Hệ Thống Muốn Tôi Làm Ác
"Hình phạt đầu tiên bắt đầu sau ba phút." Dòng chữ đỏ chói treo lơ lửng trước mắt Lâm Vãn Ý, lạnh lẽo đến mức khiến tiếng nhạc du dương trong đại sảnh cũng trở nên xa xôi.
Ba phút.
Một trăm tám mươi giây.
Nếu là trước kia, Lâm Vãn Ý có thể dùng ba phút để uống nửa ly cà phê, lướt vài tin nóng trên mạng, hoặc tiện tay mắng một nhân vật não tàn trong tiểu thuyết cẩu huyết nào đó.
Còn bây giờ, ba phút này có thể quyết định cô sẽ đau đầu, mất tiếng, bị cưỡng chế hành động, hay xui xẻo hơn là trực tiếp biểu diễn cảnh nữ phụ phát điên trước mặt cả phòng tiệc.
Lâm Vãn Ý cụp mắt, nhìn vệt rượu đỏ trên váy mình.
Tốt lắm.
Vừa xuyên sách đã có rượu, có nam chính nguyên tác, có nguyên nữ chính bạch liên, còn tặng kèm hệ thống đòi phạt.
Nếu đây là gói quà tân thủ, vậy nhà phát hành thế giới này đúng là rất hào phóng.
"Lâm Vãn Ý."
Giọng Cố Tử Hành vang lên trước mặt, kéo cô khỏi màn hình hệ thống.
Hắn vẫn đứng chắn nửa người trước Hạ Nhu, dáng vẻ bảo vệ rõ đến mức không cần ai phiên dịch. Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt hơi tái đi của cô, mày nhíu chặt.
"Cô lại đang nghĩ trò gì?"
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu nhìn hắn.
Cố Tử Hành quả nhiên có ngoại hình rất xứng với thiết lập nam chính nguyên tác. Cao, đẹp, khí chất lạnh lùng, từ đầu đến chân đều viết bốn chữ "tôi rất có tiền". Tiếc là đôi mắt không tốt lắm. Rõ ràng không tận mắt thấy gì, nhưng vừa xuất hiện đã tự động đứng vào phe Hạ Nhu.
Nếu đây là bệnh, chắc gọi là bệnh nam chính giai đoạn cuối.
Không chữa được.
Hạ Nhu đứng sau hắn, bàn tay vẫn nhẹ nhàng nắm lấy vạt váy bị rượu làm bẩn. Cô ta cúi đầu, giọng nói mềm mại mang theo chút run rẩy.
"Tử Hành, anh đừng nói vậy. Có lẽ chị Vãn Ý thật sự không cố ý. Em không sao đâu, chỉ là một chiếc váy thôi."
Lâm Vãn Ý nghe mà muốn vỗ tay.
Một câu "em không sao" thật sự rất kỳ diệu.
Nghe thì rộng lượng, thực tế lại nhắc mọi người nhớ rằng người bị hại là cô ta.
Nghe thì khuyên can, thực tế lại xác nhận Cố Tử Hành có quyền đứng ra bênh vực cô ta.
Nghe thì không trách móc, thực tế lại khiến Lâm Vãn Ý càng giống kẻ không biết điều nếu tiếp tục mở miệng.
Quả nhiên, xung quanh lại có người bắt đầu thì thầm.
"Hạ Nhu tính tình mềm thật."
"Nếu là tôi bị hắt rượu như vậy, chắc không nhịn nổi đâu."
"Lâm Vãn Ý hôm nay hơi lạ, nhưng nói thế nào thì người bị bẩn váy trước vẫn là Hạ Nhu."
Lâm Vãn Ý khẽ thở ra.
Thế giới này quả nhiên không đơn giản là người với người đấu nhau.
Nó giống như có một bàn tay vô hình luôn nhẹ nhàng đẩy ánh mắt của mọi người về phía Hạ Nhu, khiến mọi việc dù thế nào cũng có thể vòng về kết luận: Hạ Nhu đáng thương, Lâm Vãn Ý đáng nghi.
Trong đầu cô, hệ thống lại phát ra âm thanh máy móc.
"Đếm ngược hình phạt: 02:31."
Lâm Vãn Ý: "…"
Còn nhắc giờ nữa.
Rất chu đáo.
Cô không thể tiếp tục đứng giữa đại sảnh như bia ngắm được. Ở đây quá nhiều người, quá nhiều ánh mắt, Hạ Nhu chỉ cần rơi thêm một giọt nước mắt, Cố Tử Hành lại lạnh mặt chất vấn thêm một câu, rất có thể hệ thống sẽ mượn cớ ép cô hoàn thành cảnh nữ phụ.
Việc cấp bách là rời khỏi trung tâm sân khấu này.
Lâm Vãn Ý nhìn sang nữ phục vụ vừa được cô gọi lúc nãy, bình tĩnh nói:
"Phiền cô dẫn đường. Tôi và cô Hạ đều cần thay đồ."
Nữ phục vụ hơi lúng túng nhìn Cố Tử Hành, lại nhìn Hạ Nhu. Rõ ràng một bên là vị hôn thê danh nghĩa của Cố thiếu, một bên là cô gái đang được Cố thiếu bảo vệ, cô ta không biết nên nghe ai.
Cố Tử Hành lạnh giọng:
"Chuyện chưa nói rõ, cô muốn đi?"
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
"Không đi thì sao? Đứng đây chờ rượu vang khô tự nhiên à?"
Có người gần đó suýt phì cười, nhưng lập tức che miệng lại.
Cố Tử Hành sắc mặt càng trầm.
"Cô biết tôi đang nói chuyện gì."
"Biết." Lâm Vãn Ý gật đầu rất thành thật. "Anh muốn tôi thừa nhận mình cố ý bắt nạt Hạ Nhu, muốn tôi xin lỗi, tốt nhất là trước mặt tất cả khách mời tự đóng dấu mình là người xấu. Đúng không?"
Không khí lại im xuống.
Câu này quá thẳng.
Thẳng đến mức ngay cả Cố Tử Hành cũng khựng lại một nhịp.
Hạ Nhu vội vàng ngẩng đầu, mắt đỏ hoe.
"Chị Vãn Ý, em chưa từng muốn chị như vậy…"
"Vậy tốt quá." Lâm Vãn Ý cắt lời cô ta, mỉm cười nói, "Cô Hạ không muốn tôi bị hiểu lầm, tôi cũng không muốn cô Hạ bị lạnh. Chúng ta đi thay đồ trước, lát nữa nếu cần nói rõ, có thể kiểm tra camera, hỏi nhân chứng, hoặc mời người phụ trách tiệc tới. Tôi rất phối hợp."
Nói xong, cô còn nhìn sang Cố Tử Hành.
"Cố thiếu thích công bằng như vậy, chắc không phản đối quy trình rõ ràng chứ?"
Cố Tử Hành nhìn cô thật lâu.
Ánh mắt hắn vẫn lạnh, nhưng bên trong đã có thêm một lớp nghi ngờ.
Lâm Vãn Ý biết hắn đang nghi ngờ gì.
Nghi cô lại diễn trò.
Nghi cô đang cố tình tỏ ra lý trí để thu hút sự chú ý.
Nghi cô lạt mềm buộc chặt.
Trong nguyên tác, Cố Tử Hành chính là như vậy. Lâm Vãn Ý khóc, hắn cho rằng cô giả vờ. Lâm Vãn Ý tức giận, hắn cho rằng cô ác độc. Lâm Vãn Ý im lặng, hắn cho rằng cô đang tính kế. Tóm lại, chỉ cần là Lâm Vãn Ý, thở thôi cũng có thể sai tư thế.
Lâm Vãn Ý không định tranh luận với loại người này.
Cô xoay người đi theo nữ phục vụ về phía hành lang bên trái.
Hạ Nhu do dự một chút rồi cũng đi theo. Cố Tử Hành hiển nhiên không yên tâm, bước chân vừa động đã muốn theo sau.
Nhưng Lâm Vãn Ý bỗng dừng lại, quay đầu nhìn hắn.
"Cố thiếu cũng muốn vào phòng thay đồ nữ à?"
Cố Tử Hành: "…"
Khách khứa: "…"
Hạ Nhu: "…"
Lâm Vãn Ý nói rất bình tĩnh, thậm chí vẻ mặt còn có chút nghiêm túc.
"Nếu vậy, tôi đề nghị anh đi cùng quản lý khách sạn trước. Dù sao Lâm gia mời khách rất đông, có vài quy củ cơ bản vẫn nên giữ."
Một người đàn ông trung niên đứng gần đó ho nhẹ một tiếng, quay mặt đi.
Cố Tử Hành sắc mặt xanh rồi trắng.
"Lâm Vãn Ý, cô đừng quá đáng."
"Quá đáng?" Lâm Vãn Ý chớp mắt. "Tôi chỉ nhắc anh không nên đi nhầm chỗ. Đây là thiện ý."
Trong đầu cô, hệ thống bất ngờ phát ra tiếng cảnh báo nhỏ.
"Phát hiện ký chủ phát ngôn mang tính công kích nam chính nguyên tác."
"Cảnh báo: Không được tiếp tục làm xấu quan hệ với nhân vật tuyến chính."
Lâm Vãn Ý vừa đi vào hành lang vừa hỏi thầm:
"Vậy tôi nên làm gì? Để hắn đi theo tôi vào phòng thay đồ?"
Hệ thống im lặng một giây.
Sau đó trả lời bằng giọng máy móc:
"Ký chủ nên duy trì thiết lập nữ phụ yêu sâu đậm nam chính nguyên tác."
Lâm Vãn Ý cười trong lòng.
"Yêu sâu đậm đến mức mời hắn vào phòng thay đồ nữ?"
Hệ thống: "…"
Không biết có phải ảo giác không, Lâm Vãn Ý cảm thấy màn hình hệ thống chớp nhẹ một cái, như thể thứ máy móc này cũng bị cô hỏi đến nghẹn.
Cơn đau trong đầu vẫn chưa biến mất. Nó giống như một sợi dây mảnh siết quanh thái dương cô, không đủ khiến cô ngã xuống, nhưng đủ nhắc cô rằng hệ thống không nói chơi.
Đếm ngược còn hơn một phút.
Hành lang sau phòng tiệc yên tĩnh hơn đại sảnh rất nhiều. Ánh đèn tường màu vàng nhạt rơi trên thảm đỏ, mùi nước hoa và rượu vang bị cửa kính phía sau ngăn lại một phần. Nữ phục vụ đi trước dẫn đường, dáng vẻ vẫn có chút căng thẳng.
Hạ Nhu đi bên cạnh Lâm Vãn Ý.
Khoảng cách không xa không gần.
Vừa đủ để người khác nhìn vào thấy hai người cùng đi thay đồ, nhưng cũng vừa đủ để Hạ Nhu có thể yếu ớt nói chuyện.
"Chị Vãn Ý."
Lâm Vãn Ý không đáp.
Hạ Nhu khẽ cắn môi, giọng càng thấp.
"Vừa rồi em thật sự không có ý khiến mọi người hiểu lầm chị. Em chỉ hơi sợ thôi."
Lâm Vãn Ý liếc cô ta.
Nếu theo lời thoại của nữ phụ, lúc này cô nên cười lạnh, mắng Hạ Nhu giả tạo, nói cô ta đừng diễn nữa.
Hệ thống hiển nhiên cũng nghĩ vậy.
Màn hình lập tức hiện lên một dòng nhiệm vụ mới:
"Nhiệm vụ sửa sai tạm thời: Duy trì thái độ thù địch với Hạ Nhu."
"Yêu cầu: Trong vòng 30 giây, nói một câu mang tính châm chọc hoặc công kích Hạ Nhu."
"Thất bại sẽ tăng mức phạt."
Lâm Vãn Ý nhìn dòng chữ ấy, suýt bật cười thành tiếng.
Thì ra hệ thống này còn có bài kiểm tra miệng.
Cô dừng bước, quay sang nhìn Hạ Nhu.
Hạ Nhu cũng dừng lại theo, đôi mắt ướt át ngước lên, như thể chỉ cần Lâm Vãn Ý nói nặng một câu, cô ta sẽ lập tức vỡ vụn.
Nữ phục vụ đi trước cũng vô thức quay đầu.
Ba mươi giây.
Lâm Vãn Ý mỉm cười.
"Cô Hạ."
Hạ Nhu nhỏ giọng đáp:
"Vâng?"
"Cô đúng là rất lợi hại."
Màn hình hệ thống lập tức lóe lên:
"Lời nói mang tính châm chọc: đã ghi nhận."
"Tiến độ nhiệm vụ: 50%."
Lâm Vãn Ý nhướng mày trong lòng.
Quả nhiên.
Nó chỉ nhận diện bề mặt.
Hạ Nhu hơi sững lại, sau đó mi mắt cụp xuống.
"Chị đang trách em sao?"
"Không." Lâm Vãn Ý nghiêm túc nói, "Tôi thật lòng khen cô. Rượu đổ lên váy trắng khó xử lý lắm, vậy mà cô vẫn có thể giữ vẻ mặt đẹp như sắp quay quảng cáo nước mắt. Tôi không làm được."
Nữ phục vụ: "…"
Cô gái trẻ cúi đầu thật thấp, vai run nhẹ một cái, không biết là sợ hay nhịn cười.
Hạ Nhu nghẹn lại.
Nếu tức giận, hình tượng yếu đuối của cô ta sẽ vỡ. Nếu tiếp tục tủi thân, câu "quay quảng cáo nước mắt" lại như cái gai mắc trong cổ, khóc cũng không còn tự nhiên.
Hệ thống trong đầu Lâm Vãn Ý phát ra tiếng "ting".
"Nhiệm vụ sửa sai tạm thời hoàn thành."
"Độ thù địch bề mặt: đạt yêu cầu."
Lâm Vãn Ý bình tĩnh hỏi thầm:
"Vậy hình phạt vừa rồi có hủy không?"
"Hình phạt do cảnh mở đầu thất bại vẫn đang tính toán."
"Vậy nhiệm vụ này có ích gì?"
"Giảm 10% cường độ hình phạt."
Lâm Vãn Ý im lặng.
Giảm 10%.
Rất cảm động.
Cảm động đến mức cô muốn tặng hệ thống một lá cờ thêu bốn chữ: bóc lột hợp pháp.
Hai người tiếp tục đi về phía phòng thay đồ. Hạ Nhu không nói nữa, nhưng sắc mặt rõ ràng không còn mềm mại như trước. Lâm Vãn Ý không vạch trần cô ta, cũng không dồn cô ta vào đường cùng. Chương một mới mở màn, nếu nguyên nữ chính sụp ngay bây giờ thì quá giả. Huống hồ cô biết, trước mắt mình còn chưa đủ sức đánh thắng thứ gọi là hào quang nữ chính.
Cô cần hiểu luật trước.
Biết hệ thống phạt thế nào, giới hạn ở đâu, nhận diện hành vi ra sao.
Chỉ có kẻ ngốc mới vừa vào trận đã vội lật bàn trong khi không biết dưới bàn có bao nhiêu dao.
Đúng lúc này, cơn đau trong đầu bỗng tăng mạnh.
Lâm Vãn Ý bước chân hơi chậm lại.
Màn hình hệ thống chuyển thành màu đỏ nhạt.
"Đếm ngược kết thúc."
"Hình phạt đầu tiên bắt đầu."
Ngay sau đó, cổ họng cô như bị một bàn tay vô hình bóp chặt.
Lâm Vãn Ý mở miệng, nhưng không phát ra được âm thanh nào.
Cô khựng lại.
Mất quyền nói.
Hóa ra hình phạt đầu tiên là cái này.
Không đau đớn dữ dội, không cưỡng chế hành động, nhưng trong tình huống hiện tại, mất tiếng cũng đủ nguy hiểm. Nếu Hạ Nhu lập tức tạo chuyện, cô không thể giải thích. Nếu Cố Tử Hành đuổi theo chất vấn, cô không thể phản bác. Nếu hệ thống bắt cô đọc lời thoại, cô không thể lách bằng ngôn ngữ.
Hạ Nhu rất nhanh nhận ra cô bất thường.
"Chị Vãn Ý?"
Lâm Vãn Ý quay đầu nhìn cô ta.
Hạ Nhu tiến lên một bước, ánh mắt lo lắng vừa đúng mức.
"Chị sao vậy? Sắc mặt chị không tốt lắm."
Lâm Vãn Ý không nói được, chỉ nhìn cô ta.
Một giây sau, Hạ Nhu như vô thức đưa tay muốn đỡ cô.
Lâm Vãn Ý lập tức lùi nửa bước.
Động tác này không lớn, nhưng đủ rõ.
Hạ Nhu dừng tay giữa không trung, vẻ mặt hơi tổn thương.
"Chị vẫn ghét em đến mức không cho em chạm vào sao?"
Nữ phục vụ phía trước hoảng hốt quay lại.
"Cô Lâm, cô không khỏe ạ?"
Lâm Vãn Ý muốn nói không sao, nhưng cổ họng vẫn không phát ra âm thanh.
Hạ Nhu nhìn cô chằm chằm.
Rất nhanh, cô ta dường như phát hiện ra điều gì đó.
Một tia sáng cực nhẹ lướt qua đáy mắt Hạ Nhu.
Nhanh đến mức nếu Lâm Vãn Ý không luôn nhìn cô ta, chắc chắn sẽ bỏ lỡ.
Hạ Nhu biết cô không nói được?
Hay chỉ đang thử?
Lâm Vãn Ý cụp mắt, bàn tay siết nhẹ vạt váy.
Không thể nói, vậy dùng hành động.
Cô lấy điện thoại trong túi xách nhỏ ra, mở màn hình ghi chú. May mắn thay, thân thể này vẫn dùng mật mã theo thói quen trong ký ức, cô thử một lần đã mở được.
Cô gõ nhanh vài chữ rồi đưa cho nữ phục vụ xem.
"Cổ họng hơi khó chịu. Dẫn tôi đến phòng thay đồ trước. Gọi người phụ trách nữ của khách sạn tới."
Nữ phục vụ vội gật đầu.
"Vâng, cô Lâm."
Hạ Nhu nhìn màn hình điện thoại, nụ cười trên mặt cứng lại trong thoáng chốc.
Lâm Vãn Ý thu điện thoại về, trong lòng bình tĩnh hơn một chút.
Không nói được thì viết.
Hệ thống có thể khóa giọng cô, nhưng chưa khóa tay.
Trừ khi nó có bản nâng cấp khóa toàn thân.
Nghĩ tới đây, Lâm Vãn Ý bỗng cảm thấy không nên chọc nó quá sớm.
Hệ thống 019 lúc này lại vang lên:
"Hình phạt duy trì: 5 phút."
"Trong thời gian hình phạt, ký chủ không thể phát ra âm thanh."
"Khuyến nghị ký chủ quay lại đại sảnh, hoàn thành cảnh nữ phụ im lặng chịu hiểu lầm, tăng giá trị thương hại cho nguyên nữ chính."
Lâm Vãn Ý: "…"
Nó thật sự rất kiên trì trong việc muốn cô làm ác, làm ngu, rồi làm bia đỡ đạn.
Cô nhìn dòng khuyến nghị kia, dùng ý thức hỏi:
"Tôi không nói được thì làm sao mắng Hạ Nhu?"
Hệ thống trả lời:
"Ký chủ có thể dùng ánh mắt thù hận, động tác thô bạo hoặc hành vi bỏ đi để thể hiện ác ý."
Lâm Vãn Ý suýt cười.
"Bỏ đi cũng tính ác ý?"
"Hành vi bỏ mặc nguyên nữ chính trong lúc cô ấy yếu thế có thể được tính là ác ý."
Rất tốt.
Lâm Vãn Ý hiểu thêm một chuyện.
Hệ thống này không chỉ nhận diện lời nói bề mặt, mà còn có thể diễn giải hành vi theo hướng có lợi cho kịch bản. Nhưng điều kiện của nó không quá thông minh. Nó cần hành vi giống thiết lập nữ phụ, không nhất thiết cần hậu quả thật sự.
Nói cách khác, cô có thể diễn ác.
Nhưng không cần làm ác.
Đây là kẽ hở.
Lâm Vãn Ý dừng trước cửa phòng thay đồ, quay sang nhìn Hạ Nhu.
Hạ Nhu vẫn đứng đó, ánh mắt lo lắng nhưng khóe môi mím rất nhẹ. Cô ta có vẻ đang đợi Lâm Vãn Ý lúng túng vì không nói được.
Lâm Vãn Ý bỗng nâng cằm, dùng ánh mắt lạnh nhạt nhìn cô ta từ trên xuống dưới.
Không nói một chữ.
Chỉ là ánh mắt ấy rất giống nữ phụ kiêu ngạo đang khinh thường người khác.
Hệ thống lập tức vang lên:
"Phát hiện ký chủ duy trì thái độ nữ phụ ác độc."
"Độ lệch giảm nhẹ."
Lâm Vãn Ý tiếp tục giữ vẻ mặt lạnh lùng, sau đó xoay người đi thẳng vào phòng thay đồ.
Trước khi đóng cửa, cô còn rất cố ý liếc Hạ Nhu một cái.
Một cái liếc mắt vừa đủ cao ngạo, vừa đủ thiếu kiên nhẫn.
Hạ Nhu đứng ngoài cửa, sắc mặt hơi trắng, giống như thật sự bị tổn thương.
Nữ phục vụ thì căng thẳng đến mức không dám thở mạnh.
Cửa phòng thay đồ khép lại.
Lâm Vãn Ý lập tức thả lỏng vai.
Cô dựa lưng vào cửa, im lặng thở ra.
Diễn ác mệt thật.
Khó trách nữ phụ trong nguyên tác chết sớm. Ngày nào cũng phải ghen, phải giận, phải nói lời cay nghiệt, phải tự biến mình thành bia ngắm cho nam nữ chính yêu nhau, làm nghề này đúng là không có bảo hiểm thì không ai chịu nổi.
Trong phòng thay đồ có một chiếc gương lớn kéo dài từ sàn đến trần.
Lâm Vãn Ý ngẩng đầu nhìn người trong gương.
Gương mặt này rất đẹp. Không phải vẻ đẹp mềm mại dễ thương như Hạ Nhu, mà là kiểu sắc sảo, nổi bật, chỉ cần đứng dưới ánh đèn đã khiến người ta không thể bỏ qua. Đôi mắt hơi dài, khóe môi tự nhiên có chút lạnh, khi không cười dễ khiến người khác cảm thấy xa cách.
Một gương mặt rất hợp làm nữ phụ.
Xinh đẹp, kiêu ngạo, dễ bị hiểu lầm là độc ác.
Lâm Vãn Ý nhìn chính mình trong gương, cổ họng vẫn không phát ra được âm thanh.
Cô mở điện thoại, gõ một dòng vào ghi chú.
"Quy tắc một: Hệ thống kiểm tra bề mặt hành vi."
Gõ xong, cô dừng lại, thêm dòng thứ hai.
"Quy tắc hai: Có thể diễn ác, không cần làm ác."
Dòng thứ ba.
"Quy tắc ba: Hình phạt có giới hạn thời gian."
Cô nhìn ba dòng chữ ấy, ánh mắt dần bình tĩnh.
Không sao.
Chỉ cần có quy tắc, sẽ có kẽ hở.
Chỉ cần có kẽ hở, cô sẽ sống được.
Bên ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân.
Không phải tiếng giày cao gót mềm nhẹ của Hạ Nhu, cũng không phải tiếng bước vội vàng của nữ phục vụ.
Là tiếng giày da trầm ổn, rất nhẹ nhưng có tiết tấu rõ ràng.
Lâm Vãn Ý hơi nghiêng đầu.
Ngay sau đó, giọng một người đàn ông xa lạ vang lên ngoài hành lang.
Trầm, lạnh, không mang cảm xúc dư thừa.
"Chuyện gì xảy ra ở đây?"
Nữ phục vụ vội vàng đáp, giọng rõ ràng căng thẳng hơn vừa rồi:
"Tạ tiên sinh, là… là cô Lâm và cô Hạ cần thay đồ. Trong tiệc có chút hiểu lầm nhỏ."
Tạ tiên sinh?
Tay Lâm Vãn Ý đang đặt trên màn hình điện thoại khựng lại.
Trong nguyên tác cô nhớ, ở buổi tiệc sinh nhật này không hề có nhân vật quan trọng nào họ Tạ xuất hiện.
Ít nhất, không có ai đủ khiến phục vụ gọi bằng giọng sợ hãi như vậy.
Bên ngoài, Hạ Nhu cũng nhỏ giọng lên tiếng:
"Tạ tiên sinh, chỉ là chút chuyện nhỏ thôi. Không cần làm phiền anh."
Người đàn ông kia không đáp ngay.
Hành lang yên tĩnh trong vài giây.
Không hiểu vì sao, Lâm Vãn Ý cảm thấy màn hình hệ thống trước mắt bỗng chập chờn một cái.
Dòng chữ màu đỏ nhạt đang đếm thời gian hình phạt đột nhiên nhòe đi, như tín hiệu bị nhiễu.
Sau đó, âm thanh máy móc của hệ thống vang lên trong đầu cô, nhưng lần này không còn trơn tru như trước.
"Cảnh… cảnh báo…"
"Phát hiện nhân vật ngoài tuyến chính…"
"Tín hiệu dữ liệu bất thường…"
Lâm Vãn Ý đứng thẳng người.
Ngoài cửa, tiếng bước chân kia dừng lại đúng trước phòng thay đồ của cô.
Một giây sau, hệ thống 019 phát ra tiếng cảnh báo sắc lạnh chưa từng có:
"Nhân vật ngoài tuyến chính Tạ Cảnh Thâm đã phát sinh quan sát bất thường với ký chủ."