Ngày thứ tám sau sinh, Nguyễn Thanh Dư bị mẹ chồng ép uống một bát canh móng giò đầy dầu mỡ. Nàng từ chối vì bác sĩ dặn sản phụ không nên ăn quá ngấy, nhưng đổi lại là hai cái tát ngay trong căn phòng ở cữ. Người chồng nàng tin tưởng nhất — Chu Dịch Thần — rõ ràng biết mẹ mình sai, nhưng câu đầu tiên hắn nói lại là: “Bà ấy là mẹ anh, em nhịn bà ấy một chút đi.” Từ khoảnh khắc ấy, Thanh Dư không còn cãi, không còn khóc, cũng không còn chờ hắn bảo vệ mình. Nàng im lặng uống hết bát canh, im lặng chịu đau, rồi im lặng ôm con rời khỏi căn nhà khiến nàng ngạt thở. Hai năm sau ly hôn, Chu Dịch Thần mới hiểu: thứ đẩy nàng đi không phải bát canh ấy, mà là sự im lặng của hắn.
📖
📝 Giới thiệu
📋 Danh sách chương (4)
💬 Bình luận (0)
Đang tải bình luận...