Xuyên thành nguyên phối, ta không công lược
Đêm khuya, đồng hồ trên bàn đã chỉ qua hai giờ sáng.
Trong căn phòng ngủ sạch sẽ đến mức gần như không có một hạt bụi, Khương Nguyệt Chi ngồi khoanh chân trên giường, tóc dài xõa trên vai, một tay cầm điện thoại, một tay ôm chiếc gối trắng tinh vừa mới thay vỏ buổi chiều.
Nàng là người có bệnh sạch sẽ.
Không phải kiểu thích sạch sẽ bình thường, mà là kiểu đi ra ngoài về nhất định phải tắm, người khác ngồi lên giường nàng sẽ lập tức thay ga, ai dùng nhầm cốc nước của nàng thì chiếc cốc ấy hôm sau sẽ biến mất khỏi nhà.
Bạn bè từng cười nàng khó nuôi.
Khương Nguyệt Chi cũng không phủ nhận.
Con người sống trên đời đã đủ mệt rồi, chẳng lẽ còn không được sống sạch sẽ một chút sao?
Nhưng đêm nay, thứ khiến nàng khó chịu không phải bụi bẩn, cũng không phải ai đụng vào đồ của nàng, mà là một quyển tiểu thuyết cổ đại nàng vừa đọc đến chương mới nhất.
Tên truyện là “Ngoại Thất Vào Kinh”.
Chỉ nhìn tên thôi, Khương Nguyệt Chi đã biết bên trong chẳng có gì sạch sẽ.
Quả nhiên, nam chủ trong truyện là Vĩnh An Hầu Bùi Trạm, tuổi trẻ đắc thế, có quân công, lạnh lùng trầm ổn, được Hoàng đế trọng dụng. Hắn đã có nguyên phối phu nhân, cũng tên là Khương Nguyệt Chi.
Vị nguyên phối này xuất thân danh môn, dịu dàng hiền thục, biết quản gia, kính mẹ chồng, giữ thể diện cho phu quân. Nàng gả vào phủ Vĩnh An Hầu hai năm, chưa từng oán trách, chưa từng làm loạn. Bùi Trạm không thích nàng, nàng vẫn chăm sóc hắn chu toàn. Bùi Trạm lạnh nhạt với nàng, nàng vẫn ngày ngày chờ hắn trở về.
Nếu chỉ đến đây, Khương Nguyệt Chi còn có thể miễn cưỡng nhịn.
Dù sao trong tiểu thuyết cổ đại, nguyên phối hiền thục kiểu này cũng không hiếm.
Nhưng vấn đề là sau một lần Bùi Trạm ra ngoài làm việc, hắn cứu một nữ tử mồ côi tên Tần Nhược Y.
Tần Nhược Y yếu đuối, đáng thương, biết rơi nước mắt đúng lúc, biết nói những câu nghe như lui bước nhưng thực chất lại khiến nam nhân mềm lòng.
Bùi Trạm ban đầu chỉ thương hại nàng ta.
Sau đó, thương hại biến thành để ý.
Rồi để ý biến thành dây dưa không rõ.
Hắn giấu nguyên phối, sắp xếp Tần Nhược Y ở một biệt viện ngoài phủ. Hắn nói mình và nàng ta trong sạch. Hắn nói chỉ là ân cứu mạng, không thể bỏ mặc. Hắn nói nguyên phối là Hầu phu nhân, nên rộng lượng, nên hiểu chuyện, nên giữ thể diện cho phủ Hầu.
Khương Nguyệt Chi đọc đến đây đã muốn ném điện thoại.
Trong sạch?
Một nam nhân đã có thê tử, lại giấu thê tử nuôi một nữ tử khác bên ngoài, vậy mà còn dám nói trong sạch?
Càng quá đáng hơn là vị nguyên phối kia thật sự nhịn.
Nàng nhịn ánh mắt thương tiếc của Bùi Trạm dành cho Tần Nhược Y.
Nhịn lời đồn trong kinh thành.
Nhịn mẹ chồng khuyên nàng rộng lượng.
Nhịn đến cuối cùng, Tần Nhược Y từng bước vào phủ, Bùi Trạm từng bước lạnh nhạt, còn nàng thì bệnh chết trong Tê Vân Viện.
Trước khi chết, nàng vẫn giữ thể diện cho Bùi Trạm, không oán, không hận, chỉ lặng lẽ nhắm mắt trong đêm tuyết.
Khương Nguyệt Chi tức đến bật cười.
Nàng ngồi bật dậy trên giường, nhìn màn hình điện thoại, nghiến răng nói:
“Nguyên phối này cũng quá ngốc rồi. Nam nhân đã bẩn đến mức đó, còn giữ làm gì? Giữ lại lau nhà sao?”
Nàng kéo xuống phần bình luận, thấy một đống người thương nam chủ, nói hắn chỉ là nhất thời hồ đồ, nói hắn và Tần Nhược Y chưa thật sự vượt quá giới hạn, nói nguyên phối quá lạnh nhạt nên hắn mới tìm chút ấm áp bên ngoài.
Khương Nguyệt Chi càng đọc càng tức.
“Chưa vượt quá giới hạn thì sạch à? Trong lòng động tâm trước, ngoài miệng giấu giếm sau, tay còn chưa chạm mà tâm đã bẩn rồi.”
Nàng ném điện thoại sang bên cạnh, kéo chăn phủ kín người.
“Loại nam nhân này, cho ta ta cũng không cần.”
Nói xong câu ấy, cơn buồn ngủ bất ngờ ập đến.
Khương Nguyệt Chi vốn chỉ định nhắm mắt một lát.
Nhưng khi nàng tỉnh lại lần nữa, thứ đầu tiên ngửi thấy không phải mùi nước xả vải quen thuộc trên chăn ga, mà là một mùi hương trầm nhàn nhạt, xa lạ đến mức khiến nàng lập tức cau mày.
Nàng mở mắt.
Trên đỉnh đầu không phải trần nhà trắng tinh của căn hộ hiện đại, mà là màn lụa màu xanh nhạt rũ xuống từng tầng. Bên giường đặt một chiếc lư hương bằng đồng, khói mỏng lượn lờ. Chăn dưới người mềm mại, nhưng trên gấm thêu hoa văn phức tạp, rõ ràng không phải đồ của nàng.
Khương Nguyệt Chi im lặng ba giây.
Sau đó nàng ngồi bật dậy.
Bên cạnh lập tức có tiếng người hoảng hốt.
“Phu nhân tỉnh rồi!”
Một tiểu nha hoàn mặc áo xanh nhạt quỳ xuống bên giường, vẻ mặt vừa mừng vừa lo.
“Phu nhân, người còn khó chịu ở đâu không? Nô tỳ lập tức đi mời đại phu.”
Khương Nguyệt Chi nhìn nàng ta.
Rất tốt.
Không phải mơ.
Nha hoàn thật, búi tóc thật, áo cổ đại thật, phòng cổ đại thật.
Nàng chậm rãi cúi đầu nhìn đôi tay mình.
Ngón tay trắng nõn, cổ tay đeo vòng ngọc, móng tay được chăm sóc rất kỹ. Không khác tay nàng quá nhiều, nhưng rõ ràng không phải cơ thể hiện đại của nàng.
Ngay lúc đó, một âm thanh lạnh băng vang lên trong đầu.
【Đinh! Hệ thống 009 đã kích hoạt.】
Khương Nguyệt Chi khựng lại.
Âm thanh kia tiếp tục vang lên.
【Chúc mừng ký chủ xuyên vào thế giới tiểu thuyết “Ngoại Thất Vào Kinh”, thân phận hiện tại: nguyên phối phu nhân của Vĩnh An Hầu Bùi Trạm, Khương Nguyệt Chi.】
Khương Nguyệt Chi nhắm mắt.
Một đống ký ức xa lạ ập vào đầu nàng.
Đại Cảnh triều.
Kinh thành Ngọc Kinh.
Phủ Vĩnh An Hầu.
Tê Vân Viện.
Bùi Trạm.
Tần Nhược Y.
Từng mảnh ký ức rời rạc chồng lên nội dung tiểu thuyết nàng đọc đêm qua. Khương Nguyệt Chi cảm thấy thái dương hơi đau, nhưng nàng không la hét, cũng không ngất đi lần nữa.
Nàng chỉ im lặng đưa tay xoa trán.
Nha hoàn bên cạnh thấy nàng không nói gì, càng sợ.
“Phu nhân?”
Khương Nguyệt Chi nhìn nàng ta một cái, dựa theo ký ức của nguyên thân, biết nha hoàn này tên là Thanh La, là người hầu thân cận trong Tê Vân Viện.
Nàng hạ giọng nói: “Ta không sao. Lui ra trước đi, đừng để ai vào.”
Thanh La hơi ngẩn ra.
Trước kia phu nhân tỉnh lại nhất định sẽ hỏi Hầu gia đã về chưa, lão phu nhân có sai người đến hỏi thăm không, phòng bếp có chuẩn bị canh cho Hầu gia không.
Hôm nay lại chỉ bảo đừng để ai vào.
Nhưng nàng không dám hỏi nhiều, chỉ cúi đầu đáp: “Vâng.”
Cửa phòng khép lại.
Khương Nguyệt Chi ngồi trên giường, chậm rãi hỏi trong đầu: “Nói đi.”
Hệ thống 009 lập tức nghiêm túc.
【Ký chủ, nhiệm vụ chính của người là công lược nam chủ Bùi Trạm, khiến hắn yêu người, nhớ người, không thể rời người. Chỉ cần độ yêu thích của nam chủ đạt tiêu chuẩn, người có thể thay đổi kết cục nguyên phối chết thảm.】
Khương Nguyệt Chi nhướng mày.
“Công lược Bùi Trạm?”
【Đúng vậy.】
“Nếu ta không công lược thì sao?”
Hệ thống ngừng một chút, như thể chưa từng gặp ký chủ nào vừa mở miệng đã hỏi câu này.
【Nếu ký chủ không hoàn thành nhiệm vụ, tuyến truyện có khả năng quay về nguyên tác. Tần Nhược Y sẽ vào kinh, Bùi Trạm sẽ dần lạnh nhạt với người, cuối cùng người sẽ bệnh chết trong Tê Vân Viện.】
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Vậy nếu ta hòa ly trước thì sao?”
Hệ thống: 【...】
Nó im lặng rất lâu.
Khương Nguyệt Chi bình tĩnh ngồi dậy, kéo chăn ra. Đầu tiên nàng nhìn chiếc chăn gấm trên giường, khẽ cau mày.
Mùi hương này quá nồng.
Chăn phải đổi.
Rèm cũng phải đổi.
Lư hương kia càng phải đổi.
Nàng vừa quan sát căn phòng vừa thản nhiên nói: “Theo nguyên tác, nguyên phối chết vì quá nhẫn nhịn. Nàng ta không phải không có đường lui, chỉ là bị lễ giáo, tình cảm và danh phận trói đến chết. Ta không giống nàng ta.”
Hệ thống vội vàng nói:
【Ký chủ, nam chủ là nhân vật trung tâm của thế giới này. Chỉ cần khiến hắn yêu người, người sẽ có được vị trí vững chắc nhất.】
Khương Nguyệt Chi cười khẽ.
“Vị trí vững chắc nhất? Là vị trí thê tử của một nam nhân từng động tâm với nữ nhân khác?”
Hệ thống lại im.
Khương Nguyệt Chi chậm rãi bước xuống giường. Chân vừa chạm đất, Thanh La ở ngoài nghe tiếng lập tức đẩy cửa vào, muốn đỡ nàng.
Khương Nguyệt Chi nhìn nàng ta rửa tay xong mới cho nàng ta đến gần.
Thanh La càng kinh ngạc.
Phu nhân hôm nay thật sự rất lạ.
Khương Nguyệt Chi không giải thích. Nàng đứng trước gương đồng, nhìn khuôn mặt trong gương.
Nguyên thân sinh ra rất đẹp. Mày liễu, mắt hạnh, da trắng như tuyết, khí chất dịu dàng đoan trang. Chỉ là có lẽ vì sống quá nhẫn nhịn, giữa hai hàng mày luôn có một tầng u buồn mỏng manh.
Khương Nguyệt Chi đưa tay chạm nhẹ lên khóe môi.
Đẹp như vậy, xuất thân tốt như vậy, của hồi môn nhiều như vậy, sao lại phải chết vì một nam nhân không sạch sẽ?
Nàng không hiểu.
Cũng không định hiểu.
Hệ thống vẫn chưa từ bỏ.
【Ký chủ, hiện tại người đã gả vào phủ Hầu hai năm. Bùi Trạm vừa theo công vụ rời kinh trở về. Dựa theo tuyến truyện, trong chuyến đi này hắn đã cứu Tần Nhược Y. Đây là điểm bắt đầu quan trọng. Nếu người không nhanh chóng công lược, hắn sẽ càng ngày càng để ý Tần Nhược Y.】
Khương Nguyệt Chi nghe đến cái tên kia, mí mắt cũng chẳng động.
“Vậy bây giờ hắn đã gặp nàng ta rồi?”
【Đúng vậy.】
“Đã thương tiếc rồi?”
【Có cảm xúc mơ hồ.】
“Vậy thì bẩn rồi.”
Hệ thống sửng sốt.
【Ký chủ, theo dữ liệu hiện tại, nam chủ và Tần Nhược Y chưa có tiếp xúc vượt lễ.】
Khương Nguyệt Chi ngồi xuống trước bàn trang điểm, để Thanh La chải tóc cho mình.
Nàng bình tĩnh nói: “Ta có nói thân thể hắn bẩn sao?”
Hệ thống chưa hiểu.
Khương Nguyệt Chi nhìn bản thân trong gương, giọng nhẹ tênh.
“Nam nhân đã từng động tâm với nữ nhân khác, dù chưa chạm vào cũng không sạch sẽ nữa.”
Thanh La đứng phía sau không nghe được hệ thống, chỉ nghe thấy câu này của nàng, tay cầm lược run nhẹ.
Phu nhân đang nói ai?
Không lẽ là Hầu gia?
Khương Nguyệt Chi không quan tâm nha hoàn kinh ngạc thế nào. Nàng tiếp tục hỏi hệ thống: “Hiện tại của hồi môn của ta còn bao nhiêu? Quyền quản gia có nằm trong tay ta không? Nếu hòa ly, ta có thể mang đi những gì?”
Hệ thống gần như muốn phát điên.
【Ký chủ! Nhiệm vụ của người là công lược nam chủ, không phải tính toán tài sản hòa ly!】
Khương Nguyệt Chi cười.
“Công lược hắn? Ta không bằng công lược bạc trong kho còn hơn.”
Hệ thống nghẹn đến không nói được câu nào.
Đúng lúc này, bên ngoài vang lên tiếng bước chân vội vã.
Thanh La nghiêng tai nghe, sắc mặt thay đổi.
“Phu nhân, hình như Hầu gia về phủ rồi.”
Khương Nguyệt Chi đang chọn trâm, động tác hơi dừng.
Trong ký ức của nguyên thân, mỗi lần Bùi Trạm trở về, nàng đều tự mình ra đón. Dù hắn chỉ nhàn nhạt gật đầu, nàng cũng sẽ chuẩn bị trà nóng, hỏi hắn đi đường có mệt không, sai người mang nước nóng, lại tự tay thay áo ngoài cho hắn.
Đoan trang.
Hiền thục.
Rộng lượng.
Vì thế Bùi Trạm xem mọi thứ là đương nhiên.
Khương Nguyệt Chi cài chiếc trâm ngọc lên tóc, sau đó chậm rãi nói: “Về thì về, chẳng lẽ ta còn phải ra cửa nghênh giá?”
Thanh La há miệng.
“Nhưng trước kia phu nhân đều...”
“Trước kia là trước kia.”
Khương Nguyệt Chi đứng dậy, nhìn quanh phòng một vòng.
“Đổi hương đi. Mùi này nồng quá, ngửi đau đầu.”
Thanh La vội đáp: “Vâng.”
Nàng vừa dứt lời, ngoài cửa đã có nha hoàn vào báo: “Phu nhân, Hầu gia đang đến Tê Vân Viện.”
Hệ thống lập tức sống lại.
【Ký chủ, cơ hội tới rồi! Dựa theo thiết lập, nam chủ vừa trở về, trong lòng còn mang chút áy náy vì cứu Tần Nhược Y. Người chỉ cần dịu dàng đón tiếp, thể hiện sự quan tâm, độ hảo cảm có thể tăng.】
Khương Nguyệt Chi hỏi: “Hắn từ ngoài về đã tắm chưa?”
Hệ thống: 【... Không có dữ liệu.】
“Vậy thì đừng nói chuyện công lược với ta.”
Chưa đầy một lát sau, Bùi Trạm bước vào Tê Vân Viện.
Nam nhân mặc một thân áo bào màu đen thẫm, dáng người cao lớn, vai rộng eo thon. Gương mặt hắn tuấn tú nhưng lạnh nhạt, đôi mắt sâu như hồ thu, trên người còn mang theo khí lạnh và bụi đường sau nhiều ngày bôn ba.
Khó trách trong nguyên tác có nhiều nữ tử thích hắn.
Nhưng Khương Nguyệt Chi chỉ nhìn thấy áo ngoài chưa thay, tóc còn vương chút gió bụi, giày đã bước qua không biết bao nhiêu đường đất bên ngoài.
Nàng ngồi bên bàn, không đứng dậy.
Bùi Trạm vừa bước vào đã nhận ra sự khác thường.
Trước kia chỉ cần hắn đến Tê Vân Viện, Khương Nguyệt Chi nhất định đã đứng chờ ở cửa. Nàng sẽ dịu dàng gọi hắn một tiếng Hầu gia, sau đó tự mình dâng trà.
Hôm nay nàng lại chỉ ngồi đó.
Áo váy màu trắng ngà, tóc cài trâm ngọc, dáng vẻ vẫn đoan trang như trước, nhưng ánh mắt nhìn hắn lại hoàn toàn khác.
Không ân cần.
Không mong chờ.
Thậm chí có chút... ghét bỏ.
Bùi Trạm hơi cau mày.
“Nghe nói nàng thân thể không khỏe?”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn từ trên xuống dưới, không trả lời ngay.
Bùi Trạm bị ánh mắt ấy nhìn đến khó hiểu.
Một lát sau, nàng mới chậm rãi hỏi:
“Hầu gia từ ngoài về, đã tắm chưa?”
Cả phòng lập tức yên tĩnh.
Thanh La đứng bên cạnh cúi đầu, hận không thể biến mất tại chỗ.
Bùi Trạm hiển nhiên cũng không ngờ câu đầu tiên nàng nói với mình lại là câu này.
Hắn cau mày: “Nàng nói gì?”
Khương Nguyệt Chi kiên nhẫn lặp lại: “Ta hỏi, Hầu gia đã tắm chưa?”
Bùi Trạm nhìn nàng, ánh mắt trầm xuống.
“Ta vừa hồi phủ, chưa kịp thay y phục.”
Khương Nguyệt Chi lập tức hơi nghiêng người về sau.
Động tác rất nhỏ, nhưng Bùi Trạm nhìn thấy rõ.
Nàng đang tránh hắn.
Sắc mặt Bùi Trạm lạnh thêm vài phần.
“Nàng ghét bỏ ta?”
Khương Nguyệt Chi cười nhẹ.
“Nói ghét bỏ thì hơi nặng. Chỉ là Hầu gia đi đường nhiều ngày, trên người khó tránh bụi bặm. Tê Vân Viện của ta vừa mới đổi hương, chăn gối cũng sạch, Hầu gia vẫn nên tắm gội thay y phục rồi hãy ngồi.”
Bùi Trạm nhìn chiếc ghế bên cạnh.
Hắn còn chưa ngồi.
Nhưng ý nàng rất rõ: đừng chạm vào đồ của ta.
Trong ngực Bùi Trạm dâng lên một cảm giác khó tả.
Trước kia nàng chưa từng như vậy.
“Nàng hôm nay làm sao vậy?”
Khương Nguyệt Chi đáp: “Không sao. Chỉ là bỗng nhiên nghĩ thông một ít chuyện.”
Bùi Trạm nhíu mày.
“Chuyện gì?”
“Ví dụ như, người nên sạch sẽ một chút.”
Bùi Trạm: “...”
Hệ thống trong đầu nàng run rẩy nhắc nhở:
【Ký chủ, thái độ! Thái độ dịu dàng! Nam chủ đang tức giận!】
Khương Nguyệt Chi thản nhiên đáp trong đầu: “Ta không mắng hắn bẩn trước mặt mọi người đã rất dịu dàng rồi.”
Hệ thống: 【...】
Bùi Trạm cố nén giận, cuối cùng vẫn ngồi xuống chiếc ghế cách nàng không xa.
Nhưng hắn vừa ngồi, Khương Nguyệt Chi đã quay đầu nói với Thanh La: “Chiếc đệm kia lát nữa đem đi giặt. Không, đổi cái mới đi.”
Thanh La sợ đến mức suýt quỳ xuống.
Bùi Trạm nhìn nàng chằm chằm.
“Khương Nguyệt Chi.”
Hắn rất ít gọi cả tên nàng.
Trong ký ức nguyên thân, mỗi lần hắn gọi như vậy đều chứng tỏ hắn đã không vui.
Nếu là nguyên phối cũ, lúc này chắc chắn đã đứng dậy nhận sai.
Nhưng Khương Nguyệt Chi không phải nàng ta.
Nàng nâng chén trà lên, thổi nhẹ, bình tĩnh hỏi: “Hầu gia có gì chỉ giáo?”
Bùi Trạm nhìn nàng một hồi lâu, bỗng nhiên nói: “Nàng đã biết chuyện Tần cô nương?”
Khương Nguyệt Chi cầm chén trà hơi khựng lại.
Đến rồi.
Nàng còn chưa hỏi, hắn đã tự mình nhắc.
Bùi Trạm thấy nàng im lặng, tưởng nàng quả nhiên vì chuyện này mà khác thường, giọng nói hòa hoãn hơn một chút.
“Ta chỉ cứu nàng ấy một mạng. Nàng ấy không nơi nương tựa, tạm thời được sắp xếp ở bên ngoài. Ta và nàng ấy chưa từng làm gì vượt quy củ.”
Khương Nguyệt Chi chậm rãi đặt chén trà xuống.
Sau đó nàng gọi: “Thanh La.”
Thanh La lập tức tiến lên: “Phu nhân?”
“Đổi chén khác.”
Thanh La ngẩn ra.
Bùi Trạm cũng ngẩn ra.
Khương Nguyệt Chi nhìn chén trà trước mặt, vẻ mặt rất bình tĩnh.
“Chén trà này bị lời của Hầu gia làm bẩn rồi, đổi chén khác.”
Trong phòng lại yên tĩnh lần nữa.
Lần này, ngay cả tiếng hít thở cũng như nhẹ đi.
Sắc mặt Bùi Trạm thay đổi.
“Khương Nguyệt Chi, nàng đừng quá đáng.”
Khương Nguyệt Chi ngước mắt nhìn hắn.
Đôi mắt nàng rất đẹp. Trước kia trong ký ức của Bùi Trạm, đôi mắt ấy luôn dịu dàng, luôn nhẫn nhịn, luôn giống một mặt hồ phẳng lặng.
Nhưng hôm nay, trong đôi mắt ấy không có ghen tuông, không có đau lòng, càng không có mong chờ.
Chỉ có ghét bỏ sạch sẽ, rõ ràng, không chút che giấu.
Nàng nói: “Hầu gia hiểu lầm rồi. Nếu ta thật sự quá đáng, lúc này ta sẽ hỏi vì sao Hầu gia có thê tử rồi còn giấu một nữ tử ở bên ngoài. Ta sẽ hỏi vì sao ngươi cảm thấy một câu chưa vượt quy củ là có thể khiến mọi thứ sạch sẽ. Ta cũng sẽ hỏi, nếu trong lòng ngươi thật sự không có gì, vì sao lại vội vàng giải thích với ta như vậy.”
Bùi Trạm nhất thời không nói được.
Khương Nguyệt Chi cười nhẹ.
“Nhưng ta không hỏi. Vì ta không quan tâm.”
Câu “không quan tâm” này còn khó nghe hơn bất cứ lời trách móc nào.
Bùi Trạm nhìn nàng, trong lòng bỗng nhiên dâng lên một cơn bực bội.
Hắn vốn tưởng nàng đang ghen.
Nếu nàng ghen, nếu nàng giận, hắn thậm chí có thể giải thích vài câu.
Nhưng nàng nói nàng không quan tâm.
Nàng không phải tức giận vì hắn cứu Tần Nhược Y.
Nàng chỉ đơn giản cảm thấy hắn bẩn.
Bẩn đến mức không xứng dùng chung một chén trà với nàng.
Hệ thống trong đầu Khương Nguyệt Chi đã gần như tuyệt vọng.
【Ký chủ! Người đang đẩy nam chủ ra xa! Nhiệm vụ là khiến hắn yêu người, không phải khiến hắn tự ti!】
Khương Nguyệt Chi đáp: “Yêu thì không cần. Tự ti cũng tốt, ít nhất biết mình không sạch.”
Hệ thống nghẹn.
Bùi Trạm đứng dậy.
Áo bào đen trên người hắn khẽ động, khí thế lạnh lẽo khiến Thanh La sợ đến cúi đầu thấp hơn.
“Xem ra hôm nay nàng thật sự không muốn gặp ta.”
Khương Nguyệt Chi thành thật gật đầu.
“Đúng vậy.”
Bùi Trạm: “...”
Nàng thậm chí không giả vờ giữ hắn lại.
Không hỏi hắn đi đường có mệt không.
Không hỏi hắn có dùng bữa không.
Không dâng trà.
Không chuẩn bị nước nóng.
Thậm chí còn muốn đổi đệm ghế sau khi hắn ngồi.
Bùi Trạm lần đầu tiên cảm thấy mình ở Tê Vân Viện giống như một vị khách không được hoan nghênh.
Không.
Có lẽ còn không bằng khách.
Ít nhất khách sạch sẽ vẫn được mời trà.
Hắn lạnh mặt xoay người rời đi.
Nhưng khi đi đến cửa, phía sau lại vang lên giọng nói của Khương Nguyệt Chi.
“Thanh La, lát nữa nhớ mở cửa sổ thông gió. Hương trong phòng cũng đổi lại một lần nữa.”
Bước chân Bùi Trạm khựng lại.
Thanh La run giọng đáp: “Vâng, phu nhân.”
Bùi Trạm siết tay trong tay áo, cuối cùng vẫn không quay đầu, sải bước rời khỏi Tê Vân Viện.
Mãi đến khi bóng hắn biến mất ngoài cửa viện, Thanh La mới thở ra một hơi thật nhẹ.
Nàng lo lắng nhìn Khương Nguyệt Chi.
“Phu nhân, người hôm nay nói như vậy với Hầu gia, có phải... không ổn lắm không?”
Khương Nguyệt Chi nâng chén trà mới lên, ngửi thử.
Lần này mùi trà sạch hơn nhiều.
Nàng nhấp một ngụm, bình tĩnh nói: “Có gì không ổn?”
Thanh La nhỏ giọng: “Hầu gia dù sao cũng là phu quân của người.”
Khương Nguyệt Chi cười.
“Phu quân thì sao? Phu quân dính bụi thì không cần tắm à?”
Thanh La không biết trả lời thế nào.
Hệ thống cũng không biết trả lời thế nào.
Một lát sau, hệ thống bỗng phát ra âm thanh hơi kỳ lạ.
【Đinh. Độ hảo cảm của nam chủ dao động.】
Khương Nguyệt Chi nhướng mày.
“Giảm rồi?”
【Không... chưa xác định. Dữ liệu dao động bất thường.】
Khương Nguyệt Chi không để ý.
Nàng đặt chén trà xuống, chống cằm nhìn ra ngoài cửa sổ.
Ngoài kia là Tê Vân Viện của nguyên phối.
Trong nguyên tác, nơi này là nơi Khương Nguyệt Chi chết trong cô quạnh. Màn lụa cũng ở đây, hương trầm cũng ở đây, nha hoàn cũng ở đây, chỉ là không ai cứu nàng.
Nhưng bây giờ, người ở đây đã đổi thành nàng.
Nơi này sẽ không còn là cái lồng chờ chết của nguyên phối nữa.
Nó sẽ là địa bàn của nàng.
Nơi nàng ăn đồ ngon, mặc đồ đẹp, dùng hương liệu quý, giữ bạc trong tay, tìm cơ hội hòa ly.
Còn Bùi Trạm?
Khương Nguyệt Chi khẽ cười.
Nam nhân bẩn rồi, ai thích thì nhặt.
Ngoài cửa viện, Bùi Trạm đứng dưới hành lang, sắc mặt vẫn lạnh.
Gió đêm thổi qua, mang theo mùi hương thanh nhạt từ Tê Vân Viện. Rõ ràng là mùi hắn từng quen thuộc, nhưng hôm nay lại giống như bị một cánh cửa vô hình ngăn cách.
Lần đầu tiên trong đời, hắn bị chính thê tử danh chính ngôn thuận của mình đuổi ra khỏi phòng.
Càng kỳ lạ hơn là hắn không thể quên được ánh mắt của nàng.
Không phải oán hận.
Không phải ghen tuông.
Không phải làm nũng để hắn dỗ dành.
Mà là ghét bỏ.
Nàng thật sự xem hắn là thứ không sạch sẽ.
Bùi Trạm nhíu mày, trong lòng bực bội khó hiểu.
Hắn chỉ cứu Tần Nhược Y một mạng.
Hắn chưa từng làm gì vượt quy củ.
Vì sao trong mắt nàng, hắn đã giống như phạm phải lỗi không thể tha thứ?
Trong phòng, Khương Nguyệt Chi tựa vào ghế mềm, lười biếng nhắm mắt.
Hệ thống yếu ớt hỏi:
【Ký chủ, người thật sự không định công lược nam chủ sao?】
Khương Nguyệt Chi không mở mắt.
“Không.”
【Nhưng nếu không công lược, người có thể chết theo nguyên tác.】
Nàng cười nhẹ.
“Vậy ta sẽ không đi theo nguyên tác.”
【Người định làm gì?】
Khương Nguyệt Chi mở mắt, ánh mắt trong trẻo mà tỉnh táo.
“Giữ mạng, giữ bạc, giữ sạch sẽ.”
Hệ thống im lặng.
Nàng lại bổ sung một câu, giọng điệu thản nhiên đến mức gần như vô tình:
“Nam nhân bẩn như vậy, công lược hắn không bằng công lược kho bạc.”
Ngoài cửa, gió đêm thổi qua tấm biển Tê Vân Viện.
Một đời mới của nguyên phối, từ khoảnh khắc này, chính thức bắt đầu.