Chương 4
Tôi bước ra khỏi khách sạn Vân Đỉnh, không khí đêm Giang Thành lạnh buốt nhưng lồng ngực tôi lại nhẹ bẫng. Phía sau lưng, tiếng quát tháo của Cố Dịch Thần và tiếng gào khóc của Thẩm Vân Thư dần trở nên xa xăm.
Ba ngày sau, tôi nhận được trát triệu tập từ văn phòng luật sư. Cố Dịch Thần vẫn chưa chịu ký đơn ly hôn. Thay vào đó, anh ta dùng quyền lực tại tập đoàn Cố thị, phong tỏa các tài khoản ngân hàng mang tên tôi và gửi văn bản đe dọa sẽ kiện tôi tội vu khống, xâm phạm quyền riêng tư. Anh ta vẫn là Cố Dịch Thần mà tôi từng yêu – kẻ nhu nhược luôn chọn cách dùng quyền lực để che đậy sự nhục nhã của bản thân.
Tôi ngồi trong văn phòng làm việc riêng, đối diện với luật sư của mình. Trên bàn là tập tài liệu dày cộm: bằng chứng tham ô và rút ruột công quỹ mà Cố Dịch Thần đã thực hiện trong suốt nửa năm qua để chu cấp cho Thẩm Vân Thư và các dự án ma của cô ta.
Cánh cửa văn phòng bật mở. Cố Dịch Thần xông vào, gương mặt hốc hác, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn không còn vẻ phong độ của một CEO, chỉ còn lại sự điên cuồng của một kẻ bị dồn vào đường cùng.
“Lâm Vãn, em được lắm! Em nghĩ mình có thể hủy hoại danh tiếng của tôi sao? Tôi cho em một cơ hội, hủy bỏ đơn ly hôn, xóa sạch những video đó, tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện!” – Hắn gầm lên, tay đập mạnh xuống mặt bàn.
Tôi chậm rãi đứng dậy, đưa cho hắn một tệp hồ sơ khác. “Cố Dịch Thần, anh quá coi thường tôi rồi. Anh nghĩ tôi ở cạnh anh ba năm, chỉ để học cách làm một người vợ ngoan ngoãn sao?”
Hắn cau mày, cầm lấy tệp hồ sơ. Khi lật đến trang cuối cùng, sắc mặt hắn từ đỏ sang trắng bệch, rồi chuyển sang màu xám xịt của sự chết chóc. Đó là báo cáo kiểm toán nội bộ về dòng tiền mà hắn đã lén lút chuyển vào tài khoản cá nhân của Thẩm Vân Thư dưới danh nghĩa “chi phí dự án”.
“Đây… đây là giả mạo!” – Hắn lùi lại, giọng run rẩy.
“Sở thuế vụ Giang Thành và hội đồng quản trị tập đoàn Cố thị sẽ trả lời anh câu hỏi đó,” tôi bình thản đáp. “Anh không chỉ ngoại tình, anh còn phạm tội chiếm đoạt tài sản công ty. Với tư cách là vợ hợp pháp, tôi đã gửi bản sao này đến tay những người có thẩm quyền.”
Từ phía sau, Triệu Mỹ Lan bước vào, bà ta vẫn giữ cái giọng đanh đá thường ngày, nhưng ánh mắt đã lộ rõ sự sợ hãi. “Lâm Vãn, con không thể làm thế! Nếu Dịch Thần vào tù, nhà họ Cố sẽ sụp đổ, con cũng chẳng được lợi lộc gì!”
Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta: “Nhà họ Cố sụp đổ hay không, đó là vấn đề của anh ta. Mẹ, bà hãy nhớ lại xem, chính bà là người đã ủng hộ anh ta nuôi dưỡng trà xanh, chính bà là người đã miệt thị tôi suốt ba năm qua. Ngày hôm nay, chính là quả báo.”
Cố Dịch Thần bỗng nhiên sụp xuống, quỳ rạp dưới chân tôi. “Vy Vy, anh sai rồi… anh chỉ bị cô ta mê hoặc… xin em, hãy giữ lại cho anh đường lui…”
Tôi nhìn kẻ từng là chồng mình, giờ đây chỉ còn là một kẻ hèn hạ quỳ dưới chân, không hề có lấy một chút thương xót. Tôi cúi xuống, thì thầm: “Cố Dịch Thần, năm đó khi tôi mất đi đứa con đầu lòng, anh đã ở đâu? Anh đã dành toàn bộ tâm trí để chạy theo Thẩm Vân Thư. Anh không nợ tôi một lời xin lỗi, anh nợ tôi cả một cuộc đời.”
Tôi rời khỏi văn phòng, bỏ lại phía sau tiếng gào khóc của Triệu Mỹ Lan và sự im lặng tuyệt vọng của Cố Dịch Thần.
Một tháng sau, tin tức về việc Cố Dịch Thần bị bãi miễn chức vụ CEO và bị điều tra về tội tham ô chấn động giới kinh doanh Giang Thành. Thẩm Vân Thư cũng đã bị bắt giữ sau khi vụ dàn dựng tống tiền tại khách sạn bị phanh phui.
Tôi đứng trên ban công căn hộ mới, nhìn xuống thành phố Giang Thành lung linh ánh đèn. Cuối cùng, tôi cũng đã bước ra khỏi bóng tối của sự lừa dối. Không còn Bạch Nguyệt Quang, không còn mẹ chồng độc hại, không còn người chồng tra nam.
Chỉ còn lại tôi, Lâm Vãn, tự do và kiêu hãnh.