Nam Chính Nguyên Tác Tới Rồi
Chiếc micro siêu nhỏ nằm gọn trong lòng bàn tay Lâm Vãn Ý. Màu đen, lạnh, nhỏ đến mức nếu không vô tình chạm phải đường may ở eo váy, cô gần như không thể phát hiện. Trong sảnh tiệc sáng rực ánh đèn, tiếng nhạc nhẹ nhàng trôi qua, khách khứa cười nói tao nhã, mọi thứ nhìn qua đều xa hoa và bình thường.
Nhưng thứ trong tay cô lại giống như một vết nứt nhỏ trên lớp kính đẹp đẽ ấy.
Có người đã chuẩn bị từ trước.
Không chỉ chuẩn bị váy trắng để cô và Hạ Nhu bị kéo vào cảnh "đụng hàng". Không chỉ chuẩn bị dư luận trong phòng tiệc để mọi ánh mắt đều hướng về phía cô. Còn có người muốn ghi lại lời cô nói.
Nếu lúc nãy cô thật sự nổi giận, thật sự mắng Hạ Nhu, thật sự nói ra những câu ác độc theo lời hệ thống đưa sẵn, vậy chiếc micro này sẽ ghi lại toàn bộ.
Sau đó thì sao?
Đoạn ghi âm bị cắt ghép, tung ra ngoài, biến thành bằng chứng cô bắt nạt Hạ Nhu?
Hay gửi cho Lâm gia, Cố gia, truyền thông, công ty giải trí nào đó?
Lâm Vãn Ý cụp mắt, ngón tay chậm rãi khép lại.
Không được vội.
Người gắn micro có thể đang nghe. Nếu cô lập tức ném nó đi hoặc tỏ ra phát hiện, đối phương sẽ biết kế hoạch đã hỏng. Tốt nhất lúc này là giả vờ không biết, tiếp tục để nó "nghe" những thứ cô muốn nó nghe.
Hệ thống 019 im lặng rất lâu.
Sự im lặng này càng khiến Lâm Vãn Ý thấy kỳ lạ. Bình thường chỉ cần cô lệch kịch bản một chút, hệ thống đã nhảy ra cảnh báo. Nhưng khi cô phát hiện micro, nó lại im như không tồn tại.
Là không biết?
Hay không được phép nói?
Lâm Vãn Ý vừa định nhét chiếc micro vào khăn giấy trên bàn thì bên kia sảnh chính bỗng vang lên tiếng vỗ nhẹ vào ly thủy tinh.
Âm thanh "keng" trong trẻo kéo ánh mắt của toàn bộ khách mời về khu vực sân khấu nhỏ đặt bên cạnh tháp champagne.
Lâm phu nhân đứng đó, bên cạnh là Hạ Nhu trong chiếc váy trắng. Cố Tử Hành đứng cách Hạ Nhu nửa bước, vị trí ấy rất khéo. Không quá thân mật, nhưng đủ để người ngoài nhìn ra hắn đang bảo vệ cô ta.
Lâm Vãn Ý nhìn cảnh đó, khóe môi nhàn nhạt cong lên.
Đây rồi.
Nam chính nguyên tác chính thức lên sân khấu.
Trong tiểu thuyết "Ánh Sao Dành Riêng Cho Em", Cố Tử Hành là kiểu nam chính rất được độc giả yêu thích ở giai đoạn đầu: lạnh lùng, mạnh mẽ, có nguyên tắc, ghét cái ác như thù. Tiếc là tiêu chuẩn "ác" của hắn rất đơn giản.
Ai khiến Hạ Nhu rơi nước mắt, người đó ác.
Ai làm Hạ Nhu cúi đầu, người đó có tội.
Ai khiến Hạ Nhu nói "em không sao", người đó đáng chết.
Rất dễ hiểu.
Cũng rất phiền.
Lâm phu nhân mỉm cười với khách khứa.
"Vừa rồi có chút hiểu lầm nhỏ, làm mọi người mất hứng rồi. Hôm nay là tiệc sinh nhật của tôi, cũng là dịp để gia đình chúng tôi cảm ơn mọi người đã đến chung vui. Mong mọi người đừng để chút chuyện ngoài ý muốn ảnh hưởng tâm trạng."
Bà nói rất khéo.
Không nhắc rõ ly rượu, không nhắc lỗi của ai, cũng không nhắc đến việc Hạ Nhu và Lâm Vãn Ý cùng phải đi thay đồ. Nhưng càng nói là "hiểu lầm nhỏ", người ta càng tò mò hiểu lầm đó rốt cuộc nhỏ đến mức nào.
Hạ Nhu cúi đầu, bàn tay nhẹ nhàng đặt trước bụng, dáng vẻ ngoan ngoãn khiến người ta nhìn vào đã thấy thương.
Lâm Vãn Ý đứng ở góc cửa sổ, vẫn không bước tới.
Cô đặt chiếc micro siêu nhỏ vào giữa chiếc khăn giấy trắng, rồi gấp lại như đang lau tay. Động tác rất tự nhiên. Nếu ai đó đang nghe qua micro, họ chỉ nghe thấy tiếng vải sột soạt, tiếng nhạc, và nhịp thở bình ổn của cô.
Cô cầm ly nước chanh lên, nhấp một ngụm.
Không nóng vội.
Nhưng hiển nhiên, có người không cho cô tiếp tục đứng ngoài sân khấu.
Cố Tử Hành nhìn về phía cô.
"Lâm Vãn Ý."
Giọng hắn không lớn, nhưng đủ để những người xung quanh nghe thấy.
Tiếng bàn tán nhỏ dần.
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu, ánh mắt chạm thẳng vào hắn.
Cố Tử Hành đứng dưới ánh đèn sân khấu, gương mặt tuấn tú lạnh lùng, dáng vẻ như đang thay trời hành đạo.
"Chuyện hôm nay, cô không định nói gì với Hạ Nhu sao?"
Đây là một câu hỏi rất có kỹ thuật.
Không hỏi cô có làm hay không.
Không hỏi chuyện thật sự xảy ra thế nào.
Mà hỏi cô "không định nói gì sao".
Nghe qua giống như cho cô cơ hội, thực chất đã mặc định cô nên xin lỗi.
Lâm Vãn Ý nhìn hắn vài giây, rồi đặt ly nước xuống.
Khăn giấy bọc micro vẫn nằm trong tay trái cô. Cô không siết quá chặt, cũng không buông ra. Nếu chiếc micro còn hoạt động, vậy tốt nhất nó nên ghi rõ từng chữ cô sắp nói.
Cô bước về phía sân khấu nhỏ.
Mỗi bước đi đều không nhanh không chậm.
Khách khứa tự động nhường đường, ánh mắt vừa tò mò vừa chờ đợi. Dường như ai cũng muốn xem vị thiên kim giả tính khí kiêu căng này sẽ phản ứng thế nào. Nổi giận? Khóc lóc? Mắng Hạ Nhu? Hay quay sang trách Cố Tử Hành không tin mình?
Lâm Vãn Ý đi tới cách Cố Tử Hành ba bước thì dừng lại.
"Anh muốn tôi nói gì?"
Cố Tử Hành nhíu mày.
"Cô biết tôi muốn nói gì."
"Không biết." Lâm Vãn Ý đáp rất nhanh. "Tôi không phải trợ lý của anh, không có nghĩa vụ đoán ý Cố thiếu."
Trong sảnh có người bật cười rất khẽ.
Sắc mặt Cố Tử Hành trầm xuống.
Hạ Nhu vội nhỏ giọng: "Chị Vãn Ý, Tử Hành không có ý ép chị đâu. Anh ấy chỉ sợ mọi người hiểu lầm chúng ta…"
Lâm Vãn Ý quay sang nhìn cô ta.
"Cô Hạ."
Hạ Nhu khựng lại.
"Lần sau cô muốn giúp tôi giải thích, có thể nói thẳng là ‘chị Vãn Ý không làm gì cả’. Đừng nói ‘sợ mọi người hiểu lầm chúng ta’. Câu này nghe rất rộng lượng, nhưng thực tế người nghe sẽ tự hiểu là tôi thật sự làm gì đó khiến cô chịu ấm ức."
Hạ Nhu môi hơi run.
"Em không nghĩ nhiều như vậy…"
"Tôi biết." Lâm Vãn Ý gật đầu, thậm chí còn mỉm cười. "Cô chỉ cần rơi nước mắt đúng lúc là được, phần nghĩ nhiều cứ để người khác làm thay cô."
Câu này vừa rơi xuống, không khí lập tức căng lên.
Hệ thống 019 cuối cùng cũng tỉnh lại.
"Cảnh báo: Ký chủ đang công kích nguyên nữ chính."
"Nhưng hành vi phù hợp thiết lập nữ phụ ác độc."
"Độ lệch tạm thời ổn định."
Lâm Vãn Ý suýt bật cười.
Được rồi.
Miệng độc vừa đủ vẫn là giấy thông hành trong thế giới này.
Cố Tử Hành tiến lên nửa bước.
"Lâm Vãn Ý, cô nhất định phải khiến Hạ Nhu khó xử trước mặt mọi người?"
"Khó xử?" Lâm Vãn Ý nhìn hắn, giọng chậm rãi. "Vậy lúc anh gọi tên tôi trước mặt mọi người, hỏi tôi có định nói gì với cô ấy không, anh có nghĩ tôi sẽ khó xử không?"
Cố Tử Hành nghẹn lại.
"Đây là hai chuyện khác nhau."
"Khác nhau ở đâu?" Lâm Vãn Ý hỏi.
"Cô làm sai trước."
"Anh tận mắt thấy sao?"
Một câu rất nhẹ.
Nhưng nó như lưỡi dao cắt ngang toàn bộ bầu không khí.
Cố Tử Hành im lặng.
Khách mời cũng im lặng theo.
Lâm Vãn Ý nhìn thẳng vào mắt hắn.
"Anh tận mắt thấy tôi hắt rượu vào Hạ Nhu? Tận mắt thấy tôi đẩy cô ấy? Tận mắt thấy tôi ép cô ấy mặc váy trắng? Hay tận mắt thấy tôi nói lời nhục mạ cô ấy?"
Cố Tử Hành mím môi.
Hắn không thấy.
Từ đầu đến cuối, hắn chỉ thấy kết quả.
Thấy Hạ Nhu đứng đó với váy bị rượu làm bẩn.
Thấy Hạ Nhu đỏ mắt.
Thấy Lâm Vãn Ý đứng đối diện cô ta.
Với nhận thức nhiều năm về Lâm Vãn Ý, hắn lập tức kết luận mọi chuyện là do cô.
Điều này trước kia rất hợp lý.
Bởi vì Lâm Vãn Ý thật sự từng ghen ghét, từng mất kiểm soát, từng vì một ánh mắt của hắn mà gây chuyện với tất cả những cô gái đến gần hắn.
Nhưng hôm nay, cô khác.
Khác đến mức khiến hắn khó chịu.
Cố Tử Hành lạnh giọng: "Dù tôi không tận mắt thấy, cũng không có nghĩa là cô vô tội."
Lâm Vãn Ý gật đầu.
"Đúng. Anh không tận mắt thấy, không có nghĩa tôi vô tội."
Khách khứa xôn xao.
Ngay cả Hạ Nhu cũng ngẩng đầu nhìn cô, tựa như không ngờ cô sẽ nhận như vậy.
Nhưng giây tiếp theo, Lâm Vãn Ý lại nói tiếp:
"Nhưng cũng không có nghĩa tôi có tội."
Sảnh chính lặng đi.
Cô nhìn quanh một vòng, ánh mắt không né tránh bất kỳ ai.
"Nếu hôm nay mọi người muốn nghe một lời xin lỗi để kết thúc buổi tiệc cho đẹp, tôi có thể nói. Xin lỗi vì đã làm ảnh hưởng tâm trạng mọi người. Xin lỗi vì ly rượu kia xuất hiện đúng lúc như vậy. Xin lỗi vì chuyện chưa rõ đúng sai đã khiến Lâm phu nhân mất vui trong ngày sinh nhật."
Lâm phu nhân nghe đến tên mình, vẻ mặt hơi thay đổi.
Cố Tử Hành nhíu mày càng chặt.
Lâm Vãn Ý nhìn về phía Hạ Nhu.
"Nhưng nếu muốn tôi xin lỗi vì tội danh bắt nạt Hạ Nhu, vậy xin lỗi, tôi không nhận."
Hạ Nhu hốc mắt lập tức đỏ lên.
"Chị Vãn Ý, em thật sự không muốn chị xin lỗi. Em chỉ…"
"Cô không muốn." Lâm Vãn Ý cắt lời, giọng vẫn bình tĩnh. "Nhưng mỗi câu cô nói ra đều khiến người khác muốn thay cô đòi công bằng."
Hạ Nhu nghẹn lại.
Lời này quá thẳng, thẳng đến mức cô ta không thể khóc ngay. Bởi vì khóc lúc này chẳng khác nào xác nhận lời Lâm Vãn Ý nói đúng.
Cố Tử Hành sắc mặt lạnh hơn.
"Cô đang đổ lỗi cho Hạ Nhu?"
"Không." Lâm Vãn Ý đáp. "Tôi đang nhắc anh, Cố thiếu."
Cô hơi nghiêng đầu, nụ cười rất nhạt.
"Anh là người trưởng thành. Trước khi muốn đứng ra làm chính nghĩa, ít nhất nên xác nhận chính nghĩa của mình có bằng chứng hay không."
Tiếng xì xào trong đám đông bắt đầu đổi chiều.
"Cũng đúng, Cố thiếu hình như thật sự không tận mắt thấy…"
"Lâm Vãn Ý hôm nay nói chuyện tuy khó nghe, nhưng không phải không có lý."
"Kiểm tra camera là biết mà."
"Nhưng chuyện tiệc nhà người ta, làm lớn ra cũng khó coi…"
Cố Tử Hành nghe thấy mấy câu đó, ánh mắt càng u ám.
Hắn không thích cảm giác này.
Lâm Vãn Ý trong trí nhớ của hắn sẽ không bình tĩnh nói lý như vậy. Cô phải tức giận, phải kích động, phải trừng mắt với Hạ Nhu, phải dùng những lời cay nghiệt khiến mọi người càng chán ghét.
Như vậy hắn mới có thể chắc chắn mình không nhìn nhầm.
Như vậy hắn mới có thể tiếp tục đứng bên phía Hạ Nhu không chút do dự.
Nhưng hiện tại, cô không làm gì cả.
Cô chỉ hỏi hắn một câu: anh tận mắt thấy sao?
Cố Tử Hành không trả lời được.
Sự im lặng ấy khiến hắn bực bội.
Lâm phu nhân đứng bên cạnh cuối cùng lên tiếng.
"Đủ rồi, Vãn Ý. Hôm nay là sinh nhật mẹ, con nhất định phải làm mọi chuyện khó coi như vậy sao?"
Câu này vừa rơi xuống, cảm giác nhói đau quen thuộc lại lướt qua ngực Lâm Vãn Ý.
Rất nhẹ.
Nhưng có thật.
Đó không phải cảm xúc của cô, mà là phần ký ức còn sót lại của nguyên chủ.
Nguyên chủ từng rất sợ câu này.
Sợ làm mẹ thất vọng.
Sợ bị nói là không hiểu chuyện.
Sợ mình không phải con ruột nên càng không có tư cách làm sai.
Vì sợ, cô ấy càng cố giữ lấy những thứ vốn không thuộc về mình. Cố giữ gia đình, cố giữ hôn ước, cố giữ chút tự tôn cuối cùng. Nhưng càng giữ, càng bị người ta xem là tham lam.
Lâm Vãn Ý im lặng một giây.
Sau đó cô cười.
"Mẹ yên tâm, con không muốn làm khó coi."
Lâm phu nhân sắc mặt hơi dịu.
Nhưng Lâm Vãn Ý lại nói tiếp:
"Vì vậy con mới không yêu cầu kiểm tra camera ngay trước mặt tất cả khách mời. Con cũng không yêu cầu gọi quản lý khách sạn lên sân khấu. Con càng không yêu cầu kiểm tra toàn bộ váy dự phòng, nhân viên phục vụ và những người ra vào phòng thay đồ."
Lâm phu nhân khựng lại.
Hạ Nhu sắc mặt trắng đi trong thoáng chốc.
Cố Tử Hành lập tức nhìn Lâm Vãn Ý.
"Cô có ý gì?"
"Không có ý gì." Lâm Vãn Ý cụp mắt, nhìn chiếc khăn giấy đang bọc micro trong tay. "Chỉ là tôi đột nhiên cảm thấy, chuyện hôm nay có thể không nhỏ như mọi người nghĩ."
Cố Tử Hành cười lạnh.
"Bây giờ cô lại muốn nói có người hại cô?"
"Có thể." Lâm Vãn Ý nhìn hắn, bình tĩnh đến mức khiến người ta khó chịu. "Cũng có thể không. Cho nên tôi mới nói cần bằng chứng."
Cố Tử Hành lạnh lùng: "Lâm Vãn Ý, cô luôn như vậy. Mỗi khi làm sai chuyện gì, cô đều tìm cách đổ cho người khác."
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
"Ví dụ?"
Cố Tử Hành dừng lại.
Lâm Vãn Ý hỏi tiếp: "Anh nói tôi luôn như vậy, vậy chắc phải có rất nhiều ví dụ. Nói một chuyện có bằng chứng đi."
Cố Tử Hành siết chặt tay.
Hắn muốn nói cô từng làm Hạ Nhu khóc. Từng nổi giận vì hắn nói chuyện với nữ sinh khác. Từng ném đồ trong tiệc. Từng cãi nhau với người nhà.
Nhưng khi thật sự phải nói ra "bằng chứng", hắn lại phát hiện phần lớn ký ức đều chỉ là kết quả hắn nhìn thấy, hoặc lời người khác nói lại.
Hắn chưa từng thật sự kiểm tra.
Bởi vì trước kia không cần.
Chỉ cần người gây chuyện là Lâm Vãn Ý, mọi thứ đều hợp lý.
Lâm Vãn Ý nhìn vẻ mặt của hắn, trong lòng lại hiểu thêm một chút về thứ gọi là hào quang nữ chính.
Nó không khiến người ta mất trí hoàn toàn.
Nó chỉ âm thầm khiến mọi người lười suy nghĩ.
Lười kiểm chứng.
Lười nghi ngờ người nên được thương.
Và lười tin người vốn đã bị định sẵn là đáng ghét.
Hạ Nhu thấy tình hình bắt đầu lệch, rốt cuộc bước lên một bước. Cô ta nhẹ nhàng kéo tay áo Cố Tử Hành.
"Tử Hành, đừng nói nữa. Chuyện hôm nay cứ để qua đi. Em không muốn vì em mà chị Vãn Ý và mọi người không vui."
Khi cô ta đưa tay ra, Lâm Vãn Ý lập tức chú ý tới một chi tiết.
Hạ Nhu kéo tay áo Cố Tử Hành rất nhẹ.
Nhưng trước khi kéo, ánh mắt cô ta lặng lẽ nhìn về phía bên trái sân khấu.
Ở đó có một chiếc camera cố định của đội quay tiệc.
Góc quay vừa đẹp.
Nếu lúc này Cố Tử Hành cúi đầu dịu dàng an ủi cô ta, còn Lâm Vãn Ý đứng đối diện lạnh mặt, hình ảnh sẽ rất hoàn hảo.
Nam chính bảo vệ người yếu đuối.
Nữ phụ đứng ngoài như kẻ đáng ghét.
Một đoạn video không cần âm thanh cũng đủ kể chuyện.
Lâm Vãn Ý nhìn thấy.
Và cô tin, nếu không có gì bất ngờ, chiếc micro trong tay cô cũng đang chờ ghi lại lời tiếp theo của cô.
Hệ thống 019 bỗng vang lên:
"Cảnh báo: Cảnh nữ phụ ghen ghét nam chính bảo vệ nguyên nữ chính đang kích hoạt."
"Yêu cầu ký chủ duy trì phản ứng ghen tuông."
Lâm Vãn Ý cười thầm.
Lại đến nữa.
Thế giới này đúng là không cho nữ phụ nghỉ phép.
Cố Tử Hành bị Hạ Nhu kéo tay áo, sắc mặt dịu đi gần như ngay lập tức. Hắn cúi đầu nhìn cô ta.
"Không liên quan đến em."
Hạ Nhu lắc đầu.
"Nhưng chị Vãn Ý sẽ càng ghét em…"
Câu này vừa nhẹ vừa đau.
Khách mời nhìn Hạ Nhu, ánh mắt lại bắt đầu mềm xuống.
Cố Tử Hành cũng vô thức nâng tay, dường như muốn vỗ nhẹ vai cô ta để trấn an.
Ngay khoảnh khắc ấy, Lâm Vãn Ý bỗng bước lên một bước.
Mọi ánh mắt lập tức chuyển sang cô.
Hệ thống trong đầu cô phát ra tiếng nhắc nhở dồn dập:
"Phản ứng ghen tuông đã kích hoạt."
"Yêu cầu ký chủ nói lời công kích nguyên nữ chính."
"Đề xuất lời thoại: Hạ Nhu, bỏ tay cô ra khỏi người Tử Hành. Cô không xứng chạm vào anh ấy."
Lâm Vãn Ý suýt bị câu thoại này làm buồn nôn.
Cô nhìn Cố Tử Hành, lại nhìn Hạ Nhu, cuối cùng mỉm cười.
"Hai người cứ tiếp tục."
Cố Tử Hành khựng lại.
Hạ Nhu cũng sững sờ.
Khách mời: "…"
Hệ thống: "…"
Lâm Vãn Ý nghiêng đầu, giọng rất chân thành.
"Thật đấy. Cố thiếu muốn an ủi cô Hạ thì cứ an ủi. Cô Hạ muốn được an ủi thì cứ nhận. Mọi người đều trưởng thành rồi, tình cảm tốt là chuyện đáng chúc mừng. Tôi đứng đây không tiện lắm, hay tôi tránh ra để camera quay đẹp hơn?"
Toàn bộ sảnh chính như bị ai đó bấm nút tạm dừng.
Cố Tử Hành sắc mặt thay đổi.
Hạ Nhu vội buông tay áo hắn, như bị bỏng.
"Chị Vãn Ý, chị hiểu lầm rồi…"
"Không hiểu lầm." Lâm Vãn Ý đáp rất nhanh. "Tôi chỉ rất biết điều."
Biết điều đến mức nhường hẳn sân khấu cho nam nữ chính nguyên tác.
Cảnh này nếu đặt trong tiểu thuyết gốc, Lâm Vãn Ý phải tức đến phát điên. Nhưng hiện tại, cô không những không ghen, còn bình tĩnh lùi nửa bước, thậm chí đưa tay làm một động tác rất nhẹ, như mời họ tiếp tục.
Có người trong đám đông không nhịn được bật cười.
Tiếng cười đó không lớn, nhưng đủ khiến Cố Tử Hành khó chịu đến cực điểm.
"Lâm Vãn Ý!"
"Ừm." Lâm Vãn Ý nhìn hắn. "Tôi nghe đây. Anh muốn tôi ghen à?"
Cố Tử Hành nghẹn cứng.
Hạ Nhu mặt trắng bệch.
Lâm Vãn Ý tiếp tục, giọng rất nhẹ nhưng từng chữ đều rõ ràng:
"Xin lỗi, hôm nay trạng thái không tốt. Diễn không nổi."
Hệ thống trong đầu cô lập tức nổ cảnh báo đỏ.
"Cảnh báo! Ký chủ phát ngôn nguy hiểm."
"Không được ám chỉ bản thân đang diễn!"
Một cơn đau nhói xuyên qua thái dương Lâm Vãn Ý.
Cô khẽ siết tay, chiếc khăn giấy bọc micro bị cô nắm chặt hơn.
Đau.
Nhưng vẫn chịu được.
Cô vừa chạm đến ranh giới của hệ thống. Không thể nói mình xuyên sách, không thể nói thẳng đây là kịch bản, nhưng những câu hai nghĩa kiểu "diễn không nổi" đã đủ khiến nó cảnh báo.
Cố Tử Hành không biết hệ thống đang cảnh báo. Hắn chỉ nhìn Lâm Vãn Ý bằng ánh mắt càng lạnh.
"Cô lấy hôn ước của chúng ta ra làm trò đùa?"
Cuối cùng cũng tới.
Lâm Vãn Ý chờ câu này đã lâu.
Cô nhìn hắn, ánh mắt bình tĩnh.
"Hôn ước của chúng ta còn đáng để lấy ra làm trò đùa sao?"
Sắc mặt Cố Tử Hành lập tức tối xuống.
Lâm phu nhân nghiêm giọng:
"Vãn Ý."
Lâm Vãn Ý không nhìn bà, chỉ nhìn Cố Tử Hành.
"Cố thiếu, hôn ước giữa chúng ta còn lại bao nhiêu ý nghĩa, anh biết, tôi cũng biết. Anh không thích tôi, tôi cũng không cần anh thích. Trước mặt mọi người, anh liên tục đứng ra bảo vệ cô Hạ, tôi không trách anh. Nhưng anh không thể vừa bảo vệ người khác, vừa yêu cầu tôi giữ dáng vẻ vị hôn thê ngoan ngoãn để làm nền cho sự chính nghĩa của anh."
Cố Tử Hành trầm giọng:
"Cô đang muốn hủy hôn?"
Hạ Nhu ngẩng phắt đầu.
Lâm phu nhân sắc mặt cũng thay đổi.
Khách mời càng xôn xao.
Lâm Vãn Ý nhìn Cố Tử Hành, bỗng im lặng.
Không được.
Chưa phải lúc.
Theo kế hoạch arc, hủy hôn nên là bước chủ động sau khi cô nắm thêm chứng cứ và thoát khỏi buổi tiệc đầu tiên. Nếu bây giờ nói hủy hôn trước mặt tất cả khách mời, cô sẽ sảng khoái một giây, nhưng sẽ kéo theo quá nhiều biến số. Lâm gia có thể ép cô xin lỗi, Cố gia có thể phản kích, hệ thống có thể kích hoạt cảnh sửa sai.
Cô không thể để cảm xúc nhất thời quyết định.
Thấy cô im lặng, Cố Tử Hành tưởng mình đã nắm được điểm yếu, lạnh giọng nói:
"Không phải sao? Lâm Vãn Ý, cô nói nhiều như vậy, cuối cùng chẳng qua vẫn muốn tôi chú ý đến cô."
Đám đông im lặng.
Lâm Vãn Ý nhìn hắn, bỗng cảm thấy nam chính nguyên tác thật sự có một loại tự tin rất khó giải thích.
Cô cười nhẹ.
"Cố thiếu."
"Gì?"
"Anh từng gặp người nào muốn thu hút sự chú ý của anh bằng cách khuyên anh và cô gái khác tiếp tục thân mật trước camera chưa?"
Cố Tử Hành: "…"
"Thẩm mỹ tình cảm của anh đặc biệt thật."
Không biết là ai trong đám đông lại bật cười.
Lần này tiếng cười rõ hơn.
Cố Tử Hành sắc mặt lạnh đến mức gần như có thể đóng băng ly champagne bên cạnh.
Hạ Nhu thấy thế, vội bước lên nửa bước, giọng run run:
"Chị Vãn Ý, chị đừng nói Tử Hành như vậy. Anh ấy chỉ lo cho em…"
"Vậy cô càng nên cảm ơn anh ấy." Lâm Vãn Ý cười, "Tôi đâu có ngăn."
Hạ Nhu lại nghẹn.
Lâm Vãn Ý không cho cô ta cơ hội tiếp tục diễn, quay sang nhìn Lâm phu nhân.
"Mẹ, con hơi mệt, muốn ra ngoài hít thở một chút. Chuyện hôm nay nếu mọi người vẫn muốn làm rõ, sau tiệc con sẽ phối hợp kiểm tra camera và nhân chứng. Nhưng trước khi có bằng chứng, xin đừng bắt con nhận một tội danh chỉ vì cô Hạ nhìn có vẻ đáng thương hơn con."
Câu cuối cùng rơi xuống, Lâm phu nhân hơi biến sắc.
Bà muốn nói gì đó, nhưng trước mặt khách khứa, lại không thể trách Lâm Vãn Ý quá nặng.
Bởi vì câu này nghe rất bình tĩnh.
Cũng rất khó phản bác.
Lâm Vãn Ý không chờ bà trả lời. Cô khẽ gật đầu với khách mời xung quanh, sau đó xoay người đi về phía hành lang bên cạnh sân khấu.
Hệ thống trong đầu cô vẫn cảnh báo.
"Độ lệch kịch bản tăng."
"Cảnh ghen tuông thất bại."
"Nam chính nguyên tác chán ghét tăng."
"Nguyên nữ chính giá trị thương hại tăng nhẹ."
Lâm Vãn Ý nhướng mày.
Rất tốt.
Cô không thắng hoàn toàn.
Cố Tử Hành càng ghét cô, Hạ Nhu vẫn được thương, Lâm phu nhân vẫn thiên vị. Nhưng ít nhất, cô không bị kích động, không nói lời ghen tuông, không để chiếc micro ghi lại thứ người phía sau muốn nghe.
Đó đã là thắng lợi nhỏ trong một cái bẫy lớn.
Cô vừa đi qua góc khuất cạnh hành lang, cơn đau ở thái dương mới từ từ dịu xuống.
Lâm Vãn Ý mở lòng bàn tay.
Chiếc khăn giấy đã bị cô siết nhăn, micro vẫn nằm bên trong.
Cô còn chưa kịp kiểm tra nó có đang hoạt động không, phía sau bỗng vang lên một giọng nói trầm thấp.
"Thú vị."
Lâm Vãn Ý lập tức khép tay lại, quay đầu.
Tạ Cảnh Thâm đứng trong bóng tối nhạt nơi hành lang giao với sảnh tiệc. Ánh đèn trên cao chỉ rơi xuống một nửa gương mặt anh, khiến đôi mắt kia càng sâu và khó đoán.
Không biết anh đã đứng đó bao lâu.
Cũng không biết anh đã nghe được bao nhiêu.
Tạ Cảnh Thâm nhìn cô, ánh mắt lướt qua bàn tay đang nắm chặt của cô một thoáng rồi dừng lại trên gương mặt cô.
Anh chậm rãi nói:
"Cô Lâm vừa tránh được một cái bẫy rất đẹp."