Ly Rượu Đầu Tiên
Khi Lâm Vãn Ý tỉnh lại, thứ đầu tiên cô cảm nhận được không phải ánh đèn chói mắt trên trần nhà, cũng không phải tiếng nhạc du dương trong đại sảnh, mà là cảm giác lạnh buốt đang lan ra từ đầu ngón tay.
Trong tay cô là một ly rượu vang đỏ.
Một nửa rượu trong ly đã hắt ra ngoài.
Mà trước mặt cô, cô gái mặc váy trắng đang đứng chết lặng, phần váy trước ngực loang một mảng đỏ sẫm như vết máu. Cô gái ấy có gương mặt nhỏ nhắn, đôi mắt trong veo đã nhanh chóng phủ lên một tầng nước, môi hơi run, nhìn cô bằng vẻ vừa kinh ngạc vừa tủi thân.
Xung quanh im phăng phắc.
Vài giây trước, có lẽ nơi này vẫn còn tiếng cười nói, tiếng ly rượu chạm nhau, tiếng khách khứa chúc mừng. Nhưng giờ phút này, cả đại sảnh xa hoa của Lâm gia như bị ai đó ấn nút tạm dừng.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
Lâm Vãn Ý cúi đầu nhìn ly rượu trong tay.
Rượu vang đỏ, váy trắng, tiệc sinh nhật, ánh mắt kinh ngạc của khách mời, cô gái yếu đuối trước mặt, cùng cảm giác đau nhói đột ngột trong đầu…
Những mảnh ký ức xa lạ ồ ạt tràn vào như nước lũ.
Lâm gia. Thành phố Kinh Châu. Tiểu thuyết ngôn tình cẩu huyết. "Ánh Sao Dành Riêng Cho Em".
Và cô, Lâm Vãn Ý.
Không phải Lâm Vãn Ý của đời trước, mà là nữ phụ ác độc Lâm Vãn Ý trong cuốn tiểu thuyết đó.
Thiên kim giả của Lâm gia.
Vị hôn thê trên danh nghĩa của nam chính nguyên tác Cố Tử Hành.
Kẻ ghen ghét nguyên nữ chính Hạ Nhu đến phát điên, dùng đủ mọi thủ đoạn hãm hại cô ta, cuối cùng bị vạch trần thân phận, bị gia tộc ruồng bỏ, bị toàn mạng mắng chửi, rồi chết trong một vụ tai nạn xe được tác giả viết qua loa bằng vài dòng lạnh lùng.
Mà cảnh trước mắt chính là cảnh mở đầu bi kịch.
Trong nguyên tác, tại buổi tiệc sinh nhật của Lâm phu nhân, Hạ Nhu lần đầu được Lâm gia đưa về giới thiệu với người ngoài. Cô ta xuất hiện trong bộ váy trắng tinh khôi, dịu dàng, yếu đuối, giống như một đóa hoa nhỏ vừa bước vào thế giới hào môn đầy lạnh lẽo.
Còn Lâm Vãn Ý, vì ghen ghét thân phận thật của Hạ Nhu, vì sợ cô ta cướp mất vị trí của mình trong Lâm gia, vì không chịu nổi ánh mắt bảo vệ của Cố Tử Hành dành cho Hạ Nhu, đã hắt rượu vào người cô ta trước mặt tất cả khách mời.
Ba giây nữa, Cố Tử Hành sẽ bước tới.
Năm giây nữa, hắn sẽ kéo Hạ Nhu ra sau lưng mình, lạnh lùng chất vấn cô.
Mười giây nữa, tất cả mọi người trong đại sảnh sẽ dùng ánh mắt khinh miệt nhìn cô, giống như cô vốn sinh ra đã là một kẻ độc ác, xấu xa, không biết điều.
Từ khoảnh khắc đó, cái danh "nữ phụ ác độc" sẽ bị đóng lên người Lâm Vãn Ý như một con dấu nung đỏ. Sau này, dù cô có nói gì, làm gì, giải thích thế nào, cũng không ai tin.
Bởi vì trong cuốn sách này, thế giới vốn chỉ yêu nữ chính.
Còn nữ phụ tồn tại để bị ghét.
"Chị Vãn Ý…"
Giọng nói mềm nhẹ của Hạ Nhu vang lên, kéo Lâm Vãn Ý trở về thực tại.
Hạ Nhu cúi đầu nhìn mảng rượu trên váy mình, hàng mi khẽ run. Cô ta không khóc lớn, cũng không trách móc, chỉ dùng giọng nói nhỏ đến mức vừa đủ để mọi người xung quanh nghe thấy.
"Nếu em làm chị không vui, chị có thể nói với em. Hôm nay là tiệc của dì Lâm, chị đừng vì em mà tức giận, được không?"
Một câu nói rất nhẹ.
Nhưng đủ sắc.
Lâm Vãn Ý gần như nghe thấy tiếng xì xào bắt đầu lan ra xung quanh.
"Cô Lâm lại làm gì vậy?"
"Nghe nói cô ấy không thích cô gái mới được Lâm gia đưa về."
"Hạ Nhu hiền như vậy, có gì mà cô ấy cũng không tha?"
"Dù sao cũng không phải con ruột, chắc sợ mất vị trí chứ gì…"
Những tiếng bàn tán ấy không lớn, nhưng từng chữ đều chui vào tai Lâm Vãn Ý rõ mồn một.
Cô nâng mắt nhìn Hạ Nhu.
Cô gái trước mặt vẫn cúi đầu, hai tay nắm nhẹ làn váy, vẻ mặt vừa nhẫn nhịn vừa đáng thương. Nếu không biết trước cốt truyện, Lâm Vãn Ý cũng suýt tin cô ta chỉ là một cô gái vô tội bị bắt nạt.
Nhưng đáng tiếc.
Cô biết.
Cô biết Hạ Nhu là nguyên nữ chính của cuốn sách này. Biết cô ta sẽ được cả Lâm gia thương xót. Biết Cố Tử Hành sẽ vì cô ta mà hết lần này đến lần khác làm tổn thương Lâm Vãn Ý. Cũng biết sau cảnh này, toàn bộ khách khứa sẽ bắt đầu ghét cô.
Đúng lúc đó, một giọng nam trầm lạnh vang lên từ phía sau đám đông.
"Lâm Vãn Ý."
Chỉ ba chữ, nhưng đại sảnh vốn đang xì xào lập tức yên tĩnh hơn.
Lâm Vãn Ý hơi nghiêng đầu.
Một người đàn ông trẻ tuổi mặc vest đen đang bước tới. Dáng người cao thẳng, gương mặt tuấn tú nhưng lạnh lùng, ánh mắt nhìn cô không giấu nổi vẻ thất vọng và chán ghét.
Cố Tử Hành.
Nam chính nguyên tác.
Cũng là vị hôn phu trên danh nghĩa của cô.
Theo cốt truyện, hắn sẽ đi tới bên cạnh Hạ Nhu, dùng ánh mắt như nhìn kẻ không thể cứu chữa nhìn cô, sau đó nói: "Cô nhất định phải làm mọi chuyện khó coi như vậy sao?"
Tiếp theo Hạ Nhu sẽ nhẹ nhàng kéo tay áo hắn, nói mình không sao, xin hắn đừng trách chị Vãn Ý.
Sau đó Cố Tử Hành sẽ càng đau lòng hơn.
Còn Lâm Vãn Ý trong nguyên tác sẽ bị sự bảo vệ ấy kích thích đến mất lý trí, buông ra mấy câu cay nghiệt, hoàn toàn ngồi vững vị trí ác nữ trong lòng mọi người.
Một màn kinh điển.
Cũng là chiếc đinh đầu tiên đóng vào quan tài của nữ phụ.
Cố Tử Hành càng lúc càng gần.
Hạ Nhu khẽ cắn môi, giống như muốn ngăn hắn lại nhưng không dám. Chỉ là trong khoảnh khắc không ai chú ý, ánh mắt cô ta lướt qua ly rượu còn sót lại trong tay Lâm Vãn Ý.
Rất nhanh.
Rất nhẹ.
Nhưng Lâm Vãn Ý vẫn nhìn thấy.
Ánh mắt ấy không giống sợ hãi.
Mà giống như… chờ đợi.
Chờ cô phát điên thêm lần nữa.
Chờ cô nói ra những lời khó nghe hơn.
Chờ cô tự tay đẩy bản thân xuống vực.
Lâm Vãn Ý bỗng bật cười trong lòng.
Được thôi.
Muốn cô diễn đúng không?
Diễn thì diễn.
Chỉ là lần này, kịch bản phải đổi người viết.
Cố Tử Hành đã đứng trước mặt cô, sắc mặt lạnh đến mức có thể kết băng.
"Lâm Vãn Ý, cô…"
Hắn chưa kịp nói hết câu.
Lâm Vãn Ý bỗng cúi đầu nhìn ly rượu trong tay, sau đó dưới ánh mắt của tất cả mọi người, cô chậm rãi giơ ly rượu lên.
Đám đông lập tức hít vào một hơi.
Hạ Nhu cũng run nhẹ một cái, như thể thật sự sợ cô lại hắt rượu.
Cố Tử Hành bước nhanh hơn, giọng trầm xuống.
"Cô còn muốn làm gì?"
Lâm Vãn Ý không nhìn hắn.
Cô chỉ nhìn mảng rượu đỏ trên váy trắng của Hạ Nhu, rồi lại nhìn chiếc váy màu champagne tinh xảo trên người mình.
Một giây.
Hai giây.
Sau đó, cô nghiêng cổ tay.
Nửa ly rượu còn lại đổ thẳng lên váy của chính cô.
Rượu vang đỏ thẫm chảy dọc theo lớp vải đắt tiền, loang ra trước ngực cô thành một mảng bắt mắt không kém gì trên váy Hạ Nhu.
Cả đại sảnh chết lặng.
Ngay cả Cố Tử Hành cũng khựng lại.
Hạ Nhu ngẩng phắt đầu, vẻ đáng thương trên mặt xuất hiện một vết nứt rất nhỏ.
Lâm Vãn Ý buông ly rượu xuống bàn bên cạnh, tiếng thủy tinh chạm mặt bàn vang lên rất khẽ nhưng lại rõ ràng đến lạ.
Cô ngước mắt, nhìn Cố Tử Hành.
"Sao vậy? Chỉ cho phép cô Hạ bị dính rượu, không cho phép tôi cũng bị à?"
Cố Tử Hành nhíu mày.
"Cô đang diễn trò gì?"
"Diễn trò?" Lâm Vãn Ý chớp mắt, vẻ mặt còn vô tội hơn cả Hạ Nhu. "Tôi tưởng các người thích xem cảnh có người chịu thiệt. Một người chịu thiệt thì gọi là bắt nạt, hai người cùng chịu thiệt thì gọi là tai nạn. Logic này chắc không khó hiểu lắm đâu nhỉ?"
Có người trong đám khách mời không nhịn được bật cười khẽ.
Tiếng cười ấy rất nhỏ, nhưng giữa bầu không khí đông cứng này lại giống như một cái tát nhẹ vào mặt tất cả những người vừa chuẩn bị phán xét cô.
Sắc mặt Cố Tử Hành càng khó coi hơn.
Hạ Nhu vội vàng lên tiếng, giọng mềm mại như nước.
"Chị Vãn Ý, em không có ý trách chị. Em chỉ sợ chị tức giận nên mới…"
"Cô Hạ."
Lâm Vãn Ý quay sang nhìn cô ta.
Giọng cô không lớn, thậm chí còn rất bình tĩnh, nhưng không hiểu sao lại khiến lời Hạ Nhu nghẹn lại.
"Nếu cô không trách tôi, vậy câu đầu tiên cô nói không nên là ‘nếu em làm chị không vui’. Câu đó nghe qua thì như xin lỗi, nhưng thật ra là nói với mọi người rằng tôi vì không vui nên cố tình hắt rượu vào cô."
Ánh mắt Hạ Nhu khẽ động.
Lâm Vãn Ý mỉm cười.
"Cô xem, tôi còn chưa nói gì, cô đã giúp tôi định tội xong rồi. Cô chu đáo như vậy, tôi suýt cảm động đến mức muốn vỗ tay."
Xung quanh lại vang lên vài tiếng xì xào.
Lần này, nội dung đã hơi khác.
"Nghe cũng có lý…"
"Đúng là Hạ Nhu vừa mở miệng đã nói Lâm Vãn Ý tức giận."
"Nhưng chẳng lẽ cô ấy tự làm đổ rượu à?"
"Không biết, vừa rồi đông quá, tôi cũng không nhìn rõ."
Hạ Nhu cắn môi, mắt đỏ lên rất nhanh.
"Em không nghĩ nhiều như vậy. Chị hiểu lầm em rồi."
Cố Tử Hành lập tức chắn trước mặt cô ta, ánh mắt nhìn Lâm Vãn Ý càng lạnh.
"Đủ rồi. Cô làm sai còn muốn ép Hạ Nhu nhận lỗi?"
Nếu là Lâm Vãn Ý trong nguyên tác, nghe đến đây chắc chắn sẽ nổ tung.
Cô sẽ mắng Hạ Nhu giả vờ vô tội, mắng Cố Tử Hành mù mắt, sau đó càng nói càng sai, càng sai càng khiến người ta ghét.
Nhưng Lâm Vãn Ý hiện tại chỉ nhìn hắn vài giây, rồi bỗng hỏi:
"Anh tận mắt thấy tôi hắt rượu vào cô ấy à?"
Cố Tử Hành khựng lại.
Hắn tới sau khi sự việc đã xảy ra.
Dĩ nhiên không thấy.
Lâm Vãn Ý gật đầu, giống như đã hiểu.
"Không thấy."
Cô lại nhìn về phía vài người khách đứng gần nhất.
"Các vị thấy rõ không?"
Mấy người bị hỏi bất ngờ nhìn nhau, nhất thời không ai trả lời.
Tiệc sinh nhật của Lâm gia, một bên là thiên kim Lâm gia nuôi lớn, một bên là cô gái vừa được Lâm gia đưa về, lại còn có Cố gia ở đây. Ai cũng không muốn tùy tiện đứng ra làm chứng.
Lâm Vãn Ý không ép họ.
Cô chỉ cười rất nhẹ.
"Không sao. Không thấy rõ thì đừng vội kết luận. Tôi không thích bị oan, chắc cô Hạ cũng không thích đúng không?"
Hạ Nhu siết nhẹ ngón tay.
Câu này ném ngược lại quá đúng chỗ. Nếu cô ta nói không đúng, chẳng khác nào thừa nhận mình muốn Lâm Vãn Ý bị oan. Nếu nói đúng, cô ta lại không thể tiếp tục khóc lóc mơ hồ.
Cuối cùng, Hạ Nhu chỉ có thể nhỏ giọng nói:
"Đúng… em cũng không muốn chị bị oan."
Lâm Vãn Ý cong môi.
"Vậy tốt."
Cô xoay người, lấy khăn giấy trên bàn lau nhẹ rượu trên tay. Động tác thong thả, hoàn toàn không giống người vừa gây chuyện bị bắt quả tang. Thậm chí cô còn có tâm trạng nhìn xuống chiếc váy bị hủy của mình, thở dài một tiếng.
"Đắt thật."
Mọi người: "…"
Trong đầu Lâm Vãn Ý, một âm thanh lạnh băng đột nhiên vang lên.
"Ting."
Âm thanh đó không lớn, nhưng lại như trực tiếp đâm vào não cô.
"Phát hiện ký chủ có hành vi lệch khỏi cốt truyện."
Lâm Vãn Ý khựng lại.
Ngay sau đó, một màn hình trong suốt hiện lên trước mắt cô, chỉ có cô nhìn thấy.
Trên màn hình là dòng chữ đỏ chói:
Hệ Thống Duy Trì Kịch Bản 019 đã kích hoạt.
Lâm Vãn Ý: "…"
Tới rồi.
Cái thứ phiền phức trong mọi truyện xuyên sách cuối cùng cũng tới rồi.
Giọng máy móc kia tiếp tục vang lên:
"Theo kịch bản gốc, ký chủ cần hoàn thành hành vi nữ phụ ác độc lần thứ nhất: hắt rượu vào Hạ Nhu, buông lời nhục mạ, kích thích Cố Tử Hành chán ghét."
"Hiện tại tiến độ hoàn thành: 37%."
"Cảnh báo: Ký chủ đã tự ý thay đổi lời thoại và hành động trọng yếu."
"Yêu cầu ký chủ lập tức sửa sai."
Lâm Vãn Ý nhìn dòng chữ đỏ trước mắt, khóe miệng hơi giật.
37%?
Hóa ra cô hắt được một nửa ly rượu vào Hạ Nhu trước khi tỉnh lại, hệ thống còn tính công cho cô?
Đúng là rất công bằng, công bằng đến mức khiến người ta muốn báo cảnh sát.
Cô vẫn giữ nụ cười trên mặt, nhưng trong đầu lạnh lùng hỏi:
"Nếu tôi không sửa thì sao?"
Hệ thống im lặng một giây.
Sau đó, màn hình hiện lên hàng chữ mới.
"Nếu ký chủ từ chối duy trì kịch bản, thế giới sẽ tự động kích hoạt hình phạt."
Lâm Vãn Ý còn chưa kịp hỏi hình phạt là gì, một cơn đau nhói bỗng nổ tung trong đầu cô.
Giống như có ai đó dùng kim nhọn đâm thẳng vào thái dương.
Sắc mặt cô hơi trắng đi.
Cố Tử Hành lập tức nhận ra sự thay đổi của cô, nhưng phản ứng đầu tiên không phải lo lắng, mà là nhíu mày.
"Lâm Vãn Ý, cô lại muốn giả vờ ngất?"
Lâm Vãn Ý suýt bật cười.
Nam chính nguyên tác đúng là không phụ danh hiệu nam chính nguyên tác.
Nữ chính nguyên tác rơi một giọt nước mắt là yếu đuối đáng thương. Nữ phụ đau đến đứng không vững là giả vờ ngất.
Tiêu chuẩn kép này nếu đem đi cân, có khi cân cũng tức chết.
Cô hít sâu một hơi, cố nén cơn đau, ngẩng đầu nhìn hắn.
"Cố thiếu yên tâm, tôi còn đứng được. Chưa cần anh phát huy lòng chính nghĩa."
Cố Tử Hành sa sầm mặt.
Hạ Nhu vội kéo nhẹ tay áo hắn.
"Tử Hành, thôi đi. Có lẽ chị Vãn Ý thật sự không cố ý…"
Lâm Vãn Ý nhìn động tác ấy, ánh mắt khẽ tối.
Không cố ý?
Một câu này nghe như giúp cô nói đỡ, nhưng thực chất lại định sẵn rằng rượu đúng là do cô hắt, chỉ là có cố ý hay không mà thôi.
Lâm Vãn Ý vừa định mở miệng, hệ thống đã phát ra tiếng cảnh báo chói tai.
"Cảnh báo! Ký chủ không được tiếp tục phá hỏng hình tượng nữ phụ."
"Xin hãy lập tức đọc lời thoại gốc."
Ngay sau đó, một dòng lời thoại hiện lên trước mắt cô:
"Hạ Nhu, cô đừng tưởng mình được đưa về Lâm gia thì có thể cướp mọi thứ của tôi. Cô mãi mãi chỉ là một kẻ thấp hèn không xứng bước vào nơi này."
Lâm Vãn Ý nhìn dòng chữ ấy, im lặng vài giây.
Sau đó cô cười.
Được.
Muốn cô đọc lời thoại đúng không?
Cô nâng mắt nhìn Hạ Nhu.
Hạ Nhu vẫn nép sau lưng Cố Tử Hành, đôi mắt đỏ hoe, dáng vẻ như một chú thỏ trắng bị sói xám dọa sợ.
Lâm Vãn Ý chậm rãi mở miệng:
"Cô Hạ, cô đừng tưởng mình được đưa về Lâm gia…"
Hạ Nhu khẽ run.
Cố Tử Hành lập tức lạnh giọng:
"Lâm Vãn Ý!"
Khách khứa cũng lập tức dựng tai lên.
Ai cũng nghĩ cô cuối cùng vẫn không nhịn được, chuẩn bị buông lời cay nghiệt.
Hệ thống trong đầu cô phát ra âm thanh xác nhận:
"Lời thoại gốc đang được thực hiện. Tiến độ sửa sai…"
Lâm Vãn Ý dừng đúng một nhịp, sau đó mỉm cười nói tiếp:
"…thì cần phải đứng đây chịu lạnh với chiếc váy ướt rượu. Phòng thay đồ ở bên trái, cô mau đi thay đi, kẻo cảm lạnh."
Hệ thống: "…"
Cố Tử Hành: "…"
Hạ Nhu: "…"
Khách khứa: "…"
Không khí im lặng một cách kỳ quái.
Lâm Vãn Ý còn rất chu đáo gọi một nữ phục vụ gần đó.
"Phiền cô dẫn cô Hạ đi thay đồ. À, cũng chuẩn bị giúp tôi một bộ khác. Dù sao hai chúng tôi đều là nạn nhân của ly rượu xấu số này."
Nữ phục vụ ngây người hai giây mới vội vàng gật đầu.
"Vâng, cô Lâm."
Lâm Vãn Ý nhìn ly rượu rỗng trên bàn, ánh mắt có chút thương tiếc.
"Ly rượu này hôm nay cũng coi như chết có ý nghĩa."
Có người cuối cùng không nhịn được, bật cười thành tiếng.
Bầu không khí căng như dây đàn đột nhiên xuất hiện một vết nứt.
Hạ Nhu đứng đó, đi cũng không được, ở cũng không xong. Nếu cô ta tiếp tục khóc, sẽ giống như cố tình làm lớn chuyện. Nhưng nếu đi thay đồ, cảnh Lâm Vãn Ý bắt nạt cô ta sẽ kết thúc tại đây.
Cố Tử Hành vẫn nhìn Lâm Vãn Ý chằm chằm.
Ánh mắt hắn rất lạnh, nhưng bên trong còn có thêm một chút nghi hoặc.
Giống như hắn lần đầu tiên phát hiện người trước mặt không hoàn toàn giống với Lâm Vãn Ý mà hắn biết.
Lâm Vãn Ý không có hứng thú giải thích cho hắn.
Cô chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi chiến trường đầu tiên này, tìm một chỗ yên tĩnh để tiêu hóa tình hình.
Nhưng khi cô vừa xoay người, bàn tay Hạ Nhu bỗng nhẹ nhàng kéo lấy cổ tay cô.
Lực rất nhẹ.
Nhẹ đến mức giống như chỉ vô tình chạm phải.
Nhưng trong mắt người ngoài, động tác ấy lại giống như Hạ Nhu đang yếu ớt muốn giữ cô lại để hòa giải.
"Chị Vãn Ý…"
Hạ Nhu ngẩng đầu, mắt vẫn đỏ, giọng mềm đi.
"Chị thật sự không giận em sao?"
Lâm Vãn Ý nhìn bàn tay trên cổ tay mình.
Trong khoảnh khắc ấy, cô cảm nhận được một sự lạnh lẽo rất khó nói.
Hạ Nhu hỏi cô có giận không.
Nhưng ánh mắt Hạ Nhu lại không nhìn cô.
Mà liếc rất nhanh về phía bên phải đại sảnh.
Ở đó có một bình hoa cao gần bằng nửa người, bên cạnh là nền đá cẩm thạch bóng loáng. Nếu lúc này Lâm Vãn Ý giật tay ra, Hạ Nhu chỉ cần thuận thế lùi nửa bước, rất dễ trượt ngã.
Sau đó sẽ là cảnh kinh điển thứ hai.
Nữ phụ đẩy nữ chính trước mặt mọi người.
Cố Tử Hành sẽ nổi giận.
Khách khứa sẽ làm chứng.
Mà cô sẽ chính thức hết đường chối cãi.
Lâm Vãn Ý hạ mắt.
À.
Thì ra ly rượu chỉ là món khai vị.
Bữa chính còn ở phía sau.
Cô bỗng nở nụ cười.
Nụ cười ấy rất đẹp, nhưng không hiểu sao lại khiến Hạ Nhu thấy ngón tay mình hơi cứng lại.
"Cô Hạ."
Lâm Vãn Ý dịu dàng gọi cô ta.
"Hả?"
"Cô kéo tôi như vậy, nếu lát nữa cô ngã, có phải lại tính là tôi đẩy không?"
Sắc mặt Hạ Nhu thoáng trắng.
Cố Tử Hành nhíu mày.
"Lâm Vãn Ý, cô đừng suy bụng ta ra bụng người."
"Được thôi."
Lâm Vãn Ý gật đầu rất dễ nói chuyện.
Sau đó, dưới ánh mắt của tất cả mọi người, cô không giật tay ra, cũng không đẩy Hạ Nhu đi. Cô chỉ chậm rãi nâng bàn tay còn lại lên, đặt lên mu bàn tay Hạ Nhu, rồi dùng giọng nói đủ để vài người gần đó nghe thấy:
"Vậy cô đứng vững nhé. Tôi buông tay đây."
Nói xong, cô nhẹ nhàng gỡ từng ngón tay của Hạ Nhu ra.
Rất chậm.
Rất rõ.
Không ai có thể nói cô thô bạo.
Không ai có thể nói cô đẩy người.
Cô thậm chí còn lịch sự đến mức khiến người ta không tìm được lỗi.
Hạ Nhu cứng đờ đứng tại chỗ.
Cố Tử Hành nhìn cô, ánh mắt càng phức tạp.
Mà trong đầu Lâm Vãn Ý, hệ thống 019 như bị nghẹn một lúc lâu mới phát ra âm thanh máy móc lạnh băng:
"Cảnh nữ phụ đẩy ngã nguyên nữ chính thất bại."
"Cốt truyện mở đầu phát sinh sai lệch."
"Đang tính toán mức độ lệch…"
Lâm Vãn Ý cụp mắt, che đi ý cười.
Cô không thắng.
Ít nhất chưa thể gọi là thắng.
Bởi vì Hạ Nhu vẫn là nguyên nữ chính được cả thế giới thiên vị. Cố Tử Hành vẫn đứng về phía cô ta. Lâm gia vẫn chưa xuất hiện, camera chưa biết nằm ở đâu, còn hệ thống trong đầu cô rõ ràng không định để cô sống yên ổn.
Nhưng ít nhất, trong cảnh đầu tiên này, cô không tự tay đẩy mình xuống vực.
Thế đã đủ.
Cô quay người định rời khỏi đại sảnh, nhưng vừa bước được một bước, cơn đau trong đầu đột nhiên tăng mạnh.
Trước mắt cô lóe lên ánh đỏ.
Màn hình hệ thống bật ra lần nữa.
Lần này, dòng chữ hiện lên không còn là cảnh báo bình thường.
Mà là màu đỏ chói mắt như máu.
"Ký chủ làm lệch kịch bản."
"Cảnh mở đầu thất bại."
"Hình phạt đầu tiên đang được kích hoạt."
Lâm Vãn Ý dừng bước.
Tiếng nhạc trong đại sảnh dường như bị kéo xa.
Tiếng xì xào của khách khứa cũng trở nên mơ hồ.
Chỉ còn giọng nói lạnh lẽo của hệ thống vang lên rõ ràng trong đầu cô:
"Hình phạt đầu tiên bắt đầu sau ba phút."