Học Bá Lạnh Lùng Bị Tôi Phá Đá...
Học Bá Lạnh Lùng Bị Tôi Phá Đám Đến Đổ · 📖

Phòng tự học và một cốc sữa nóng

Chương 3 chương Hoàn thành

Tôi cảm thấy nhiệm vụ lần này thật sự rất quá đáng.

Khiến Lục Cảnh Hòa không thể tập trung học bài.

Nghe qua thì có vẻ chỉ là một nhiệm vụ phản diện bình thường trong tiểu thuyết vườn trường. Nhưng nếu suy nghĩ kỹ, đây rõ ràng là một hành vi vô cùng nguy hiểm.

Lục Cảnh Hòa là ai?

Là nam chính nguyên tác.

Là học bá đứng đầu toàn trường.

Là ánh sáng của lớp 11-1, hy vọng của bảng xếp hạng, nỗi đau của lớp 11-3, người có thể khiến giáo viên toán mỉm cười khi nhắc đến và khiến học sinh bình thường như tôi muốn cúi đầu khi nhìn điểm thi.

Một người như vậy mà không thể tập trung học bài, ảnh hưởng đâu chỉ là một buổi tự học?

Nó có thể ảnh hưởng đến bài kiểm tra ngày mai, điểm thi tháng tuần sau, suất thi học sinh giỏi tháng sau, thậm chí ảnh hưởng đến tuyến cốt truyện nam chính thi đỗ đại học danh giá về sau.

Nói nghiêm trọng hơn một chút, đây chẳng phải là mưu sát tương lai sao?

Tôi ngồi trên giường ký túc xá, cúi đầu nhìn tờ giấy trước mặt.

Trên giấy là kế hoạch phá đám mà tôi đã suy nghĩ suốt mười lăm phút.

Kế hoạch A: Kéo ghế thật to.

Bên dưới tôi viết chú thích: Có thể làm phiền người khác trong phòng tự học. Không đạo đức. Gạch bỏ.

Kế hoạch B: Làm rơi bút liên tục.

Chú thích: Nếu rơi quá nhiều lần sẽ giống cố ý. Nếu rơi ít quá không có hiệu quả. Hơn nữa bút có thể hỏng. Tạm thời giữ lại.

Kế hoạch C: Hỏi bài linh tinh.

Chú thích: Có thể khiến Lục Cảnh Hòa mất thời gian. Nhưng nếu hắn thật sự giảng thì sao? Tôi có thể nghe hiểu không? Nếu nghe hiểu thì nhiệm vụ có tính là hỗ trợ học tập không?

Tôi nhìn dòng cuối cùng, cảm thấy rất bất an.

Tay cầm bút của tôi dừng lại hồi lâu, cuối cùng viết thêm kế hoạch D.

Kế hoạch D: Ngồi gần cậu ấy, dùng ánh mắt phản diện gây áp lực.

Viết xong, tôi thử tưởng tượng cảnh mình dùng ánh mắt phản diện nhìn Lục Cảnh Hòa.

Ba giây sau, tôi tự gạch bỏ.

Không được.

Tôi sợ mình nhìn một lúc sẽ bị hắn hỏi mắt có khó chịu không.

Hệ thống 77 trong đầu lạnh lùng lên tiếng:

【Ký chủ, xin đừng tự loại bỏ toàn bộ phương án nhiệm vụ.】

Tôi đau khổ ôm đầu.

“Nhưng phá người khác học bài thật sự không tốt.”

【Ký chủ là phản diện.】

“Tôi biết.”

【Phản diện cần gây rắc rối.】

“Nhưng phản diện cũng đâu nhất thiết phải gây rắc rối trong lĩnh vực học tập.”

【Nhiệm vụ đã xác định, không thể thay đổi.】

Tôi nhìn tờ giấy bị gạch chi chít, nhỏ giọng thương lượng:

“Vậy tôi làm phiền cậu ấy năm phút thôi được không? Năm phút chắc không ảnh hưởng đến tương lai đâu nhỉ?”

Hệ thống im lặng một lát.

【Xin ký chủ không được dùng tiêu chuẩn đạo đức của học sinh ngoan để làm nhiệm vụ phản diện.】

Tôi nghẹn lời.

Câu này tổn thương rất lớn.

Tôi không phải học sinh ngoan.

Tôi chỉ là học sinh bình thường có lương tâm bình thường thôi.

Đúng lúc này, cửa ký túc xá bị đẩy ra. Đường Tử Khiêm cầm một hộp sữa chua đi vào, liếc mắt đã thấy tờ giấy trên bàn tôi.

Cậu ấy lập tức bước tới.

“Cậu đang viết gì đó?”

Tôi hoảng hốt úp tờ giấy xuống bàn.

“Không có gì!”

Đường Tử Khiêm híp mắt.

“Không có gì mà cậu giấu nhanh như tội phạm bị bắt quả tang thế?”

Tôi chột dạ.

“Tôi... tôi đang lập kế hoạch học tập.”

Đường Tử Khiêm nhìn tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt càng lúc càng sâu xa.

“Kế hoạch học tập?”

Tôi gật đầu thật mạnh.

“Ừ.”

“Có liên quan đến Lục Cảnh Hòa không?”

Tôi: “...”

Tôi cảm thấy cậu ấy nhạy bén quá mức cần thiết.

“Không liên quan.”

Đường Tử Khiêm kéo dài giọng:

“Ồ.”

Cậu ấy đặt sữa chua xuống, cười tủm tỉm nói:

“Tối nay cậu đi phòng tự học đúng không?”

Tôi lập tức cảnh giác.

“Sao cậu biết?”

“Cậu bình thường làm bài ở ký túc xá còn chê ghế cứng, hôm nay lại thay đồng phục chỉnh tề, cặp sách còn nhét đầy sách toán. Ngoài phòng tự học ra, cậu còn có thể đi đâu? Đi cầu hôn học bá à?”

Tôi suýt cắn trúng lưỡi.

“Không phải!”

Đường Tử Khiêm cười đến rất đáng ghét.

“Yên tâm, tôi hiểu. Theo đuổi học bá thì phải dùng chiến thuật học tập tiếp cận. Rất hợp lý.”

“Tôi thật sự không theo đuổi cậu ấy.”

“Ừ ừ, cậu chỉ chặn đường đưa bánh bao, viết thư nhắc ngủ, tự đổ nước để người ta lau tay, bây giờ còn chuẩn bị đi phòng tự học cùng cậu ấy.”

Từng câu của Đường Tử Khiêm đều như dao nhỏ đâm vào lòng tự trọng phản diện của tôi.

Tôi ôm cặp đứng dậy.

“Tôi đi làm nhiệm vụ... à không, đi học.”

Đường Tử Khiêm lập tức bắt được chữ sai.

“Nhiệm vụ?”

Tôi cứng người.

Hệ thống lạnh lùng cảnh báo:

【Ký chủ, xin cẩn thận phát ngôn.】

Tôi vội sửa:

“Nhiệm vụ học tập. Giáo viên nói thi tháng sắp đến, mỗi học sinh đều có nhiệm vụ nâng cao điểm số.”

Đường Tử Khiêm nhìn tôi mấy giây, sau đó vỗ vai tôi với vẻ mặt cảm động.

“Ninh Duy An, cậu trưởng thành rồi. Biết dùng danh nghĩa học tập để tiếp cận tình yêu.”

Tôi không muốn nói chuyện nữa.

Tôi ôm cặp chạy khỏi ký túc xá.

Phòng tự học buổi tối của Minh Gia nằm ở tầng hai khu thư viện phụ. Từ ký túc xá đi qua phải băng qua một đoạn sân trường khá dài. Lúc tôi ra ngoài, trời vẫn chưa mưa, nhưng mây đã dày hơn buổi chiều. Gió thổi qua hàng cây ven đường, mang theo hơi lạnh ẩm ướt.

Tôi vừa đi vừa tự nhủ.

Ninh Duy An, bình tĩnh.

Mình là phản diện.

Tối nay chỉ cần phá đám một chút thôi.

Tạo tiếng động nhỏ.

Hỏi hai câu linh tinh.

Làm rơi bút một lần.

Tuyệt đối không được để nhiệm vụ biến thành hỗ trợ học tập.

Hệ thống nói:

【Ký chủ có nhận thức nhiệm vụ rất tốt.】

Tôi hơi có tinh thần.

“Thật không?”

【Nhưng theo dữ liệu lịch sử, khả năng thực hiện thành công dưới 12%.】

Tôi: “...”

“Cậu có thể không nói câu sau không?”

【Không thể che giấu dữ liệu.】

Tôi quyết định lại không nói chuyện với hệ thống nữa.

Khi đến phòng tự học, bên trong đã có không ít học sinh. Ánh đèn trắng rơi xuống từng dãy bàn dài, tiếng bút viết trên giấy, tiếng lật sách, tiếng ghế dịch rất nhẹ, tất cả tạo thành một loại yên tĩnh đặc biệt chỉ có trong trường học buổi tối.

Tôi đứng ở cửa, liếc mắt đã thấy Lục Cảnh Hòa.

Hắn ngồi ở vị trí gần cửa sổ.

Trước mặt đặt một chồng đề, bên cạnh là chai nước khoáng, sách vở xếp ngay ngắn. Ánh đèn rơi trên hàng mi và sống mũi của hắn, làm cả người hắn trông càng sạch sẽ, xa cách, giống như một khung hình được cố ý chừa riêng trong phòng tự học ồn ào.

Tôi nuốt nước bọt.

Không phải vì căng thẳng do nhiệm vụ.

Được rồi, chủ yếu là vì căng thẳng.

Tôi bước tới, cố ý chọn chỗ cách hắn một ghế. Theo kế hoạch, tôi sẽ kéo ghế tạo tiếng động vừa đủ để làm hắn nhíu mày, nhưng không đến mức khiến cả phòng tự học quay lại nhìn.

Tôi đặt tay lên lưng ghế.

Chuẩn bị kéo.

Đúng lúc đó, Lục Cảnh Hòa bỗng nghiêng đầu ho nhẹ một tiếng.

Rất nhẹ.

Nhưng tôi vẫn nghe thấy.

Động tác của tôi lập tức dừng lại.

Tôi nhìn hắn.

Sắc mặt hắn hình như nhạt hơn bình thường một chút. Môi cũng hơi khô. Hắn ho xong, chỉ cúi đầu tiếp tục viết đề, giống như hoàn toàn không để ý.

Tôi cầm ghế, trong lòng bỗng do dự.

Hệ thống nhắc:

【Ký chủ, hãy kéo ghế.】

Tôi nhỏ giọng trong lòng:

“Cậu ấy hình như không khỏe.”

【Không ảnh hưởng nhiệm vụ.】

“Sao lại không ảnh hưởng? Người không khỏe còn bị tôi phá học bài, vậy có quá đáng quá không?”

【Ký chủ là phản diện.】

Tôi nhìn Lục Cảnh Hòa lại ho nhẹ một tiếng, sự nghiệp phản diện trong lòng lập tức lung lay.

Phản diện thì phản diện.

Nhưng phản diện cũng không thể thấy người ta ho mà còn làm ồn bên cạnh được.

Tôi buông ghế, xoay người đi ra ngoài.

Hệ thống lập tức cảnh báo:

【Ký chủ rời khỏi khu vực nhiệm vụ?】

“Tôi đi chuẩn bị công cụ phá đám.”

【Công cụ gì?】

Tôi nghiêm túc nói:

“Sữa nóng.”

Hệ thống: 【...】

Máy bán hàng nằm ở cuối hành lang tầng một. Tôi chạy xuống mua một hộp sữa nóng, ôm trong tay chạy ngược lên. Hộp sữa vừa lấy ra còn hơi nóng, áp vào lòng bàn tay rất dễ chịu.

Vừa đến cửa phòng tự học, tôi lại nhớ ra.

Không đúng.

Tôi đang làm nhiệm vụ phá đám.

Nếu bây giờ tôi cứ thế đưa sữa cho Lục Cảnh Hòa, chẳng phải lại giống đang quan tâm sao?

Không được.

Phải nói cho phản diện một chút.

Tôi hít sâu, ôm hộp sữa đi đến bên cạnh Lục Cảnh Hòa.

Hắn nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu nhìn tôi.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Tôi lập tức căng thẳng.

Nhưng nghĩ đến nhiệm vụ, tôi vẫn cố đặt hộp sữa lên bàn hắn.

Động tác rất nhẹ.

Nhẹ đến mức không tạo ra tiếng động.

Tôi: “...”

Thất bại ngay cả ở khâu đặt đồ.

Lục Cảnh Hòa nhìn hộp sữa nóng, rồi nhìn tôi.

Tôi cố bày ra vẻ ngang ngược.

“Tôi... tôi mua nhiều quá, ném cho cậu một hộp thôi.”

Lục Cảnh Hòa im lặng.

Tôi căng thẳng nhìn hắn.

Một lát sau, hắn hỏi:

“Ném bằng hai tay à?”

Tôi: “...”

Tai tôi lập tức nóng lên.

Hệ thống trong đầu lạnh lùng thông báo:

【Cảnh báo, hành vi hiện tại được đánh giá là chăm sóc, không phải phá đám.】

Tôi lập tức cố cứu vãn.

“Không phải chăm sóc! Tôi chỉ... chỉ sợ cậu bị ốm rồi điểm thi tháng giảm. Nếu cậu vì bị ốm mà thi không tốt, vậy dù tôi vượt qua cậu cũng không vẻ vang.”

Nói xong, tôi cảm thấy lý do này rất hợp lý.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi, không phản bác.

Hắn đưa tay cầm hộp sữa lên.

“Vậy cảm ơn đối thủ cạnh tranh.”

Tôi nghẹn.

Câu này nghe sao cũng không giống bị khiêu khích.

Tôi quay đầu muốn ngồi xuống chỗ cách hắn một ghế. Nhưng chưa kịp đi, Lục Cảnh Hòa đã kéo chiếc ghế bên cạnh hắn ra.

Âm thanh ghế dịch trên nền rất nhẹ.

Hắn nói:

“Ngồi đây.”

Tôi đứng yên.

“Hả?”

“Nếu đã muốn vượt qua tôi, ngồi xa như vậy học thế nào?”

Tôi nhìn chiếc ghế bên cạnh hắn, cả người căng thẳng.

Không được.

Ngồi gần quá.

Dễ thất bại nhiệm vụ.

Cũng dễ nghe thấy tim mình đập.

Tôi vội nói:

“Tôi... tôi tự học được.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Bài hàm số hôm nay hiểu rồi?”

Tôi: “...”

Đòn đánh chính xác.

Tôi im lặng.

Hắn lại hỏi:

“Bài hình không gian hôm qua biết làm rồi?”

Tôi: “...”

Đòn đánh thứ hai.

Tôi ôm cặp, kiên cường nói:

“Tôi có thể tự nghiên cứu.”

Lục Cảnh Hòa bình tĩnh:

“Với tốc độ của cậu, nghiên cứu đến kỳ thi tháng vẫn chưa xong chương này.”

Tôi: “...”

Tôi cảm thấy lòng tự trọng bị đâm một nhát, nhưng lại không thể phản bác.

Hệ thống trong đầu lập tức nói:

【Ký chủ, không được bị nam chính dẫn dắt vào trạng thái học tập.】

Tôi rất muốn nghe lời hệ thống.

Nhưng Lục Cảnh Hòa đã đặt hộp sữa nóng sang một bên, lấy ra một tờ đề, dùng đầu bút gõ nhẹ lên câu thứ ba.

“Câu này, làm thử.”

Tôi nhìn đề.

Lại nhìn hắn.

Cuối cùng, tôi ôm cặp ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh.

Không phải tôi muốn học chung.

Tôi chỉ đang thâm nhập sâu vào khu vực nhiệm vụ.

Đúng.

Là như vậy.

Tôi tự thuyết phục mình rất thành công.

Hệ thống không tin.

【Nhiệm vụ phụ mở: cố ý hỏi sai hoặc làm sai đề, ảnh hưởng nhịp học của nam chính.】

Tôi lập tức có tinh thần.

Cái này nghe có vẻ dễ hơn kéo ghế nhiều.

Làm sai đề.

Tôi rất giỏi.

Không cần cố ý cũng có thể sai.

Tôi cầm bút, cúi đầu nhìn câu hỏi.

Đề bài về hàm số, yêu cầu tìm khoảng đơn điệu. Tôi vốn định làm loạn một chút, hỏi mấy câu thật ngốc để Lục Cảnh Hòa mất thời gian. Nhưng vừa viết được hai dòng, Lục Cảnh Hòa đã nghiêng người nhìn qua.

“Chỗ này sai.”

Tôi ngẩng đầu.

“Hả?”

Hắn dùng bút chỉ vào bước biến đổi thứ hai.

“Dấu bất đẳng thức đổi chiều vì nhân với số âm. Cậu quên rồi.”

Giọng hắn rất bình tĩnh, không có chút chê cười nào.

Tôi nhìn chỗ sai, bỗng hiểu ra.

“À... đúng rồi.”

Tôi sửa lại.

Hắn lại nói:

“Sau đó xét đạo hàm. Đừng nhảy bước.”

Tôi làm theo.

Kỳ lạ là, dưới sự hướng dẫn của hắn, câu đề vốn nhìn rất đáng sợ bỗng trở nên có đường đi rõ ràng. Tôi không còn cảm giác bị ném vào một khu rừng toàn ký hiệu toán học nữa, mà giống như có người cầm đèn đứng bên cạnh, chỉ cho tôi từng bước nên đi thế nào.

Tôi viết xong đáp án, hơi không tin nổi nhìn tờ giấy.

“Đúng... đúng không?”

Lục Cảnh Hòa nhìn qua.

“Đúng.”

Tôi ngẩn ra.

Đúng thật à?

Hắn đặt thêm một câu khác trước mặt tôi.

“Làm tiếp.”

Tôi vô thức cầm bút.

Hệ thống lập tức cảnh báo:

【Ký chủ, nhiệm vụ đang lệch hướng.】

Tôi nhỏ giọng trong lòng:

“Tôi biết.”

【Cậu đang học bài.】

“Tôi chỉ học giả vờ thôi.”

Năm phút sau, tôi làm đúng câu thứ hai.

Hệ thống:

【Dữ liệu cho thấy ký chủ không giả vờ.】

Tôi: “...”

Tôi cũng rất hoang mang.

Tôi vốn định làm sai để ảnh hưởng Lục Cảnh Hòa. Nhưng hắn giảng dễ hiểu quá. Tôi muốn sai cũng khó hơn lúc đầu một chút.

Lục Cảnh Hòa sửa cho tôi vài lỗi nhỏ, rồi đưa sang câu thứ ba.

Tôi nhìn đề, do dự hỏi:

“Cậu... không thấy phiền à?”

Hắn ngẩng đầu.

“Phiền gì?”

“Tôi hỏi nhiều như vậy.”

“Không.”

Hắn đáp rất nhanh.

Tôi nắm bút chặt hơn một chút.

Không hiểu sao, một chữ “không” bình thường ấy lại làm tai tôi hơi nóng.

Trước đây ở thế giới cũ, tôi rất sợ hỏi bài người khác. Tôi sợ người ta thấy tôi chậm, sợ người ta mất kiên nhẫn, sợ một câu “cái này mà cũng không hiểu à” khiến mình xấu hổ cả ngày.

Cho nên nhiều khi tôi không hiểu cũng tự cúi đầu xem lại, xem mãi không hiểu thì bỏ qua.

Tôi vẫn luôn cảm thấy mình rất bình thường.

Bình thường có nghĩa là không quá giỏi, cũng không đáng để ai bỏ thời gian kiên nhẫn.

Nhưng Lục Cảnh Hòa không có vẻ mất kiên nhẫn.

Hắn giảng bài rất ngắn gọn, nhưng rõ ràng. Nếu tôi chưa hiểu, hắn sẽ đổi cách nói khác. Nếu tôi làm đúng, hắn sẽ gật đầu, nói một câu “được”.

Chỉ một chữ thôi.

Nhưng khiến người ta muốn làm tiếp câu sau.

Tôi cúi đầu viết bài, trong lòng bỗng yên tĩnh hơn rất nhiều.

Hệ thống bỗng lên tiếng:

【Nhiệm vụ phụ thất bại.】

Tôi: “...”

【Tình hình hiện tại được đánh giá là học tập tiến bộ.】

Tôi nhỏ giọng phản bác:

“Tiến bộ một chút cũng không xấu mà.”

【Đối với nhiệm vụ phản diện, rất xấu.】

Tôi cúi đầu, giả vờ không nghe.

Làm được mấy câu, tôi cảm thấy có ánh mắt rơi trên người mình. Tôi hơi ngẩng đầu, phát hiện Lục Cảnh Hòa đang nhìn bài làm của tôi.

Không biết vì sao, tôi lại căng thẳng.

“Làm... làm sai à?”

“Không.”

Hắn dùng bút gõ nhẹ lên đáp án cuối cùng.

“Cậu không ngốc như cậu nghĩ.”

Tôi sững lại.

Đầu bút dừng trên giấy, để lại một chấm mực nhỏ.

Câu đó rất nhẹ.

Nhẹ đến mức nếu phòng tự học ồn hơn một chút, tôi có lẽ sẽ không nghe rõ.

Nhưng lúc ấy, xung quanh rất yên tĩnh. Tiếng mưa chưa rơi, tiếng gió ngoài cửa sổ rất xa, chỉ có tiếng lật sách và tiếng bút viết.

Tôi nghe rõ từng chữ.

Cậu không ngốc như cậu nghĩ.

Tôi cúi đầu, bỗng không biết nên đáp gì.

Trong đầu, hệ thống hiếm khi không lên tiếng ngay.

Tôi cầm bút, giả vờ tiếp tục làm bài, nhưng chữ trước mắt hơi nhòe đi một chút.

Không phải muốn khóc.

Chỉ là cảm thấy trong lòng có một chỗ rất nhỏ, vốn bị mình cẩn thận giấu trong góc, đột nhiên được người ta nhẹ nhàng phủi bụi.

Một lát sau, tôi nhỏ giọng nói:

“Vậy... vậy nếu tôi cố gắng, có thể thi khá hơn không?”

Lục Cảnh Hòa đáp:

“Có thể.”

“Thật không?”

“Ừ.”

Hắn dừng một chút, lại nói:

“Nhưng phải ngủ sớm.”

Tôi lập tức nhớ đến lá thư khiêu chiến của mình.

Mặt tôi nóng lên.

“Cậu... cậu đừng nhắc cái đó.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

“Tôi thấy cậu viết rất nghiêm túc.”

Tôi càng xấu hổ.

“Đó là thư khiêu chiến.”

“Ừ.”

Giọng hắn rất bình tĩnh.

“Thư khiêu chiến nhắc tôi ngủ sớm.”

Tôi cúi đầu, nhỏ giọng nói:

“Cậu không được cười.”

“Tôi chưa cười.”

Tôi lén ngẩng đầu nhìn hắn.

Quả nhiên, hắn không cười.

Nhưng khóe mắt hình như dịu hơn bình thường.

Tôi lập tức cúi xuống.

Hệ thống lạnh lùng nhắc:

【Ký chủ, xin đừng bị nhan sắc nam chính mê hoặc.】

Tôi suýt bị sặc không khí.

“Không có!”

Lục Cảnh Hòa nhìn sang.

“Gì không có?”

Tôi lập tức cầm bút viết lung tung lên giấy.

“Không có... không có câu này khó.”

Hắn nhìn bài tôi vừa viết.

“Cậu đang viết tên mình.”

Tôi cúi đầu nhìn.

Trên giấy thật sự có ba chữ Ninh Duy An.

Tôi: “...”

Tôi cảm thấy mình càng lúc càng không thể cứu.

Phòng tự học kết thúc lúc chín giờ.

Khi chuông vang lên, tôi mới phát hiện mình đã ngồi cạnh Lục Cảnh Hòa gần hai tiếng. Kế hoạch kéo ghế, làm rơi bút, hỏi bài linh tinh đều không dùng đến. Thay vào đó, tôi làm xong một tờ đề, sửa được ba dạng lỗi, còn được Lục Cảnh Hòa giảng bài.

Nhiệm vụ phá đám bị biến thành lớp phụ đạo một kèm một.

Nếu hệ thống có bảng chấm điểm, tôi chắc chắn lại bị âm điểm.

Tôi thu dọn sách vở, nhỏ giọng nói:

“Hôm nay cảm ơn cậu.”

Lục Cảnh Hòa đặt bút vào hộp.

“Không phải cậu đến phá đám?”

Tôi khựng lại.

Đúng rồi.

Tôi suýt quên thiết lập.

Tôi lập tức cố làm mặt nghiêm túc.

“Tôi... tôi chỉ đang quan sát điểm yếu của đối thủ.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tờ đề tôi làm xong.

“Quan sát được gì?”

Tôi nghẹn một chút.

“Cậu... giảng bài rất dễ hiểu.”

Nói xong tôi mới nhận ra đây không phải điểm yếu.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi, im lặng vài giây.

Sau đó hắn nói:

“Lần sau có thể tiếp tục quan sát.”

Tôi: “...”

Tôi không biết nên trả lời thế nào.

Hệ thống trong đầu phát ra âm thanh rất lạnh:

【Ký chủ, nhiệm vụ phá đám phòng tự học thất bại.】

Tôi ôm cặp, giả vờ không nghe.

Ra khỏi phòng tự học, tôi mới phát hiện bên ngoài trời đã mưa.

Mưa không lớn, nhưng dày và đều. Ánh đèn hành lang chiếu xuống những vệt nước trên nền gạch, sân trường mờ đi trong màn mưa mỏng. Học sinh đứng dưới mái hiên lục tục bung ô, người không có ô thì gọi bạn cùng chạy.

Tôi sờ cặp.

May quá.

Tôi có mang ô.

Vừa định mở ô đi về ký túc, hệ thống bỗng vang lên.

【Nhiệm vụ mới mở.】

Tôi lập tức có dự cảm xấu.

“Không phải nhiệm vụ hôm nay đã thất bại rồi sao?”

【Nhiệm vụ bổ sung: giành ô của nam chính Lục Cảnh Hòa, khiến nam chính phải mắc mưa.】

Tôi: “...”

Tôi nhìn màn mưa bên ngoài.

Lại nhìn Lục Cảnh Hòa đang đứng cách đó không xa.

Hắn hình như không mang ô.

Chu Diệp vừa đi ra khỏi phòng tự học, nhìn trời mưa liền vỗ vai Lục Cảnh Hòa.

“Cậu chờ chút, tôi gọi người ký túc bên kia mang ô.”

Lục Cảnh Hòa nói:

“Không cần. Mưa không lớn.”

Tôi nghe thấy câu này, lập tức căng thẳng.

Mưa không lớn cũng là mưa.

Hắn vừa mới ho lúc tối.

Nếu mắc mưa về bị cảm thì sao?

Hệ thống lạnh lùng nhắc:

【Ký chủ, nhiệm vụ là giành ô, không phải đưa ô.】

Tôi ôm chặt cán ô.

“Nhưng cậu ấy không có ô.”

【Vậy nhiệm vụ càng dễ hoàn thành.】

“Dễ cái gì mà dễ? Như vậy không phải quá tàn nhẫn sao?”

【Ký chủ là phản diện.】

Tôi hít sâu.

Lại là câu này.

Tôi nhìn Lục Cảnh Hòa chuẩn bị bước vào mưa, cuối cùng vẫn chạy tới.

“Lục Cảnh Hòa!”

Hắn dừng lại, quay đầu nhìn tôi.

Tôi chạy đến trước mặt hắn, vì quá vội nên hơi thở không đều. Tay cầm ô giơ lên giữa hai người.

Tôi vốn định nói: “Tôi đến giành quyền bung ô trước, cậu không được đi trước tôi.”

Nhưng lời ra đến miệng lại biến thành:

“Tôi... tôi có ô.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi.

Chu Diệp đứng bên cạnh lập tức nhướng mày.

Tôi nhớ đến nhiệm vụ, vội vàng bổ sung:

“Nhưng không phải cho cậu che miễn phí.”

Lục Cảnh Hòa hỏi:

“Vậy cần trả gì?”

Tôi ngẩn ra.

Tôi chưa nghĩ đến.

Hệ thống trong đầu nhắc:

【Yêu cầu nam chính nhường đường hoặc nhận thua.】

Tôi mở miệng.

“Cậu... cậu phải...”

Phải nhận thua.

Không được.

Lục Cảnh Hòa vừa giảng bài cho tôi hai tiếng, còn uống sữa tôi đưa. Bây giờ bảo hắn nhận thua dưới trời mưa, nghe rất vô ơn.

Tôi nghẹn nửa ngày, cuối cùng nhỏ giọng nói:

“Cậu phải đi chậm một chút. Tôi... tôi chân ngắn.”

Hệ thống: 【...】

Chu Diệp quay mặt đi, vai run lên.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi một lúc, rồi bước tới dưới ô của tôi rất tự nhiên.

“Được.”

Tôi: “...”

Chuyện này có phải diễn ra quá thuận lợi không?

Ô của tôi không lớn.

Một người che thì dư, hai người che thì hơi chật. Khi Lục Cảnh Hòa đứng vào, khoảng cách giữa chúng tôi lập tức gần lại. Vai áo đồng phục của hắn gần như chạm vào vai tôi. Tôi cứng người, tay cầm ô cũng căng đến mức ngón tay hơi đau.

Chu Diệp đứng dưới mái hiên, cười nói:

“Vậy tôi không làm phiền hai người phá đám trong mưa nữa.”

Tôi lập tức quay đầu.

“Không phải!”

Nhưng mưa rơi xuống mép ô, tiếng lộp bộp che mất lời tôi.

Lục Cảnh Hòa đưa tay đỡ nhẹ cán ô.

“Đi thôi.”

Tôi chỉ có thể cúi đầu bước vào mưa cùng hắn.

Sân trường buổi tối trong mưa rất khác ban ngày.

Đèn đường bị hơi nước làm nhòe đi thành từng vòng sáng ấm. Mặt đất phản chiếu bóng cây và bóng người. Xa xa có vài học sinh chạy qua, tiếng cười bị mưa kéo dài, rồi nhanh chóng tan vào không khí.

Tôi đi rất chậm.

Một phần vì tôi đã nói mình chân ngắn.

Một phần vì tôi thật sự không dám đi nhanh.

Lục Cảnh Hòa đi bên cạnh tôi, bước chân cố ý chậm lại. Bình thường hắn cao hơn tôi khá nhiều, nếu đi theo tốc độ của hắn, tôi chắc phải chạy bước nhỏ mới đuổi kịp. Nhưng lúc này hắn lại đi rất chậm, giống như thật sự nghe lời tôi.

Tôi nắm cán ô, mắt nhìn thẳng phía trước, cố gắng giữ bình tĩnh.

Nhưng khoảng cách quá gần.

Gần đến mức tôi nghe thấy tiếng hít thở rất nhẹ của hắn.

Gần đến mức mỗi khi gió thổi qua, tay áo chúng tôi sẽ khẽ chạm vào nhau.

Tôi cảm thấy mặt mình nóng lên.

Hệ thống nhắc:

【Ký chủ, nhiệm vụ giành ô đang lệch hướng thành cùng che ô.】

Tôi nhỏ giọng trong lòng:

“Tôi biết.”

【Nam chính chưa mắc mưa.】

Tôi lén nhìn sang.

Lục Cảnh Hòa đúng là chưa mắc mưa.

Tôi vừa thở phào một chút, lại bỗng phát hiện vai bên ngoài của hắn đã ướt một mảng.

Hắn nghiêng ô về phía tôi.

Từ lúc bước vào mưa đến giờ, phần lớn ô đều che trên đầu tôi. Còn bên vai phải của hắn bị mưa tạt vào, màu vải đồng phục sẫm hơn rõ ràng.

Tôi lập tức dừng bước.

Lục Cảnh Hòa cũng dừng theo.

“Sao vậy?”

Tôi nhìn vai hắn.

“Vai cậu ướt rồi.”

“Ừ.”

“Vì sao không che bên mình?”

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi, ánh mắt rất bình tĩnh.

“Mưa không lớn.”

Tôi nhíu mày.

“Nhưng cậu vừa ho.”

Hắn hơi dừng lại.

Tôi nói xong mới nhận ra mình lại giống đang quan tâm.

Vội vàng muốn sửa, nhưng chưa kịp mở miệng, Lục Cảnh Hòa đã nói:

“Cậu nhỏ hơn.”

Tôi ngẩn người.

Mưa rơi xuống mặt ô, từng tiếng rất nhẹ. Gió thổi qua tán cây bên cạnh, mang theo hơi nước lạnh. Nhưng câu nói ấy lại như một điểm ấm rất nhỏ, rơi thẳng vào lòng tôi.

Cậu nhỏ hơn.

Một câu rất bình thường.

Không phải lời tỏ tình.

Không phải lời dỗ dành.

Thậm chí giọng hắn vẫn bình tĩnh như đang giải một bài toán.

Nhưng tim tôi bỗng loạn một nhịp.

Tôi lập tức cúi đầu, kéo ô về phía hắn một chút.

“Cậu... cậu cũng phải che.”

Lục Cảnh Hòa nhìn tay tôi đang cố đẩy ô sang bên hắn.

“Không sợ ướt?”

Tôi nhỏ giọng:

“Phản diện cũng không thể để đối thủ bị cảm.”

Hắn im lặng hai giây.

Sau đó hỏi:

“Đây là quy tắc phản diện của cậu?”

Tôi cứng họng.

“... Ừ.”

Lục Cảnh Hòa hình như rất nhẹ cười một tiếng.

Rất nhẹ.

Nhẹ đến mức tôi không chắc có phải do tiếng mưa nghe nhầm không.

Hệ thống bỗng vang lên:

【Cảnh báo, độ thiện cảm của nam chính tăng cao bất thường.】

Tôi: “...”

Nó lại nói tiếp:

【Cảnh báo bổ sung, nhịp tim ký chủ tăng cao bất thường.】

Tôi suýt trượt chân.

“Im miệng!”

Lục Cảnh Hòa lập tức nghiêng đầu nhìn tôi.

“Cậu nói gì?”

Tôi hoảng hốt.

“Không... không phải nói cậu.”

Nói xong, tôi nhận ra câu này càng kỳ lạ hơn.

Không phải nói hắn thì nói ai?

Không khí dưới ô đột nhiên trở nên rất yên tĩnh.

Tôi cứng người, cố tìm lý do.

“Tôi... tôi nói mưa.”

Lục Cảnh Hòa nhìn màn mưa trước mặt.

“Mưa cần im miệng?”

Tôi: “...”

Tôi muốn biến thành giọt mưa rơi xuống cống thoát nước.

Cuối cùng, Lục Cảnh Hòa không hỏi tiếp. Hắn chỉ đưa tay cầm lấy cán ô từ tay tôi.

Tôi giật mình.

“Cậu làm gì?”

“Cầm giúp.”

“Không cần, tôi cầm được.”

“Cậu cầm lệch rồi.”

Tôi cúi đầu nhìn.

Quả nhiên, vì vừa rồi quá hoảng, ô lại nghiêng hẳn về phía tôi.

Lục Cảnh Hòa cầm cán ô, điều chỉnh lại góc. Lần này ô ở giữa hai người, nhưng không hiểu sao vai hắn vẫn hơi nghiêng về phía ngoài.

Tôi muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng không nói.

Từ phòng tự học về ký túc xá nam không xa, nhưng đêm đó tôi cảm thấy con đường ấy dài hơn bình thường rất nhiều.

Dài đến mức tôi có thể nhớ rõ ánh đèn trên mặt nước.

Nhớ tiếng mưa rơi xuống ô.

Nhớ bàn tay Lục Cảnh Hòa cầm cán ô ngay phía trên tay tôi.

Nhớ cả mùi sữa nóng rất nhạt còn vương lại từ phòng tự học, lẫn mùi xà phòng sạch sẽ trên áo đồng phục của hắn.

Đến trước cửa ký túc xá, mưa vẫn chưa ngừng.

Lục Cảnh Hòa trả ô lại cho tôi.

“Vào đi.”

Tôi cầm ô, nhỏ giọng nói:

“Hôm nay cảm ơn cậu.”

“Vì giảng bài?”

“Ừ.”

Tôi dừng một chút, lại nhìn vai áo hơi ướt của hắn.

“Và... vì ô.”

Lục Cảnh Hòa nói:

“Ô là của cậu.”

Tôi nghẹn.

Hình như đúng.

Nhưng lại không hoàn toàn đúng.

Tôi không biết giải thích, chỉ có thể cúi đầu.

Lục Cảnh Hòa nhìn tôi một lúc, nói:

“Ngày mai nhớ mang đề.”

Tôi ngẩng đầu.

“Hả?”

“Hôm nay còn mấy câu chưa sửa.”

Tôi lập tức căng thẳng.

“Ngày mai?”

“Không phải cậu muốn quan sát điểm yếu của tôi?”

Tôi: “...”

Tôi cảm thấy lý do phản diện của mình đang bị hắn sử dụng rất thuần thục.

Cuối cùng, tôi chỉ có thể nhỏ giọng nói:

“Biết rồi.”

Lục Cảnh Hòa gật đầu, xoay người đi về phía khu ký túc bên kia.

Tôi đứng ở cửa nhìn bóng lưng hắn một lúc.

Mưa rơi rất nhẹ.

Bóng dáng hắn đi dưới mái hiên, vai áo vẫn còn một mảng sẫm màu. Không biết vì sao, tôi lại cảm thấy chỗ đó hơi chói mắt.

Hệ thống nói:

【Ký chủ, nhiệm vụ giành ô thất bại.】

Tôi nhỏ giọng:

“Ừ.”

【Nam chính không mắc mưa theo yêu cầu.】

“Ừ.”

【Nhưng vai nam chính bị ướt.】

Tôi lập tức phản bác:

“Đó không tính là thành công.”

【Hệ thống chưa nói thành công.】

Tôi: “...”

Tôi ôm ô chạy vào ký túc xá.

Vừa đẩy cửa phòng, Đường Tử Khiêm đã từ giường trên thò đầu xuống.

Cậu ấy nhìn chiếc ô ướt trong tay tôi.

Lại nhìn áo đồng phục hơi dính mưa của tôi.

Sau đó ánh mắt dần trở nên sáng rực.

“Ninh Duy An.”

Tôi cảnh giác.

“Gì?”

“Cậu đi hẹn hò dưới mưa à?”

Tôi lập tức phủ nhận:

“Không phải!”

Đường Tử Khiêm nhảy xuống khỏi giường, đi quanh tôi một vòng.

“Không phải? Vậy sao cậu cầm ô về mà mặt đỏ như vậy?”

“Tôi lạnh.”

“Lạnh mà tai đỏ?”

“Gió thổi.”

“Gió chỉ thổi tai không thổi mặt?”

Tôi: “...”

Tôi cảm thấy Đường Tử Khiêm không nên học lớp 11-3.

Cậu ấy nên đi làm thẩm vấn.

Tôi đặt ô ở cửa, vội vàng lấy quần áo đi tắm.

“Thật sự không phải. Tôi đi phòng tự học.”

Đường Tử Khiêm chống hông.

“Phòng tự học với Lục Cảnh Hòa?”

Tôi: “...”

Cậu ấy lập tức hiểu.

“Quả nhiên.”

Tôi yếu ớt nói:

“Tôi chỉ hỏi bài.”

“Ừ.” Đường Tử Khiêm gật đầu. “Hỏi bài, uống sữa nóng, che chung ô, rất trong sáng.”

Tôi dừng bước.

“Sao cậu biết sữa nóng?”

Đường Tử Khiêm cười hì hì.

“Chu Diệp vừa đăng trong nhóm lớp chọn một câu: ‘Có người nhận được sữa nóng trong phòng tự học, còn nói không phiền phức.’ Tôi đoán không ra người khác.”

Tôi: “...”

Chu Diệp.

Tôi ghi nhớ cái tên này.

Sau khi tắm xong, tôi nằm lên giường, kéo chăn che nửa mặt.

Ký túc xá đã tắt đèn. Đường Tử Khiêm ở giường bên còn đang lẩm bẩm nói gì đó về chiến thuật theo đuổi học bá, nhưng giọng cậu ấy càng lúc càng nhỏ, cuối cùng chìm vào tiếng mưa ngoài cửa sổ.

Tôi lại không ngủ được.

Rõ ràng hôm nay rất mệt.

Làm nhiệm vụ thất bại.

Học bài hai tiếng.

Che ô đi trong mưa.

Bị Đường Tử Khiêm trêu đến mất hết sức lực.

Nhưng vừa nhắm mắt, trong đầu tôi lại hiện ra phòng tự học sáng đèn.

Lục Cảnh Hòa cúi đầu chỉ vào bài tôi làm sai.

Giọng hắn nói: “Cậu không ngốc như cậu nghĩ.”

Rồi hình ảnh chuyển sang sân trường ngày mưa.

Chiếc ô hơi nghiêng.

Vai áo hắn ướt một mảng.

Hắn nói: “Cậu nhỏ hơn.”

Tôi kéo chăn che kín mặt.

Không được nghĩ nữa.

Tuyệt đối không được nghĩ nữa.

Tôi là phản diện nhỏ.

Tôi đang làm nhiệm vụ.

Tất cả những chuyện này đều là ngoài ý muốn do nhiệm vụ thất bại tạo thành.

Đúng.

Ngoài ý muốn.

Trong đầu, hệ thống 77 bắt đầu tổng kết bằng giọng rất vô tình:

【Nhiệm vụ phá đám phòng tự học thất bại.】

Tôi nhắm mắt.

【Nhiệm vụ phụ làm sai đề gây ảnh hưởng thất bại.】

Tôi kéo chăn cao hơn.

【Nhiệm vụ giành ô thất bại.】

Tôi cuộn người lại.

【Kết quả phụ: ký chủ học tập tiến bộ, nam chính chủ động hẹn ngày mai tiếp tục sửa đề, độ thiện cảm nam chính tăng cao bất thường.】

Tôi không nói gì.

Hệ thống dừng một chút.

Sau đó bổ sung:

【Dữ liệu bổ sung: nhịp tim ký chủ trong quá trình cùng che ô tăng cao bất thường.】

Tôi lập tức mở mắt.

“Hệ thống.”

【Có mặt.】

“Cậu có thể giả vờ không phát hiện không?”

【Không thể.】

“Vậy cậu có thể đừng nói ra không?”

【Đang ghi nhận đề xuất.】

Tôi cảm thấy câu “đang ghi nhận” của nó bình thường đều có nghĩa là không nghe.

Quả nhiên, hệ thống tiếp tục hỏi:

【Ký chủ, cậu có gì muốn giải thích không?】

Tôi nằm trong chăn, im lặng rất lâu.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi.

Từng tiếng nhỏ vụn, đều đặn, giống như tiếng bút viết trong phòng tự học buổi tối.

Tôi nhắm mắt lại.

Trong đầu lại hiện ra mảng vai áo bị mưa làm ướt của Lục Cảnh Hòa.

Một lát sau, tôi kéo chăn che mặt, nhỏ giọng nói:

“Tôi chỉ thấy... vai cậu ấy ướt rồi.”

Hệ thống im lặng.

Lần này, nó im lặng rất lâu.

Lâu đến mức tôi suýt nghĩ nó đã tắt máy.

Sau đó, nó nói bằng giọng máy móc quen thuộc:

【Đã ghi nhận.】

Tôi không biết nó ghi nhận cái gì.

Tôi chỉ biết, hình như từ hôm nay bắt đầu, chuyện làm phản diện trở nên càng ngày càng khó.

Bởi vì tôi không chỉ sợ làm hỏng nhiệm vụ.

Tôi còn bắt đầu sợ, nếu nhiệm vụ thật sự thành công, Lục Cảnh Hòa sẽ bị ảnh hưởng, sẽ bị mắc mưa, sẽ khó chịu, sẽ không còn dùng giọng bình tĩnh ấy nói với tôi rằng:

“Cậu không ngốc như cậu nghĩ.”

Mưa ngoài cửa sổ rơi suốt đêm.

Còn tôi trong lần nhiệm vụ thất bại thứ không biết bao nhiêu ấy, lần đầu tiên không chỉ cảm thấy xấu hổ.

Tôi còn cảm thấy tim mình có một chỗ rất nhỏ, rất nhẹ, bị ai đó gõ một cái.

Không đau.

Nhưng rất khó quên.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊