Hôn Ước Bị Tráo
“Nếu ta thật sự đẩy muội muội xuống nước…”
Tạ Vãn Ninh giơ mảnh vải màu nguyệt bạch lên trước ánh nến chập chờn trong từ đường.
“Vậy mảnh vải áo của Liễu di nương vì sao lại ở trong tay nha hoàn của ta?”
Một câu rơi xuống, cả từ đường lập tức yên đến mức nghe rõ tiếng mưa rơi ngoài hiên.
Liễu di nương đang quỳ dưới đất, nước mắt còn vương nơi khóe mắt. Sắc mặt bà ta thoáng trắng bệch, nhưng chỉ trong chớp mắt đã khôi phục vẻ mềm yếu thường ngày. Bà ta ngẩng đầu nhìn Tạ Vãn Ninh, ánh mắt như bị tổn thương sâu sắc.
“Đại tiểu thư, thiếp thân biết người không thích mẹ con ta, nhưng chuyện này… người không thể chỉ dựa vào một mảnh vải mà nghi ngờ thiếp thân.”
Nói rồi, bà ta đưa tay che ngực, thân hình hơi lảo đảo.
“Thanh Chi là nha hoàn thân cận của người. Nàng ta vì cứu chủ mà nói vài lời hồ đồ, thiếp thân có thể hiểu. Nhưng Dao nhi vừa mới từ dưới hồ được cứu lên, thân thể còn chưa ấm lại. Nếu đại tiểu thư cứ dây dưa như vậy, chẳng phải muốn ép Dao nhi chịu thêm một lần nhục nhã sao?”
Tạ Vân Dao nghe vậy, lập tức ho khẽ hai tiếng.
Gương mặt nàng ta vốn đã trắng, lúc này càng thêm yếu ớt. Nàng ta nắm chặt áo choàng trên người, nước mắt từng giọt lăn xuống, nhưng lại cố tỏ ra hiểu chuyện.
“Di nương, người đừng nói nữa…” Nàng ta nhìn Tạ Vãn Ninh, giọng run run. “Tỷ tỷ, nếu tỷ không muốn nhận, Dao nhi thật sự không ép. Chuyện hôm nay coi như Dao nhi bất cẩn tự ngã xuống nước được không? Tỷ đừng vì muội mà khiến phụ thân khó xử nữa.”
Lời này nghe qua là nhường nhịn.
Nhưng từng chữ đều đang khẳng định Tạ Vãn Ninh có tội, chỉ là Tạ Vân Dao rộng lượng không truy cứu.
Tạ Thành Chương vốn đã dao động vì mảnh vải, nghe Tạ Vân Dao nói xong, sắc mặt lại trầm xuống.
“Vãn Ninh, ngươi còn muốn náo đến mức nào?” Ông ta lạnh giọng nói. “Một mảnh vải rách, có thể chứng minh được gì? Chẳng lẽ chỉ vì Thanh Chi cầm nó trong tay, ngươi liền muốn nói Liễu di nương hại ngươi sao?”
Tạ Vãn Ninh nhìn người cha ruột trên danh nghĩa này.
Trong ký ức của nguyên chủ, nàng từng vô số lần mong phụ thân có thể hỏi mình một câu: “Con có oan không?”
Nhưng chưa từng có.
Lần nào cũng vậy, chỉ cần Tạ Vân Dao rơi nước mắt, Liễu di nương cúi đầu nhận sai thay con, Tạ Thành Chương liền lập tức biến nàng thành kẻ không hiểu chuyện.
Tạ Vãn Ninh khẽ siết mảnh vải trong tay.
Nàng hiểu rất rõ.
Một mảnh vải không đủ để vạch trần Liễu di nương. Lời khai của hạ nhân cũng chưa đủ. Nếu ép quá mạnh lúc này, Tạ Thành Chương vì giữ thể diện sẽ lập tức đè chuyện xuống, thậm chí còn có thể cắn ngược rằng nàng bất hiếu, vu cáo trưởng bối.
Muốn thắng trong nơi này, không thể chỉ dựa vào tức giận.
Nàng phải biết dừng đúng lúc.
Tạ Vãn Ninh chậm rãi cúi đầu, nhìn Thanh Chi vẫn đang quỳ trên nền gạch lạnh.
Nha hoàn ấy bị đánh đến khóe môi rách, nửa bên mặt sưng đỏ, nhưng vẫn cố chống người, không chịu ngất. Trong ánh mắt Thanh Chi có sợ hãi, có đau đớn, nhưng nhiều hơn là lo lắng cho nàng.
Tạ Vãn Ninh quay lại nhìn Tạ Thành Chương.
“Phụ thân nói đúng, chỉ một mảnh vải chưa thể chứng minh Liễu di nương hại con.”
Liễu di nương hơi thở phào.
Tạ Vân Dao cũng buông lỏng đầu ngón tay.
Nhưng ngay sau đó, Tạ Vãn Ninh lại nói tiếp: “Nhưng cũng không thể chứng minh con đẩy nhị muội xuống hồ.”
Sắc mặt Liễu di nương khựng lại.
Tạ Vãn Ninh đặt mảnh vải vào lòng bàn tay, giọng bình tĩnh: “Hạ nhân không ai tận mắt thấy con động thủ. Lời khai lại mâu thuẫn. Thanh Chi bị đánh trước khi nói hết lời. Nay còn có mảnh vải không rõ nguồn gốc xuất hiện. Nếu trong hoàn cảnh như vậy, phụ thân vẫn khăng khăng định tội con, vậy xin phụ thân cho con biết…”
Nàng hơi ngẩng mắt.
“Gia pháp Tạ gia xử người bằng chứng cứ, hay xử người bằng nước mắt?”
Không khí trong từ đường như đông lại.
Tạ Thành Chương nhìn nàng chằm chằm.
Đây thật sự là Tạ Vãn Ninh sao?
Đích nữ trước kia của ông ta, mỗi lần bị mắng đều chỉ biết cúi đầu rơi lệ, sau đó run rẩy nhận sai, dù trong lòng có uất ức cũng không dám nói nhiều một câu.
Nhưng hôm nay, nàng đứng trước bài vị tổ tiên, sắc mặt còn tái nhợt, đầu gối rõ ràng đau đến không vững, vậy mà từng câu nói ra đều đâm trúng điểm không thể phản bác.
Liễu di nương thấy tình thế không ổn, vội cúi đầu nói: “Hầu gia, chuyện này đều do thiếp thân không quản tốt hạ nhân, khiến đại tiểu thư chịu oan. Chi bằng hôm nay phạt mấy hạ nhân trông coi hồ sen, còn đại tiểu thư… nàng cũng đã quỳ lâu như vậy rồi.”
Bà ta nói như đang thay Tạ Vãn Ninh cầu tình.
Nhưng thực chất là muốn nhanh chóng kết thúc.
Tạ Vân Dao lập tức nắm lấy tay Liễu di nương: “Di nương, là Dao nhi không tốt, khiến tỷ tỷ chịu ấm ức.”
Tạ Vãn Ninh lặng lẽ nhìn hai mẹ con kẻ xướng người họa.
Đúng là diễn rất thuần thục.
Một người nhận lỗi thay, một người giả vờ khoan dung. Chỉ cần chuyện này được kết thúc ở đây, hôm sau trong phủ sẽ truyền ra ngoài rằng đại tiểu thư ghen ghét muội muội, nhưng vì nhị tiểu thư lương thiện nên không truy cứu.
Tội danh không ghi trên gia pháp, nhưng sẽ ghim vào miệng người đời.
Tạ Vãn Ninh sao có thể để bọn họ toại nguyện dễ dàng như vậy?
Nàng nhẹ giọng nói: “Nếu Liễu di nương đã nói hôm nay là hạ nhân không quản tốt, vậy xin phụ thân ghi việc này vào sổ gia pháp. Rằng chuyện nhị muội rơi xuống hồ chưa tra rõ, tạm thời không kết luận là lỗi của con.”
Liễu di nương ngẩng phắt đầu.
“Đại tiểu thư…”
Tạ Vãn Ninh không nhìn bà ta, chỉ nhìn Tạ Thành Chương.
“Thứ hai, Thanh Chi vì bảo vệ chủ mà bị đánh đến trọng thương. Trước khi điều tra rõ, không ai được động vào nàng nữa. Con muốn đưa nàng về viện chữa trị.”
Ma ma bên cạnh Liễu di nương lập tức biến sắc: “Hầu gia, Thanh Chi ăn nói bừa bãi, còn chưa…”
“Bừa bãi?” Tạ Vãn Ninh nghiêng mắt nhìn bà ta. “Nếu nàng thật sự bừa bãi, vì sao các ngươi sợ nàng nói tiếp?”
Ma ma kia lập tức câm miệng.
Tạ Thành Chương bị ồn đến đau đầu.
Ông ta nhìn Tạ Vãn Ninh, ánh mắt trầm xuống. Rõ ràng không vui, nhưng cũng biết nếu tiếp tục phạt nàng trong tình huống này, quả thật không hợp lý.
“Được.” Cuối cùng ông ta lạnh giọng nói, “Việc hôm nay tạm thời ghi lại. Đợi Dao nhi khỏe hơn rồi nói tiếp. Thanh Chi đưa về viện của ngươi, nhưng nếu sau này tra ra nàng vu cáo chủ tử, bổn hầu tuyệt không tha.”
“Đa tạ phụ thân.”
Tạ Vãn Ninh cúi người rất nhẹ.
Không phải cung kính, chỉ là đúng lễ.
Thanh Chi nghe vậy, nước mắt lập tức rơi xuống. Nàng được hai tiểu nha hoàn đỡ dậy, nhưng ánh mắt vẫn không rời Tạ Vãn Ninh, như thể đến giờ vẫn chưa tin tiểu thư nhà mình thật sự đã từ miệng hổ giành lại nàng.
Liễu di nương siết khăn tay đến trắng bệch.
Tạ Vân Dao cúi thấp đầu, che đi vẻ lạnh lẽo nơi đáy mắt.
Từ khi nào mà Tạ Vãn Ninh lại biết nói như vậy?
Từ khi nào mà kẻ chỉ biết cúi đầu chịu tội ấy lại dám nhìn thẳng vào phụ thân, còn ép phụ thân phải lui một bước?
Không thể.
Chuyện hôm nay nhất định chỉ là nàng may mắn.
Tạ Vân Dao cắn môi, lại khẽ ho lên: “Phụ thân, con hơi khó chịu…”
Quả nhiên, Tạ Thành Chương lập tức đứng dậy, giọng dịu đi mấy phần: “Mau đưa nhị tiểu thư về nghỉ. Mời đại phu đến xem lại.”
Liễu di nương vội đỡ Tạ Vân Dao: “Dao nhi, con cố thêm chút nữa.”
Mẹ con hai người xoay người chuẩn bị rời đi, nhưng đúng lúc này, bên ngoài từ đường bỗng vang lên tiếng bước chân vội vã.
Quản gia Tạ phủ cúi đầu bước vào, thần sắc có vẻ khó xử.
“Hầu gia.”
Tạ Thành Chương đang bực, lạnh giọng hỏi: “Lại có chuyện gì?”
Quản gia khom người thấp hơn: “Người của Ninh Vương phủ đến rồi ạ.”
Chỉ một câu, sắc mặt tất cả mọi người trong từ đường đều thay đổi.
Ngay cả Tạ Vân Dao đang giả bệnh cũng cứng người trong khoảnh khắc.
Tạ Vãn Ninh im lặng thu hết phản ứng của bọn họ vào mắt.
Ninh Vương phủ?
Trong ký ức hỗn loạn của nguyên chủ, cái tên này như một lớp sương lạnh lặng lẽ phủ xuống.
Ninh Vương Tiêu Hành Dạ.
Hoàng thúc trẻ tuổi của đương kim hoàng đế, quyền thế ngập trời, tính tình lạnh lùng, trong kinh thành không ai dám tùy tiện nhắc đến tên hắn.
Nghe đồn hắn khắc thê.
Ba năm trước, một vị tiểu thư từng được ban hôn với hắn còn chưa kịp qua cửa đã bệnh chết. Năm ngoái, một nhà quyền quý muốn dâng nữ nhi cho hắn, kết quả chưa đầy mười ngày cả nhà bị cuốn vào án tham ô. Từ đó, danh tiếng “khắc thê” của Ninh Vương lan khắp kinh thành.
Mà hôn ước này…
Tạ Vãn Ninh chợt nhớ ra.
Ban đầu, Tĩnh An Hầu phủ muốn đưa Tạ Vân Dao vào Ninh Vương phủ.
Bởi vì Liễu di nương tham sính lễ của Ninh Vương phủ, Tạ Thành Chương lại muốn dựa vào Ninh Vương để nâng địa vị Tạ gia. Nhưng sau khi tin đồn Ninh Vương khắc thê càng lúc càng nặng, Liễu di nương liền không muốn để con gái ruột mạo hiểm.
Vì vậy, họ nghĩ đến Tạ Vãn Ninh.
Đích nữ chính thất.
Danh phận đủ cao, lại không được sủng ái.
Đẩy nàng đi, vừa hợp lễ, vừa không đau lòng.
Hay thật.
Tạ Vãn Ninh vừa thoát khỏi một cái bẫy vu oan, đã phát hiện mình còn đang đứng trước một cái hố khác lớn hơn.
Tạ Thành Chương rõ ràng cũng nghĩ đến chuyện này. Ông ta ho nhẹ một tiếng, chỉnh lại tay áo: “Người của Ninh Vương phủ đến làm gì?”
Quản gia đáp: “Là Từ quản sự bên Ninh Vương phủ. Ông ấy nói… muốn hỏi rõ chuyện hôn ước. Trong kinh có lời truyền rằng Tạ gia muốn đổi người, Ninh Vương phủ không muốn nghe lời đồn bên ngoài, nên đặc biệt đến hỏi Hầu gia một câu.”
Liễu di nương sắc mặt trắng hơn lúc nãy.
Tạ Vân Dao siết tay áo Liễu di nương, mắt đỏ lên: “Phụ thân…”
Tạ Thành Chương lập tức nhìn nàng ta, trong mắt thoáng qua vẻ thương tiếc.
Tạ Vãn Ninh thấy rất rõ.
Ánh mắt ấy, nguyên chủ cả đời mong chờ, nhưng chưa từng nhận được.
Tạ Thành Chương trầm mặc một lát, sau đó nói: “Ra chính sảnh.”
Ông ta quay đầu nhìn Tạ Vãn Ninh, giọng đã lạnh trở lại: “Ngươi cũng đi.”
Tạ Vãn Ninh khẽ đáp: “Vâng.”
Thanh Chi lo lắng kéo tay áo nàng: “Tiểu thư…”
Tạ Vãn Ninh nhìn nàng, giọng thấp xuống: “Về viện trước. Để người tin được mời đại phu. Đừng ăn uống gì người khác đưa.”
Thanh Chi ngẩn ra, sau đó lập tức gật đầu.
Nàng hiểu.
Sau chuyện mảnh vải, Liễu di nương nhất định sẽ không để nàng sống yên ổn.
Tạ Vãn Ninh theo mọi người rời khỏi từ đường.
Mưa ngoài hiên vẫn chưa dứt. Gió lạnh thổi qua, làm ống tay áo nàng hơi lay động. Đầu gối mỗi bước đều đau, nhưng nàng không để ai đỡ.
Nàng biết, kể từ thời khắc nàng đứng lên trong từ đường, nàng đã không còn đường lui.
Chính sảnh Tĩnh An Hầu phủ đèn đuốc sáng rực.
Từ quản sự của Ninh Vương phủ đã ngồi chờ bên trong. Ông ta mặc áo xanh sẫm, dáng vẻ cung kính nhưng không hèn mọn. Thấy Tạ Thành Chương bước vào, ông ta đứng dậy hành lễ.
“Hầu gia.”
Tạ Thành Chương miễn cưỡng cười: “Từ quản sự đêm khuya đến phủ, chắc là Ninh Vương có chuyện quan trọng?”
Từ quản sự nhìn lướt qua đám người phía sau ông ta.
Ánh mắt dừng trên người Tạ Vãn Ninh lâu hơn một chút.
Dù nàng vừa bị phạt quỳ, sắc mặt còn tái, váy áo cũng không tính là chỉnh tề, nhưng đứng giữa đám người lại có vẻ quá mức yên tĩnh.
Không giống người vừa gây ra đại họa.
Cũng không giống lời đồn đích nữ Tạ gia ngu muội, ghen ghét thành tính.
Từ quản sự thu hồi ánh mắt, chậm rãi nói: “Vương gia nghe nói gần đây Tạ phủ có ý điều chỉnh người trong hôn ước, nên sai lão nô đến hỏi một câu. Rốt cuộc người Tạ phủ muốn đưa vào Ninh Vương phủ là nhị tiểu thư, hay là…”
Ông ta dừng lại, ánh mắt rơi xuống Tạ Vãn Ninh.
“Đại tiểu thư?”
Tạ Vân Dao run lên, lập tức cúi đầu ho nhẹ.
Liễu di nương vội nói: “Từ quản sự hiểu lầm rồi. Chuyện hôn ước là đại sự, sao có thể tùy tiện điều chỉnh? Chỉ là gần đây Dao nhi thân thể không tốt, Hầu gia thương nữ nhi, nên mới…”
“Liễu di nương.” Từ quản sự ngắt lời, giọng không nặng nhưng đủ khiến bà ta cứng lại. “Lão nô đang hỏi Hầu gia.”
Liễu di nương sắc mặt đỏ lên, vội cúi đầu: “Là thiếp thân lắm lời.”
Tạ Vãn Ninh nhìn cảnh này, đáy mắt thoáng qua ý lạnh.
Ở Tạ gia, Liễu di nương có thể dùng nước mắt khiến Tạ Thành Chương mềm lòng. Nhưng trước mặt Ninh Vương phủ, thân phận di nương của bà ta không đủ để chen miệng.
Thì ra quyền thế cũng là một loại dao.
Chỉ xem nó đang nằm trong tay ai.
Tạ Thành Chương ho nhẹ: “Chuyện này… đúng là bổn hầu có cân nhắc. Vãn Ninh là đích nữ trong phủ, luận thân phận, nàng càng xứng với Ninh Vương hơn.”
Mấy chữ “càng xứng” nói ra thật đường hoàng.
Nếu không có ký ức nguyên chủ, có lẽ Tạ Vãn Ninh cũng suýt tin.
Rõ ràng là muốn đẩy nàng vào hố lửa, nhưng qua miệng phụ thân nàng, lại biến thành vinh dự dành cho đích nữ.
Từ quản sự mỉm cười nhạt: “Vậy ý của đại tiểu thư thế nào?”
Tạ Thành Chương nhíu mày.
Dường như ông ta không nghĩ một quản sự Ninh Vương phủ lại hỏi ý Tạ Vãn Ninh.
Trong mắt ông ta, hôn sự nữ nhi vốn do phụ mẫu quyết định. Tạ Vãn Ninh chỉ cần nghe lệnh.
Liễu di nương cũng lập tức nhìn về phía Tạ Vãn Ninh, ánh mắt ẩn ý cảnh cáo.
Tạ Vân Dao thì cúi đầu, vẻ mặt yếu đuối, nhưng đầu ngón tay gần như bấm vào lòng bàn tay.
Tạ Vãn Ninh bỗng muốn cười.
Bọn họ vừa muốn nàng gả, vừa sợ nàng mở miệng.
Nàng bước lên nửa bước, hành lễ với Từ quản sự.
“Nếu phụ thân nói ta là đích nữ, thân phận thích hợp hơn nhị muội, vậy ta tự nhiên không dám làm mất mặt Tạ gia.”
Tạ Thành Chương hơi thả lỏng.
Liễu di nương cũng ngẩn ra.
Tạ Vân Dao lập tức ngẩng đầu, trong mắt thoáng qua vui mừng không kịp che giấu.
Nhưng ngay sau đó, Tạ Vãn Ninh lại nói tiếp: “Chỉ là nếu ta lấy thân phận đích nữ vào Ninh Vương phủ, của hồi môn của mẫu thân ta năm xưa có phải cũng nên giao đủ cho ta không?”
Không khí trong chính sảnh đột nhiên cứng lại.
Nụ cười trên mặt Liễu di nương suýt nữa không giữ nổi.
Tạ Thành Chương lạnh mặt: “Đêm khuya thế này, ngươi nhắc của hồi môn làm gì?”
Tạ Vãn Ninh bình tĩnh đáp: “Phụ thân, con không phải đang tính toán với người nhà. Chỉ là Ninh Vương phủ là hoàng thân, hôn sự này nếu đã liên quan đến thể diện hai phủ, của hồi môn đích nữ tất nhiên không thể sơ suất. Nếu truyền ra ngoài rằng đích nữ Tĩnh An Hầu phủ xuất giá mà ngay cả của hồi môn chính thất để lại cũng không đủ, người ngoài sẽ nghĩ Tạ gia bạc đãi đích nữ, hay nghĩ con không xứng với hôn sự này?”
Lại là thể diện.
Tạ Thành Chương nghẹn lại.
Từ quản sự nâng chén trà, che đi ý cười rất nhạt nơi khóe môi.
Vị đại tiểu thư này thú vị hơn lời đồn nhiều.
Liễu di nương vội nói: “Đại tiểu thư nói quá lời rồi. Của hồi môn của phu nhân năm đó vẫn được cất giữ cẩn thận, chỉ là nhiều năm qua trong phủ…”
“Di nương.” Tạ Vãn Ninh quay sang nhìn bà ta. “Ta đang hỏi phụ thân. Người chỉ là di nương, có thể thay chính thất quá cố quản của hồi môn, chẳng lẽ còn có thể thay phụ thân quyết định của hồi môn đích nữ sao?”
Sắc mặt Liễu di nương lập tức trắng xanh đan xen.
Từ quản sự rũ mắt uống trà.
Tạ Vân Dao thì đỏ mắt: “Tỷ tỷ, di nương chỉ là quan tâm tỷ…”
“Quan tâm?” Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta. “Vậy nhị muội có muốn thay ta kiểm tra luôn xem trong những năm qua, đồ cưới của mẫu thân ta có thiếu món nào không?”
Tạ Vân Dao lập tức im bặt.
Tạ Thành Chương không thể để quản sự Ninh Vương phủ tiếp tục xem trò cười, đành lạnh giọng nói: “Việc của hồi môn ngày mai sẽ cho người lấy danh sách ra đối chiếu. Không cần làm ầm trong đêm.”
Tạ Vãn Ninh cúi đầu: “Vâng. Vậy xin phụ thân cho con giữ một bản danh sách cũ của mẫu thân để chuẩn bị.”
Tạ Thành Chương nhíu mày, nhưng trước mặt Từ quản sự, cuối cùng vẫn phất tay: “Cho nàng.”
Liễu di nương muốn nói lại thôi.
Móng tay bà ta gần như cắm vào khăn tay.
Từ quản sự đứng dậy: “Nếu Hầu gia đã có quyết định, lão nô sẽ về bẩm lại Vương gia. Chỉ là Vương gia có một lời.”
Tạ Thành Chương vội hỏi: “Ninh Vương có gì dặn dò?”
Từ quản sự chậm rãi nói: “Vương gia nói, Ninh Vương phủ không nhận một quân cờ bị ép đến. Hôn ước nếu muốn tiếp tục, người bước vào cửa Ninh Vương phủ phải tự mình gật đầu.”
Nói xong, ông ta nhìn Tạ Vãn Ninh một cái, rồi cáo từ rời đi.
Câu này khiến cả sảnh lặng đi rất lâu.
Tạ Vãn Ninh rũ mắt.
Ninh Vương Tiêu Hành Dạ.
Người này dường như không giống lời đồn chỉ biết lạnh lùng giết chóc.
Ít nhất, hắn biết hỏi người bị đẩy vào hôn ước có tự nguyện hay không.
Sau khi Từ quản sự rời đi, Tạ Thành Chương cũng không còn kiên nhẫn xử lý tiếp. Ông ta sai người lấy danh sách hồi môn cũ đưa cho Tạ Vãn Ninh, rồi phất tay cho mọi người lui xuống.
Liễu di nương trước khi đi còn nhìn nàng một cái.
Ánh mắt đó không còn là nhu thuận yếu đuối nữa, mà lạnh như rắn độc lướt qua cỏ ẩm.
Tạ Vãn Ninh không né tránh.
Nàng biết, kể từ đêm nay, Liễu di nương sẽ thật sự xem nàng là cái gai trong mắt.
Nhưng vậy thì sao?
Tạ Vãn Ninh trở về viện cũ của mình.
Viện của nàng tên là Tê Vân viện, nhưng thực ra hoang vắng đến đáng thương. Đèn dưới hiên lâu ngày không ai thay, trong phòng chỉ có vài món đồ cũ. So với viện của Tạ Vân Dao, nơi này không giống viện của đích nữ, mà giống một góc bị Tạ gia lãng quên.
Thanh Chi đã được đặt nằm trên giường nhỏ, đại phu đang bôi thuốc cho nàng. Thấy Tạ Vãn Ninh trở về, nàng lập tức muốn ngồi dậy.
“Đừng động.” Tạ Vãn Ninh bước đến đè vai nàng xuống. “Dưỡng thương trước.”
Thanh Chi đỏ mắt: “Tiểu thư, người không sao chứ?”
Tạ Vãn Ninh nhìn nha hoàn ngốc nghếch này, giọng dịu đi: “Ta không sao. Sau này, người có sao sẽ là bọn họ.”
Thanh Chi ngẩn ra.
Không biết vì sao, nghe câu ấy, nàng bỗng thấy sống mũi cay cay.
Tiểu thư thật sự khác rồi.
Nhưng sự khác biệt này khiến người ta an tâm.
Sau khi đại phu rời đi, Tạ Vãn Ninh ngồi bên bàn, mở danh sách hồi môn cũ mà người trong phủ vừa đưa đến.
Giấy đã ố vàng, góc giấy có dấu ấn của Lâm gia năm xưa. Lâm Thanh Uyển xuất thân từ thương hộ lớn ở Giang Nam, của hồi môn vô cùng phong phú. Vàng bạc, ruộng đất, cửa hàng, trang sức, đồ cổ, từng món đều được ghi rõ ràng.
Tạ Vãn Ninh càng xem, ánh mắt càng lạnh.
Nhiều món trong danh sách, nàng từng thấy trong ký ức nguyên chủ.
Nhưng không phải trong viện của nàng.
Mà là trên người Tạ Vân Dao.
Trâm phượng khảm ngọc.
Vòng tay bạch ngọc.
Bình phong thêu chỉ vàng.
Thậm chí có cả một cây đàn cổ mà Tạ Vân Dao từng dùng trong yến tiệc để được khen tài hoa.
Thì ra bao nhiêu năm nay, thứ nữ dùng đồ của chính thất để xây nên danh tiếng thanh quý.
Còn đích nữ thật thì mặc áo cũ, ăn đồ lạnh, sống như người ăn nhờ ở đậu trong chính nhà mình.
Tạ Vãn Ninh lật từng trang.
Đến trang cuối cùng, đầu ngón tay nàng bỗng dừng lại.
Dưới ánh đèn dầu mờ nhạt, có một dòng chữ được ghi rất nhỏ nhưng nét mực lại đặc biệt cẩn thận:
“Hộp gỗ trầm hương khóa bạc — di vật phu nhân để lại riêng cho đại tiểu thư.”
Bên cạnh dòng chữ ấy có một vết gạch bằng mực cũ.
Không ghi đã chuyển đi đâu.
Không ghi ai đang giữ.
Chỉ có một nét gạch ngang lạnh lẽo, như thể muốn xóa sạch món đồ này khỏi danh sách.
Tạ Vãn Ninh nhìn chằm chằm vào dòng chữ ấy rất lâu.
Trong ký ức nguyên chủ, nàng chưa từng thấy chiếc hộp này.
Thậm chí cũng chưa từng nghe ai nhắc đến.
Nếu chỉ là đồ trang sức bình thường, Liễu di nương không cần sợ như vậy. Nếu chỉ là di vật, Tạ Thành Chương cũng không cần né tránh ánh mắt nàng khi nàng nhắc đến hồi môn.
Vậy bên trong chiếc hộp kia rốt cuộc có gì?
Thanh Chi nằm trên giường, thấy sắc mặt nàng thay đổi, khẽ hỏi: “Tiểu thư, làm sao vậy?”
Tạ Vãn Ninh chậm rãi khép danh sách lại.
Ngoài cửa sổ, mưa đã ngừng, nhưng gió đêm vẫn lạnh.
Nàng nhìn vết mực cũ trên trang giấy, ánh mắt dần trầm xuống.
“Thanh Chi.”
“Có nô tỳ.”
“Ngày mai bắt đầu, chúng ta không chỉ đòi của hồi môn.”
Nàng đặt tay lên danh sách, từng chữ nhẹ đến gần như không nghe thấy, nhưng lại lạnh đến thấu xương.
“Chúng ta phải tìm ra chiếc hộp gỗ trầm hương đó.”
Bởi vì nàng có dự cảm.
Thứ bọn họ muốn giấu không chỉ là một món di vật của mẫu thân.
Mà là bí mật đủ để khiến cả Tĩnh An Hầu phủ sụp đổ.