Quân Cờ Phản Phệ
Không khí trong phòng họp tập đoàn Cố thị đặc quánh lại, tưởng chừng như chỉ cần một tiếng thở mạnh cũng đủ làm tan vỡ sự im lặng chết chóc này. Cố Dịch Thần sững sờ, anh ta chưa từng nghĩ Thẩm An Nhiên – người phụ nữ luôn dịu dàng, phục tùng trong suốt ba năm qua – lại có ngày dám nhìn thẳng vào mắt anh mà từ chối mệnh lệnh.
Tống Uyển Như là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Bà ta đặt mạnh tách trà xuống đĩa sứ, tiếng "keng" sắc lạnh vang lên. Ánh mắt bà ta nheo lại, nhìn xoáy vào An Nhiên như muốn xé toạc lớp vỏ bình thản kia.
"An Nhiên, cô có biết mình đang nói gì không?" Giọng bà ta trầm xuống, mang theo sự đe dọa đầy quyền uy. "Nhà họ Cố chúng ta không phải là nơi cô muốn đến thì đến, muốn đi thì đi. Cô nghĩ sự nghiệp của cô tại Hải Thành này vững chãi lắm sao? Một cái búng tay của Dịch Thần cũng đủ để cô mất hết tất cả."
"Bác muốn nói đến sự nghiệp của con sao?" An Nhiên khẽ cười, nụ cười thanh tao nhưng lạnh lẽo. Cô đứng dậy, chậm rãi bước quanh bàn họp. "Tập đoàn Cố thị đang đứng trên bờ vực thâm hụt tài chính, các dự án phía Nam bị đình trệ, nợ ngân hàng quá hạn. Bác nghĩ với tình trạng này, Dịch Thần còn tâm trí để đối phó với một quản lý cấp cao như con sao?"
Cố Dịch Thần biến sắc, anh ta lập tức đứng dậy chắn trước mặt mẹ mình: "An Nhiên! Em biết gì mà nói vậy? Ai cho em thông tin đó?"
"Trong thế giới kinh doanh, không có bí mật nào là vĩnh viễn cả, Dịch Thần à." An Nhiên dừng lại, ánh mắt cô xoáy vào Bạch Nhược Đồng – người đang cố nép mình vào góc ghế với vẻ mặt sợ hãi giả tạo. "Nhược Đồng, cô run rẩy cái gì vậy? Có phải vì cô biết rõ số tiền 'vốn liếng' mà cô hứa hẹn đưa cho Dịch Thần thực chất chỉ là những khoản tiền bẩn cô rút ra từ các tài khoản trung gian của gia đình họ Cố không?"
Bạch Nhược Đồng mặt cắt không còn giọt máu, cô ta vội vàng nắm lấy tay Dịch Thần: "Dịch Thần ca, em không biết tỷ ấy đang nói gì cả... Tỷ ấy đang vu khống em!"
"Vu khống?" An Nhiên nhẹ nhàng lấy trong túi xách ra một tập tài liệu, ném lên bàn. Đó không phải là bản cam kết chuyển nhượng, mà là bản sao kê các giao dịch tài chính bất thường giữa công ty mẹ của Nhược Đồng và các chi nhánh con của Cố thị.
"Tôi đã cho người tổng hợp lại toàn bộ," An Nhiên nói, giọng cô lạnh băng, không còn chút tình cảm nào sót lại. "Các người muốn tôi ký vào bản cam kết để hợp thức hóa việc biển thủ tài sản cá nhân của tôi vào mục đích lấp đầy lỗ hổng kinh doanh của các người. Nhưng các người quên mất, tôi không phải là kẻ mù chữ về luật pháp."
Tống Uyển Như tái mặt, bà ta đứng dậy, lao về phía tập tài liệu trên bàn, nhưng An Nhiên đã nhanh tay hơn, thu hồi lại. "Đừng vội, thưa bác. Đây chỉ là bản copy thôi. Bản gốc, cùng với đoạn ghi âm cuộc đối thoại của chúng ta tại khách sạn Vân Đỉnh, đang nằm ở một nơi rất an toàn. Nếu ngày mai tôi không đến văn phòng làm việc bình thường, luật sư của tôi sẽ gửi tất cả những thứ này đến cơ quan cảnh sát Hải Thành và các cổ đông lớn của Cố thị."
"Cô... cô dám!" Tống Uyển Như gào lên, vẻ quý phái thường ngày biến mất, chỉ còn lại sự điên cuồng của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
Cố Dịch Thần đứng trơ trân giữa phòng, anh ta nhìn An Nhiên bằng ánh mắt kinh ngạc, có lẽ đây là lần đầu tiên anh ta thấy được bản lĩnh thật sự của người phụ nữ anh từng coi là 'dễ nắm bắt'. "An Nhiên, chúng ta có thể nói chuyện riêng... đừng làm thế, danh tiếng của gia đình..."
"Danh tiếng của gia đình anh đã bị chính các người vấy bẩn từ lâu rồi." An Nhiên ngắt lời, cô bước thẳng ra cửa. Trước khi đi, cô dừng lại, nhìn thẳng vào Bạch Nhược Đồng: "Cô muốn có vị trí bên cạnh anh ấy, đúng không? Vậy thì tôi tặng lại cho cô đấy. Cùng với tất cả những món nợ mà tập đoàn này đang gánh."
Ngay lúc cô bước ra khỏi cửa, điện thoại của Cố Dịch Thần đổ chuông liên hồi. Đó là tin nhắn từ trợ lý: "Tổng giám đốc, thanh tra thuế vừa ập vào tập đoàn, họ yêu cầu niêm phong sổ sách ngay lập tức."
An Nhiên đi dọc hành lang, tiếng gót giày gõ xuống sàn tạo thành những nhịp điệu đều đặn. Cô không ngoảnh lại. Đằng sau cô, tiếng quát tháo của Tống Uyển Như, tiếng cầu xin yếu ớt của Nhược Đồng và tiếng đập phá đồ đạc của Dịch Thần hòa lẫn vào nhau.
Một cuộc gọi đến từ luật sư Tiêu Mặc: "An Nhiên, cảnh sát đã tiếp nhận hồ sơ. Mọi chuyện bắt đầu rồi."