Đích Nữ Đoạt Vị
Đích Nữ Đoạt Vị · 📖

Ta Không Cần Hôn Ước Cũ Nữa

Chương 5 chương 🔄 Đang ra

Sau khi Thanh Chi nói ra câu ấy, trong phòng bỗng yên tĩnh rất lâu.

“Tiểu thư, nô tỳ từng thấy chiếc hộp gỗ trầm hương đó… trong phòng Liễu di nương.”

Gió đêm luồn qua khe cửa, thổi ngọn đèn trên bàn lay động. Ánh sáng chập chờn rơi xuống gương mặt Tạ Vãn Ninh, khiến đôi mắt nàng càng thêm sâu.

Thanh Chi nói xong liền cúi đầu, tay vô thức siết lấy mép chăn.

“Nô tỳ khi ấy còn nhỏ, không dám chắc mình có nhìn lầm hay không. Nhưng chiếc hộp kia màu sẫm, khóa bạc, hình dáng rất giống với thứ tiểu thư nói hôm nay.”

Tạ Vãn Ninh không lập tức đáp.

Nàng đặt danh sách hồi môn xuống bàn, đầu ngón tay khẽ gõ lên dòng chữ “hộp gỗ trầm hương khóa bạc”.

Hộp từng xuất hiện trong phòng Liễu di nương.

Ma ma bên cạnh Liễu di nương từng ôm nó trong đêm mưa năm mẫu thân qua đời.

Liễu di nương hôm nay khi nghe nhắc đến hộp liền biến sắc.

Tất cả manh mối đều đang chỉ về cùng một hướng.

Nhưng càng như vậy, nàng càng không thể nóng vội.

Nếu bây giờ nàng xông thẳng vào viện Liễu di nương đòi lục soát, Tạ Thành Chương nhất định sẽ mắng nàng bất hiếu, vu oan trưởng bối. Liễu di nương chỉ cần rơi vài giọt nước mắt, Tạ Vân Dao chỉ cần ngất một lần, nàng lập tức từ người đòi công đạo biến thành đích nữ ngang ngược không biết phép tắc.

Muốn đánh rắn, phải đánh vào bảy tấc.

Mà muốn tìm bảy tấc của Liễu di nương, trước hết phải khiến bà ta loạn.

“Việc này tạm thời đừng nói với ai.” Tạ Vãn Ninh nói.

Thanh Chi gật đầu: “Nô tỳ biết.”

“Từ ngày mai, mọi đồ ăn thuốc uống đưa vào viện đều phải kiểm tra kỹ. Ngươi chưa khỏi hẳn, không được rời khỏi Tê Vân viện một mình.”

Thanh Chi hơi căng thẳng: “Tiểu thư sợ Liễu di nương…”

“Không phải sợ.” Tạ Vãn Ninh khẽ cụp mắt. “Là chắc chắn bà ta sẽ ra tay.”

Nàng vừa khiến Liễu di nương mất mặt trước Từ quản sự, vừa ép Tạ Vân Dao trả trâm bạch ngọc. Người như Liễu di nương chịu nhịn nhiều năm, tuyệt đối không phải loại bị đánh một cái liền ngoan ngoãn lui về khóc.

Bà ta sẽ phản kích.

Chỉ là không biết sẽ dùng cách nào.

Sáng hôm sau, đáp án đã đến rất nhanh.

Một tấm thiệp mời từ Trường Bình quận chúa phủ được đưa đến Tĩnh An Hầu phủ. Trên thiệp mời là buổi thưởng hoa ở biệt viện phía tây thành, mời các tiểu thư thế gia trong kinh đến ngắm mẫu đơn mới nở.

Tạ Vân Dao cũng được mời.

Tạ Vãn Ninh nhìn tấm thiệp trong tay, khóe môi khẽ cong.

“Thật đúng lúc.”

A Ngọc đứng bên cạnh nhỏ giọng nói: “Tiểu thư, nghe nói nhị tiểu thư sáng nay đã chuẩn bị xe ngựa. Liễu di nương còn sai người chọn váy áo rất lâu.”

Tạ Vãn Ninh đặt thiệp xuống.

Tạ Vân Dao vừa bị ép trả trâm hôm qua, hôm nay đã vội đến buổi thưởng hoa của các tiểu thư thế gia.

Không cần nghĩ cũng biết nàng ta muốn làm gì.

Khi không thể thắng trong chính sảnh, nàng ta liền muốn dùng dư luận ngoài phủ.

Dùng vài giọt nước mắt, vài câu nói mập mờ, biến Tạ Vãn Ninh từ người đòi lại của hồi môn thành kẻ đích tỷ độc ác, tính toán từng món đồ với muội muội.

Chiêu cũ.

Nhưng hữu dụng.

Bởi vì thế gian này thường thương người khóc trước, không hỏi người im lặng đã chịu bao nhiêu oan.

“Chuẩn bị xe.” Tạ Vãn Ninh nói.

A Ngọc hơi sửng sốt: “Tiểu thư cũng đi sao?”

“Tạ Vân Dao đã dựng sân khấu cho ta rồi.” Tạ Vãn Ninh chậm rãi đứng dậy. “Ta không đi, chẳng phải phụ lòng nàng ấy?”

Biệt viện phía tây thành của Trường Bình quận chúa nổi tiếng vì vườn mẫu đơn. Đương mùa hoa nở, từng khóm từng khóm chen nhau khoe sắc, hương thơm nhàn nhạt lan trong gió, váy áo của các tiểu thư thế gia đi giữa hoa càng thêm rực rỡ.

Khi Tạ Vãn Ninh đến, trong đình bên hồ đã tụ tập không ít người.

Tạ Vân Dao ngồi giữa đám tiểu thư, mặc váy màu hồng nhạt, dáng vẻ yếu ớt. Trên đầu nàng ta hôm nay không cài trâm bạch ngọc nữa, chỉ dùng một cây trâm bạc đơn giản. Nhìn qua giống như cố ý ăn mặc mộc mạc, càng khiến người ta thương tiếc.

Một tiểu thư áo vàng bên cạnh nàng ta đang nhỏ giọng nói: “Vân Dao, sao hôm nay muội gầy đi nhiều vậy? Có phải trong phủ xảy ra chuyện gì không?”

Tạ Vân Dao cúi đầu, nắm chặt khăn tay.

“Không có gì. Chỉ là gần đây tỷ tỷ muốn kiểm kê của hồi môn của phu nhân quá cố, trong phủ hơi bận rộn.”

Nàng ta nói rất nhẹ, nhưng đủ để mọi người nghe thấy.

Một người khác lập tức nhíu mày: “Kiểm kê của hồi môn? Nhưng Lâm phu nhân đã mất nhiều năm rồi mà.”

Tạ Vân Dao vội nói: “Tỷ tỷ là đích nữ, muốn xem lại đồ của mẫu thân cũng là chuyện nên làm. Chỉ là…”

Nàng ta dừng lại đúng lúc, mắt hơi đỏ.

Câu “chỉ là” ấy còn sắc hơn một câu cáo trạng trực tiếp.

Quả nhiên, tiểu thư áo vàng lập tức hỏi: “Chỉ là gì?”

Tạ Vân Dao lắc đầu: “Không có gì. Tỷ tỷ chỉ là… có lẽ hiểu lầm di nương và ta. Có vài món đồ năm xưa phu nhân để lại, di nương thấy để trong kho lâu dễ hỏng nên mới tạm thời lấy ra dùng. Tỷ tỷ không vui cũng phải.”

“Dùng?” Một cô nương mặc váy xanh kinh ngạc. “Chẳng lẽ chỉ vì dùng vài món đồ mà nàng ấy làm khó muội?”

Tạ Vân Dao cười gượng: “Tỷ tỷ không làm khó ta. Là ta không tốt, không biết những thứ ấy đều là của phu nhân. Hôm qua tỷ tỷ bảo ta trả lại, ta đã trả rồi.”

Nói xong, nàng ta khẽ đưa tay chạm lên búi tóc trống trải, như vô thức tiếc nuối cây trâm đã mất.

Mấy tiểu thư lập tức nhìn nhau.

“Đích tỷ như vậy cũng quá tính toán rồi.”

“Dù là của hồi môn của mẫu thân nàng ấy, Vân Dao cũng là muội muội trong nhà, dùng một chút thì sao?”

“Đúng vậy. Lại còn ép muội muội trả trước mặt người ngoài, chẳng phải làm nhục người ta sao?”

Tạ Vân Dao cúi đầu: “Các tỷ tỷ đừng nói vậy. Tỷ tỷ từ nhỏ đã mất mẹ, tính tình khó tránh khỏi nhạy cảm. Ta chịu chút ấm ức cũng không sao.”

Đúng lúc ấy, một giọng nói bình tĩnh vang lên ngoài đình.

“Nhị muội thật hiểu chuyện.”

Tạ Vân Dao cứng người.

Mọi người đồng loạt quay đầu.

Tạ Vãn Ninh đứng ở lối vào đình, váy xanh nhạt, tóc cài trâm gỗ, dung nhan không trang điểm quá nhiều nhưng khí chất lại sạch lạnh như cành trúc sau mưa. Nàng không biết đã đến từ lúc nào, cũng không biết đã nghe được bao nhiêu.

Tạ Vân Dao thoáng hoảng, nhưng rất nhanh đứng dậy, vẻ mặt bất an.

“Tỷ tỷ, sao tỷ lại đến?”

“Nhị muội nói chuyện của ta náo nhiệt như vậy, ta không đến nghe, chẳng phải rất thất lễ?”

Mặt Tạ Vân Dao lập tức trắng đi.

Tiểu thư áo vàng lúc nãy nhíu mày: “Tạ đại tiểu thư, Vân Dao chỉ là thuận miệng nhắc vài câu, tỷ cần gì phải hùng hổ dọa người như vậy?”

Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta: “Vị tiểu thư này là?”

Người kia nâng cằm: “Ta là Lý Uyển Nhu, đích nữ Lại bộ thị lang phủ.”

Tạ Vãn Ninh gật đầu: “Thì ra là Lý tiểu thư. Lý tiểu thư nói ta hùng hổ dọa người, vậy xin hỏi, ta vừa mắng nhị muội, đánh nhị muội, hay là ép nàng quỳ xuống?”

Lý Uyển Nhu nghẹn lại: “Tỷ… tỷ nói chuyện khiến người ta khó chịu.”

“Thì ra nói thật cũng khiến người ta khó chịu.”

Tạ Vân Dao vội kéo tay áo Lý Uyển Nhu: “Lý tỷ tỷ, đừng nói nữa. Là ta không nên nhắc chuyện trong nhà.”

“Không.” Tạ Vãn Ninh nhìn nàng ta. “Muội đã nhắc rồi, vậy không bằng nói cho rõ.”

Nàng bước vào đình.

Mấy tiểu thư vốn muốn ngăn, nhưng không hiểu sao khi nhìn vào mắt nàng, lại vô thức lùi nửa bước.

Tạ Vãn Ninh đứng trước mặt Tạ Vân Dao.

“Nhị muội vừa nói, di nương lấy đồ của mẫu thân ta ra dùng vì sợ để trong kho lâu dễ hỏng?”

Tạ Vân Dao cắn môi: “Ta… ta chỉ nghe di nương nói vậy.”

“Vậy trâm bạch ngọc chạm mẫu đơn, đàn cổ Hạc Âm, bình phong thêu chỉ vàng, vòng tay bạch ngọc, tất cả đều là sợ hỏng nên đưa vào viện muội?”

Tạ Vân Dao sắc mặt càng trắng.

Tạ Vãn Ninh tiếp tục: “Một món là sợ hỏng, hai món là trùng hợp. Vậy bốn món, năm món, mười món thì gọi là gì?”

Trong đình yên tĩnh.

Tạ Vân Dao nước mắt lập tức rơi xuống: “Tỷ tỷ, ta thật sự không biết…”

“Tốt. Muội không biết.” Tạ Vãn Ninh gật đầu rất dễ nói chuyện. “Vậy sau khi biết rồi, muội có thấy mình nên xin lỗi mẫu thân ta không?”

Tạ Vân Dao ngẩng phắt đầu.

Bắt nàng xin lỗi một người chết?

Trước mặt nhiều tiểu thư thế gia như vậy?

Nàng ta run giọng: “Tỷ tỷ, người đã mất nhiều năm, tỷ cần gì…”

“Người đã mất nhiều năm, nên đồ của bà có thể tùy tiện bị thứ nữ dùng sao?”

Tạ Vãn Ninh ngắt lời nàng ta.

Giọng nàng không cao, nhưng từng chữ như rơi xuống mặt hồ tĩnh lặng, khiến gợn sóng lan rộng.

“Lâm Thanh Uyển là chính thất Tĩnh An Hầu phủ, là mẫu thân ruột của ta. Của hồi môn của bà theo luật Đại Ninh thuộc về nữ nhi ruột kế thừa. Di nương thay giữ, không phải thay chia. Nhị muội dùng đồ của mẫu thân ta nhiều năm, ta không hỏi đến thì là ta ngu. Nay ta đòi lại, lại thành ta độc ác sao?”

Một tiểu thư khác khẽ động môi, nhưng không nói được gì.

Tạ Vãn Ninh nhìn quanh một vòng.

“Ta chỉ hỏi một câu. Một thứ nữ dùng đồ cưới của mẹ đích tỷ, lại khóc vì bị đòi lại. Đây là đáng thương, hay là không biết liêm sỉ?”

Cả đình lập tức im phăng phắc.

Mặt Tạ Vân Dao trắng bệch như giấy.

Lý Uyển Nhu cũng không còn khí thế lúc nãy.

Bởi vì câu này quá nặng, nhưng lại không sai.

Nếu đổi thành phủ của các nàng, một thứ nữ dùng của hồi môn của chính thất quá cố để xây danh tiếng, còn khóc lóc trước mặt người ngoài, e rằng cũng không ai dám nói là đúng.

Tạ Vân Dao nước mắt rơi càng dữ.

“Tỷ tỷ, muội biết tỷ ghét muội…”

“Ta không ghét muội.” Tạ Vãn Ninh bình tĩnh nói. “Ta chỉ ghét người cướp đồ của ta, dùng đồ của ta, rồi còn muốn ta mang ơn vì các người chịu trả lại.”

Tạ Vân Dao nghẹn đến không nói được.

Đúng lúc bầu không khí căng đến cực điểm, ngoài đình bỗng truyền đến tiếng bước chân.

Một giọng nam quen thuộc trong ký ức nguyên chủ vang lên.

“Vãn Ninh, nàng thay đổi thật rồi.”

Tạ Vãn Ninh nghiêng đầu.

Một nam tử mặc áo trắng bước đến từ lối đá cạnh hồ. Dung mạo tuấn tú, khí chất ôn hòa, đúng kiểu công tử thế gia dễ khiến thiếu nữ động lòng.

Lục Hoài Cẩn.

Vị hôn phu cũ của Tạ Vãn Ninh.

Trong ký ức nguyên chủ, người này từng là ánh sáng hiếm hoi giữa những năm tháng lạnh lẽo của nàng. Nàng từng tin chỉ cần mình gả vào Lục gia, có lẽ sẽ thoát khỏi Tạ phủ.

Nhưng ánh sáng ấy, từ lâu đã nghiêng về phía Tạ Vân Dao.

Lục Hoài Cẩn đi đến trước đình, nhìn Tạ Vân Dao đang khóc đến run rẩy, đáy mắt thoáng qua thương xót.

Sau đó hắn nhìn Tạ Vãn Ninh.

“Trước kia nàng tuy ít nói, nhưng vẫn biết khoan dung. Bây giờ chỉ vì vài món đồ mà ép Dao nhi trước mặt mọi người, nàng không thấy mình quá đáng sao?”

Tạ Vãn Ninh nhìn hắn.

Nguyên chủ trong lòng khẽ đau.

Loại đau ấy không dữ dội, nhưng âm ỉ, giống như vết thương cũ bị người chạm vào.

Tạ Vãn Ninh thở nhẹ một hơi.

“Lục công tử.”

Ba chữ khách sáo khiến Lục Hoài Cẩn hơi khựng lại.

Trước kia nàng luôn gọi hắn là Hoài Cẩn ca ca.

“Ngươi nói vài món đồ.” Tạ Vãn Ninh chậm rãi hỏi, “Vậy nếu có người lấy đồ cưới của mẫu thân ngươi để lại cho ngươi, cho người khác dùng nhiều năm, ngươi có còn nói đó chỉ là vài món đồ không?”

Lục Hoài Cẩn nhíu mày: “Chuyện này không giống.”

“Có gì không giống?”

“Dao nhi không cố ý. Nàng ấy từ nhỏ đã thiện lương, nếu biết đó là đồ của Lâm phu nhân, nhất định sẽ không dùng.”

“Ồ.” Tạ Vãn Ninh khẽ gật đầu. “Vậy nàng ấy không biết, Liễu di nương cũng không biết, phụ thân ta cũng không biết. Cả Tạ gia không ai biết, chỉ có đồ của mẫu thân ta tự mọc chân chạy vào viện nhị muội.”

Mấy tiểu thư thế gia có người nhịn không được cúi đầu che miệng.

Sắc mặt Lục Hoài Cẩn khó coi hơn.

“Vãn Ninh, nàng nhất định phải nói chuyện cay nghiệt như vậy sao?”

“Cay nghiệt?” Tạ Vãn Ninh nhìn hắn. “Lục công tử thiên vị người khác thì gọi là quân tử thương người yếu. Ta đòi lại đồ của mẫu thân thì gọi là cay nghiệt. Quy củ Lục gia các ngươi dạy nam nhi như vậy sao?”

Lục Hoài Cẩn bị nàng nói đến đỏ mặt.

Tạ Vân Dao vội kéo tay áo hắn: “Lục công tử, đừng vì ta mà cãi nhau với tỷ tỷ. Tỷ tỷ chỉ là giận ta…”

Lục Hoài Cẩn thấy nàng ta khóc như vậy, trong lòng càng không đành.

Hắn nhìn Tạ Vãn Ninh, giọng trầm xuống: “Vãn Ninh, nếu nàng còn tiếp tục như vậy, hôn ước giữa Lục gia và nàng…”

“Lục công tử muốn hủy hôn?”

Tạ Vãn Ninh hỏi rất bình tĩnh.

Lục Hoài Cẩn nghẹn lại.

Hắn vốn chỉ muốn dùng hôn ước ép nàng cúi đầu. Trước kia, chỉ cần nhắc đến hôn ước, Tạ Vãn Ninh sẽ hoảng. Nàng sợ hắn tức giận, sợ Lục gia không cần nàng, sợ mất đi đường lui duy nhất.

Nhưng hôm nay, nàng lại nhìn hắn bằng ánh mắt như đang xem một món đồ không còn giá trị.

“Ta không có ý đó.” Lục Hoài Cẩn cứng giọng. “Chỉ là nàng nên suy nghĩ kỹ. Nữ tử mất hôn ước, thanh danh sẽ bị ảnh hưởng thế nào, nàng không phải không biết.”

“Vậy đa tạ Lục công tử nhắc nhở.”

Tạ Vãn Ninh không nói thêm.

Nàng xoay người rời khỏi đình.

Sau lưng, Tạ Vân Dao vẫn đang khóc, Lục Hoài Cẩn vẫn cau mày nhìn nàng, các tiểu thư thế gia thì im lặng nhìn nhau, không còn ai dám tùy tiện nói Tạ Vãn Ninh độc ác nữa.

Trận này, Tạ Vân Dao vốn muốn dùng nước mắt ép nàng mất danh tiếng.

Kết quả lại tự đem chuyện của hồi môn phơi ra trước mặt người ngoài.

Tin tức truyền về Tĩnh An Hầu phủ còn nhanh hơn xe ngựa của Tạ Vãn Ninh.

Khi nàng trở về phủ, chính sảnh đã có khách.

Người của Lục gia đến.

Lục phu nhân ngồi ở khách vị, sắc mặt lạnh nhạt. Lục Hoài Cẩn đứng sau bà, ánh mắt phức tạp. Tạ Thành Chương ngồi ở chủ vị, mặt trầm như nước. Liễu di nương và Tạ Vân Dao cũng có mặt, một người thấp thỏm, một người mắt đỏ như vừa khóc cả đường.

Tạ Vãn Ninh vừa bước vào, Tạ Thành Chương đã lạnh giọng: “Ngươi còn biết trở về?”

Tạ Vãn Ninh hành lễ: “Phụ thân.”

Lục phu nhân đặt chén trà xuống, nhìn nàng từ trên xuống dưới.

“Tạ đại tiểu thư hôm nay ở buổi thưởng hoa thật uy phong.”

Tạ Vãn Ninh bình tĩnh đáp: “Lục phu nhân quá khen.”

Lục phu nhân nghẹn một chút.

Bà ta vốn muốn mỉa mai, không ngờ Tạ Vãn Ninh lại nhận luôn.

Tạ Thành Chương tức giận nói: “Ngươi trước mặt nhiều người ép Dao nhi khó xử, lại còn cãi nhau với Hoài Cẩn. Ngươi còn có chút dáng vẻ đích nữ không?”

Tạ Vãn Ninh nhìn ông ta.

“Phụ thân gọi con đến, là muốn nói chuyện buổi thưởng hoa, hay chuyện Lục gia đến phủ?”

Tạ Thành Chương bị nàng hỏi đến nghẹn lại.

Lục phu nhân hừ lạnh: “Nếu Tạ đại tiểu thư đã hỏi thẳng, ta cũng không vòng vo. Hôn ước giữa Hoài Cẩn và đại tiểu thư năm xưa là do trưởng bối hai nhà định ra. Nhưng nay xem ra, tính tình đại tiểu thư đã không còn thích hợp làm dâu Lục gia.”

Liễu di nương lập tức cúi đầu, giả vờ lo lắng: “Lục phu nhân, có chuyện gì từ từ nói. Đại tiểu thư chỉ là nhất thời…”

“Liễu di nương không cần khuyên.” Lục phu nhân nói, “Lục gia ta cưới dâu, cầu chính là hiền lương, đoan trang, biết giữ hòa khí trong nhà. Nếu còn chưa qua cửa đã có thể ép muội muội trước mặt người ngoài, sau này vào Lục gia, chẳng phải cũng làm cả nhà không yên?”

Tạ Vân Dao cúi đầu, nước mắt rơi xuống: “Đều là lỗi của ta. Nếu không phải vì ta…”

Lục Hoài Cẩn lập tức nói: “Không liên quan đến nàng.”

Tạ Vãn Ninh nhìn cảnh ấy, bỗng cảm thấy rất buồn cười.

Nguyên chủ từng vì người nam nhân này khóc bao nhiêu lần?

Từng tự trách mình không đủ dịu dàng, không đủ tài hoa, không được hắn tin tưởng.

Nhưng bây giờ nhìn lại, Lục Hoài Cẩn không phải không biết phân biệt đúng sai.

Hắn chỉ là không muốn phân biệt khi người bị oan là nàng.

Tạ Thành Chương nhìn Tạ Vãn Ninh, giọng nặng nề: “Còn không mau nhận sai với Lục phu nhân và Hoài Cẩn?”

Tạ Vãn Ninh hỏi: “Con sai ở đâu?”

“Ngươi…”

“Con đòi lại của hồi môn của mẫu thân, sai sao? Con hỏi thứ nữ vì sao dùng đồ của chính thất, sai sao? Hay là con không cúi đầu trước Lục công tử, khiến phụ thân cảm thấy mất mặt?”

“Tạ Vãn Ninh!” Tạ Thành Chương đập bàn.

Lục phu nhân sắc mặt cũng lạnh đi: “Hầu gia, xem ra hôn sự này thật sự không cần bàn tiếp nữa.”

Lục Hoài Cẩn nhìn Tạ Vãn Ninh, ánh mắt phức tạp, tựa như còn chờ nàng hoảng loạn.

Chỉ cần nàng cúi đầu.

Chỉ cần nàng nói mình sai.

Hắn có thể xin mẫu thân nghĩ lại.

Dù sao, nhiều năm hôn ước, hắn cũng không phải hoàn toàn không có chút tình cảm nào với nàng.

Nhưng Tạ Vãn Ninh không nhìn hắn.

Nàng chỉ đưa tay vào tay áo, lấy ra một miếng ngọc bội.

Đó là tín vật hôn ước giữa Tạ gia và Lục gia.

Nguyên chủ từng cất nó rất kỹ, thậm chí đêm nào ấm ức cũng lấy ra nhìn, xem nó như đường lui cuối cùng của mình.

Tạ Vãn Ninh đặt ngọc bội lên bàn.

Tiếng ngọc chạm gỗ vang lên rất khẽ, nhưng trong chính sảnh lại như tiếng dao cắt đứt thứ gì đó.

“Hôn ước này, hủy đi.”

Mọi người đều sững lại.

Tạ Thành Chương không tin nổi: “Ngươi nói gì?”

Tạ Vãn Ninh nhìn về phía Lục phu nhân và Lục Hoài Cẩn.

“Lục gia hôm nay đến, không phải muốn hủy hôn sao? Tín vật ở đây, mời Lục công tử thu lại.”

Lục Hoài Cẩn sắc mặt thay đổi.

“Vãn Ninh, nàng đừng nói lời giận dỗi.”

“Lục công tử hiểu lầm rồi.” Tạ Vãn Ninh nói, “Ta không giận. Ta chỉ là không cần nữa.”

Lục Hoài Cẩn như bị đâm một cái.

Nàng không gọi hắn là Hoài Cẩn ca ca.

Không đỏ mắt.

Không níu kéo.

Thậm chí không tức giận.

Nàng chỉ nói không cần nữa.

Lục phu nhân cũng không ngờ Tạ Vãn Ninh lại chủ động như vậy. Bà ta vốn muốn dùng hủy hôn ép Tạ gia cúi đầu, tốt nhất là khiến Tạ Vãn Ninh nhận sai trước mặt mọi người. Như vậy Lục gia vừa giữ được thể diện, vừa có thể thuận lý thành chương đổi sang một lựa chọn khác.

Nhưng nàng chủ động trả tín vật, ý nghĩa liền khác.

Không phải Lục gia bỏ nàng.

Là nàng không cần Lục gia.

Tạ Thành Chương tức đến mặt xanh mét: “Hôn ước là đại sự, há để ngươi tự quyết?”

Tạ Vãn Ninh bình tĩnh đáp: “Phụ thân đã có ý để con vào hôn ước với Ninh Vương phủ. Nếu con vẫn giữ hôn ước với Lục gia, chẳng phải thành Tạ gia một nữ hứa hai nhà? Phụ thân muốn mất mặt trước Lục gia, hay trước Ninh Vương phủ?”

Tạ Thành Chương lập tức cứng họng.

Lục phu nhân sắc mặt càng khó coi.

Lời này nhắc bà ta rằng, hiện tại sau lưng Tạ Vãn Ninh còn dính đến Ninh Vương phủ. Dù hôn sự chưa định rõ, Lục gia cũng không thể làm quá khó coi.

Tạ Vãn Ninh nhìn Lục Hoài Cẩn.

“Hôn ước này, không phải Lục công tử bỏ ta.”

Nàng dừng từng chữ, rõ ràng đến mức tất cả mọi người trong sảnh đều nghe thấy.

“Là ta không cần nữa.”

Lục Hoài Cẩn bàn tay trong tay áo siết chặt.

Trong ký ức của hắn, Tạ Vãn Ninh luôn đứng sau hắn rất xa. Chỉ cần hắn quay đầu, nàng sẽ ở đó, cúi đầu dịu dàng gọi hắn một tiếng Hoài Cẩn ca ca.

Hắn từng cảm thấy sự tồn tại ấy quá nặng nề, quá nhạt nhẽo, quá phiền.

Nhưng giờ đây, khi nàng thật sự thu hồi ánh mắt khỏi hắn, hắn lại cảm thấy trong lòng trống đi một mảng.

Tạ Vân Dao cúi đầu, trong mắt thoáng qua một tia vui mừng.

Hôn ước hủy rồi.

Cuối cùng Tạ Vãn Ninh cũng không còn liên quan gì đến Lục Hoài Cẩn nữa.

Nhưng niềm vui ấy chưa kịp lan ra, bên ngoài chính sảnh bỗng truyền đến tiếng bước chân.

Quản gia vội vàng bước vào, vẻ mặt phức tạp.

“Hầu gia, người của Ninh Vương phủ đến.”

Sắc mặt mọi người lại đổi.

Tạ Thành Chương cau mày: “Lại đến làm gì?”

Quản gia nhìn Tạ Vãn Ninh một cái, rồi cúi đầu nói: “Từ quản sự mang theo sính lễ tượng trưng đến, nói là theo lời Vương gia, nếu Tạ đại tiểu thư đã bị cuốn vào lời đồn đổi hôn ước, Ninh Vương phủ nên tỏ chút thái độ để bảo toàn thanh danh đại tiểu thư.”

Lục phu nhân lập tức đứng bật dậy.

“Sính lễ?”

Dù chỉ là tượng trưng, hai chữ này vẫn đủ khiến mặt Lục gia nóng rát.

Bọn họ vừa đến hủy hôn, còn chưa kịp làm Tạ Vãn Ninh mất mặt, Ninh Vương phủ đã đưa sính lễ đến giữ thể diện cho nàng.

Điều này chẳng khác nào nói cho tất cả mọi người biết: Lục gia không cần, nhưng Ninh Vương phủ chưa chắc không cần.

Thậm chí là Ninh Vương phủ chủ động chống lưng.

Từ quản sự rất nhanh được mời vào.

Phía sau ông ta là bốn hộ vệ mang hai khay lễ phủ vải đỏ. Lễ không nhiều, đúng như lời “tượng trưng”, nhưng từng món đều tinh xảo, vừa đủ giữ lễ, cũng vừa đủ khiến Lục gia không còn chỗ đứng.

Từ quản sự hành lễ với Tạ Thành Chương, sau đó nhìn Tạ Vãn Ninh.

“Đại tiểu thư, Vương gia nói, hôn ước chưa cần vội định. Nhưng thanh danh của đại tiểu thư không phải thứ để người khác tùy ý giẫm đạp.”

Tạ Vãn Ninh khẽ rũ mắt.

Tiêu Hành Dạ đúng là giữ lời.

Hắn không thay nàng xử lý Tạ gia, cũng không thay nàng hủy hôn. Nhưng hắn chọn đúng thời điểm đưa sính lễ tượng trưng đến, khiến Lục gia không thể dùng việc hủy hôn để ép nàng cúi đầu.

Đây không phải cứu nàng.

Mà là đặt một thanh đao lên bàn, để người khác không dám tùy tiện động vào nàng.

Từ quản sự ra hiệu cho người mở vải đỏ trên khay.

Trong khay thứ nhất là một đôi ngọc như ý nhỏ, một hộp gấm đựng trâm cài và vài xấp lụa quý.

Trong khay thứ hai là một mảnh ngọc màu xanh sẫm đặt trong hộp gỗ đen.

Mảnh ngọc vừa lộ ra, Liễu di nương vốn đang cúi đầu giả vờ bình tĩnh bỗng cứng đờ.

Ánh mắt bà ta dừng trên mảnh ngọc kia, con ngươi co lại.

Chén trà trong tay rơi xuống đất.

“Choang!”

Tiếng sứ vỡ vang lên chói tai giữa chính sảnh.

Mọi ánh mắt lập tức đổ dồn về phía bà ta.

Liễu di nương sắc mặt trắng bệch, môi run lên, như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó đáng sợ hơn cả quỷ.

Tạ Vãn Ninh chậm rãi nhìn theo ánh mắt bà ta, rơi xuống mảnh ngọc xanh sẫm trong khay sính lễ.

Nàng không biết mảnh ngọc ấy là gì.

Nhưng nàng biết, phản ứng của Liễu di nương đã nói cho nàng một chuyện.

Thứ đó nhất định liên quan đến mẫu thân.

Cũng có thể liên quan đến chiếc hộp gỗ trầm hương mà bà ta liều mạng muốn giấu.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊