Từ chối giao tiền, bị chụp mũ ích kỷ
Câu nói của Tống Uyển Như như một nhát dao găm thẳng vào tim Thẩm An Nhiên, nhưng cô không cho phép mình run rẩy. Đứng nép sau bức bình phong gỗ lim, An Nhiên siết chặt chiếc túi xách, móng tay bấm vào da thịt đến đau nhói. "Bản cam kết chuyển nhượng trước hôn lễ"? "Dùng kế hoãn binh"? Những từ ngữ đó không chỉ là sự tính toán, đó là sự sỉ nhục đối với ba năm tình cảm cô dành cho Cố Dịch Thần.
An Nhiên hít sâu một hơi, xoay người lặng lẽ bước ra khỏi biệt thự. Cô không muốn tranh cãi ngay lúc này, bởi cô biết, kẻ thù đang ở thế chủ động, còn cô vẫn chưa nắm trong tay bất kỳ bằng chứng cụ thể nào.
Sáng hôm sau, tại văn phòng tập đoàn, tin nhắn của Tống Uyển Như hiện lên trên màn hình điện thoại của An Nhiên: "An Nhiên, chuyện tối qua con làm ta rất thất vọng. Hôm nay hãy đến biệt thự, chúng ta cần ký xong bản cam kết trước khi bàn tiếp chuyện hôn lễ. Đây là vì tương lai của con và Dịch Thần."
An Nhiên nhếch môi, dòng tin nhắn này không phải là lời mời, đó là một mệnh lệnh. Cô vừa đặt điện thoại xuống thì cửa văn phòng bật mở, Cố Dịch Thần bước vào. Gương mặt anh ta lộ rõ vẻ mệt mỏi, vừa nhìn thấy cô, anh ta đã lên tiếng bằng giọng trách cứ:
"An Nhiên, em làm gì mà khiến mẹ giận đến mức cả đêm không ngủ được vậy? Anh đã nói bao nhiêu lần rồi, mẹ chỉ muốn tốt cho chúng ta thôi. Em không thể vì chút tiền đó mà khiến mối quan hệ giữa mẹ và con dâu tương lai trở nên căng thẳng thế này sao?"
An Nhiên đứng dậy, đối diện với ánh mắt tránh né của anh ta: "Dịch Thần, anh có thực sự tin rằng mẹ chỉ muốn tốt cho chúng ta không? Hay là vì Cố thị đang gặp khó khăn, và anh cần số tiền đó để lấp đầy lỗ hổng tài chính?"
Cố Dịch Thần sững người, vẻ mặt thoáng qua tia hoảng hốt nhưng nhanh chóng bị che đậy bởi sự cáu kỉnh: "Em đang suy diễn cái gì vậy? Anh là Tổng giám đốc, anh biết mình đang làm gì. Em chỉ cần làm theo lời mẹ, đừng để người ngoài chê cười chúng ta không đồng lòng."
"Người ngoài?" An Nhiên cười nhạt. "Ý anh là Bạch Nhược Đồng sao?"
Đúng lúc đó, Bạch Nhược Đồng từ phía sau bước ra, cô ta mặc chiếc váy trắng tinh khôi, mắt hơi sưng đỏ như vừa khóc. "An Nhiên tỷ, em không có ý đó... Em chỉ là thấy bác gái buồn nên mới đến thăm. Tỷ đừng vì chút hiểu lầm mà để Dịch Thần ca khó xử."
Cô ta vừa nói vừa tiến lại gần, cố ý chạm nhẹ vào tay Dịch Thần như một phản xạ tự nhiên. Cố Dịch Thần không hề né tránh, thậm chí còn đưa tay vỗ vai cô ta như an ủi. Hành động đó khiến An Nhiên cảm thấy buồn nôn.
"Nhược Đồng, không phải chuyện của cô, cô có thể ra ngoài." An Nhiên lạnh lùng nói.
Bạch Nhược Đồng đột nhiên lảo đảo, tay cô ta quơ trúng chiếc bình hoa pha lê trên bàn làm việc của An Nhiên. "Choang!" Một tiếng động lớn vang lên, bình hoa vỡ tan tành. Nhược Đồng ngã xuống sàn, tay cô ta bị mảnh sành cứa một đường, máu đỏ tươi lập tức chảy ra.
"Nhược Đồng!" Dịch Thần hét lên, lao tới đỡ lấy cô ta. Anh ta quay sang An Nhiên, ánh mắt đầy sự tức giận và thất vọng: "Thẩm An Nhiên! Anh không ngờ em lại độc ác đến thế! Chỉ vì em ghét Nhược Đồng mà em lại đẩy cô ấy sao?"
An Nhiên đứng chôn chân tại chỗ, sự uất ức dâng trào nhưng cô kiềm chế được. Cô nhìn cảnh tượng này – người đàn ông cô sắp cưới đang ôm ấp người phụ nữ khác, và cô thì bị chụp mũ là kẻ ghen tuông độc ác.
"Nếu anh đã tin là em đẩy, thì anh cứ việc tin." An Nhiên nói, giọng bình thản đến lạ kỳ.
Cô quay bước rời khỏi văn phòng, bỏ lại sau lưng tiếng thì thầm an ủi giả tạo của Nhược Đồng và tiếng quát tháo của Dịch Thần. Về đến nhà, An Nhiên ngồi xuống bàn làm việc, mở chiếc máy tính bảng cá nhân để kiểm tra các tệp tin lưu trữ.
Đột nhiên, một thông báo từ ứng dụng đồng bộ dữ liệu với điện thoại cũ (chiếc điện thoại cô từng để quên ở biệt thự nhà họ Cố tuần trước) hiện lên. Vì tò mò, cô truy cập vào mục tin nhắn đám mây. Một đoạn đối thoại ngắn giữa Tống Uyển Như và Bạch Nhược Đồng hiện ra:
Tống Uyển Như: "Mọi việc đã chuẩn bị xong, cứ theo kế hoạch mà làm. Khi nào nó ký vào bản cam kết, con sẽ là người đầu tiên biết." Bạch Nhược Đồng: "Bác yên tâm, Dịch Thần ca giờ đã hoàn toàn đứng về phía con. An Nhiên sẽ chẳng còn đường lui đâu."
An Nhiên nhìn dòng tin nhắn đó, bàn tay nắm chặt lấy cạnh bàn. Hóa ra, họ đã thông đồng với nhau từ lâu. Một bàn cờ đã được giăng sẵn, và cô chính là con cờ bị họ đẩy vào đường cùng. Nhưng họ quên mất một điều: con cờ này không còn là con tốt trung thành, mà đã bắt đầu biết cách nhìn thấy cả bàn cờ.