Lời Cuối Cùng Của Bố
Lời Cuối Cùng Của Bố · 📖

Tiền Vẫn Còn, Công Bằng Cũng Vậy

Chương 4 chương Hoàn thành

Lúc đó tôi đang ngồi trong thư viện, hoàn thành bài kiểm tra trực tuyến cho một vị trí kế toán nội bộ.

Tôi nhìn tên anh hiện trên màn hình, lập tức đứng dậy đi ra hành lang.

“Có kết quả rồi sao?”

Duy Khánh không trả lời ngay.

“Tổ xác minh đã hoàn tất báo cáo chuyên môn ban đầu. Họ mời gia đình cô đến làm việc vào chiều thứ năm.”

Tôi nhìn những giọt mưa trượt dọc cửa kính.

“Có liên quan đến lô thiết bị không?”

“Có.”

Tay tôi siết chặt điện thoại.

“Bố tôi có ký nghiệm thu không?”

“Không.”

Chỉ hai chữ.

Nhưng tôi phải tựa tay vào tường mới đứng vững.

Từ ngày bố mất, điều khiến tôi sợ nhất không phải là phát hiện Trần Khải Minh tham tiền.

Tôi đã biết điều đó từ lâu.

Điều tôi sợ là cuối cùng hồ sơ vẫn kết luận bố cũng có lỗi.

Rằng ông đã nhìn thấy nguy hiểm nhưng vẫn cho phép sử dụng thiết bị.

Rằng những điều ông ghi trong cuốn sổ chỉ là cách một người tự bào chữa sau khi mọi việc đã quá muộn.

Bây giờ, lần đầu tiên có người nói với tôi một cách rõ ràng:

Bố không ký.

Tôi nhắm mắt.

“Còn chuyện cậu tôi?”

“Báo cáo chưa phải quyết định xử lý cuối cùng. Nhưng có đủ căn cứ xác định đội thầu phụ của Trần Khải Minh liên quan trực tiếp đến việc cung ứng lô thiết bị không đúng hồ sơ.”

“Anh gửi cho tôi xem được không?”

“Chưa thể gửi toàn bộ trước buổi làm việc.”

Duy Khánh dừng lại.

“Minh Châu, cô nên chuẩn bị tinh thần. Kết quả không cho thấy cậu cô cố ý gây ra tai nạn.”

“Tôi chưa từng cần kết quả đó.”

“Tốt.”

Giọng anh bình tĩnh.

“Điều họ xác định là nhiều sai phạm chồng lên nhau. Thiết bị bảo hộ không đạt tiêu chuẩn chỉ là một trong số đó, nhưng nó đã khiến hậu quả nghiêm trọng hơn.”

Tôi nhìn xuống sân trường phía dưới.

Mưa rơi lên những tán cây.

“Như vậy là đủ.”

Buổi làm việc được tổ chức tại một phòng họp của cơ quan điều tra lao động thành phố An Châu.

Tôi đến cùng Phan Duy Khánh.

Mẹ đến trước.

Bà ngồi ở hàng ghế ngoài hành lang, tay đặt trên đầu gối, người gầy đi trông thấy.

Từ sau đêm Trần Khải Minh đến đập cửa, mẹ gần như không nhắc đến cậu trước mặt tôi nữa.

Nhưng bà vẫn không chấp nhận rằng em trai mình có thể liên quan đến vụ tai nạn.

Bà thường nói:

“Có thể chỉ là trùng hợp.”

Hoặc:

“Cậu con làm ăn nhỏ, làm sao động được vào hồ sơ lớn của công ty?”

Tôi không tranh luận.

Tôi để kết quả điều tra trả lời.

Trần Khải Minh đến sau mẹ khoảng mười phút.

Ông ta mặc sơ mi tối màu, tóc chải gọn, nhưng vẻ mặt không còn sự tự tin như những ngày ngồi ở vị trí của bố trong bàn ăn nhà tôi.

Phạm Thu Hà không được mời vào buổi làm việc.

Trần Gia Bảo cũng không có mặt.

Đại diện Công ty Kiến thiết Hưng Thịnh gồm một phó giám đốc, người phụ trách an toàn lao động mới và luật sư của công ty.

Chu Đức Hải ngồi ở góc phòng.

Khi nhìn thấy tôi, ông chỉ gật đầu rất nhẹ.

Người phụ trách tổ xác minh mở tập hồ sơ trước mặt.

“Buổi làm việc hôm nay nhằm thông báo kết quả xem xét lại một số nội dung liên quan đến tai nạn lao động của ông Hạ Quốc Đình tại Khu phức hợp Nam Giang.”

Ông đọc rất chậm.

Từng câu một.

Tổ xác minh đã thu thập hợp đồng thầu phụ, phiếu nhập kho, chứng từ thanh toán, nhật ký thi công, hồ sơ kiểm định, dữ liệu camera còn lưu tại kho vật tư, tin nhắn giữa các bên liên quan và lời khai của những người làm việc tại công trường.

Kết quả cho thấy đội thầu phụ do Trần Khải Minh quản lý có trách nhiệm mua và cung ứng một phần khóa nối, dây đai an toàn và thiết bị chống rơi cho khu B.

Loại khóa nối được phê duyệt ban đầu có mã sản phẩm khác với loại thực tế được giao đến công trường.

Loại thực tế rẻ hơn.

Một số giấy chứng nhận kiểm định đi kèm là bản sao của lô hàng khác.

Tôi quay sang nhìn cậu.

Mặt ông ta không đổi.

Nhưng bàn tay đặt dưới bàn đã nắm chặt.

Người phụ trách tiếp tục:

“Ông Hạ Quốc Đình phát hiện mã hàng không trùng khớp và một số thiết bị không có dấu kiểm định. Ông đã ghi nhận ý kiến trong sổ kiểm tra nội bộ và từ chối ký xác nhận nghiệm thu.”

Đại diện công ty cúi đầu xem tài liệu.

Tôi nghe tiếng mẹ hít vào rất mạnh.

“Sau khi ông Hạ Quốc Đình từ chối, một quản lý hiện trường khác đã ký xác nhận tạm thời vì áp lực tiến độ.”

Người quản lý ấy cũng có mặt trong danh sách bị xem xét trách nhiệm.

Ông ta khai rằng Trần Khải Minh đảm bảo lô thiết bị chỉ dùng trong thời gian ngắn và sẽ được thay thế khi hàng mới về.

Nhưng việc thay thế không diễn ra đầy đủ.

Một phần thiết bị được đưa đến khu B.

Một số công nhân đã phản ánh khóa nối đóng mở chậm và dây đai có hiện tượng lỏng khi móc ở góc lệch.

Bố tôi từng yêu cầu thu hồi toàn bộ.

Yêu cầu đó không được thực hiện.

“Qua đối chiếu tin nhắn,” người phụ trách nói, “ông Trần Khải Minh đã nhận được thông tin về phản ánh của công nhân trước ngày xảy ra tai nạn.”

Trần Khải Minh lập tức lên tiếng:

“Tôi chỉ nhận được tin thiết bị hơi khó sử dụng. Không ai nói có nguy hiểm nghiêm trọng.”

Người phụ trách nhìn ông ta.

“Ông sẽ có thời gian trình bày sau khi chúng tôi thông báo xong.”

Cậu im lặng.

Hồ sơ còn cho thấy ngày trước tai nạn, bố tôi đã gửi tin nhắn cho người phụ trách an toàn cấp trên, đề nghị tạm dừng sử dụng thiết bị khu B và kiểm tra lại điểm neo trên sàn thao tác.

Tin nhắn không được xử lý kịp thời.

Điện thoại làm việc của bố sau tai nạn đã được thu gom cùng các thiết bị hiện trường.

Nó không hoàn toàn hư hỏng như công ty từng thông báo.

Dữ liệu trong máy được sao lưu nội bộ, nhưng điện thoại không được đưa vào danh mục tài sản trả lại gia đình.

Phó giám đốc Công ty Kiến thiết Hưng Thịnh lên tiếng:

“Đây là sai sót trong quản lý tài sản và thông tin sau tai nạn. Công ty sẽ chịu trách nhiệm.”

Tôi nhìn ông ta.

“Sai sót hay cố tình giữ lại?”

Luật sư công ty định nói, nhưng người phụ trách tổ xác minh đã trả lời:

“Hiện chưa đủ căn cứ xác định có người cố ý chiếm giữ điện thoại để tiêu hủy chứng cứ. Tuy nhiên, việc không lập biên bản đầy đủ và cung cấp thông tin không chính xác cho gia đình là vi phạm quy trình.”

Tôi gật đầu.

Tôi không cần họ kết luận nhiều hơn những gì có chứng cứ.

Báo cáo tiếp tục làm rõ nguyên nhân tai nạn.

Một phần sàn thao tác bị mất ổn định do điểm liên kết không đạt yêu cầu.

Khu vực neo dây an toàn chưa được hoàn thiện đúng thiết kế.

Khi sàn nghiêng, dây bảo hộ đã chịu lực đột ngột.

Khóa nối trên bộ thiết bị bố sử dụng có độ trễ khi đóng chốt, đồng thời điểm neo bị dịch chuyển.

Nhiều yếu tố xảy ra cùng lúc.

Không thể nói chỉ một chiếc khóa gây ra cái chết của bố.

Nhưng cũng không thể nói lô thiết bị kém chất lượng không liên quan.

Kết luận chuyên môn ghi rõ:

Thiết bị bảo hộ không đúng tiêu chuẩn phê duyệt đã làm giảm hiệu quả bảo vệ và góp phần khiến hậu quả tai nạn trở nên nghiêm trọng.

Tôi nhìn dòng chữ ấy trên bản báo cáo.

Nó lạnh lùng.

Không có nước mắt.

Không có những đêm bố thức trắng vì đau lưng.

Không có bàn tay ông nắm lấy tôi trong phòng bệnh.

Nhưng ít nhất, nó không còn đổ lỗi cho ông.

Người phụ trách đọc phần cuối:

“Ông Hạ Quốc Đình không phải người ký nghiệm thu lô thiết bị nêu trên. Trước tai nạn, ông đã nhiều lần phản ánh rủi ro và đề nghị ngừng sử dụng. Nội dung trong biên bản tai nạn ban đầu chưa thể hiện đầy đủ các thông tin này.”

Mẹ bật khóc.

Tôi không khóc.

Tôi chỉ ngồi thẳng hơn.

Suốt hai tháng qua, tôi không biết mình đã chờ câu đó bao nhiêu lần.

Bố không làm ẩu.

Bố không bỏ qua nguy hiểm.

Ông đã cố ngăn lại.

Chỉ là không ai chịu nghe.

Sau khi kết quả được thông báo, Trần Khải Minh được yêu cầu trình bày.

Cậu hắng giọng.

“Tôi thừa nhận đội của tôi có tham gia cung cấp thiết bị. Nhưng tôi không trực tiếp sản xuất hàng.”

Người phụ trách hỏi:

“Ông có ký hợp đồng mua lô hàng không?”

“Có.”

“Ông có biết mã sản phẩm thực tế khác mã phê duyệt không?”

“Tôi không chuyên về kỹ thuật.”

Tôi đặt bản sao tin nhắn lên bàn.

“Vậy vì sao bố tôi gửi cho cậu ảnh mã hàng và nói không đạt?”

Cậu nhìn tôi.

“Tôi nhận được nhiều tin nhắn. Không thể nhớ hết.”

Duy Khánh nói:

“Trong đoạn trả lời, ông viết: ‘Chỉ dùng tạm, khi quyết toán xong tôi đổi.’”

Trần Khải Minh quay sang.

“Tin nhắn có thể bị hiểu sai.”

Người phụ trách đưa lên màn hình bản trích xuất dữ liệu.

Tin nhắn hiện rõ.

Bố tôi gửi ảnh một chiếc khóa nối không có dấu kiểm định.

Phía dưới là câu:

Lô này không đúng loại đã duyệt. Tôi không ký.

Trần Khải Minh trả lời:

Anh đừng làm lớn chuyện. Chỉ dùng mấy ngày. Không thanh toán thì đội tôi chết.

Căn phòng im lặng.

Tôi nhìn cậu.

“Cậu biết.”

Ông ta cau mày.

“Tôi biết có khác mã, nhưng nhà cung cấp nói chất lượng tương đương.”

“Vậy sao không thu hồi khi công nhân phản ánh?”

“Thay hàng lúc đó sẽ chậm tiến độ.”

“Chậm tiến độ thì cậu mất tiền.”

“Không chỉ tôi mất tiền. Cả đội công nhân không có lương.”

“Vậy bố tôi phải chịu rủi ro để cậu không mất tiền?”

“Cậu không nói thế!”

Giọng cậu lớn lên.

Tôi không đổi sắc mặt.

“Bố tôi từ chối ký. Vì sao sau đó vẫn có người ký?”

“Đó là việc của công ty.”

Đại diện công ty lập tức nói:

“Ông đã nhiều lần trao đổi với quản lý hiện trường về việc thanh toán lô hàng.”

Trần Khải Minh quay sang.

“Các ông mới là người ép tiến độ!”

Người phụ trách yêu cầu tất cả giữ trật tự.

Tôi mở cuốn sổ bản sao.

“Sau tai nạn, vì sao cậu khai lô hàng do Công ty Vật tư Thành Phát cung cấp?”

“Đơn vị đó là bên xuất hóa đơn.”

“Còn hợp đồng phụ lục ghi đội của cậu chịu trách nhiệm mua và cung ứng.”

“Tôi mua qua họ.”

“Vậy tại sao biên bản không ghi vai trò của đội cậu?”

Trần Khải Minh không trả lời.

Tôi đặt tiếp bản ghi cuộc gọi lên bàn.

“Vì sao ngay khi bố tôi còn cấp cứu, cậu đã hỏi tiền bồi thường sẽ chuyển vào tài khoản của vợ hay con gái?”

Mẹ quay sang nhìn cậu.

Ông ta nói:

“Tôi hỏi để giúp gia đình.”

“Vì sao sau đó cậu đưa tôi ký giấy ủy quyền có quyền làm việc với ngân hàng?”

“Cũng là để giúp.”

“Vì sao cậu đến nhà đập cửa, đòi cuốn sổ và thẻ nhớ?”

Mặt cậu đỏ lên.

“Đó là tài liệu công trường.”

“Cậu không phải người của Công ty Kiến thiết Hưng Thịnh.”

“Nhưng trong đó có chuyện của đội tôi.”

“Vậy cậu sợ chuyện gì?”

“Cậu không sợ!”

“Cậu còn nợ bố tôi hơn bốn trăm nghìn có chứng cứ, nhưng vẫn muốn lấy thêm tiền bồi thường của ông để mua nhà cho con trai.”

Tôi nhìn thẳng vào cậu.

“Cậu giúp gia đình tôi ở chỗ nào?”

Trần Khải Minh đập tay xuống bàn.

“Tôi không muốn anh rể gặp nạn!”

Không ai nói cậu muốn.

Chính cậu lại tự nhắc đến.

Giọng ông ta run lên vì tức giận.

“Tôi chỉ bảo anh ấy đừng làm lớn chuyện! Lô hàng đã vào công trường, thay lại thì đội tôi phá sản. Ai biết sẽ xảy ra chuyện nghiêm trọng như vậy?”

Căn phòng im bặt.

Người phụ trách ghi lại câu nói.

Tôi nhìn cậu.

Cậu không thú nhận giết người.

Không ai có quyền gọi cậu là kẻ giết người chỉ dựa vào những tài liệu hiện có.

Nhưng cậu vừa thừa nhận một điều khác.

Cậu biết có vấn đề.

Cậu biết bố phản đối.

Cậu vẫn yêu cầu ông im lặng vì sợ mất tiền.

Duy Khánh hỏi:

“Sau tai nạn, ông có trao đổi với người phụ trách hồ sơ để thay đổi nguồn cung cấp thiết bị trong biên bản không?”

Trần Khải Minh quay mặt đi.

Người phụ trách đưa ra bản sao tin nhắn giữa cậu và một nhân viên mua hàng.

Trong đó có câu:

Cứ ghi theo hóa đơn Thành Phát. Đội tôi chỉ vận chuyển, đừng kéo tôi vào.

Cậu không nói được nữa.

Mẹ ngồi bên cạnh, toàn thân run lên.

Bà nhìn chữ ký của em trai trên phụ lục hợp đồng.

Nhìn các tin nhắn.

Nhìn bản sao giấy kiểm định của lô hàng khác.

Nhìn cuốn sổ nợ của chồng.

Mỗi tờ giấy đều là một thứ bà từng không muốn tin.

Bây giờ tất cả nằm trước mặt.

Không còn chỗ để né tránh.

Buổi làm việc kết thúc sau gần ba giờ.

Cơ quan chức năng thông báo Trần Khải Minh sẽ tiếp tục bị xem xét về các hành vi cung ứng vật tư không đúng tiêu chuẩn, sử dụng tài liệu kiểm định không hợp lệ, khai báo không đầy đủ sau tai nạn và trách nhiệm liên quan đến tổn thất phát sinh.

Tùy kết quả đánh giá cuối cùng, cậu có thể phải chịu xử phạt hành chính, bồi thường dân sự và bị xem xét trách nhiệm hình sự nếu đủ yếu tố.

Đội thầu phụ của cậu bị tạm đình chỉ tham gia các hạng mục mới.

Hồ sơ tư cách nhận thầu được đưa vào diện kiểm tra.

Công ty Kiến thiết Hưng Thịnh cũng không thể phủi tay.

Đơn vị này bị yêu cầu đính chính kết luận nội bộ về tai nạn.

Xử lý người ký nghiệm thu sai.

Làm rõ trách nhiệm của bộ phận an toàn.

Bổ sung khoản hỗ trợ trách nhiệm cho gia đình.

Và gửi văn bản xin lỗi chính thức vì đã cung cấp thông tin thiếu chính xác, khiến gia đình hiểu rằng bố tôi có một phần lỗi trong việc bỏ qua quy trình.

Khoản hỗ trợ bổ sung không quá lớn.

Tôi cũng không quan tâm nó lớn bao nhiêu.

Điều tôi cần là câu trong văn bản:

Ông Hạ Quốc Đình đã thực hiện việc cảnh báo rủi ro và từ chối nghiệm thu thiết bị không phù hợp.

Khi mọi người rời phòng, mẹ vẫn ngồi yên.

Trần Khải Minh đi ngang qua bà.

“Chị…”

Mẹ ngẩng lên.

Cậu đưa tay định nắm tay bà.

Mẹ tránh đi.

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi thấy bà tránh bàn tay em trai mình.

Trần Khải Minh nhìn tôi.

Ánh mắt ông ta không còn giống ngày ở bệnh viện.

Không còn dò xét.

Không còn coi tôi là một đứa con gái vừa ra trường, chỉ cần vài câu “người một nhà” là sẽ giao tiền.

Chỉ còn sự căm giận.

“Con vừa lòng chưa?”

Tôi nói:

“Chưa.”

Mặt cậu cứng lại.

“Bố tôi vẫn chưa thể sống lại.”

Cậu không nói gì nữa.

Mẹ đi theo tôi ra khỏi tòa nhà.

Trời vừa tạnh mưa.

Nước đọng trên vỉa hè phản chiếu ánh đèn đường.

Bà gọi tôi.

“Châu.”

Tôi dừng lại.

Mẹ đứng cách tôi vài bước, hai mắt sưng đỏ.

“Con biết từ bao giờ?”

“Biết cậu có liên quan đến lô thiết bị sao?”

Bà gật đầu.

“Từ lúc tìm thấy cuốn sổ.”

“Vì sao không nói với mẹ?”

Tôi nhìn bà.

“Con đã nhắc đến vấn đề công trình.”

“Mẹ không tin.”

Bà cúi đầu.

Tôi nói thay phần còn lại.

“Mẹ tin cậu hơn.”

Mẹ khóc.

Nhưng lần này bà không quỳ.

Cũng không nắm lấy tay tôi.

Có lẽ bà hiểu những cách đó đã không còn tác dụng.

“Bố con từng nói với mẹ…”

Bà nghẹn giọng.

“Nói gì?”

“Ông ấy nói không muốn giúp cậu con nữa.”

Tôi không bất ngờ.

Mẹ lau nước mắt.

“Lúc đó cậu con thiếu tiền trả lương. Mẹ trách bố con tính toán, nói ông ấy không coi nhà ngoại là người thân.”

Bà nhìn khoảng nước dưới chân.

“Sau đó mẹ lấy tiền tiết kiệm đưa cho cậu.”

“Bố có biết không?”

“Biết.”

“Ông nói gì?”

“Không nói gì.”

Tôi nhắm mắt.

Bố luôn như vậy.

Ông không giỏi cãi nhau.

Chỉ lặng lẽ ghi lại từng khoản tiền vào cuốn sổ.

Mẹ nói tiếp:

“Sau tai nạn, cậu con bảo mọi việc chỉ là lỗi công trường. Mẹ tin.”

“Cậu bảo tiền bồi thường nên để cậu quản, mẹ cũng tin.”

“Con từ chối, mẹ lại nghĩ con ích kỷ.”

Bà nhìn tôi.

“Mẹ còn lấy căn cước của con…”

Tôi không nói gì.

Có những sự thật không cần nhắc lại.

Mẹ đã tự nhớ.

Bà nắm chặt hai bàn tay.

“Nếu bố con không kịp nói với con…”

Tôi hỏi:

“Mẹ có đưa tiền cho cậu không?”

Môi bà run lên.

Không có câu trả lời.

Tôi cũng không cần.

Sự im lặng của mẹ tại ngân hàng ngày hôm đó đã trả lời một lần.

Hôm nay, nó trả lời lần thứ hai.

Tôi nói:

“Con vẫn sẽ lo cho mẹ.”

Bà ngẩng lên.

“Tiền sinh hoạt và chi phí chữa bệnh cần thiết, con sẽ chịu.”

“Nhưng từ nay tài chính phải tách riêng.”

“Mẹ không giữ giấy tờ của con.”

“Không dùng điện thoại hoặc tài khoản của con.”

“Không được tự ý hứa tiền với nhà cậu rồi bắt con thực hiện.”

Mẹ gật đầu liên tục.

“Còn chuyện giữa hai mẹ con…”

Tôi dừng một lúc.

“Con chưa thể xem như chưa từng có gì xảy ra.”

Nước mắt bà lại rơi.

“Con không tha thứ cho mẹ sao?”

“Không phải hôm nay.”

Tôi không nói rằng sẽ không bao giờ.

Nhưng tôi cũng không dùng một lời hứa để giúp bà nhẹ lòng.

Sự tin tưởng bị phá vỡ không thể trở lại chỉ vì người làm sai đã khóc.

Mẹ phải sống với điều đó.

Tôi cũng vậy.

Tin về sai phạm của đội thầu phụ Trần Khải Minh không được công khai toàn bộ ngay lập tức.

Nhưng việc đội bị đình chỉ và hồ sơ tai nạn được xem xét lại nhanh chóng lan ra.

Những đối tác từng giao việc cho cậu bắt đầu hủy hợp đồng.

Một phần tài khoản kinh doanh bị áp dụng biện pháp bảo đảm trong quá trình giải quyết nghĩa vụ bồi thường.

Chiếc xe tải từng được bố cho tiền sửa cũng bị đưa vào danh sách tài sản xem xét.

Phạm Thu Hà gọi cho tôi.

Lần này bà không khóc.

Giọng bà ta sắc như dao.

“Con dồn cậu con đến đường cùng rồi.”

“Tôi nộp chứng cứ.”

“Cậu con đâu có muốn bố con mất!”

“Tôi chưa từng nói cậu muốn.”

“Vậy sao con không rút đơn?”

“Vì không muốn không có nghĩa là không phải chịu trách nhiệm.”

Bà ta thở mạnh.

“Người thân với nhau, con nhất định phải làm đến mức này sao?”

Tôi nhớ căn cước của mình trong tay mẹ tại ngân hàng.

Nhớ giấy ủy quyền ba năm.

Nhớ tiếng đập cửa và lời đòi thẻ nhớ.

Tôi hỏi:

“Khi mọi người cầm giấy tờ của tôi đến ngân hàng, có ai nghĩ đang dồn tôi vào đâu không?”

Phạm Thu Hà im lặng.

Tôi cúp máy.

Một tuần sau, Trần Gia Bảo chặn tôi trước tòa nhà nơi tôi vừa phỏng vấn.

Anh ta gầy đi, mắt thâm quầng.

“Em vui chưa?”

Tôi dừng lại.

“Vui chuyện gì?”

“Nhà gái hủy cưới rồi.”

Tôi không trả lời.

Gia Bảo cười lạnh.

“Cô ấy nói nhà anh lừa họ. Nói tiền mua nhà vốn không có, toàn trông chờ vào tiền bồi thường của nhà em.”

“Đó là sự thật.”

“Cô ấy còn thấy tin nhắn anh gửi cho em.”

“Anh tự gửi.”

“Em đăng lên nhóm!”

“Tôi đăng để giải thích vì sao tôi không cho vay.”

Anh ta tiến lại gần.

“Em đã hủy đời anh.”

Tôi nhìn anh ta.

“Không.”

“Bố anh cung cấp thiết bị không đạt.”

“Gia đình anh giấu khả năng tài chính.”

“Anh đòi tiền của một người vừa chết để mua nhà cho mình.”

Tôi lùi lại một bước.

“Đời anh là do lòng tham của nhà anh làm hỏng. Không phải tôi.”

Gia Bảo nghiến răng.

“Sau này em đừng mong còn ai bên ngoại nhận em.”

Tôi nhìn dòng xe phía sau anh ta.

“Ngày bố tôi mất, mọi người đã đứng bên nào rồi?”

Anh ta không trả lời.

Tôi đi qua.

Không thấy hả hê.

Hôn lễ của Gia Bảo đổ vỡ không thể đổi bố tôi trở lại.

Đó chỉ là hậu quả của những lời nói dối mà nhà cậu từng nghĩ sẽ không ai vạch ra.

Duy Khánh gửi yêu cầu thanh toán các khoản nợ có chứng cứ cho Trần Khải Minh.

Ba giấy nhận nợ có chữ ký rõ ràng được phía cậu thừa nhận.

Một số khoản có sao kê nhưng không ghi rõ nội dung vay phải tiếp tục xác minh.

Những khoản chỉ có ghi chú của bố mà không có chứng cứ khác không được đưa vào yêu cầu chính thức.

Tôi chấp nhận.

Tôi không muốn biến cuốn sổ thành một công cụ để lấy lại tất cả bằng mọi giá.

Tôi chỉ muốn những khoản bố đã bỏ ra được gọi đúng tên.

Đó là tiền cho vay.

Không phải nghĩa vụ hiển nhiên của một người anh rể.

Cuối cùng, hai bên đạt được một thỏa thuận tạm thời về việc hoàn trả dần đối với các khoản được xác nhận.

Nếu cậu không thực hiện, luật sư sẽ tiếp tục yêu cầu tòa giải quyết và xem xét khấu trừ từ tài sản bị thanh lý.

Tôi không biết sẽ thu lại được bao nhiêu.

Cũng không đặt hy vọng quá lớn.

Với tôi, việc Trần Khải Minh phải ký vào văn bản thừa nhận nợ đã đủ quan trọng.

Ông ta không thể tiếp tục nói bố tôi tự nguyện cho.

Không thể dùng hai chữ “người nhà” để xóa sạch những gì ông đã lấy.

Công ty Kiến thiết Hưng Thịnh gửi văn bản xin lỗi sau đó hơn một tháng.

Họ đính chính biên bản nội bộ.

Ghi nhận bố đã cảnh báo rủi ro.

Xác nhận ông không ký nghiệm thu lô thiết bị lỗi.

Người quản lý ký thay bị xử lý kỷ luật.

Bộ phận an toàn bị rà soát lại.

Một số người phải chịu trách nhiệm hành chính.

Quá trình xem xét trách nhiệm của Trần Khải Minh và các cá nhân liên quan vẫn tiếp tục.

Không ai nói với tôi rằng cậu sẽ phải chịu hình phạt bao nhiêu.

Tôi cũng không hỏi mỗi ngày.

Pháp luật cần thời gian.

Tôi đã làm phần của mình.

Khoản tiền 4,72 triệu tệ vẫn nằm trong ngân hàng.

Không ai rút được.

Không ai lấy được hai triệu mua nhà.

Không ai ký thay tôi.

Tôi giữ phần lớn trong các khoản tiền gửi an toàn.

Tách riêng một tài khoản dùng cho sinh hoạt và y tế của mẹ.

Mỗi tháng, tôi chuyển một khoản cố định.

Khi bà khám bệnh, tôi thanh toán trực tiếp.

Không giao một khoản lớn để bà có thể tiếp tục đưa cho nhà cậu.

Mẹ chuyển đến một căn hộ nhỏ gần người dì họ.

Không phải vì tôi đuổi bà.

Mà vì cả hai đều cần khoảng cách.

Thỉnh thoảng bà gọi hỏi tôi đã ăn chưa.

Tôi vẫn trả lời.

Nhưng chúng tôi không còn kể cho nhau mọi chuyện.

Có những khoảng trống chưa thể lấp.

Tôi đăng ký học thêm một chứng chỉ nghiệp vụ.

Sau đó nhận được lời mời làm việc từ bộ phận tài chính của một công ty sản xuất vừa ở An Châu.

Mức lương không cao.

Văn phòng cũng không sang trọng.

Ngày đầu đi làm, tôi mang cơm hộp tự chuẩn bị.

Không ai ở đó biết tôi có hơn bốn triệu tệ trong ngân hàng.

Tôi cũng không muốn họ biết.

Khoản tiền ấy không khiến tôi thành công.

Nó chỉ nhắc rằng bố đã không còn cơ hội tiếp tục đi làm, tiếp tục già đi và tiếp tục sống.

Tôi muốn tự kiếm tiền của mình.

Muốn một ngày mua căn hộ nhỏ bằng cả tiền bố để lại và công sức của chính tôi.

Không phải để chứng minh với nhà ngoại.

Chỉ để có một nơi mà không ai có thể cầm chìa khóa bước vào lấy giấy tờ của tôi.

Đầu mùa thu, tôi đến nghĩa trang thăm bố.

Trời vừa mưa đêm hôm trước.

Con đường lát đá còn ướt, nhưng nắng đã xuyên qua những đám mây.

Chu Đức Hải gửi cho tôi một chiếc khóa nối đạt chuẩn.

Ông nói đó là loại bố từng yêu cầu phải sử dụng.

Trên thân khóa có dấu kiểm định rõ ràng.

Chốt đóng lại nhanh và chắc.

Tôi đặt nó trước bia mộ.

Bên cạnh là bản sao kết luận điều tra đã đính chính và giấy xác nhận khoản tiền vẫn được giữ an toàn.

Tôi dùng khăn lau lớp bụi mỏng trên ảnh bố.

Trong ảnh, ông không cười.

Bố rất ít khi cười khi chụp hình.

Nhưng tôi vẫn nhớ rõ vẻ mặt của ông mỗi lần đứng đợi tôi dưới sân.

“Cậu không lấy được tiền.”

Tôi nói.

“Nợ cũ đã được ghi nhận.”

“Hồ sơ tai nạn cũng sửa rồi.”

Gió thổi qua hàng cây.

Tờ giấy trong tay tôi rung nhẹ.

“Người ta xác nhận bố không ký.”

“Bố đã cảnh báo.”

“Bố không làm sai.”

Tôi ngồi xuống trước mộ.

“Con tìm được việc rồi.”

“Mẹ đang sống riêng. Con vẫn lo cho mẹ.”

“Con chưa tha thứ được.”

“Nhưng con cũng không bỏ bà ấy.”

Tôi nhìn chiếc khóa nối dưới nắng.

Một vật nhỏ như vậy.

Rẻ hơn một chút.

Chậm hơn một chút.

Một chữ ký dễ dãi hơn một chút.

Rất nhiều cái “một chút” chồng lên nhau, cuối cùng đổi thành một mạng người.

Bố đã nhìn thấy điều đó.

Những người khác thì chỉ nhìn thấy tiến độ, tiền thanh toán và lợi nhuận.

Tôi đặt tay lên bia mộ.

“Bố không cần lo nữa.”

“Con đã biết tự bảo vệ mình.”

Lúc rời nghĩa trang, tôi không quay đầu lại ngay.

Tôi đi hết bậc đá đầu tiên mới dừng.

Ánh nắng phủ lên tấm bia phía sau.

Ngày bố mất, tôi đứng ngoài phòng cấp cứu, hai tay siết chặt điện thoại, không biết mình phải làm gì tiếp theo.

Còn bây giờ, tôi đã có thể tự bước xuống con đường trước mặt.

Ngày đó, tất cả mọi người chỉ nhìn thấy 4,72 triệu tệ.

Chỉ tôi biết đó là phần đời bố không thể sống tiếp.

Tiền bố để lại vẫn còn.

Tên của bố, cuối cùng cũng sạch rồi.

· · ·
← Chương trước Mục lục Đây là chương cuối
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊