Cầu ta giúp đỡ
Tin Tĩnh Vương phủ có thích khách truyền về Giang gia vào sáng sớm ngày hôm sau.
Khi ấy, sương còn chưa tan khỏi mái ngói. Nha hoàn trong phủ vừa mở cửa quét sân đã thấy người đưa thư của Tĩnh Vương phủ đứng ngoài cổng phụ, áo khoác còn dính hơi lạnh đêm qua, sắc mặt trắng bệch như vừa chạy suốt một quãng đường dài.
Phong thư được đưa thẳng đến chính viện.
Không đến nửa khắc, cả phủ Thái thường Khanh đều biết tam cô nương vừa gả vào Tĩnh Vương phủ chưa đầy bảy ngày đã gặp thích khách.
Lâm thị giận đến mức làm rơi chén trà.
“Hoang đường!”
Tiếng sứ vỡ vang lên trong phòng, dọa mấy nha hoàn bên ngoài đồng loạt cúi đầu.
Giang Hành Viễn vừa hạ triều về, triều phục còn chưa thay. Ông đứng giữa chính viện, sắc mặt trầm như nước.
Lâm thị cầm lá thư, tay run lên vì tức giận.
“Con xem nàng viết cái gì? Mới vào phủ mấy ngày đã nói hạ nhân không phục, sổ sách khó xem, Tĩnh Vương điện hạ đối nàng lạnh nhạt. Lại còn nói đêm qua có thích khách, nàng bị dọa đến suýt ngất. Nàng là Vương phi! Là người Giang gia chúng ta đưa vào Tĩnh Vương phủ! Nàng viết những lời khóc lóc này về làm gì?”
Giang Hành Viễn nhận lấy thư, đọc từng dòng một.
Càng đọc, chân mày ông càng nhíu sâu.
Trong thư, nét chữ của Giang Nguyệt Chiêu không còn bay bổng đắc ý như mấy ngày trước. Mực có chỗ đậm chỗ nhạt, có vài chữ còn hơi nhòe, chắc là vừa khóc vừa viết.
Nàng nói Tĩnh Vương phủ không giống nàng tưởng.
Hà quản sự ngoài mặt cung kính, nhưng lời nào cũng ép nàng. Hạ nhân trong phủ nghe lệnh mà không phục. Sổ sách chất đầy án, nàng xem đến hoa mắt cũng không hiểu vì sao một khoản than, một phần lễ, một cuộn gấm đều có thể liên quan đến người trong cung ngoài triều.
Nàng nói Tiêu Cảnh Tuyên vẫn ôn hòa, nhưng ánh mắt nhìn nàng sau vụ thích khách đã khác.
Nàng nói đêm qua mình không cố ý chỉ ra khe đá ở thủy tạ. Nàng chỉ là quá sợ, chỉ muốn tìm chỗ trốn. Ai biết nơi ấy lại là mật đạo quan trọng trong phủ?
Nàng còn nói, Hoàng hậu nương nương sắp triệu nàng vào cung thỉnh an. Nếu nàng lại phạm sai lầm, Tĩnh Vương chắc chắn sẽ càng chán ghét nàng.
Cuối thư, nàng viết một câu gần như cầu cứu:
“Mẫu thân, nữ nhi thật sự không biết phải làm sao. Nếu nhị tỷ còn ở trong phủ, xin mẫu thân bảo nhị tỷ đến giúp con vài ngày. Ngày trước mọi người đều nói nhị tỷ ổn trọng, biết xem sổ sách, biết đoán lòng người. Con là Vương phi, nàng là tỷ tỷ ruột của con, nàng giúp con cũng là giúp Giang gia.”
Giang Hành Viễn khép thư lại, ném lên bàn.
Trong phòng nhất thời không ai lên tiếng.
Qua một lúc, Lâm thị mới lạnh mặt nói: “Nguyệt Chiêu đúng là không nên thân. Mới mấy ngày đã hoảng thành như vậy.”
Ngoài miệng trách, nhưng trong mắt bà lại khó giấu vẻ lo lắng.
Giang Nguyệt Chiêu hiện giờ không chỉ là tam cô nương của Giang gia.
Nàng là Tĩnh Vương phi.
Nếu nàng ở Tĩnh Vương phủ làm mất mặt, mất không chỉ là mặt của nàng, mà còn là thể diện Giang gia, là đường lui mà Giang gia đặt trên người Tĩnh Vương trong cuộc tranh vị Đông cung.
Giang Hành Viễn chậm rãi ngồi xuống.
“Nguyệt Chiêu không có bản lĩnh này, lúc đầu ta đã nói nên suy nghĩ kỹ hơn.”
Lâm thị nhíu mày.
“Lão gia lúc ấy cũng đồng ý.”
“Ta đồng ý là vì hôn kỳ không thể kéo, không phải vì nàng thích hợp.”
Lâm thị bị nghẹn một chút.
Bà không thể nói, người thích hợp nhất ban đầu chính là Giang Từ Âm.
Nếu không phải Giang Từ Âm hôm ấy bỗng nhiên tự nhận không xứng, nếu không phải Giang Nguyệt Chiêu nóng lòng nhảy ra nhận lấy hôn sự, cục diện hôm nay có lẽ đã không thành ra như vậy.
Nhưng hiện tại nói những chuyện ấy đã muộn.
Lâm thị hít sâu một hơi.
“Gọi Từ Âm tới.”
Nha hoàn lập tức lĩnh mệnh lui ra.
Khi người đến viện nhỏ của ta truyền lời, ta đang kiểm lại sổ sách Lý quản sự vừa âm thầm đưa tới.
Bạch Chỉ đứng bên cạnh, trên mặt vẫn còn vẻ phẫn nộ.
“Cô nương, phu nhân đúng là quá đáng. Cửa hàng hương liệu của di nương mấy năm nay lời không ít, vậy mà tiền lời đều bị chuyển vào chính viện. Còn mảnh ruộng gần bến An Bình, rõ ràng là ruộng tốt, lại cho người nhà mẹ đẻ của phu nhân thuê với giá thấp như vậy. Đây chẳng phải là lấy đồ của cô nương đi nuôi người ngoài sao?”
Ta dùng bút đỏ đánh dấu vài chỗ trên sổ.
“Ghi lại hết.”
Bạch Chỉ ngẩn ra.
“Cô nương muốn làm gì?”
“Không vội.” Ta khép sổ, “Nợ cũ phải tính, nhưng không thể tính vào lúc trong tay ta chưa đủ chứng cứ.”
Kiếp trước, ta bị ép chết bởi hai chữ danh phận.
Thứ nữ.
Quý phi.
Người giữ chỗ.
Mỗi một chữ đều giống xiềng xích, khóa ta trong lồng son do người khác dựng lên.
Kiếp này, ta không chỉ muốn sống.
Ta còn muốn từng tờ khế đất, từng lượng bạc, từng món đồ mẫu thân để lại đều trở về đúng chỗ.
Bạch Chỉ vừa cất sổ vào hộp bí mật, nha hoàn chính viện đã đến.
“Nhị cô nương, phu nhân mời cô nương qua chính viện.”
Ta nhìn sắc trời ngoài cửa.
Sương đã tan, ánh nắng mỏng chiếu xuống sân, nhưng gió vẫn lạnh.
“Biết rồi.”
Bạch Chỉ thay áo choàng cho ta, nhỏ giọng nói: “Cô nương, có phải vì chuyện tam cô nương không?”
Ta cười nhạt.
“Không phải có phải, mà là nhất định.”
“Vậy cô nương…”
“Ta đi nghe họ nói gì.”
Nói xong, ta đứng dậy, chậm rãi đi về phía chính viện.
Đường từ viện nhỏ đến chính viện, ta đã đi qua vô số lần.
Kiếp trước, trước khi gả vào Tĩnh Vương phủ, ta mỗi ngày đều đến nơi này học quy củ với Lâm thị. Bà dạy ta phải đoan trang, phải biết nhẫn, phải đặt đại cục lên trước bản thân. Khi ta bị quản sự trong phủ bắt nạt, bà nói ta sắp làm Vương phi, không được vì chuyện nhỏ mà mất thể diện.
Khi ta gả vào Vương phủ rồi, mỗi lần về nhà mẹ đẻ cầu viện, con đường này cũng lạnh như vậy.
Lâm thị ngồi trên cao, nói: “Từ Âm, con đã là Vương phi, không thể chuyện gì cũng trông mong nhà mẹ đẻ. Nữ tử xuất giá rồi, phải tự mình chống đỡ.”
Phụ thân nói: “Đừng làm Tĩnh Vương điện hạ thất vọng.”
Vậy bây giờ, đến lượt Giang Nguyệt Chiêu phải tự mình chống đỡ.
Ta bước vào chính viện.
Lâm thị ngồi ở chủ vị, vẻ mặt không còn vẻ ung dung thường ngày. Giang Hành Viễn ngồi bên trái, đang uống trà, nhưng chén trà trong tay đã nguội từ lâu.
Giang Yến Nhiên cũng có mặt, đứng ở bên dưới. Nhìn thấy ta, ánh mắt nàng khẽ động, có châm chọc, cũng có tò mò.
Ta tiến lên hành lễ.
“Nữ nhi thỉnh an phụ thân, mẫu thân.”
Lâm thị không bảo ta đứng dậy ngay.
Bà nhìn ta một lúc, như muốn từ trên mặt ta nhìn ra điều gì.
Ta vẫn cúi đầu, lưng hơi cong, dáng vẻ mềm thuận không khác ngày trước.
Cuối cùng, Giang Hành Viễn đặt chén trà xuống.
“Đứng lên đi.”
Ta đứng dậy, lui sang một bên.
Lâm thị đưa phong thư trên bàn cho nha hoàn, bảo nàng đưa đến trước mặt ta.
“Đọc đi.”
Ta nhận lấy thư.
Chữ của Giang Nguyệt Chiêu hiện ra trước mắt.
Từng câu từng chữ đều là hoảng loạn.
Nàng nói Tĩnh Vương phủ không giống Giang phủ. Nàng nói hạ nhân không nghe lời. Nàng nói sổ sách phức tạp. Nàng nói điện hạ tuy không trách nàng, nhưng nàng biết hắn đã không vui. Nàng nói Hoàng hậu sắp triệu kiến, nàng sợ lại làm sai.
Nàng viết đến cuối cùng, gần như không còn giữ được thể diện:
“Nhị tỷ xưa nay ổn trọng, xin mẫu thân bảo nhị tỷ giúp con một lần. Đợi con đứng vững trong phủ, ngày sau nhất định không quên ân tình của tỷ ấy.”
Ta đọc xong, gấp thư lại.
Trong phòng yên tĩnh.
Lâm thị nhìn ta.
“Từ Âm, con cũng thấy rồi. Nguyệt Chiêu mới vào Vương phủ, rất nhiều chuyện chưa quen. Nàng là muội muội của con, cũng là người Giang gia. Lúc này nàng gặp khó, con làm tỷ tỷ, không thể khoanh tay đứng nhìn.”
Ta ngẩng đầu, vẻ mặt hơi ngạc nhiên.
“Mẫu thân muốn nữ nhi làm gì?”
Lâm thị thấy ta không lập tức từ chối, giọng dịu đi một chút.
“Cũng không phải chuyện khó. Con xưa nay cẩn thận, sổ sách trong viện của con luôn rõ ràng. Ta muốn con lấy danh nghĩa tỷ muội, đến Tĩnh Vương phủ ở vài ngày, giúp Nguyệt Chiêu xem lại sổ sách, dạy nàng quản lý nội trạch. Chờ nàng quen tay rồi, con lại trở về.”
Giang Yến Nhiên đứng bên cạnh, khóe môi hơi cong lên.
Nàng hiển nhiên cảm thấy chuyện này nực cười.
Trước kia, hôn sự tốt thì đẩy Giang Từ Âm ra ngoài.
Bây giờ hôn sự thành hố, lại muốn Giang Từ Âm nhảy xuống lấp.
Ta nhìn Lâm thị, nhẹ giọng hỏi: “Mẫu thân, nữ nhi lấy thân phận gì vào Tĩnh Vương phủ?”
Lâm thị nhíu mày.
“Tự nhiên là thân phận tỷ tỷ của Vương phi.”
“Nhưng nữ nhi chỉ là thứ nữ Giang gia.” Ta cụp mắt, giọng vẫn dịu dàng, “Tam muội hiện giờ đã ghi dưới danh nghĩa mẫu thân, là đích nữ Giang gia, lại là Tĩnh Vương phi. Nữ nhi lấy thân phận thứ tỷ vào Vương phủ chỉ điểm Vương phi quản sự, nếu truyền ra ngoài, chẳng phải là khiến người ta chê cười Giang gia đích thứ không phân, trên dưới không rõ sao?”
Sắc mặt Lâm thị hơi đổi.
Giang Hành Viễn cũng nhìn ta.
Ta tiếp tục nói, từng chữ mềm mại như nước, nhưng rơi xuống lại có tiếng.
“Mẫu thân từng dạy nữ nhi, Giang gia là nhà quan, chú trọng nhất là lễ pháp quy củ. Đích thứ có khác, tôn ti có biệt. Nữ nhi từ nhỏ ghi nhớ trong lòng, không dám quên một ngày.”
Trong phòng thoáng chốc yên lặng.
Bởi vì những lời này, thật sự là lời Lâm thị từng nói.
Không chỉ nói một lần.
Khi ta còn nhỏ, Giang Vãn Ngọc học cầm kỳ thư họa với nữ tiên sinh trong phủ, ta đứng ngoài cửa nhìn thêm vài lần, Lâm thị liền bảo ma ma đến nhắc ta: “Nhị cô nương, đích thứ có khác. Đại cô nương học thứ gì, chưa chắc cô nương cũng học được.”
Khi trong cung ban vải xuống, Giang Vãn Ngọc chọn trước, Giang Nguyệt Chiêu và Giang Yến Nhiên chọn sau, đến lượt ta chỉ còn mấy màu không hợp tuổi. Bạch Chỉ từng bất bình, Lâm thị biết được liền gọi ta đến chính viện, nói: “Làm thứ nữ phải biết thứ tự trước sau, đừng thấy người khác có gì thì mình cũng muốn tranh.”
Khi ta muốn thỉnh an phụ thân nhiều hơn vài lần, bà cũng nói: “Từ Âm, con phải biết thân phận. Phụ thân con bận công vụ, Vãn Ngọc là đích nữ, tự nhiên khác với các con.”
Mỗi một câu, ta đều nhớ.
Kiếp trước, những lời ấy ép ta cúi đầu suốt mười sáu năm.
Kiếp này, ta trả lại nguyên vẹn.
Lâm thị cứng mặt.
“Từ Âm, lúc này không phải lúc so đo đích thứ. Nguyệt Chiêu tuy là Vương phi, nhưng rốt cuộc còn trẻ. Con giúp nàng, chính là giúp Giang gia.”
Ta khẽ nghiêng người, hành lễ.
“Nữ nhi không dám so đo. Chính vì không dám so đo, mới không dám vượt quy củ.”
Ta ngẩng đầu nhìn bà, ánh mắt bình tĩnh.
“Giang gia trên dưới có thứ tự, đích thứ phân minh. Nay Vương phi là tam muội, nữ nhi sao dám vượt quy củ?”
Lời này vừa ra, Giang Yến Nhiên gần như không nhịn được cười.
Nàng vội cúi đầu, dùng khăn che môi.
Lâm thị nhìn ta, ánh mắt trong nháy mắt lạnh xuống.
“Từ Âm, con đang oán mẫu thân?”
Ta lập tức quỳ xuống.
“Nữ nhi không dám.”
“Không dám?” Lâm thị cười lạnh, “Ta thấy con rất dám. Hôm đó không muốn gả vào Tĩnh Vương phủ, hôm nay cũng không muốn giúp muội muội. Ngày trước ta chỉ thấy con tính tình mềm yếu, không ngờ con cũng có lòng dạ như vậy.”
Ta cúi đầu, giọng không cao không thấp.
“Nữ nhi chỉ là sợ làm hỏng đại sự. Hôm đó mẫu thân nói hôn sự Tĩnh Vương liên quan thể diện Giang gia, nữ nhi tự biết không xứng nên không dám nhận. Hôm nay Vương phi đã là tam muội, nữ nhi vẫn tự biết không xứng nên không dám vượt quyền. Nếu đây cũng gọi là lòng dạ, nữ nhi không biết phải phân biện thế nào.”
Lâm thị bị chặn đến nghẹn lời.
Giang Hành Viễn nhíu mày.
“Từ Âm, cha biết con có băn khoăn. Nhưng Giang gia nuôi con lớn, lúc gia tộc cần, con không thể chỉ nghĩ đến bản thân.”
Ta chậm rãi nhìn về phía phụ thân.
Gương mặt này, kiếp trước từng xuất hiện trong cung của ta.
Khi ấy, ông đứng sau Lâm thị, khuyên ta nhường vị trí Hoàng hậu cho Giang Vãn Ngọc.
Ông nói: “Từ Âm, một người phải biết đủ. Con đã được hưởng vinh hoa năm năm, chẳng lẽ còn muốn cướp cả vị trí vốn thuộc về tỷ tỷ con?”
Hóa ra ở trong mắt ông, năm năm máu lệ của ta là hưởng vinh hoa.
Ta nhìn ông, chợt thấy lòng rất yên tĩnh.
“Phụ thân nói đúng. Giang gia nuôi nữ nhi lớn, nữ nhi tự nhiên không dám quên. Nếu phụ thân cần nữ nhi chép kinh cầu phúc cho tam muội, nữ nhi có thể chép. Nếu cần nữ nhi vì tam muội chuẩn bị lễ vật thỉnh an Hoàng hậu, nữ nhi cũng có thể dâng chút tâm ý. Nhưng vào Tĩnh Vương phủ giúp Vương phi quản sự…”
Ta dừng lại một chút.
“Việc ấy, nữ nhi thật sự không dám.”
Giang Hành Viễn nhìn ta.
“Vì sao?”
Ta nhẹ giọng nói: “Một là không hợp lễ. Hai là không hợp danh. Ba là không hợp tình.”
Giang Hành Viễn hơi nheo mắt.
“Nói tiếp.”
Ta cúi mắt.
“Một, nữ nhi chưa xuất giá, tùy tiện đến Vương phủ ở lại vài ngày, dù lấy danh nghĩa tỷ muội cũng dễ bị người ngoài nghị luận. Hai, tam muội là chính phi, nội trạch Vương phủ vốn nên do nàng quản. Nếu nữ nhi nhúng tay, người ngoài sẽ nói Tĩnh Vương phi vô năng, cần thứ tỷ sau lưng chỉ điểm. Ba…”
Ta ngước mắt, nhìn thẳng Lâm thị.
“Ba, hôm đó nữ nhi đã tự nhận không xứng. Tam muội cũng chính miệng nói nguyện vì Giang gia phân ưu. Nay mới vài ngày, nếu nữ nhi lại vào phủ giúp nàng gánh việc, chẳng phải là khiến tam muội thành trò cười sao?”
Lời cuối cùng rơi xuống, sắc mặt Lâm thị hoàn toàn khó coi.
Bởi vì từng câu của ta đều không sai.
Sai là vì bọn họ không nghĩ đến hậu quả.
Sai là vì bọn họ tưởng thay một thứ nữ vào Tĩnh Vương phủ là đủ.
Sai là vì kiếp trước ta đã làm quá tốt, tốt đến mức bọn họ tưởng vị trí Vương phi chỉ cần có người ngồi lên là được.
Giang Hành Viễn im lặng rất lâu.
Cuối cùng, ông nói: “Vậy theo con, chuyện này nên làm thế nào?”
Lâm thị quay đầu nhìn ông.
“Lão gia?”
Giang Hành Viễn không nhìn bà, chỉ nhìn ta.
Ta biết, ông đang thử ta.
Kiếp trước, khi ta vừa gả vào Tĩnh Vương phủ, Tiêu Cảnh Tuyên cũng từng dùng ánh mắt như vậy nhìn ta.
Bọn họ luôn như vậy.
Khi không cần ngươi, ngươi là thứ nữ thấp kém.
Khi cần ngươi, liền muốn từ miệng ngươi moi ra cách giải quyết.
Ta cụp mắt, làm như không hiểu.
“Nữ nhi ngu dốt, không dám vọng ngôn.”
Giang Hành Viễn sắc mặt trầm xuống.
“Ta cho phép con nói.”
Ta im lặng một lát, rồi chậm rãi nói: “Nếu phụ thân thật muốn giúp tam muội, có thể mời một vị ma ma từng hầu hạ trong cung, lấy danh nghĩa dạy quy củ cho Vương phi. Như vậy vừa hợp lễ, vừa không làm mất mặt tam muội. Sổ sách trong phủ thì nên để Hà quản sự tiếp tục phụ tá, tam muội chỉ cần học cách hỏi đúng người, không nên vội lập uy. Còn chuyện Hoàng hậu triệu kiến…”
Ta dừng lại.
Lâm thị lập tức hỏi: “Chuyện Hoàng hậu thế nào?”
Ta nhẹ giọng nói: “Tam muội mới vào phủ đã gặp thích khách, lúc này vào cung không nên cố tỏ ra mình quản phủ rất tốt. Trước mặt Hoàng hậu, nàng nên nhận mình tuổi trẻ còn non, xin Hoàng hậu ban một vị giáo dưỡng ma ma chỉ điểm. Như vậy, sai sót trước đó có thể đổ thành chưa quen quy củ, không phải vô năng.”
Giang Hành Viễn nghe xong, ánh mắt hơi thay đổi.
Ngay cả Giang Yến Nhiên cũng ngẩng đầu nhìn ta.
Lâm thị mím môi.
Bà không muốn thừa nhận, nhưng những lời ta nói quả thật là cách ổn nhất hiện tại.
Một lúc lâu sau, bà mới nói: “Con đã nghĩ được rõ ràng như vậy, vì sao không tự mình vào phủ giúp Nguyệt Chiêu?”
Ta nhìn bà.
“Mẫu thân, nghĩ được là một chuyện, có nên làm hay không là chuyện khác. Nữ nhi biết cách tránh lửa, không có nghĩa là nữ nhi phải nhảy vào lửa thay người khác.”
Sắc mặt Lâm thị lập tức biến đổi.
“Giang Từ Âm!”
Ta lại cúi đầu, dáng vẻ kính cẩn như cũ.
“Nữ nhi lỡ lời, xin mẫu thân trách phạt.”
Trong phòng lặng đến mức nghe được tiếng gió lùa qua khe cửa.
Giang Hành Viễn bỗng phất tay.
“Đủ rồi. Chuyện này cứ theo lời Từ Âm nói. Mời một vị giáo dưỡng ma ma vào Vương phủ, danh nghĩa là Hoàng hậu thương tân phụ, không phải Giang gia can thiệp nội trạch Vương phủ.”
Lâm thị còn muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
“Vậy thiếp thân đi sắp xếp.”
Giang Hành Viễn lại nhìn ta.
“Từ Âm, con lui xuống đi.”
Ta hành lễ.
“Nữ nhi cáo lui.”
Đi ra khỏi chính viện, ta vừa bước xuống bậc thềm đã nghe thấy sau lưng có tiếng bước chân.
Giang Yến Nhiên đuổi theo.
“Nhị tỷ.”
Ta dừng lại, quay đầu nhìn nàng.
Giang Yến Nhiên đứng cách ta vài bước, vẻ mặt phức tạp.
Ngày trước nàng không thích ta.
Trong mắt nàng, ta là thứ nữ không mẹ ruột che chở, lại luôn làm ra vẻ nhẫn nhịn khiến người khác càng thấy nàng tùy hứng. Nàng từng ghen tị khi Lâm thị ban đầu muốn chọn ta thay gả, cũng từng châm chọc ta giả vờ thanh cao khi ta từ chối.
Nhưng sau mấy ngày này, ánh mắt nàng nhìn ta đã khác.
Vẫn có nghi ngờ.
Nhưng nhiều hơn là một chút sợ hãi.
Nàng thấp giọng hỏi: “Nhị tỷ, tỷ có phải… đã sớm biết Tĩnh Vương phủ sẽ xảy ra chuyện không?”
Ta nhìn nàng.
“Vì sao tứ muội hỏi vậy?”
Giang Yến Nhiên siết khăn.
“Hôm đó tỷ nói, sau này ta sẽ may mắn vì người được chọn không phải ta. Đêm qua Tĩnh Vương phủ liền có thích khách. Còn vừa rồi trong chính viện, tỷ nói chuyện Vương phủ như thể đã tận mắt thấy qua.”
Ta cười rất nhạt.
“Tứ muội nghĩ nhiều rồi. Ta chưa từng đến Tĩnh Vương phủ, sao có thể tận mắt thấy qua?”
“Vậy vì sao tỷ biết?”
“Bởi vì vị trí càng cao, gió càng lớn.” Ta nhìn nàng, giọng bình tĩnh, “Tĩnh Vương điện hạ là hoàng tử. Hoàng thượng chưa lập Đông cung. Các hoàng tử trong triều đều có thế lực riêng. Tứ muội thật sự nghĩ làm Vương phi chỉ cần mặc áo gấm, ngồi xe ngựa, nhận người khác quỳ lạy là đủ sao?”
Giang Yến Nhiên im lặng.
Nàng không ngốc.
Chỉ là trước kia bị hai chữ Vương phi mê mắt.
Giờ đây Giang Nguyệt Chiêu vừa vào phủ đã gặp thích khách, nàng mới nhận ra thứ mình từng tranh giành không nhất định là phúc.
Một lúc lâu, nàng mới thấp giọng nói: “Vậy nhị tỷ hôm đó từ chối, không phải vì nhát gan.”
Ta nhìn nàng.
“Nhát gan cũng không có gì không tốt. Ít nhất có thể sống lâu hơn.”
Giang Yến Nhiên nhìn ta, như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ cúi đầu.
“Ta trước kia… nói chuyện khó nghe, nhị tỷ đừng để trong lòng.”
Ta hơi bất ngờ.
Trong số mấy tỷ muội Giang gia, Giang Yến Nhiên không tính là người tốt, nhưng nàng có một điểm hơn Giang Nguyệt Chiêu.
Nàng biết sợ.
Biết sợ thì còn có thể cứu.
Ta không nói tha thứ, chỉ nhàn nhạt nói: “Tứ muội trở về đi. Mấy ngày này đừng chạy đến chính viện quá nhiều, cũng đừng nhắc đến chuyện Tĩnh Vương phủ trước mặt mẫu thân.”
Giang Yến Nhiên ngẩn ra.
“Vì sao?”
“Vì chuyện này chưa xong.”
Nàng sắc mặt hơi trắng.
Ta không giải thích thêm, xoay người rời đi.
Buổi chiều, người của Đại Lý tự đến phủ Giang gia.
Dẫn đầu là một nam tử mặc quan phục màu xanh sẫm, thắt lưng đeo ngọc bài Đại Lý tự, dáng người cao thẳng, mặt mày lạnh sạch. Hắn tuổi còn trẻ, nhưng ánh mắt rất tĩnh, nhìn người không sắc bén lộ liễu, lại như có thể lặng lẽ xuyên qua lớp vỏ ngoài của đối phương.
Ta đứng sau rèm trúc ở hành lang, nghe hạ nhân thấp giọng nói.
“Đó là Tần thiếu khanh của Đại Lý tự.”
Tần Hoài Sơ.
Cái tên ấy khiến đầu ngón tay ta khẽ siết lại.
Kiếp trước, sau khi ta vào Tĩnh Vương phủ, từng gặp hắn vài lần.
Lần đầu là sau vụ thích khách cửa thủy tạ. Hắn phụng mệnh tra án, đến Tĩnh Vương phủ hỏi khẩu cung. Khi ấy, ta bị thương ở cánh tay, sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn phải chống đỡ ngồi trước mặt hắn nói rõ tình hình đêm đó.
Hắn hỏi rất kỹ.
Kỹ đến mức Tiêu Cảnh Tuyên sau đó còn nói người của Đại Lý tự đúng là không biết nể mặt.
Nhưng ta nhớ, sau khi hỏi xong, Tần Hoài Sơ từng nhìn vết thương của ta một cái, rồi sai người đưa đến một lọ thuốc trị thương.
Hắn nói: “Vương phi vô tội bị cuốn vào án, sau này nên cẩn thận.”
Sau này, những vụ ám sát, độc dược, mưu phản, hắn đều từng điều tra qua.
Chỉ là khi đó ta đứng bên cạnh Tiêu Cảnh Tuyên, là Tĩnh Vương phi của hắn. Tần Hoài Sơ là quan, ta là nữ quyến hoàng thất. Giữa chúng ta chỉ có vài câu hỏi đáp lạnh nhạt, chưa từng có giao tình.
Không ngờ kiếp này, người đầu tiên từ bên ngoài nhìn thấy cục diện này vẫn là hắn.
Tần Hoài Sơ được mời vào tiền sảnh.
Giang Hành Viễn đích thân tiếp hắn.
Ta không định gặp hắn.
Án thích khách là chuyện Tĩnh Vương phủ, Giang gia chỉ là nhà mẹ đẻ của Vương phi mới cưới. Đại Lý tự đến hỏi vài câu về tình hình trước khi Giang Nguyệt Chiêu xuất giá, vốn không liên quan đến ta.
Nhưng có lẽ vì kiếp này mọi việc đã lệch khỏi quỹ đạo cũ.
Ta vừa định trở về viện nhỏ, một nha hoàn vội vàng chạy tới.
“Nhị cô nương, lão gia mời cô nương đến tiền sảnh một chuyến.”
Ta dừng bước.
Bạch Chỉ lo lắng nhìn ta.
“Cô nương…”
Ta khẽ lắc đầu.
“Không sao.”
Tiền sảnh của Giang gia đốt hương trầm nhạt.
Khi ta bước vào, Tần Hoài Sơ đang ngồi bên dưới, trước mặt đặt một chén trà chưa động tới.
Giang Hành Viễn thấy ta tới liền nói: “Từ Âm, Tần đại nhân phụng mệnh tra án thích khách ở Tĩnh Vương phủ. Trước khi Nguyệt Chiêu xuất giá, trong phủ có từng xảy ra chuyện gì bất thường không, con cứ trả lời đúng sự thật.”
Ta hành lễ với phụ thân, rồi quay sang hành lễ với Tần Hoài Sơ.
“Tần đại nhân.”
Tần Hoài Sơ khẽ gật đầu.
“Giang nhị cô nương không cần đa lễ.”
Giọng hắn trầm, không lạnh không nóng.
Ta đứng sang một bên.
Tần Hoài Sơ hỏi: “Trước khi Tĩnh Vương phi xuất giá, trong phủ có người lạ ra vào không?”
Ta đáp: “Hôn sự chuẩn bị gấp, người may áo cưới, người sửa đồ cưới, người đưa lễ đều ra vào nhiều. Nếu đại nhân muốn tra, nên hỏi quản sự ngoại viện.”
“Cô nương có từng thấy người khả nghi?”
“Chưa từng.”
“Tam cô nương trước khi xuất giá có nhận được thư từ riêng từ Tĩnh Vương phủ không?”
“Việc này nữ quyến chưa xuất giá như ta không tiện biết. Nhưng nếu có, mẫu thân hẳn sẽ lưu lại.”
Tần Hoài Sơ nhìn ta một cái.
Ánh mắt ấy không hề ép người, nhưng rất khó né tránh.
“Nghe nói hôm qua sau khi nhận được thư cầu cứu của Tĩnh Vương phi, Giang nhị cô nương từng nói vài cách ứng đối.”
Ta nhìn phụ thân.
Giang Hành Viễn không phủ nhận.
Ta cúi mắt.
“Chỉ là vài lời vụng về, không đáng nhắc đến.”
“Không đáng nhắc đến?” Tần Hoài Sơ nói, “Nhưng bản quan nghe nói, cô nương nhắc đến Tĩnh Vương phủ không thể tùy tiện cắt tiền than, không thể tùy tiện giảm lễ phủ Bình Dương Hầu, cũng không thể tùy tiện động đến kho vải. Những chuyện ấy, không giống kiến thức một cô nương khuê phòng chưa từng vào Vương phủ có thể biết.”
Giang Hành Viễn cau mày.
Lâm thị ngồi bên cạnh, ánh mắt cũng rơi lên người ta.
Ta biết, câu hỏi này không dễ trả lời.
Tần Hoài Sơ không giống người Giang gia.
Người Giang gia nhìn ta, chỉ nhìn thấy một thứ nữ có thể lợi dụng hay không.
Tần Hoài Sơ nhìn người, là nhìn điểm bất thường.
Ta nhẹ giọng nói: “Nữ nhi tuy chưa từng vào Vương phủ, nhưng cũng biết kinh thành không phải Giang gia. Phủ Bình Dương Hầu có người trong cung, chuyện này không khó nghe ngóng. Còn tiền than và kho vải, ta chỉ thuận miệng lấy ví dụ. Nội trạch nhà cao cửa rộng, thứ nhìn như chi tiêu thường ngày thường liên quan đến thể diện và quan hệ bên ngoài. Đây là điều mẫu thân từng dạy.”
Ta đem lời ném về cho Lâm thị.
Lâm thị sắc mặt hơi cứng, nhưng không thể phản bác.
Tần Hoài Sơ nhìn ta, không nói tin hay không.
Hắn lại hỏi: “Đêm qua thích khách xuất hiện ở gần thủy tạ phía nam của Tĩnh Vương phủ. Trước đó, Giang nhị cô nương có từng nghe Tĩnh Vương phi nhắc đến nơi này không?”
Tim ta hơi dừng.
Thủy tạ.
Hắn hỏi rất trực tiếp.
Ta đáp: “Tam muội mới vào phủ, thư gửi về chỉ nói mình hoảng sợ, chưa nói rõ địa điểm.”
“Vậy cô nương biết cửa thủy tạ từ đâu?”
Lời này vừa ra, ánh mắt Giang Hành Viễn và Lâm thị đồng thời nhìn về phía ta.
Bạch Chỉ đứng sau lưng ta, hơi thở cũng ngừng lại.
Ta hiểu ngay.
Có người nghe thấy câu nói tối qua của ta.
“Đêm thứ bảy, cửa thủy tạ.”
Có lẽ là nha hoàn truyền tin. Có lẽ là người của chính viện. Cũng có thể là Tần Hoài Sơ đã hỏi rất kỹ, kỹ đến mức không bỏ qua một câu buột miệng.
Ta ngẩng đầu, vừa lúc đối diện ánh mắt hắn.
Tần Hoài Sơ đứng dưới ánh sáng nghiêng từ ngoài cửa sổ rọi vào, nửa gương mặt sáng, nửa gương mặt chìm trong bóng tối. Hắn không giống đang chất vấn một nữ tử khuê phòng, mà giống đang nhìn một manh mối sống.
Ta biết mình đã lỡ lời.
Nhưng lỡ lời không có nghĩa là phải hoảng.
Ta cúi đầu, giọng bình tĩnh.
“Trước khi tam muội xuất giá, người Tĩnh Vương phủ từng đến đưa lễ. Khi ấy có mấy hạ nhân đứng dưới hành lang nói chuyện, nhắc rằng Vương phủ có thủy tạ phía nam, phong cảnh rất đẹp, ngày sau Vương phi có thể ngắm sen ở đó. Ta tình cờ nghe thấy, nên nhớ.”
Tần Hoài Sơ hỏi: “Chỉ vậy?”
“Chỉ vậy.”
“Cô nương còn nói đêm thứ bảy.”
Ta im lặng một chút, rồi nói: “Đại nhân hẳn cũng biết, tân phụ vào phủ bảy ngày là thời điểm trong phủ rối nhất. Hạ nhân đổi chủ, nội trạch giao quyền, phòng vệ dễ có sơ hở. Ta nghe nói Tĩnh Vương phủ có thích khách, đoán là mấy ngày này xảy ra, cũng không kỳ lạ.”
Tần Hoài Sơ nhìn ta rất lâu.
Trong phòng yên tĩnh đến mức chén trà trên bàn bốc hơi cũng rõ ràng.
Cuối cùng, hắn thu hồi ánh mắt.
“Giang nhị cô nương quả nhiên rất thông minh.”
Ta cụp mắt.
“Đại nhân quá khen. Chỉ là nữ nhi nhát gan, nghĩ chuyện gì cũng thích nghĩ xấu một chút.”
“Nhát gan chưa chắc là chuyện xấu.”
Hắn nói câu này rất nhẹ.
Ta ngẩn ra.
Không hiểu vì sao, câu này khiến ta nhớ lại kiếp trước, sau khi vụ thích khách cửa thủy tạ qua đi, Tần Hoài Sơ từng đưa thuốc trị thương cho ta.
Khi ấy, hắn cũng nói: “Sau này nên cẩn thận.”
Người đời đều khen ta dũng cảm, khen ta có phong phạm Vương phi, khen ta không hổ là người Tiêu Cảnh Tuyên chọn.
Chỉ có hắn nói ta nên cẩn thận.
Ta không đáp.
Tần Hoài Sơ đứng dậy, hành lễ với Giang Hành Viễn.
“Những gì cần hỏi, bản quan đã hỏi xong. Nếu sau này còn cần xác minh, mong Giang đại nhân phối hợp.”
Giang Hành Viễn vội nói: “Tự nhiên, tự nhiên.”
Tần Hoài Sơ xoay người rời đi.
Ta vốn tưởng chuyện đã qua, không ngờ đi đến ngoài mái hiên, hắn bỗng dừng bước.
“Giang nhị cô nương.”
Ta quay đầu.
Ngoài hành lang, gió thổi qua rèm trúc, phát ra tiếng va chạm rất nhẹ.
Tần Hoài Sơ đứng dưới mái hiên, ánh mắt lặng lẽ rơi trên người ta.
Hắn chậm rãi hỏi:
“Thích khách vào từ cửa thủy tạ, chuyện này bản quan cũng vừa mới biết. Vì sao nàng lại biết trước?”
Ta nhìn hắn.
Trong khoảnh khắc ấy, gió đầu xuân lạnh đến mức như xuyên qua xương.
Ta bỗng hiểu, kiếp này nếu muốn tránh khỏi bàn cờ cũ, ta không chỉ phải đối phó người Giang gia, không chỉ phải tránh xa Tiêu Cảnh Tuyên.
Ta còn phải học cách đối mặt với những người thật sự biết nhìn.
Tần Hoài Sơ không phải quân cờ của ta.
Hắn là người có thể nhìn thấy vết nứt trên ván cờ.
Ta rũ mắt, che đi cảm xúc trong đáy mắt.
“Đại nhân nói đùa rồi. Một cô nương khuê phòng như ta, sao có thể biết trước chuyện của Tĩnh Vương phủ?”
Tần Hoài Sơ không đáp.
Ta hành lễ, xoay người rời đi.
Nhưng ta biết, hắn không tin.
Cũng như ta biết, từ giây phút này trở đi, Tần Hoài Sơ đã nhớ kỹ cái tên Giang Từ Âm.