Hầu gia tự vả, Phu quân sạch rồi có thể xem xét
Đêm ấy, Bùi Trạm không ngủ.
Trong thư phòng của phủ Vĩnh An Hầu, đèn cháy suốt một đêm. Ánh nến hắt lên án thư, chiếu rõ mấy tờ công văn bị bỏ sang một bên, cũng chiếu rõ một tờ giấy khác đặt chính giữa bàn.
Đó là danh sách của hồi môn Khương Nguyệt Chi sai người kiểm kê.
Cửa hàng.
Ruộng đất.
Trang sức.
Khế đất.
Tiền bạc.
Từng khoản từng khoản, đều được ghi rất rõ ràng.
Rõ ràng đến mức giống như nàng đã chuẩn bị sẵn đường rời khỏi phủ Hầu từ lâu.
Bùi Trạm ngồi sau án thư, đầu ngón tay đặt trên mép giấy, rất lâu không động.
Trước kia, hắn chưa từng nghĩ có một ngày Khương Nguyệt Chi sẽ muốn rời khỏi hắn.
Trong nhận thức của hắn, nàng là phu nhân của hắn.
Là Hầu phu nhân của phủ Vĩnh An.
Là người mỗi khi hắn trở về đều đứng ở cửa Tê Vân Viện chờ hắn.
Là người sẽ chuẩn bị trà nóng, sẽ hỏi hắn đi đường có mệt không, sẽ dịu dàng nhắc hắn thay áo, dùng bữa, nghỉ ngơi.
Nàng luôn ở đó.
Yên tĩnh, hiểu chuyện, không gây phiền phức.
Lâu dần, hắn cũng cho rằng sự tồn tại của nàng vốn nên như vậy.
Giống như đèn trong thư phòng, giống như trà nóng trên bàn, giống như áo choàng mùa đông đặt sẵn bên cạnh.
Không cần hỏi.
Không cần nhớ.
Không cần đáp lại quá nhiều.
Bởi vì hắn biết, chỉ cần quay đầu, nàng vẫn sẽ ở đó.
Nhưng hiện tại, nàng không chờ hắn nữa.
Nàng đổi rèm trong Tê Vân Viện, đổi chăn gối, đổi hương liệu, đổi trà cụ, đổi món ăn, đổi luôn cách nhìn hắn.
Nàng không hỏi hắn đi đâu.
Không hỏi hắn có về không.
Không hỏi hắn vì sao đến biệt viện.
Không ghen, không khóc, không làm ầm.
Nàng chỉ kiểm kê bạc, tính cửa hàng, hỏi thủ tục hòa ly.
Thậm chí khi hắn hỏi nàng có thật sự muốn rời phủ không, nàng còn bình tĩnh nói: “Hầu gia có người thương tiếc, ta có tiền riêng. Chúng ta ai đi đường nấy, rất sạch sẽ.”
Rất sạch sẽ.
Hai chữ ấy như một cây kim đâm vào ngực Bùi Trạm.
Hắn từng không hiểu vì sao nàng cứ luôn nhắc đến sạch hay bẩn.
Bụi đường không sạch.
Chén trà không sạch.
Ghế ngồi không sạch.
Hắn từ biệt viện về cũng không sạch.
Ban đầu hắn chỉ cảm thấy nàng làm mình làm mẩy, cố ý chọc tức hắn.
Nhưng đến giờ, hắn mới chậm rãi nhận ra, thứ nàng thật sự ghét không phải bụi đất trên áo hắn.
Mà là sự mập mờ không rõ trong lòng hắn.
Hắn nói mình và Tần Nhược Y trong sạch.
Nhưng nếu thật sự trong sạch, vì sao hắn phải giấu Khương Nguyệt Chi?
Nếu thật sự chỉ là báo ân, vì sao Tần Nhược Y bệnh, hắn lại tự mình đến biệt viện?
Nếu thật sự không có gì, vì sao khi Tần Nhược Y đưa khăn thêu, túi hương, điểm tâm vào phủ, hắn lại vô thức nghĩ Khương Nguyệt Chi nên rộng lượng?
Bùi Trạm nhắm mắt.
Trong đầu hắn bỗng hiện lên rất nhiều chuyện trước kia.
Có một năm trời đông rất lạnh, hắn từ doanh trại ngoại thành về phủ, áo choàng trên người ướt vì tuyết. Khi ấy, Khương Nguyệt Chi đứng ở cửa Tê Vân Viện chờ hắn. Tay nàng bị gió thổi đến đỏ lên, nhưng vẫn mỉm cười nhận áo choàng từ hắn, nói đã chuẩn bị canh nóng.
Hắn chỉ gật đầu, thậm chí không hỏi nàng đã đứng chờ bao lâu.
Có một lần hắn bị thương nhẹ ở vai, không muốn kinh động người trong phủ. Không biết nàng nghe được từ đâu, lặng lẽ sai người đưa thuốc tốt nhất đến thư phòng. Hắn nhận thuốc, nhưng chỉ để Lý quản sự chuyển lời nói nàng không cần nhọc lòng.
Có một lần sinh thần của nàng, hắn bận công vụ, quên mất.
Hôm sau nhớ lại, hắn sai người đưa một hộp trâm ngọc đến Tê Vân Viện. Nàng nhận, vẫn cười dịu dàng, nói công vụ của Hầu gia quan trọng hơn. Khi ấy hắn thật sự tin nàng không để ý.
Bây giờ nghĩ lại, sao nàng có thể không để ý?
Chỉ là nàng quá hiểu chuyện.
Hiểu chuyện đến mức ngay cả hắn cũng quên, một người biết đau thì không thể thật sự không đau.
Ngoài cửa có tiếng gõ nhẹ.
Lý quản sự thấp giọng nói: “Hầu gia, biệt viện phía đông thành đưa tin đến.”
Bùi Trạm mở mắt.
“Chuyện gì?”
Lý quản sự đẩy cửa bước vào, cúi đầu nói: “Tần cô nương nói thân thể đã đỡ hơn, muốn gặp Hầu gia một lần để đích thân tạ ơn. Nàng còn nói nếu sự tồn tại của nàng khiến phu nhân không vui, nàng nguyện ý rời khỏi Ngọc Kinh, tuyệt không làm khó Hầu gia.”
Trong phòng yên lặng.
Nếu là trước đây, nghe thấy mấy lời như vậy, Bùi Trạm có lẽ sẽ cảm thấy nàng ta hiểu chuyện, đáng thương, biết lui bước.
Nhưng lúc này, hắn chỉ cảm thấy mệt mỏi.
Vì hắn rốt cuộc hiểu ra, có những lời nghe như lui một bước, thực chất là buộc người khác giữ nàng ta lại.
Nếu hắn không giữ, hắn sẽ thành người vô tình.
Nếu hắn giữ, Khương Nguyệt Chi lại phải tiếp tục chịu đựng sự tồn tại không sạch sẽ ấy.
Lý quản sự thấy hắn không nói gì, càng không dám lên tiếng.
Một lúc lâu sau, Bùi Trạm đứng dậy.
“Chuẩn bị xe.”
Lý quản sự vội đáp: “Vâng.”
Bùi Trạm dừng một chút, lại nói: “Mang theo ngân phiếu. Còn có khế nhà ở thành nam.”
Lý quản sự hơi ngẩn ra, lập tức hiểu ý, cúi đầu đáp: “Tiểu nhân đi chuẩn bị ngay.”
Biệt viện phía đông thành vẫn yên tĩnh như cũ.
Tần Nhược Y đã thay một bộ áo trắng sạch sẽ, sắc mặt còn hơi tái, môi không có nhiều huyết sắc. Nàng ngồi trong phòng, trên bàn đặt một bát thuốc chưa uống hết. Nghe thấy bên ngoài có tiếng bước chân, nàng lập tức ngẩng đầu.
Khi nhìn thấy Bùi Trạm bước vào, đáy mắt nàng sáng lên.
“Hầu gia.”
Nàng đứng dậy hành lễ, thân thể hơi lảo đảo.
Nha hoàn bên cạnh vội đỡ nàng.
Bùi Trạm nhìn nàng, giọng bình ổn: “Không cần đa lễ.”
Tần Nhược Y cắn môi, giọng rất nhẹ: “Ta vốn không muốn kinh động Hầu gia. Chỉ là nghĩ đến việc vào kinh lâu như vậy, vẫn chưa đích thân cảm tạ ân cứu mạng của Hầu gia, trong lòng thật sự bất an.”
Bùi Trạm ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Hắn không ngồi gần giường như trước.
Khoảng cách ấy khiến Tần Nhược Y hơi khựng lại.
Nàng miễn cưỡng cười: “Hầu gia gần đây bận lắm sao?”
“Ừm.”
Tần Nhược Y siết khăn tay.
“Có phải vì ta mà Hầu gia và phu nhân sinh hiềm khích không?”
Bùi Trạm nhìn nàng.
Nếu là trước đây, hắn có lẽ sẽ nói không liên quan đến nàng.
Nhưng lần này, hắn không nói vậy.
Hắn chỉ hỏi: “Vì sao nàng nghĩ như thế?”
Tần Nhược Y hơi hoảng.
Nàng không ngờ hắn sẽ hỏi ngược lại.
Nàng cúi đầu, giọng nói càng mềm: “Ta biết thân phận mình thấp hèn, không nên ở lại Ngọc Kinh, càng không nên để phu nhân hiểu lầm. Phu nhân cao quý như vậy, không thích ta cũng là lẽ thường. Nếu Hầu gia khó xử, ta có thể rời đi.”
Nàng nói xong, hốc mắt đã đỏ.
Lời này nếu rơi vào tai người khác, chắc chắn sẽ cảm thấy nàng đáng thương vô cùng.
Một nữ tử không nơi nương tựa, chỉ vì được cứu một mạng mà bị chính thất ghét bỏ, còn hiểu chuyện đến mức chủ động xin rời đi.
Nhưng Bùi Trạm lại bỗng nhớ đến Khương Nguyệt Chi.
Nàng cũng từng là nữ tử trong hậu trạch.
Nàng cũng từng phải giữ thể diện cho hắn.
Nhưng nàng không dùng nước mắt buộc hắn lựa chọn.
Nàng chỉ đặt bạc của mình lên bàn, nói nàng muốn hòa ly.
Bùi Trạm rũ mắt.
“Tần cô nương.”
Đây là lần đầu tiên hắn gọi nàng ta xa cách như vậy.
Tần Nhược Y ngẩng đầu, trong lòng bỗng có dự cảm không tốt.
Bùi Trạm nói: “Ngày đó cứu nàng, là ta nên làm. Một mạng người trước mắt, ta không thể thấy chết không cứu. Nhưng cứu mạng là ân, không phải lý do để ta phụ thê tử.”
Tần Nhược Y sững người.
Sắc mặt nàng trắng hơn.
“Hầu gia...”
Bùi Trạm tiếp tục nói: “Ta từng nghĩ chỉ cần mình chưa làm gì vượt lễ, chuyện này liền không tính là sai. Nhưng ta quên mất, một nam nhân đã có thê tử, lại giấu thê tử sắp xếp một nữ tử khác ở biệt viện, bản thân chuyện ấy đã không thỏa đáng.”
Tần Nhược Y siết chặt khăn.
“Ta chưa từng muốn phá hoại Hầu gia và phu nhân. Ta chỉ là... chỉ là không còn nơi nào để đi.”
“Ta biết.”
Bùi Trạm đặt một phong ngân phiếu và một tờ khế nhà lên bàn.
“Cho nên ta đã sắp xếp cho nàng một căn nhà ở thành nam, đủ yên tĩnh, cũng đủ an toàn. Số bạc này đủ để nàng sống ổn định nhiều năm. Nếu nàng muốn rời khỏi Ngọc Kinh, ta cũng có thể sai người hộ tống nàng đến nơi khác. Nếu nàng muốn tìm thân thích, phủ Hầu sẽ phái người giúp nàng tìm.”
Tần Nhược Y nhìn đồ trên bàn, đáy mắt đầy vẻ không thể tin.
Đây không phải kết quả nàng muốn.
Nàng muốn hắn giữ nàng lại.
Muốn hắn nói, nàng không cần đi.
Muốn hắn nói, phu nhân bên kia hắn sẽ giải thích.
Nhưng hắn lại cho nàng bạc, cho nàng nhà, cho nàng đường lui.
Chỉ không cho nàng ở lại bên cạnh hắn.
Tần Nhược Y nước mắt rơi xuống.
“Hầu gia, ngài thật sự muốn đuổi ta đi sao?”
Bùi Trạm nhìn nàng, giọng vẫn bình tĩnh.
“Không phải đuổi. Là ta không nên tiếp tục giữ nàng ở biệt viện của mình.”
“Nhưng ân cứu mạng...”
“Ân cứu mạng có thể báo bằng bạc, bằng nhà, bằng người bảo hộ. Không thể báo bằng sự mập mờ khiến thê tử ta chịu ủy khuất.”
Tần Nhược Y cứng người.
Thê tử ta.
Ba chữ ấy rơi vào tai nàng, đau đến mức khó thở.
Nàng cúi đầu, giọng run rẩy: “Hầu gia trước kia không nói như vậy.”
Bùi Trạm im lặng một lát.
“Trước kia là ta hồ đồ.”
Tần Nhược Y ngước mắt nhìn hắn, nước mắt lăn dài.
“Là phu nhân nói gì với Hầu gia sao? Nàng ghét ta, nên Hầu gia cũng muốn bỏ ta?”
Bùi Trạm nhíu mày.
“Không liên quan đến nàng ấy.”
“Sao có thể không liên quan?” Tần Nhược Y nghẹn ngào, “Nếu không phải phu nhân không thích ta, Hầu gia đâu cần vội vàng sắp xếp ta rời đi? Ta biết mình thân phận thấp, không xứng bước vào phủ Hầu. Ta chỉ muốn ở nơi có thể nhìn thấy Hầu gia từ xa, như vậy cũng không được sao?”
Nếu là trước đây, câu này có lẽ sẽ khiến Bùi Trạm mềm lòng.
Nhưng bây giờ hắn chỉ cảm thấy sự mềm lòng trước kia của mình quá nguy hiểm.
Một người nói chỉ muốn nhìn từ xa.
Sau đó đưa khăn thêu vào phủ.
Sau đó nói cảm tạ phu nhân rộng lượng.
Sau đó giả bệnh gọi hắn đến.
Từng bước đều rất nhẹ, rất yếu, rất không đáng trách.
Nhưng từng bước đều đang ép Khương Nguyệt Chi lùi lại.
Mà hắn, chính là người đã cho Tần Nhược Y cơ hội ấy.
Bùi Trạm đứng dậy.
“Ngày mai sẽ có người đưa nàng rời khỏi biệt viện. Nàng muốn ở thành nam hay rời kinh, tự mình chọn.”
Tần Nhược Y hoảng thật sự.
Nàng vội đứng dậy, nhưng vì quá gấp mà lảo đảo, suýt ngã.
“Hầu gia!”
Bùi Trạm không đỡ nàng.
Hắn chỉ lùi nửa bước, để nha hoàn bên cạnh đỡ.
Động tác ấy khiến Tần Nhược Y hoàn toàn cứng đờ.
Bùi Trạm nói: “Tần cô nương, nam nữ có biệt. Sau này nàng cũng nên tự trọng.”
Tần Nhược Y nhìn hắn, nước mắt ngừng trong mắt.
Tự trọng.
Hắn nói nàng tự trọng.
Nàng bỗng hiểu, từ khoảnh khắc này, mọi sự yếu đuối của nàng trước mặt hắn đều không còn tác dụng nữa.
Bùi Trạm rời khỏi biệt viện.
Gió ngoài sân thổi qua, cuốn theo mùi thuốc đắng.
Hắn đứng dưới hiên một lát, bỗng nhiên cảm thấy trong lòng nhẹ đi một chút, nhưng đồng thời cũng nặng hơn.
Nhẹ là vì cuối cùng hắn xử lý rõ chuyện nên xử lý.
Nặng là vì hắn biết, muộn rồi.
Khương Nguyệt Chi từng nói, xử lý xong chỉ chứng minh hắn bắt đầu biết dọn dẹp, không chứng minh hắn đã sạch.
Hắn hiểu.
Cho nên hắn không định chỉ nói một câu xin lỗi rồi mong nàng tha thứ.
Trở về phủ Hầu, Bùi Trạm không lập tức đến Tê Vân Viện.
Hắn về thư phòng, viết một phong thư, gọi Lý quản sự vào.
“Ngày mai đưa người đến biệt viện, làm theo sắp xếp.”
Lý quản sự nhận thư, cúi đầu: “Vâng.”
Bùi Trạm lại nói: “Sau này không cho người biệt viện tự tiện đưa đồ vào phủ. Người ngoài muốn vào phủ phải có bái thiếp, qua chính viện hoặc quản sự xét trước.”
Lý quản sự đáp: “Tiểu nhân hiểu.”
“Còn nữa.” Bùi Trạm dừng một chút, “Việc hôm trước Tần cô nương đưa lễ vào Tê Vân Viện, là ta xử lý không chu toàn. Nếu trong phủ còn có người bàn tán phu nhân không rộng lượng, phạt theo quy củ.”
Lý quản sự trong lòng giật mình.
Hầu gia đây là công khai đứng về phía phu nhân.
Ông vội đáp: “Vâng.”
Nhưng Tần Nhược Y không cam lòng rời đi yên lặng như vậy.
Sáng hôm sau, khi người của phủ Hầu đến biệt viện, nàng ta lại không chọn ở thành nam, cũng không nói muốn rời kinh. Nàng ta thay một thân áo trắng, mang theo nha hoàn, tự mình đến phủ Vĩnh An Hầu.
Lý do là muốn bái biệt lão phu nhân, cũng muốn đích thân xin lỗi Hầu phu nhân.
Khi tin này truyền vào phủ, Khương Nguyệt Chi đang uống trà trong Tê Vân Viện.
Thanh La tức đến mặt đỏ lên.
“Phu nhân, Tần cô nương đã đến cửa phủ rồi. Nàng nói muốn bái biệt lão phu nhân và xin lỗi người. Bên ngoài có không ít người nhìn thấy.”
Khương Nguyệt Chi đặt chén trà xuống.
“Đến cửa phủ?”
“Vâng.”
“Có bái thiếp không?”
Thanh La ngẩn ra, lập tức đáp: “Không có.”
“Lão phu nhân mời nàng đến?”
“Không có.”
“Hầu gia mời?”
“Cũng không.”
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Vậy theo quy củ, người ngoài không có bái thiếp, không được tự tiện vào phủ.”
Thanh La lập tức hiểu.
“Phu nhân, nô tỳ đi truyền lời.”
Khương Nguyệt Chi lại nói: “Không cần chỉ truyền đến cửa. Đến chính viện trước, bẩm với lão phu nhân. Đây là phủ Hầu, không phải Tê Vân Viện của một mình ta. Quy củ nên để trưởng bối biết.”
Thanh La cúi đầu: “Vâng.”
Hệ thống 009 nhỏ giọng nói:
【Ký chủ, lần này Tần Nhược Y cố ý đến cửa phủ, bên ngoài có người nhìn thấy, nếu xử lý không khéo sẽ ảnh hưởng thanh danh của người.】
Khương Nguyệt Chi hỏi: “Ta đánh nàng ta à?”
【Không có.】
“Ta mắng nàng ta à?”
【Cũng không.】
“Ta chỉ hỏi bái thiếp, hỏi quy củ. Thanh danh có gì không ổn?”
Hệ thống suy nghĩ một lát.
【Không ổn ở chỗ... người quá bình tĩnh, khiến nàng ta không diễn tiếp được.】
Khương Nguyệt Chi cười.
“Vậy là nàng ta không ổn, không phải ta không ổn.”
Hệ thống: 【...】
Nó cảm thấy rất có đạo lý.
Chính viện.
Lão phu nhân nghe xong lời bẩm báo, sắc mặt quả nhiên không dễ nhìn.
Bà không phải người không hiểu hậu trạch.
Tần Nhược Y hôm nay không có bái thiếp, không có lời mời, lại chọn lúc sáng sớm tự mình đến cửa phủ, còn nói muốn bái biệt và xin lỗi. Ngoài mặt là mềm yếu hiểu chuyện, nhưng thực chất là đặt phủ Vĩnh An Hầu lên lửa.
Nếu không cho nàng ta vào, người ngoài sẽ nói phủ Hầu vô tình, Hầu phu nhân không dung người.
Nếu cho vào, chẳng khác nào thừa nhận một nữ tử không danh phận có tư cách bước vào phủ Hầu vì quan hệ với Bùi Trạm.
Lão phu nhân trầm mặt.
“Phu nhân nói thế nào?”
Thanh La cung kính đáp: “Phu nhân nói, người ngoài không có bái thiếp, không được tự tiện vào phủ. Nhưng đây là phủ Hầu, nên bẩm với lão phu nhân trước.”
Lão phu nhân nghe vậy, trong lòng thoáng dịu xuống.
Khương Nguyệt Chi không tự tiện xử lý, cũng không đẩy bà ra ngoài, mà dùng quy củ báo lên chính viện.
Nàng quả thật kiêu, nhưng kiêu có chừng mực.
Lão phu nhân đặt chén trà xuống.
“Cho người mời Trạm nhi đến. Còn Tần cô nương... nếu nàng đã đến, cứ mời vào tiền sảnh. Không cần đưa vào nội viện.”
Thanh La đáp: “Vâng.”
Không lâu sau, Tần Nhược Y được đưa vào tiền sảnh của phủ Hầu.
Nàng ta vừa bước vào đã cảm nhận rõ sự khác biệt.
Phủ Vĩnh An Hầu rộng lớn, trang nghiêm, từng viên gạch, từng cột gỗ đều mang khí phái quyền quý. Hạ nhân đi lại có quy củ, ánh mắt không liếc ngang, thái độ cung kính nhưng xa cách.
Tần Nhược Y siết khăn tay.
Nàng từng nghĩ chỉ cần mình vào được nơi này, sẽ có cơ hội.
Nhưng bây giờ, nàng được đưa vào không phải nội viện, càng không phải Tê Vân Viện, mà là tiền sảnh dùng để tiếp khách ngoài.
Nàng vẫn là người ngoài.
Lão phu nhân ngồi ở chủ vị, sắc mặt nhàn nhạt.
Khương Nguyệt Chi ngồi bên dưới, mặc váy màu nguyệt bạch, tóc cài trâm ngọc đơn giản. Dáng vẻ nàng rất sạch sẽ, rất yên tĩnh, như một chén trà trong, không gợn chút bụi.
Tần Nhược Y vừa nhìn thấy nàng, trong lòng liền sinh ra cảm giác khó chịu.
Nguyên phối này không giống nàng ta tưởng.
Không tiều tụy.
Không oán hận.
Không ghen tuông.
Thậm chí còn đẹp hơn lời đồn.
Tần Nhược Y cúi đầu, hành lễ.
“Tần Nhược Y bái kiến lão phu nhân, bái kiến Hầu phu nhân.”
Lão phu nhân nhàn nhạt nói: “Tần cô nương không cần đa lễ. Nghe nói hôm nay ngươi đến bái biệt?”
Tần Nhược Y mắt đỏ lên.
“Lão phu nhân, Nhược Y biết thân phận mình thấp hèn, không nên quấy nhiễu phủ Hầu. Hầu gia cứu Nhược Y một mạng, Nhược Y vốn chỉ muốn báo đáp ân tình, không ngờ lại khiến phu nhân không vui. Hôm nay Nhược Y đến đây, là muốn đích thân xin lỗi phu nhân. Sau hôm nay, Nhược Y sẽ rời đi, tuyệt không làm khó Hầu gia nữa.”
Nói xong, nàng ta quay sang Khương Nguyệt Chi, nước mắt rơi xuống.
“Phu nhân, nếu sự tồn tại của ta khiến người khó chịu, ta xin lỗi người.”
Cả tiền sảnh yên tĩnh.
Nếu là nữ tử bình thường, bị nói như vậy trước mặt lão phu nhân và hạ nhân, rất dễ rơi vào thế khó.
Nếu đáp nhẹ, chẳng khác nào thừa nhận mình từng không dung người.
Nếu đáp nặng, lại giống như bắt nạt kẻ yếu.
Khương Nguyệt Chi nhìn nàng ta một lát, chậm rãi đặt chén trà xuống.
“Tần cô nương nói sai rồi.”
Tần Nhược Y ngẩng đầu, mắt còn ngấn lệ.
Khương Nguyệt Chi nói: “Ta khó chịu không phải vì sự tồn tại của ngươi.”
Tần Nhược Y hơi khựng lại.
“Ta khó chịu vì ngươi không có bái thiếp, không có lời mời, lại tự tiện đến cửa phủ Hầu. Khó chịu vì ngươi chưa từng gặp ta, đã đưa khăn thêu, túi hương và điểm tâm vào viện của ta, mở miệng liền nói cảm tạ ta rộng lượng. Khó chịu vì ngươi luôn nói mình không muốn làm khó Hầu gia, nhưng mỗi câu lại đều đặt Hầu gia vào thế phải thương tiếc ngươi.”
Giọng nàng không cao.
Nhưng từng chữ đều rõ ràng.
Tần Nhược Y sắc mặt trắng đi.
“Ta không có...”
Khương Nguyệt Chi không mắng nàng ta, chỉ bình tĩnh tiếp tục:
“Tần cô nương, ngươi có ân cứu mạng với Hầu gia hay Hầu gia có ân cứu mạng với ngươi, đó là chuyện giữa hai người. Phủ Hầu có thể báo ân bằng bạc, bằng nhà, bằng thuốc men, bằng người hộ tống. Nhưng ngươi không nên mượn hai chữ ân tình để thử ranh giới của nội viện.”
Tần Nhược Y nước mắt rơi càng nhiều.
“Phu nhân hiểu lầm ta rồi. Ta chỉ là không nơi nương tựa, trong lòng sợ hãi...”
“Ngươi sợ hãi, nên tự tiện đến phủ Hầu?” Khương Nguyệt Chi hỏi, “Ngươi yếu đuối, nên người khác phải rộng lượng? Ngươi không nơi nương tựa, nên chính thất phải lui một bước cho ngươi đứng gần phu quân của nàng hơn?”
Tần Nhược Y hoàn toàn nghẹn lời.
Lão phu nhân nhìn Khương Nguyệt Chi, ánh mắt dần thay đổi.
Những lời này nghe sắc bén, nhưng không sai.
Nhiều năm sống trong hậu trạch, bà quá hiểu thủ đoạn lấy yếu thắng mạnh. Nước mắt không đáng sợ, đáng sợ là dùng nước mắt để biến người khác thành kẻ ác.
Khương Nguyệt Chi không đấu bằng nước mắt.
Nàng chỉ đặt quy củ lên bàn.
Mà quy củ ấy, Tần Nhược Y không vượt qua được.
Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng bước chân.
Bùi Trạm bước vào tiền sảnh.
Hắn mặc áo bào màu xanh đen, tóc buộc gọn, trên người rõ ràng vừa thay y phục sạch. Ánh mắt hắn lướt qua Tần Nhược Y, cuối cùng dừng trên người Khương Nguyệt Chi.
Khương Nguyệt Chi chỉ nhìn hắn một cái.
Rất tốt.
Đã tắm.
Bùi Trạm không biết nàng đang nghĩ gì, nhưng từ ánh mắt đánh giá ngắn ngủi kia, hắn lại kỳ lạ hiểu được.
Nàng đang kiểm tra xem hắn sạch chưa.
Nếu là trước kia, hắn sẽ tức.
Nhưng hôm nay, hắn chỉ thấy bất lực.
Thậm chí còn cảm thấy may mắn vì mình trước khi đến đã tắm gội thay y phục.
Bùi Trạm tiến lên hành lễ với lão phu nhân.
“Mẫu thân.”
Lão phu nhân nhàn nhạt hỏi: “Chuyện này con xử lý thế nào?”
Bùi Trạm nhìn Tần Nhược Y.
Tần Nhược Y lập tức nhìn hắn bằng ánh mắt đầy nước.
“Hầu gia, ta không có ý làm phiền phu nhân. Ta chỉ muốn đích thân xin lỗi...”
Bùi Trạm ngắt lời nàng ta.
“Tần cô nương.”
Lại là xưng hô xa cách ấy.
Tần Nhược Y run lên.
Bùi Trạm nói: “Hôm qua ta đã nói rõ. Ta cứu nàng là ân, nhưng ân cứu mạng không phải lý do để ta phụ thê tử. Phủ Hầu đã chuẩn bị bạc, nhà ở và người hộ tống cho nàng. Từ nay về sau, nàng không cần lại đến phủ Hầu.”
Tần Nhược Y sững sờ nhìn hắn.
Trong tiền sảnh, hạ nhân đều cúi đầu.
Không ai dám nói chuyện.
Bùi Trạm tiếp tục: “Trước đây là ta xử lý không chu toàn, để nàng ở biệt viện của ta, khiến phu nhân chịu ủy khuất. Việc này lỗi ở ta, không phải phu nhân.”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn.
Ánh mắt nàng rất bình tĩnh, nhưng đầu ngón tay cầm chén trà hơi dừng lại.
Bùi Trạm đứng giữa tiền sảnh, trước mặt lão phu nhân, Tần Nhược Y và hạ nhân trong phủ, trầm giọng nói:
“Là ta từng hồ đồ, khiến phu nhân chịu ủy khuất.”
Tần Nhược Y sắc mặt trắng bệch.
Nàng không ngờ Bùi Trạm sẽ nói câu này trước mặt mọi người.
Hắn không chỉ cắt đứt với nàng ta.
Hắn còn tự nhận sai trước nguyên phối.
Điều đó đồng nghĩa với việc từ nay về sau, trong phủ Vĩnh An Hầu, không ai còn có thể dùng danh nghĩa ân cứu mạng của nàng ta để ép Khương Nguyệt Chi rộng lượng nữa.
Lão phu nhân trầm mặc một lát, cuối cùng lên tiếng:
“Phủ Vĩnh An Hầu chỉ có một vị Hầu phu nhân danh chính ngôn thuận, đó là Khương Nguyệt Chi.”
Giọng bà không lớn, nhưng đủ để mọi người trong tiền sảnh nghe rõ.
“Người ngoài không có bái thiếp không được tự tiện vào phủ. Lễ vật không rõ nguồn gốc không được đưa vào nội viện. Sau này ai còn dám mượn danh Hầu gia làm loạn quy củ, xử trí theo gia pháp.”
Hạ nhân lập tức cúi đầu đáp: “Vâng.”
Tần Nhược Y đứng đó, thân thể lảo đảo.
Lần này nàng ta thật sự không còn đường lui.
Bùi Trạm sai người đưa nàng ta rời khỏi phủ.
Trước khi đi, Tần Nhược Y quay đầu nhìn hắn lần cuối.
“Hầu gia, người thật sự chưa từng động lòng với ta sao?”
Câu hỏi này khiến tiền sảnh yên tĩnh.
Khương Nguyệt Chi cũng ngước mắt nhìn Bùi Trạm.
Bùi Trạm im lặng một lát.
Hắn không muốn nói dối.
Cũng không muốn vì làm Khương Nguyệt Chi vui mà phủ nhận hoàn toàn sự hồ đồ của mình.
Vì vậy hắn nói: “Ta từng nhầm thương hại là tình ý.”
Tần Nhược Y rơi nước mắt.
Bùi Trạm nhìn nàng ta, giọng bình tĩnh:
“Nhưng nhầm lẫn không phải lý do để tiếp tục sai.”
Tần Nhược Y cuối cùng bị đưa đi.
Tiền sảnh dần yên tĩnh trở lại.
Lão phu nhân nhìn Khương Nguyệt Chi, vẻ mặt phức tạp.
“Nha đầu, chuyện này khiến con chịu ủy khuất rồi.”
Khương Nguyệt Chi cúi mắt.
“Mẫu thân nói quá lời. Con chỉ không thích đồ không sạch vào viện mình.”
Lão phu nhân: “...”
Bầu không khí nặng nề suýt bị câu này làm lệch đi.
Ngay cả Bùi Trạm cũng khẽ nghiêng đầu, khóe môi động nhẹ.
Lão phu nhân ho nhẹ một tiếng, nói: “Được rồi, chuyện đã xử lý xong. Con về nghỉ đi.”
Khương Nguyệt Chi hành lễ, sau đó xoay người rời khỏi tiền sảnh.
Bùi Trạm nhìn bóng lưng nàng, không lập tức đuổi theo.
Hắn biết, xử lý Tần Nhược Y chỉ là việc hắn nên làm.
Không phải công lao.
Càng không phải lý do để yêu cầu nàng tha thứ.
Chiều hôm ấy, Tê Vân Viện yên tĩnh hơn thường ngày.
Thanh La nghĩ phu nhân sẽ vui một chút.
Dù sao Tần Nhược Y đã bị đưa đi, lão phu nhân cũng công khai đứng về phía nàng, Hầu gia còn tự nhận sai trước mặt mọi người.
Nhưng Khương Nguyệt Chi chỉ ngồi bên cửa sổ, chậm rãi sắp xếp lại hộp bạc và khế đất của mình.
Hòa ly thư nàng còn chưa có.
Nhưng đường lui phải luôn chuẩn bị sẵn.
Hệ thống 009 không nhịn được nói:
【Ký chủ, nam chủ hôm nay biểu hiện rất tốt.】
Khương Nguyệt Chi đáp: “Ừm.”
【Người không cảm động sao?】
“Có một chút.”
Hệ thống vui vẻ.
【Vậy nhiệm vụ công lược có hy vọng rồi!】
Khương Nguyệt Chi đặt một tờ khế đất vào hộp.
“Cảm động không có nghĩa là tha thứ.”
Hệ thống: 【...】
Khương Nguyệt Chi nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Tần Nhược Y là hắn giữ lại. Biệt viện là hắn sắp xếp. Lễ vật vào phủ là do hắn trước đó không giữ ranh giới. Hắn bây giờ xử lý rõ, chỉ là làm chuyện vốn nên làm.”
Hệ thống im lặng.
Một lát sau, nó nhỏ giọng nói:
【Nhưng ít nhất hắn đã bắt đầu biết sai.】
“Cho nên ta không lập tức đuổi hắn.”
【...】
Hệ thống cảm thấy đối với Bùi Trạm mà nói, đây có lẽ đã là phần thưởng rất lớn.
Đến tối, Bùi Trạm đến Tê Vân Viện.
Lần này, hắn không tự ý bước vào.
Hắn đứng ngoài cửa viện, trên người mặc áo bào sạch, tóc vẫn còn hơi ẩm. Rõ ràng trước khi đến đã tắm gội.
Thanh La đi vào bẩm báo, vẻ mặt có chút kỳ lạ.
“Phu nhân, Hầu gia đến rồi.”
Khương Nguyệt Chi đang uống trà.
“Hắn đứng ở đâu?”
“Đứng ngoài cửa viện.”
“Có bước vào không?”
“Không có. Hầu gia nói... nếu phu nhân không muốn gặp, hắn liền đứng ngoài chờ một lát rồi đi.”
Khương Nguyệt Chi hơi ngẩn ra.
Trước kia Bùi Trạm chưa từng như vậy.
Hắn là Hầu gia, là phu quân của nàng. Hắn muốn vào Tê Vân Viện, ai dám cản?
Nhưng hôm nay, hắn đứng ngoài cửa.
Không ép.
Không giận.
Không dùng thân phận phu quân buộc nàng gặp.
Khương Nguyệt Chi đặt chén trà xuống.
“Cho hắn vào đi.”
Thanh La đáp: “Vâng.”
Một lát sau, Bùi Trạm bước vào.
Hắn vừa vào phòng đã dừng lại ở vị trí cách nàng ba bước, không tự ý ngồi xuống.
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn.
“Đã tắm?”
“Ừm.”
“Y phục mới thay?”
“Ừm.”
“Từ đâu đến?”
“Thư phòng.”
“Giữa đường có gặp người không sạch không?”
Bùi Trạm im lặng một chút.
“Không có.”
Khương Nguyệt Chi hài lòng gật đầu.
“Ngồi đi.”
Bùi Trạm đi đến chiếc ghế đối diện nàng ngồi xuống.
Không gần.
Cũng không xa đến mức như khách lạ.
Khoảng cách ấy vừa vặn là khoảng cách Khương Nguyệt Chi có thể chấp nhận.
Bùi Trạm nhìn nàng.
Nàng vẫn mặc y phục màu sáng, mái tóc búi đơn giản, trên bàn đặt một chén trà, bên cạnh là hộp gỗ quen thuộc.
Hộp ấy chứa bạc và khế đất của nàng.
Trước đây hắn nhìn thấy chỉ cảm thấy chói mắt.
Bây giờ lại hiểu, đó là đường lui khiến nàng an tâm.
Hắn không có tư cách bảo nàng cất đi.
Bùi Trạm lấy từ trong tay áo ra một phong thư, đặt lên bàn.
Khương Nguyệt Chi nhìn phong thư ấy.
“Đây là gì?”
“Hòa ly thư.”
Không khí trong phòng bỗng yên tĩnh.
Ngay cả hệ thống cũng im lặng.
Thanh La đứng bên cạnh mở to mắt, suýt nữa kêu thành tiếng, nhưng nàng lập tức cúi đầu, không dám làm phiền.
Khương Nguyệt Chi nhìn Bùi Trạm.
“Hòa ly thư?”
Bùi Trạm gật đầu.
“Ta đã ký tên.”
Nàng không lập tức cầm lên.
“Ý Hầu gia là gì?”
Bùi Trạm nhìn nàng, giọng thấp hơn thường ngày.
“Ý là, nếu nàng vẫn muốn rời đi, ta không cản.”
Khương Nguyệt Chi im lặng.
Trong nguyên tác, nguyên phối Khương Nguyệt Chi đến chết cũng không có quyền lựa chọn.
Nàng bị danh phận trói buộc.
Bị lễ giáo trói buộc.
Bị chữ hiền thục trói buộc.
Bị tình cảm đơn phương với Bùi Trạm trói buộc.
Nàng không thể ghen, không thể giận, không thể làm ầm, không thể rời đi.
Nàng chỉ có thể chết trong Tê Vân Viện, trước khi chết còn giữ thể diện cho phu quân.
Nhưng bây giờ, phong hòa ly thư nằm trước mặt Khương Nguyệt Chi.
Tên của Bùi Trạm đã ký.
Chỉ cần nàng muốn, nàng có thể cầm lấy nó, rời khỏi phủ Vĩnh An Hầu.
Cảm giác ấy rất kỳ lạ.
Giống như một cánh cửa vốn bị khóa chặt đột nhiên mở ra.
Bùi Trạm nói: “Chuyện Tần Nhược Y, ta đã xử lý rõ. Nàng sẽ rời khỏi biệt viện, sau này không còn liên quan đến phủ Hầu. Nhưng ta biết, chuyện này vốn không nên xảy ra. Ta không nên giấu nàng, không nên tự cho rằng chỉ cần chưa vượt lễ thì không tính là sai, càng không nên mặc định nàng sẽ rộng lượng.”
Khương Nguyệt Chi không nói.
Bùi Trạm tiếp tục: “Hai năm qua, ta cũng không phải một phu quân tốt. Ta quen với việc nàng hiểu chuyện, quen với việc nàng chờ ta, quen với việc nàng đặt ta lên trước. Ta chưa từng hỏi nàng có mệt không, có thích không, có muốn gì không.”
Hắn nhìn nàng, ánh mắt không còn vẻ lạnh nhạt cao cao tại thượng như trước.
“Là ta từng hồ đồ.”
Khương Nguyệt Chi rũ mắt nhìn hòa ly thư trên bàn.
“Cho nên Hầu gia đưa cái này cho ta, là muốn ta cảm động?”
“Không.”
Bùi Trạm đáp rất nhanh.
“Ta không muốn dùng hòa ly thư ép nàng cảm động. Cũng không muốn dùng việc xử lý Tần Nhược Y để đổi lấy tha thứ.”
Hắn dừng lại, giọng trầm xuống.
“Ta chỉ muốn trả lại cho nàng quyền lựa chọn.”
Khương Nguyệt Chi ngẩng đầu nhìn hắn.
Trong khoảnh khắc đó, hệ thống 009 bỗng vang lên.
【Đinh. Nhiệm vụ chính hoàn thành.】
Khương Nguyệt Chi: “?”
【Chúc mừng ký chủ, độ yêu thích của nam chủ đã đạt mốc yêu cầu. Nam chủ đã sinh tình cảm sâu sắc với ký chủ, đồng thời xuất hiện ý thức tôn trọng ranh giới và quyền lựa chọn của ký chủ. Kết cục nguyên phối chết thảm đã được thay đổi.】
Khương Nguyệt Chi cau mày trong đầu.
“Ta đâu có công lược?”
Hệ thống im lặng một lát, giọng nói cũng có chút mờ mịt.
【Nhưng hắn tự công lược chính mình rồi.】
Khương Nguyệt Chi: “...”
Nàng bỗng cảm thấy chuyện này vừa hoang đường vừa buồn cười.
Nàng không dịu dàng.
Không nấu ăn cho hắn.
Không làm nũng.
Không giữ hắn lại.
Không tranh giành với Tần Nhược Y.
Không những vậy, nàng còn chê hắn bẩn, bắt hắn tắm, đổi chén trà, đổi đệm ghế, chặn hắn ngoài cửa, chuẩn bị hòa ly.
Kết quả nhiệm vụ công lược hoàn thành.
Nam chủ này quả nhiên có bệnh.
Có lẽ là bệnh thích bị ghét bỏ.
Bùi Trạm thấy nàng nhìn mình bằng ánh mắt phức tạp, không hiểu vì sao bỗng có chút bất an.
“Nàng đang nghĩ gì?”
Khương Nguyệt Chi thành thật đáp: “Nghĩ Hầu gia có phải có bệnh không.”
Bùi Trạm: “...”
Thanh La lập tức cúi đầu, vai khẽ run.
Bùi Trạm nhìn Khương Nguyệt Chi một lát, cuối cùng không giận, chỉ khẽ cười.
“Nếu có, chắc là gần đây mới có.”
Khương Nguyệt Chi nhướng mày.
“Bệnh gì?”
Bùi Trạm nhìn nàng, giọng rất thấp:
“Bệnh muốn được nàng nhìn thêm một cái.”
Không khí trong phòng bỗng hơi yên tĩnh.
Khương Nguyệt Chi vốn đã chuẩn bị lời châm chọc, nhưng câu này của hắn lại khiến nàng nhất thời không nói ra được.
Trước kia Bùi Trạm không nói những lời như vậy.
Hắn lạnh nhạt, kiêu ngạo, tự tin, giống như mọi thứ đều nằm trong tay hắn.
Bây giờ hắn vẫn là Vĩnh An Hầu, nhưng trước mặt nàng, hắn đã học được đứng ngoài cửa chờ.
Học được xin phép.
Học được không ép.
Học được đưa hòa ly thư cho nàng.
Khương Nguyệt Chi cúi mắt, cầm phong hòa ly thư lên.
Giấy rất nhẹ.
Nhưng ý nghĩa lại rất nặng.
Bùi Trạm nhìn động tác của nàng, ánh mắt hơi tối đi.
Nhưng hắn không ngăn.
Cũng không hỏi nàng có phải muốn đi ngay không.
Khương Nguyệt Chi mở hộp gỗ bên cạnh.
Trong hộp có bạc trắng, khế đất, khế cửa hàng, danh sách trang sức của nàng.
Nàng đặt hòa ly thư vào trong đó.
Bùi Trạm nhìn thấy, đầu ngón tay khẽ siết lại.
Khương Nguyệt Chi đóng hộp.
“Ta sẽ giữ nó.”
Bùi Trạm im lặng một lát, gật đầu.
“Được.”
“Ta chưa nói tha thứ cho ngươi.”
“Ta biết.”
“Cũng chưa nói không hòa ly.”
“Ta biết.”
“Nếu sau này ngươi lại bẩn, ta sẽ cầm nó đi ngay.”
Bùi Trạm nhìn nàng, ánh mắt vừa bất đắc dĩ vừa mềm xuống.
“Được.”
Khương Nguyệt Chi hơi nghiêng đầu.
“Hầu gia hôm nay dễ nói chuyện như vậy?”
Bùi Trạm nói: “Không dễ nói chuyện, nàng sẽ cho ta vào Tê Vân Viện sao?”
“Không.”
“Vậy ta chỉ có thể dễ nói chuyện.”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn một lát, cuối cùng không nhịn được cong khóe môi rất nhẹ.
Nụ cười ấy rất nhỏ.
Nhưng Bùi Trạm nhìn thấy.
Ánh mắt hắn lập tức dịu đi.
Hắn nói: “Sau này ta không tự ý vào phòng nàng. Không tự ý chạm vào đồ của nàng. Không gặp nữ tử khác riêng tư. Nếu có việc liên quan đến nữ quyến, sẽ nói với nàng trước. Chuyện phủ Hầu, nàng muốn quản thì quản, không muốn quản thì giao cho người khác. Bạc trong kho, nàng muốn dùng cứ dùng.”
Khương Nguyệt Chi nghe đến câu cuối, ánh mắt sáng hơn một chút.
“Bạc trong kho thật sự muốn dùng cứ dùng?”
Bùi Trạm: “...”
Hắn bỗng cảm thấy mấy lời trước của mình có lẽ đều không quan trọng bằng một câu này.
Nhưng hắn vẫn nói: “Ừm.”
Khương Nguyệt Chi nghiêm túc hỏi: “Không đau lòng?”
Bùi Trạm nhìn nàng.
“Ta kiếm được bạc.”
Khương Nguyệt Chi suy nghĩ một chút, cảm thấy câu này sạch hơn rất nhiều câu tình thoại.
Nàng gật đầu.
“Vậy Hầu gia tạm thời sạch thêm một chút.”
Bùi Trạm bật cười.
Đây có lẽ là lời khen cao nhất hắn có thể nhận được từ nàng lúc này.
Một lúc sau, hắn nói: “Nguyệt Chi.”
Khương Nguyệt Chi ngước mắt.
Bùi Trạm gọi tên nàng rất nhẹ.
“Ta không cầu nàng lập tức tha thứ. Cũng không cầu nàng lập tức tin ta. Ta chỉ muốn sau này có cơ hội đứng ở nơi nàng cho phép, làm một người đủ sạch sẽ trong mắt nàng.”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn.
Hệ thống trong đầu nàng im lặng hiếm thấy.
Ngay cả nó cũng không còn thúc giục nàng công lược, không còn nhắc nàng dịu dàng.
Bởi vì đến lúc này, nhiệm vụ vốn nên do nàng hoàn thành đã bị Bùi Trạm tự mình đi xong theo cách rất kỳ lạ.
Hắn tự nhận sai.
Tự cắt đứt.
Tự đứng ngoài cửa.
Tự giao hòa ly thư.
Tự đưa quyền lựa chọn cho nàng.
Khương Nguyệt Chi chậm rãi nâng chén trà lên.
“Phu quân sạch đến mức nào, còn phải xem biểu hiện sau này.”
Bùi Trạm khẽ cười.
Lần đầu tiên, hắn không cảm thấy mất mặt khi bị nàng làm khó.
Ngược lại, hắn thấy trong lòng yên ổn hơn nhiều.
Ít nhất nàng không nói hắn hoàn toàn không thể cứu.
Ít nhất nàng còn nói — xem biểu hiện sau này.
Hắn đáp: “Nàng cứ xem. Ta có thể đợi.”
Đêm ấy, Bùi Trạm không ở lại Tê Vân Viện.
Hắn chủ động đứng dậy rời đi trước khi Khương Nguyệt Chi mở miệng đuổi người.
Trước khi đi, hắn còn hỏi: “Ngày mai ta có thể đến dùng trà không?”
Khương Nguyệt Chi suy nghĩ một chút.
“Tắm trước.”
“Được.”
“Không được đem theo mùi thư phòng.”
“Được.”
“Không được ngồi lên ghế của ta.”
“Được.”
“Không được uống chén của ta.”
“Được.”
Nàng nhìn hắn đáp quá nhanh, nhịn không được nói: “Hầu gia bây giờ dễ nuôi hơn trước nhiều.”
Bùi Trạm dừng bước, quay đầu nhìn nàng.
“Ta dễ nuôi, nhưng nàng khó nuôi.”
Khương Nguyệt Chi nhướng mày.
“Không muốn nuôi?”
Bùi Trạm cười nhẹ.
“Muốn.”
Một chữ rất ngắn.
Nhưng rất chắc.
Khương Nguyệt Chi không nói nữa, chỉ cúi đầu uống trà.
Bùi Trạm rời khỏi Tê Vân Viện.
Gió đêm thổi qua hành lang, hương hoa lê sau mưa nhàn nhạt quanh quẩn trên người hắn.
Lần này, cửa viện sau lưng hắn khép lại, nhưng hắn không còn cảm thấy bị đuổi ra ngoài như trước.
Bởi vì hắn biết, mình không còn đứng ngoài vì bị ghét bỏ đơn thuần.
Mà là đang học cách chờ nàng cho phép.
Mấy ngày sau, Tần Nhược Y rời khỏi Ngọc Kinh.
Nàng ta cuối cùng chọn căn nhà ở thành nam, nhận ngân phiếu, không còn đến phủ Hầu nữa. Bùi Trạm không tiễn nàng ta, chỉ sai người hộ tống, đảm bảo nàng ta an toàn.
Trong phủ Vĩnh An Hầu, quy củ được chỉnh lại một lượt.
Người ngoài đưa lễ vào phủ phải qua quản sự kiểm tra.
Nữ khách không có bái thiếp không được vào nội viện.
Ai còn dám bàn tán Hầu phu nhân không rộng lượng, lập tức phạt.
Lão phu nhân không nói nhiều, nhưng từ đó về sau, mỗi khi nhắc đến việc trong phủ, bà đều hỏi ý Khương Nguyệt Chi trước. Dù đôi khi vẫn cảm thấy nàng quá kiêu, quá thích tiêu bạc, quá khó nuôi, nhưng bà cũng không thể phủ nhận, từ khi Khương Nguyệt Chi không còn nhẫn nhịn, phủ Hầu ngược lại sạch sẽ hơn trước rất nhiều.
Còn Tê Vân Viện thì càng ngày càng giống địa bàn riêng của Khương Nguyệt Chi.
Rèm mới thay.
Hương mới đổi.
Chăn gối phơi nắng xong mềm mại sạch sẽ.
Trà cụ đặt trên bàn sáng như ngọc.
Trong hộp gỗ nhỏ của nàng, ngoài bạc và khế đất, còn có thêm một phong hòa ly thư đã ký tên.
Khương Nguyệt Chi không xé.
Cũng không dùng.
Nàng chỉ giữ nó ở đó.
Giữ quyền lựa chọn của mình.
Hệ thống 009 nhìn mọi chuyện phát triển đến mức này, cuối cùng cũng chấp nhận sự thật.
【Ký chủ, nhiệm vụ đã hoàn thành, kết cục nguyên phối chết thảm đã thay đổi.】
Khương Nguyệt Chi đang chọn vải may áo mới, thuận miệng hỏi: “Thưởng đâu?”
Hệ thống: 【...】
【Ký chủ không hỏi nam chủ sao?】
“Nữ nhân có thể không cần nam chủ, nhưng không thể không cần phần thưởng.”
Hệ thống nghẹn một lát, ngoan ngoãn phát thưởng.
【Phần thưởng đã cấp: sức khỏe thân thể tăng, giấc ngủ tốt hơn, cảm giác đau bệnh nguyên thân giảm bớt.】
Khương Nguyệt Chi hài lòng.
“Cái này sạch.”
Hệ thống: 【...】
Nó cảm thấy đời hệ thống của mình cũng được rửa sạch một lần.
Từ đó về sau, người trong Ngọc Kinh dần nghe nói Vĩnh An Hầu phu nhân thay đổi.
Có người nói nàng không còn hiền thục như trước.
Có người nói nàng kiêu kỳ khó hầu hạ.
Có người nói nàng tiêu bạc như nước, ăn phải dùng đồ tốt, mặc phải dùng gấm quý, tắm cũng phải dùng sữa dê và hương liệu.
Cũng có người nói Vĩnh An Hầu bây giờ mỗi lần đến Tê Vân Viện đều phải tắm gội thay y phục trước.
Ban đầu mọi người không tin.
Đường đường Vĩnh An Hầu, sao có thể bị phu nhân quản đến mức đó?
Cho đến một ngày, có người trong phủ tận mắt nhìn thấy Bùi Trạm đứng ngoài cửa Tê Vân Viện, tay cầm một hộp trang sức mới đưa từ Cẩm Tú phường đến, kiên nhẫn chờ nha hoàn vào bẩm báo.
Hạ nhân nhỏ giọng nói: “Hầu gia, phu nhân đang chọn hương, có lẽ phải chờ một lát.”
Bùi Trạm chỉ hỏi: “Hôm nay nàng tâm tình tốt không?”
Hạ nhân đáp: “Hẳn là tốt. Sáng nay phu nhân nói trà mới rất sạch.”
Bùi Trạm gật đầu.
“Vậy ta chờ.”
Người ngoài đều nói Vĩnh An Hầu phu nhân là tiểu tổ tông khó nuôi nhất kinh thành.
Nhưng Bùi Trạm chỉ cười.
Khó nuôi thì khó nuôi.
Hắn từng để mất nàng trong im lặng, từng xem sự hiểu chuyện của nàng là đương nhiên, từng để sự thương hại không rõ ràng làm bẩn quan hệ giữa hai người.
Cho nên bây giờ, hắn cam tâm tình nguyện học lại từ đầu.
Học cách tắm gội sạch sẽ trước khi gặp nàng.
Học cách đứng ngoài cửa chờ.
Học cách không ép nàng nhận lời xin lỗi.
Học cách kiếm thêm bạc nuôi vị tiểu tổ tông trong Tê Vân Viện.
Bởi vì phải mất rất lâu hắn mới hiểu, một người thật sự sạch sẽ không phải chưa từng sai.
Mà là sau khi biết mình sai, nguyện ý rửa sạch quá khứ, đứng ở ngoài cửa, ôm đầy bạc trong tay, chờ nàng gật đầu cho hắn bước vào.