Tro tàn của dã tâm
Cơn thịnh nộ của Lục Kiến Quốc không dừng lại ở việc giam cầm Lục Nhã Vy. Ngay sáng hôm sau, chiếc phong bì chứa toàn bộ bằng chứng về các "công ty ma" và dòng tiền bẩn của Liễu Như Yên được gửi đến bàn làm việc của ông. Kẻ gửi không để lại tên, nhưng những tài liệu chi tiết đến từng số serial hóa đơn đã khiến đế chế quyền lực của Liễu Như Yên sụp đổ chỉ trong một đêm.
Cố Ninh An đứng trên tầng thượng của tòa nhà đối diện, nhìn xuống dinh thự nhà họ Lục đang bị bao vây bởi cảnh sát. Những chiếc xe cảnh sát với ánh đèn xanh đỏ chớp nháy liên hồi là bản nhạc kết thúc hoàn hảo cho màn kịch đời của mẹ con Liễu Như Yên.
Trong đại sảnh dinh thự, Lục Kiến Quốc tiều tụy đi trông thấy. Ông nhìn vợ mình – người phụ nữ ông từng cho là hiền thục – bị còng tay áp giải đi. Liễu Như Yên không còn vẻ kiêu sa, bà ta gào thét, chửi rủa, nhưng tất cả đều vô vọng. Khi nhìn thấy Diệp Vân Lan đứng ở cửa, Liễu Như Yên đột nhiên cười điên dại:
"Vân Lan, bà đừng tưởng bà thắng! Bà vẫn mãi là con rối trong cái nhà họ Lục này thôi!"
Diệp Vân Lan chỉ bình thản đáp: "Ít nhất, tôi không sống trong sự dối trá và sát nghiệp như bà."
Cánh cửa dinh thự khép lại, cũng là lúc chương cũ của cuộc đời tôi kết thúc. Tôi, Cố Ninh An, không còn là đứa con riêng bị ruồng bỏ, không còn là "người thực vật" trơ mắt nhìn kẻ thù hưởng lạc.
Tôi bước vào trong nhà, đứng đối diện với Lục Kiến Quốc. Ông ta già đi chục tuổi sau một đêm, ánh mắt nhìn tôi vừa đầy hối lỗi, vừa hổ thẹn.
"Ninh An... ta... ta có lỗi với con."
Tôi mỉm cười, một nụ cười không hề chạm tới đáy mắt. "Ông không nợ tôi. Ông nợ chính sự mù quáng của mình. Tôi không cần sự bù đắp từ nhà họ Lục, vì thứ tôi muốn, tôi đã tự mình lấy lại được rồi."
Tôi xoay người rời đi, bỏ lại sau lưng người cha ruột đang chìm trong sự ân hận muộn màng. Tôi tìm đến nơi Diệp Vân Lan đang đợi. Bà ấy nhìn tôi, ánh mắt chan chứa sự dịu dàng mà kiếp trước tôi từng khao khát.
"Con định đi đâu?" Bà hỏi.
"Đi tìm một cuộc đời mới, nơi không có thù hận, không có những kẻ độc ác khoác áo thiên thần," tôi đáp.
Tôi rời khỏi nơi đây, bỏ lại tất cả danh vọng, hào môn và cả những vết sẹo của quá khứ. Lục Nhã Vy và Liễu Như Yên sẽ phải trả giá bằng những năm tháng dài đằng đẵng trong tù tội. Lục Kiến Quốc sẽ sống nốt những ngày còn lại trong sự cô độc của quyền lực.
Trên chuyến bay rời đi, tôi nhìn xuống những ánh đèn thành phố đang dần xa khuất. Kiếp trước, tôi chết trong sự căm phẫn và tuyệt vọng. Kiếp này, tôi đã chọn cách sống lại để thanh tẩy những hận thù. Tro tàn đã bay đi, và giờ đây, tôi cuối cùng cũng có thể bắt đầu lại từ đầu.
Dưới ánh bình minh mới, tôi khép lại cuốn nhật ký trả thù. Mọi thứ đã khép lại, trọn vẹn và lạnh lùng, như cái cách tôi đã chọn để kết thúc nỗi đau của chính mình.