Ngoại thất vào kinh, Phu nhân muốn hòa ly
Tần Nhược Y vào Ngọc Kinh vào một buổi chiều cuối xuân.
Ngày hôm ấy trời vừa mưa xong, đường đá trong kinh thành còn đọng nước. Xe ngựa từ cửa thành phía nam chậm rãi đi vào, bánh xe lăn qua vũng nước mỏng, bắn lên vài giọt bùn nhỏ.
Trong xe, Tần Nhược Y ngồi dựa bên vách, trên người mặc áo trắng đơn giản, sắc mặt hơi tái, đôi mắt mềm như có nước.
Nàng ta không phải mỹ nhân rực rỡ đến mức khiến người ta vừa nhìn đã kinh diễm. Vẻ đẹp của nàng ta giống cành liễu sau mưa, yếu ớt, mong manh, cần người khác nâng niu che chở.
Nha hoàn đi theo bên cạnh nhỏ giọng nói: “Cô nương, sắp đến biệt viện rồi.”
Tần Nhược Y nhẹ nhàng vén rèm xe lên.
Ngọc Kinh phồn hoa hơn nàng ta tưởng rất nhiều.
Đường lớn rộng rãi, cửa hàng san sát, người đi lại đều ăn mặc chỉnh tề. Dù chỉ là nha hoàn của các phủ quyền quý, vạt áo cũng sạch sẽ hơn y phục tốt nhất nàng ta từng mặc nơi quê cũ.
Nàng ta nhìn mọi thứ trước mắt, đầu ngón tay khẽ siết rèm xe.
Đây là kinh thành.
Là nơi Bùi Trạm sống.
Cũng là nơi vị nguyên phối phu nhân danh chính ngôn thuận kia sống.
Tần Nhược Y cúi mắt, hàng mi run nhẹ.
Nàng ta vẫn nhớ ngày Bùi Trạm cứu mình.
Khi ấy trời đổ mưa, nàng ta bị người ta đuổi khỏi nhà cũ, suýt nữa ngã bệnh bên đường. Nam nhân mặc áo bào đen cưỡi ngựa đi qua, chỉ nhíu mày nhìn nàng ta một cái, sau đó sai người đưa nàng ta đi chữa trị.
Hắn ít nói, lạnh nhạt, nhưng lại là người đầu tiên sau rất nhiều năm cho nàng ta một con đường sống.
Tần Nhược Y biết hắn đã có thê tử.
Nhưng nàng ta cũng biết, rất nhiều nam nhân quyền quý trong kinh thành không chỉ có một nữ nhân bên cạnh.
Huống chi, Bùi Trạm chưa từng nói muốn bỏ mặc nàng ta.
Hắn cho người sắp xếp nàng ta vào Ngọc Kinh, đặt ở biệt viện ngoài phủ. Hắn nói nơi đó yên tĩnh, đủ để nàng ta dưỡng thân.
Tần Nhược Y rũ mắt, khóe môi hơi cong lên rất nhẹ.
Yên tĩnh cũng được.
Chỉ cần ở trong Ngọc Kinh, chỉ cần có thể thỉnh thoảng gặp hắn, như vậy đã đủ rồi.
Tạm thời đủ rồi.
Biệt viện của Bùi Trạm nằm ở một con phố thanh tịnh phía đông thành.
Nơi đó không lớn bằng phủ Vĩnh An Hầu, nhưng đối với một nữ tử không nơi nương tựa như Tần Nhược Y mà nói, đã là nơi tốt đến mức không dám mơ.
Có sân nhỏ, có phòng sạch, có nha hoàn hầu hạ, có đại phu đến xem bệnh, có người đưa thuốc bổ mỗi ngày.
Nha hoàn trong biệt viện đều gọi nàng ta là Tần cô nương, thái độ tuy cung kính nhưng không quá thân cận.
Tần Nhược Y biết, bọn họ kính không phải nàng ta, mà là người phía sau nàng ta.
Bùi Trạm.
Nàng ta ngồi bên cửa sổ, nhìn mưa đọng trên lá chuối ngoài sân, nhẹ giọng hỏi: “Hầu gia... có nói khi nào sẽ đến không?”
Nha hoàn đáp: “Hầu gia vừa hồi phủ không lâu, gần đây công vụ bận rộn. Nhưng quản sự đã nói, nếu cô nương thiếu gì cứ phân phó.”
Tần Nhược Y rũ mắt.
“Ta không thiếu gì. Chỉ là Hầu gia cứu ta một mạng, ta còn chưa kịp đích thân cảm tạ.”
Nha hoàn không tiếp lời.
Tần Nhược Y ngẩng đầu nhìn nàng ta, giọng càng mềm hơn: “Không biết Hầu phu nhân... có biết ta vào kinh không?”
Nha hoàn cúi đầu đáp: “Việc này nô tỳ không rõ.”
Tần Nhược Y cười nhạt.
“Cũng đúng. Phu nhân là chủ mẫu phủ Hầu, chuyện nhỏ như ta, chắc không đáng để nàng để ý.”
Nàng ta nói rất nhẹ, nhưng ngón tay đặt trên bàn lại chậm rãi siết lại.
Nàng ta muốn biết vị Hầu phu nhân kia là người thế nào.
Theo những gì nàng ta nghe được, Khương Nguyệt Chi là nữ tử hiền thục nổi danh trong Ngọc Kinh. Xuất thân Khương gia, đoan trang biết lễ, gả vào phủ Hầu hai năm chưa từng có sai sót. Lão phu nhân thích nàng, hạ nhân kính nàng, ngay cả bên ngoài cũng nói nàng có khí độ của chủ mẫu danh môn.
Một người như vậy, hẳn rất để ý thể diện.
Nếu biết phu quân mình sắp xếp một nữ tử khác ở biệt viện, nàng sẽ làm gì?
Khóc sao?
Giận sao?
Hay cố tỏ ra rộng lượng?
Tần Nhược Y chậm rãi vuốt ve khăn tay trong lòng bàn tay.
Dù là loại nào, nàng ta cũng có cách ứng phó.
Chỉ cần Hầu phu nhân để lộ ghen tuông, nàng ta liền có thể lui một bước, tỏ ra yếu đuối. Chỉ cần Hầu phu nhân trách móc, nàng ta liền có thể nói mình không muốn phá hoại tình cảm phu thê. Chỉ cần Bùi Trạm còn thương nàng ta, nàng ta không sợ.
Nhưng Tần Nhược Y không ngờ, Khương Nguyệt Chi căn bản không theo lối nào trong số đó.
Tin Tần Nhược Y vào kinh truyền đến Tê Vân Viện trước cả khi Bùi Trạm mở miệng.
Lý do rất đơn giản.
Khương Nguyệt Chi đã biết nguyên tác.
Nàng không chỉ biết Tần Nhược Y sẽ vào kinh, còn biết nàng ta sẽ ở biệt viện nào, sẽ giả bệnh lúc nào, sẽ tỏ ra hiểu chuyện ra sao, thậm chí còn biết nàng ta thích dùng loại khăn tay màu trắng thêu cành liễu.
Cho nên khi Thanh La thấp giọng nói với nàng rằng bên ngoài hình như có tin Hầu gia sắp xếp một vị Tần cô nương ở biệt viện phía đông thành, Khương Nguyệt Chi chỉ đang chọn hương liệu.
Nàng mở một hộp hương, ngửi thử, sau đó cau mày.
“Quá ngọt.”
Thanh La sững người.
“Phu nhân, người... không hỏi Tần cô nương là ai sao?”
Khương Nguyệt Chi đặt hộp hương xuống.
“Không cần hỏi.”
Thanh La do dự: “Nhưng nàng ta là người Hầu gia cứu về...”
“Ta biết.”
Thanh La càng ngẩn ra.
Khương Nguyệt Chi chọn hộp hương thứ hai, lần này mùi thanh hơn một chút, nhưng vẫn không đủ sạch.
Nàng thản nhiên nói: “Một nữ tử mồ côi, thân thế đáng thương, được Hầu gia cứu một mạng, hiện không nơi nương tựa nên được sắp xếp ở biệt viện. Hầu gia cảm thấy mình chỉ là thương hại, chưa từng làm gì vượt quy củ. Tần cô nương thì cảm thấy ân cứu mạng nặng như núi, nếu có thể báo đáp cả đời là tốt nhất.”
Thanh La nghe đến mức trợn mắt.
“Phu nhân, sao người biết rõ như vậy?”
Khương Nguyệt Chi mỉm cười.
“Đoán.”
Hệ thống 009 trong đầu nàng yếu ớt nói:
【Ký chủ, người rõ ràng là đọc nguyên tác.】
Khương Nguyệt Chi đáp trong đầu: “Biết là được, đừng nói ra.”
Hệ thống lại bắt đầu lo lắng.
【Ký chủ, đây là bước ngoặt quan trọng. Tần Nhược Y vào kinh, nam chủ sẽ dễ dao động. Người nên nhanh chóng thể hiện sự rộng lượng nhưng không mất chính thất khí độ, vừa khiến nam chủ áy náy, vừa khiến hắn nhận ra người tốt hơn Tần Nhược Y.】
Khương Nguyệt Chi cười nhẹ.
“Ngươi nói phức tạp quá.”
【Vậy ký chủ định làm gì?】
“Không làm gì.”
【Không làm gì?】
“Ừm.” Nàng chọn được một hộp hương vừa ý, đưa cho Thanh La, “Đổi loại này đi. Mùi sạch.”
Hệ thống nghẹn một lát.
【Ký chủ, người thật sự không ghen sao?】
Khương Nguyệt Chi hỏi lại: “Ta vì sao phải ghen?”
【Tần Nhược Y là nữ tử nam chủ thương tiếc.】
“Vậy để hắn thương tiếc đi.”
【Nhưng nếu hắn càng ngày càng để ý nàng ta...】
“Vậy càng tốt.” Khương Nguyệt Chi cúi đầu nhìn danh sách hương liệu, giọng nhẹ tênh, “Ta có lý do hòa ly sớm hơn.”
Hệ thống: 【...】
Nó phát hiện ký chủ của nó không chỉ không có tinh thần công lược, thậm chí còn có tinh thần đưa nam chủ về đúng tuyến ngoại thất thượng vị.
Buổi tối hôm ấy, Bùi Trạm đến Tê Vân Viện.
Hắn đã ba ngày không đến.
Ba ngày này, hắn từng cố ý đi ngang qua Tê Vân Viện hai lần, nhưng lần nào cũng thấy trong viện bận rộn mà yên ổn. Khương Nguyệt Chi hoặc đang xem sổ sách, hoặc đang chọn vải, hoặc đang ngồi uống trà dưới hành lang.
Nàng sống rất tốt.
Tốt đến mức Bùi Trạm cảm thấy nếu hắn không xuất hiện, nàng có thể càng vui hơn.
Nhận thức này khiến hắn không thoải mái.
Vì thế hôm nay, khi xử lý xong công vụ, hắn vẫn đến.
Trước khi vào viện, hắn thậm chí còn nhớ đến lời của nàng, đã thay áo ngoài trong thư phòng, rửa tay, súc miệng.
Hắn cảm thấy mình làm đến mức này đã đủ.
Nhưng khi bước vào Tê Vân Viện, Khương Nguyệt Chi vẫn hỏi câu quen thuộc.
“Hầu gia hôm nay đã tắm chưa?”
Bùi Trạm: “...”
Hắn nhẫn nại nói: “Ta đã thay y phục.”
“Thay y phục không bằng tắm.”
Bùi Trạm nhìn nàng.
Khương Nguyệt Chi nhìn lại, ánh mắt trong trẻo, không hề có ý nhượng bộ.
Cuối cùng, Bùi Trạm lạnh mặt ngồi xuống chiếc ghế cách nàng một khoảng.
Hắn đến hôm nay là để nói chuyện Tần Nhược Y.
Dù Khương Nguyệt Chi hiện tại khiến hắn tức giận, nàng vẫn là Hầu phu nhân. Tần Nhược Y đã vào kinh, hắn không nên giấu nàng.
Hơn nữa... không biết vì sao, hắn cũng không muốn nàng từ miệng người khác nghe được chuyện này.
Hắn im lặng một lát, mở miệng: “Tần cô nương đã vào kinh.”
Khương Nguyệt Chi đang uống trà.
Nghe vậy, nàng chỉ đặt chén trà xuống.
Không khóc.
Không hỏi.
Không giận.
Không cả nhướng mày.
Nàng chỉ quay đầu gọi: “Thanh La.”
Thanh La lập tức tiến lên.
“Phu nhân?”
“Đổi chén khác.”
Bùi Trạm cau mày.
“Vì sao?”
Khương Nguyệt Chi nhìn chén trà trước mặt, giọng bình tĩnh như đang nói chuyện thời tiết.
“Chén trà này bị lời của Hầu gia làm bẩn rồi.”
Bùi Trạm nghẹn họng.
Hắn vốn đã chuẩn bị sẵn lời giải thích. Hắn muốn nói Tần Nhược Y không nơi nương tựa, muốn nói nàng ấy thân thể yếu, muốn nói mình chỉ tạm thời sắp xếp nàng ấy ở biệt viện, muốn nói chuyện này không ảnh hưởng đến vị trí của Khương Nguyệt Chi.
Nhưng một câu “lời của Hầu gia làm bẩn chén trà” khiến tất cả lời hắn chuẩn bị đều nghẹn lại trong cổ họng.
Hắn nhíu mày nói: “Ta và nàng ấy trong sạch.”
Khương Nguyệt Chi nhận chén trà mới từ tay Thanh La, thổi nhẹ một hơi.
“Trong sạch đến mức nào?”
Bùi Trạm nhìn nàng.
Khương Nguyệt Chi ngước mắt, mỉm cười rất nhạt.
“Trong sạch đến mức Hầu gia phải giấu phu nhân nuôi nàng ta ở biệt viện?”
Không khí trong phòng lập tức trầm xuống.
Thanh La đứng bên cạnh cúi đầu, không dám thở mạnh.
Bùi Trạm nhìn Khương Nguyệt Chi, hồi lâu không nói.
Hắn muốn phản bác.
Nhưng không phản bác được.
Đúng vậy.
Nếu thật sự trong sạch đến mức không thẹn với lòng, vì sao ngay từ đầu hắn không nói rõ?
Vì sao khi sắp xếp Tần Nhược Y vào biệt viện, hắn lại cảm thấy không cần để Khương Nguyệt Chi biết?
Vì hắn cảm thấy nàng sẽ hiểu chuyện.
Cũng vì hắn cảm thấy chuyện này không quan trọng.
Nhưng bây giờ, đối diện với ánh mắt bình tĩnh đến mức lạnh nhạt của nàng, Bùi Trạm bỗng nhiên nhận ra — chính vì hắn cảm thấy không quan trọng, mới càng khiến chuyện này trở nên không sạch sẽ.
Hắn nói: “Nàng ấy không nơi nương tựa. Ta chỉ cứu nàng một mạng.”
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Ân cứu mạng rất lớn.”
Bùi Trạm vừa muốn nói tiếp, nàng lại nói:
“Cho nên Hầu gia định dùng cái gì để báo? Bạc? Nhà? Hay vị trí trong lòng?”
Bùi Trạm sắc mặt hơi đổi.
“Ta chưa từng nghĩ như vậy.”
“Nhưng nàng ta có thể nghĩ như vậy.”
Bùi Trạm nhíu mày.
“Tần cô nương không phải người như vậy.”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn một lát, bỗng nhiên cười.
Nụ cười ấy rất nhẹ.
Nhẹ đến mức không giống trào phúng, nhưng Bùi Trạm lại cảm thấy trong lòng bị đâm một cái.
Nàng nói: “Hầu gia thật hiểu nàng ta.”
Bùi Trạm im lặng.
Hệ thống vội vàng lên tiếng:
【Ký chủ, nguy hiểm! Không được tiếp tục đẩy nam chủ ra xa. Người nên nhân cơ hội thể hiện sự rộng lượng, nói mình tin hắn, nhưng trong lòng có chút tủi thân. Như vậy có thể khiến hắn áy náy.】
Khương Nguyệt Chi đáp trong đầu: “Ta không tủi thân.”
【Nhưng tuyến công lược cần cảm xúc mềm yếu.】
“Ta chỉ thấy bẩn.”
【Ký chủ!】
Khương Nguyệt Chi bình thản nói: “Ta đẩy hắn về đúng tuyến nguyên tác, không tốt sao?”
Hệ thống hoàn toàn câm nín.
Bùi Trạm nhìn nàng, cuối cùng hỏi: “Nàng thật sự không để ý?”
Khương Nguyệt Chi thành thật đáp: “Không để ý.”
Câu trả lời quá nhanh, khiến Bùi Trạm càng khó chịu.
Hắn nói: “Nếu không để ý, vì sao lại đổi chén trà?”
Khương Nguyệt Chi nghiêm túc suy nghĩ một chút.
“Không để ý không có nghĩa là không ghét bẩn.”
“...”
Bùi Trạm cảm thấy nói chuyện với nàng hiện tại còn khó hơn xử lý công vụ trên triều.
Hắn đứng dậy, giọng lạnh xuống: “Nàng nghỉ ngơi đi.”
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Hầu gia đi thong thả. Nhớ tắm.”
Bùi Trạm: “...”
Hắn cảm thấy sớm muộn gì cũng có một ngày mình bị nàng chọc tức đến nội thương.
Nhưng khi rời khỏi Tê Vân Viện, hắn lại không thấy nhẹ nhõm.
Câu nàng hỏi vẫn quanh quẩn trong đầu.
Trong sạch đến mức nào?
Trong sạch đến mức phải giấu phu nhân nuôi nàng ta ở biệt viện?
Bùi Trạm bước chậm lại dưới hành lang.
Hắn bỗng phát hiện, trước kia mình quả thật chưa từng đứng ở vị trí của Khương Nguyệt Chi để nghĩ chuyện này.
Hắn cho rằng mình chưa vượt lễ.
Cho rằng mình chỉ thương hại Tần Nhược Y.
Cho rằng Khương Nguyệt Chi là chính thất, thân phận vững chắc, không cần để ý một nữ tử không nơi nương tựa.
Nhưng hắn chưa từng nghĩ, chính thất cũng là người.
Cũng sẽ thấy nhục nhã.
Cũng sẽ thấy không sạch sẽ.
Chỉ là Khương Nguyệt Chi không khóc, không oán, không ghen.
Nàng chỉ ghét bỏ hắn.
Mấy ngày sau, biệt viện phía đông thành đưa lễ vật vào phủ.
Người đến là một nha hoàn bên cạnh Tần Nhược Y, trong tay cầm hộp gỗ sơn trắng, dáng vẻ cung kính.
Nàng ta đứng ngoài Tê Vân Viện, mềm giọng nói: “Nô tỳ phụng lệnh Tần cô nương, đến dâng lễ cho phu nhân. Cô nương nhà nô tỳ nói, nàng vào kinh vội vàng, chưa kịp bái kiến phu nhân. Nhờ Hầu gia cứu giúp, trong lòng nàng vô cùng cảm kích. Phu nhân rộng lượng nhân hậu, nàng không có gì báo đáp, chỉ tự tay thêu một chiếc khăn, làm vài món điểm tâm, mong phu nhân đừng chê.”
Thanh La nghe xong, sắc mặt lập tức khó coi.
Lời này nghe thì khiêm nhường, nhưng chữ nào cũng như đang nhắc mọi người rằng Tần Nhược Y được Hầu gia cứu, được Hầu gia che chở, có quan hệ không tầm thường với Hầu gia.
Còn nói phu nhân rộng lượng nhân hậu.
Nếu phu nhân nhận, chẳng khác nào thừa nhận mình phải rộng lượng với nữ tử bên ngoài của phu quân.
Nếu phu nhân không nhận, lại dễ bị nói là không có khí độ chính thất.
Thanh La tức đến tay run, nhưng vẫn phải bưng hộp vào báo.
Lúc đó Khương Nguyệt Chi đang xem sổ sách của hồi môn.
Nàng nghe xong, chỉ ngẩng đầu hỏi: “Lễ vật gì?”
Thanh La mở hộp ra.
Bên trong có một chiếc khăn tay thêu cành liễu, một túi hương nhỏ màu trắng, còn có vài miếng điểm tâm làm hình hoa lê.
Khương Nguyệt Chi nhìn thoáng qua.
Quả nhiên giống nguyên tác.
Trong nguyên tác, nguyên phối nhận lễ vật này, còn vì thể diện mà sai người đưa lễ đáp lại. Sau đó bên ngoài truyền ra lời khen Hầu phu nhân hiền thục rộng lượng, ngay cả nữ tử Hầu gia cứu về cũng có thể bao dung.
Nhưng sự “rộng lượng” đó chẳng qua là bước đầu tiên để Tần Nhược Y có danh phận xuất hiện trong câu chuyện.
Khương Nguyệt Chi khép sổ lại.
“Trả về.”
Thanh La lập tức đáp: “Vâng.”
Nàng vừa muốn đóng hộp, Khương Nguyệt Chi lại nói: “Nói với người đưa lễ, đồ của người ngoài, không sạch. Tê Vân Viện không nhận.”
Thanh La ngẩn ra, sau đó trong mắt hiện lên chút vui vẻ.
“Vâng, phu nhân.”
Nha hoàn của Tần Nhược Y đứng ngoài viện, vốn tưởng ít nhất phu nhân sẽ giữ lại chút thể diện. Không ngờ Thanh La ôm nguyên hộp lễ đi ra, đặt lại vào tay nàng ta.
Thanh La nói rất rõ ràng: “Phu nhân nói, đồ của người ngoài, không sạch. Tê Vân Viện không nhận.”
Sắc mặt nha hoàn kia lập tức trắng bệch.
Mấy nha hoàn, bà tử gần đó tuy không dám nhìn thẳng, nhưng tai đều dựng lên.
Không đến nửa ngày, chuyện này đã truyền khắp phủ Hầu.
Tần cô nương ở biệt viện đưa lễ vật cho Hầu phu nhân.
Hầu phu nhân không nhận.
Lý do là đồ của người ngoài, không sạch.
Lời này truyền đến biệt viện, Tần Nhược Y đang uống thuốc.
Nàng ta nghe nha hoàn thuật lại, tay cầm thìa khựng lại. Thuốc màu nâu sẫm sóng sánh trong bát, vài giọt rơi lên khăn trắng.
Nha hoàn tức giận nói: “Cô nương, Hầu phu nhân cũng quá khinh người rồi. Người có lòng tốt tự tay làm điểm tâm, thêu khăn, nàng lại nói đồ của người ngoài không sạch.”
Tần Nhược Y cúi mắt, giọng rất nhẹ.
“Đừng nói như vậy. Phu nhân là chính thất, nàng không thích ta cũng là chuyện thường.”
“Nhưng cô nương đâu có làm gì sai. Là Hầu gia cứu cô nương, cũng là Hầu gia sắp xếp cô nương ở đây.”
Tần Nhược Y cười buồn.
“Chính vì vậy, phu nhân mới không vui.”
Nha hoàn càng bất bình: “Cô nương quá hiền lành rồi.”
Tần Nhược Y không nói nữa.
Nàng ta cúi đầu nhìn chiếc khăn bị thuốc làm bẩn.
Không hiểu vì sao, trong lòng nàng ta bắt đầu bất an.
Nàng ta vốn tưởng Khương Nguyệt Chi là loại nữ nhân hiền thục, dễ đối phó.
Nếu Khương Nguyệt Chi tức giận, nàng ta có thể yếu đuối.
Nếu Khương Nguyệt Chi ghen tuông, nàng ta có thể lui bước.
Nếu Khương Nguyệt Chi làm ầm, nàng ta có thể rơi nước mắt trước mặt Bùi Trạm.
Nhưng Khương Nguyệt Chi không làm gì cả.
Nàng chỉ trả lễ, nói không sạch.
Không tranh, không ghen, không khóc, không mắng.
Chính vì vậy, Tần Nhược Y ngược lại không biết nên dùng cách nào.
Bởi vì trước mặt một người hoàn toàn không muốn chạm vào mình, mọi sự yếu đuối đều giống như diễn cho không khí xem.
Tin lễ vật bị trả cũng truyền đến tai Bùi Trạm.
Lý quản sự báo chuyện này xong liền cúi đầu, chuẩn bị nghe Hầu gia trách phạt.
Dù sao theo quy củ, Tần Nhược Y là người Hầu gia cứu. Phu nhân trả lễ thẳng như vậy, ít nhiều khiến Hầu gia mất mặt.
Nhưng Bùi Trạm chỉ im lặng.
Hắn hỏi: “Phu nhân nói gì?”
Lý quản sự đáp: “Phu nhân nói... đồ của người ngoài, không sạch. Tê Vân Viện không nhận.”
Bùi Trạm nhắm mắt một lát.
Lại là không sạch.
Hắn vốn nên tức giận.
Nhưng không hiểu vì sao, câu nói ấy rơi vào tai hắn lại không còn chỉ là sự làm mình làm mẩy của một nữ nhân ghen tuông.
Tần Nhược Y đưa khăn thêu, túi hương, điểm tâm vào phủ, nói là cảm tạ phu nhân rộng lượng.
Nhưng nàng ta chưa từng gặp Khương Nguyệt Chi.
Vì sao lại cần Khương Nguyệt Chi rộng lượng?
Rộng lượng với ai?
Rộng lượng chuyện gì?
Bùi Trạm không ngu.
Chỉ là trước kia hắn chưa từng nghĩ kỹ.
Bây giờ nghĩ lại, việc này quả thật không ổn.
Hắn đứng dậy: “Đến Tê Vân Viện.”
Nhưng đi được vài bước, hắn lại dừng.
Lý quản sự hỏi: “Hầu gia?”
Bùi Trạm trầm mặc một lát.
“Trước hết chuẩn bị nước.”
Lý quản sự sửng sốt.
“Nước?”
Bùi Trạm lạnh mặt.
“Tắm.”
Lý quản sự cúi đầu, cố nhịn không để khóe miệng giật lên.
“Vâng.”
Nửa canh giờ sau, Bùi Trạm tắm gội thay y phục sạch sẽ rồi mới đến Tê Vân Viện.
Khương Nguyệt Chi đang ngồi dưới mái hiên chọn khế đất.
Trước mặt nàng bày vài hộp gỗ nhỏ, bên trong là sổ sách của hồi môn, khế đất, khế cửa hàng, danh sách trang sức, còn có mấy tờ ghi chú do nàng tự tay viết.
Bùi Trạm vừa bước vào đã nhìn thấy cảnh ấy.
Hắn hơi nhíu mày.
“Nàng đang xem gì?”
Khương Nguyệt Chi ngẩng đầu nhìn hắn.
Lần này nàng không hỏi hắn đã tắm chưa.
Bởi vì nàng ngửi thấy mùi hương sạch mới tắm.
Nàng hài lòng hơn một chút, nhưng vẫn không bảo hắn ngồi gần.
“Sổ sách của ta.”
Bùi Trạm nhìn những khế đất trên bàn.
“Vì sao bỗng nhiên xem những thứ này?”
“Bạc sạch sẽ, nhìn khiến tâm tình tốt.”
Bùi Trạm: “...”
Hắn ngồi xuống đối diện nàng.
“Chuyện lễ vật, nàng không cần làm quá thẳng.”
Khương Nguyệt Chi cầm một tờ khế cửa hàng lên, bình tĩnh hỏi: “Thẳng sao?”
“Nàng trả lại như vậy, bên ngoài dễ truyền lời không hay.”
“Truyền gì?” Nàng ngước mắt, “Truyền chính thất phủ Hầu không nhận đồ của nữ tử ngoài phủ? Hay truyền Hầu gia nuôi nữ tử bên ngoài, nữ tử kia còn dám đưa đồ vào viện chính thử thái độ phu nhân?”
Bùi Trạm im lặng.
Khương Nguyệt Chi đặt khế cửa hàng xuống.
“Hầu gia, phủ Hầu có quy củ của phủ Hầu. Tê Vân Viện là viện chính của Hầu phu nhân, không phải nơi ai cũng có thể đưa đồ vào. Hôm nay nàng ta đưa khăn, ta nhận. Ngày mai nàng ta đưa điểm tâm, ta nhận. Ngày sau nàng ta muốn tự mình vào phủ thỉnh an, ta cũng phải nhận sao?”
Bùi Trạm nhíu mày: “Nàng ấy chưa chắc có ý đó.”
“Vậy tốt nhất nàng ta không có.”
Khương Nguyệt Chi nói rất nhẹ, nhưng lời lại rõ ràng.
“Ta không thích tranh với nữ nhân khác. Càng không thích đấu trong hậu trạch. Nhưng nếu người ngoài muốn mượn danh Hầu gia đưa tay vào viện của ta, ta sẽ chặt trước.”
Bùi Trạm nhìn nàng.
Nàng mặc y phục mềm mại, giọng nói cũng không cao, nhưng lúc nói câu này, trên người nàng có một loại khí thế khác hẳn trước kia.
Không phải nhẫn nhịn.
Không phải làm nũng.
Mà là ranh giới.
Nàng đang nói cho hắn biết: đây là địa bàn của nàng, ai vượt qua, nàng đều sẽ không nhịn.
Bùi Trạm bỗng nhiên nhận ra, Khương Nguyệt Chi hiện tại tuy kiêu kỳ, tuy khó nuôi, nhưng nàng không hề hồ đồ.
Nàng biết mình đang làm gì.
Cũng biết ai đang thử nàng.
Hắn im lặng hồi lâu, cuối cùng nói: “Ta sẽ nói với bên kia, sau này không cần đưa đồ vào phủ.”
Khương Nguyệt Chi hơi ngạc nhiên.
Nàng vốn tưởng hắn sẽ bênh Tần Nhược Y vài câu.
Không ngờ hắn lại nói như vậy.
Hệ thống lập tức nhắc:
【Đinh. Độ hảo cảm của nam chủ tăng.】
Khương Nguyệt Chi: “...”
Nàng hỏi trong đầu: “Lần này ta làm gì?”
【Người thể hiện khí độ chính thất và ranh giới rõ ràng.】
“Ta chỉ không muốn đồ bẩn vào viện.”
【Nhưng hiệu quả rất tốt.】
Khương Nguyệt Chi thở dài.
“Ta thật sự không hiểu nam chủ các ngươi.”
Chuyện lễ vật còn chưa yên, lão phu nhân Bùi thị đã gọi Khương Nguyệt Chi đến chính viện.
Lão phu nhân tuổi đã ngoài năm mươi, tóc điểm bạc, nhưng khí thế chủ mẫu đời trước vẫn rất nặng. Bà từng rất hài lòng với Khương Nguyệt Chi, vì nàng hiền thục, hiểu lễ, không làm Bùi Trạm phân tâm.
Nhưng gần đây, Khương Nguyệt Chi thay đổi quá nhiều.
Tiêu bạc mạnh, đổi viện, không còn chủ động chờ phu quân, còn trả lễ vật của Tần Nhược Y một cách thẳng thừng.
Lão phu nhân tất nhiên phải hỏi.
Khương Nguyệt Chi đến chính viện, hành lễ rất đúng quy củ.
Lão phu nhân nhìn nàng một lát, nói: “Nghe nói con trả đồ Tần cô nương đưa tới?”
Khương Nguyệt Chi đáp: “Vâng.”
“Vì sao?”
“Người ngoài không rõ thân phận, lễ vật không nên tùy tiện đưa vào viện chính. Con là Hầu phu nhân, nhận thì không hợp quy củ, không nhận thì giữ sạch ranh giới. Con nghĩ, trả lại là tốt nhất.”
Lão phu nhân nhíu mày.
“Nàng ta dù sao cũng là người Trạm nhi cứu.”
Khương Nguyệt Chi mỉm cười.
“Hầu gia cứu người là việc thiện. Nhưng việc thiện của Hầu gia không nên biến thành gánh nặng của nội viện.”
Lão phu nhân khựng lại.
Khương Nguyệt Chi tiếp tục nói: “Nếu Tần cô nương thật sự cần giúp đỡ, phủ Hầu có thể cho bạc, cho chỗ ở, cho đại phu. Nhưng nàng không phải thân thích của phủ Hầu, không phải khách nữ được lão phu nhân mời, càng không phải người trong nội viện. Nàng sai người đưa khăn thêu, túi hương, điểm tâm vào Tê Vân Viện, còn nói cảm tạ con rộng lượng. Mẫu thân cảm thấy, con nên rộng lượng chuyện gì?”
Lão phu nhân nhất thời không nói.
Bà vốn định trách Khương Nguyệt Chi quá kiêu.
Nhưng nghe nàng nói xong, lại cảm thấy lời này không sai.
Tần Nhược Y là người Bùi Trạm cứu, nếu chỉ là ân nhân cần giúp, cho bạc cho nhà là đủ. Vì sao lại đưa đồ riêng vào viện chính của Hầu phu nhân?
Khăn thêu, túi hương, điểm tâm tự làm.
Những thứ ấy quá riêng tư.
Không giống cảm tạ.
Giống thử.
Lão phu nhân sống trong hậu trạch nhiều năm, không phải thật sự không hiểu.
Chỉ là trước kia bà nghĩ Khương Nguyệt Chi hiền thục, chuyện này cũng có thể yên ổn xử lý. Nhưng bây giờ Khương Nguyệt Chi không chịu nhịn nữa, bà mới bị buộc phải nhìn thẳng.
Lão phu nhân đặt chén trà xuống.
“Con gần đây thay đổi rất nhiều.”
Khương Nguyệt Chi cúi mắt.
“Người sống một đời, luôn phải có lúc nghĩ thông.”
“Trước kia con không như vậy.”
“Trước kia con quá hiểu chuyện.”
Lão phu nhân nhìn nàng.
Khương Nguyệt Chi ngẩng đầu, giọng vẫn kính cẩn, nhưng không hèn mọn.
“Con từng nghĩ làm Hầu phu nhân thì phải nhịn, phải rộng lượng, phải đặt mọi người trong phủ lên trước. Nhưng sau này con nghĩ lại, nếu một người làm chính thất mà ngay cả viện của mình cũng không giữ sạch được, vậy còn nói gì đến quản gia?”
Lão phu nhân im lặng hồi lâu.
Cuối cùng bà nói: “Chuyện Tần cô nương, ta sẽ bảo Trạm nhi xử lý cho rõ.”
Khương Nguyệt Chi hành lễ.
“Đa tạ mẫu thân.”
Khi nàng rời chính viện, lão phu nhân nhìn bóng lưng nàng, thần sắc phức tạp.
Bà không thể nói mình hoàn toàn hài lòng.
Khương Nguyệt Chi hiện tại quả thật quá kiêu.
Nhưng bà lại không thể phủ nhận, nàng có khí độ của Hầu phu nhân.
Không khóc không nháo.
Không ghen tuông làm ầm.
Không chạy đến biệt viện gây sự.
Chỉ giữ quy củ, giữ ranh giới, xử lý rõ ràng.
So với một nữ tử chưa có danh phận đã vội đưa đồ vào phủ thử thái độ chính thất, ai thích hợp làm chủ mẫu hơn, kỳ thật đã rất rõ.
Trong khi đó, Tần Nhược Y bắt đầu thật sự không ngồi yên.
Bùi Trạm mấy ngày không đến biệt viện.
Người trong biệt viện vẫn hầu hạ chu toàn, thuốc bổ vẫn đưa đúng giờ, đại phu vẫn đến bắt mạch. Nhưng càng đầy đủ, nàng ta càng nhận ra một điều.
Bùi Trạm đang dùng bạc và người hầu để thay thế sự xuất hiện của hắn.
Hắn không đến.
Điều này khiến Tần Nhược Y bất an.
Nàng ta vốn nghĩ lễ vật đưa vào phủ sẽ khiến Khương Nguyệt Chi phản ứng. Nếu Khương Nguyệt Chi làm lớn chuyện, nàng ta có thể nhân cơ hội tỏ ra vô tội. Nếu Khương Nguyệt Chi nhận, nàng ta cũng coi như có một bước đầu tiên chạm vào phủ Hầu.
Nhưng Khương Nguyệt Chi trả lại quá sạch sẽ.
Không để lại một đường nào.
Tần Nhược Y ngồi trước gương, sắc mặt trắng hơn ngày thường.
Nha hoàn bên cạnh lo lắng nói: “Cô nương, sắc mặt người không tốt, có cần mời đại phu không?”
Tần Nhược Y nhìn bản thân trong gương, chậm rãi nói: “Mời đại phu. Cũng sai người báo với Hầu gia một tiếng.”
Nha hoàn lập tức hiểu.
“Vâng.”
Chiều hôm ấy, tin Tần Nhược Y bị bệnh truyền đến phủ Hầu.
Bùi Trạm đang ở thư phòng xem công văn. Nghe người đến báo Tần Nhược Y sốt cao, không uống được thuốc, hắn cau mày.
Lý trí nói với hắn rằng đã có đại phu, có nha hoàn, có quản sự, hắn không cần tự mình đi.
Nhưng nghĩ đến ngày mưa hôm đó nàng ta yếu ớt ngã bên đường, hắn vẫn đứng dậy.
“Chuẩn bị xe.”
Lý quản sự ở bên cạnh khẽ nhìn hắn, không dám khuyên.
Bùi Trạm đến biệt viện.
Tần Nhược Y nằm trên giường, sắc mặt tái nhợt, nhìn thấy hắn đến liền muốn ngồi dậy hành lễ, nhưng vừa động đã ho khan.
Bùi Trạm nhíu mày: “Nằm đi.”
Tần Nhược Y mắt hơi đỏ.
“Hầu gia, ta lại làm phiền ngài rồi.”
Bùi Trạm ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, giữ khoảng cách không xa không gần.
“Đại phu nói thế nào?”
“Chỉ là nhiễm phong hàn. Không đáng ngại.” Tần Nhược Y cúi đầu, giọng rất nhẹ, “Là người bên cạnh quá lo lắng, mới kinh động Hầu gia. Nếu phu nhân biết, e rằng lại không vui.”
Bùi Trạm nhìn nàng ta.
Trước kia nghe lời như vậy, hắn chỉ cảm thấy nàng ta hiểu chuyện, biết lui bước.
Nhưng bây giờ, không hiểu vì sao, hắn lại nhớ đến câu hỏi của Khương Nguyệt Chi.
“Con nên rộng lượng chuyện gì?”
Bùi Trạm trầm mặc một lát, nói: “Phu nhân không liên quan đến chuyện này.”
Tần Nhược Y khựng lại.
Nàng ta ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt mềm yếu.
“Ta chỉ sợ vì ta mà ảnh hưởng đến tình cảm giữa Hầu gia và phu nhân. Nếu phu nhân không thích, ta có thể rời khỏi Ngọc Kinh.”
Lời này nói rất nhẹ, cũng rất khéo.
Nếu là trước đây, Bùi Trạm có lẽ sẽ nói nàng không cần nghĩ nhiều.
Nhưng lần này hắn chỉ nói: “Đợi thân thể nàng tốt hơn rồi nói.”
Tần Nhược Y siết khăn.
Hắn không giữ nàng.
Ít nhất không lập tức giữ.
Điều này khiến lòng nàng ta càng lạnh.
Bùi Trạm ngồi chưa đến nửa canh giờ liền rời đi. Trước khi đi, hắn dặn quản sự chăm sóc nàng ta, thuốc men không được thiếu.
Tần Nhược Y nhìn bóng lưng hắn biến mất ngoài cửa, hốc mắt chậm rãi đỏ lên.
Nha hoàn nhỏ giọng nói: “Cô nương, Hầu gia vẫn quan tâm người.”
Tần Nhược Y không đáp.
Quan tâm?
Nếu thật sự quan tâm, vì sao ngay cả ngồi thêm một lát cũng không chịu?
Bùi Trạm trở về phủ khi trời đã tối.
Không biết vì sao, xe ngựa vừa vào cửa phủ, hắn đã muốn đến Tê Vân Viện.
Có lẽ là muốn giải thích.
Có lẽ là muốn nói hắn chỉ đi thăm bệnh.
Có lẽ là muốn xem Khương Nguyệt Chi có phản ứng gì.
Nhưng khi hắn đến cửa Tê Vân Viện, lại bị chặn lại.
Lần này người chặn hắn không phải Thanh La.
Mà là chính Khương Nguyệt Chi.
Nàng đứng dưới hành lang trong sân, trên người khoác áo choàng màu trắng ngà, tóc cài đơn giản, ánh đèn sau lưng khiến gương mặt nàng càng thêm sạch sẽ lạnh nhạt.
Nàng cách hắn rất xa.
Xa đến mức Bùi Trạm vừa bước vào, nàng đã hơi lùi lại nửa bước.
Bùi Trạm nhìn động tác ấy, trong lòng bỗng trầm xuống.
“Ta vừa từ biệt viện về.”
Hắn không biết vì sao mình lại chủ động nói câu này.
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Ta biết.”
Bùi Trạm nhìn nàng.
“Nàng biết?”
“Tần cô nương bệnh, Hầu gia đi thăm. Chuyện này không khó đoán.”
Nàng nói rất bình tĩnh.
Bùi Trạm nhìn ánh mắt không chút gợn sóng của nàng, càng thấy khó chịu.
“Vậy nàng đứng ở đây làm gì?”
Khương Nguyệt Chi nói: “Chặn Hầu gia.”
Sắc mặt Bùi Trạm lập tức lạnh xuống.
“Khương Nguyệt Chi.”
Nàng vẫn bình tĩnh.
“Hầu gia vừa từ chỗ nàng ta về, xin đừng đứng gần cửa viện của ta.”
Bùi Trạm cảm thấy câu này như một chậu nước lạnh dội thẳng xuống người.
Hắn nhìn nàng chằm chằm.
“Nàng ghét ta đến vậy sao?”
Khương Nguyệt Chi suy nghĩ một chút, rồi lắc đầu.
“Ta không ghét Hầu gia.”
Bùi Trạm còn chưa kịp thở ra, đã nghe nàng nói tiếp:
“Ta chỉ không dùng đồ đã nhiễm hơi người khác.”
Trong sân yên tĩnh đến mức nghe được tiếng lá rơi.
Câu này không sắc bén như mắng chửi.
Nhưng lại khiến Bùi Trạm thật sự cảm thấy đau.
Hắn đột nhiên hiểu ra.
Khương Nguyệt Chi không phải đang giận dỗi.
Không phải muốn hắn dỗ.
Không phải dùng cách này để khiến hắn để ý nàng.
Nàng thật sự không muốn hắn bước vào thế giới của nàng.
Nàng cảm thấy hắn đã nhiễm hơi người khác.
Không còn sạch.
Bùi Trạm nắm chặt tay.
“Ta chỉ đi thăm bệnh.”
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Ta biết.”
“Ta và nàng ấy không có gì.”
“Ta cũng biết Hầu gia sẽ nói như vậy.”
“Nàng không tin ta?”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn, ánh mắt rất bình tĩnh.
“Tin hay không không quan trọng. Quan trọng là Hầu gia đã làm rồi.”
Bùi Trạm im lặng.
Đúng vậy.
Hắn đã đi.
Tần Nhược Y bệnh, hắn đi thăm.
Hắn có thể nói đó là ân cứu mạng, là trách nhiệm, là thương hại, là chưa vượt lễ.
Nhưng trong mắt Khương Nguyệt Chi, hắn đi chính là đi.
Không sạch chính là không sạch.
Bùi Trạm bỗng nhiên cảm thấy ngực mình nặng nề.
Một lúc lâu sau, hắn hỏi: “Vậy nàng muốn ta làm gì?”
Khương Nguyệt Chi đáp rất nhanh: “Đi tắm.”
Bùi Trạm: “...”
Cơn đau vừa rồi suýt bị câu này làm nghẹn trở lại.
Hắn tức đến bật cười.
“Chỉ vậy?”
“Không.” Khương Nguyệt Chi nói, “Sau khi tắm xong, hôm nay cũng đừng đến Tê Vân Viện.”
Bùi Trạm cười không nổi nữa.
“Nàng muốn đuổi ta?”
“Là giữ sạch viện của ta.”
Bùi Trạm nhìn nàng hồi lâu.
Cuối cùng hắn không nói gì, xoay người rời đi.
Nhưng lần này, khi hắn trở về thư phòng, trong đầu không chỉ có câu “không sạch”.
Còn có ánh mắt của nàng.
Xa cách.
Lạnh nhạt.
Không còn chút chờ mong nào.
Hai ngày sau, Bùi Trạm phát hiện một chuyện khác.
Khương Nguyệt Chi đang kiểm kê của hồi môn.
Không phải kiểm kê bình thường.
Nàng sai Thanh La lấy toàn bộ sổ sách của hồi môn ra, phân loại từng mục: cửa hàng, ruộng đất, trang sức, tiền bạc, đồ quý, khế ước hạ nhân. Nàng còn hỏi Lý quản sự danh sách tài sản nào thuộc phủ Hầu, tài sản nào thuộc riêng nàng, khoản nào sau khi hòa ly có thể mang đi.
Hòa ly.
Hai chữ này truyền đến tai Bùi Trạm, khiến hắn đang cầm bút bỗng dừng lại.
Mực rơi xuống công văn, loang ra một vệt đen.
Lý quản sự đứng trước bàn, cúi đầu không dám thở.
Bùi Trạm hỏi rất chậm: “Nàng hỏi chuyện hòa ly?”
Lý quản sự đáp: “Vâng. Phu nhân hỏi rất kỹ.”
“Rất kỹ là thế nào?”
“Nàng hỏi nếu nữ tử chủ động hòa ly thì của hồi môn xử lý ra sao, cửa hàng đứng tên nàng có bị phủ Hầu giữ lại không, khế đất nào cần đổi lại dấu, còn hỏi... nếu hai bên không có con cái, thủ tục có đơn giản hơn không.”
Bùi Trạm siết chặt bút.
Rắc một tiếng.
Cán bút gãy.
Lý quản sự lập tức quỳ xuống.
“Hầu gia bớt giận.”
Bùi Trạm đứng dậy.
“Đến Tê Vân Viện.”
Lý quản sự nhỏ giọng nhắc: “Hầu gia, có cần... tắm trước không?”
Bùi Trạm lạnh lùng nhìn ông.
Lý quản sự lập tức cúi đầu: “Tiểu nhân lắm miệng.”
Nhưng cuối cùng, Bùi Trạm vẫn thay y phục, rửa tay, súc miệng rồi mới đến.
Lúc hắn bước vào Tê Vân Viện, Khương Nguyệt Chi đang ngồi trước bàn, trước mặt bày đầy hộp gỗ và sổ sách.
Nàng đang đếm bạc.
Từng thỏi bạc trắng được đặt ngay ngắn trong hộp, dưới ánh đèn trông sạch sẽ sáng bóng.
Khương Nguyệt Chi nhìn rất hài lòng.
Bùi Trạm lại cảm thấy cảnh này vô cùng chói mắt.
Hắn bước đến, trầm giọng hỏi: “Nàng đang làm gì?”
Khương Nguyệt Chi ngẩng đầu.
“Kiểm kê tài sản.”
“Để làm gì?”
“Chuẩn bị hòa ly.”
Nàng nói rất bình thường.
Bình thường đến mức giống như đang nói ngày mai đổi trà mới.
Bùi Trạm đứng yên tại chỗ.
Dù đã nghe Lý quản sự báo trước, nhưng khi chính miệng nàng nói ra hai chữ này, hắn vẫn cảm thấy trong lòng như bị bóp nghẹt.
“Hòa ly?”
“Ừm.”
“Nàng nói thật?”
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn bằng ánh mắt khó hiểu.
“Chuyện này có gì để nói đùa?”
Bùi Trạm cười lạnh.
“Vì Tần Nhược Y?”
“Không hoàn toàn.”
“Vậy vì sao?”
Khương Nguyệt Chi đặt bạc trong tay xuống, suy nghĩ một chút.
“Vì ta muốn sống sạch sẽ hơn.”
Bùi Trạm nhìn nàng.
Khương Nguyệt Chi nói tiếp: “Hầu gia có người thương tiếc, ta có tiền riêng. Chúng ta ai đi đường nấy, rất sạch sẽ.”
Bùi Trạm cảm thấy hai chữ “sạch sẽ” bây giờ gần như thành lưỡi dao trong tay nàng.
Mỗi lần nàng nói ra, đều đâm hắn một chút.
Hắn trầm giọng: “Ta chưa từng muốn nạp Tần Nhược Y làm thiếp.”
Khương Nguyệt Chi gật đầu.
“Ta biết.”
“Vậy nàng còn muốn hòa ly?”
“Không muốn nạp nàng ta làm thiếp, nhưng lại giữ nàng ta ở biệt viện. Hầu gia cảm thấy như vậy sạch hơn sao?”
Bùi Trạm im lặng.
Khương Nguyệt Chi nhìn hắn, hỏi rất nghiêm túc:
“Vậy Hầu gia giữ nàng ta bên ngoài làm gì? Dưỡng mèo hoang sao?”
Bùi Trạm: “...”
Nếu đổi là trước kia, không ai dám dùng bốn chữ “dưỡng mèo hoang” để nói chuyện với hắn.
Nhưng Khương Nguyệt Chi nói ra quá tự nhiên, tự nhiên đến mức Bùi Trạm nhất thời không biết nên tức hay nên phản bác.
Mà đáng sợ là hắn thật sự phản bác không được.
Hắn nói mình không muốn nạp Tần Nhược Y.
Nhưng nếu không muốn nạp, vì sao giữ nàng ta bên ngoài?
Nói là báo ân, nhưng báo ân có rất nhiều cách. Cho bạc, cho nhà, tìm nơi an ổn sinh sống, đều được.
Vì sao nhất định phải giữ trong biệt viện của hắn?
Vì sao nàng ta bệnh, hắn lại đi?
Vì sao nàng ta đưa lễ vào phủ, hắn lại cảm thấy Khương Nguyệt Chi quá thẳng?
Bùi Trạm chưa từng nghĩ kỹ.
Bởi vì trước kia không ai buộc hắn nghĩ.
Khương Nguyệt Chi cúi đầu tiếp tục kiểm kê bạc.
“Ta không tranh với Tần cô nương. Nàng muốn ân cứu mạng cũng được, muốn Hầu gia thương tiếc cũng được. Ta không có hứng thú.”
Nàng cầm một thỏi bạc lên nhìn, cảm thấy ánh sáng của bạc vẫn đáng yêu hơn nam nhân nhiều.
“Ta chỉ muốn rời khỏi chuyện này trước khi nó làm bẩn cuộc sống của ta.”
Bùi Trạm nhìn nàng.
“Nàng thật sự muốn rời phủ?”
“Đúng.”
“Rời khỏi ta?”
Khương Nguyệt Chi ngẩng đầu.
“Hầu gia hỏi ngược rồi.”
Bùi Trạm nhíu mày.
Nàng nói: “Từ lúc Hầu gia cứu Tần Nhược Y rồi giấu nàng ta ở biệt viện, là Hầu gia trước tiên bước ra khỏi quan hệ phu thê sạch sẽ này. Ta bây giờ chỉ là đi theo sau, dọn dẹp phần còn lại.”
Câu này khiến Bùi Trạm sắc mặt trắng đi một chút.
Hắn chưa từng nghĩ chuyện sẽ nghiêm trọng đến mức này.
Trong nhận thức của hắn, mình chỉ cứu một nữ tử.
Chỉ tạm thời sắp xếp nàng ta.
Chỉ đi thăm khi nàng ta bệnh.
Chỉ vì ân tình, vì thương hại, vì đạo nghĩa.
Nhưng đối với Khương Nguyệt Chi, từng cái “chỉ” của hắn đều là vết bẩn.
Hắn bỗng cảm thấy hoảng.
Loại hoảng này đến rất bất ngờ.
Trước kia hắn chắc chắn Khương Nguyệt Chi sẽ ở đó.
Dù hắn trở về muộn, nàng vẫn ở đó.
Dù hắn không hỏi, nàng vẫn ở đó.
Dù hắn lạnh nhạt, nàng vẫn là Hầu phu nhân của hắn.
Nhưng giờ nàng nói nàng muốn hòa ly.
Nàng còn đếm bạc rất nghiêm túc.
Nàng không phải hù dọa hắn.
Nàng thật sự đang chuẩn bị đường lui.
Bùi Trạm bước lên một bước.
Khương Nguyệt Chi lập tức ngước mắt.
“Hầu gia, dừng lại.”
Bùi Trạm khựng lại.
Nàng nhìn hắn, giọng bình tĩnh: “Đừng đứng gần bạc của ta. Ngươi vừa tức giận, hơi thở không sạch.”
Bùi Trạm suýt nữa bị nàng chọc đến bật cười, nhưng trong lòng lại không cười nổi.
Hắn nhìn nàng, giọng khàn đi một chút.
“Khương Nguyệt Chi, nàng nhất định phải như vậy sao?”
Nàng đáp: “Là Hầu gia nhất định phải giữ Tần cô nương trước.”
“Ta có thể xử lý.”
“Vậy Hầu gia xử lý đi.”
Bùi Trạm nhìn nàng.
“Xử lý xong, nàng sẽ không hòa ly?”
Khương Nguyệt Chi suy nghĩ.
“Chưa chắc.”
Bùi Trạm sắc mặt càng khó coi.
“Vì sao?”
Nàng rất nghiêm túc đáp: “Bởi vì xin lỗi không làm người bẩn sạch lại. Xử lý xong chỉ chứng minh Hầu gia bắt đầu biết dọn dẹp, không chứng minh Hầu gia đã sạch.”
Bùi Trạm: “...”
Hệ thống trong đầu Khương Nguyệt Chi bỗng nhiên phát ra âm thanh.
【Đinh. Độ hảo cảm của nam chủ tăng mạnh.】
Khương Nguyệt Chi: “?”
Nàng nhìn Bùi Trạm trước mặt, lại nhìn đống bạc trong hộp, trong lòng đầy khó hiểu.
“Ta nói muốn hòa ly, hắn còn tăng?”
Hệ thống im lặng một lát, giọng nói hiếm khi có chút phức tạp.
【Ký chủ, hình như nam chủ... thật sự bắt đầu sợ mất người rồi.】
Khương Nguyệt Chi cúi đầu, tiếp tục xếp bạc vào hộp.
“Muộn rồi.”
Hệ thống: 【Ký chủ?】
Khương Nguyệt Chi đóng nắp hộp lại, giọng thản nhiên mà dứt khoát.
“Người bẩn, bạc sạch. Ta chọn bạc.”
Bùi Trạm đứng trước bàn, nhìn nàng cẩn thận cất từng thỏi bạc, lần đầu tiên trong đời cảm thấy mình ở trong mắt nàng còn không bằng một hộp bạc trắng.
Mà điều đáng sợ nhất là, hắn không biết phải phản bác thế nào.