Bữa cơm ép tiền tại nhà họ Cố
Biệt thự nhà họ Cố nằm ở khu vực phía Tây Hải Thành, nơi những hàng cây ngô đồng bao quanh tạo nên một không gian tách biệt hoàn toàn với sự xô bồ của đô thị. Thẩm An Nhiên đứng trước cánh cửa gỗ lim chạm trổ tinh xảo, chỉnh lại chiếc váy lụa màu trắng nhạt trên người, hít một hơi thật sâu. Hôm nay là bữa cơm gia đình để bàn định chi tiết cho hôn lễ diễn ra vào tháng tới. Cô và Cố Dịch Thần đã yêu nhau ba năm, cô vẫn luôn tin rằng, mình sắp có được một gia đình trọn vẹn.
Bước vào phòng khách, không khí ấm cúng được bao phủ bởi ánh đèn vàng nhạt. Tống Uyển Như đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà thượng hạng, nhìn thấy An Nhiên bước vào, bà nở một nụ cười khách sáo:
"An Nhiên đấy à? Mau ngồi đi con, hôm nay ta cố ý bảo người giúp việc chuẩn bị món sườn kho mà Dịch Thần vẫn thích."
Cố Dịch Thần ngồi bên cạnh mẹ, thấy An Nhiên tới, anh ta chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt dán chặt vào chiếc máy tính bảng đang hiển thị biểu đồ tài chính. An Nhiên tiến lại gần, khẽ chào rồi ngồi xuống phía đối diện. Cảm giác xa cách này vốn dĩ đã xuất hiện vài tuần nay, nhưng cô luôn tự an ủi rằng do anh bận rộn việc tập đoàn.
Bữa cơm diễn ra trong tiếng lách cách của thìa đũa chạm vào bát sứ. Tống Uyển Như bắt đầu câu chuyện bằng giọng điệu thong dong: "Dịch Thần nhà ta gần đây vì dự án mới của Cố thị mà chịu không ít áp lực. Dự án ở phía Nam cần một khoản vốn lưu động để đẩy nhanh tiến độ trước hôn lễ. An Nhiên à, con là người hiểu chuyện, ta nghĩ chuyện này chắc cũng không làm khó con đâu."
An Nhiên dừng đũa, ngước nhìn bà: "Dự án phía Nam? Con tưởng ngân hàng đã giải ngân cho tập đoàn rồi ạ?"
Tống Uyển Như đặt bát cơm xuống, tiếng sứ va chạm khẽ vang lên khô khốc. Bà cười, ánh mắt lạnh lẽo: "Ngân hàng là ngân hàng, nhưng vốn của gia đình mới là sự an tâm. Con sắp trở thành dâu nhà họ Cố, khoản tiền thưởng cuối năm và tiền tiết kiệm con tích lũy bấy lâu nay, giữ khư khư trong thẻ cũng chẳng sinh lời được bao nhiêu. Chi bằng chuyển hết vào tài khoản chung của Dịch Thần, vừa để cậu ấy làm ăn, vừa chứng tỏ tấm lòng con dành cho gia đình này."
An Nhiên khựng lại. Cô chưa từng nghĩ đến việc nhập nhằng tài chính trước hôn lễ. Cô mỉm cười đáp: "Thưa bác, tiền tiết kiệm của con là khoản dự phòng cho những rủi ro bất ngờ. Hơn nữa, sau khi cưới, con vẫn sẽ giữ lại một phần để quán xuyến gia đình nhỏ..."
"Gia đình nhỏ?" Tống Uyển Như cắt ngang, giọng sắc lại: "An Nhiên, con nói chuyện gì thế? Nhà họ Cố không thiếu cơm ăn áo mặc của con. Việc con khư khư giữ lấy tiền riêng khiến ta thấy như con đang đề phòng nhà họ Cố vậy. Dịch Thần, con không nói gì à?"
Cố Dịch Thần lúc này mới buông máy tính bảng xuống, anh nhìn An Nhiên bằng ánh mắt mệt mỏi: "An Nhiên, mẹ nói cũng không phải không có lý. Anh biết em kỹ tính, nhưng giờ chúng ta sắp là một thể thống nhất. Em đưa tiền cho anh giữ, anh sẽ hoàn lại gấp đôi sau khi dự án khởi sắc. Tại sao em phải khiến không khí gia đình căng thẳng chỉ vì chút tiền đó?"
Sự uất ức dâng lên trong lòng An Nhiên. "Chút tiền đó" mà anh nói, là toàn bộ số tiền cô tích cóp sau 5 năm làm việc cật lực, là khoản dự phòng cô định dùng để trang trải cho tổ ấm tương lai. Cô nhìn sâu vào mắt Dịch Thần, hy vọng tìm thấy sự ủng hộ, nhưng đáp lại cô chỉ là sự thờ ơ đầy sĩ diện.
Đúng lúc đó, Bạch Nhược Đồng bước vào. Cô ta mặc một chiếc váy hoa nhí nhẹ nhàng, dáng vẻ nhu mì, tay cầm một giỏ trái cây tươi: "Dịch Thần ca, bác gái, con đến mang chút hoa quả từ quê nhà cho hai người ạ."
Nhìn thấy An Nhiên, Bạch Nhược Đồng lộ vẻ ngạc nhiên rồi cúi đầu, giọng lí nhí: "An Nhiên tỷ, em xin lỗi, em không biết tỷ đang ở đây... chắc em lại làm phiền mọi người rồi."
Tống Uyển Như ngay lập tức thay đổi thái độ, niềm nở đứng dậy: "Nhược Đồng, con đến đúng lúc lắm. Con xem này, An Nhiên nhà con đang so đo chuyện tiền bạc với bác đấy. Con gái con lứa, cần phải học hỏi sự hào phóng của Nhược Đồng một chút."
Bạch Nhược Đồng ra vẻ lúng túng, cô ta nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tống Uyển Như: "Bác gái đừng giận, chắc tại An Nhiên tỷ chưa quen thôi. Con tuy không có nhiều tiền, nhưng nếu dự án của Dịch Thần ca cần, con sẵn sàng dốc hết toàn bộ số vốn tích lũy cho việc học hành của mình để hỗ trợ anh ấy. Anh ấy vui thì con mới vui."
Từng lời của Bạch Nhược Đồng như một cái tát vào mặt An Nhiên. Sự so sánh đầy ác ý khiến cô cảm thấy nghẹt thở. An Nhiên siết chặt bàn tay dưới gầm bàn, cố giữ bình tĩnh: "Nhược Đồng thật là hào phóng. Nhưng vốn liếng của người khác, e là không nên nhận tùy tiện như vậy, phải không Dịch Thần?"
Dịch Thần cau mày, không hài lòng với thái độ của cô: "An Nhiên, em nói gì thế? Nhược Đồng là người nhà, em đừng có cái giọng điệu móc mỉa đó. Nếu em không chịu thì thôi, đừng làm khó mọi người nữa."
Bữa cơm kết thúc trong sự ngột ngạt tột độ. An Nhiên rời bàn, cáo từ ra về sớm. Khi đi qua hành lang dẫn ra phòng sách, cô nghe tiếng Tống Uyển Như cười khẩy vọng ra:
"Dịch Thần, con thấy đấy, con nhỏ này khó trị lắm. Nếu nó không chịu ký vào bản cam kết chuyển nhượng trước hôn lễ, thì đừng hy vọng cưới được vào nhà họ Cố. Cứ dùng kế hoãn binh, đợi khi nó đã chuyển hết tiền vào quỹ dự án thì..."
Tiếng cười của bà ta và tiếng đáp lại lí nhí, đầy nhu nhược của Cố Dịch Thần khiến tim An Nhiên lạnh buốt. Hóa ra, hôn lễ này không phải là một sự kiện hạnh phúc, mà là một cái bẫy tài chính đã được sắp đặt tỉ mỉ.