Chiếc Váy Trắng Giống Hệt
"Nhân vật ngoài tuyến chính Tạ Cảnh Thâm đã phát sinh quan sát bất thường với ký chủ." Âm thanh máy móc của hệ thống 019 vừa dứt, Lâm Vãn Ý lập tức cảm thấy cổ họng mình như được buông lỏng.
Cảm giác bị bóp nghẹt biến mất trong nháy mắt. Không khí tràn vào phổi, lạnh hơn cô tưởng. Cô khẽ ho một tiếng, giọng vẫn hơi khàn nhưng đã phát ra được âm thanh.
Hình phạt mất tiếng kết thúc sớm?
Hay vì Tạ Cảnh Thâm xuất hiện nên tín hiệu hệ thống bị nhiễu?
Lâm Vãn Ý đứng trước gương trong phòng thay đồ, mắt nhìn chằm chằm dòng cảnh báo đỏ đang chập chờn trước mặt. Những chữ "nhân vật ngoài tuyến chính" nhấp nháy hai lần rồi mờ đi, giống như màn hình cũ mất sóng.
Ngoài cửa, giọng Hạ Nhu vẫn mềm nhẹ.
"Tạ tiên sinh, chuyện hôm nay thật sự chỉ là hiểu lầm nhỏ. Chị Vãn Ý cũng không cố ý đâu, anh đừng để ý."
Lâm Vãn Ý nghe vậy, khóe môi cong lên.
Lại là câu "không cố ý".
Hạ Nhu đúng là rất thích dùng ba chữ này. Nó nghe thì như đang nói đỡ cho người khác, nhưng thật ra lại âm thầm đóng dấu rằng chuyện xấu đúng là do người kia làm.
Còn Tạ Cảnh Thâm…
Lâm Vãn Ý cố lục lại ký ức nguyên tác trong đầu. Ở đoạn tiệc sinh nhật này, tác giả dành gần một chương để miêu tả Hạ Nhu bị hắt rượu đáng thương thế nào, Cố Tử Hành tức giận ra sao, khách khứa khinh thường Lâm Vãn Ý đến mức nào. Nhưng tuyệt nhiên không có nhân vật nào tên Tạ Cảnh Thâm đứng ngoài phòng thay đồ, cũng không có người nào khiến hệ thống phản ứng như gặp lỗi chương trình.
Một người không nằm trong tuyến chính, lại xuất hiện đúng lúc hệ thống suy yếu.
Nghe qua đã biết không nên tùy tiện chọc.
Lâm Vãn Ý cụp mắt, nhìn chiếc váy dính rượu trên người mình.
Chuyện Tạ Cảnh Thâm có thể để sau. Trước mắt, cô cần thay bộ đồ này, quay lại đại sảnh, tiếp tục sống sót qua buổi tiệc sinh nhật đầu tiên.
Bởi vì theo kịch bản, sau cảnh ly rượu, Hạ Nhu còn một màn nữa.
Chiếc váy trắng.
Trong nguyên tác, sau khi bị Lâm Vãn Ý hắt rượu, Hạ Nhu được người phục vụ dẫn đi thay đồ. Khi cô ta quay lại, trên người lại mặc một chiếc váy trắng mới, kiểu dáng gần giống với bộ váy dự phòng của Lâm Vãn Ý. Vì vậy, khách khứa bắt đầu bàn tán rằng Lâm Vãn Ý cố tình ép Hạ Nhu mặc đồ giống mình để làm nhục cô ta, hoặc Hạ Nhu đáng thương đến mức ngay cả váy dự phòng cũng chỉ có thể nhặt món Lâm Vãn Ý không cần.
Dù hiểu theo hướng nào, người được thương vẫn là Hạ Nhu.
Còn Lâm Vãn Ý, dù chưa mở miệng, vẫn có thể bị gắn thêm một tội danh: kiêu căng, nhỏ nhen, cố ý áp đảo người khác.
Lâm Vãn Ý mở tủ đồ dự phòng trong phòng thay đồ.
Bên trong treo ba bộ váy.
Một bộ màu đen, một bộ xanh nhạt, và một bộ trắng.
Chiếc váy trắng nằm chính giữa.
Chất liệu mềm, cắt may tinh tế, phần eo có đường thêu ngọc trai rất nhỏ. Kiểu dáng không hoàn toàn giống chiếc váy ban đầu của Hạ Nhu, nhưng cùng là màu trắng, cùng phong cách thanh thuần, chỉ cần hai người đứng cạnh nhau là đủ để khách khứa tưởng tượng ra một đống chuyện.
Lâm Vãn Ý nhìn chiếc váy trắng vài giây rồi bật cười.
Chuẩn bị chu đáo thật.
Cô đưa tay lấy bộ màu đen xuống.
Hệ thống lập tức vang lên.
"Cảnh báo: Trang phục dự phòng của nữ phụ trong kịch bản là váy trắng."
Lâm Vãn Ý khựng tay.
"Không mặc trắng thì sao?"
"Độ lệch kịch bản tăng."
"Có phạt không?"
Hệ thống im lặng một lát, giống như đang tính toán.
"Chưa đạt ngưỡng phạt."
Vậy là được.
Lâm Vãn Ý không chút do dự cầm váy đen đi vào khoang thay đồ.
Váy trắng gì chứ.
Người thông minh không tự đâm đầu vào bẫy màu sắc.
Năm phút sau, Lâm Vãn Ý bước ra trước gương.
Bộ váy đen có thiết kế đơn giản hơn chiếc váy champagne ban đầu, nhưng lại hợp với gương mặt sắc sảo của cô đến kỳ lạ. Vai áo vừa vặn, eo được bó nhẹ, phần chân váy rủ xuống mềm mại, không quá phô trương nhưng đủ nổi bật. Vết rượu đỏ trên người đã biến mất, thay vào đó là một Lâm Vãn Ý lạnh nhạt, sạch sẽ, tỉnh táo.
Nếu Hạ Nhu là đóa hoa trắng cần người che chở, vậy cô rất thích hợp làm cái bóng khiến đóa hoa ấy trông càng mong manh.
Đáng tiếc, cái bóng hôm nay không định đứng yên.
Lâm Vãn Ý mở cửa.
Hành lang ngoài phòng thay đồ yên tĩnh hơn lúc trước. Nữ phục vụ đứng sát tường, vẻ mặt căng thẳng. Hạ Nhu đã thay xong váy, quả nhiên là một chiếc váy trắng khác, kiểu dáng thanh nhã, phần cổ hơi thấp, càng tôn lên vẻ yếu mềm.
Nhưng điều khiến Lâm Vãn Ý chú ý không phải chiếc váy.
Mà là người đàn ông đứng cách đó vài bước.
Anh mặc vest đen, thân hình cao thẳng, vai rộng, khí chất trầm ổn. Dưới ánh đèn vàng nhạt của hành lang, gương mặt anh có vẻ lạnh hơn Cố Tử Hành rất nhiều, nhưng không phải kiểu lạnh vì kiêu ngạo, mà là kiểu lạnh của người đã quen đứng ngoài quan sát mọi việc.
Đôi mắt anh sâu, tĩnh, không có vẻ thương hại Hạ Nhu, cũng không có vẻ chán ghét Lâm Vãn Ý.
Anh chỉ nhìn cô.
Rất ngắn.
Nhưng đủ khiến hệ thống trong đầu cô chớp thêm một lần.
"Cảnh báo… dữ liệu nhân vật không ổn định…"
Lâm Vãn Ý mặt không đổi sắc, trong lòng lại ghi thêm một dấu hỏi lớn cho cái tên Tạ Cảnh Thâm.
Hạ Nhu thấy cô đi ra, vẻ mặt thoáng khựng lại.
Có lẽ cô ta không ngờ Lâm Vãn Ý không mặc chiếc váy trắng kia.
Nhưng Hạ Nhu phản ứng rất nhanh. Chỉ trong chớp mắt, cô ta đã cụp mắt, giọng nói hơi áy náy.
"Chị Vãn Ý, em không biết phòng thay đồ chỉ còn bộ màu trắng này. Nếu chị để ý, em có thể đổi lại…"
Lời vừa dứt, nữ phục vụ lập tức hoảng hốt.
"Không phải đâu, cô Hạ. Trong phòng còn mấy bộ khác…"
Nữ phục vụ nói được nửa câu thì tự nhận ra mình lỡ lời, vội vàng ngậm miệng.
Hạ Nhu hơi trắng mặt, giống như bị lời kia làm tổn thương. Cô ta cúi đầu, hai tay nắm nhẹ làn váy.
"Em chỉ sợ chị Vãn Ý không vui thôi."
Lâm Vãn Ý nhìn cô ta, thật lòng cảm thấy khâm phục.
Rõ ràng một câu nói bị nữ phục vụ vô tình chặn lại, vậy mà Hạ Nhu vẫn có thể xoay nó về chuyện "sợ chị không vui". Cô gái này nếu không làm nữ chính, chuyển sang làm quan hệ công chúng chắc chắn cũng rất có tiền đồ.
Tạ Cảnh Thâm đứng bên cạnh, ánh mắt lướt qua Hạ Nhu rồi rơi lại trên người Lâm Vãn Ý.
Anh không nói gì.
Nhưng sự im lặng ấy khác với người khác. Khách khứa im lặng vì hóng chuyện. Nữ phục vụ im lặng vì sợ hãi. Còn Tạ Cảnh Thâm im lặng giống như đang xem một ván cờ vừa mở nước đầu.
Lâm Vãn Ý mỉm cười.
"Cô Hạ nghĩ nhiều rồi."
Hạ Nhu ngẩng đầu, mắt hơi đỏ.
"Thật sao?"
"Thật." Lâm Vãn Ý nhìn chiếc váy trắng trên người cô ta, giọng rất bình thản. "Váy đẹp lắm."
Hạ Nhu khựng lại.
Lâm Vãn Ý tiếp tục nói: "Màu trắng rất hợp với cô. Vừa sạch sẽ, vừa mềm mại, vừa khiến người khác nhìn vào đã muốn nói: cô ấy chắc chắn không có lỗi."
Hành lang bỗng yên tĩnh.
Nữ phục vụ cúi đầu thấp hơn.
Tạ Cảnh Thâm khẽ nhướng mắt.
Hạ Nhu cười gượng.
"Chị Vãn Ý, chị đang trách em sao?"
"Không." Lâm Vãn Ý nghiêm túc đáp, "Tôi đang khen cô. Cô không nghe ra à?"
Hạ Nhu: "…"
Hệ thống trong đầu Lâm Vãn Ý vang lên rất đúng lúc.
"Phát hiện ký chủ duy trì thái độ nữ phụ châm chọc."
"Độ lệch giảm nhẹ."
Lâm Vãn Ý bình tĩnh đến mức muốn rót cho mình một ly nước.
Quả nhiên, phương pháp diễn ác nhưng không làm ác có hiệu quả.
Tạ Cảnh Thâm lúc này mới mở miệng.
"Cô Lâm."
Giọng anh thấp, rất bình ổn.
Lâm Vãn Ý nhìn anh.
"Tạ tiên sinh?"
Cô cố ý dùng cùng cách gọi của Hạ Nhu, coi như mình không biết thân phận anh. Trước khi hiểu rõ người này là biến số hay nguy hiểm, cô không nên tỏ ra quá quan tâm.
Tạ Cảnh Thâm nhìn vết rượu còn sót lại trên tay áo cũ mà nữ phục vụ đang cầm, hỏi một câu không đầu không đuôi:
"Cần kiểm tra camera không?"
Hạ Nhu siết nhẹ tay.
Lâm Vãn Ý bắt được phản ứng đó.
Cố Tử Hành lúc này cũng vừa đi tới đầu hành lang. Có lẽ hắn cuối cùng vẫn không yên tâm để Hạ Nhu ở riêng, nhưng vì lời Lâm Vãn Ý lúc nãy, hắn không thể đi thẳng vào khu vực phòng thay đồ, chỉ có thể chờ ở ngoài.
Nghe thấy câu của Tạ Cảnh Thâm, Cố Tử Hành nhíu mày.
"Tạ tổng, chỉ là chuyện riêng của Lâm gia và Cố gia, không cần làm phiền anh."
Tạ tổng?
Lâm Vãn Ý âm thầm ghi nhớ.
Tạ Cảnh Thâm không nhìn Cố Tử Hành ngay, mà vẫn nhìn Lâm Vãn Ý.
Ánh mắt anh không có ý bảo vệ, cũng không có ý ép buộc. Anh chỉ ném ra một lựa chọn.
Kiểm tra camera.
Một lựa chọn rất công bằng, cũng rất nguy hiểm.
Nếu camera bị động tay chân, cô có thể rơi vào bẫy lớn hơn. Nếu camera còn nguyên, Hạ Nhu sẽ bị nghi ngờ sớm. Nhưng chương này chưa phải lúc lật bài. Vấn đề chiếc váy trắng cũng vừa được đặt ra, nếu cô vội dùng camera giải quyết mọi thứ, hệ thống có thể lập tức tăng độ lệch.
Lâm Vãn Ý nhìn Tạ Cảnh Thâm vài giây, rồi cười.
"Không vội."
Cố Tử Hành lập tức lạnh mặt.
"Vừa rồi không phải cô nói có thể kiểm tra camera sao? Bây giờ lại không vội?"
Lâm Vãn Ý quay sang nhìn hắn.
"Cố thiếu, anh thật khó chiều. Tôi nói kiểm tra thì anh nói chuyện riêng không cần làm phiền người khác. Tôi nói không vội thì anh lại nghi tôi chột dạ. Anh có muốn tự viết đáp án rồi đưa tôi đọc luôn không?"
Có tiếng cười nhỏ vang lên từ nữ phục vụ, nhưng cô lập tức che miệng, mặt đỏ bừng.
Sắc mặt Cố Tử Hành khó coi đến mức sắp nhỏ mực.
Hạ Nhu vội kéo tay áo hắn.
"Tử Hành, chị Vãn Ý có lẽ không có ý đó…"
"Cô Hạ." Lâm Vãn Ý ngắt lời cô ta, "Lần sau cô muốn nói đỡ cho tôi, có thể bỏ hai chữ ‘có lẽ’ đi. Hai chữ đó nghe rất dễ khiến người ta nghĩ tôi thật sự có ý đó."
Hạ Nhu cứng lại.
Cố Tử Hành lạnh lùng nói:
"Lâm Vãn Ý, cô nhất định phải nói chuyện khó nghe như vậy?"
Lâm Vãn Ý im lặng nhìn hắn một lúc.
Nếu là nguyên chủ, chắc sẽ đau lòng.
Dù sao Cố Tử Hành là người cô ấy thích rất lâu. Một câu trách móc của hắn có thể khiến nguyên chủ vừa tức vừa tủi, sau đó nói ra những câu càng khó nghe hơn.
Nhưng Lâm Vãn Ý hiện tại chỉ thấy hơi buồn cười.
Cô không yêu hắn, nên hắn không làm tổn thương được cô.
"Khó nghe sao?" Cô hỏi lại, giọng rất nhẹ. "Tôi chỉ nhắc cô ấy nói cho rõ. Hôm nay tôi mới phát hiện, ở đây nói chuyện mơ hồ thì được khen là lương thiện, nói chuyện rõ ràng lại bị chê là khó nghe."
Nói xong, cô không nhìn Cố Tử Hành nữa, xoay người đi về phía sảnh chính.
Bây giờ cô cần quay lại.
Không phải vì muốn tiếp tục đứng giữa đám đông, mà vì cô không thể để Hạ Nhu và Cố Tử Hành tự do kể lại chuyện hành lang theo cách của họ.
Người đi sau một bước sẽ bị người đi trước viết kịch bản.
Mà Lâm Vãn Ý vừa mới thề sẽ không diễn theo kịch bản cũ.
Tạ Cảnh Thâm cũng xoay người, nhưng anh không đi cạnh cô. Anh giữ khoảng cách vừa đủ, như một người ngoài cuộc thật sự. Chỉ là Lâm Vãn Ý vẫn cảm giác được ánh mắt anh thỉnh thoảng rơi trên người mình.
Hệ thống im lặng bất thường.
Sự im lặng này khiến cô càng cảnh giác.
Khi bốn người quay lại sảnh chính, tiếng bàn tán lập tức hạ thấp xuống.
Khách khứa nhìn thấy Hạ Nhu trong chiếc váy trắng mới, rồi lại nhìn Lâm Vãn Ý trong váy đen, biểu cảm mỗi người mỗi khác.
Có người ngạc nhiên.
Có người tiếc nuối vì không thấy màn "hai cô gái mặc váy trắng đối đầu".
Có người bắt đầu thì thầm:
"Không phải nói Lâm Vãn Ý thích nhất màu trắng sao?"
"Hạ Nhu mặc trắng, còn cô ấy đổi sang váy đen?"
"Thế này lại không giống cố tình đụng hàng lắm…"
"Nhưng chiếc váy trắng kia trông hơi giống kiểu Lâm Vãn Ý hay mặc trước đây."
Hạ Nhu rõ ràng cũng nghe thấy. Cô ta khẽ cắn môi, bước chân chậm lại, dáng vẻ như sợ bị mọi người hiểu lầm.
Cố Tử Hành thấp giọng nói:
"Không cần để ý."
Hạ Nhu nhẹ nhàng gật đầu, nhưng mắt lại đỏ hơn.
Mắt đỏ đúng lúc thật.
Lâm Vãn Ý thầm cảm thán.
Đúng lúc này, một giọng nữ trung niên từ phía trước vang lên.
"Chuyện gì thế này?"
Đám đông tự động tách ra.
Một người phụ nữ mặc lễ phục màu tím nhạt bước tới. Bà có gương mặt được chăm sóc rất kỹ, dáng vẻ đoan trang, ánh mắt nhìn qua Hạ Nhu trước, sau đó mới chuyển sang Lâm Vãn Ý.
Lâm phu nhân.
Mẹ nuôi trên danh nghĩa của Lâm Vãn Ý.
Cũng là người trong nguyên tác sau này sẽ vì Hạ Nhu mà nhiều lần yêu cầu Lâm Vãn Ý nhường nhịn.
Hạ Nhu vừa thấy bà, đôi mắt lập tức ướt hơn.
"Dì Lâm, không có gì đâu. Chỉ là con không cẩn thận làm bẩn váy, chị Vãn Ý cũng bị dính rượu, nên bọn con đi thay đồ."
Một câu rất khéo.
Không nói Lâm Vãn Ý hại mình, nhưng vẫn đặt Lâm Vãn Ý vào cùng sự cố.
Lâm phu nhân nhìn chiếc váy trắng trên người Hạ Nhu, vẻ mặt dịu xuống thấy rõ.
"Có bị lạnh không?"
Hạ Nhu lắc đầu.
"Con không sao."
Lâm phu nhân lại nhìn Lâm Vãn Ý.
Ánh mắt ấy không quá nghiêm khắc, nhưng có sự trách cứ rất quen thuộc của người lớn dành cho đứa trẻ "không hiểu chuyện".
"Vãn Ý, hôm nay là tiệc quan trọng. Con đừng gây chuyện nữa."
Cả sảnh chính lập tức yên tĩnh.
Lâm Vãn Ý nhìn bà.
Câu này đến rất đúng lúc.
Không hỏi chuyện gì xảy ra.
Không hỏi ai đúng ai sai.
Chỉ cần thấy Hạ Nhu đỏ mắt, thấy Cố Tử Hành đứng bên cạnh Hạ Nhu, Lâm phu nhân đã tự động kết luận là cô gây chuyện.
Trong đầu cô, ký ức của thân thể này khẽ nhói lên.
Không phải cảm xúc của cô.
Là cảm xúc còn sót lại của nguyên chủ.
Tủi thân, quen thuộc, và mệt mỏi.
Lâm Vãn Ý siết nhẹ ngón tay, rồi buông ra.
Cô không định thay nguyên chủ khóc trong chương ba.
Cô chỉ mỉm cười, giọng bình thản.
"Mẹ nói đúng. Hôm nay là tiệc quan trọng, không nên gây chuyện."
Lâm phu nhân hơi ngẩn ra, như không ngờ cô sẽ ngoan ngoãn như vậy.
Hạ Nhu cũng nhìn cô.
Cố Tử Hành nhíu mày.
Lâm Vãn Ý tiếp tục nói: "Vì vậy, chuyện chiếc váy của cô Hạ, chuyện ly rượu, chuyện ai có lỗi, tạm thời cứ để sau. Nếu mẹ lo ảnh hưởng buổi tiệc, con sẽ không nói thêm."
Lâm phu nhân sắc mặt dịu đi một chút.
Nhưng giây tiếp theo, Lâm Vãn Ý lại nghiêng đầu nhìn Hạ Nhu, cười rất nhẹ.
"Dù sao đụng hàng chứng minh thẩm mỹ tốt. Cô Hạ mặc trắng rất đẹp, con mặc đen cũng không tệ. Một trắng một đen, đứng cạnh nhau còn khá hợp chủ đề."
Có khách mời không nhịn được bật cười.
Bầu không khí vốn căng cứng lại bị cô nói thành có chút buồn cười.
Hạ Nhu cứng mặt trong thoáng chốc, rồi cũng miễn cưỡng cười.
"Chị Vãn Ý nói đùa rồi."
"Không đùa." Lâm Vãn Ý nhìn cô ta, ánh mắt cong cong. "Tôi thật lòng cảm thấy, cô rất hợp màu trắng."
Câu này nghe như khen.
Nhưng không hiểu sao, Hạ Nhu lại cảm thấy lạnh sống lưng.
Lâm phu nhân không muốn tiếp tục để sự việc lan ra, bèn nói với mọi người:
"Chỉ là hiểu lầm nhỏ. Mọi người cứ tiếp tục dùng tiệc."
Khách khứa dần tản ra, nhưng ánh mắt vẫn không ngừng liếc về phía này.
Cố Tử Hành nhìn Lâm Vãn Ý, giọng thấp xuống.
"Hôm nay cô thật sự rất lạ."
Lâm Vãn Ý nhìn hắn.
"Cảm ơn. Tôi xem như anh đang khen tôi tiến bộ."
Cố Tử Hành: "…"
Hệ thống trong đầu cô khẽ vang:
"Độ lệch kịch bản tăng nhẹ."
"Nhưng do ký chủ duy trì thái độ nữ phụ châm chọc, chưa kích hoạt hình phạt."
Lâm Vãn Ý thở phào trong lòng.
Rất tốt.
Hiện tại có thể xác nhận, chỉ cần cô giữ lớp vỏ "khó ưa" vừa đủ, hệ thống tạm thời sẽ không ép phạt ngay. Nói cách khác, cô vẫn phải diễn vai nữ phụ, nhưng kịch bản chi tiết có thể đổi.
Đây là tin tốt nhất từ khi cô xuyên tới giờ.
Tiệc sinh nhật tiếp tục.
Lâm Vãn Ý không ở lại trung tâm đám đông. Cô chọn một góc gần cửa sổ, cầm ly nước chanh thay vì rượu. Sau hai chương vừa rồi, cô cảm thấy rượu vang trong thế giới này không khác gì đạo cụ nguy hiểm.
Uống nước an toàn hơn.
Cô vừa nhấp một ngụm, ánh mắt vô tình lướt qua chiếc váy đen trên người mình.
Ban nãy thay đồ quá vội, cô chỉ kiểm tra sơ qua trước gương. Lúc này đứng dưới ánh đèn gần cửa sổ, cô mới phát hiện bên trong đường may gần eo có một điểm hơi cộm.
Rất nhỏ.
Nếu không vì cô đặt tay lên eo, gần như không thể nhận ra.
Lâm Vãn Ý cúi mắt.
Cô đặt ly nước xuống, giả vờ chỉnh lại nếp váy, đầu ngón tay nhẹ nhàng lần theo đường may.
Một vật cứng nhỏ bằng hạt đậu nằm ẩn bên trong lớp vải lót.
Tim cô khẽ chìm xuống.
Không phải khuy áo.
Không phải hạt trang trí.
Cô dùng móng tay tách nhẹ lớp vải lót, lấy vật nhỏ kia ra lòng bàn tay.
Đó là một chiếc micro siêu nhỏ màu đen.
Lâm Vãn Ý nhìn thứ nằm trong tay mình, nụ cười trên môi chậm rãi biến mất.
Ở phía bên kia đại sảnh, Hạ Nhu đang cúi đầu nói chuyện với Lâm phu nhân, vẻ mặt ngoan ngoãn vô hại.
Còn trong đầu cô, hệ thống 019 im lặng đến đáng sợ.
Lâm Vãn Ý khép tay lại, giấu chiếc micro trong lòng bàn tay.
Thì ra từ đầu, có người không chỉ muốn cô nói sai.
Có người còn muốn ghi lại từng câu cô nói.