Cái Bẫy "Cứu Vãn Hôn Lễ"
Sáng hôm sau, không khí tại văn phòng tập đoàn Cố thị đặc quánh lại sự ngột ngạt. An Nhiên nhận được thông báo triệu tập từ Tống Uyển Như. Bà ta dùng chính danh dự của gia đình và tương lai của cuộc hôn nhân để ép cô xuất hiện. An Nhiên mỉm cười trước gương, chỉnh lại cổ áo, ánh mắt cô không còn chút dao động nào. Cô đã biết rõ mình sẽ phải đối diện với điều gì.
Phòng họp lớn của Cố thị được đặt chế độ riêng tư tuyệt đối. Khi An Nhiên bước vào, cô thấy Tống Uyển Như ngồi chễm chệ ở ghế chủ tọa, Cố Dịch Thần ngồi bên cạnh, gương mặt lạnh lùng không chút biểu cảm. Bạch Nhược Đồng đang quấn băng trắng ở tay, ngồi nép một bên, đôi mắt rưng rưng nhìn cô đầy vẻ "hối lỗi".
"An Nhiên, ngồi đi," Tống Uyển Như lên tiếng, giọng nói thong dong nhưng đầy quyền lực. "Chuyện ở khách sạn Vân Đỉnh hôm qua đã gây ra ảnh hưởng xấu đến uy tín của Cố thị. Nếu không giải quyết êm đẹp, hôn lễ này khó mà cử hành."
Cố Dịch Thần tiếp lời, giọng anh ta khô khốc: "An Nhiên, anh đã cố gắng thuyết phục mẹ và hội đồng quản trị bỏ qua chuyện em hành hung Nhược Đồng. Nhưng cái giá là em phải ký vào bản cam kết tài chính này. Đây là cách duy nhất để chứng minh em không vì tiền mà đến với anh, cũng là để gia đình yên tâm sau khi em về làm dâu."
An Nhiên nhìn bản tài liệu nằm trên bàn. Đó là bản cam kết chuyển nhượng toàn bộ tài sản cá nhân và quyền thừa kế của cô vào quỹ dự án của Cố thị dưới hình thức "tài sản chung gia đình". Một cái bẫy hoàn hảo, bọc trong lớp vỏ "vì hạnh phúc đôi ta".
"Nếu tôi không ký thì sao?" An Nhiên hỏi, giọng bình thản.
Bạch Nhược Đồng lập tức lên tiếng, giọng run rẩy: "Tỷ ơi, nếu tỷ không ký, mọi người sẽ nghĩ tỷ không thật lòng với Dịch Thần ca. Bác gái chỉ muốn bảo vệ sự bền vững của tập đoàn thôi mà. Tỷ đừng vì chút ích kỷ cá nhân mà hủy hoại hôn lễ..."
Tống Uyển Như đập bàn: "An Nhiên, ta cho cô cơ hội cuối cùng. Đừng để ta phải dùng đến những biện pháp cứng rắn hơn. Cô nghĩ mình là ai mà dám làm mất mặt nhà họ Cố? Nếu không ký, cô hãy tự nộp đơn hủy hôn và chấp nhận việc bị bôi nhọ trước truyền thông vì hành vi tấn công Nhược Đồng."
An Nhiên nhìn họ, những kẻ đang tự cho mình là người nắm đằng chuôi. Họ tưởng rằng cô vẫn là cô gái mù quáng vì tình yêu, sẽ sợ hãi trước những đe dọa về danh dự. Cô im lặng, giả vờ cúi đầu, để lộ vẻ ngoài yếu thế. Tống Uyển Như nhìn thấy thế, sự đắc thắng lộ rõ trong ánh mắt.
"Được, tôi sẽ ký," An Nhiên khẽ nói, âm lượng nhỏ như tiếng muỗi kêu. "Nhưng tôi cần xem kỹ các điều khoản về quyền thừa kế."
Dịch Thần thở phào, đẩy bản cam kết về phía cô: "Anh biết em sẽ hiểu chuyện mà. Cứ ký đi, sau này tất cả đều là của chúng ta."
An Nhiên cầm bút, đôi tay cô hơi run run – một sự giả vờ tinh tế khiến Bạch Nhược Đồng càng thêm thỏa mãn. Cô chậm rãi lật từng trang, giả vờ như đang nghiền ngẫm, nhưng thực chất là để câu giờ. Trong lòng cô, những thước phim ghi âm về âm mưu của họ đang chạy như một lời nhắc nhở.
"Các người chắc chắn muốn tôi ký vào văn bản này chứ?" An Nhiên đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt cô không còn sự phục tùng mà thay vào đó là một tia sáng lạnh lẽo, sắc bén đến lạ thường.
Tống Uyển Như nhíu mày, cảm thấy có điều gì đó bất thường nhưng không thể nắm bắt: "Cô còn lằng nhằng cái gì nữa? Ký đi!"
"Tôi chỉ muốn hỏi lại lần cuối, các người đã tính toán kỹ chưa?" An Nhiên cười nhạt, nụ cười khiến không gian phòng họp bỗng chốc trở nên đáng sợ. "Nếu tôi ký xong, liệu các người có đủ sức gánh vác hậu quả của bản cam kết này không?"
Cố Dịch Thần cau mày: "Em nói năng nhảm nhí gì thế? Ký ngay!"
An Nhiên từ từ đặt bút xuống, cô không ký. Cô nhìn thẳng vào mắt từng người một, rồi chậm rãi nói: "Dịch Thần, anh từng hỏi tôi rằng, liệu tôi có thể vì anh mà hy sinh tất cả hay không. Câu trả lời là có, nhưng đó là khi anh xứng đáng. Còn bây giờ..."
Cô đẩy bản cam kết lại phía họ, giọng nói vang lên đanh thép giữa phòng họp tĩnh lặng: "Văn bản này, các người hãy tự ký vào. Tôi đã làm xong phần việc của mình, giờ đến lượt các người đối diện với sự thật."