Của Hồi Môn Của Mẫu Thân
Khi Tạ Vãn Ninh trở về Tê Vân viện, trời đã xế trưa.
Ánh nắng mỏng sau cơn mưa rơi nghiêng qua mái hiên cũ, soi lên nền gạch phủ rêu xanh nhạt. Trong sân, mấy chậu hoa đã lâu không ai chăm, cành lá thưa thớt, đất trong chậu khô nứt. Nơi này rõ ràng là viện của đích nữ Tĩnh An Hầu phủ, nhưng nhìn qua còn lạnh lẽo hơn cả phòng hạ nhân trong phủ.
A Ngọc đi phía sau nàng, nhiều lần muốn hỏi gì đó rồi lại nuốt xuống.
Tạ Vãn Ninh không để ý.
Từ lúc rời trà lâu Vân Tụ, trong đầu nàng vẫn hiện lên hình ảnh cây trâm bạc khắc hoa lan trên bàn trà.
“Vật này, bổn vương tìm thấy trong hồ sơ án cũ của mẫu thân nàng.”
Một câu của Tiêu Hành Dạ giống như mũi kim đâm vào lớp sương mù vốn bao phủ cái chết của Lâm Thanh Uyển.
Án cũ.
Mẫu thân.
Hộp gỗ trầm hương.
Tạ Thành Chương.
Những thứ tưởng như rời rạc, giờ bắt đầu nối lại thành một đường dây mơ hồ. Nhưng càng như vậy, Tạ Vãn Ninh càng không thể vội.
Nếu chiếc hộp kia thật sự chứa thứ đủ khiến Tĩnh An Hầu phủ sụp đổ, vậy người giấu nó nhất định đã chuẩn bị nhiều năm. Nàng hiện tại chỉ là một đích nữ vừa thoát khỏi tội danh, trong tay không quyền không thế, bên cạnh chỉ có một Thanh Chi đang bị thương và một A Ngọc còn chưa rõ có thể hoàn toàn tin hay không.
Muốn lật bàn, trước tiên phải cầm được quân cờ của mình.
Mà quân cờ đầu tiên, chính là của hồi môn của Lâm Thanh Uyển.
Vừa bước vào phòng, Thanh Chi đã chống tay muốn ngồi dậy.
“Tiểu thư…”
“Đừng động.”
Tạ Vãn Ninh bước nhanh đến đè vai nàng xuống. Vết sưng trên mặt Thanh Chi đã đỡ hơn một chút, nhưng khóe môi vẫn còn rách. Nàng ấy nhìn thấy Tạ Vãn Ninh bình an trở về, đôi mắt mới dịu xuống.
“Tiểu thư đi lâu như vậy, nô tỳ thật sự lo lắng.”
“Ta không sao.” Tạ Vãn Ninh ngồi xuống bên giường, giọng nhẹ hơn thường ngày. “Thuốc đã uống chưa?”
Thanh Chi gật đầu: “A Ngọc sắc thuốc, nô tỳ đã uống rồi.”
Tạ Vãn Ninh liếc nhìn A Ngọc.
Tiểu nha hoàn lập tức cúi đầu, hơi căng thẳng.
“Làm tốt lắm.” Tạ Vãn Ninh nói.
A Ngọc ngẩn ra, sau đó vội đáp: “Đây là việc nô tỳ nên làm.”
Tạ Vãn Ninh không nói thêm, chỉ lấy danh sách hồi môn trong tay áo ra, đặt lên bàn.
“Chiều nay Tạ gia sẽ mở kho riêng của mẫu thân ta.”
Thanh Chi sửng sốt: “Thật sao?”
“Trước mặt Ninh Vương phủ, phụ thân đã đồng ý. Ông ấy không thể nuốt lời nhanh như vậy.”
Nhắc đến Ninh Vương phủ, Thanh Chi hơi lo: “Tiểu thư, Ninh Vương điện hạ thật sự sẽ giúp chúng ta sao?”
Tạ Vãn Ninh rũ mắt.
Giúp?
Không.
Tiêu Hành Dạ không phải người sẽ vô duyên vô cớ giúp ai. Hắn muốn chiếc hộp gỗ trầm hương, còn nàng muốn manh mối về mẫu thân. Bọn họ hiện tại chỉ là người cùng đi trên một đoạn đường vì có lợi ích giao nhau.
Nhưng như vậy đã đủ.
Tình nghĩa có thể phản bội, lợi ích lại thường thành thật hơn.
“Ninh Vương phủ không cần giúp ta.” Nàng chậm rãi nói, “Chỉ cần họ đứng đó, rất nhiều người trong Tạ gia sẽ không dám giả câm giả điếc.”
Thanh Chi nghe không hiểu hết, nhưng nàng biết tiểu thư đã có tính toán.
Đến giờ Mùi, chính sảnh Tĩnh An Hầu phủ lại náo nhiệt.
Chỉ là lần này không phải xử tội, mà là kiểm kê của hồi môn.
Tin tức truyền ra, hạ nhân trong phủ đều kinh ngạc. Bao nhiêu năm qua, kho riêng của phu nhân quá cố gần như chưa từng được mở. Người trong phủ chỉ biết sau khi Lâm Thanh Uyển qua đời, chìa khóa kho do Liễu di nương tạm thời giữ giúp. Tạ Vãn Ninh khi còn nhỏ không hiểu chuyện, lớn lên lại bị cố ý đè ép, chưa từng có cơ hội hỏi đến.
Nay đại tiểu thư vừa bị vu oan một trận, quay đầu đã đòi kiểm kê của hồi môn của mẹ ruột.
Trong mắt nhiều người, đây chẳng khác nào trực tiếp đánh vào mặt Liễu di nương.
Khi Tạ Vãn Ninh bước vào chính sảnh, Tạ Thành Chương đã ngồi ở chủ vị. Sắc mặt ông ta không tốt, hiển nhiên không vui vì bị ép xử lý chuyện này.
Liễu di nương ngồi bên dưới, mặc áo màu nhạt, vẻ mặt tiều tụy. Dưới mắt còn có quầng xanh mờ, như thể đêm qua vì chuyện trong phủ mà không ngủ.
Tạ Vân Dao cũng có mặt.
Nàng ta mặc váy lụa màu hồng phấn, tóc cài một cây trâm bạch ngọc tinh xảo. Gương mặt vẫn còn chút tái nhợt sau khi rơi xuống nước, nhưng khí sắc đã tốt hơn nhiều so với lúc khóc lóc trong từ đường.
Tạ Vãn Ninh vừa nhìn đã nhận ra.
Cây trâm bạch ngọc kia nằm trong danh sách hồi môn của Lâm Thanh Uyển.
Tên ghi rất rõ: trâm bạch ngọc chạm mẫu đơn, một cây.
Tạ Vân Dao thấy ánh mắt nàng dừng trên tóc mình, đầu ngón tay vô thức sờ lên cây trâm, sau đó vội buông xuống.
Tạ Vãn Ninh thu hồi ánh mắt, không nói gì.
Nói quá sớm sẽ khiến cá kinh động.
Bên cạnh chính sảnh, một nam nhân trung niên mặc áo xanh sẫm đang đứng, dáng vẻ cung kính mà trầm ổn.
Là Từ quản sự của Ninh Vương phủ.
Ông ta thấy Tạ Vãn Ninh bước vào, hơi cúi đầu: “Tạ đại tiểu thư.”
Tạ Vãn Ninh đáp lễ: “Làm phiền Từ quản sự đi một chuyến.”
Tạ Thành Chương thấy cảnh này, sắc mặt càng khó coi.
“Chỉ là kiểm kê chút đồ trong phủ, Ninh Vương phủ cũng phải cho người đến tận nơi sao?”
Từ quản sự mỉm cười: “Hầu gia nói quá lời. Vương gia chỉ lo hôn sự liên quan đến thể diện hai phủ, sính lễ và hồi môn đều nên rõ ràng, tránh sau này sinh lời đồn không hay. Lão nô đến đây chỉ để làm chứng, tuyệt không dám can thiệp gia sự của Hầu phủ.”
Lời nói cung kính, nhưng ý tứ rất rõ.
Ninh Vương phủ đến làm chứng.
Ai muốn động tay động chân, trước hết phải nghĩ xem có giấu nổi đôi mắt của Ninh Vương hay không.
Liễu di nương khẽ cười, giọng mềm mại: “Từ quản sự nói phải. Chuyện hồi môn của phu nhân, thiếp thân những năm qua vẫn luôn thay đại tiểu thư giữ gìn. Chỉ là khi phu nhân mới mất, đại tiểu thư còn nhỏ, trong phủ lại có nhiều việc, khó tránh khỏi có vài món dùng vào chi tiêu chung. Nếu có thiếu sót, cũng là thiếp thân quản gia chưa chu toàn.”
Nói đến đây, mắt bà ta đỏ lên.
“Dù sao thiếp thân xuất thân thấp kém, không so được với phu nhân năm đó. Nếu đại tiểu thư trách, thiếp thân cũng nhận.”
Lại là chiêu này.
Tự hạ thấp thân phận, tự nhận ấm ức, đem chuyện chiếm dụng tài sản biến thành “quản gia khó xử”.
Nếu là nguyên chủ trước kia, e rằng nghe đến đây đã hoảng loạn giải thích rằng mình không trách di nương.
Nhưng Tạ Vãn Ninh chỉ bình tĩnh ngồi xuống.
“Liễu di nương nói quá rồi. Ta chưa xem sổ, chưa mở kho, sao đã trách người được?”
Liễu di nương khựng lại.
Tạ Vãn Ninh nhìn bà ta, giọng nhạt như nước: “Có thiếu hay không, đối chiếu là biết. Nếu thật sự không thiếu, ta còn phải đa tạ di nương nhiều năm thay ta giữ gìn đồ của mẫu thân. Nếu thiếu…”
Nàng dừng một chút.
“Vậy cũng không thể chỉ dựa vào vài giọt nước mắt mà xem như chưa từng xảy ra.”
Nụ cười trên mặt Liễu di nương cứng lại.
Tạ Thành Chương đặt chén trà xuống, lạnh giọng: “Vãn Ninh, Liễu di nương dù sao cũng là trưởng bối của ngươi. Nàng thay ngươi giữ đồ nhiều năm, không có công cũng có lao. Ngươi nói chuyện phải biết chừng mực.”
Tạ Vãn Ninh quay sang nhìn ông ta.
“Phụ thân nói đúng. Vì vậy hôm nay con không tranh cãi bằng miệng, chỉ xem sổ sách.”
Một câu chặn lại tất cả lời trách mắng.
Tạ Thành Chương nghẹn họng.
Từ quản sự đứng bên cạnh, rũ mắt che đi chút ý cười.
Vị Tạ đại tiểu thư này, thật sự không giống người bị cả kinh thành chê cười.
Không lâu sau, ma ma giữ kho mang sổ sách đến.
Đó là một quyển sổ mới hơn nhiều so với danh sách trong tay Tạ Vãn Ninh. Bìa sổ sạch sẽ, chữ viết bên trong ngay ngắn. Liễu di nương nhận lấy, tự tay đưa lên.
“Đây là sổ nhiều năm qua thiếp thân cho người ghi lại. Mời Hầu gia, đại tiểu thư và Từ quản sự xem qua.”
Tạ Vãn Ninh nhận sổ.
Nàng chỉ lật vài trang, ánh mắt đã lạnh đi.
Sổ này làm rất khéo.
Những món quý giá nhất không ghi là mất, mà ghi bằng những lý do cực kỳ đường hoàng.
Bình phong thêu chỉ vàng: chuyển đến chính sảnh dùng trong tiệc Trung Thu năm trước.
Đàn cổ Hạc Âm: tạm đưa cho nhị tiểu thư luyện đàn trong yến tiệc cung đình.
Bộ trâm bạch ngọc: phu nhân quá cố từng nói đồ trang sức trong nhà có thể chia cho tỷ muội dùng chung.
Ngọc như ý khảm vàng: dùng làm lễ tặng cho lão phu nhân dịp thọ yến.
Từng món từng món, đều có lý do.
Không phải mất.
Chỉ là “tạm dùng”.
Không phải chiếm.
Chỉ là “người trong nhà dùng chung”.
Tạ Vãn Ninh suýt bật cười.
Quả nhiên, có thể bò lên vị trí sủng thiếp trong hầu phủ, Liễu di nương không phải người ngu.
Nếu không có danh sách cũ của Lâm Thanh Uyển và ký hiệu riêng bên trong, hôm nay cho dù nàng biết đồ bị chiếm, cũng khó mà nói rõ.
Liễu di nương thấy nàng im lặng, giọng càng mềm: “Đại tiểu thư xem, những món này đều có ghi chép. Không phải thiếp thân cố ý giấu giếm. Chỉ là người trong một nhà, nhiều thứ khó tránh khỏi dùng qua dùng lại.”
Tạ Vân Dao cũng nhẹ giọng tiếp lời: “Tỷ tỷ, nếu có món nào muội từng dùng mà tỷ không vui, muội trả lại là được. Chỉ mong tỷ đừng vì vài món đồ mà tổn thương hòa khí trong nhà.”
“Vài món đồ?”
Tạ Vãn Ninh chậm rãi ngẩng đầu.
Tạ Vân Dao bị ánh mắt nàng nhìn đến hơi cứng lại.
Tạ Vãn Ninh lật danh sách cũ đặt lên bàn.
“Trâm bạch ngọc chạm mẫu đơn, một cây. Năm đó Lâm gia đặc biệt mời thợ ngọc Giang Nam làm cho mẫu thân ta. Trên đuôi trâm có khắc một chữ ‘Uyển’ rất nhỏ.”
Nàng nhìn lên tóc Tạ Vân Dao.
“Nhị muội có muốn tháo xuống xem thử không?”
Không khí trong sảnh lập tức đông lại.
Tạ Vân Dao vô thức đưa tay che lên cây trâm trên đầu.
Sắc mặt nàng ta trắng bệch: “Tỷ tỷ, cây trâm này là di nương tặng muội. Muội không biết…”
“Không biết?” Tạ Vãn Ninh khẽ cười. “Vậy bây giờ muội biết rồi.”
Mắt Tạ Vân Dao lập tức đỏ lên.
Nàng ta quay sang nhìn Liễu di nương, giọng nghẹn ngào: “Di nương, con thật sự không biết đây là đồ của phu nhân…”
Liễu di nương cũng đỏ mắt: “Là thiếp thân hồ đồ. Dao nhi thấy cây trâm đẹp, thiếp thân nghĩ đều là tỷ muội trong nhà, mượn đeo một lần cũng không sao…”
“Mượn?” Tạ Vãn Ninh ngắt lời. “Mượn từ năm nào?”
Liễu di nương nghẹn lại.
Tạ Vãn Ninh lại lật thêm một trang.
“Đàn cổ Hạc Âm. Đây là vật ngoại tổ mẫu ta tặng mẫu thân khi bà xuất giá. Trong danh sách ghi rõ, thân đàn có vết nứt hình trăng khuyết ở mặt sau.”
Nàng nhìn Tạ Vân Dao.
“Tháng trước nhị muội dùng cây đàn này trong yến tiệc của Trường Bình quận chúa, được khen một khúc kinh thành. Không biết cây đàn đó cũng là mượn tạm sao?”
Tạ Vân Dao cắn môi, nước mắt lăn xuống.
“Tỷ tỷ, muội thật sự không biết. Nếu tỷ thích, muội trả lại tỷ là được, vì sao tỷ phải ép muội trước mặt người ngoài như vậy?”
Câu “người ngoài” rõ ràng chỉ Từ quản sự.
Tạ Vãn Ninh nhàn nhạt nói: “Nhị muội hiểu lầm rồi. Ta không ép muội. Ta chỉ đang kiểm kê của hồi môn của mẫu thân ta trước mặt người làm chứng.”
Nàng lật tiếp một trang.
“Bình phong thêu chỉ vàng, bốn tấm. Trong sổ của Liễu di nương ghi chuyển đến chính sảnh dùng trong tiệc Trung Thu, nhưng ta nhớ rõ hiện tại hai tấm đang đặt trong viện của nhị muội.”
Tạ Vân Dao run lên.
“Vòng tay bạch ngọc một đôi. Trong sổ ghi cất ở kho, nhưng ba ngày trước nhị muội đeo một chiếc đi thỉnh an phụ thân.”
Liễu di nương vội nói: “Đại tiểu thư nhớ nhầm rồi…”
“Ta có nhớ nhầm hay không, gọi người đến viện nhị muội xem là biết.”
Tạ Vãn Ninh khép sổ lại.
Tiếng giấy khép không lớn, nhưng khiến Liễu di nương trong lòng run lên.
Tạ Thành Chương sắc mặt xanh mét.
Không phải vì ông ta đau lòng cho Tạ Vãn Ninh.
Mà vì trước mặt người của Ninh Vương phủ, chuyện trong nhà bị bóc ra từng lớp, giống như có người xé thẳng tấm vải che mặt Tĩnh An Hầu phủ.
“Đủ rồi.” Ông ta trầm giọng. “Chỉ là vài món đồ dùng trong nhà. Dao nhi không biết, Liễu di nương quản gia nhiều năm khó tránh khỏi sơ suất. Vãn Ninh, ngươi cần gì phải làm lớn chuyện?”
Tạ Vãn Ninh nhìn ông ta.
Rõ ràng là của hồi môn mẫu thân nàng bị cắt xén.
Rõ ràng là thứ nữ dùng đồ chính thất nhiều năm.
Rõ ràng là di nương lấy đồ của đích nữ để nuôi danh tiếng con mình.
Vậy mà đến miệng phụ thân nàng, vẫn chỉ là “vài món đồ dùng trong nhà”.
Tạ Vãn Ninh bỗng cảm thấy nguyên chủ thật đáng thương.
Nhiều năm như vậy, nàng không phải không biết ấm ức. Chỉ là mỗi lần muốn nói, trước mặt nàng đều là một người cha như thế này.
Một người cha luôn nói: “Đủ rồi.”
Đủ rồi.
Đừng náo nữa.
Đừng làm mất mặt Tạ gia.
Đừng so đo với muội muội.
Đừng khiến phụ thân khó xử.
Tạ Vãn Ninh đặt tay lên danh sách hồi môn.
Giọng nàng rất nhẹ, nhưng trong chính sảnh yên tĩnh, từng chữ đều rõ ràng.
“Phụ thân nói đây là vài món đồ dùng trong nhà, nhưng trong danh sách của mẫu thân, những món này là của hồi môn riêng của chính thất Lâm thị.”
Nàng nhìn Tạ Thành Chương.
“Luật Đại Ninh ghi rõ, của hồi môn của chính thất sau khi qua đời, nếu có nữ nhi ruột thì do nữ nhi ruột kế thừa. Người trong nhà có thể thay giữ, nhưng không thể tự ý phân chia, càng không thể đem cho thứ nữ dùng làm đồ riêng.”
Tạ Thành Chương sắc mặt lập tức khó coi hơn.
Ông ta không ngờ nàng lại dám dùng luật triều đình để ép mình.
Tạ Vãn Ninh không dừng lại.
“Hôm nay Từ quản sự ở đây, đại diện Ninh Vương phủ làm chứng. Nếu con thật sự bước vào hôn ước với Ninh Vương, của hồi môn này sẽ được ghi vào danh sách xuất giá. Đến khi Ninh Vương phủ đối chiếu, phát hiện đồ của chính thất Tạ gia lại nằm trong viện thứ nữ…”
Nàng không nói tiếp.
Nhưng tất cả mọi người đều hiểu.
Đến lúc đó, mất mặt không chỉ là Liễu di nương.
Mà là cả Tĩnh An Hầu phủ.
Từ quản sự đúng lúc lên tiếng: “Hầu gia, đại tiểu thư nói không sai. Hoàng thân kết thân, sính lễ và hồi môn đều phải có sổ đối chiếu. Nếu có món nào mượn dùng, trả lại là được. Nếu có món nào thất lạc, cũng nên ghi rõ nguyên do. Như vậy sau này mới tránh lời ra tiếng vào.”
Tạ Thành Chương nắm chặt tay vịn ghế.
Ông ta biết đây là ép.
Tạ Vãn Ninh ép ông ta.
Ninh Vương phủ cũng ép ông ta.
Nhưng ông ta không thể phản bác.
Nếu hôm nay ông ta nói của hồi môn của Lâm Thanh Uyển không cần trả, ngày mai kinh thành có thể truyền ra Tĩnh An Hầu phủ nuốt của hồi môn chính thất, bạc đãi đích nữ, còn dùng nàng gả cho Ninh Vương để đổi lợi ích.
Mặt mũi Tạ gia sẽ bị giẫm xuống bùn.
“Liễu thị.” Cuối cùng Tạ Thành Chương lạnh giọng gọi.
Liễu di nương run lên: “Hầu gia…”
“Đem những món đã chuyển ra ngoài trả lại kho. Cái gì hỏng, cái gì thiếu, ghi rõ bồi thường.”
Sắc mặt Liễu di nương trắng bệch.
Tạ Vân Dao cũng không còn giữ nổi vẻ yếu đuối bình thường.
Cây trâm trên đầu nàng ta lúc này như một cái tát nóng bỏng, khiến nàng ta ngồi cũng không yên.
“Phụ thân…” Nàng ta nghẹn ngào.
Tạ Thành Chương nhíu mày: “Tháo trâm xuống.”
Tạ Vân Dao như bị tát một cái, nước mắt lập tức rơi xuống.
Nàng ta run rẩy tháo cây trâm bạch ngọc trên tóc xuống. Mái tóc mất điểm tựa hơi rối, vài sợi tóc rơi bên má, càng khiến nàng ta trông đáng thương.
Nếu là trước kia, chỉ cần nàng ta khóc như vậy, Tạ Thành Chương đã mềm lòng.
Nhưng hôm nay có người của Ninh Vương phủ ở đây, ông ta không thể mềm.
Tạ Vân Dao cầm cây trâm trong tay, đi đến trước mặt Tạ Vãn Ninh.
“Tỷ tỷ, là muội không biết. Muội trả lại cho tỷ, tỷ đừng giận muội được không?”
Tạ Vãn Ninh nhìn cây trâm.
Nàng không đưa tay nhận ngay.
“Nhị muội nói sai rồi.”
Tạ Vân Dao ngẩng đầu, đôi mắt đẫm lệ.
Tạ Vãn Ninh bình tĩnh sửa lại: “Không phải trả lại cho ta. Là trả lại cho mẫu thân ta.”
Gương mặt Tạ Vân Dao lập tức trắng toát.
Lời này không lớn, nhưng nhục nhã hơn bất kỳ câu mắng nào.
Bởi vì nó nhắc tất cả mọi người nhớ rõ: thứ nữ đang dùng đồ của chính thất quá cố, còn khóc lóc như thể mình mới là người chịu ấm ức.
Từ quản sự nhìn cây trâm kia, lặng lẽ ghi thêm vài chữ vào sổ nhỏ mang theo.
Liễu di nương thấy vậy, trong lòng càng hoảng.
Kiểm kê kéo dài suốt hơn một canh giờ.
Tạ Vãn Ninh không tranh cãi nhiều. Mỗi khi Liễu di nương đưa ra một lý do, nàng liền đối chiếu danh sách cũ, chỉ ra ký hiệu riêng của Lâm gia hoặc dấu vết đặc biệt trên món đồ.
Có món khắc chữ “Uyển”.
Có món có dấu cửa hàng Lâm gia ở đáy hộp.
Có món trong danh sách ghi rõ chỉ truyền cho nữ nhi ruột.
Từng món từng món, giống như từng lớp vỏ giả tạo bị bóc xuống khỏi người Liễu di nương và Tạ Vân Dao.
Đến cuối cùng, ngay cả Tạ Thành Chương cũng không thể nói thêm.
Kho riêng của Lâm Thanh Uyển được mở ra.
Cánh cửa gỗ nặng nề phủ bụi, ổ khóa lâu ngày không thay, khi mở phát ra một tiếng kẽo kẹt khô khốc.
Tạ Vãn Ninh đứng trước cửa kho, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác rất lạ.
Đây vốn là thứ thuộc về nguyên chủ.
Nhưng suốt nhiều năm, nàng ấy chưa từng bước vào.
Bên trong kho không trống, nhưng cũng không đầy như danh sách ghi lại. Những chiếc rương lớn xếp thành hàng, có cái còn nguyên niêm phong Lâm gia, có cái đã bị mở, bên trong lộn xộn. Một góc kho trống hẳn, dấu bụi trên nền cho thấy từng có đồ vật lớn đặt ở đó, sau đó bị dời đi.
Tạ Vãn Ninh đi từng bước vào trong.
Mùi gỗ cũ và bụi bặm xộc lên.
Nàng mở một chiếc rương.
Bên trong là vải gấm đã cũ, nhưng vẫn còn tốt. Dưới đáy rương có dấu niêm phong Lâm gia.
Nàng lại mở rương khác.
Trang sức thiếu mất vài bộ.
Đồ cổ thiếu mất hai món.
Đàn cổ không ở đây.
Bình phong không ở đây.
Hộp gỗ trầm hương khóa bạc cũng không ở đây.
Liễu di nương đứng phía sau, cố giữ bình tĩnh: “Đại tiểu thư, nhiều năm qua kho ít mở, có vài món để ở nơi khác tránh ẩm mốc cũng là bình thường. Thiếp thân sẽ cho người tìm lại.”
“Tìm lại?”
Tạ Vãn Ninh quay đầu nhìn bà ta.
“Được. Vậy mong di nương tìm cho kỹ. Nhất là hộp gỗ trầm hương khóa bạc.”
Liễu di nương đồng tử khẽ co lại.
Dù chỉ trong khoảnh khắc, nhưng Tạ Vãn Ninh vẫn thấy.
Nàng không nói thêm.
Có đôi khi, phản ứng của con người khi nghe một cái tên còn có giá trị hơn mọi lời khai.
Từ quản sự cũng thấy.
Ông ta cúi đầu ghi một dòng vào sổ.
Sau khi kiểm kê tạm thời kết thúc, Tạ Thành Chương lấy lý do mệt mỏi rời đi trước. Tạ Vân Dao cũng được nha hoàn dìu về viện, dáng vẻ như bị ấm ức lớn.
Liễu di nương ở lại dặn ma ma khóa kho. Khi đi ngang qua Tạ Vãn Ninh, bà ta dừng lại, giọng rất thấp, chỉ đủ hai người nghe thấy.
“Đại tiểu thư hôm nay thật sự khiến thiếp thân mở rộng tầm mắt.”
Tạ Vãn Ninh nhìn bà ta.
Liễu di nương cười nhẹ, mắt vẫn đỏ như vừa khóc.
“Chỉ là có vài thứ, không phải đại tiểu thư muốn lấy là lấy được. Phu nhân đã mất nhiều năm, người chết rồi, giữ vài món đồ bên người cũng chẳng có ích gì.”
Tạ Vãn Ninh đáp: “Di nương nói đúng. Người chết không cần dùng đồ nữa.”
Liễu di nương vừa định cười, đã nghe nàng nói tiếp.
“Nhưng người sống đã cướp đồ của người chết, sớm muộn cũng phải trả giá.”
Nụ cười của Liễu di nương cứng lại.
Tạ Vãn Ninh không nhìn bà ta nữa, xoay người rời đi.
Từ quản sự đi phía sau nàng một đoạn, đến hành lang thì dừng lại.
“Đại tiểu thư.”
Tạ Vãn Ninh quay đầu.
Từ quản sự cúi người, đưa cho nàng một tờ giấy nhỏ.
“Đây là danh sách những món hôm nay lão nô đã ghi lại. Vương gia nói, thứ gì nên là của đại tiểu thư thì không ai có thể dùng một câu ‘người trong nhà’ để nuốt mất.”
Tạ Vãn Ninh nhận lấy.
Trên giấy ghi rất rõ: trâm bạch ngọc, đàn cổ Hạc Âm, bình phong thêu chỉ vàng, vòng tay bạch ngọc, ngọc như ý khảm vàng…
Từng món đều là thứ đã bị Liễu di nương và Tạ Vân Dao động vào.
Tạ Vãn Ninh khẽ gật đầu: “Thay ta đa tạ Vương gia.”
Từ quản sự mỉm cười: “Vương gia còn nói, đại tiểu thư không cần cảm tạ. Đây là giao dịch.”
Tạ Vãn Ninh cũng cười nhạt.
Đúng vậy.
Giao dịch.
Như vậy rất tốt.
Tình cảm quá rẻ, ân nghĩa quá nặng. Giao dịch mới rõ ràng.
Khi Tạ Vãn Ninh trở lại Tê Vân viện, trời đã gần tối.
Thanh Chi vẫn nằm trên giường, nhưng tinh thần đã tốt hơn buổi sáng. Thấy nàng trở về, nàng lập tức hỏi: “Tiểu thư, kho hồi môn…”
“Tạm thời lấy lại được một phần.” Tạ Vãn Ninh ngồi xuống, đặt cây trâm bạch ngọc lên bàn. “Nhưng hộp gỗ không có trong kho.”
Thanh Chi nghe đến “hộp gỗ”, sắc mặt bỗng thay đổi.
Tạ Vãn Ninh chú ý đến phản ứng ấy.
“Ngươi biết gì?”
Thanh Chi cúi đầu, tay nắm chặt mép chăn. Nàng dường như đang cố nhớ lại một chuyện rất xa, giọng hơi run.
“Nô tỳ không chắc… Khi đó nô tỳ còn nhỏ, mới vào viện hầu hạ tiểu thư chưa lâu.”
Tạ Vãn Ninh không thúc giục.
Thanh Chi hít sâu một hơi.
“Năm phu nhân mất, trong phủ rất loạn. Có một đêm, nô tỳ từng đi ngang qua hành lang sau viện của Liễu di nương. Khi ấy trời mưa rất lớn, nô tỳ thấy một ma ma bên cạnh Liễu di nương ôm một chiếc hộp gỗ đi rất vội.”
Tạ Vãn Ninh đặt tay lên danh sách hồi môn.
“Ngươi nhìn rõ là hộp gì không?”
Thanh Chi cắn môi, sắc mặt trắng hơn.
“Lúc đó nô tỳ chỉ thấy chiếc hộp màu sẫm, trên khóa có ánh bạc. Nô tỳ không biết đó là gì, sau này cũng không dám nhắc lại. Nhưng hôm nay nghe tiểu thư nói hộp gỗ trầm hương khóa bạc…”
Nàng ngẩng đầu nhìn Tạ Vãn Ninh, giọng nhỏ đến gần như tan vào gió đêm ngoài cửa.
“Tiểu thư, nô tỳ từng thấy chiếc hộp gỗ trầm hương đó… trong phòng Liễu di nương.”