Cuộc điện thoại của sự thật
Giọng tôi lạc đi, từng chữ, từng chữ thốt ra như những nhát dao đâm ngược vào quá khứ. Ở đầu dây bên kia, sự im lặng kéo dài đến nghẹt thở. Diệp Vân Lan – người đàn bà cả đời sống trong sự bao bọc và thiện lương – lúc này chắc chắn đang chao đảo trước những gì tôi vừa phơi bày.
"Ninh An... con... con nói cái gì? Nhã Vy sao có thể... Con bé luôn là đứa hiểu chuyện, lễ phép..."
Nghe tiếng bà run rẩy, lòng tôi đau như cắt. Kiếp trước, chính sự nhân hậu đến khờ khạo này đã đưa bà đến cái chết tức tưởi.
"Mẹ, con không hề nói dối. Mẹ hãy kiểm tra lại tách trà bà vẫn uống mỗi tối, và cả những loại thuốc bổ mà Lục Nhã Vy tự tay mang đến cho mẹ nữa. Mẹ hãy bí mật mang đi xét nghiệm đi, đừng để bất cứ ai biết, kể cả những người giúp việc thân tín nhất."
Tôi dứt khoát tắt máy. Cảm giác trống rỗng ập đến, nhưng ngay sau đó là sự tỉnh táo đến đáng sợ. Tôi biết, từ lúc này, mọi sợi dây ràng buộc giữa tôi và Liễu Như Yên đã chính thức đứt đoạn.
Cánh cửa phòng bật mở. Liễu Như Yên quay lại, khuôn mặt bà ta không còn vẻ sợ hãi ban nãy mà thay vào đó là sự tức giận tột độ. Bà ta lườm tôi, đôi mắt sắc lẹm như muốn xuyên thấu qua lớp vỏ bọc bình thản của tôi.
"Mày vừa gọi cho ai? Cố Ninh An, tao cảnh cáo mày, đừng có dở trò. Cái danh phận 'con riêng' đó là thứ duy nhất mày có, đừng để tao khiến mày mất sạch!"
Tôi đứng dậy, chỉnh lại vạt áo, ánh mắt bình thản đối diện với sự điên cuồng của bà ta. Sự nhún nhường, sợ hãi của một đứa con gái luôn khao khát tình thương đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một Cố Ninh An đầy gai góc.
"Mất sạch? Bà nghĩ tôi còn gì để mất sao, Liễu Như Yên? Hay bà sợ sự thật về 'công chúa' Lục Nhã Vy của bà sẽ bị phơi bày trước mặt ông Lục Kiến Quốc?"
Liễu Như Yên sững người, khuôn mặt bà ta thoáng biến sắc. "Mày... mày điên rồi!"
"Đúng, tôi điên rồi. Điên vì đã quá tin tưởng vào cái gọi là tình thân mà bà vẽ ra. Bà muốn tiền đúng không? Bà muốn tôi tiếp tục làm con cờ để bà và đứa con gái kia giẫm đạp lên mà tiến vào hào môn, phải không?"
Tôi bước tới gần bà ta, giọng nói nhỏ dần nhưng mỗi chữ đều như đóng đinh vào tâm trí. "Nhưng xin lỗi, kịch bản đó đã kết thúc từ hôm nay."
Liễu Như Yên vung tay định tát tôi, nhưng tôi đã nhanh hơn, nắm chặt cổ tay bà ta. Lực đạo mạnh đến mức bà ta phải kêu lên đau đớn. Tôi ghé sát vào tai bà ta, thì thầm:
"Đừng chạm vào tôi. Đừng nghĩ rằng tôi vẫn là con bé khờ khạo ngày trước. Bà nên cầu nguyện cho Lục Nhã Vy đi, vì trò chơi này... bây giờ mới bắt đầu."
Tôi đẩy mạnh bà ta ra, rồi hiên ngang bước ra khỏi căn phòng ngột ngạt đó.
Thành phố Ho Chi Minh lúc này đang lên đèn, ánh sáng neon rực rỡ nhưng lạnh lẽo. Tôi lang thang trên phố, trong lòng là một kế hoạch dài hơi. Tôi cần bằng chứng. Tôi cần sự tỉnh táo của Diệp Vân Lan. Và quan trọng nhất, tôi cần phải khiến Lục Kiến Quốc – người cha vô trách nhiệm kia – phải tận mắt nhìn thấy bộ mặt thật của "gia đình hạnh phúc" mà ông ta đang cố gắng bảo vệ.
Đêm đó, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ. Chỉ vỏn vẹn một câu: "Con nói là thật chứ?" – đó là Diệp Vân Lan.
Tôi mỉm cười, một nụ cười cay đắng. Bà ấy đã bắt đầu nghi ngờ. Sự nghi ngờ chính là liều thuốc độc mạnh nhất dành cho sự giả tạo. Tôi nhắn lại: "Mẹ hãy tin vào trực giác của chính mình. Con không còn gì để mất, nên con không có lý do gì để lừa dối người phụ nữ duy nhất đã cho con hơi ấm."
Cuộc đối đầu này không chỉ là về danh phận, mà là về sự sống còn. Lục Nhã Vy, con đã lấy đi của ta một kiếp người, kiếp này, ta sẽ đòi lại từng chút một, cả gốc lẫn lãi.
Tôi đi đến một quán cà phê nhỏ, mở máy tính lên. Kiếp trước, trong những ngày tháng nằm liệt giường làm người thực vật, tôi đã vô tình nghe được những cuộc điện thoại của Lục Nhã Vy với kẻ đồng lõa. Những cái tên, những địa điểm, và cả những giao dịch tài chính bất hợp pháp của cô ta, tôi đều ghi nhớ như in.
Bây giờ, mọi thứ đã đến lúc được xâu chuỗi lại.