TÔI KHÔNG CẦN ANH LÀM CHA TỐT BẰNG CÁCH LÀM CHỒNG TỒI
Hàng Châu hôm ấy trời rất trong.
Sau mấy ngày mưa lạnh, nắng cuối đông rơi xuống mặt kính của trung tâm hội nghị, phản chiếu thành những mảng sáng trắng đến chói mắt. Bên ngoài cửa chính, bảng tên dự án được dựng cao, nền trắng cát, chữ bạc, hai bên là hoa tươi và dãy đèn chụp ảnh của truyền thông.
Tôi ngồi trong xe, nhìn tấm bảng ấy qua lớp kính tối màu.
Bạch Sa.
Hai chữ này từng nằm trong bản phác thảo đầu tiên của tôi vào một buổi tối rất khuya.
Khi đó, studio chỉ còn lại mình tôi và Tiểu Đường. Trên bàn là cà phê lạnh, giấy nháp vứt đầy dưới sàn, màn hình máy tính sáng đến nhức mắt. Tôi nhìn mô hình không gian đã sửa đi sửa lại rất nhiều lần, bỗng nghĩ đến một bãi cát trắng sau khi thủy triều rút.
Trống rỗng.
Sạch sẽ.
Nhưng trên đó còn lưu lại vệt nước.
Thế là tôi viết xuống câu đầu tiên trong thuyết minh thiết kế:
“Bạch Sa không phải một trung tâm nghệ thuật đứng yên, mà là dấu vết của dòng chảy sau khi mọi ồn ào rút đi.”
Câu ấy về sau trở thành linh hồn của toàn bộ phương án.
Tôi từng nghĩ, nếu dự án này thành công, nó sẽ là bước ngoặt lớn nhất của Sênh Studio. Tôi cũng từng nghĩ, đây sẽ là thứ tôi và Bùi Trì Nghiên cùng tạo ra sau năm năm hôn nhân.
Bây giờ nghĩ lại, thật ra Bạch Sa vẫn là bước ngoặt.
Chỉ là không phải bước ngoặt của hôn nhân.
Mà là bước ngoặt của tôi.
Tiểu Đường ngồi ghế trước quay đầu lại, nhỏ giọng hỏi:
“Chị Tư Noãn, chị ổn không?”
Tôi cụp mắt nhìn tập tài liệu đặt trên đầu gối.
Bìa tài liệu màu xám nhạt, bên trong là hợp đồng bản quyền thiết kế, timeline sáng tạo, phụ lục trao đổi với Trì Quang, thư cảnh cáo pháp lý, bản đề xuất truyền thông của Tạ Vân Kiều, lịch gặp riêng đối tác và đoạn ghi âm đã được Hứa Mạn xử lý bản sao.
Từng trang giấy đều rất lạnh.
Lạnh hơn nước mắt.
Nhưng cũng hữu dụng hơn nước mắt.
Tôi đặt tay lên bụng, khẽ nói:
“Ổn.”
Tiểu Đường nhìn tôi một lát, sau đó gật đầu.
“Vâng. Đội mình đã vào trong rồi. Bản trình bày, mô hình và file dự phòng đều chuẩn bị xong.”
“Ừ.”
Xe dừng trước lối vào dành cho khách mời.
Tôi đẩy cửa bước xuống.
Gió thổi qua, tà áo khoác màu kem khẽ lay động. Hôm nay tôi không mặc váy quá nổi bật, chỉ chọn một bộ suit mềm màu trắng ngà, tóc búi thấp sau gáy. Trên cổ không có trang sức, trên tay cũng không có nhẫn cưới.
Nhẹ hơn rất nhiều.
Vừa bước vào sảnh, tôi đã thấy Bùi Trì Nghiên.
Hắn đứng ở khu vực tiếp khách cùng mấy nhà đầu tư. Hôm nay hắn mặc vest đen, dáng người cao thẳng, vẻ mặt trầm ổn như thường lệ. Nếu không biết những chuyện đã xảy ra, người ngoài nhìn vào vẫn sẽ thấy hắn là người đàn ông thành đạt, chín chắn, đáng tin.
Tôi từng bị vẻ ngoài ấy lừa rất lâu.
Bây giờ nhìn lại, chỉ thấy đó là một lớp vỏ được là ủi phẳng phiu.
Bùi Trì Nghiên cũng nhìn thấy tôi.
Ánh mắt hắn khựng lại.
Từ sau đêm hắn cầm đoạn ghi âm đến tìm tôi, chúng tôi không gặp riêng nữa. Hắn có gọi điện vài lần, tôi không nghe. Hắn gửi tin nhắn nói muốn nói chuyện về dự án, tôi chuyển thẳng cho Hứa Mạn và đội pháp lý của studio xử lý.
Không phải tôi né tránh.
Chỉ là tôi không còn muốn nghe hắn dùng giọng hối hận muộn màng để giải thích những điều đã quá rõ.
Một người đàn ông chỉ bắt đầu đau sau khi lòng tự tôn bị phản bội, không có tư cách yêu cầu người vợ từng bị hắn phản bội phải cùng đau với hắn thêm lần nữa.
Bùi Trì Nghiên bước về phía tôi.
“Tư Noãn.”
Tôi dừng lại, giữ khoảng cách vừa đủ.
“Bùi tổng.”
Ánh mắt hắn hơi tối.
Hai chữ ấy rõ ràng khiến hắn khó chịu.
Nhưng ở nơi công khai, hắn không thể nói gì.
Hắn thấp giọng:
“Hôm nay rất quan trọng. Anh hy vọng em đừng để chuyện cá nhân ảnh hưởng đến buổi công bố.”
Tôi nhìn hắn.
Đến lúc này, hắn vẫn nói câu này.
Vẫn là buổi công bố quan trọng.
Vẫn là đừng ảnh hưởng.
Vẫn là hy vọng tôi giữ thể diện cho đại cục.
Tôi khẽ cười.
“Yên tâm. Tôi đến đây vì công việc.”
Hắn nhìn tập tài liệu trong tay tôi.
“Em chuẩn bị gì?”
“Thứ nên chuẩn bị.”
Bùi Trì Nghiên cau mày.
“Tư Noãn.”
“Bùi tổng.” Tôi ngắt lời hắn. “Nếu Trì Quang không vi phạm hợp đồng, hôm nay sẽ là một buổi công bố rất thuận lợi.”
Sắc mặt hắn trầm xuống.
Tôi không nhìn hắn nữa, đi thẳng vào trong.
Hội trường đã gần kín người.
Màn hình lớn phía trước đang chiếu video giới thiệu dự án Bạch Sa. Những đường cong trắng xám, mái kính, trục ánh sáng, mô hình dòng người, khu triển lãm trung tâm, khu thương mại nghệ thuật, tất cả đều là thứ đội của tôi đã làm suốt nhiều tháng.
Nhìn chúng xuất hiện trên màn hình lớn, tôi không thấy tự hào như trước.
Tôi chỉ thấy bình tĩnh.
Giống như một người mẹ nhìn đứa con mình nuôi lớn bị người khác cố gắng đổi tên.
Ở hàng ghế đầu, Tạ Vân Kiều đang nói chuyện với một phóng viên.
Cô ta mặc váy lụa màu trắng, khoác áo choàng mỏng màu xám bạc. Tóc dài uốn nhẹ, trang điểm nhạt, cả người giống như một nhân vật bước ra từ poster triển lãm nghệ thuật. Trên ngực cô ta đeo bảng tên khách mời.
Dòng chức vụ bên dưới rất rõ:
Cố vấn truyền thông nghệ thuật — Dự án Bạch Sa.
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Tiểu Đường đứng cạnh tôi, hạ giọng:
“Chị, hôm qua trong danh sách khách mời chính thức không có dòng chức vụ này.”
“Ừ.”
“Có cần em đi hỏi ban tổ chức không?”
“Không cần.”
Tôi nhìn Tạ Vân Kiều đang mỉm cười trước ống kính.
“Cứ để cô ta đứng đó.”
Nếu một người muốn leo lên sân khấu, tốt nhất nên để cô ta đứng ở nơi sáng nhất.
Như vậy, lúc ngã xuống mới đủ rõ.
Ba giờ, buổi công bố chính thức bắt đầu.
Đại diện Trì Quang lên sân khấu phát biểu trước. Sau đó là video giới thiệu quá trình hình thành dự án, phần trình bày về tiềm năng thương mại, kế hoạch gọi vốn và vận hành trung tâm nghệ thuật.
Mọi thứ diễn ra trơn tru.
Bùi Trì Nghiên ngồi ở hàng ghế đầu, thỉnh thoảng trao đổi vài câu với nhà đầu tư bên cạnh. Hắn vẫn giữ vẻ trầm ổn, nhưng tôi nhìn ra được, hắn căng thẳng.
Từ sau khi phát hiện đoạn ghi âm của Tạ Vân Kiều, hắn biết cô ta có vấn đề.
Nhưng hắn vẫn muốn giữ mọi thứ trong tầm kiểm soát.
Hắn nghĩ chỉ cần buổi công bố kết thúc thuận lợi, hắn có thể xử lý nội bộ. Cắt bớt quyền của Tạ Vân Kiều, trấn an tôi, giữ lại Trì Quang, giữ lại Bạch Sa, giữ lại chút thể diện cuối cùng.
Bùi Trì Nghiên luôn như vậy.
Hắn không phải không biết vấn đề ở đâu.
Hắn chỉ luôn muốn vấn đề được giải quyết theo cách ít tổn hại đến hắn nhất.
Đến phần giới thiệu chiến lược truyền thông nghệ thuật, người dẫn chương trình mời Tạ Vân Kiều lên sân khấu.
Trong hội trường vang lên tiếng vỗ tay.
Tạ Vân Kiều đứng dậy.
Trước khi bước lên, cô ta khẽ nhìn về phía tôi.
Ánh mắt ấy rất ngắn.
Nhưng đủ để tôi thấy trong đó có sự đắc ý bị che giấu rất kỹ.
Cô ta đi lên sân khấu, nhận micro, mỉm cười với khán giả.
“Xin chào mọi người, tôi là Tạ Vân Kiều. Rất vinh dự được tham gia dự án Trung tâm Nghệ thuật Bạch Sa với tư cách cố vấn truyền thông nghệ thuật.”
Giọng cô ta mềm, rõ, có tiết chế.
“Đối với tôi, Bạch Sa không chỉ là một dự án thương mại. Nó là một hành trình thẩm mỹ. Từ ngày đầu tiếp xúc với dự án, tôi đã bị tinh thần của nó thu hút — một không gian tái cấu trúc trải nghiệm nghệ thuật đương đại, một dòng chảy thị giác đi qua lớp cát trắng sau thủy triều…”
Tôi nhìn màn hình phía sau cô ta.
Trên đó hiện lên một dòng chữ lớn:
“Bạch Sa: Từ trống rỗng đến tái sinh.”
Tiểu Đường đứng sau lưng tôi hít mạnh một hơi.
Tôi đặt tay lên tập tài liệu, không động.
Tạ Vân Kiều tiếp tục:
“Trong quá trình xây dựng câu chuyện thương hiệu, chúng tôi mong muốn Bạch Sa trở thành một biểu tượng mỹ học mới của Hàng Châu. Ở đây, kiến trúc, thương mại và nghệ thuật không còn tách rời, mà cùng nhau tạo thành một dòng chảy…”
Mỗi một chữ cô ta nói, tôi đều quen.
Không phải quen vì từng nghe.
Mà vì chính tôi từng viết.
Từ “dòng chảy”, “cát trắng”, “trống rỗng đến tái sinh”, “hành trình thị giác”, “mỹ học trung tâm”, tất cả đều đến từ bản thuyết minh thiết kế lõi của Sênh Studio.
Cô ta đổi một vài cụm từ, thêm vài câu hoa mỹ, rồi biến chúng thành câu chuyện thương hiệu của mình.
Truyền thông phía dưới bắt đầu chụp ảnh.
Một vài đối tác gật đầu.
Trên gương mặt Tạ Vân Kiều là nụ cười rất đẹp.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi bỗng hiểu vì sao cô ta vội đến vậy.
Người đàn ông là đường vào.
Dự án mới là sân khấu.
Nếu hôm nay cô ta đứng vững ở đây, ngày mai trong các bản tin về Bạch Sa, tên Tạ Vân Kiều sẽ được gắn với “linh hồn truyền thông nghệ thuật”. Còn Sênh Studio, cùng lắm chỉ là đơn vị thiết kế được nhắc ở dòng sau.
Bùi Trì Nghiên ngồi dưới sân khấu, sắc mặt đã thay đổi.
Có lẽ hắn cũng nhận ra nội dung bài phát biểu của cô ta vượt khỏi phạm vi đã thỏa thuận.
Nhưng hắn vẫn chưa đứng dậy.
Vẫn còn chần chừ.
Vẫn còn nghĩ có thể đợi sau buổi công bố.
Tôi khép tài liệu lại.
Đứng dậy.
Tiếng ghế dịch chuyển rất nhẹ, nhưng trong hàng ghế đầu lại đủ rõ.
Một số người quay sang nhìn tôi.
Tôi bước lên lối đi bên cạnh, đi về phía sân khấu.
Người dẫn chương trình hơi ngẩn ra, tưởng là sắp đến phần đại diện thiết kế phát biểu, vội vàng nhìn vào kịch bản.
Tạ Vân Kiều cũng nhìn thấy tôi.
Nụ cười của cô ta cứng lại trong một thoáng.
Nhưng cô ta rất nhanh lấy lại vẻ mềm mại.
“Tư Noãn, cô…”
Tôi nhận micro từ nhân viên bên cạnh.
“Xin lỗi, làm gián đoạn vài phút.”
Cả hội trường yên xuống.
Tôi đứng dưới ánh đèn sân khấu, nhìn xuống hàng ghế đối tác, truyền thông và nhà đầu tư.
Tôi không cao giọng.
“Trước khi phần giới thiệu chiến lược truyền thông tiếp tục, tôi nghĩ với tư cách đại diện Sênh Studio, đơn vị sở hữu phần thiết kế lõi của dự án Bạch Sa, tôi cần làm rõ một vài vấn đề về quyền sở hữu và phạm vi sử dụng tài liệu sáng tạo.”
Sắc mặt Tạ Vân Kiều trắng đi.
Bùi Trì Nghiên đứng dậy.
“Tư Noãn.”
Tôi không nhìn hắn.
Màn hình phía sau chuyển sang slide do Tiểu Đường chuẩn bị. Không cần tôi quay đầu, tôi cũng biết nội dung trên đó là gì.
Dòng đầu tiên:
“Sênh Studio — Quyền sở hữu thiết kế lõi dự án Bạch Sa.”
Tôi nói:
“Toàn bộ bản vẽ không gian, concept mỹ học, timeline sáng tạo, mô hình dòng người, ngôn ngữ vật liệu và thuyết minh thiết kế lõi của dự án Bạch Sa do Sênh Studio độc lập xây dựng, có hồ sơ sáng tạo, biên bản trao đổi và hợp đồng bản quyền đầy đủ.”
Slide chuyển sang hình ảnh timeline.
Từ bản phác thảo đầu tiên.
Ngày tháng.
Người phụ trách.
Biên bản gửi Trì Quang.
Bản chỉnh sửa thứ nhất, thứ hai, thứ ba.
Email xác nhận.
Từng mốc thời gian đều rõ ràng.
“Trì Quang có quyền sử dụng phần thiết kế này trong phạm vi hợp tác hiện tại. Nhưng theo điều khoản 7.3 và 9.2 trong hợp đồng, Trì Quang không có quyền tự ý chuyển giao, mở rộng phạm vi sử dụng hoặc cho phép bên thứ ba dùng tài liệu thiết kế lõi vào mục đích truyền thông, định vị nghệ thuật hoặc xây dựng hồ sơ cá nhân khi chưa có sự đồng ý bằng văn bản của Sênh Studio.”
Dưới sân khấu bắt đầu có tiếng xì xào.
Ống kính truyền thông chuyển từ Tạ Vân Kiều sang tôi.
Tạ Vân Kiều cố giữ vẻ bình tĩnh, nhẹ giọng nói:
“Tư Noãn, cô hiểu lầm rồi. Tôi chỉ đang trình bày câu chuyện thương hiệu dựa trên tinh thần chung của dự án. Tôi chưa từng muốn chiếm công của Sênh Studio.”
Tôi nhìn cô ta.
“Vậy Tạ tiểu thư có thể giải thích vì sao trong bản đề xuất truyền thông gửi cho quỹ Hưng Nghiệp ngày mười sáu tháng này, cô sử dụng nguyên văn ba đoạn trong thuyết minh thiết kế của Sênh Studio, nhưng phần tác giả lại ghi là đội truyền thông nghệ thuật Bạch Sa không?”
Slide phía sau lập tức đổi.
Bên trái là đoạn thuyết minh thiết kế gốc của Sênh Studio.
Bên phải là bản đề xuất truyền thông của Tạ Vân Kiều.
Các phần trùng nhau được đánh dấu.
Trong hội trường, tiếng xì xào lớn hơn.
Một nhà đầu tư ở hàng đầu cau mày.
“Tạ tiểu thư, chuyện này là sao?”
Môi Tạ Vân Kiều hơi run.
“Đây… có lẽ là trợ lý của tôi tham khảo tài liệu nội bộ khi tổng hợp…”
Tôi nói:
“Vậy cô có văn bản ủy quyền cho phép trợ lý của cô tiếp xúc tài liệu thiết kế lõi không?”
Cô ta nghẹn lại.
Tôi tiếp tục:
“Hay là cô có phụ lục bảo mật, phụ lục quyền sở hữu trí tuệ, hoặc bất kỳ thỏa thuận nào với Sênh Studio cho phép cô sử dụng những nội dung này trong hồ sơ gửi đối tác?”
Tạ Vân Kiều nhìn sang Bùi Trì Nghiên.
Ánh mắt ấy rất quen.
Yếu đuối.
Cầu cứu.
Giống như trong mọi tình huống, chỉ cần cô ta tỏ ra bị tổn thương, sẽ có người đứng ra che chắn cho cô ta.
Nhưng lần này, Bùi Trì Nghiên không lập tức mở miệng.
Bởi vì trong hội trường không chỉ có tôi.
Còn có đối tác.
Nhà đầu tư.
Truyền thông.
Và hợp đồng.
Tôi nhìn xuống hàng ghế đầu.
“Vì bảo vệ quyền lợi dự án và quyền sở hữu trí tuệ của Sênh Studio, chúng tôi đã gửi thư yêu cầu xác nhận đến một số đối tác đã nhận thông tin sai lệch từ Tạ tiểu thư. Trong đó bao gồm thông tin rằng tôi đang mang thai nên cảm xúc bất ổn, có thể rút khỏi dự án bất cứ lúc nào.”
Slide tiếp theo hiện lên.
Lịch gặp riêng của Tạ Vân Kiều với quỹ Hưng Nghiệp.
Ảnh cô ta trao đổi tài liệu.
Trích đoạn xác nhận từ phía đối tác: “Tạ tiểu thư từng đề cập Lâm tổng do thai kỳ nên tiến độ khó bảo đảm.”
Tiếng máy ảnh vang lên dồn dập.
Mặt Tạ Vân Kiều trắng bệch.
“Tôi không có ý đó. Tôi chỉ lo cho tiến độ dự án…”
Tôi ngắt lời:
“Lo cho tiến độ dự án, hay tạo ra nghi ngờ để thay thế vị trí của Sênh Studio?”
“Tư Noãn.” Giọng cô ta run lên. “Tôi biết cô vẫn còn hiểu lầm chuyện giữa tôi và Trì Nghiên, nhưng hôm nay là buổi công bố dự án, cô nhất định phải đưa chuyện riêng ra đây sao?”
Đến giờ phút này, cô ta vẫn rất thông minh.
Muốn biến toàn bộ vấn đề bản quyền, hợp đồng, uy tín thương mại thành ghen tuông cá nhân của một người vợ đang mang thai.
Tôi nhìn cô ta, bình tĩnh nói:
“Tạ tiểu thư, chuyện riêng là cô gửi ảnh cô hôn chồng tôi cho tôi vào sinh nhật ba mươi tuổi của tôi.”
Cả hội trường im phăng phắc.
Sắc mặt Bùi Trì Nghiên thay đổi.
Tôi tiếp tục:
“Còn chuyện hôm nay là cô vượt quyền tiếp xúc đối tác, phát tán thông tin sai lệch về người phụ trách thiết kế, sử dụng nội dung sáng tạo của Sênh Studio khi chưa được cho phép. Hai việc này khác nhau. Nhưng rất tiếc, cô đều làm.”
Tạ Vân Kiều lảo đảo một bước.
Người dẫn chương trình đứng bên cạnh gần như không biết nên làm gì.
Đúng lúc đó, cửa bên hội trường mở ra.
Chương Hạ Lam bước vào.
Hôm nay chị ấy mặc suit đen rộng, bụng bầu đã hơi rõ, tóc buộc gọn, bên cạnh là trợ lý và một người đại diện pháp lý. Sự xuất hiện của chị ấy khiến không ít người trong giới đầu tư lập tức nhận ra.
Có người thấp giọng:
“Chương Hạ Lam?”
“Không phải cô ấy đang xử lý ly hôn với Tống Duy Thành sao?”
“Cô ấy đến đây làm gì?”
Chương Hạ Lam bước thẳng lên sân khấu phụ, nhận micro từ Tiểu Đường.
Giọng chị ấy không lớn, nhưng rất rõ:
“Tôi là Chương Hạ Lam, nhà đầu tư đầu tiên của Sênh Studio. Đồng thời, từ hôm nay, tôi chính thức tham gia với tư cách đối tác chiến lược cho kế hoạch phát triển độc lập của Sênh Studio trong mảng không gian nghệ thuật thương mại.”
Ánh mắt của cả hội trường lập tức thay đổi.
Chương Hạ Lam nhìn về phía các nhà đầu tư.
“Nếu quyền sở hữu thiết kế của Sênh Studio trong dự án Bạch Sa tiếp tục bị xâm phạm, tôi sẽ hỗ trợ Sênh Studio phát triển phiên bản độc lập dựa trên hệ thống thiết kế, tài nguyên sáng tạo và quyền sở hữu trí tuệ do Lâm tổng nắm giữ. Nói cách khác, Bạch Sa có thể cần Trì Quang để vận hành phiên bản hiện tại. Nhưng tinh thần thiết kế của Bạch Sa không nhất thiết phải bị khóa trong Trì Quang.”
Câu này vừa dứt, sắc mặt Bùi Trì Nghiên cuối cùng cũng thay đổi hoàn toàn.
Hắn hoảng thật rồi.
Bởi vì hắn biết, tôi không dọa.
Tôi có hợp đồng.
Có chứng cứ.
Có luật sư.
Có nhà đầu tư mới.
Có đường lui.
Và quan trọng nhất, tôi không còn cần hắn.
Hứa Mạn cũng xuất hiện ở hàng ghế bên cạnh sân khấu, đưa một tập văn bản cho đại diện pháp lý của Trì Quang.
“Đây là thư thông báo pháp lý của Sênh Studio. Chúng tôi yêu cầu Trì Quang ngay lập tức rà soát lại quyền hạn của cố vấn truyền thông nghệ thuật Tạ Vân Kiều, đình chỉ mọi hành vi sử dụng trái phép tài liệu thiết kế lõi, đồng thời trong vòng ba ngày làm việc cung cấp văn bản xác nhận phạm vi sử dụng tài sản trí tuệ của Sênh Studio.”
Giọng Hứa Mạn vẫn lạnh như mọi khi.
Không có cảm xúc dư thừa.
Nhưng từng chữ đều giống dao mổ, cắt chính xác vào chỗ đau nhất.
Tạ Vân Kiều quay sang Bùi Trì Nghiên.
“Trì Nghiên…”
Giọng cô ta rất khẽ.
Nếu là trước đây, có lẽ hắn sẽ đứng ra nói vài câu để giữ thể diện cho cô ta.
Nhưng hôm nay, trước sự chú ý của đối tác và truyền thông, hắn không còn đường lui.
Một nhà đầu tư lớn ở hàng đầu lên tiếng:
“Bùi tổng, chuyện này Trì Quang cần cho chúng tôi một câu trả lời rõ ràng. Chúng tôi đầu tư vào dự án, không phải đầu tư vào mâu thuẫn tình cảm và tranh chấp bản quyền.”
Một người khác nói:
“Nếu phần thiết kế lõi có nguy cơ bị rút, giá trị dự án sẽ bị ảnh hưởng rất lớn.”
Bùi Trì Nghiên siết tay.
Tôi nhìn hắn.
Tạ Vân Kiều cũng nhìn hắn.
Cô ta vẫn dùng đôi mắt yếu đuối đó.
Nhưng lần này, yếu đuối không cứu được cô ta.
Bùi Trì Nghiên chậm rãi cầm micro.
Giọng hắn hơi khàn:
“Về những vấn đề Sênh Studio vừa nêu, Trì Quang sẽ lập tức tiến hành rà soát nội bộ. Trước khi có kết luận chính thức, Tạ Vân Kiều sẽ tạm dừng mọi công việc liên quan đến dự án Bạch Sa.”
Mặt Tạ Vân Kiều trắng bệch.
“Trì Nghiên…”
Bùi Trì Nghiên không nhìn cô ta.
Hắn tiếp tục:
“Trì Quang tôn trọng quyền sở hữu thiết kế của Sênh Studio. Toàn bộ hoạt động truyền thông tiếp theo của Bạch Sa sẽ được điều chỉnh và chỉ triển khai sau khi có xác nhận bằng văn bản của các bên liên quan.”
Câu nói này không hoa mỹ.
Nhưng đủ.
Tạ Vân Kiều bị cắt khỏi Bạch Sa ngay tại nơi cô ta muốn trở thành trung tâm.
Cô ta đứng dưới ánh đèn sân khấu, váy trắng tinh tế, sắc mặt tái nhợt, bàn tay cầm micro run lên rất nhẹ.
“Anh từng nói sẽ bù đắp cho em.”
Câu này rất nhỏ.
Nhưng micro vẫn thu được.
Một vài người phía dưới lập tức nhìn sang.
Bùi Trì Nghiên khựng lại.
Tạ Vân Kiều đỏ mắt.
“Năm đó nếu không phải em rời đi, anh căn bản sẽ không cưới cô ấy. Bây giờ anh vì dự án, vì mấy tờ giấy này, liền phủi sạch quan hệ với em sao?”
Hội trường lại yên.
Yên đến mức gần như tàn nhẫn.
Tất cả lớp vỏ nghệ thuật, truyền thông, cố vấn, kinh nghiệm quốc tế đều bị xé ra trong một câu nói không kịp suy nghĩ.
Tình cũ.
Bù đắp.
Không cưới cô ấy.
Tôi nhìn Tạ Vân Kiều.
Cuối cùng cô ta vẫn không nhịn được.
Người quen diễn yếu đuối lâu ngày thường quên rằng, nước mắt có thể làm mềm lòng đàn ông trong phòng riêng, nhưng trên sân khấu thương mại, nó chỉ khiến người ta nhìn thấy rủi ro.
Bùi Trì Nghiên nhắm mắt một giây.
Khi mở mắt ra, giọng hắn lạnh hơn:
“Tạ Vân Kiều, đây là buổi công bố dự án. Từ giờ trở đi, cô không còn bất kỳ quyền hạn nào tại Bạch Sa.”
Tạ Vân Kiều nhìn hắn, như thể không tin nổi.
Một nhân viên Trì Quang bước lên, thấp giọng mời cô ta xuống sân khấu.
Tạ Vân Kiều muốn nói gì đó, nhưng nhìn thấy máy ảnh phía dưới, cuối cùng vẫn cắn môi, xoay người rời đi.
Bóng lưng cô ta rất thẳng.
Nhưng bước chân đã loạn.
Buổi công bố bị gián đoạn gần hai mươi phút.
Sau đó, Trì Quang buộc phải điều chỉnh kịch bản tại chỗ. Đại diện vận hành lên sân khấu tiếp tục phần kế hoạch thương mại. Sênh Studio được xác nhận lại vai trò đơn vị thiết kế lõi, Chương Hạ Lam được giới thiệu là đối tác chiến lược mới trong kế hoạch mở rộng độc lập của studio.
Không khí vẫn căng, nhưng đối tác không rút lui.
Bởi vì vấn đề đã được đặt lên bàn.
Rõ ràng.
Có hợp đồng.
Có phương án xử lý.
Có người chịu trách nhiệm.
Trong thương trường, đáng sợ nhất không phải rủi ro xuất hiện.
Mà là rủi ro bị giấu đi.
Tôi bước xuống sân khấu, giao lại micro cho nhân viên.
Tiểu Đường chạy đến bên cạnh tôi, mắt đỏ lên vì kích động.
“Chị Tư Noãn…”
Tôi nhìn cô ấy.
“Đi kiểm tra lại bản trình bày cuối cùng. Đừng để sai slide.”
Cô ấy ngẩn ra, sau đó lập tức gật đầu.
“Vâng!”
Chương Hạ Lam đi đến cạnh tôi, cười khẽ.
“Không tệ.”
“Tỷ cũng vậy.”
Chị ấy đặt tay lên bụng, thở nhẹ.
“Đứng lâu hơi mệt. Nhưng đáng.”
Tôi nhìn chị ấy.
Hai người phụ nữ mang thai đứng ở hậu trường buổi công bố dự án, sau lưng là tiếng người, tiếng máy ảnh, tiếng nhân viên điều phối hỗn loạn.
Chúng tôi không giống những người thắng lớn trong phim.
Không có nhạc nền.
Không có ánh sáng thần thánh.
Chỉ có mệt, đói, đau lưng và một bụng hợp đồng chưa xử lý xong.
Nhưng tôi biết, chúng tôi vừa kéo mình ra khỏi một vũng bùn.
Không dựa vào tiếng khóc.
Mà dựa vào chứng cứ, pháp lý, công việc và sự tỉnh táo cuối cùng.
Sau buổi công bố, tôi ra lối hành lang phía sau hội trường.
Bên ngoài trời đã tối.
Qua lớp cửa kính, có thể thấy ánh đèn thành phố dần sáng lên. Trợ lý của Hứa Mạn đang trao đổi với đại diện pháp lý của Trì Quang. Chương Hạ Lam ngồi nghỉ ở phòng chờ, Tiểu Đường đưa nước ấm cho chị ấy.
Tôi vừa định gọi xe thì phía sau vang lên tiếng bước chân.
“Tư Noãn.”
Tôi dừng lại.
Không cần quay đầu cũng biết là Bùi Trì Nghiên.
Hắn đứng cách tôi vài bước.
Áo vest đã cởi, chỉ còn sơ mi trắng, tay áo xắn lên. Vẻ chỉnh tề thường ngày bị sự mệt mỏi kéo xuống rất nhiều. Ánh mắt hắn đỏ nhẹ, giọng khàn đi.
“Chúng ta nói chuyện được không?”
Tôi quay người.
“Về dự án thì nói với Hứa Mạn. Về ly hôn thì cũng nói với Hứa Mạn.”
“Về chúng ta.”
Tôi nhìn hắn.
“Chúng ta còn gì để nói?”
Câu này khiến hắn im lặng rất lâu.
Ngoài hành lang, tiếng người ở hội trường xa dần. Ánh đèn trắng trên trần chiếu xuống, làm sắc mặt hắn có vẻ nhợt nhạt hơn bình thường.
Bùi Trì Nghiên thấp giọng:
“Anh xin lỗi.”
Tôi không đáp.
Hắn nhìn tôi, lần đầu tiên không có vẻ áp đặt, không có giọng ra lệnh, cũng không có câu “em đang mang thai nên cảm xúc bất ổn”.
“Anh biết bây giờ nói câu này rất muộn. Nhưng anh thật sự sai rồi. Anh không nên gặp Vân Kiều riêng, không nên để cảm xúc cũ kéo mình đi, càng không nên đưa cô ấy vào Bạch Sa.”
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.
Từng có rất nhiều đêm, tôi đã chờ hắn nói những câu tương tự.
Không cần long trọng như vậy.
Chỉ cần một câu: anh sai rồi.
Nhưng khi đó hắn không nói.
Hắn chỉ nói anh bận, anh mệt, em đừng nghĩ nhiều, em phải hiểu cho anh.
Đến khi câu xin lỗi cuối cùng cũng đến, tôi mới phát hiện nó không còn đặt vào đâu được nữa.
Giống như một chiếc chìa khóa mở sai mùa.
Cánh cửa đã không còn ở đó.
Bùi Trì Nghiên nói tiếp:
“Anh sẽ xử lý sạch sẽ quan hệ với Tạ Vân Kiều. Sau này cô ấy sẽ không xuất hiện trong dự án, cũng sẽ không xuất hiện trước mặt em nữa.”
Tôi hỏi:
“Sau đó thì sao?”
Hắn khựng lại.
Tôi nhìn hắn.
“Anh nghĩ không có Tạ Vân Kiều, vấn đề giữa chúng ta sẽ biến mất?”
“Anh sẽ sửa.” Giọng hắn thấp xuống. “Tư Noãn, cho anh một cơ hội. Chúng ta còn đứa bé. Anh có thể làm một người cha tốt.”
Tôi đặt tay lên bụng.
Đứa bé vẫn yên tĩnh.
Tôi bỗng thấy rất buồn cười, nhưng không cười nổi.
Trước đây, khi hắn hôn Tạ Vân Kiều, hắn không nhớ mình sắp làm cha.
Khi hắn đưa Tạ Vân Kiều vào Bạch Sa, hắn không nhớ tôi đang mang thai.
Khi nhà họ Bùi dùng đứa bé để ép tôi nhịn, hắn ngồi đó, im lặng nhiều hơn bảo vệ.
Bây giờ, khi hắn không giữ được vợ, không giữ được dự án trong tầm kiểm soát, không giữ được ký ức tình cũ sạch sẽ, hắn lại nói mình có thể làm một người cha tốt.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn.
“Anh có thể làm cha của đứa bé.”
Ánh mắt hắn hơi sáng lên.
Tôi nói tiếp:
“Nhưng tôi không cần anh làm cha tốt bằng cách tiếp tục làm chồng tồi.”
Ánh sáng trong mắt hắn tắt đi.
Hắn đứng yên, như bị câu đó đâm trúng nơi sâu nhất.
“Tư Noãn…”
“Tôi không ngăn anh thực hiện trách nhiệm của một người cha trong phạm vi pháp luật và trong điều kiện không làm tổn thương tôi cùng đứa bé.” Tôi nói. “Nhưng tôi sẽ không vì anh muốn làm cha tốt mà quay lại làm vợ anh.”
Hắn nhìn tôi, giọng rất khàn:
“Em thật sự không còn yêu anh nữa sao?”
Tôi im lặng.
Câu hỏi này nếu đặt vào vài tháng trước, có lẽ tôi sẽ đau đến không thở được.
Bây giờ nó vẫn đau.
Nhưng không còn khiến tôi muốn lùi.
Tôi nhìn Bùi Trì Nghiên.
“Từng yêu.”
Hắn khựng lại.
Tôi nói:
“Nên mới đau.”
Gió ngoài cửa kính thổi qua hàng cây dưới đường, bóng lá lay động trên mặt kính.
Tôi nghe giọng mình rất bình tĩnh:
“Nhưng đau qua rồi, cũng nên khỏi.”
Bùi Trì Nghiên nhìn tôi rất lâu.
Trong mắt hắn có hối hận.
Lần này là thật.
Nhưng trên đời này có rất nhiều hối hận thật sự không đổi được kết quả.
Một chiếc cốc rơi xuống đất, người làm rơi có thể thật sự tiếc.
Nhưng mảnh vỡ không vì sự tiếc nuối ấy mà tự liền lại.
Tôi xoay người rời đi.
Lần này, hắn không giữ tôi.
Ba tuần sau, thủ tục ly hôn hoàn tất.
Không phải vì Bùi Trì Nghiên bỗng nhiên trở nên hào phóng.
Mà vì chứng cứ trong tay tôi đủ rõ, tài liệu của Hứa Mạn đủ chặt, và sau buổi công bố Bạch Sa, Trì Quang không còn đủ tư cách dùng dự án để ép tôi nhượng bộ.
Chúng tôi gặp nhau tại văn phòng luật sư.
Không phải cục dân chính như năm năm trước.
Không có ảnh chụp chung.
Không có áo sơ mi trắng.
Không có ánh nắng dịu dàng.
Chỉ có bàn dài, văn kiện, bút ký và hai luật sư ngồi hai bên.
Hứa Mạn đặt bản thỏa thuận cuối cùng trước mặt tôi.
“Các điều khoản đã xác nhận lại lần cuối. Sênh Studio giữ nguyên cơ cấu cổ phần hiện tại. Bùi Trì Nghiên từ bỏ yêu cầu phân chia giá trị tăng trưởng của studio ngoài phần tài sản chung đã thỏa thuận. Dự án Bạch Sa được xử lý theo hợp đồng thương mại độc lập, quyền sở hữu thiết kế lõi thuộc Sênh Studio. Về đứa bé, sau khi sinh sẽ căn cứ tình trạng thực tế xác lập quyền nuôi dưỡng, nhưng cô giữ quyền quyết định chính trong thai kỳ và nơi cư trú hiện tại.”
Tôi gật đầu.
“Cảm ơn.”
Bùi Trì Nghiên ngồi đối diện tôi.
So với buổi công bố, hắn trông gầy hơn một chút. Dưới mắt có vệt mệt mỏi, trên cằm có bóng râu rất nhạt. Có lẽ mấy tuần này hắn không dễ chịu.
Sau buổi công bố Bạch Sa, Trì Quang phải xử lý khủng hoảng truyền thông, trấn an nhà đầu tư, cắt bỏ toàn bộ dấu vết Tạ Vân Kiều trong dự án. Một số đối tác yêu cầu bổ sung điều khoản bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ. Danh tiếng của hắn bị ảnh hưởng không nhỏ.
Còn Tạ Vân Kiều, tôi không gặp lại.
Chỉ nghe nói vài đơn vị truyền thông nghệ thuật từng tiếp xúc với cô ta đều tạm dừng hợp tác. Bản đề xuất Bạch Sa bị lộ ra trong giới nhỏ, người ta bắt đầu nghi ngờ đạo đức nghề nghiệp của cô ta. Cô ta từng muốn dùng Bạch Sa làm tấm vé bước vào giới nghệ thuật Hàng Châu.
Cuối cùng, chính Bạch Sa trở thành cánh cửa đóng lại trước mặt cô ta.
Tôi không quan tâm cô ta sau này đi đâu.
Một người từng dùng ảnh hôn để khiêu khích vợ đang mang thai của người khác, từng dùng thai kỳ của tôi để phát tán tin đồn, từng muốn đứng trên công sức của tôi để lấy danh tiếng, không đáng để tôi dành thêm cảm xúc.
Hứa Mạn đưa bút cho tôi.
Tôi cúi đầu ký tên.
Lâm Tư Noãn.
Ba chữ rơi xuống cuối trang, rất gọn.
Ký xong, tôi đẩy văn kiện về phía trước.
Bùi Trì Nghiên vẫn chưa động bút.
Luật sư bên hắn khẽ nhắc:
“Bùi tổng.”
Hắn như vừa tỉnh lại.
Hắn cầm bút, nhìn chữ ký của tôi.
Một lúc lâu sau, hắn thấp giọng hỏi:
“Tư Noãn, có phải từ giây phút em tháo nhẫn trong nhà hàng, em đã không định quay lại nữa không?”
Tôi nghĩ một chút.
“Không.”
Hắn ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi nói:
“Lúc đó tôi vẫn đau. Người đau luôn có một khoảnh khắc muốn hỏi vì sao.”
Ngón tay hắn siết bút.
“Vậy từ khi nào?”
Tôi nhìn hắn.
“Có lẽ là khi anh nói tôi ba mươi tuổi rồi, đừng còn hỏi yêu hay không yêu.”
Sắc mặt hắn trắng đi.
Tôi tiếp tục:
“Cũng có thể là khi anh nói đứa bé cần một gia đình đầy đủ. Hoặc khi anh đưa Tạ Vân Kiều vào Bạch Sa. Hoặc khi anh phát hiện cô ta lợi dụng anh, rồi mới nhớ đến việc xin lỗi tôi.”
Tôi cười rất nhẹ.
“Thật ra tôi cũng không biết là khoảnh khắc nào. Có lẽ tình cảm không chết vì một nhát dao. Nó chết vì người cầm dao luôn nói đó chỉ là vết xước.”
Bùi Trì Nghiên không nói nữa.
Hắn cúi đầu ký tên.
Nét bút của hắn hơi nặng, gần như hằn lên giấy.
Khi ký xong chữ cuối cùng, hắn vẫn giữ bút trong tay rất lâu.
Hứa Mạn kiểm tra văn kiện, xác nhận không có vấn đề.
“Hoàn tất.”
Hai chữ ấy rơi xuống.
Không vang.
Nhưng rất rõ.
Tôi đứng dậy.
Bùi Trì Nghiên cũng đứng lên.
Hắn nhìn tôi, như muốn nói gì đó. Cuối cùng chỉ thấp giọng:
“Sau này khám thai, nếu cần…”
“Tôi sẽ thông báo khi cần thiết.” Tôi nói. “Vấn đề liên quan đến đứa bé có thể trao đổi qua luật sư hoặc bằng văn bản trước.”
Ánh mắt hắn tối đi.
Tôi biết câu này rất lạnh.
Nhưng tôi không muốn để sự mơ hồ mở ra thêm một cánh cửa.
Một người có thể làm cha.
Nhưng không còn là chồng.
Ranh giới phải rõ.
Rời khỏi văn phòng luật sư, nắng ngoài trời rất tốt.
Tôi đứng trên bậc thềm, ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Không có cảm giác giải thoát ầm ĩ như tôi từng tưởng.
Không có tiếng nhạc.
Không có nước mắt.
Cũng không có khoảnh khắc tôi bỗng nhiên nhẹ bẫng như trong phim.
Chỉ có một hơi thở dài chậm rãi ra khỏi lồng ngực.
Giống như sau nhiều năm đứng trong một căn phòng ngột ngạt, cuối cùng tôi cũng mở được cửa sổ.
Chương Hạ Lam gọi đến đúng lúc đó.
“Xong rồi?”
“Xong rồi.”
“Cảm giác thế nào?”
Tôi nghĩ một chút.
“Không tệ.”
Chị ấy cười.
“Không tệ là tốt. Chị bên này cũng bắt đầu rồi. Tống Duy Thành sáng nay nhận được đơn kiện, gọi cho chị mười tám cuộc.”
“Chị nghe không?”
“Không. Chị đang họp với kiểm toán.” Chương Hạ Lam nói rất bình thản. “Đàn ông gọi điện khóc không tạo ra tiền.”
Tôi bật cười.
Lần này là cười thật.
Chương Hạ Lam ở đầu dây bên kia cũng cười.
Cười xong, chị ấy nói:
“Chiều đến phòng họp mới đi. Chúng ta bàn bản phát triển độc lập của Sênh Studio.”
“Được.”
Một tháng sau, Sênh Studio chuyển sang văn phòng mới.
Không lớn hơn chỗ cũ quá nhiều, nhưng ánh sáng tốt hơn. Một mặt tường là cửa kính nhìn xuống con đường rợp cây. Buổi chiều nắng rơi vào rất đẹp, phủ lên bàn làm việc và các mẫu vật liệu một lớp màu vàng ấm.
Chúng tôi không rời khỏi dự án Bạch Sa ngay lập tức.
Sau khi Trì Quang chấp nhận bổ sung điều khoản bảo vệ quyền sở hữu trí tuệ, Sênh Studio tiếp tục hoàn thiện phần thiết kế theo hợp đồng. Nhưng đồng thời, dưới sự hỗ trợ của Chương Hạ Lam, studio bắt đầu phát triển một tuyến dự án độc lập mới về không gian nghệ thuật thương mại.
Không còn phụ thuộc vào Trì Quang.
Không còn để Bùi Trì Nghiên đứng giữa tài nguyên và công sức của tôi.
Trong phòng họp mới, Chương Hạ Lam đặt bản kế hoạch đầu tư xuống bàn.
“Giai đoạn đầu chị không rót quá nhiều. Em phải giữ quyền kiểm soát. Chị không muốn vừa kéo em ra khỏi một cuộc hôn nhân, lại đẩy em vào một quan hệ hợp tác mất quyền chủ động.”
Tôi nhìn bản kế hoạch, gật đầu.
“Em hiểu.”
Hứa Mạn ngồi bên cạnh, lật hợp đồng.
“Điều khoản quyền sở hữu trí tuệ tôi đã sửa lại. Từ sau Bạch Sa, cô nên giữ thói quen này. Mọi concept đều phải có hồ sơ sáng tạo, mọi trao đổi đều lưu vết.”
Tiểu Đường ngồi phía cuối bàn, nhỏ giọng nói:
“Sau này ai còn dám cướp ý tưởng của chị Lâm nữa.”
Chương Hạ Lam liếc cô ấy.
“Không phải không ai dám. Là dám thì cho họ trả giá.”
Cả phòng bật cười.
Tôi ngồi ở đầu bàn, nhìn những người trước mặt.
Chương Hạ Lam bụng bầu đã rõ hơn, nhưng thần thái ngày càng sắc. Vụ kiện ly hôn của chị ấy còn chưa kết thúc, nhưng Tống Duy Thành đã không còn dễ dàng che giấu tài sản như trước. Trong giới đầu tư, người ta bắt đầu nhắc lại tên Chương Hạ Lam không phải với tư cách “vợ của ai”, mà là chính chị ấy.
Hứa Mạn vẫn lạnh như cũ, nhưng thỉnh thoảng cũng sẽ uống trà hoa nhài mà Tiểu Đường pha.
Tiểu Đường và nhóm thiết kế bận đến tối mắt, nhưng tinh thần rất tốt.
Còn tôi.
Tôi đặt tay lên bụng.
Bụng đã hơi nhô lên.
Đứa bé lớn hơn một chút rồi.
Thỉnh thoảng tôi sẽ thấy mệt, sẽ nghén, sẽ đau lưng, cũng sẽ có lúc nửa đêm tỉnh dậy vì một giấc mơ không rõ ràng.
Tôi không giả vờ mình hoàn toàn mạnh mẽ.
Tôi vẫn có những ngày yếu.
Nhưng yếu không có nghĩa là quay lại.
Yếu cũng không có nghĩa là sai.
Sau cuộc họp, mọi người rời đi trước.
Tôi ở lại văn phòng một mình.
Hôm nay là sinh nhật muộn mà Tiểu Đường và nhóm thiết kế lén chuẩn bị cho tôi. Trên bàn làm việc có một chiếc bánh nhỏ, kem trắng, trên mặt bánh chỉ viết bốn chữ:
Khởi đầu mới.
Bên cạnh bánh là một tấm ảnh siêu âm mới nhất.
Tôi cầm ảnh lên nhìn.
Một chấm nhỏ mơ hồ.
Nhưng trong mắt tôi, nó rất rõ.
Ngoài cửa kính, thành phố lên đèn. Ánh sáng phản chiếu trên mặt bàn, rơi lên bản vẽ dự án mới, lên chiếc bút ký, lên cốc nước ấm, lên hộp nhẫn màu bạc đặt trong ngăn kéo vừa được tôi lấy ra.
Tôi mở hộp.
Chiếc nhẫn cưới nằm yên bên trong.
Nó vẫn sáng.
Vẫn đẹp.
Vẫn là chiếc nhẫn năm đó Bùi Trì Nghiên tự chọn.
Tôi nhìn nó một lúc.
Không còn đau như đêm sinh nhật ấy.
Cũng không còn muốn ném nó đi.
Tôi chỉ khép nắp hộp lại, đặt vào ngăn kéo dưới cùng.
Có những thứ không cần hủy đi trong giận dữ.
Chỉ cần cất lại đúng vị trí của nó.
Quá khứ nên ở trong quá khứ.
Tôi cắm một cây nến nhỏ lên bánh.
Không có Bùi Trì Nghiên.
Không có nhà hàng sang trọng.
Không có câu hỏi “anh có yêu em không”.
Không có người nào đến muộn bốn mươi bảy phút.
Chỉ có tôi, văn phòng mới, bản vẽ mới, đứa bé trong bụng và một chiếc bánh sinh nhật muộn.
Tôi bật lửa.
Ngọn nến sáng lên.
Ánh lửa rất nhỏ, nhưng ổn định.
Tôi nhìn nó, bỗng nhớ đến đêm hôm đó. Tôi từng ngồi trước chiếc bánh nguội, nghe người đàn ông mình yêu nói mình đã ba mươi tuổi rồi, đừng còn làm màu chuyện yêu hay không yêu.
Khi ấy tôi tưởng mình mất đi một cuộc hôn nhân.
Bây giờ mới biết, tôi chỉ trả lại một ảo tưởng.
Tôi cúi đầu, thổi tắt nến.
Khói trắng bay lên rất nhẹ.
Sinh nhật ba mươi tuổi, tôi từng xin Bùi Trì Nghiên tặng mình một khởi đầu mới. Khi ấy hắn tưởng tôi chỉ đang giận dỗi. Về sau, lúc ký xong đơn ly hôn, tôi mới biết món quà ấy không phải hắn tặng tôi.
Là chính tôi tự giành lấy.
Trên đời này, có những người chỉ biết yêu mình trong ký ức của người khác.
Còn tôi, từ hôm nay trở đi, sẽ sống trong hiện tại của chính mình.