Vạch Mặt Trước Cung Yến
Tạ Vãn Ninh trở về Tê Vân viện trong đêm, trong tay ôm chiếc hộp gỗ trầm hương khóa bạc.
Đèn trong phòng vẫn còn sáng.
Thanh Chi tựa nửa người trên giường, sắc mặt trắng bệch vì lo lắng. A Ngọc đi phía sau Tạ Vãn Ninh, váy áo dính chút bụi, đôi mắt còn chưa hết sợ.
Vừa thấy Tạ Vãn Ninh bình an trở về, Thanh Chi lập tức thở phào.
“Tiểu thư…”
“Ta không sao.”
Tạ Vãn Ninh đặt hộp gỗ lên bàn, giọng rất thấp: “Nhưng từ đêm nay, chúng ta không còn đường lui nữa.”
Thanh Chi nhìn chiếc hộp.
Đó là thứ phu nhân quá cố để lại.
Cũng là thứ Liễu di nương giấu nhiều năm.
Tạ Vãn Ninh mở hộp, lấy quyển sổ mỏng ra.
Khác với danh sách hồi môn, quyển sổ này không ghi trang sức hay ruộng đất. Bên trong là những khoản tiền, lương thảo, tên người, ngày tháng và vài ký hiệu khó hiểu. Có những dòng được Lâm Thanh Uyển khoanh lại bằng mực đỏ.
Tạ Vãn Ninh đọc đến nửa đêm, càng đọc ánh mắt càng lạnh.
Nàng chưa hiểu toàn bộ, nhưng đã nhìn ra vài điểm.
Có một khoản quân lương vốn phải chuyển đến biên cảnh phía bắc, nhưng trong sổ ghi số lượng bị chia làm nhiều phần, đi qua tay các thương hộ trung gian rồi biến mất một phần trước khi đến doanh trại.
Trong số những người nhận tiền, có dấu riêng của Tĩnh An Hầu phủ.
Cũng có vài tên quan viên mà nàng chưa từng nghe.
Lâm Thanh Uyển năm đó không chỉ phát hiện chuyện thuốc bị đổi.
Bà còn phát hiện Tạ Thành Chương có liên quan đến án quân lương.
Tạ Vãn Ninh khép sổ lại.
Trong thư, mẫu thân đã viết rất rõ: bà từng muốn đem sổ sách giao ra ngoài, nhưng bị người trong phủ phát hiện. Từ đó thuốc của bà bắt đầu có vấn đề.
Điều này có nghĩa là cái chết của Lâm Thanh Uyển không phải một phút ác độc nhất thời của Liễu di nương.
Đó là một cái miệng bị buộc phải im lặng.
Một người chính thất phát hiện bí mật không nên biết, nên bị chôn chết trong chính hậu viện của mình.
Thanh Chi nghe Tạ Vãn Ninh đọc vài đoạn, tay run đến mức không cầm nổi chén nước.
“Tiểu thư, chuyện này… nếu là thật…”
“Là thật hay không, phải có người đối chứng.”
Tạ Vãn Ninh cẩn thận bọc quyển sổ, toa thuốc và thư tay lại.
Nàng không thể lập tức đem tất cả ném ra trước mặt Tạ Thành Chương.
Trong Tạ phủ, ông ta là chủ.
Trong chính sảnh Tạ gia, chỉ cần ông ta nói nàng ngụy tạo chứng cứ, nói nàng bất hiếu vu cáo phụ thân, mọi lời của nàng đều có thể bị đè xuống.
Muốn lật chuyện này, nàng cần một nơi mà Tạ Thành Chương không thể một tay che trời.
Một nơi có quận chúa, phu nhân thế gia, người Ninh Vương phủ và đủ nhiều đôi mắt chứng kiến.
Nàng chưa kịp nghĩ xem sân khấu ấy sẽ đến khi nào, thì hai ngày sau, thiệp cung yến được đưa đến Tĩnh An Hầu phủ.
Thái hậu trong cung mở tiệc thưởng thu, mời các phu nhân và tiểu thư thế gia vào cung dự yến. Tĩnh An Hầu phủ đương nhiên có tên trong danh sách.
Tạ Vãn Ninh nhìn tấm thiệp trong tay, bỗng cười rất nhạt.
Liễu di nương đúng là không khiến nàng thất vọng.
Bà ta mất hộp gỗ, biết chứng cứ đã rơi vào tay nàng, chắc chắn sẽ không để nàng có cơ hội bình an đem sự thật ra ngoài. Cách tốt nhất, chính là hủy nàng trước.
Hủy danh tiết của một nữ tử.
Khi thanh danh đã nát, dù nàng cầm chứng cứ thật, người khác cũng sẽ nói nàng vì oán hận mà vu cáo.
Thanh Chi lo lắng: “Tiểu thư, cung yến này có phải là bẫy không?”
“Có lẽ.”
“Vậy người còn đi?”
“Không đi, bọn họ cũng sẽ có bẫy khác.” Tạ Vãn Ninh đặt thiệp xuống. “Huống hồ, sân khấu trong cung tốt hơn Tạ phủ nhiều.”
Thanh Chi nhìn nàng, không hiểu hết.
Tạ Vãn Ninh lấy ra một phong thư nhỏ đã viết xong, đưa cho A Ngọc.
“Trước ngày vào cung, nghĩ cách đưa phong thư này đến trà lâu Vân Tụ.”
A Ngọc nghiêm túc nhận lấy: “Nô tỳ hiểu.”
“Không cần đưa tận tay Ninh Vương. Chỉ cần để đúng nơi, người của hắn sẽ tự biết.”
Tiêu Hành Dạ từng nói hắn đứng sau lưng nàng.
Vậy lần này, nàng không cần hắn ra tay.
Chỉ cần hắn có mặt.
Cung yến diễn ra vào ba ngày sau.
Sáng hôm ấy, Tạ Vân Dao ăn mặc vô cùng nhã nhặn. Váy màu trắng nguyệt, áo khoác lụa mỏng, tóc cài trâm bạc đơn giản. Nàng ta đứng cạnh Liễu di nương, sắc mặt dịu dàng, nhìn qua không giống người vừa mất mặt vì hồi môn và hủy hôn, mà càng giống một đóa hoa bị gió mưa làm cho yếu mềm.
Tạ Thành Chương nhìn hai nữ nhi, ánh mắt dừng trên người Tạ Vãn Ninh lâu hơn.
“Vào cung rồi, nhớ giữ lễ. Đừng đem tính tình ở nhà ra ngoài làm mất mặt Tạ gia.”
Tạ Vãn Ninh cúi đầu: “Vâng.”
Tạ Vân Dao nhẹ giọng nói: “Phụ thân yên tâm, con sẽ chăm sóc tỷ tỷ.”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta một cái.
Chăm sóc?
E là chăm đến thiên điện, rồi đóng cửa lại.
Xe ngựa Tạ phủ lăn bánh về phía hoàng cung.
Dọc đường, Tạ Vân Dao nhiều lần muốn bắt chuyện nhưng Tạ Vãn Ninh đều chỉ đáp nhạt. Cuối cùng nàng ta cúi đầu, mắt đỏ lên, như thể đã chịu rất nhiều ấm ức.
Tạ Vãn Ninh lười nhìn.
Nàng chỉ khẽ chạm vào túi gấm trong tay áo.
Bên trong là bản sao vài trang sổ hồi môn, toa thuốc cũ, một nửa thư tay của mẫu thân được nàng chép lại, cùng vài dòng nàng cố ý giữ lại bằng bút tích thật của Lâm Thanh Uyển.
Bản gốc, nàng giấu ở nơi khác.
Nàng sẽ không ngu đến mức đem toàn bộ chứng cứ vào cung rồi để người khác đoạt mất.
Cung yến được tổ chức ở Ngọc Hoa điện.
Trong điện hương thơm nhàn nhạt, đèn cung đình sáng rực. Quận chúa, công chúa, các phu nhân thế gia ngồi theo thứ tự. Tạ Vãn Ninh vừa bước vào đã cảm nhận được vô số ánh mắt rơi trên người mình.
Chuyện Lục gia hủy hôn không thành, Ninh Vương phủ đưa sính lễ tượng trưng đến giữ thể diện cho nàng, đã truyền khắp kinh thành.
Có người tò mò.
Có người khinh thường.
Có người chờ xem trò cười.
Tạ Vãn Ninh không né tránh.
Nàng hành lễ đúng mực, ngồi vào vị trí của mình.
Trường Bình quận chúa cũng có mặt. Sau buổi thưởng hoa hôm trước, nàng nhìn Tạ Vãn Ninh bằng ánh mắt khác đi. Không quá thân thiện, nhưng cũng không còn xem nàng như lời đồn.
“Tạ đại tiểu thư hôm nay khí sắc tốt hơn rồi.” Trường Bình quận chúa nói.
Tạ Vãn Ninh mỉm cười: “Đa tạ quận chúa quan tâm.”
Tạ Vân Dao ngồi cách đó không xa, nghe vậy ánh mắt hơi trầm xuống.
Nàng ta rất nhanh rũ mắt, giấu đi cảm xúc.
Yến tiệc bắt đầu.
Ca múa, trà rượu, lời chúc tụng, tiếng cười nói đan xen.
Tạ Vãn Ninh vẫn yên lặng quan sát.
Liễu di nương hôm nay không thể vào cung với thân phận di nương, nhưng Tạ Vân Dao bên cạnh có một ma ma đi theo. Ma ma ấy không phải Tôn ma ma, mà là một người khác nhìn qua hiền lành hơn, tên Lưu ma ma.
Tạ Vãn Ninh chú ý đến người này từ lúc bước vào cung.
Bởi vì Lưu ma ma luôn cố tình tránh ánh mắt nàng.
Đến giữa yến, Tạ Vân Dao bỗng đưa tay che ngực, khẽ ho hai tiếng.
Một tiểu cung nữ lập tức bước đến hỏi: “Tạ nhị tiểu thư không khỏe sao?”
Tạ Vân Dao lắc đầu: “Không sao, chỉ là trong điện hơi ngột ngạt.”
Lưu ma ma vội nói: “Nhị tiểu thư rơi xuống nước chưa lâu, thân thể còn yếu. Hay là để nô tỳ đưa tiểu thư ra ngoài hít thở?”
Tạ Vân Dao nhìn về phía Tạ Vãn Ninh, vẻ mặt do dự.
“Tỷ tỷ…”
Tạ Vãn Ninh đặt chén trà xuống: “Sao?”
“Tỷ có thể đi cùng muội một lát không?” Tạ Vân Dao nhỏ giọng nói, “Trong cung nhiều lối, muội hơi sợ.”
Lời này vừa ra, vài vị tiểu thư bên cạnh lập tức nhìn sang.
Nếu Tạ Vãn Ninh từ chối, ngày mai sẽ lại có lời đồn nàng lạnh lùng với muội muội. Nếu nàng đi, vậy cái bẫy đang chờ nàng phía trước.
Tạ Vãn Ninh nhìn đôi mắt đỏ hoe của Tạ Vân Dao.
“Được.”
Tạ Vân Dao cúi đầu, khóe môi thoáng cong rồi biến mất.
Hai người rời khỏi điện, Lưu ma ma đi theo phía sau. Một cung nữ dẫn đường phía trước nói sẽ đưa các nàng đến thiên điện nghỉ tạm.
Hành lang trong cung dài và quanh co.
Đèn lồng treo dưới mái hiên, ánh sáng vàng nhạt rơi xuống nền đá trắng. Tiếng ca múa trong Ngọc Hoa điện dần xa, xung quanh yên tĩnh hơn.
Đi được một đoạn, Tạ Vãn Ninh bỗng dừng lại.
Cung nữ dẫn đường quay đầu: “Tạ đại tiểu thư, sao vậy?”
Tạ Vãn Ninh nhìn con đường phía trước: “Thiên điện ở hướng này?”
Cung nữ cúi đầu: “Vâng.”
Tạ Vãn Ninh cười nhạt: “Nhưng lúc vào điện, ta nhớ thiên điện dành cho nữ quyến nghỉ tạm nằm bên đông. Hướng này là phía tây.”
Cung nữ sắc mặt hơi thay đổi.
Tạ Vân Dao vội nói: “Tỷ tỷ, trong cung nhiều đường, có lẽ tỷ nhớ nhầm…”
“Có lẽ.” Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta. “Vậy nhị muội đi trước đi.”
Tạ Vân Dao khựng lại.
“Sao vậy?” Tạ Vãn Ninh hỏi. “Không phải muội không khỏe sao? Ta chỉ là thấy hơi chóng mặt, muốn ngồi ở đình phía trước một lát.”
Lưu ma ma lập tức nói: “Đại tiểu thư, nhị tiểu thư yếu, người nên đi cùng…”
“Lưu ma ma.” Tạ Vãn Ninh ngắt lời, “Chủ tử các ngươi là nhị tiểu thư, không phải ta. Nàng không khỏe, ngươi nên chăm nàng trước.”
Tạ Vân Dao nhìn Tạ Vãn Ninh, trong lòng dâng lên dự cảm bất an.
Nhưng lúc này không thể kéo dài.
Trong thiên điện phía tây đã có người được sắp xếp. Nếu Tạ Vãn Ninh không vào, kế hoạch hôm nay sẽ thất bại.
Tạ Vân Dao cắn môi, nước mắt lập tức tụ lại.
“Tỷ tỷ, có phải tỷ vẫn giận muội không? Muội chỉ muốn tỷ đi cùng…”
Tạ Vãn Ninh bước đến gần nàng ta, giọng chỉ đủ hai người nghe.
“Nhị muội, nước mắt dùng nhiều sẽ mất tác dụng.”
Tạ Vân Dao con ngươi co lại.
Tạ Vãn Ninh lùi lại, lớn tiếng hơn: “A Ngọc, dìu ta đến đình bên kia nghỉ một lát. Nhị muội thân thể yếu, để Lưu ma ma đưa nàng đến thiên điện trước.”
A Ngọc không đi theo vào cung với thân phận nha hoàn thường ngày, nhưng Tạ Vãn Ninh đã mượn danh hầu phủ cho nàng làm thị nữ hầu bên ngoài. Lúc này A Ngọc lập tức từ phía sau bước lên.
Tạ Vân Dao chưa kịp phản ứng, một cung nữ khác từ phía sau đi tới, mỉm cười nói: “Tạ nhị tiểu thư, thiên điện phía tây đã chuẩn bị trà nóng. Mời đi bên này.”
Tạ Vân Dao nhìn cung nữ kia, sắc mặt càng khó coi.
Cung nữ này không phải người nàng sắp xếp.
Lưu ma ma cũng nhận ra không ổn, nhưng trước mặt người trong cung không thể cưỡng ép Tạ Vãn Ninh. Cuối cùng đành đỡ Tạ Vân Dao đi về phía thiên điện.
Tạ Vãn Ninh đứng dưới hành lang, nhìn bóng lưng các nàng khuất sau lối rẽ.
A Ngọc nhỏ giọng: “Tiểu thư, chúng ta…”
“Đi đường đông.”
A Ngọc ngẩn ra.
Tạ Vãn Ninh nói: “Nếu đã có người chuẩn bị sân khấu, sao có thể không mời khán giả?”
Nửa khắc sau, trong Ngọc Hoa điện, một cung nữ vội vàng bước vào, sắc mặt hoảng hốt.
“Quận chúa, không hay rồi! Thiên điện phía tây… xảy ra chuyện!”
Tiếng ca múa lập tức dừng lại.
Trường Bình quận chúa nhíu mày: “Chuyện gì mà hốt hoảng như vậy?”
Cung nữ quỳ xuống: “Có… có nam nhân say rượu xông vào thiên điện nghỉ của nữ quyến!”
Trong điện lập tức xôn xao.
Các phu nhân biến sắc.
Cung yến trong cung, thiên điện nữ quyến lại có nam nhân say rượu xông vào. Nếu bên trong có tiểu thư thế gia nào bị bắt gặp riêng với nam nhân, dù chưa xảy ra chuyện gì, danh tiết cũng bị hủy một nửa.
Trường Bình quận chúa lập tức đứng dậy: “Dẫn đường.”
Tạ Vãn Ninh lúc này từ cửa bên bước vào, sắc mặt bình tĩnh.
“Quận chúa, ta vừa từ đình phía đông trở lại, nghe nói thiên điện phía tây có chuyện. Nhị muội ta lúc nãy được Lưu ma ma đưa qua đó nghỉ, không biết…”
Nàng chưa nói hết, Tạ Thành Chương đang ngồi ở khu nam khách đã nghe tin chạy tới, sắc mặt lập tức thay đổi.
“Dao nhi ở đó?”
Các phu nhân càng kinh ngạc.
Tạ Vãn Ninh cụp mắt: “Nhị muội nói không khỏe, ta vốn muốn đi cùng, nhưng giữa đường chóng mặt nên để Lưu ma ma đưa nàng đi trước.”
Lời này vừa ra, nhiều người lập tức nghe ra điểm bất thường.
Nếu Tạ Vãn Ninh vốn nên đi cùng, nhưng cuối cùng không đi, vậy người trong thiên điện hiện tại là ai?
Trường Bình quận chúa nhìn nàng một cái, không hỏi thêm.
“Đi xem.”
Một đoàn người rất nhanh đến thiên điện phía tây.
Cửa thiên điện khép hờ, bên trong truyền ra tiếng nam nhân say rượu mơ hồ.
“Người đâu… mỹ nhân đâu…”
Sắc mặt các phu nhân đều khó coi.
Trường Bình quận chúa lạnh giọng: “Mở cửa.”
Cung nhân lập tức đẩy cửa.
Cảnh tượng bên trong khiến mọi người sững sờ.
Một nam nhân mặc áo hạ nhân đang ngã nghiêng bên bàn, người đầy mùi rượu. Trên đất là chén trà vỡ và vài mảnh vải bị kéo rách. Nhưng trong thiên điện không có Tạ Vãn Ninh.
Cũng không có Tạ Vân Dao.
Chỉ có một nha hoàn run rẩy quỳ trong góc, tóc tai rối loạn, sắc mặt trắng bệch.
Tạ Vãn Ninh nhận ra nàng ta.
Là nha hoàn tên Xuân Đào bên cạnh Tạ Vân Dao.
Xuân Đào vừa thấy nhiều người kéo đến, lập tức khóc lớn: “Nô tỳ oan uổng! Nô tỳ không biết vì sao mình lại ở đây!”
Nam nhân say rượu kia bị hai thị vệ kéo dậy, vừa ngẩng đầu đã bị một gáo nước lạnh tạt tỉnh. Hắn run rẩy nhìn đám quý nhân trước mặt, lập tức quỳ xuống.
“Tiểu nhân… tiểu nhân không biết gì! Có người đưa rượu cho tiểu nhân, bảo tiểu nhân đến thiên điện chờ. Nói… nói lát nữa sẽ có một vị tiểu thư đến, chỉ cần tiểu nhân ôm lấy nàng ấy, làm ầm lên là được…”
Trong điện ngoài điện lập tức im phăng phắc.
Tạ Thành Chương nổi giận: “Ai sai ngươi?”
Nam nhân kia run như cầy sấy.
“Tiểu nhân không biết chủ tử là ai. Là một nha hoàn đưa bạc cho tiểu nhân.”
Trường Bình quận chúa lạnh giọng: “Nha hoàn nào?”
Thị vệ lập tức kéo Xuân Đào từ góc ra.
Xuân Đào khóc lắc đầu: “Không phải nô tỳ! Không phải nô tỳ!”
Tạ Vân Dao lúc này được Lưu ma ma đỡ từ một gian phía sau đi ra, sắc mặt trắng bệch.
“Xuân Đào? Sao ngươi lại ở đây?”
Nàng ta nói rất đúng lúc, vẻ mặt cũng vừa đủ kinh ngạc.
Nếu không có những chuyện trước đó, có lẽ mọi người sẽ tin nàng ta thật sự không biết.
Nhưng Tạ Vãn Ninh chỉ nhìn nàng ta thật bình tĩnh.
Xuân Đào vừa thấy Tạ Vân Dao, lập tức như nhìn thấy cứu tinh: “Tiểu thư, cứu nô tỳ! Nô tỳ làm theo lời người, nhưng nô tỳ thật sự không biết sẽ biến thành như vậy!”
Tạ Vân Dao mặt trắng như tuyết.
“Ngươi nói bậy gì đó?”
Xuân Đào bị dọa đến bật khóc: “Tiểu thư, rõ ràng là người bảo nô tỳ dẫn đại tiểu thư đến thiên điện phía tây, nói chỉ cần đại tiểu thư vào trong, nô tỳ lập tức đi gọi người. Còn nam nhân này… là Lưu ma ma tìm đến, không liên quan đến nô tỳ!”
“Câm miệng!” Lưu ma ma hét lên.
Nhưng đã muộn.
Mọi ánh mắt đều rơi lên người Tạ Vân Dao.
Tạ Vân Dao lắc đầu, nước mắt rơi xuống: “Không phải ta. Tỷ tỷ, có phải tỷ nghi ngờ ta nên cố ý gài bẫy ngược lại không? Ta thật sự không biết gì…”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta.
Đến lúc này vẫn còn diễn.
Nàng bước lên một bước.
“Nhị muội, ngươi không thấy mệt sao?”
Tạ Vân Dao run lên.
Tạ Vãn Ninh nhìn Xuân Đào: “Ngươi nói nhị tiểu thư sai ngươi dẫn ta đến thiên điện phía tây. Vậy ngươi có chứng cứ không?”
Xuân Đào run rẩy lấy từ trong tay áo ra một túi bạc nhỏ.
“Đây… đây là bạc Lưu ma ma đưa cho nô tỳ. Bên trong còn có một tờ giấy ghi thời gian và lộ tuyến.”
Lưu ma ma lập tức muốn lao tới cướp, nhưng bị thị vệ giữ lại.
Túi bạc và tờ giấy được đưa đến tay Trường Bình quận chúa.
Quận chúa mở giấy ra, sắc mặt càng lạnh.
Trên giấy viết rõ: sau khi rời Ngọc Hoa điện, dẫn đại tiểu thư Tạ Vãn Ninh đến thiên điện phía tây. Khi nghe tiếng chén vỡ thì lập tức gọi người.
Tuy không có tên Tạ Vân Dao, nhưng Xuân Đào là nha hoàn của nàng ta, Lưu ma ma cũng là người bên cạnh nàng ta. Chuyện này khó mà nói không liên quan.
Tạ Thành Chương sắc mặt đã khó coi đến cực điểm.
Không phải vì Tạ Vãn Ninh suýt bị hại.
Mà vì chuyện này xảy ra trước mặt quận chúa, phu nhân thế gia và cung nhân.
Mặt Tạ gia hôm nay mất sạch.
Tạ Vân Dao khóc đến gần như đứng không vững: “Phụ thân, con không biết… con thật sự không biết…”
Nếu là trong Tạ phủ, Tạ Thành Chương có thể lập tức đè chuyện xuống.
Nhưng đây là cung yến.
Trước mặt bao nhiêu người, hắn không thể chỉ dùng một câu “Dao nhi không biết” để kết thúc.
Tạ Vãn Ninh nhìn hắn, bỗng lên tiếng: “Phụ thân có phải lại muốn nói, chuyện này chưa tra rõ, không thể định tội nhị muội?”
Tạ Thành Chương cứng người.
Câu này giống như một cái tát, đánh thẳng vào những lần hắn từng thiên vị.
Tạ Vãn Ninh không cho hắn cơ hội nổi giận.
Nàng quay sang Trường Bình quận chúa, cúi người hành lễ.
“Quận chúa, hôm nay Vãn Ninh có một chuyện muốn xin quận chúa và chư vị phu nhân làm chứng.”
Trường Bình quận chúa nhíu mày: “Chuyện gì?”
Tạ Vãn Ninh lấy từ tay áo ra một quyển sổ được bọc vải.
Tạ Thành Chương thấy vật đó, mí mắt giật mạnh.
Liễu di nương không có mặt ở cung yến, nhưng Tạ Vân Dao khi nhìn thấy sắc mặt của phụ thân, trong lòng cũng lạnh xuống.
Tạ Vãn Ninh nói rõ từng chữ: “Từ khi mẫu thân ta qua đời, của hồi môn của bà vẫn do Liễu di nương trong phủ thay giữ. Gần đây ta kiểm kê lại, phát hiện nhiều món đồ đã bị chuyển sang viện của nhị muội. Chuyện này đã có Từ quản sự của Ninh Vương phủ làm chứng.”
Đúng lúc ấy, một giọng nói từ ngoài cửa thiên điện vang lên.
“Bổn vương cũng có thể làm chứng.”
Mọi người đồng loạt quay đầu.
Tiêu Hành Dạ bước vào, phía sau là Từ quản sự và hai hộ vệ áo đen.
Không khí trong thiên điện lập tức thay đổi.
Các phu nhân vội đứng dậy hành lễ.
“Ninh Vương điện hạ.”
Tiêu Hành Dạ phất tay miễn lễ, ánh mắt rơi lên người Tạ Vãn Ninh.
Không hỏi nàng có sợ không.
Không hỏi nàng có cần hắn ra tay không.
Chỉ đứng cách nàng ba bước.
Đúng như hắn từng nói.
Hắn đứng sau lưng nàng.
Tạ Vãn Ninh cảm nhận được ánh mắt ấy, trong lòng bỗng vững hơn.
Nàng tiếp tục nói: “Ban đầu, ta chỉ nghĩ đây là chuyện của hồi môn bị chiếm dụng. Nhưng sau khi tìm lại di vật mẫu thân để lại, ta phát hiện cái chết của bà năm đó có điểm bất thường.”
Tạ Thành Chương rốt cuộc không nhịn được: “Tạ Vãn Ninh! Ngươi biết mình đang nói gì không?”
“Con biết.”
Nàng quay sang nhìn hắn.
“Con biết rất rõ.”
Tạ Thành Chương tức giận đến mặt đỏ lên: “Đây là cung yến, không phải nơi để ngươi hồ ngôn loạn ngữ!”
Tiêu Hành Dạ lạnh nhạt mở miệng: “Hầu gia vội cái gì? Nếu đại tiểu thư nói bậy, nghe xong rồi xử cũng không muộn.”
Tạ Thành Chương lập tức nghẹn lại.
Tạ Vãn Ninh lấy ra bản sao toa thuốc cũ.
“Đây là toa thuốc mẫu thân ta dùng sau sinh. Trong ghi chép của mẫu thân có nhắc, nếu đổi Bạch Linh thảo thành Túc Hàn tử, thuốc bổ sẽ chuyển thành hàn dược, dùng lâu tổn thân, khó phát hiện.”
Một vị phu nhân lớn tuổi trong đám người nhíu mày.
“Túc Hàn tử? Thứ này dùng lâu quả thật sẽ làm người ta suy yếu, khí huyết hao tổn. Nếu trộn trong thuốc bổ, người không hiểu y lý rất khó phát hiện.”
Tiếng xôn xao lập tức vang lên.
Tạ Vân Dao sắc mặt trắng bệch.
“Không thể nào… mẫu thân tỷ rõ ràng bệnh chết…”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta: “Nhị muội chưa từng gặp mẫu thân ta mấy lần, vì sao chắc chắn bà bệnh chết?”
Tạ Vân Dao nghẹn lại.
Tạ Vãn Ninh lại lấy ra một phần thư tay của Lâm Thanh Uyển.
Nàng không đưa toàn bộ thư ra, chỉ đưa phần có liên quan đến thuốc và lời cảnh báo. Bản gốc vẫn nằm trong tay nàng, đây là phần được nàng cẩn thận giữ lại một nửa bút tích thật.
“Đây là thư mẫu thân ta để lại. Bà viết, sau khi phát hiện chuyện không nên biết trong phủ, thuốc của bà bắt đầu có vấn đề. Bà còn dặn ta cẩn thận người ngày ngày khóc trước mặt ta, cũng cẩn thận người bên gối của phụ thân.”
Tạ Thành Chương bật dậy: “Láo xược!”
Tiêu Hành Dạ nghiêng mắt nhìn hắn.
Chỉ một ánh mắt, Tạ Thành Chương như bị ép ngồi lại.
Trường Bình quận chúa nhận lấy thư, nhìn qua vài dòng, sắc mặt trở nên nghiêm túc.
“Nét chữ này…”
Một phu nhân khác nói: “Ta từng thấy chữ của Lâm phu nhân năm xưa. Quả thật rất giống.”
Tạ Vãn Ninh tiếp tục lấy ra sổ hồi môn và bản ghi của Từ quản sự.
“Ta vốn không muốn đem chuyện gia đình nói trước mặt mọi người. Nhưng hôm nay có người muốn dùng thủ đoạn hủy danh tiết của ta để khiến ta không thể mở miệng nữa. Vậy ta chỉ có thể hỏi trước mặt chư vị: nếu ta không có chứng cứ trong tay, vì sao có người lại sợ ta đến mức phải đặt nam nhân say rượu trong thiên điện, muốn hủy ta ngay tại cung yến?”
Câu hỏi ấy khiến cả thiên điện yên tĩnh.
Đúng vậy.
Nếu Tạ Vãn Ninh chỉ là một đích nữ ngang ngược đòi hồi môn, vì sao Tạ Vân Dao hoặc người bên cạnh nàng ta phải dùng đến thủ đoạn ác độc như vậy?
Tạ Vân Dao lảo đảo lùi một bước.
“Không phải ta… tỷ tỷ, không phải ta…”
Xuân Đào khóc rống: “Nhị tiểu thư, người đừng để nô tỳ gánh tội một mình! Rõ ràng người nói chỉ cần đại tiểu thư thất tiết, nàng sẽ không còn mặt mũi gả vào Ninh Vương phủ, cũng không thể tiếp tục đòi của hồi môn. Người còn nói… còn nói di nương sẽ bảo vệ nô tỳ!”
Tạ Vân Dao mặt trắng như tờ giấy.
Tạ Thành Chương giận dữ quát: “Tiện tỳ nói bậy!”
Từ quản sự tiến lên một bước, bình tĩnh nói: “Hầu gia, tiện tỳ có nói bậy hay không, tra dấu bạc, tra người truyền lời, tra cung nữ dẫn đường là biết. Cung cấm không phải Tạ phủ, không phải ai muốn đè là đè được.”
Tạ Thành Chương toàn thân cứng đờ.
Trường Bình quận chúa lập tức ra lệnh: “Bắt Xuân Đào, Lưu ma ma và nam nhân kia lại. Giao cho nội thị tra hỏi.”
Thị vệ lập tức tiến lên.
Tạ Vân Dao chân mềm nhũn, gần như ngã xuống.
“Phụ thân…”
Nhưng lần này, Tạ Thành Chương không thể lập tức bảo vệ nàng ta.
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta, không có chút thương hại.
Đây là lần đầu tiên Tạ Vân Dao bị nước mắt của chính mình nhấn chìm.
Nhưng chuyện hôm nay chưa kết thúc.
Tạ Vãn Ninh quay sang Tạ Thành Chương.
“Phụ thân không hỏi con có bị sợ không. Không hỏi vì sao nhị muội lại muốn hại con. Điều đầu tiên phụ thân làm, vẫn là mắng con hồ ngôn loạn ngữ.”
Tạ Thành Chương sắc mặt âm trầm: “Ngươi muốn nói gì?”
“Con chỉ muốn hỏi, năm đó mẫu thân bệnh nặng, phụ thân thật sự không biết thuốc của bà bị đổi sao?”
Một câu rơi xuống.
Thiên điện tĩnh lặng đến đáng sợ.
Tạ Thành Chương nhìn nàng, đáy mắt hiện lên sát ý trong chớp mắt.
Chỉ một chớp mắt.
Nhưng Tạ Vãn Ninh thấy.
Tiêu Hành Dạ cũng thấy.
Tạ Thành Chương cắn răng: “Ngươi điên rồi. Dám vu cáo phụ thân ngay trước cung yến?”
Tạ Vãn Ninh còn chưa đáp, ngoài cửa thiên điện bỗng truyền đến tiếng bước chân hỗn loạn.
Một cung nhân vội vào bẩm: “Quận chúa, Liễu di nương của Tạ phủ xin vào. Bà ấy nói nghe nhị tiểu thư xảy ra chuyện, lo lắng nên ở ngoài cung môn cầu xin rất lâu. Thái hậu nương nương biết việc ở thiên điện, đã cho phép bà ấy vào đối chất.”
Tạ Vãn Ninh khẽ nhíu mày.
Liễu di nương đến rất nhanh.
Nhanh đến mức giống như đã sớm chờ bên ngoài.
Tiêu Hành Dạ thấp giọng nói bên cạnh nàng: “Cẩn thận.”
Tạ Vãn Ninh gật đầu rất nhẹ.
Không lâu sau, Liễu di nương được cung nhân đưa vào.
Bà ta vừa bước vào đã quỳ xuống, nước mắt rơi đầy mặt.
“Hầu gia, quận chúa, các vị phu nhân, thiếp thân thật sự không biết đã xảy ra chuyện gì. Dao nhi từ nhỏ thiện lương, sao có thể hại tỷ tỷ mình? Nhất định là có người vu oan!”
Tạ Vân Dao lập tức khóc gọi: “Di nương!”
Mẹ con hai người nhìn nhau, nước mắt tương đối, nếu không phải nơi này đã có quá nhiều chứng cứ, e rằng lại khiến người ta mềm lòng.
Tạ Vãn Ninh nhìn Liễu di nương.
“Di nương đến đúng lúc.”
Liễu di nương run rẩy nhìn nàng: “Đại tiểu thư, thiếp thân biết người hận mẹ con ta. Nhưng phu nhân đã mất nhiều năm, người cần gì phải lôi người chết ra để hại người sống?”
Tạ Vãn Ninh chậm rãi hỏi: “Ta lôi người chết ra, hay các ngươi sợ người chết mở miệng?”
Liễu di nương sắc mặt trắng đi.
Tạ Vãn Ninh lấy toa thuốc ra.
“Di nương quản hậu viện nhiều năm. Năm đó thuốc của mẫu thân ta do ai phụ trách?”
Liễu di nương cúi đầu khóc: “Khi đó thiếp thân chỉ là di nương, sao có thể nhúng tay vào thuốc của phu nhân chính thất?”
“Vậy vì sao sau khi mẫu thân ta mất, hộp gỗ trầm hương của bà lại bị giấu trong phòng cũ sau viện của ngươi?”
Liễu di nương như bị sét đánh.
Tạ Thành Chương cũng lập tức nhìn sang.
Liễu di nương vội nói: “Thiếp thân không biết hộp gì!”
“Không biết?” Tạ Vãn Ninh nhìn Từ quản sự.
Từ quản sự lập tức đưa ra một tờ ghi chép: “Đêm qua, người của Ninh Vương phủ tận mắt thấy Tôn ma ma bên cạnh Liễu di nương dẫn người đến phòng cũ tìm đồ, còn nói tìm được thì đốt. Sau đó, hộp gỗ trầm hương được tìm thấy trong hốc tường phía tây.”
Liễu di nương run lên.
Nàng không ngờ Ninh Vương phủ cũng có mặt.
Tạ Vãn Ninh tiếp tục: “Trong hộp có toa thuốc cũ, thư mẫu thân ta để lại và sổ sách liên quan khoản quân lương biên cảnh. Di nương, ngươi có muốn nói tất cả đều là trùng hợp không?”
Liễu di nương há miệng, nhưng không nói được gì.
Tạ Thành Chương đã hoàn toàn biến sắc.
“Đủ rồi!” Ông ta quát. “Tạ Vãn Ninh, đem đồ đưa cho ta. Chuyện này bổn hầu sẽ tra rõ.”
Tạ Vãn Ninh nhìn ông ta, bỗng cười nhạt.
“Đưa cho phụ thân?”
Nàng hỏi rất nhẹ.
“Đưa cho người mà mẫu thân ta dặn phải cẩn thận sao?”
Tạ Thành Chương giận đến mặt xanh mét: “Nghịch nữ!”
Tiêu Hành Dạ bước lên nửa bước.
Chỉ nửa bước, nhưng đủ khiến Tạ Thành Chương không thể tiến về phía Tạ Vãn Ninh.
Trường Bình quận chúa nhìn cảnh trước mắt, đã nhận ra chuyện này không còn là gia sự thông thường.
“Việc liên quan thuốc cũ, thư tay, quân lương, lại xảy ra tại cung yến hôm nay. Bổn quận chúa sẽ bẩm lại Thái hậu và giao người tra xét. Tạ Hầu gia, trước khi tra rõ, ai cũng không được tự ý động vào chứng cứ.”
Tạ Thành Chương cứng đờ.
Liễu di nương biết đại thế không ổn.
Bà ta quỳ dưới đất, tóc mai hơi rối, nước mắt vẫn trên mặt. Nhưng dáng vẻ yếu đuối thường ngày lúc này đã không còn che được sự hoảng loạn nơi đáy mắt.
Tạ Vãn Ninh nhìn bà ta.
“Liễu di nương, mẫu thân ta có từng bạc đãi ngươi không?”
Liễu di nương cắn môi.
“Mẫu thân ta cho ngươi chỗ đứng trong phủ, cho con gái ngươi được nuôi dưỡng như tiểu thư, cho các ngươi ăn mặc không thiếu. Đổi lại, các ngươi cướp đồ của bà, hại con gái bà, giấu di vật của bà, còn muốn hủy danh tiết của ta.”
Từng câu từng chữ, như lưỡi dao mỏng.
Liễu di nương cúi đầu, thân thể run rẩy.
Tạ Vãn Ninh hỏi: “Ngươi có từng hối hận không?”
Một lúc lâu.
Liễu di nương bỗng bật cười.
Tiếng cười ban đầu rất nhỏ, sau đó càng lúc càng rõ. Nước mắt vẫn rơi trên mặt bà ta, nhưng ánh mắt đã không còn mềm yếu nữa. Nó độc, lạnh và tuyệt vọng.
“Hối hận?”
Bà ta ngẩng đầu nhìn Tạ Vãn Ninh.
“Đại tiểu thư hỏi ta có hối hận không?”
Tạ Vân Dao hoảng sợ: “Di nương…”
Liễu di nương không nhìn nàng ta.
Bà ta chỉ nhìn Tạ Vãn Ninh, cười đến run rẩy.
“Ngươi sinh ra đã là đích nữ. Mẫu thân ngươi là chính thất, có hồi môn, có Lâm gia, có danh phận. Còn ta thì sao? Ta ở trong phủ nhiều năm, sinh con cho Hầu gia, nhưng cả đời vẫn chỉ là một di nương. Con gái ta rõ ràng thông minh, xinh đẹp, tài hoa hơn ngươi, nhưng chỉ vì một chữ thứ, cái gì cũng phải đứng sau ngươi!”
Tạ Vãn Ninh lạnh lùng nhìn bà ta.
“Vậy nên ngươi hại mẫu thân ta?”
Liễu di nương cười khàn.
“Ta hại nàng? Đúng, ta hận nàng. Ta hận nàng sống cao cao tại thượng, hận nàng chết rồi vẫn dùng của hồi môn đè lên đầu mẹ con ta. Nhưng Tạ Vãn Ninh…”
Bà ta bỗng nghiêng đầu nhìn Tạ Thành Chương.
Ánh mắt ấy khiến Tạ Thành Chương sắc mặt đại biến.
“Liễu thị, ngươi câm miệng!”
Liễu di nương lại cười lớn hơn.
“Câm miệng? Hầu gia, đến lúc này rồi, người còn muốn để một mình thiếp thân gánh tội sao?”
Cả thiên điện lặng ngắt.
Tạ Vãn Ninh nhìn Tạ Thành Chương.
Tạ Thành Chương bàn tay giấu trong tay áo siết chặt, gân xanh nổi lên.
Liễu di nương quay lại nhìn nàng, nước mắt và nụ cười hòa vào nhau, trông gần như điên dại.
“Đại tiểu thư tưởng chỉ mình ta muốn phu nhân chết sao?”
Bà ta từng chữ từng chữ nói ra, như kéo một bí mật mục nát nhiều năm từ dưới đất lên.
“Người thật sự mong bà ấy im miệng…”
Bà ta nâng tay, chỉ thẳng về phía Tạ Thành Chương.
“Là phụ thân của cô đó.”