Tôi xuyên thành phản diện nhỏ
Trước khi xuyên sách, tôi luôn cảm thấy cuộc đời mình rất bình thường.
Bình thường đến mức nếu ném tôi vào giữa một đám đông học sinh mặc đồng phục, chắc chắn mẹ tôi cũng phải nhìn kỹ ba giây mới nhận ra.
Thành tích bình thường, ngoại hình bình thường, tính cách cũng bình thường. Không thích nổi bật, không giỏi nói chuyện, càng không có sở thích đứng trước đám đông phát biểu cảm nghĩ về lý tưởng sống. Nếu giáo viên gọi tên tôi trả lời bài, phản ứng đầu tiên của tôi không phải đứng dậy, mà là cầu nguyện chuông tan học lập tức vang lên.
Bạn cùng bàn từng tổng kết về tôi bằng một câu rất chính xác:
“Ninh Duy An, cậu giống cái nấm mọc trong góc tường ấy. Không hại ai, nhưng cũng không ai chú ý.”
Tôi cảm thấy ví dụ này hơi tổn thương lòng tự trọng.
Nhưng nghĩ kỹ lại, hình như cũng không sai.
Tôi vốn định cứ làm một cây nấm bình an như vậy cho đến hết cấp ba. Đi học, tan học, làm bài tập, thi cử, tốt nghiệp, vào một trường đại học bình thường, rồi sống một cuộc sống bình thường.
Kế hoạch đó vốn rất ổn, nếu hôm ấy tôi không tiện tay cứu một đứa trẻ.
Hôm đó là chiều thứ sáu.
Trời vừa mưa xong, mặt đường còn ướt, ánh đèn xe phản chiếu trên vũng nước thành từng vệt sáng dài. Tôi đeo cặp đi trên vỉa hè, trong đầu còn đang nghĩ tối nay nên ăn mì bò hay cơm rang trứng, thì bỗng nghe thấy tiếng phanh xe chói tai.
Một quả bóng nhỏ lăn ra giữa đường.
Sau quả bóng là một đứa bé khoảng năm sáu tuổi.
Tôi còn chưa kịp nghĩ, cơ thể đã lao ra trước.
Có lẽ con người trong khoảnh khắc nguy hiểm thường không kịp sợ. Tôi chỉ nhớ mình đẩy đứa trẻ về phía lề đường, sau đó trước mắt lóe lên một luồng sáng trắng. Tiếng còi xe, tiếng người hét lên, tiếng mưa đọng trên mái hiên nhỏ xuống nền đất, tất cả đột nhiên bị kéo ra rất xa.
Giây cuối cùng trước khi mất ý thức, trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ rất không có tiền đồ.
Mì bò tối nay chắc không ăn được rồi.
...
Khi tỉnh lại, tôi nghe thấy tiếng phấn viết trên bảng.
Kẹt — kẹt — kẹt.
Âm thanh ấy rất quen thuộc, quen thuộc đến mức khiến tôi hoảng hốt tưởng mình chỉ ngủ gật trong lớp.
Tôi chậm rãi mở mắt ra.
Trước mặt là một tấm bảng đen rất lớn. Trên bảng viết mấy dòng chữ bằng phấn trắng:
Thi tháng lần một học kỳ hai: còn 7 ngày.
Bên dưới còn có một dòng chữ đỏ được viết rất mạnh tay:
Lớp 11-3 cố lên! Không được thua lớp 11-1 quá thảm!
Tôi ngẩn người.
Không đúng.
Lớp tôi đâu phải lớp 11-3.
Trường tôi cũng không có truyền thống viết câu tự làm nhục mình như vậy trên bảng.
Tôi cúi đầu nhìn xuống.
Trên người tôi là một bộ đồng phục hoàn toàn xa lạ. Áo sơ mi trắng, áo khoác màu xanh đậm, trên ngực có huy hiệu thêu bốn chữ: Minh Gia Thực Nghiệm.
Tôi lập tức tỉnh hẳn.
Xung quanh là một lớp học xa lạ. Bàn ghế sạch sẽ, cửa sổ sáng choang, phía sau lớp dán bảng thành tích và lịch trực nhật. Mấy học sinh ngồi quanh tôi đang cúi đầu chép bài, có người lén ăn kẹo, có người dùng sách che điện thoại.
Tất cả đều rất chân thật.
Chân thật đến mức tôi không thể tự lừa mình rằng đây là mơ.
Tôi cúi đầu nhìn hai tay mình.
Tay vẫn là tay của tôi, ngón tay hơi gầy, trên mu bàn tay có một nốt ruồi nhỏ giống hệt trước đây. Nhưng đồng phục, lớp học, bảng đen, bạn học, không có thứ gì thuộc về thế giới của tôi.
Tôi nuốt nước bọt, tim đập nhanh đến mức lồng ngực đau âm ỉ.
Đúng lúc đó, trong đầu tôi vang lên một giọng nói lạnh tanh.
【Ký chủ đã tỉnh.】
Tôi: “...”
Tôi cứng đờ tại chỗ.
Một giây sau, tôi chậm rãi đưa tay sờ lên tai mình.
Không có tai nghe.
Giọng nói kia lại vang lên.
【Xin chào ký chủ Ninh Duy An. Tôi là hệ thống 77, hệ thống duy trì tuyến phản diện phụ của thế giới tiểu thuyết vườn trường.】
Tôi: “...”
Tôi cảm thấy mình có thể vẫn chưa tỉnh.
Có lẽ lúc bị xe tông, tôi chỉ rơi vào trạng thái hôn mê sâu, não bộ vì quá muốn ăn mì bò nên tự tạo ra một giấc mơ kỳ lạ.
Tôi thử véo đùi mình.
Đau.
Rất đau.
Đau đến mức tôi suýt kêu thành tiếng.
Bạn học ngồi phía trước quay đầu lại nhìn tôi một cái, nhỏ giọng hỏi:
“Ninh Duy An, cậu sao thế?”
Tôi lập tức ngồi thẳng, lắc đầu như trống bỏi.
“Không... không sao.”
Bạn học kia nhìn tôi bằng ánh mắt hơi kỳ quặc, sau đó quay đầu đi.
Tôi cúi đầu, tim đập còn nhanh hơn.
Cậu ấy vừa gọi tôi là Ninh Duy An.
Cùng tên với tôi.
Trong đầu, giọng nói máy móc kia tiếp tục vang lên.
【Ký chủ hiện đã xuyên vào tiểu thuyết thanh xuân vườn trường “Sau Giờ Tan Học, Ánh Mắt Chỉ Dành Cho Cậu”. Thân phận hiện tại: Ninh Duy An, học sinh lớp 11-3, Trung học Thực nghiệm Minh Gia.】
Tôi run rẩy hỏi trong lòng:
“Xuyên... xuyên sách?”
【Đúng vậy.】
“Vậy tôi có thể quay về không?”
【Tạm thời không thể.】
Tôi hít một hơi thật sâu.
Không sao.
Bình tĩnh.
Là người từng bị giáo viên gọi lên bảng giải bài hình học mà vẫn sống sót trở về, tôi cảm thấy bản thân ít nhiều cũng có chút năng lực chịu đựng.
Tôi hỏi tiếp:
“Vậy tôi là nhân vật gì? Người qua đường hả?”
Giọng hệ thống dừng nửa giây.
【Không.】
Tôi bỗng có dự cảm rất xấu.
Hệ thống 77 dùng giọng điệu không chút cảm xúc tuyên bố:
【Ký chủ là phản diện nhỏ cùng tên, chuyên gây rắc rối cho nam chính Lục Cảnh Hòa.】
Tôi: “...”
Tôi suýt trượt khỏi ghế.
Phản diện?
Nhỏ?
Còn chuyên gây rắc rối cho nam chính?
Ba cụm từ này ghép lại với nhau, nghe kiểu gì cũng giống nhân vật sống không quá ba tập.
Tôi ôm mép bàn, cố giữ bản thân không ngã xuống.
“Có... có nhầm không? Tôi ấy hả? Phản diện?”
【Không nhầm.】
Hệ thống rất nghiêm túc.
【Trong nguyên tác, Ninh Duy An vì ghen ghét thành tích và danh tiếng của nam chính Lục Cảnh Hòa nên nhiều lần gây chuyện. Chặn đường, khiêu khích, phá rối học tập, vu oan, lan tin đồn. Cuối cùng, sau một vụ gian lận bị vạch trần, cậu bị cả lớp ghét bỏ, bị nhà trường xử lý và chuyển trường trong nhục nhã.】
Tôi nghe đến đâu, da đầu tê đến đó.
Ghen ghét.
Gây chuyện.
Vu oan.
Chuyển trường trong nhục nhã.
Mỗi chữ đều giống một tờ thông báo tử hình dán ngay trước mặt tôi.
Tôi lập tức phản bác:
“Tôi không làm được đâu.”
【Ký chủ cần hoàn thành nhiệm vụ phản diện để duy trì tuyến cốt truyện.】
“Tôi thật sự không làm được.”
【Nếu từ chối nhiệm vụ, hệ thống sẽ tiến hành xử phạt.】
Tôi cảnh giác hỏi:
“Phạt gì?”
Giọng hệ thống bình tĩnh đến đáng sợ.
【Hình phạt cấp một: mặc đồng phục, đeo bao tay nilon, nhặt chai nhựa trước cổng trường Minh Gia vào giờ tan học. Thời gian: ba mươi phút. Địa điểm: khu vực đông học sinh nhất.】
Tôi: “...”
Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Sân trường rất rộng. Học sinh qua lại rất nhiều. Dù đang trong giờ học, tôi vẫn có thể tưởng tượng ra cảnh giờ tan học dòng người ùa ra như nước lũ.
Nếu khi đó tôi thật sự phải ngồi xổm trước cổng trường nhặt chai nhựa...
Tôi cảm thấy bị xe đâm lần nữa cũng chưa chắc đau bằng.
“Hệ thống.” Tôi yếu ớt nói, “Chúng ta có thể thương lượng một chút không?”
【Không thể.】
“Phản diện cũng có nhiều loại mà. Tôi có thể làm loại phản diện nội tâm độc ác nhưng hành động văn minh không?”
【Không thể.】
“Vậy tôi có thể làm phản diện đứng từ xa âm thầm ghen ghét không? Không tiếp xúc trực tiếp với nam chính ấy.”
【Không thể.】
Tôi tuyệt vọng.
Trên bục giảng, giáo viên vẫn đang giảng bài. Bên ngoài cửa sổ có nắng nhạt rơi trên tán cây. Cả lớp yên bình đến mức không ai biết trong đầu tôi vừa xảy ra một trận đối thoại có thể quyết định mặt mũi nửa đời sau của tôi.
Tôi cúi đầu nhìn quyển sách trên bàn.
Trang đầu tiên viết tên tôi: Ninh Duy An.
Bên cạnh còn ghi lớp: 11-3.
Chữ viết ngay ngắn, hơi non, nét bút rất giống tôi. Nhưng dưới góc trang giấy có mấy dòng chữ nguệch ngoạc:
Lục Cảnh Hòa đáng ghét.
Lớp 11-1 có gì hay chứ.
Thi tháng lần này nhất định phải khiến hắn mất mặt.
Tôi nhìn ba dòng chữ kia, da đầu lại tê thêm một lần.
Không phải tôi viết.
Nhưng bây giờ chúng nằm trong vở của tôi.
Tôi hỏi hệ thống:
“Nam chính Lục Cảnh Hòa là người thế nào?”
Ngay sau đó, trước mắt tôi hiện ra một bảng thông tin bán trong suốt.
Lục Cảnh Hòa.
Tuổi: 18.
Lớp: 11-1.
Thân phận: nam chính nguyên tác.
Thành tích: đứng đầu toàn trường.
Thiết lập: học bá lạnh lùng, ít nói, không thích phiền phức, ghét bị người khác dây dưa.
Gia thế: bố là giáo sư y khoa, mẹ là luật sư nổi tiếng.
Mức độ nguy hiểm đối với ký chủ phản diện: cao.
Tôi nhìn dòng cuối cùng mà suýt khóc.
Nam chính đã là học bá lạnh lùng không thích phiền phức rồi, tại sao tôi còn phải đi làm phiền người ta?
Đây chẳng phải tự bê ghế ngồi vào vùng nguy hiểm sao?
Hệ thống bổ sung:
【Nhiệm vụ đầu tiên sẽ được mở sau giờ học. Ký chủ cần chặn đường Lục Cảnh Hòa trước cổng trường và buông lời khiêu khích.】
Tôi lập tức ngồi thẳng.
“Chặn đường?”
【Đúng.】
“Khiêu khích?”
【Đúng.】
Tôi che mặt.
Tôi lớn đến từng này, việc phản nghịch nhất từng làm là lớp chín lén ăn xúc xích trong giờ tự học. Hôm đó còn chưa kịp cắn miếng thứ hai đã bị lớp trưởng phát hiện, từ đó về sau tôi thấy xúc xích trong lớp học đều có bóng ma tâm lý.
Bây giờ hệ thống bảo tôi đi chặn đường một học bá lạnh lùng cao một mét tám mấy để khiêu khích hắn?
Tôi cảm thấy chuyện này còn khó hơn thi toán đạt điểm tuyệt đối.
Tan học buổi chiều, tôi ngồi trong lớp không nhúc nhích.
Các bạn học xung quanh lần lượt thu dọn sách vở. Có người rủ nhau đi nhà ăn, có người bàn chuyện thi tháng, có người nhắc tới lớp 11-1 và Lục Cảnh Hòa.
“Nghe nói bài kiểm tra thử toán lần này Lục Cảnh Hòa lại đứng đầu.”
“Cậu ấy có khi nào không đứng đầu đâu?”
“Không biết thi tháng lần này lớp mình có ai kéo điểm trung bình lên được không.”
“Đừng mơ. Lớp 11-1 có Lục Cảnh Hòa, lớp mình có gì? Có bảng khẩu hiệu tự an ủi.”
Mọi người cười rộ lên.
Tôi ngồi giữa tiếng cười ấy, càng nghe càng cảm thấy khoảng cách giữa mình và nam chính giống như khoảng cách giữa cây nấm góc tường và cây thông trên đỉnh núi.
Một người như vậy, tôi thật sự phải đi khiêu khích sao?
Hệ thống lạnh lùng nhắc:
【Còn mười phút nữa Lục Cảnh Hòa sẽ rời lớp 11-1. Xin ký chủ chuẩn bị.】
Tôi run tay thu dọn cặp.
Đi ra khỏi lớp, tôi nhìn hành lang xa lạ, suýt đi nhầm hướng ba lần. Trường Minh Gia rất lớn, khối 11 có riêng một khu nhà, cầu thang sạch sẽ, tường dán đầy thông báo thi học sinh giỏi và hoạt động hội học sinh.
Tôi vừa đi vừa cố ghi nhớ lời thoại phản diện.
“Lục Cảnh Hòa, cậu cũng chỉ có vậy thôi.”
Không được, câu này nghe xong tôi đã muốn xin lỗi.
“Đừng tưởng đứng đầu toàn trường là ghê gớm.”
Không ổn, đứng đầu toàn trường vốn dĩ rất ghê gớm mà.
“Tôi sẽ khiến cậu không sống yên ở Minh Gia.”
Câu này càng không được. Nếu bị giáo viên nghe thấy, tôi có thể phải viết bản kiểm điểm tám trăm chữ.
Hệ thống nói:
【Ký chủ, xin đừng tự giảm khí thế phản diện.】
Tôi nhỏ giọng đáp:
“Nhưng khí thế phản diện của tôi vốn bằng không mà.”
【Có thể luyện tập.】
Tôi hít sâu, đứng ở góc khuất cầu thang tự luyện.
“Lục Cảnh Hòa, cậu... cậu... cũng chỉ...”
Một bạn học đi ngang qua nhìn tôi.
Tôi lập tức im miệng.
Bạn học kia bước nhanh hơn.
Tôi: “...”
Xong rồi.
Còn chưa gặp nam chính, tôi đã giống người kỳ lạ trước.
Khi ra đến cổng trường, tôi mới phát hiện nơi này còn náo nhiệt hơn trong tưởng tượng.
Cổng chính của Trung học Thực nghiệm Minh Gia rất rộng. Hai bên đường có nhiều quầy hàng nhỏ: bánh bao nóng, sữa đậu nành, trà chanh, xiên nướng, bánh trứng, khoai lang mật. Học sinh tan học từng nhóm đi qua, tiếng nói cười trộn lẫn với mùi thức ăn nóng hổi, khiến cả không khí đều có mùi thanh xuân rất cụ thể.
Thanh xuân có mùi bài tập.
Cũng có mùi bánh bao thịt.
Bụng tôi không biết cố gắng, đúng lúc này kêu lên một tiếng.
“Ục.”
Tôi lập tức ôm bụng.
Hệ thống im lặng một giây.
【Ký chủ, xin tập trung nhiệm vụ.】
“Tôi biết mà.” Tôi nhỏ giọng nói, “Nhưng phản diện cũng phải ăn cơm chứ.”
【Nhiệm vụ là chặn đường nam chính, không phải ăn bánh bao.】
Tôi nhìn quầy bánh bao đang bốc khói trắng, đấu tranh dữ dội trong ba giây, cuối cùng vẫn đi tới mua một cái.
Dì bán bánh bao cười hỏi:
“Bạn học, lấy nhân gì?”
Tôi vốn muốn nói nhân rau. Nhưng nghĩ đến lát nữa còn phải làm phản diện, có lẽ cần bổ sung chút dũng khí, nên nhỏ giọng nói:
“Nhân thịt ạ.”
Bánh bao mới hấp xong rất nóng. Tôi cầm trong tay, cảm thấy lòng bàn tay ấm lên một chút. Mùi thịt thơm khiến tôi bình tĩnh hơn rất nhiều.
Hệ thống lạnh lùng:
【Ký chủ còn năm phút.】
Tôi nuốt nước bọt.
“Biết rồi.”
Tôi đứng ở cổng trường, mắt nhìn chằm chằm về phía khu lớp học. Học sinh đi ra càng lúc càng đông. Người mặc đồng phục giống nhau, nhưng không hiểu sao khi Lục Cảnh Hòa xuất hiện, tôi vẫn nhận ra ngay.
Hắn đi giữa đám người, dáng người cao, lưng thẳng, áo khoác đồng phục sạch sẽ không một nếp nhăn dư thừa. Trong tay hắn cầm hai quyển sách, bên cạnh có một nam sinh đang nói gì đó, nhưng hắn chỉ hơi nghiêng đầu nghe, vẻ mặt lạnh nhạt.
Ánh chiều rơi xuống vai hắn, làm đường nét gương mặt vốn đã rõ ràng càng thêm sạch sẽ xa cách.
Tôi lập tức hiểu tại sao hắn là nam chính.
Một người như vậy, nếu ở trường tôi, chắc chắn đi ngang qua sân trường cũng có người âm thầm đặt biệt danh “ánh sáng lớp chọn”.
Còn tôi...
Tôi cúi đầu nhìn bánh bao trong tay mình.
Tôi là người sắp cầm bánh bao đi khiêu khích ánh sáng lớp chọn.
Nghe đã thấy không có tiền đồ.
Hệ thống nhắc:
【Mục tiêu xuất hiện. Xin ký chủ tiến lên.】
Tôi hít một hơi thật sâu.
Sau đó lại hít thêm một hơi.
Rồi thêm một hơi nữa.
【Ký chủ, cậu đang hít thở hay đang luyện khí?】
Tôi: “...”
Tôi cắn răng, bước ra.
Lục Cảnh Hòa vừa đi đến gần cổng trường, tôi liền cố lấy hết can đảm đứng chắn trước mặt hắn.
Hắn dừng bước.
Nam sinh bên cạnh hắn cũng dừng lại, tò mò nhìn tôi.
Tôi ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với ánh mắt của Lục Cảnh Hòa.
Đôi mắt hắn rất đẹp, nhưng cũng rất lạnh. Không phải kiểu lạnh cố ý dọa người, mà là bình tĩnh, xa cách, giống như mọi chuyện xung quanh đều rất khó làm hắn dao động.
Tôi lập tức quên sạch lời thoại.
Trong đầu trống rỗng.
Hệ thống điên cuồng nhắc:
【Lời thoại một: Lục Cảnh Hòa, cậu cũng chỉ có vậy thôi.】
Tôi mở miệng.
“Lục... Lục...”
Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.
“Có việc gì?”
Giọng hắn rất bình tĩnh.
Tôi càng căng thẳng.
【Lời thoại hai: Đừng tưởng đứng đầu toàn trường là ghê gớm.】
Tôi cố gắng nói.
“Cậu... cậu...”
Lục Cảnh Hòa vẫn nhìn tôi.
Tôi cảm thấy mồ hôi sắp chảy ra sau gáy.
Cuối cùng, dưới ánh mắt của hắn, dưới ánh mắt của nam sinh bên cạnh hắn, dưới áp lực của hệ thống 77, tôi run rẩy buột miệng:
“Cậu... cậu ăn sáng chưa?”
Không khí yên tĩnh.
Rất yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức tôi nghe thấy tiếng dầu trong chảo xiên nướng bên cạnh nổ lách tách.
Hệ thống trong đầu tôi cũng yên tĩnh.
Ba giây sau, nó phát ra âm thanh giống như tín hiệu bị nhiễu.
【...】
Tôi muốn chết.
Thật sự.
Nếu mặt đất lúc này nứt ra một cái khe, tôi nhất định sẽ chui vào ngay, còn rất lễ phép kéo đất lấp lại giúp mình.
Nam sinh đứng cạnh Lục Cảnh Hòa bật ra một tiếng cười rất nhỏ, nhưng lập tức nhịn lại.
Lục Cảnh Hòa cụp mắt nhìn tôi.
“Bây giờ là chiều.”
Tôi: “...”
Đúng.
Bây giờ là chiều.
Tôi hỏi người ta ăn sáng chưa.
Tôi cảm thấy mình không chỉ không giống phản diện, mà còn giống người bị lệch múi giờ.
Hệ thống cuối cùng cũng phản ứng lại.
【Ký chủ, xin lập tức cứu vãn tình huống. Mục tiêu nhiệm vụ là khiến nam chính khó chịu.】
Tôi lập tức nhớ đến bánh bao trong tay.
Không biết có phải do quá hoảng hay không, tôi bỗng nảy ra một ý tưởng cực kỳ kỳ quặc.
Tôi nhét bánh bao vào tay Lục Cảnh Hòa.
Đúng.
Nhét.
Rất nhanh.
Rất dứt khoát.
Sau đó tôi cố gắng làm mặt hung dữ, dùng giọng dữ nhất đời mình nói:
“Tôi... tôi ghét nhất người bỏ bữa sáng.”
Nói xong, tôi cũng ngây người.
Hệ thống: 【...】
Lục Cảnh Hòa nhìn bánh bao trong tay.
Nam sinh bên cạnh hắn không nhịn được nữa, quay mặt đi ho khan một tiếng.
Tôi nghe thấy trong đầu mình có thứ gì đó “rắc” một tiếng.
Có thể là thiết lập phản diện của tôi đã nứt rồi.
Hệ thống dùng giọng rất chậm nói:
【Ký chủ, nhiệm vụ là khiêu khích, không phải tặng điểm tâm.】
Tôi hoảng đến mức đầu óc nóng lên.
Không được.
Phải cứu.
Tôi còn có thể cứu.
Tôi siết chặt quai cặp, cố bày ra vẻ mặt hung ác trong khả năng của mình.
Nhưng vì quá căng thẳng, mắt tôi hình như hơi đỏ.
Tôi nhìn Lục Cảnh Hòa, run giọng nói:
“Chó... chó mới không ăn bánh bao.”
Vừa nói xong, tôi liền muốn tự tát mình.
Đây là lời thoại kiểu gì?
Công kích học bá bằng bánh bao?
Hơn nữa câu này mắng ai? Mắng hắn không ăn, hay mắng tôi mua?
Tôi còn đang tuyệt vọng phân tích lỗi logic trong câu nói của mình, Lục Cảnh Hòa đã im lặng hai giây.
Sau đó, trước ánh mắt chết lặng của tôi, hắn cúi đầu cắn một miếng bánh bao.
Bánh bao nóng bị cắn mở, hơi trắng bốc lên.
Tôi: “...”
Hệ thống: 【...】
Nam sinh bên cạnh Lục Cảnh Hòa: “Phụt.”
Cậu ta thật sự cười ra tiếng.
Tôi đứng yên tại chỗ, cảm thấy linh hồn mình đã rời khỏi cơ thể, bay lên cao ba mét, cúi đầu nhìn một phản diện nhỏ thất bại hoàn toàn.
Lục Cảnh Hòa nuốt miếng bánh bao xuống. Vẻ mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng không biết có phải ảo giác của tôi không, ánh mắt hắn hình như không lạnh như lúc đầu nữa.
Hắn hỏi:
“Cậu là Ninh Duy An lớp 11-3?”
Tôi giật mình.
“Sao... sao cậu biết?”
Nam sinh bên cạnh hắn cười nói:
“Bảng thông báo thi tháng có dán ảnh đại diện học sinh từng lớp. Với lại...” Cậu ta nhìn tôi một cái, ý cười càng rõ, “Gần đây lớp 11-3 hay nhắc tên cậu.”
Tôi càng hoảng.
Nguyên thân rốt cuộc đã làm gì mà lớp khác cũng biết tên vậy?
Lục Cảnh Hòa không giải thích thêm. Hắn chỉ nhìn bánh bao trong tay, rồi nhìn tôi.
“Cậu chặn đường tôi chỉ để hỏi chuyện ăn sáng?”
“Không... không phải!”
Tôi lập tức phủ nhận.
Tôi là phản diện.
Tôi đến gây sự.
Tôi không phải đến quan tâm hắn có ăn sáng không.
Tôi cố gắng nhớ lại một câu thoại phản diện còn sót lại trong đầu, nhưng càng vội càng nghĩ không ra. Cuối cùng tôi chỉ có thể lắp bắp nói:
“Tôi... tôi đang gây sự với cậu đó.”
Lục Cảnh Hòa: “...”
Nam sinh bên cạnh hắn cúi đầu, vai run lên.
Hệ thống trong đầu tôi yếu ớt nhắc:
【Ký chủ, gây sự không cần tự giới thiệu.】
Tôi xấu hổ đến mức mặt nóng như bị hấp trong xửng bánh bao.
Lục Cảnh Hòa nhìn tôi mấy giây, đột nhiên hỏi:
“Cậu ngày nào cũng kỳ lạ như vậy à?”
Tôi lập tức lắc đầu.
“Không! Tôi bình thường lắm!”
Vừa nói xong, tôi cảm thấy câu này không có chút sức thuyết phục nào.
Một người bình thường sẽ không chặn đường nam chính lúc chiều tối để hỏi người ta ăn sáng chưa, rồi nhét bánh bao vào tay người ta, cuối cùng tự nhận mình đang gây sự.
Tôi cúi đầu, nhỏ giọng bổ sung:
“Ít nhất... trước đây bình thường.”
Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.
Tôi không dám nhìn hắn nữa.
Đúng lúc này, trong đầu vang lên âm thanh thông báo của hệ thống.
【Nhiệm vụ đầu tiên: chặn đường và khiêu khích nam chính.】
【Kết quả đánh giá: thất bại.】
Tôi: “...”
Tuy đã đoán trước, nhưng nghe chính thức tuyên bố vẫn đau lòng.
Ngay sau đó, hệ thống lại nói:
【Phân tích kết quả phụ: nam chính Lục Cảnh Hòa đã ghi nhớ ký chủ. Độ chú ý tăng nhẹ.】
Tôi lập tức ngẩng đầu.
“Không cần tăng!”
Câu này tôi buột miệng nói ra thành tiếng.
Lục Cảnh Hòa nhướng mắt.
“Cái gì không cần tăng?”
Tôi: “...”
Xong.
Tôi lại nói lộ.
Tôi hoảng đến mức lùi về sau một bước, suýt đạp trúng chân mình.
“Không... không có gì. Tôi nói... nói giá bánh bao không cần tăng.”
Dì bán bánh bao ở bên cạnh nghe vậy, lập tức cười hiền hòa:
“Bạn học yên tâm, hôm nay không tăng giá.”
Tôi cảm thấy thế giới này thật tàn nhẫn.
Ngay cả dì bán bánh bao cũng tham gia làm chứng cho sự mất mặt của tôi.
Lục Cảnh Hòa nhìn tôi, khóe môi hình như hơi động một chút. Nhưng rất nhanh, vẻ mặt hắn lại trở về bình tĩnh.
Hắn cầm bánh bao, nói:
“Cảm ơn.”
Tôi ngẩn người.
“Không... không cần cảm ơn.”
Nói xong tôi mới nhớ ra mình đang đóng vai phản diện.
Phản diện bị nam chính cảm ơn thì phải phản ứng thế nào?
Tôi vội vàng sửa lời:
“Ý tôi là... đừng tưởng tôi tốt bụng. Tôi chỉ... chỉ là...”
Chỉ là gì?
Chỉ là bị hệ thống ép?
Không được nói.
Chỉ là muốn gây sự?
Nhưng tôi vừa tặng bánh bao cho người ta.
Tôi nghẹn nửa ngày, cuối cùng nghẹn ra một câu:
“Chỉ là bánh bao sắp nguội rồi.”
Hệ thống hoàn toàn im lặng.
Tôi cảm thấy nếu hệ thống có cơ thể thật, bây giờ chắc nó đã ôm đầu ngồi xổm ở góc tường.
Nam sinh bên cạnh Lục Cảnh Hòa cuối cùng không nhịn được, cười nói:
“Bạn học Ninh, cách gây sự của cậu khá mới mẻ đấy.”
Tôi xấu hổ đến mức muốn biến mất.
Lục Cảnh Hòa liếc cậu ta một cái, cậu ta lập tức thu bớt nụ cười.
Sau đó Lục Cảnh Hòa nhìn tôi:
“Còn việc gì không?”
Tôi vội lắc đầu.
“Không... không còn.”
“Vậy tôi đi trước.”
Tôi gật đầu như gà mổ thóc.
Lục Cảnh Hòa cầm sách và bánh bao đi qua tôi. Khi hắn đi ngang, mùi xà phòng rất nhạt thoảng qua, sạch sẽ như đồng phục trên người hắn.
Tôi đứng ngây tại chỗ, đến khi bóng lưng hắn hòa vào đám học sinh ngoài cổng trường mới dám thở ra.
Sau đó tôi quay người bỏ chạy.
Chạy một mạch vào khu dạy học, chạy lên cầu thang, chạy đến góc khuất giữa tầng hai và tầng ba, tôi mới ôm đầu ngồi xổm xuống.
Mất mặt.
Quá mất mặt.
Tôi vốn chỉ là một cây nấm bình thường, tại sao bỗng nhiên phải gánh vác nhiệm vụ phản diện khó như vậy?
Hệ thống 77 cuối cùng cũng lên tiếng.
【Ký chủ.】
Tôi yếu ớt đáp:
“Đừng mắng nữa.”
【Nhiệm vụ là khiêu khích, không phải tặng điểm tâm.】
“Tôi biết.”
【Câu “chó mới không ăn bánh bao” không có hiệu quả uy hiếp.】
“Tôi biết mà.”
【Ký chủ còn chủ động giải thích mình đang gây sự.】
“Đừng nói nữa...”
Tôi ôm đầu càng chặt hơn.
Càng nghĩ càng thấy tiền đồ u ám.
Lần đầu làm nhiệm vụ đã thất bại thành như vậy, về sau phải làm sao? Nếu hệ thống tiếp tục giao nhiệm vụ khó hơn, chẳng lẽ tôi thật sự phải đi nhặt chai nhựa trước cổng trường?
Không.
Tuyệt đối không được.
Tôi hít sâu, tự nhủ phải mạnh mẽ lên.
Từ ngày mai bắt đầu, tôi nhất định phải làm phản diện nghiêm túc hơn.
Không thể hỏi nam chính có ăn sáng chưa.
Không thể tặng bánh bao.
Không thể nói lắp.
Càng không thể để Lục Cảnh Hòa hiểu lầm tôi là người kỳ lạ.
Tôi đang âm thầm lập kế hoạch cải tạo hình tượng phản diện thì hệ thống bỗng vang lên bằng giọng lạnh lùng:
【Cảnh báo.】
Tôi lập tức căng thẳng.
“Lại sao nữa?”
【Nam chính đã ghi nhớ ký chủ.】
Tôi: “...”
Tôi suýt khóc tại chỗ.
Tôi chỉ muốn sống sót qua cốt truyện, không muốn bị học bá ghi vào sổ đen đâu.
Nhưng rất hiển nhiên, đời phản diện nhỏ của tôi vừa mới bắt đầu, đã đi lệch ngay từ cái bánh bao đầu tiên.