Phu nhân khó nuôi, Hầu gia nuôi không nổi
Sau đêm Bùi Trạm bị chặn ngoài Tê Vân Viện, cả phủ Vĩnh An Hầu đều yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Không ai dám lớn tiếng bàn tán, nhưng ánh mắt của đám nha hoàn, bà tử và tiểu tư trong phủ đều không nhịn được mà len lén hướng về phía Tê Vân Viện.
Phu nhân thay đổi rồi.
Trước kia phu nhân dịu dàng đến mức gần như không có góc cạnh. Nàng nói chuyện nhỏ nhẹ, làm việc chu toàn, mỗi lần Hầu gia hồi phủ đều tự mình ra đón. Cho dù Hầu gia chỉ nhàn nhạt gật đầu, nàng cũng không buồn, vẫn sai người chuẩn bị trà nóng, nước ấm, cơm canh hợp khẩu vị.
Hầu gia không ở lại qua đêm, nàng không oán.
Hầu gia quên sinh thần của nàng, nàng cũng không nhắc.
Hầu gia mấy ngày không đến Tê Vân Viện, nàng chỉ lặng lẽ sai người đưa áo choàng, thuốc bổ, canh nóng đến thư phòng.
Trong mắt hạ nhân phủ Hầu, Khương Nguyệt Chi là vị chủ mẫu không thể bắt lỗi.
Hiền thục.
Đoan trang.
Biết giữ lễ.
Nhưng bắt đầu từ đêm hôm ấy, mọi thứ đều khác.
Hầu gia vừa từ bên ngoài trở về, vốn nên được phu nhân dịu dàng nghênh đón, kết quả ngay cả cửa phòng cũng không bước vào được bao lâu đã bị đuổi ra ngoài. Nghe nói phu nhân còn sai người đổi đệm ghế, thay chén trà, mở cửa thông gió, đổi lại hương trong phòng.
Lý do là Hầu gia chưa tắm.
Tin này truyền ra, đám hạ nhân đều sợ đến mức không dám thở mạnh.
Đó là Vĩnh An Hầu Bùi Trạm.
Là chủ nhân của cả phủ Hầu.
Là nam nhân trẻ tuổi có quân công, được Hoàng đế trọng dụng, ngay cả triều thần trong kinh cũng phải nể hắn ba phần.
Vậy mà phu nhân lại chê hắn không sạch.
Sáng hôm sau, Thanh La bưng nước rửa mặt vào phòng, sắc mặt vẫn còn hơi thấp thỏm.
Khương Nguyệt Chi vừa tỉnh, mái tóc đen dài buông bên vai, trên người mặc áo ngủ bằng lụa mềm. Nàng ngồi trên giường, nhìn màn lụa phía trước, hơi cau mày.
Thanh La thấy vậy lập tức hỏi: “Phu nhân, người khó chịu ở đâu sao?”
Khương Nguyệt Chi lắc đầu.
“Không phải.”
Nàng đưa tay vén màn lụa.
“Ta chỉ cảm thấy màu màn này không hợp mắt.”
Thanh La ngẩn ra.
“Màu này là năm ngoái phu nhân tự chọn. Khi ấy phu nhân nói màu xanh nhạt thanh tĩnh, Hầu gia nhìn cũng sẽ thấy dễ chịu.”
Khương Nguyệt Chi nghe đến hai chữ Hầu gia, nét mặt lập tức bình thản hơn.
“Vậy càng phải đổi.”
Thanh La: “...”
Khương Nguyệt Chi xuống giường, rửa mặt súc miệng xong, không vội dùng bữa mà đi một vòng quanh phòng.
Càng nhìn, nàng càng không hài lòng.
Màn lụa quá nhạt, nhìn lâu hơi u ám.
Chăn gấm quá dày, hoa văn quá cũ.
Lư hương kiểu dáng bình thường, hương bên trong lại nồng, ngửi lâu đau đầu.
Bình phong trước giường thêu hoa sen, tuy tinh xảo nhưng màu sắc quá trầm, nhìn không có sức sống.
Trà trong phòng là loại thanh nhã, nhưng hương không đủ sạch, dư vị hơi chát.
Ngay cả thảm dưới chân cũng không hợp ý.
Khương Nguyệt Chi nhìn quanh một vòng, cuối cùng đưa ra kết luận rất đơn giản.
“Đổi hết.”
Thanh La suýt đánh rơi khăn tay.
“Đổi... đổi hết ạ?”
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Màn, chăn, gối, đệm, thảm, lư hương, bình phong, rèm cửa, bộ trà cụ, đều đổi.”
Nàng dừng một chút, nhìn xuống sàn nhà.
“Sàn nhà cũng lau lại đi. Dùng nước sạch pha hương bách hợp nhạt. Đừng dùng hương quá nồng, ta không thích.”
Thanh La vội vàng ghi nhớ từng thứ.
Nàng đi theo phu nhân từ khi phu nhân còn chưa xuất giá, đã quen với dáng vẻ tiết kiệm và dịu dàng của phu nhân. Trước kia dù đồ trong viện có hơi cũ, phu nhân cũng chỉ nói còn dùng được, không cần đổi. Nàng luôn nói phủ Hầu có nhiều khoản phải chi, không nên vì một mình nàng mà lãng phí.
Nhưng phu nhân hôm nay giống như hoàn toàn không nhớ mấy lời đó nữa.
Thanh La nhỏ giọng khuyên: “Phu nhân, nếu đổi hết một lượt, e rằng phải dùng không ít bạc.”
Khương Nguyệt Chi đang chọn hộp hương, nghe vậy liền quay đầu nhìn nàng.
“Bạc giữ lại để làm gì?”
Thanh La ngẩn ra.
Khương Nguyệt Chi bình thản nói: “Giữ lại để Hầu gia nuôi nữ tử bên ngoài sao?”
Thanh La sợ đến mức lập tức quỳ xuống.
“Phu nhân!”
Khương Nguyệt Chi nhìn nàng hoảng sợ như vậy, mới nhớ ở thời đại này lời như thế không thể tùy tiện nói trước mặt hạ nhân. Nàng xua tay.
“Đứng lên đi. Ta chỉ thuận miệng nói thôi.”
Thanh La không dám đứng ngay.
Khương Nguyệt Chi thở dài, giọng nhẹ đi một chút.
“Thanh La, ta hỏi ngươi, hai năm qua ta có bạc không?”
Thanh La cúi đầu đáp: “Phu nhân có của hồi môn phong phú, cửa hàng, ruộng đất cũng đều có. Chỉ là trước kia phu nhân nói đã gả vào phủ Hầu thì nên lấy đại cục làm trọng, không muốn tiêu xài quá mức.”
“Vậy hai năm qua ta có vui không?”
Thanh La im lặng.
Câu này nàng không dám trả lời.
Khương Nguyệt Chi cười khẽ.
“Ngươi xem, bạc ta có, nhưng ta không tiêu. Đồ tốt ta có, nhưng ta không dùng. Mọi chuyện đều nghĩ cho phủ Hầu, nghĩ cho Hầu gia, nghĩ cho lão phu nhân. Cuối cùng thì sao?”
Thanh La cắn môi.
Khương Nguyệt Chi không cần nàng trả lời.
Nàng nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh nắng buổi sớm rơi trên cành cây trong viện.
“Cuối cùng ta chỉ biến thành một vị phu nhân hiểu chuyện đến mức không ai cần để ý.”
Thanh La ngẩng đầu nhìn nàng.
Không hiểu vì sao, nàng cảm thấy phu nhân lúc này có chút xa lạ, nhưng cũng có chút khiến người ta đau lòng.
Khương Nguyệt Chi xoay người, giọng lại trở nên nhẹ nhàng như thường.
“Cho nên từ hôm nay trở đi, ta không hiểu chuyện nữa.”
Hệ thống 009 vốn im lặng từ sáng đến giờ, nghe câu này lập tức lên tiếng.
【Ký chủ, người nên cân nhắc nhiệm vụ chính. Tiết kiệm bạc cũng rất quan trọng, sau này công lược nam chủ có thể cần dùng đến.】
Khương Nguyệt Chi vừa mở hộp trang sức vừa đáp trong đầu: “Ta không định dùng bạc công lược hắn.”
【Vậy người định dùng bạc làm gì?】
“Dùng để nuôi ta.”
Hệ thống: 【...】
Khương Nguyệt Chi chọn một cây trâm ngọc trắng, cài lên tóc.
“Muốn sống lâu thì trước hết phải sống sạch sẽ. Muốn sống sạch sẽ thì phải tiêu bạc. Đạo lý đơn giản như vậy, ngươi cũng không hiểu?”
Hệ thống cảm thấy dữ liệu của mình như bị nghẽn.
【Nhưng ký chủ, mục tiêu cuối cùng là khiến nam chủ yêu người.】
“Không.” Khương Nguyệt Chi sửa lại, “Mục tiêu cuối cùng là ta sống tốt.”
Hệ thống lại im.
Từ ngày hôm ấy, Tê Vân Viện bắt đầu thay đổi.
Đầu tiên là thay toàn bộ màn lụa.
Loại màn xanh nhạt cũ bị tháo xuống, đổi thành màn lụa trắng ngà thêu hoa văn chìm bằng chỉ bạc. Khi gió thổi qua, màn nhẹ như sương, sạch sẽ đến mức khiến người ta nhìn cũng thấy thư thái.
Chăn gối trên giường cũng đổi. Khương Nguyệt Chi yêu cầu ruột chăn phải phơi nắng đủ, vỏ chăn dùng gấm mềm nhất, không được có mùi ẩm, không được dùng hương quá nồng. Gối đầu phải thấp vừa phải, gối ôm phải mềm, đệm ngồi trong phòng khách cũng thay mới một lượt.
Lư hương bằng đồng bị dọn đi, đổi thành lư hương bạch ngọc nhỏ. Hương liệu cũng đổi thành loại thanh nhạt hơn, có mùi hoa lê sau mưa. Ngửi vào không ngọt gắt, cũng không nặng nề.
Bình phong thêu hoa sen bị chuyển vào kho, thay bằng bình phong vẽ cảnh trúc xanh và suối nhỏ. Rèm cửa đổi sang màu sáng hơn. Thảm trải đất cũng đổi sang loại mềm, bước lên không phát ra tiếng.
Ngay cả bộ trà cụ trên bàn cũng thay mới.
Khương Nguyệt Chi tự mình chọn một bộ sứ trắng men mỏng, trên miệng chén có một đường viền bạc rất nhạt. Nàng cầm lên nhìn dưới ánh sáng, thấy trong lòng dễ chịu hơn hẳn.
Thanh La đứng cạnh nhìn đám hạ nhân ra ra vào vào, cả ngày bận đến chân không chạm đất.
Nàng vốn tưởng đổi xong phòng ngủ là kết thúc.
Ai ngờ phu nhân còn đi kiểm tra phòng bếp.
Phòng bếp phủ Hầu trước kia luôn làm theo khẩu vị của lão phu nhân và Hầu gia. Món ăn nhiều dầu, nhiều thịt, nặng vị. Nguyên phối cũ không thích lắm, nhưng chưa bao giờ nói, mỗi lần dùng bữa đều ăn rất ít.
Khương Nguyệt Chi nhìn bàn thức ăn trưa đưa đến, chỉ ăn hai miếng đã đặt đũa.
Thanh La lập tức căng thẳng.
“Phu nhân, không hợp khẩu vị sao?”
Khương Nguyệt Chi nhìn đĩa thịt kho màu quá đậm, lại nhìn bát canh nổi một lớp mỡ mỏng, bình tĩnh nói: “Gọi quản sự phòng bếp đến.”
Không lâu sau, quản sự phòng bếp mồ hôi đầy đầu chạy đến.
Khương Nguyệt Chi không mắng, chỉ nói từng điều rất rõ.
“Từ nay về sau, thức ăn đưa đến Tê Vân Viện phải ít dầu, ít mỡ, nguyên liệu phải tươi. Rau không được nấu quá nhừ, canh không được nổi váng mỡ. Điểm tâm phải làm nhỏ, đẹp mắt, không quá ngọt. Trà dùng trong viện phải đổi sang loại thanh hương hơn.”
Quản sự phòng bếp liên tục gật đầu.
Khương Nguyệt Chi lại nói: “Mỗi ngày thực đơn đưa đến trước cho ta xem. Món nào ta không dùng thì khỏi làm. Món nào làm không hợp, đổi người nấu.”
Quản sự lau mồ hôi: “Vâng, phu nhân.”
Hệ thống yếu ớt nhắc:
【Ký chủ, người có thể nhân cơ hội học làm vài món Hầu gia thích, tăng độ hảo cảm.】
Khương Nguyệt Chi đang uống trà, nghe vậy suýt cười.
“Ta thiếu đầu bếp sao?”
【Không thiếu.】
“Vậy vì sao ta phải tự xuống bếp?”
【Trong nhiều tuyến công lược, tự tay nấu ăn là phương pháp tăng tình cảm rất hiệu quả.】
Khương Nguyệt Chi chậm rãi đặt chén trà xuống.
“Ta sợ khói dầu.”
Hệ thống: 【...】
Nàng bổ sung: “Hơn nữa, hắn thích ăn gì liên quan gì đến ta? Ta ăn ngon là được.”
Hệ thống hoàn toàn im lặng.
Nhưng thay đổi ở Tê Vân Viện không dừng lại ở đó.
Khương Nguyệt Chi bắt đầu tắm bằng sữa dê.
Mỗi ba ngày một lần, trong nước tắm phải thêm sữa dê, cánh hoa khô đã chọn sạch, vài giọt tinh dầu hương nhẹ. Khăn lau phải phơi nắng, y phục mặc sau khi tắm phải xông hương nhạt. Tóc gội xong phải dùng khăn mềm thấm khô, không được kéo mạnh.
Nàng còn sai người đến cửa hàng vải nổi danh nhất Ngọc Kinh đặt may y phục mới.
Gấm tốt nhất.
Màu phải thanh nhưng không nhạt nhòa.
Kiểu dáng phải đoan trang nhưng không già.
Đường thêu phải tinh tế, không được rườm rà.
Thợ may nghe yêu cầu xong, vừa kính vừa sợ. Nhưng khi thấy bạc đưa ra đủ nhiều, lập tức cười đến mắt cũng cong.
Chưa đầy nửa tháng, Tê Vân Viện giống như được thay da đổi thịt.
Nó không còn là viện chính trầm tĩnh, u buồn, luôn cố gắng giữ dáng vẻ của một vị nguyên phối hiền thục nữa.
Nó trở nên sạch sẽ, sáng sủa, tinh tế, có hương thơm nhàn nhạt, có trà ngon, có điểm tâm đẹp mắt, có màn lụa nhẹ như mây.
Giống như chủ nhân của nó cuối cùng cũng bắt đầu sống cho chính mình.
Nhưng cùng lúc đó, sổ chi tiêu của phủ Hầu cũng dày lên bằng tốc độ khiến quản sự tổng quản run tay.
Quản sự họ Lý, đã làm việc trong phủ Vĩnh An Hầu nhiều năm. Trước kia ông thích nhất là báo sổ cho phu nhân, vì phu nhân luôn hiểu chuyện, khoản nào có thể tiết kiệm thì tiết kiệm, chưa từng làm khó hạ nhân.
Nhưng bây giờ, mỗi lần nhìn khoản chi của Tê Vân Viện, tay ông đều run.
Rèm lụa, gấm vóc, hương liệu, sữa dê, trà mới, bộ trà cụ, bình phong, thảm trải, thợ may, phòng bếp riêng...
Khoản nào cũng không nhỏ.
Lý quản sự không dám tự quyết, cuối cùng ôm sổ sách đến thư phòng của Bùi Trạm.
Bùi Trạm đang xem công văn.
Từ đêm rời khỏi Tê Vân Viện, hắn đã ba ngày không đến đó.
Ban đầu hắn nghĩ Khương Nguyệt Chi sẽ sai người đến nhận sai.
Dù sao trước kia mỗi lần hắn không vui, nàng đều là người xuống nước trước. Nàng sẽ chuẩn bị canh nóng, sai Thanh La đưa đến thư phòng, nhẹ nhàng nói phu nhân lo Hầu gia đi đường vất vả.
Nhưng ba ngày trôi qua, Tê Vân Viện yên tĩnh như không có chuyện gì.
Không có canh nóng.
Không có áo choàng.
Không có lời hỏi thăm.
Ngay cả một nha hoàn đến thư phòng cũng không có.
Bùi Trạm vốn thấy yên tĩnh là tốt. Nhưng không hiểu vì sao, sự yên tĩnh này lại khiến hắn càng ngày càng khó chịu.
Đúng lúc ấy, Lý quản sự đến.
“Hầu gia.”
Bùi Trạm không ngẩng đầu.
“Chuyện gì?”
Lý quản sự đặt sổ sách lên bàn, giọng có chút do dự.
“Là... là khoản chi gần đây của Tê Vân Viện. Tiểu nhân cảm thấy nên trình Hầu gia xem qua.”
Bùi Trạm ngẩng đầu.
“Tê Vân Viện?”
Hắn mở sổ sách.
Mới nhìn vài dòng, lông mày hắn đã nhíu lại.
Càng xem, sắc mặt hắn càng trầm.
Một bộ bình phong.
Ba bộ màn lụa.
Năm bộ chăn gối.
Mười mấy hộp hương liệu.
Sữa dê đưa vào viện theo ngày.
Gấm tốt nhất từ Cẩm Tú phường.
Bộ trà cụ sứ trắng men bạc.
Thay thảm, thay rèm, sửa phòng tắm nhỏ phía sau viện.
Bùi Trạm khép sổ lại.
“Những thứ này đều là phu nhân muốn?”
Lý quản sự cúi đầu: “Vâng.”
“Trong bao lâu?”
“Chưa... chưa đầy một tháng.”
Thật ra mới nửa tháng.
Nhưng Lý quản sự không dám nói thật quá rõ, sợ Hầu gia tức giận.
Bùi Trạm trầm mặc.
Trước kia Khương Nguyệt Chi rất tiết kiệm.
Nàng không phải không có bạc. Khương gia cho nàng của hồi môn phong phú, cửa hàng ruộng đất đều đủ. Nhưng sau khi gả vào phủ Hầu, nàng luôn lấy thân phận chủ mẫu làm trọng, chưa bao giờ tiêu xài quá mức cho bản thân.
Có một năm mùa đông, hắn thấy áo choàng của nàng hơi cũ, thuận miệng hỏi một câu. Nàng chỉ cười nói còn mặc được, không cần đổi.
Khi đó hắn không để trong lòng.
Bây giờ nhớ lại, hắn mới phát hiện dường như nàng chưa từng đòi hỏi điều gì.
Không đòi hắn ở lại.
Không đòi hắn nhớ sinh thần.
Không đòi hắn tặng lễ.
Không đòi hắn quan tâm nàng vui hay buồn.
Ngay cả bạc, nàng cũng không đòi.
Một người quá hiểu chuyện, lâu ngày liền khiến người khác quên rằng nàng cũng có quyền không hiểu chuyện.
Bùi Trạm nhìn sổ sách một hồi lâu, cuối cùng đứng dậy.
“Đến Tê Vân Viện.”
Lý quản sự vội vàng đi theo.
Lúc Bùi Trạm đến, Khương Nguyệt Chi đang ngồi trong đình nhỏ ở Tê Vân Viện ăn điểm tâm.
Trong viện mới đổi hoa. Mấy chậu lan trắng đặt dưới hành lang, lá xanh hoa sạch, nhìn rất hợp mắt. Gió thổi qua, màn lụa trong phòng nhẹ nhàng bay lên, mùi hương thanh nhạt lan ra.
Bùi Trạm vừa bước vào đã cảm thấy Tê Vân Viện khác hẳn trước kia.
Trước đây nơi này luôn yên tĩnh quá mức, giống như một bức tranh được đặt đúng quy củ, đẹp thì đẹp, nhưng thiếu sức sống.
Bây giờ nơi này vẫn yên tĩnh, nhưng sự yên tĩnh ấy không còn lạnh lẽo. Trên bàn có điểm tâm nhỏ xinh, trà nóng tỏa khói, nha hoàn đi lại nhẹ nhàng, mọi thứ đều tinh tế đến mức khiến người ta không thể bắt lỗi.
Khương Nguyệt Chi mặc váy màu hạnh nhạt, tóc cài trâm ngọc trắng. Nàng đang dùng một chiếc muỗng bạc nhỏ múc canh hạt sen, động tác thong thả, vẻ mặt rất thoải mái.
Thấy hắn đến, nàng chỉ ngước mắt nhìn.
Không đứng dậy.
Không nghênh đón.
Không hỏi hắn sao lại đến.
Bùi Trạm đã hơi quen với việc này, nhưng trong lòng vẫn không thoải mái.
Hắn bước đến gần, Thanh La lập tức căng thẳng.
Khương Nguyệt Chi nhẹ nhàng đặt muỗng xuống.
“Hầu gia hôm nay đã tắm chưa?”
Bùi Trạm: “...”
Lý quản sự đứng sau lưng suýt nữa sặc nước bọt.
Sắc mặt Bùi Trạm trầm xuống.
“Bây giờ là ban ngày.”
Khương Nguyệt Chi nghiêm túc nói: “Ban ngày thì bụi bẩn không dính lên người sao?”
Bùi Trạm im lặng.
Hắn phát hiện mình không nên tranh luận vấn đề sạch bẩn với nàng.
Hắn nhìn về phía bàn đá trước mặt. Trên bàn chỉ có một bộ chén đĩa.
Khương Nguyệt Chi nhìn theo ánh mắt hắn, lập tức nói với Thanh La: “Lấy thêm một bộ chén đũa. Đặt bên kia.”
Nàng chỉ về phía đối diện, cách vị trí của nàng xa nhất.
Thanh La lập tức đi lấy.
Bùi Trạm nhìn nàng.
“Nàng nhất định phải cách ta xa như vậy?”
Khương Nguyệt Chi đáp: “Hầu gia vừa từ thư phòng đến. Bút mực, công văn, hạ nhân ra vào, ai biết trên người có dính bao nhiêu bụi.”
“...”
Bùi Trạm nhịn xuống cảm giác muốn xoay người bỏ đi.
Hắn ngồi xuống đối diện nàng, lấy sổ sách ra đặt lên bàn.
“Ta đến vì chuyện này.”
Khương Nguyệt Chi liếc nhìn sổ sách, không bất ngờ.
“Hầu gia cảm thấy ta tiêu nhiều bạc?”
Bùi Trạm nói: “Nàng gần đây thay đổi quá nhiều thứ trong viện.”
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Ừm.”
“Còn đặt may y phục, mua hương liệu, sửa phòng tắm.”
“Ừm.”
“Chỉ riêng mấy khoản này đã bằng gần một năm chi tiêu trước kia của nàng.”
Khương Nguyệt Chi nghe xong, vẻ mặt lộ ra chút kinh ngạc thật lòng.
“Ta ba ngày mới tắm sữa dê một lần, Hầu gia đã nuôi không nổi ta sao?”
Bùi Trạm nghẹn lời.
Hệ thống 009 lập tức nhảy ra.
【Ký chủ! Dịu dàng! Người phải dịu dàng! Không thể nói nam chủ nuôi không nổi người!】
Khương Nguyệt Chi đáp trong đầu: “Ta đã rất dịu dàng rồi.”
【Chỗ nào dịu dàng?】
“Ta còn chưa chê hắn nghèo trước mặt Lý quản sự.”
Hệ thống: 【...】
Bùi Trạm hít sâu một hơi.
“Ta không phải nuôi không nổi nàng.”
Khương Nguyệt Chi gật đầu rất nhanh.
“Vậy thì tốt.”
“Nhưng nàng là Hầu phu nhân, mọi khoản chi trong phủ đều nên có chừng mực.”
Khương Nguyệt Chi đặt chén xuống, nhìn hắn.
“Hầu gia nói đúng. Là Hầu phu nhân, ta quả thật nên có chừng mực.”
Bùi Trạm vừa muốn nói tiếp, liền nghe nàng chậm rãi bổ sung:
“Cho nên ta dùng bạc của ta là được. Của hồi môn của ta, cửa hàng của ta, ruộng đất của ta, hương liệu ta mua, y phục ta may, sữa dê ta tắm, đều tính từ tài sản riêng của ta. Như vậy có đủ chừng mực chưa?”
Bùi Trạm im lặng.
Lý quản sự phía sau càng không dám thở mạnh.
Khương Nguyệt Chi nói không sai.
Rất nhiều khoản đúng là nàng sai người lấy từ tài sản riêng. Chỉ có một số đồ trong viện tính vào chi tiêu chung của phủ, mà những thứ ấy cũng không quá phận với thân phận Hầu phu nhân.
Nếu Bùi Trạm tiếp tục nói, ngược lại giống như hắn không cho phu nhân dùng bạc của chính nàng.
Khương Nguyệt Chi nhìn vẻ mặt hắn, bỗng nhiên cười nhẹ.
“Hầu gia yên tâm. Ta không tiêu bạc của Hầu gia để dưỡng mình quá nhiều đâu.”
Bùi Trạm cau mày.
“Nàng nhất định phải nói như vậy?”
“Vậy Hầu gia muốn ta nói thế nào?”
Bùi Trạm nhất thời không đáp được.
Trước kia nàng nói chuyện luôn giữ lễ. Mỗi câu đều mềm mại, mỗi chữ đều khiến người khác dễ chịu. Nàng chưa bao giờ khiến hắn khó xử trước mặt hạ nhân.
Nhưng bây giờ nàng không mắng, cũng không ồn ào.
Nàng chỉ dùng giọng bình thản nhất, nói ra những câu khiến người ta không thể phản bác.
Bùi Trạm nhìn nàng một hồi lâu.
“Vì sao bỗng nhiên thay đổi nhiều như vậy?”
Khương Nguyệt Chi không tránh ánh mắt hắn.
“Bởi vì trước kia ta hiểu chuyện quá.”
Bùi Trạm hơi khựng lại.
Khương Nguyệt Chi tiếp tục nói: “Trước kia ta tiết kiệm, Hầu gia không biết. Ta chờ Hầu gia, Hầu gia không biết. Ta chăm sóc nội viện, Hầu gia cũng cảm thấy đương nhiên. Ta không đòi hỏi, không làm phiền, không gây chuyện, Hầu gia liền thật sự xem như ta không cần gì.”
Nàng mỉm cười.
“Nếu hiểu chuyện là để bị bỏ quên, vậy từ nay về sau ta không hiểu chuyện nữa.”
Gió trong đình nhỏ bỗng yên tĩnh.
Bùi Trạm nhìn nàng, lần đầu tiên không biết nên nói gì.
Hai năm thành thân, hắn quả thật chưa từng để tâm nàng thích gì, ghét gì, cần gì.
Hắn chỉ biết nàng là phu nhân phù hợp nhất với phủ Vĩnh An Hầu. Nàng biết quản gia, biết giữ lễ, biết chăm sóc mẫu thân hắn, biết giữ thể diện cho hắn.
Hắn chưa từng nghĩ, nàng cũng sẽ không vui.
Cũng sẽ tủi thân.
Cũng sẽ muốn được đối xử tốt.
Lý quản sự cúi đầu, trong lòng âm thầm thở dài.
Ngay cả ông cũng nhớ rõ trước kia phu nhân tiết kiệm đến mức nào. Có lần thảm trong phòng phu nhân đã cũ, ông đề nghị thay mới, phu nhân chỉ nói còn dùng được, không cần tốn bạc. Khi đó mọi người đều khen phu nhân hiền thục.
Nhưng ai từng hỏi nàng có thật sự thích chiếc thảm cũ ấy không?
Không ai hỏi.
Bởi vì mọi người đều quen nàng hiểu chuyện.
Bùi Trạm nhìn Khương Nguyệt Chi. Nàng rõ ràng đang ngồi trước mặt hắn, nhưng lại giống như đã đứng ở một nơi rất xa.
Hệ thống đột nhiên vang lên.
【Đinh. Độ hảo cảm của nam chủ tăng.】
Khương Nguyệt Chi đang uống trà, suýt nữa sặc.
Nàng đặt chén xuống, hỏi trong đầu: “Tăng?”
【Đúng vậy.】
“Ta vừa nói hắn không để ý ta, còn ám chỉ hắn nuôi không nổi ta.”
【Dữ liệu hiển thị độ hảo cảm tăng.】
Khương Nguyệt Chi im lặng một lát.
“Nam chủ các ngươi có bệnh à?”
Hệ thống cũng im lặng rất lâu, cuối cùng yếu ớt nói:
【Có lẽ nam chủ thích kiểu phu nhân khó nuôi.】
Khương Nguyệt Chi: “...”
Bùi Trạm thấy nàng bỗng nhiên im lặng, tưởng nàng còn đang buồn vì chuyện trước kia.
Hắn rũ mắt nhìn sổ sách trên bàn.
Một lát sau, hắn nói: “Nếu nàng muốn đổi thì đổi đi.”
Khương Nguyệt Chi ngước mắt.
Bùi Trạm tránh ánh mắt nàng, giọng vẫn lạnh nhạt: “Phủ Hầu không đến mức nuôi không nổi phu nhân.”
Khương Nguyệt Chi chớp mắt.
“Thật sao?”
Bùi Trạm nhìn nàng.
“Thật.”
Khương Nguyệt Chi lập tức quay đầu nói với Thanh La: “Nghe thấy chưa? Hầu gia nói phủ Hầu nuôi nổi. Lát nữa bảo người đem danh sách hương liệu mới đến cho ta chọn.”
Thanh La cố nhịn cười: “Vâng, phu nhân.”
Bùi Trạm: “...”
Hắn bỗng cảm thấy mình vừa tự đào hố cho mình.
Sau ngày hôm ấy, Bùi Trạm bắt đầu chú ý đến Tê Vân Viện nhiều hơn.
Ban đầu hắn không thừa nhận.
Hắn chỉ nói với bản thân, Khương Nguyệt Chi gần đây thay đổi quá lớn, là phu quân, hắn nên biết nàng đang làm gì.
Vì thế, mỗi ngày khi Lý quản sự báo việc trong phủ, hắn sẽ thuận miệng hỏi một câu: “Tê Vân Viện hôm nay thế nào?”
Lý quản sự ban đầu còn tưởng Hầu gia muốn quản chi tiêu, liền báo rất kỹ.
“Hôm nay phu nhân chọn vải ở Cẩm Tú phường.”
“Hôm nay phu nhân đổi trà mới.”
“Hôm nay phu nhân bảo người sửa lại phòng tắm phía sau viện.”
“Hôm nay phu nhân xem sổ sách của hồi môn.”
“Hôm nay phu nhân sai người ra ngoài hỏi giá một cửa hàng hương liệu.”
Bùi Trạm càng nghe càng trầm mặc.
Nàng bận thật.
Bận đến mức hoàn toàn không nhớ đến hắn.
Trước kia chỉ cần hắn ở trong phủ, Tê Vân Viện nhất định sẽ sai người đến hỏi hắn có dùng bữa ở đâu không. Bây giờ không ai hỏi. Hắn ở thư phòng, nàng ăn cơm của nàng. Hắn đi chính viện thỉnh an lão phu nhân, nàng chọn vải của nàng. Hắn đi ra ngoài gặp đồng liêu, nàng xem sổ sách của hồi môn.
Nàng không hỏi hắn đi đâu.
Không hỏi hắn có về không.
Không chờ hắn dùng bữa.
Không quan tâm hắn có đến hay không.
Ban đầu Bùi Trạm cảm thấy như vậy rất tốt.
Trước kia hắn không thích bị người khác hỏi quá nhiều.
Nhưng rất nhanh, hắn phát hiện loại yên tĩnh này không giống tự do, mà giống như bị nàng hoàn toàn gạt ra khỏi đời mình.
Cảm giác ấy khiến hắn khó chịu.
Một buổi chiều, Bùi Trạm cố ý đến Tê Vân Viện vào giờ dùng bữa.
Lúc hắn bước vào, Khương Nguyệt Chi đang ngồi trước bàn ăn.
Trên bàn bày vài món thanh đạm tinh xảo. Canh trong, rau xanh, cá hấp, điểm tâm nhỏ bằng hoa quế, mỗi món đều được đặt trong đĩa sứ trắng, nhìn không giống bữa cơm bình thường mà giống tranh vẽ.
Khương Nguyệt Chi vừa cầm đũa, thấy hắn vào thì hơi ngẩn ra.
“Hầu gia có việc?”
Bùi Trạm nhìn bàn ăn.
“Không có việc thì không thể đến?”
Khương Nguyệt Chi suy nghĩ một chút, đáp rất thật lòng: “Cũng không phải. Chỉ là Hầu gia đến hơi không đúng lúc.”
Bùi Trạm hỏi: “Vì sao?”
“Ta đang dùng bữa.”
“Ta biết.”
“Ta không quen ăn cơm với người chưa rửa tay.”
Bùi Trạm: “...”
Hắn nhịn.
Thanh La rất có nhãn lực, lập tức sai người mang nước đến.
Bùi Trạm rửa tay xong quay lại, vừa muốn ngồi xuống bên cạnh Khương Nguyệt Chi, nàng đã nhìn Thanh La.
“Đặt thêm một bộ chén đũa bên kia.”
Nàng chỉ vào vị trí xa nhất trên bàn.
Bùi Trạm nhìn nàng.
“Ta ngồi gần nàng một chút thì sao?”
Khương Nguyệt Chi gắp một miếng rau xanh, bình tĩnh đáp: “Hầu gia vừa từ ngoài về, bụi đường chưa sạch.”
“Ta đã rửa tay.”
“Nhưng tay sạch không có nghĩa là người sạch.”
Bùi Trạm hít một hơi thật sâu.
Hệ thống trong đầu nàng đã không còn muốn nhắc nhở. Nó cảm thấy dù mình nhắc, ký chủ cũng sẽ xem như gió thoảng bên tai.
Bùi Trạm cuối cùng vẫn ngồi ở vị trí xa nhất.
Hắn vốn không đói, nhưng nhìn nàng ăn rất nghiêm túc, bỗng nhiên cũng cầm đũa.
Món ăn thanh đạm hơn khẩu vị thường ngày của hắn, nhưng không khó ăn. Cá hấp rất tươi, canh trong lại ngọt, điểm tâm hoa quế nhỏ xinh, ăn vào không quá ngọt.
Hắn nhìn Khương Nguyệt Chi.
Nàng ăn không nhiều, nhưng mỗi món đều dùng một chút. Thấy món nào hợp khẩu vị, đuôi mắt nàng sẽ hơi cong lên. Thấy món nào chưa ổn, nàng sẽ nói nhỏ với Thanh La để ngày mai sửa.
Nàng không giống trước kia.
Trước kia nàng ăn cơm rất yên tĩnh. Dù món ăn không hợp, nàng cũng không nói.
Bây giờ nàng có thích, có ghét, có yêu cầu.
Bùi Trạm bỗng nhiên cảm thấy nàng như vậy rất lạ.
Nhưng cũng rất sống động.
Sau bữa ăn, hắn không đi ngay.
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn ngồi yên, hỏi: “Hầu gia còn có việc?”
Bùi Trạm đặt chén trà xuống.
“Đêm nay ta ở lại.”
Không khí trong phòng lập tức yên tĩnh.
Thanh La cúi đầu thật thấp.
Hệ thống đột nhiên tỉnh táo.
【Ký chủ! Cơ hội! Đây là cơ hội lớn! Nam chủ chủ động muốn ở lại, người chỉ cần dịu dàng một chút...】
“Không được.”
Khương Nguyệt Chi nói ra hai chữ rất nhanh.
Bùi Trạm sắc mặt trầm xuống.
“Vì sao không được?”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.
“Hầu gia muốn ngủ ở phòng ta?”
“Ta là phu quân của nàng.”
“Ta biết.” Nàng gật đầu, “Nhưng Hầu gia sạch chưa?”
Bùi Trạm đã đoán được nàng sẽ nói câu này.
Hắn nhịn xuống: “Ta có thể tắm.”
Khương Nguyệt Chi suy nghĩ một chút.
“Vậy Hầu gia tắm trước đi.”
Hệ thống suýt vui đến phát khóc.
【Ký chủ cuối cùng cũng thông suốt rồi!】
Nhưng rất nhanh, nó phát hiện mình vui quá sớm.
Bùi Trạm quả thật đi tắm.
Nước nóng được đưa vào phòng tắm nhỏ phía sau viện. Hắn tắm xong, thay y phục sạch, tóc còn hơi ẩm, trên người mang theo mùi hương bách hợp nhạt mà Tê Vân Viện thường dùng.
Hắn trở lại phòng, Khương Nguyệt Chi đang ngồi bên bàn đọc sổ sách.
Nàng ngước mắt nhìn hắn.
“Đã súc miệng chưa?”
Bùi Trạm khựng lại.
Thanh La đứng cạnh suýt cười ra tiếng, lại lập tức nhịn xuống.
Bùi Trạm lạnh mặt: “Súc rồi.”
“Y phục là mới xông hương?”
“Ừ.”
“Túi hương đổi chưa?”
Bùi Trạm nhíu mày: “Túi hương cũng phải đổi?”
Khương Nguyệt Chi nghiêm túc nói: “Hầu gia trước kia dùng túi hương ấy ra ngoài nhiều ngày, ai biết dính bao nhiêu mùi lạ.”
Bùi Trạm nhìn nàng một hồi lâu, cuối cùng thật sự tháo túi hương cũ xuống.
Thanh La vội vàng đưa túi hương mới.
Hệ thống ở trong đầu nàng đã ngây ra.
【Ký chủ, người thật sự khiến nam chủ tắm gội, thay y phục, súc miệng, đổi túi hương rồi?】
Khương Nguyệt Chi đáp: “Đây là yêu cầu cơ bản.”
【Vậy bây giờ có thể cho hắn ở lại chưa?】
“Không thể.”
Hệ thống: 【?】
Bùi Trạm thay xong túi hương, nhìn nàng.
“Bây giờ được chưa?”
Khương Nguyệt Chi khép sổ sách lại, mỉm cười.
“Thân sạch rồi.”
Bùi Trạm nhìn nàng, không hiểu vì sao trong lòng có dự cảm không tốt.
Quả nhiên, nàng tiếp tục nói:
“Nhưng tâm chưa sạch.”
Bùi Trạm: “...”
Hệ thống: 【...】
Thanh La: “...”
Khương Nguyệt Chi nói rất bình tĩnh: “Hầu gia trong lòng còn vướng ân cứu mạng của Tần cô nương, còn cảm thấy nàng ta đáng thương, còn cảm thấy mình chưa làm gì quá phận. Tâm như vậy chưa sạch. Nếu tâm chưa sạch mà ngủ lại Tê Vân Viện, ta sẽ mất ngủ.”
Bùi Trạm tức đến bật cười.
“Nàng bắt ta làm nhiều chuyện như vậy, cuối cùng vẫn không cho ta ở lại?”
Khương Nguyệt Chi thành thật gật đầu.
“Đúng vậy.”
Bùi Trạm nhìn nàng hồi lâu, cuối cùng hỏi: “Nàng cố ý?”
“Không.” Khương Nguyệt Chi đáp, “Ta rất nghiêm túc.”
Chính vì nàng quá nghiêm túc, Bùi Trạm mới càng nghẹn.
Nếu nàng cố ý làm khó, hắn còn có thể tức giận.
Nhưng ánh mắt nàng quá trong, vẻ mặt quá thản nhiên, giống như chuyện này vốn là đạo lý hiển nhiên.
Thân bẩn thì tắm.
Tâm bẩn thì đừng vào phòng nàng.
Bùi Trạm đứng đó, lần đầu tiên trong đời không biết mình nên tức hay nên cười.
Hệ thống yếu ớt vang lên:
【Đinh. Độ hảo cảm của nam chủ... lại tăng.】
Khương Nguyệt Chi im lặng.
Một lát sau, nàng hỏi: “Ngươi chắc hệ thống của ngươi không hỏng?”
【Dữ liệu bình thường.】
“Bình thường mà hắn bị đuổi ra còn tăng hảo cảm?”
Hệ thống trầm mặc hồi lâu.
【Có thể nam chủ thật sự thích bị người ghét bỏ.】
Khương Nguyệt Chi cảm thấy lời này rất có đạo lý, nhưng cũng rất đáng sợ.
Cuối cùng, Bùi Trạm vẫn rời khỏi Tê Vân Viện.
Chỉ là lần này, hắn không phất tay áo tức giận như lần trước.
Hắn đứng ngoài cửa viện, gió đêm thổi qua tóc còn hơi ẩm của hắn. Mùi hương thanh nhạt trên người hắn là hương của Tê Vân Viện, nhưng người trong viện vẫn không cho hắn bước vào thế giới của nàng.
Bùi Trạm nhìn cánh cửa khép lại, trong lòng bỗng nhiên có cảm giác trống rỗng khó tả.
Hắn nhớ đến lời nàng nói.
“Trước kia ta hiểu chuyện quá, Hầu gia chẳng phải cũng không để trong lòng sao? Vậy từ nay về sau, ta không hiểu chuyện nữa.”
Hắn từng nghĩ nàng hiểu chuyện là điều đương nhiên.
Giờ nàng không hiểu chuyện nữa, hắn lại không biết nên làm gì với nàng.
Ngày tháng sau đó, Tê Vân Viện vẫn náo nhiệt theo cách riêng của nó.
Khương Nguyệt Chi tiếp tục chọn vải, xem sổ sách, đổi hương, thử trà, sửa thực đơn, kiểm kê của hồi môn.
Nàng không chủ động tìm Bùi Trạm.
Không hỏi chuyện Tần Nhược Y.
Không hỏi hắn đi đâu.
Không hỏi hắn có nghĩ đến nàng không.
Nàng sống rất tốt.
Tốt đến mức Bùi Trạm bắt đầu cảm thấy mình giống người ngoài.
Một lần hắn đi ngang qua hoa viên, nghe hai nha hoàn nhỏ nói chuyện.
“Phu nhân hôm nay lại đổi hương mới, thơm lắm.”
“Nghe nói phu nhân còn đặt may mấy bộ váy mới, đẹp vô cùng.”
“Ta thấy phu nhân bây giờ tốt hơn trước kia nhiều. Trước kia phu nhân luôn buồn buồn, bây giờ nhìn có sức sống hơn.”
“Nhưng Hầu gia hình như không vui.”
“Phu nhân không chờ Hầu gia nữa, Hầu gia đương nhiên không quen.”
Bùi Trạm dừng bước.
Hai nha hoàn nhìn thấy hắn, sợ đến quỳ xuống.
“Hầu gia tha tội!”
Bùi Trạm không trách phạt, chỉ lạnh nhạt nói: “Lui xuống.”
Hai nha hoàn vội vàng chạy đi.
Bùi Trạm đứng tại chỗ hồi lâu.
Không chờ hắn nữa.
Mấy chữ này giống như một cây kim nhỏ, đâm vào nơi nào đó trong lòng hắn.
Trước kia hắn không thích nàng chờ.
Bây giờ nàng thật sự không chờ nữa, hắn lại cảm thấy khó chịu.
Đêm đó, trong thư phòng, Bùi Trạm ngồi trước bàn rất lâu.
Trên bàn đặt sổ chi tiêu mới nhất của Tê Vân Viện.
Lý quản sự đứng bên cạnh, đầu cúi thấp, không dám nói nhiều.
Bùi Trạm lật từng trang.
Hương liệu mới.
Gấm mới.
Trà mới.
Sữa dê.
Hoa khô.
Sửa lại một gian phòng nhỏ để cất đồ riêng.
Mời thợ đến kiểm tra cửa hàng của hồi môn.
Từng khoản đều rõ ràng.
Nàng không tiêu bừa.
Nàng biết mình muốn gì, biết bạc từ đâu ra, biết khoản nào dùng tài sản riêng, khoản nào thuộc chi tiêu trong phủ. Nàng không hề vô lý. Nàng chỉ không còn keo kiệt với bản thân nữa.
Bùi Trạm càng xem càng trầm mặc.
Lý quản sự nhỏ giọng hỏi: “Hầu gia, những khoản này... có cần hạn chế lại không?”
Bùi Trạm không đáp ngay.
Trong đầu hắn hiện lên dáng vẻ Khương Nguyệt Chi ngồi trong đình nhỏ, nghiêm túc hỏi hắn có phải nuôi không nổi nàng không.
Rồi lại hiện lên câu nói của nàng.
“Nếu hiểu chuyện là để bị bỏ quên, vậy từ nay về sau ta không hiểu chuyện nữa.”
Bùi Trạm khép sổ lại.
“Trong kho còn bao nhiêu bạc có thể điều động?”
Lý quản sự sửng sốt.
“Hầu gia?”
Bùi Trạm ngước mắt nhìn ông.
“Ta hỏi trong kho còn bao nhiêu bạc có thể điều động.”
Lý quản sự vội đáp: “Nếu không tính những khoản cố định trong phủ, vẫn còn một phần. Nhưng nếu phu nhân tiếp tục dùng theo mức này, sợ là...”
Ông ngừng lại, không dám nói tiếp.
Bùi Trạm nhàn nhạt hỏi: “Sợ là gì?”
Lý quản sự cắn răng đáp: “Sợ là phải tăng thêm thu nhập.”
Thư phòng yên tĩnh một lát.
Bùi Trạm bỗng nhiên cười rất khẽ.
Lý quản sự giật mình.
Ông hầu hạ Hầu gia nhiều năm, rất ít khi thấy Hầu gia cười như vậy. Không giống vui, cũng không giống tức giận, mà giống như bất lực trước một chuyện ngoài dự liệu.
Bùi Trạm đặt sổ sách sang bên.
“Ngày mai đem danh sách sản nghiệp của phủ đến cho ta xem.”
Lý quản sự vội nói: “Vâng.”
Bùi Trạm lại nói: “Mấy khoản của Tê Vân Viện, nếu không quá phận, cứ để nàng dùng.”
Lý quản sự ngẩn ra, sau đó lập tức đáp: “Tiểu nhân hiểu.”
Ông lui ra ngoài.
Trong thư phòng chỉ còn lại Bùi Trạm.
Ánh nến lay động, chiếu lên sổ chi tiêu dày đặc của phu nhân.
Bùi Trạm nhìn nó hồi lâu, cuối cùng đưa tay xoa mi tâm.
Lần đầu tiên trong đời, Vĩnh An Hầu nghiêm túc suy nghĩ một vấn đề không liên quan đến triều chính, không liên quan đến quân vụ, cũng không liên quan đến lợi ích gia tộc.
Hắn phải kiếm thêm bao nhiêu bạc, mới đủ nuôi vị tiểu tổ tông trong Tê Vân Viện?
Mà đáng sợ hơn là — hắn phát hiện mình hình như thật sự bắt đầu muốn nuôi nàng.