn liên quan đến phủ Ninh Vương và Tống nhị cô nương, mong Tống đại nhân xử lý sớm.”
Tống Kính Chi lập tức hiểu ý.
Tiêu Hoài Cẩn đến không phải vì Tống Nhược Dao.
Hắn đến để chặn đường nàng ta dựa vào lời đồn bám vào phủ Ninh Vương.
Tống Kính Chi vừa xấu hổ vừa bất lực, chỉ có thể chắp tay:
“Thế tử yên tâm, phủ Tống gia nhất định sẽ tra rõ, không để lời đồn vô căn cứ ảnh hưởng đến phủ Ninh Vương.”
Tiêu Hoài Cẩn gật đầu.
Ánh mắt hắn lướt qua chính đường.
Rồi dừng lại sau bình phong.
Tống Thanh Nghiên đứng ở đó.
Nàng không biết mình vì sao lại tránh sau bình phong. Có lẽ từ khoảnh khắc nghe hạ nhân nói hắn đến, nàng đã vô thức lùi lại một bước.
Nhưng bình phong lụa mỏng không che được hoàn toàn bóng dáng nàng.
Nàng thấy ánh mắt Tiêu Hoài Cẩn nhìn sang.
Vẫn yên tĩnh.
Vẫn trầm ổn.
Nhưng không hiểu vì sao, tim nàng bỗng khẽ run.
Hắn vừa nói, hắn và Tống Nhược Dao không thân không thích, nên không thể tự tiện bước vào khuê phòng của nàng ta.
Vậy kiếp trước thì sao?
Kiếp trước, hắn và nàng lúc ấy cũng chưa có hôn ước.
Cũng chưa từng công khai thân cận.
Nhưng hắn đã bước vào.
Hắn đã đỡ nàng.
Hắn đã dùng khăn lạnh lau trán nàng.
Hắn đã đứng giữa lời đời, cưới nàng làm chính phi.
Tống Thanh Nghiên giấu tay trong tay áo, đầu ngón tay khẽ co lại.
Nàng từng dùng cả đời để tin rằng đó là trách nhiệm.
Nhưng giờ phút này, bức tường trong lòng nàng như bị câu nói kia gõ ra một vết nứt rất nhỏ.
Tiêu Hoài Cẩn chỉ nhìn nàng một lát rồi thu hồi ánh mắt, không ép nàng bước ra, cũng không gọi tên nàng.
Hắn giống như chỉ đến để trả lại sự trong sạch cho chính mình, cũng thuận tay dựng một bức tường chắn trước những lời đồn có thể kéo nàng vào.
Không cầu nàng cảm kích.
Không buộc nàng nhận ơn.
Càng không để nàng khó xử.
Tống Thanh Nghiên đứng sau bình phong, tim bỗng khẽ run.
Nàng chợt nhận ra, người kiếp trước luôn nói nàng chưa từng nợ hắn, có lẽ thật sự chưa từng xem nàng là món nợ.