Mẹ Lấy Tiền Tôi Nhờ Giữ Để Mua...
Mẹ Lấy Tiền Tôi Nhờ Giữ Để Mua Nhà Cho Anh Trai · 📖

Đòi lại ánh sáng

Chương 4 chương Hoàn thành

Bốn tháng kể từ ngày Diệp Hạ cắt đứt liên lạc, "thế giới" của gia đình bà Lâm bắt đầu rạn nứt. Việc kinh doanh của Diệp Phong không thuận lợi như hắn tưởng tượng. Mảnh đất mặt tiền đắc địa mà hắn mua bằng tiền của em gái thực chất là một dự án vướng vào tranh chấp pháp lý âm thầm. Khi các nhà đầu tư rút vốn, căn nhà đứng tên Diệp Phong và Tần Nhã trở thành gánh nặng nợ nần không thể kham nổi.

Trong văn phòng luật sư nhỏ ở trung tâm thành phố, Diệp Hạ đặt xuống bàn những tệp tài liệu dày cộm. Cô đã kiên nhẫn tích góp từng bằng chứng: những sao kê ngân hàng ghi rõ nội dung chuyển tiền "gửi mẹ tiết kiệm", những tin nhắn WeChat mà bà Lâm từng nhắc đến việc "giữ tiền hộ Hạ nhi", và cả đoạn ghi âm cuộc đối thoại tại bệnh viện, nơi bà Lâm thừa nhận đã tự ý dùng tiền mua nhà cho con trai.

Luật sư nhìn cô, vẻ mặt nghiêm nghị: "Cô Diệp, với những bằng chứng này, khả năng cô thắng kiện là rất lớn. Tuy nhiên, việc lấy lại tài sản sẽ kéo dài."

"Tôi không cần nhanh," Diệp Hạ đáp, ánh mắt cô sắc lạnh như dao, "Tôi chỉ cần chúng phải hiểu rõ, thứ gì là của tôi, chúng không bao giờ có thể chiếm đoạt làm của riêng."

Ngày hầu tòa cuối cùng, không khí trong phòng xử án trở nên ngột ngạt. Bà Lâm ngồi đó, mái tóc điểm bạc vì lo lắng và hối hận muộn màng. Diệp Phong và Tần Nhã thì lộ rõ vẻ bực dọc, liên tục cãi vã ngay trước vành móng ngựa. Khi Diệp Hạ bước vào, cô không nhìn họ lấy một cái. Cô không còn cảm thấy căm thù, cô chỉ cảm thấy sự giải thoát.

Phán quyết được đưa ra: Hợp đồng mua bán căn nhà đó bị hủy bỏ do sự thiếu minh bạch trong nguồn gốc tài chính, và Diệp Phong buộc phải hoàn trả lại một phần tài sản tương đương với số tiền Diệp Hạ đã gửi về. Căn nhà đó cuối cùng bị bán đi để thanh lý nợ nần cho ngân hàng và trả lại khoản tiền gốc cho cô.

Khi rời khỏi tòa án, Diệp Phong chặn đường cô, gương mặt hắn đỏ gay vì giận dữ: "Cô làm vậy thì gia đình này tan nát cả rồi! Mẹ sẽ sống ở đâu? Cô có còn chút nhân tính nào không?"

Diệp Hạ đứng lại, nhìn người anh trai từng là niềm tự hào một thời của mình, rồi nhìn sang Tần Nhã đang đứng co rúm. Cô điềm tĩnh đáp: "Nhân tính? Khi tôi ốm đau nơi đất khách, khi tôi ăn mì tôm qua ngày để gom góp từng đồng, tại sao các người không hỏi về nhân tính? Tôi không phá tan gia đình này, chính các người đã dùng lòng tin của tôi để xây nên cái ảo vọng này ngay từ đầu."

Bà Lâm từ phía sau bước tới, đôi mắt đẫm lệ. Bà muốn vươn tay níu lấy vạt áo con gái, nhưng bàn tay bà run rẩy giữa không trung. "Hạ nhi... mẹ sai rồi. Con quay về được không?"

Diệp Hạ lùi lại một bước, giữ khoảng cách. "Mẹ, tiền con đã lấy lại đủ, không thiếu một đồng. Những gì con đã hy sinh bảy năm qua, xem như là cái giá để con hiểu rõ lòng người. Từ nay, chúng ta là người dưng."

Nói xong, cô xoay người bước đi. Lâm Mẫn đang đứng chờ sẵn ở phía xa, nhìn thấy cô, bạn thân liền chạy tới ôm chầm lấy.

Ánh mặt trời buổi chiều đổ xuống, rực rỡ và ấm áp. Diệp Hạ ngước nhìn bầu trời cao rộng. Cô không còn tiền gửi về, không còn gánh nặng phải hy sinh cho ai cả. Số tiền lấy lại được, cô sẽ dùng để đầu tư cho chính bản thân mình, cho một tương lai mà cô là người nắm quyền quyết định.

Thanh xuân của cô đã tan vỡ, nhưng những mảnh vỡ đó đã được cô ghép lại thành một hình hài mới – một Diệp Hạ kiên cường, bản lĩnh và tự do. Cô đã đi qua bóng tối của sự phản bội, và giờ đây, cô đang bước vào ánh sáng của chính mình.

Kết thúc một chuỗi ngày dài đằng đẵng, Diệp Hạ hiểu rằng, hạnh phúc không phải là những gì ta trao đi một cách mù quáng, mà là biết trân trọng giá trị của chính mình.

· · ·
← Chương trước Mục lục Đây là chương cuối
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊