Lớp mặt nạ rạn nứt
Biệt thự nhà họ Lục vẫn tĩnh lặng và sang trọng như mọi khi. Diệp Vân Lan ngồi trong phòng trà, đôi bàn tay thanh mảnh siết chặt chiếc túi xách chứa gói bột thuốc mà bà vừa lén lấy ra từ tủ của Lục Nhã Vy. Ánh mắt bà nhìn vào hư không, sự dịu dàng thường ngày đã bị thay thế bằng nỗi hoài nghi tột độ. Lời cảnh báo của Cố Ninh An giống như một cơn địa chấn, đánh sập hoàn toàn lòng tin sắt đá mà bà đã dành cho đứa con gái nuôi này suốt bao năm qua.
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên, cắt ngang dòng suy nghĩ của bà. Lục Nhã Vy xuất hiện với nụ cười ngọt ngào đặc trưng, trên tay là khay trà hoa cúc nóng hổi.
"Mẹ, con thấy mẹ không ngủ được, nên đã pha chút trà hoa cúc cho mẹ dễ ngủ. Mẹ đang có tâm sự gì sao?"
Diệp Vân Lan thu lại ánh mắt, bà gắng gượng mỉm cười, che giấu sự run rẩy trong lòng: "Chỉ là chút chuyện công ty của ba con thôi. Nhã Vy, con dạo này bận rộn nhiều rồi, cứ lo cho thân thể mình trước đi."
Lục Nhã Vy đặt tách trà xuống, tiến lại gần, ân cần xoa bóp vai cho bà: "Con không thấy mệt đâu ạ. Được chăm sóc mẹ là niềm hạnh phúc lớn nhất của con. Sau này, con còn muốn được ở cạnh chăm sóc mẹ suốt đời mà."
Nghe câu nói đó, sống lưng Diệp Vân Lan lạnh toát. Nếu những gì Ninh An nói là thật, thì lời nói này chính là lời của một con quỷ mang gương mặt thiên thần. Bà hít một hơi sâu, giả vờ nhấp một ngụm trà rồi đặt xuống: "Nhã Vy này, con có bao giờ cảm thấy... mẹ không công bằng với con không?"
Lục Nhã Vy hơi khựng lại, đôi mắt mở to ngây thơ: "Mẹ nói gì vậy? Mẹ là người mẹ tốt nhất thế gian, làm sao có thể không công bằng ạ?"
Diệp Vân Lan nhìn thẳng vào mắt cô ta, cố gắng tìm kiếm một chút sơ hở: "Vậy thì tốt. Ta chỉ sợ... sau này khi gia sản nhà họ Lục được phân chia, những đứa trẻ khác sẽ không nghĩ như thế."
Ánh mắt Lục Nhã Vy thoáng qua một tia sắc lạnh, dù cực kỳ nhanh nhưng vẫn không qua được ánh mắt sắc bén của người phụ nữ đã lăn lộn trên thương trường nhiều năm. Cô ta nhanh chóng cúi đầu, giọng nói trở nên yếu ớt: "Mẹ, con chưa bao giờ nghĩ đến gia sản. Với con, chỉ cần mẹ và ba luôn khỏe mạnh là đủ rồi."
Diệp Vân Lan không đáp, bà đứng dậy, lấy cớ đi nghỉ sớm để rời khỏi phòng trà. Khi cánh cửa đóng lại, bà lập tức rút điện thoại, bấm một dãy số bí mật: "Anh Lâm, giúp tôi làm một việc. Mang thứ này đến bệnh viện tư nhân của gia đình, làm xét nghiệm độc tính thật nhanh. Tuyệt đối không được để bất cứ ai biết."
Ở phía bên kia, Cố Ninh An đang ngồi trong một căn hộ nhỏ cũ kỹ, mắt chăm chú theo dõi những con số trên màn hình. Cô đang truy cập vào cơ sở dữ liệu của một số công ty vỏ bọc mà Lục Nhã Vy dùng để "rửa tiền".
Ninh An biết rõ, Lục Nhã Vy không chỉ muốn mạng sống của Diệp Vân Lan, mà còn đang tham vọng thâu tóm toàn bộ tài sản nhà họ Lục trước khi Lục Kiến Quốc kịp nhận ra bản chất thật của cô ta. Lục Nhã Vy rất thông minh, cô ta luôn dùng Liễu Như Yên làm lá chắn mỗi khi có rắc rối. Muốn hạ bệ Nhã Vy, Ninh An phải bắt đầu từ việc cắt đứt "nguồn sống" tài chính của cô ta.
Điện thoại Ninh An rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Mẫu đã gửi đi. Mẹ sẽ sớm biết sự thật."
Cô thở phào một tiếng. Chỉ cần Diệp Vân Lan biết mình bị đầu độc, bà ấy sẽ không còn đứng về phía Lục Nhã Vy nữa. Đó sẽ là cú đấm thép đầu tiên. Nhưng Ninh An cũng biết, kẻ địch không hề dễ đối phó. Lục Nhã Vy chắc chắn đã sắp đặt một đường lui nếu mọi chuyện bại lộ.
Bất chợt, một ý nghĩ lóe lên trong đầu Ninh An. Cô nhìn vào danh sách khách mời trong buổi tiệc từ thiện của nhà họ Lục diễn ra vào tuần tới. Đó chính là nơi cô sẽ tung đòn quyết định.
Tại dinh thự, Lục Nhã Vy đang đứng trước gương, nụ cười hiền thục trên môi đã tắt hẳn. Cô ta lấy điện thoại ra, nhắn tin cho Liễu Như Yên: "Mẹ, con cảm thấy bà già đó dạo này có chút khác lạ. Bà ta cứ nhìn con với ánh mắt dò xét. Liệu con nhỏ Ninh An đó có nói gì với bà ta không?"
Liễu Như Yên trả lời ngay lập tức: "Đừng lo, con nhỏ đó chỉ là quân cờ thất bại. Mẹ đã cho người theo dõi nó sát sao. Mày cứ tập trung vào việc lấy lòng ông Lục Kiến Quốc là được."
Lục Nhã Vy siết chặt điện thoại. Trong lòng cô ta, một sự bất an kỳ lạ cứ lớn dần. Cô ta cảm giác như mình đang mất dần quyền kiểm soát vào tay một kẻ nào đó trong bóng tối. Và kẻ đó, không ai khác, chính là Cố Ninh An – người mà cô ta luôn coi là món đồ chơi rẻ tiền.
Đêm dần khuya, nhưng trận chiến chỉ mới bắt đầu. Ninh An tắt máy tính, nhìn ra cửa sổ, ánh mắt rực cháy quyết tâm: "Lục Nhã Vy, thời gian của cô không còn nhiều đâu."