Học Bá Lạnh Lùng Bị Tôi Phá Đá...
Học Bá Lạnh Lùng Bị Tôi Phá Đám Đến Đổ · 📖

Tôi thật sự không theo đuổi cậu

Chương 4 chương Hoàn thành

Tôi phát hiện ra một chuyện rất đáng sợ.

Tin đồn trong trường học lan nhanh hơn tốc độ tôi làm hỏng nhiệm vụ phản diện.

Mà đáng sợ hơn nữa là, hai chuyện này hình như còn có quan hệ nhân quả với nhau.

Sáng hôm sau, tôi vừa bước vào lớp 11-3 đã cảm thấy bầu không khí không đúng.

Bình thường giờ này trong lớp chỉ có ba loại âm thanh: tiếng chép bài tập sột soạt, tiếng người ngủ bù ngáy khe khẽ, và tiếng Đường Tử Khiêm cầm bánh mì hỏi cả thế giới có ai muốn nghe tin nóng không.

Hôm nay thì khác.

Tôi vừa đi vào, vài bạn học đang nói chuyện lập tức im bặt.

Một người cúi đầu uống sữa đậu nành.

Một người quay sang nhìn bảng đen.

Một người mở vở ra, cầm bút rất nghiêm túc, nhưng tôi nhìn rõ trên trang giấy đó không có chữ nào.

Tôi đứng ở cửa, tay nắm quai cặp hơi siết lại.

Không ổn.

Rất không ổn.

Kinh nghiệm làm phản diện nhỏ thất bại liên tiếp nói cho tôi biết, mỗi khi xung quanh bỗng nhiên yên tĩnh, thường không phải vì mọi người giác ngộ tinh thần học tập, mà là vì tôi sắp mất mặt.

Tôi cúi đầu đi về chỗ ngồi, cố gắng giảm cảm giác tồn tại của mình xuống mức thấp nhất.

Nhưng vừa ngồi xuống, Đường Tử Khiêm đã lập tức nghiêng người qua.

“Ninh Duy An.”

Tôi cứng lưng.

“Gì?”

Cậu ấy nhìn tôi bằng ánh mắt vừa đau lòng vừa hưng phấn, giống như một người chứng kiến bạn thân đi vào con đường không lối về nhưng vẫn rất muốn xem tiếp.

“Tôi hỏi cậu một câu, cậu phải thành thật.”

Tôi lập tức cảnh giác.

“Nếu liên quan đến Lục Cảnh Hòa thì tôi không trả lời.”

Đường Tử Khiêm vỗ bàn.

“Nhìn đi! Cậu còn chưa nghe câu hỏi đã biết liên quan đến Lục Cảnh Hòa!”

Tôi: “...”

Tôi cảm thấy mình đã thua ngay từ câu đầu tiên.

Đường Tử Khiêm hạ giọng, nhưng vì hạ không đủ thấp nên cả bàn trước vẫn nghe rõ.

“Cậu biết trong trường đang truyền gì không?”

Tôi chậm rãi lắc đầu.

Trong đầu, hệ thống 77 bỗng vang lên:

【Phát hiện thông tin dư luận bất thường liên quan đến ký chủ.】

Tôi: “...”

Ngay cả hệ thống cũng vào cuộc, chắc chắn không phải chuyện tốt.

Đường Tử Khiêm nhìn quanh một vòng, sau đó nghiêm túc nói:

“Bọn họ nói cậu đang theo đuổi Lục Cảnh Hòa.”

Tôi thở ra.

“Chuyện này hôm qua cậu đã nói rồi.”

“Không.” Đường Tử Khiêm giơ một ngón tay lắc lắc. “Hôm qua là tôi nghi ngờ. Hôm nay là toàn trường tổng kết thành hồ sơ tình cảm.”

Tôi ngẩn ra.

“Hồ sơ gì?”

Cậu ấy lập tức lấy điện thoại ra, mở một đoạn chat trong nhóm nào đó đưa tôi xem.

Tôi chỉ nhìn lướt qua, máu cả người suýt đông lại.

Bằng chứng số một: Ninh Duy An lớp 11-3 chặn đường Lục Cảnh Hòa trước cổng trường, đưa bánh bao nhân thịt.

Bằng chứng số hai: Ninh Duy An viết thư riêng cho Lục Cảnh Hòa, ngoài bìa ghi “thư khiêu chiến” nhưng nội dung nhắc người ta ngủ sớm.

Bằng chứng số ba: Ninh Duy An cố ý đứng chờ ở khu lấy nước, tự làm đổ nước lên tay để Lục Cảnh Hòa lau giúp.

Bằng chứng số bốn: Ninh Duy An tặng sữa nóng trong phòng tự học.

Bằng chứng số năm: Hai người cùng che một chiếc ô về ký túc xá dưới mưa.

Dòng cuối cùng được ai đó tổng kết bằng giọng rất chắc chắn:

Chiến thuật theo đuổi: lấy vụng về làm vũ khí.

Tôi nhìn chằm chằm câu đó, đầu óc trống rỗng.

Lấy vụng về làm vũ khí.

Tôi thậm chí còn không biết vụng về của mình có thể được nâng cấp thành vũ khí.

Đường Tử Khiêm thở dài, vỗ vai tôi.

“Ninh Duy An, tôi từng nghĩ cậu chỉ là người hơi nhát. Không ngờ cậu là cao thủ.”

Tôi khô khốc quay đầu.

“Cao thủ gì?”

“Cao thủ theo đuổi kiểu khiến đối phương không nỡ từ chối.” Cậu ấy nói rất có lý. “Cậu xem, người khác theo đuổi học bá thì tặng thư tình, tặng nước, hỏi bài. Cậu thì khác. Cậu tặng bánh bao còn mắng người ta chó mới không ăn, viết thư khiêu chiến nhưng nhắc ngủ sớm, cầm nước lại tự đổ lên mình, che ô thì làm người ta ướt vai. Ai chịu nổi?”

Tôi đau khổ che mặt.

“Không phải. Thật sự không phải.”

Đường Tử Khiêm nhìn tôi với vẻ mặt “cậu tiếp tục mạnh miệng đi”.

Tôi không thể giải thích.

Tôi không thể nói với cậu ấy rằng tất cả đều là nhiệm vụ phản diện thất bại. Càng không thể nói tôi không phải cao thủ theo đuổi, mà là phản diện thực tập sinh không đạt chuẩn.

Hệ thống 77 lạnh lùng bổ sung:

【Theo dữ liệu hiện tại, hành vi của ký chủ đã bị tập thể hiểu lầm thành theo đuổi.】

Tôi nhắm mắt.

“Cậu đừng tổng kết nữa.”

【Tin đồn có khả năng ảnh hưởng đến quan hệ giữa ký chủ và nam chính.】

Tôi lập tức khựng lại.

Ảnh hưởng đến Lục Cảnh Hòa.

Tôi chậm rãi đặt tay xuống.

Đúng rồi.

Tôi bị hiểu lầm thì thôi. Dù sao tôi ở đây vốn đã đủ mất mặt. Nhưng Lục Cảnh Hòa thì khác. Hắn là học bá lớp 11-1, là nam chính nguyên tác, là người đứng đầu bảng điểm toàn trường, còn sắp thi tháng.

Nếu vì tôi mà hắn bị người khác bàn tán, bị ảnh hưởng tâm trạng, bị kéo vào mấy tin đồn kỳ quặc...

Tôi bỗng thấy hơi khó chịu.

Không phải kiểu đau đớn nghiêm trọng.

Chỉ là trong lòng như có một viên đá nhỏ rơi xuống.

Tôi nhìn về phía hành lang ngoài cửa lớp. Bên đó nối sang khu lớp 11-1, nơi Lục Cảnh Hòa thường đi qua.

Tôi cắn môi.

“Hay là tôi tránh cậu ấy một thời gian.”

Đường Tử Khiêm sửng sốt.

“Hả?”

Tôi cúi đầu thu dọn sách vở trên bàn, giả vờ bình tĩnh.

“Tin đồn lắng xuống rồi nói tiếp.”

Đường Tử Khiêm nhìn tôi.

“Cậu nghiêm túc à?”

Tôi gật đầu.

“Ừ.”

“Nhưng không phải cậu đang theo đuổi người ta sao?”

“Tôi thật sự không theo đuổi.”

Lần này, giọng tôi nhỏ nhưng rất nghiêm túc.

Đường Tử Khiêm ngẩn ra. Có lẽ vì tôi ít khi dùng giọng như vậy, cậu ấy không trêu nữa, chỉ chống cằm nhìn tôi một lúc.

“Ninh Duy An, cậu tránh được không?”

Tôi lập tức đáp:

“Được.”

Hệ thống trong đầu lạnh lùng nói:

【Không được.】

Tôi: “...”

Hệ thống lập tức phát ra cảnh báo:

【Ký chủ không được tự ý gián đoạn nhiệm vụ phản diện.】

Tôi thấp giọng trong lòng:

“Nhưng tin đồn ảnh hưởng đến cậu ấy.”

【Thiết lập phản diện không cần quan tâm nam chính bị ảnh hưởng.】

“Nhưng tôi cần.”

Hệ thống im lặng một giây.

【Ký chủ, nếu từ chối nhiệm vụ liên tục, hình phạt sẽ được kích hoạt.】

Tôi nhìn về phía lớp 11-1 ngoài hành lang.

“Phạt thì phạt.”

Nói xong câu này, tôi rất có khí thế.

Ba mươi phút sau, tôi hối hận.

Bởi vì hệ thống 77 thật sự kích hoạt hình phạt.

Và hình phạt lần này còn đáng sợ hơn nhặt chai nhựa.

【Hình phạt cấp hai đã mở.】

【Nội dung: mặc áo mascot gấu hồng, phát tờ rơi tuyên truyền hoạt động câu lạc bộ trước cổng trường trong giờ tan học.】

Tôi ngồi trong phòng chứa đồ của hội học sinh, nhìn bộ đồ gấu hồng treo trước mặt, cảm thấy linh hồn mình đang chậm rãi rời khỏi cơ thể.

Bộ đồ ấy rất lớn.

Đầu gấu tròn vo, tai tròn vo, bụng tròn vo, hai tay cũng tròn vo. Trên ngực còn có một cái nơ màu vàng nhạt. Nếu nhìn từ xa, nó giống một viên kẹo bông biết đi.

Tôi run rẩy hỏi:

“Hệ thống, phản diện nhất định phải mặc màu hồng sao?”

【Đây là trang phục duy nhất còn lại trong kho đạo cụ.】

“Có màu đen không?”

【Không có.】

“Có sói xám không?”

【Không có.】

“Có gấu nhưng không hồng không?”

【Không có.】

Tôi tuyệt vọng.

“Hình phạt này không phù hợp thiết lập phản diện.”

【Hình phạt nhằm gây mất mặt cho ký chủ, không nhằm duy trì thiết lập phản diện.】

Tôi: “...”

Nó nói rất có lý.

Lý đến mức tôi không thể phản bác.

Mười phút sau, tôi mặc bộ đồ gấu hồng đứng trước cổng trường.

Trời chiều vẫn còn nắng. Nắng chiếu lên đầu gấu tròn của tôi, khiến bên trong nóng đến mức tôi cảm thấy mình sắp được hấp chín.

Bộ đồ quá rộng, tay gấu quá ngắn, mỗi lần tôi muốn phát tờ rơi đều phải cố duỗi tay ra. Nhưng vì bàn tay gấu mềm phồng, tờ rơi thường không nghe lời, hoặc là rơi xuống đất, hoặc là dính vào bụng gấu của tôi.

Học sinh tan học lục tục đi qua.

Có người cười.

Có người chụp ảnh.

Có người còn rất vui vẻ nói:

“Gấu hồng phát tờ rơi kìa, dễ thương quá!”

Tôi đứng trong đầu gấu, nước mắt trong lòng rơi như mưa.

Dễ thương gì chứ.

Đây là hình phạt.

Là hình phạt phản diện thất bại.

Tôi cố gắng giữ tôn nghiêm cuối cùng, nghiêm túc giơ tờ rơi cho một bạn học đi ngang qua.

“Bạn... bạn học, tìm hiểu hoạt động câu lạc bộ không?”

Nhưng vì cách một cái đầu gấu dày, giọng tôi vọng ra vừa nhỏ vừa mềm.

Bạn học kia nhận tờ rơi, cười nói:

“Cảm ơn gấu nhỏ.”

Tôi: “...”

Tôn nghiêm phản diện của tôi lại bị giảm thêm một tầng.

Đúng lúc này, một giọng nói quen thuộc vang lên bên cạnh.

“Ninh Duy An?”

Tôi cứng người.

Qua khe nhìn nhỏ trong đầu gấu, tôi thấy Đường Tử Khiêm đứng trước mặt tôi, tay cầm trà chanh, vẻ mặt từ nghi hoặc chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc chuyển sang vui mừng như nhặt được kho báu.

Tôi lập tức quay đầu.

“Cậu nhận nhầm người rồi.”

Giọng phát ra qua đầu gấu vừa rầu rĩ vừa méo mó.

Đường Tử Khiêm im lặng ba giây.

Sau đó cậu ấy ôm bụng cười.

“Ha ha ha ha ha ha! Ninh Duy An! Cậu thật sự là Ninh Duy An!”

Tôi quay người muốn đi.

Nhưng đầu gấu quá lớn, tầm nhìn hạn chế, chân gấu lại mềm. Tôi vừa xoay người đã suýt đụng vào thùng tờ rơi bên cạnh.

Đường Tử Khiêm cười đến suýt ngồi xổm xuống đất.

“Cậu làm gì vậy? Đổi chiến thuật rồi à? Từ tặng bánh bao chuyển sang hóa thân thành gấu hồng lấy lòng học bá?”

Tôi cố gắng dùng giọng nghiêm túc nhất nói:

“Tôi đang chịu phạt.”

Đường Tử Khiêm càng cười dữ hơn.

“Phạt gì mà đáng yêu vậy?”

Tôi rất muốn nói với cậu ấy rằng nếu cậu đứng trong bộ đồ này dưới nắng mười phút, cậu sẽ không cảm thấy nó đáng yêu nữa.

Hệ thống 77 lạnh lùng nhắc:

【Thời gian hình phạt còn mười tám phút. Xin ký chủ tiếp tục phát tờ rơi.】

Tôi cầm tờ rơi, đau khổ quay lại vị trí.

Đường Tử Khiêm vừa cười vừa đứng bên cạnh quan sát tôi.

Tôi phát được ba tờ, làm rơi hai tờ, còn có một tờ bị gió thổi dính lên mặt đầu gấu.

Tôi đang cố dùng tay gấu vụng về kéo tờ rơi xuống thì trước mặt bỗng yên tĩnh hơn một chút.

Đường Tử Khiêm cũng ngừng cười.

Tôi có dự cảm cực kỳ xấu.

Chậm rãi ngẩng đầu.

Qua khe nhìn nhỏ, tôi thấy Lục Cảnh Hòa đứng cách tôi không xa.

Hắn vừa từ cổng trường đi tới, trên tay cầm sách, áo đồng phục sạch sẽ, dáng vẻ vẫn bình tĩnh như mọi khi. Bên cạnh hắn là Chu Diệp đang cười đến ánh mắt sáng rực.

Tôi lập tức quay lưng.

Không được.

Không thể để hắn nhận ra.

Tôi đã quyết định tránh hắn để tin đồn lắng xuống. Nếu bây giờ bị hắn nhìn thấy tôi mặc gấu hồng phát tờ rơi, tin đồn không chỉ không lắng xuống, rất có thể sẽ tiến hóa thành phiên bản mới: Ninh Duy An vì theo đuổi Lục Cảnh Hòa mà đóng giả mascot đáng yêu trước cổng trường.

Tôi cố gắng bước đi.

Nhưng bộ đồ gấu thật sự quá cồng kềnh. Tôi vừa quay người, cái đầu gấu đã lắc lư, chân gấu vấp vào nhau, cả người lạch bạch như một con vịt hồng.

Sau lưng vang lên giọng Lục Cảnh Hòa.

“Ninh Duy An.”

Tôi cứng đờ.

Không nghe.

Tôi không nghe.

Chỉ cần tôi không thừa nhận, tôi vẫn là một con gấu hồng xa lạ.

Lục Cảnh Hòa đi đến trước mặt tôi.

Tôi cúi đầu, cố giả giọng.

“Bạn... bạn học nhận nhầm rồi.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

Qua khe nhìn nhỏ, tôi thấy hắn im lặng vài giây.

Sau đó hắn hỏi:

“Ninh Duy An, nóng không?”

Tôi: “...”

Xong.

Bị nhận ra rồi.

Tôi chậm rãi ôm tờ rơi trước bụng gấu, cố giữ bình tĩnh.

“Tôi không phải Ninh Duy An.”

Chu Diệp đứng bên cạnh lập tức nói:

“Vậy gấu hồng bạn học, cậu lắp bắp giống Ninh Duy An quá.”

Tôi: “...”

Đường Tử Khiêm lại cười đến phát run.

Lục Cảnh Hòa không cười thành tiếng. Nhưng tôi thấy khóe môi hắn hình như hơi cong lên.

Hắn quay người đi đến quầy nước bên cạnh.

Tôi còn chưa hiểu hắn muốn làm gì, một lát sau hắn đã cầm một chai nước khoáng quay lại, vặn nắp rồi đưa đến trước mặt tôi.

“Uống nước.”

Tôi nhìn chai nước.

Lại nhìn hắn.

Trong đầu hệ thống lập tức phát cảnh báo:

【Cảnh báo, ký chủ đang trong thời gian chịu phạt, không được gián đoạn.】

Tôi lập tức nhớ ra mình vẫn đang là phản diện chịu hình phạt.

Vì vậy tôi cố gắng nói bằng giọng nghiêm túc:

“Tôi đang chịu phạt, cậu đừng cản trở phản diện làm việc.”

Nói xong, tôi còn giơ tờ rơi lên để tăng khí thế.

Nhưng vì tay gấu quá ngắn, động tác này không những không có uy hiếp, còn giống đang múa.

Chu Diệp quay mặt đi, vai run lên.

Đường Tử Khiêm đã ngồi xổm xuống cười.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi, giọng bình tĩnh nhưng rõ ràng có ý cười:

“Phản diện mặc gấu hồng à?”

Tôi: “...”

Tôi không muốn làm phản diện nữa.

Phản diện quá khó.

Tôi nhận chai nước, nhưng vì đầu gấu chưa tháo ra được, căn bản uống không nổi. Lục Cảnh Hòa nhìn tôi vụng về ôm chai nước bằng hai tay gấu, cuối cùng nói:

“Tháo đầu ra.”

Tôi lập tức lắc đầu.

“Không được.”

“Vì sao?”

“Mất... mất mặt.”

Chu Diệp lập tức nói:

“Bạn học Ninh, cậu mặc cả bộ gấu hồng đứng đây rồi, bây giờ mới sợ mất mặt có phải hơi muộn không?”

Tôi: “...”

Người này thật tàn nhẫn.

Cuối cùng, dưới sự kiên trì bình tĩnh của Lục Cảnh Hòa và tiếng cười không hề che giấu của hai người còn lại, tôi đành kéo đầu gấu lên một chút. Gió bên ngoài lập tức ùa vào, tôi cảm thấy mình sống lại.

Mặt tôi chắc chắn rất đỏ.

Không biết vì nóng hay vì xấu hổ.

Lục Cảnh Hòa đưa nước tới.

Tôi cúi đầu uống một ngụm, nhỏ giọng nói:

“Cảm ơn.”

Lục Cảnh Hòa nhìn trán tôi đầy mồ hôi.

“Còn bao lâu?”

Tôi chưa kịp trả lời, hệ thống trong đầu đã rất vô tình nói:

【Còn mười một phút bốn mươi giây.】

Tôi nhỏ giọng:

“Mười một phút.”

Lục Cảnh Hòa hơi nhíu mày.

“Ai phạt?”

Tôi cứng họng.

Hệ thống phạt.

Nhưng tôi không thể nói.

Đường Tử Khiêm lập tức chen vào:

“Có lẽ là tình yêu phạt cậu ấy. Vì hôm nay cậu ấy cố tránh mặt cậu.”

Tôi suýt phun nước.

“Đường Tử Khiêm!”

Chu Diệp lập tức bắt được trọng điểm.

“Tránh mặt?”

Lục Cảnh Hòa cũng nhìn tôi.

Tôi lập tức cúi đầu.

“Không có.”

Chu Diệp cười nói:

“Không có mà hôm nay cả ngày không xuất hiện ở hành lang lớp 11-1? Không có mà phòng tự học cũng không đi? Không có mà thấy Cảnh Hòa liền quay đầu bỏ chạy?”

Tôi: “...”

Sao người lớp 11-1 cũng biết hết vậy?

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Vì tin đồn?”

Tôi nắm chai nước, không nói.

Có những chuyện nếu nói ra sẽ càng giống thừa nhận.

Nhưng Lục Cảnh Hòa hình như đã hiểu.

Chu Diệp đứng bên cạnh còn không quên thêm dầu vào lửa:

“Không phải cậu nói không thích phiền phức sao? Giờ phiền phức mặc đồ gấu đứng đây, cậu còn mua nước cho người ta.”

Tôi lập tức muốn biến mất.

Phiền phức.

Đúng rồi.

Tôi bây giờ đúng là một phiền phức hình gấu hồng.

Nhưng Lục Cảnh Hòa chỉ bình tĩnh đáp:

“Cậu ấy sắp say nắng.”

Chu Diệp nhướng mày.

“Cho nên?”

“Không thể mua nước?”

Chu Diệp cười:

“Có thể, rất có thể. Học bá lạnh lùng mua nước cho gấu hồng phản diện, nghe rất hợp lý.”

Tôi cúi đầu uống nước, giả vờ mình không tồn tại.

Mười một phút còn lại trôi qua dài như một tiết toán.

Lục Cảnh Hòa không đi ngay. Hắn đứng cách đó vài bước, không cản tôi phát tờ rơi, nhưng thỉnh thoảng sẽ nhắc tôi đừng đứng dưới nắng. Đường Tử Khiêm và Chu Diệp thì như hai khán giả vô cùng tận tụy, vừa xem tôi lạch bạch phát tờ rơi vừa cười đến không còn hình tượng.

Khi hệ thống cuối cùng thông báo hình phạt kết thúc, tôi suýt cảm động đến rơi nước mắt.

Tôi tháo đầu gấu ra, tóc mái ướt mồ hôi dính lên trán. Tôi ôm cái đầu gấu tròn vo, cảm thấy mình đã trải qua một trận chiến sinh tử.

Lục Cảnh Hòa đưa khăn giấy cho tôi.

Tôi nhận lấy, nhỏ giọng nói:

“Cảm ơn.”

Hắn nhìn tôi.

“Hôm nay vì sao không đến phòng tự học?”

Tôi lập tức căng thẳng.

“À... tôi... tôi có việc.”

“Việc mặc gấu?”

Tôi: “...”

Tôi không thể phản bác.

Đường Tử Khiêm ở bên cạnh lại muốn cười, tôi lập tức trừng cậu ấy một cái. Nhưng vì tôi đang ôm đầu gấu hồng, cái trừng này không có chút uy lực nào.

Lục Cảnh Hòa nói:

“Đề hôm qua còn chưa sửa xong.”

Tôi cúi đầu.

“Tôi tự sửa được.”

“Câu thứ năm cậu làm sai bước đầu.”

Tôi ngẩng đầu.

“Sao cậu biết?”

“Hôm qua cậu viết nháp bên lề.”

Tôi im lặng.

Người này nhớ kỹ quá.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi, giọng bình tĩnh:

“Nếu sợ tin đồn, có thể nói rõ.”

Tôi nắm chặt khăn giấy.

“Không phải sợ tin đồn.”

Hắn nhìn tôi.

Tôi nhỏ giọng nói:

“Tôi chỉ sợ ảnh hưởng đến cậu.”

Xung quanh bỗng yên tĩnh một chút.

Ngay cả Đường Tử Khiêm cũng không cười nữa.

Nói ra câu đó xong, tôi mới thấy tim mình đập hơi nhanh.

Tôi không giỏi nói mấy lời nghiêm túc. Trước đây tôi luôn cảm thấy chỉ cần cúi đầu, chỉ cần im lặng, chỉ cần không gây thêm phiền phức cho người khác là được.

Nhưng lần này không giống.

Tin đồn là vì tôi mà có.

Nếu Lục Cảnh Hòa bị ảnh hưởng, tôi sẽ thấy rất áy náy.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi rất lâu.

Sau đó hắn nói:

“Không ảnh hưởng.”

Tôi ngẩng đầu.

“Hả?”

“Tin đồn không làm tôi khó chịu.”

Tôi sững lại.

Lục Cảnh Hòa lại nói:

“Cậu tránh mặt mới khó chịu.”

Tim tôi bỗng hụt một nhịp.

Đường Tử Khiêm ở bên cạnh lập tức hít một hơi.

Chu Diệp thì trực tiếp vỗ tay rất nhẹ.

“Hay.”

Tôi lập tức đỏ mặt.

“Cậu... cậu đừng nói như vậy.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Như vậy là thế nào?”

Tôi nghẹn.

Tôi cũng không biết.

Chỉ là rất kỳ lạ.

Rất dễ khiến người ta hiểu lầm.

Rất không giống lời một nam chính lạnh lùng nên nói với phản diện nhỏ.

Sau vụ mascot, tôi vốn càng quyết tâm tránh Lục Cảnh Hòa.

Nhưng tôi nhanh chóng phát hiện, chuyện này không còn do tôi quyết định nữa.

Ngày hôm sau, tôi cố ý đi đường vòng để tránh hành lang lớp 11-1.

Kết quả vừa đến cửa lớp 11-3, tôi đã thấy trên bàn mình có một xấp đề ôn tập.

Bên trên dán một tờ giấy nhỏ.

Câu thứ năm làm lại.

Chữ viết thẳng tắp, sạch sẽ.

Không ký tên.

Nhưng tôi dùng đầu gối cũng biết là ai.

Đường Tử Khiêm ngồi bên cạnh, chống cằm cười như người chứng hôn.

“Ồ, đề ôn tập từ trên trời rơi xuống.”

Tôi im lặng cất đề vào cặp.

Giờ ra chơi, tôi cố ý không ra hành lang.

Kết quả Chu Diệp đi ngang qua cửa lớp 11-3, rất tự nhiên gọi:

“Ninh Duy An, Cảnh Hòa hỏi chiều nay cậu có đi phòng tự học không.”

Cả lớp lập tức yên tĩnh.

Tôi cứng người.

Đường Tử Khiêm chậm rãi quay đầu nhìn tôi.

Tôi nhỏ giọng:

“Không đi.”

Chu Diệp cười:

“Cậu ấy nói không đi cũng được, đề làm xong đưa cậu ấy xem.”

Tôi: “...”

Không đi phòng tự học cũng không thoát được sửa đề.

Buổi trưa, tôi đến nhà ăn, cố ý chọn hàng ít người ở tầng hai.

Vừa ngồi xuống chưa được bao lâu, trước mặt đã đặt xuống một cái bánh bao nhân thịt.

Tôi ngẩng đầu.

Lục Cảnh Hòa đứng trước bàn tôi.

Tôi nhìn bánh bao.

Lại nhìn hắn.

“Cậu... cậu làm gì?”

Hắn bình tĩnh ngồi xuống đối diện.

“Ăn sáng bù.”

Tôi: “...”

Bây giờ là buổi trưa.

Câu này sao nghe quen vậy?

Đường Tử Khiêm ngồi bên cạnh tôi, lập tức cúi đầu cắn đũa, vai run lên. Chu Diệp không biết từ đâu xuất hiện, bưng khay cơm ngồi xuống cạnh Lục Cảnh Hòa, vẻ mặt như đến xem buổi biểu diễn cố định.

Tôi nhỏ giọng nói:

“Tôi không cần.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Hôm nay cậu chưa ăn sáng.”

Tôi ngẩn ra.

“Sao cậu biết?”

Đường Tử Khiêm lập tức giơ tay:

“Tôi khai.”

Tôi quay đầu trừng cậu ấy.

Đường Tử Khiêm rất vô tội.

“Cậu sáng nay ôm đề người ta gửi, căng thẳng đến quên ăn. Làm bạn thân, tôi chỉ báo cáo tình hình sức khỏe.”

Tôi đau khổ.

“Cậu là bạn thân của ai vậy?”

“Của cậu.” Đường Tử Khiêm đáp rất nhanh, sau đó bổ sung, “Nhưng tôi cũng là người ủng hộ tình yêu học đường lành mạnh.”

Tôi: “...”

Chu Diệp ngồi đối diện cười nói:

“Không phải cậu nói ghét phiền phức à?” Cậu ta nhìn Lục Cảnh Hòa. “Bây giờ còn quản người ta ăn sáng?”

Lục Cảnh Hòa đẩy bánh bao đến trước mặt tôi.

“Cậu ấy từng nói ghét nhất người bỏ bữa sáng.”

Tôi lập tức nhớ lại ngày đầu tiên mình nhét bánh bao cho hắn.

Mặt tôi nóng lên.

“Đó là... đó là lời thoại phản diện.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Ừ. Tôi học theo.”

Tôi: “...”

Lời thoại phản diện của tôi bị nam chính lấy đi rồi.

Buổi chiều, tôi lại cố ý không đi phòng tự học.

Kết quả vừa tan học, Lục Cảnh Hòa đã đứng ở hành lang ngoài lớp 11-3.

Hắn không gọi tôi ngay, chỉ đứng đó, tay cầm hai quyển đề. Học sinh đi ngang qua đều lén nhìn hắn, rồi lại nhìn vào trong lớp tìm tôi.

Tôi ngồi trong lớp, cả người cứng như tượng.

Đường Tử Khiêm cúi đầu nói nhỏ:

“Người ta đến tận cửa rồi. Cậu còn trốn dưới bàn không?”

Tôi nhỏ giọng:

“Tôi có thể giả vờ không ở đây không?”

Đường Tử Khiêm nhìn tôi.

“Cậu thấy cả lớp có ai tin không?”

Tôi tuyệt vọng đứng dậy.

Đi ra đến cửa, tôi cố giữ bình tĩnh.

“Cậu tìm tôi có việc gì?”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Phá đám.”

Tôi ngẩn ra.

“Hả?”

“Sao mấy ngày nay không đến phá đám tôi?”

Tôi: “...”

Câu này hỏi quá tự nhiên, khiến tôi suýt nghi ngờ người cần làm nhiệm vụ là hắn chứ không phải tôi.

Tôi lập tức lắp bắp:

“Tôi... tôi không phải ngày nào cũng phá đám cậu.”

Lục Cảnh Hòa bình tĩnh:

“Bánh bao, thư khiêu chiến, nước, sữa nóng, ô.”

Tôi: “...”

Hắn nhớ quá rõ rồi.

Tôi cúi đầu, cảm thấy mình không còn đường lui. Tin đồn đã lan thành như vậy, Lục Cảnh Hòa lại càng ngày càng chủ động. Nếu tiếp tục mập mờ, mọi chuyện chắc chắn sẽ càng kỳ lạ.

Tôi hít sâu, lấy hết can đảm ngẩng đầu nhìn hắn.

“Lục Cảnh Hòa.”

Hắn nhìn tôi.

Tôi cố nói rõ từng chữ:

“Tôi thật sự không theo đuổi cậu.”

Hành lang lập tức yên tĩnh.

Đường Tử Khiêm ở trong lớp ló đầu ra.

Chu Diệp không biết từ đâu xuất hiện ở đầu hành lang.

Mấy bạn học đi ngang qua cũng đi chậm lại rõ ràng.

Tôi đỏ mặt nhưng vẫn cố đứng yên.

Đúng.

Phải nói rõ.

Tôi không theo đuổi hắn.

Tôi chỉ đang làm nhiệm vụ phản diện.

Tuy nhiệm vụ này hỏng hơi nhiều, nhưng bản chất vẫn không phải theo đuổi.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi rất lâu.

Sau đó hắn bình tĩnh hỏi:

“Vậy đổi tôi theo đuổi cậu?”

Tôi: “...”

Hệ thống trong đầu phát ra một tiếng rè rất dài.

【Dữ liệu... dữ liệu...】

Đường Tử Khiêm ở phía sau suýt hét lên, nhưng vội che miệng.

Chu Diệp thì trực tiếp vỗ tay.

“Hay quá, Lục Cảnh Hòa. Tôi tưởng cậu chỉ biết làm đề.”

Mặt tôi nóng đến mức có thể luộc trứng.

Tôi lùi về sau một bước, lắp bắp đến mức suýt cắn vào lưỡi.

“Cậu... cậu đừng đùa.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Tôi giống đang đùa?”

Tôi nhìn vẻ mặt bình tĩnh của hắn.

Không giống.

Chính vì không giống nên càng đáng sợ.

Tôi hoảng hốt nói:

“Không được. Ý tôi là... không phải. Cậu không cần vì tin đồn mà nói như vậy. Tôi sẽ giải thích với mọi người. Tôi thật sự không có ý làm phiền cậu, cũng không muốn ảnh hưởng đến cậu. Trước đây mấy chuyện kia đều là hiểu lầm. Bánh bao cũng là hiểu lầm, thư khiêu chiến cũng là hiểu lầm, sữa nóng cũng...”

Tôi nói đến đây thì kẹt lại.

Sữa nóng hình như không hoàn toàn là hiểu lầm.

Tôi thật sự thấy hắn ho nên mua.

Chiếc ô cũng không phải hiểu lầm.

Tôi thật sự không muốn hắn mắc mưa.

Tôi càng nói càng rối, cuối cùng chỉ có thể cúi đầu.

“Dù sao... tôi không theo đuổi cậu.”

Lục Cảnh Hòa không lập tức đáp.

Một lúc sau, hắn nói:

“Ninh Duy An.”

Tôi ngẩng đầu.

Giọng hắn vẫn bình tĩnh, nhưng không lạnh.

“Nếu cậu không muốn bị hiểu lầm, có thể nói rõ.”

Tôi ngẩn ra.

“Nhưng không cần vì sợ ảnh hưởng đến tôi mà tránh mặt.”

Hắn dừng một chút, lại nói:

“Tôi không khó chịu.”

Tôi nắm chặt quai cặp.

Hệ thống trong đầu hình như vẫn đang lỗi, tiếng rè rè lúc có lúc không.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Còn chuyện theo đuổi, tôi không ép cậu trả lời.”

Tôi ngẩn người.

Hắn đưa đề trong tay cho tôi.

“Trước mắt, làm xong câu thứ năm đã.”

Tôi: “...”

Không khí đang kỳ lạ như vậy, sao đột nhiên quay về câu thứ năm?

Nhưng cũng chính vì vậy, sự căng thẳng trong lòng tôi bỗng nhẹ đi một chút.

Tôi nhận lấy đề.

“Ừ.”

Chu Diệp lập tức thở dài rất khoa trương:

“Đang hay mà quay về học tập, không hổ là Lục Cảnh Hòa.”

Đường Tử Khiêm ở bên cạnh thì nhỏ giọng nói:

“Ninh Duy An, tôi cảm thấy cậu không cần theo đuổi nữa.”

Tôi quay đầu nhìn cậu ấy.

Đường Tử Khiêm nghiêm túc:

“Người ta tự đi tới rồi.”

Tôi: “...”

Tôi ôm đề chạy về ký túc xá.

Đêm đó, tôi ngồi trên giường, nhìn tờ đề Lục Cảnh Hòa đưa.

Câu thứ năm vẫn rất khó.

Nhưng trong đầu tôi căn bản không phải hàm số.

Mà là câu kia.

“Vậy đổi tôi theo đuổi cậu?”

Tôi kéo chăn trùm kín đầu.

Không được nghĩ.

Tuyệt đối không được nghĩ.

Tôi chỉ là phản diện nhỏ.

Lục Cảnh Hòa là nam chính.

Hắn có lẽ chỉ là bị tôi phá đám nhiều quá nên sinh ra phản ứng kỳ lạ.

Đúng.

Rất có thể là lỗi dữ liệu.

Tôi lập tức gọi hệ thống:

“Hệ thống.”

【Có mặt.】

“Có thể đổi nam chính không?”

【Không thể.】

Tôi đau khổ nhắm mắt.

“Nhưng tôi cảm thấy nam chính này hình như bị tôi phá đến hỏng rồi.”

Hệ thống im lặng vài giây.

Sau đó dùng giọng lạnh nhạt quen thuộc nói:

【Không thể đổi nam chính.】

Tôi vừa định thở dài, nó lại bổ sung:

【Nhưng theo quan sát, nam chính rất muốn đổi quan hệ với ký chủ.】

Tôi: “...”

Tôi im lặng ba giây.

Sau đó kéo chăn trùm kín đầu hơn.

Ngoài cửa sổ, gió đêm thổi qua hàng cây trong trường. Ký túc xá yên tĩnh dần, chỉ còn tiếng Đường Tử Khiêm lật người ở giường bên và tiếng hệ thống thỉnh thoảng phát ra tiếng rè rất nhỏ như vẫn chưa sửa xong dữ liệu.

Tôi nằm trong chăn, cảm thấy nhiệm vụ phản diện này càng làm càng không đúng.

Ban đầu tôi chỉ muốn sống sót qua cốt truyện.

Không bị phạt.

Không bị đuổi học.

Không bị nam chính ghi vào sổ đen.

Nhưng bây giờ, người từng bị tôi coi là khu vực nguy hiểm nhất của cốt truyện lại đứng trước mặt tôi, bình tĩnh hỏi:

“Vậy đổi tôi theo đuổi cậu?”

Tim tôi lại không nghe lời, đập mạnh thêm một cái.

Tôi nhắm mắt, cố gắng tự thôi miên.

Không phải rung động.

Chỉ là phản diện bị nam chính dọa sợ thôi.

Chắc chắn là vậy.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊