Chương 2
Những ngày tiếp theo tại biệt thự nhà họ Cố tựa như một vở kịch câm đầy ngột ngạt. Cố Dịch Thần bắt đầu những chuỗi ngày về muộn với lý do “công việc bận rộn” hoặc “phải lo liệu thủ tục cho Vân Thư”. Tôi không hỏi, cũng không làm ầm ĩ. Tôi chỉ lặng lẽ quan sát, như một bóng ma trong chính ngôi nhà của mình.
Buổi sáng hôm đó, Triệu Mỹ Lan – mẹ chồng tôi – đường hoàng bước vào biệt thự. Bà ta không thèm nhìn tôi lấy một cái, trực tiếp ném lên bàn một tờ quảng cáo về trung tâm dưỡng thai Thiên Ý.
“Lâm Vãn, con làm vợ cái kiểu gì mà để chồng con phải lo lắng ngược xuôi cho bạn bè? Tôi nghe nói Vân Thư đang mang thai, lại còn bị chồng cũ bạo hành. Dịch Thần là người trọng tình trọng nghĩa, nó chăm sóc cho con bé cũng là tích đức cho nhà họ Cố này.”
Tôi nhấp một ngụm trà, cảm nhận vị chát đắng lan tỏa nơi đầu lưỡi. “Mẹ, anh Dịch Thần là CEO tập đoàn, thời gian của anh ấy là vàng bạc. Việc chăm sóc một người phụ nữ đã kết hôn, liệu có thích hợp để anh ấy đích thân nhúng tay vào không?”
Triệu Mỹ Lan đập bàn cái "chát": “Con nói cái giọng điệu gì đó? Nó là thanh mai trúc mã, là người từng suýt làm vợ Dịch Thần. So với một người không thể sinh con như con, đứa bé trong bụng Vân Thư mới là tương lai của nhà họ Cố.”
Câu nói của bà ta như một gáo nước lạnh tạt vào mặt, nhưng kỳ lạ thay, tôi không còn thấy đau lòng. Tôi chỉ thấy nực cười. Hóa ra, họ đã sớm mặc định tôi là một kẻ vô sinh, một món đồ trang trí vô dụng trong cái biệt thự xa hoa này.
“Con hiểu rồi,” tôi đáp nhẹ nhàng, ánh mắt bình thản đến lạ thường. “Nếu mẹ đã thấy đó là chuyện nên làm, con sẽ không ngăn cản.”
Chiều hôm đó, tôi đến văn phòng thám tử tư mà mình đã liên lạc từ trước. Tôi không cần một người vợ ghen tuông đi đánh ghen; tôi cần một người vợ thông minh đi thu thập hồ sơ.
Dưới sự chỉ dẫn của tôi, thám tử đã gửi về một tập hồ sơ khiến tôi phải rùng mình. Thẩm Vân Thư – nàng "Bạch Nguyệt Quang" yếu đuối của Cố Dịch Thần – thực chất đã ly hôn được sáu tháng, nhưng người chồng cũ của cô ta không phải một gã bạo hành, mà là một kẻ nợ nần chồng chất do cờ bạc. Và quan trọng hơn, bệnh án siêu âm mà cô ta khoe với Cố Dịch Thần là giả. Kết quả gốc tại bệnh viện địa phương nơi cô ta từng điều trị cho thấy cô ta không hề mang thai.
Cô ta đang diễn một vở kịch lớn để đào mỏ Cố Dịch Thần.
Tối hôm đó, Cố Dịch Thần về nhà khi trời đã khuya. Anh ta bước vào phòng, nồng nặc mùi nước hoa lạ – một mùi hương dịu nhẹ mà tôi biết rõ thuộc về Thẩm Vân Thư. Anh ta vẫn giữ dáng vẻ mệt mỏi giả tạo, tiến lại gần định ôm lấy tôi.
“Vy Vy, hôm nay Vân Thư bị dọa sợ, em ấy không chịu ăn gì. Anh vừa phải ở lại dỗ dành em ấy…”
Tôi khéo léo né tránh vòng tay anh ta, đứng dậy đi về phía cửa sổ. “Dịch Thần, em đã đăng ký cho anh một gói chăm sóc sức khỏe tại Thiên Ý. Nghe nói dịch vụ ở đó rất tốt, anh thường xuyên qua lại thăm nom Vân Thư, chắc cũng mệt mỏi lắm.”
Cố Dịch Thần sững sờ, ánh mắt hiện lên vẻ dò xét pha lẫn nhẹ nhõm: “Em… em thực sự không giận sao?”
“Giận thì có ích gì?” tôi xoay người lại, nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Anh coi trọng tình nghĩa, em là vợ anh, sao có thể không thấu hiểu? Nhưng Dịch Thần này, căn biệt thự này cũng là tài sản chung của chúng ta. Anh chuyển nhượng quyền sử dụng đất cho ai, em cũng nên biết một chút để làm thủ tục thuế, đúng không?”
Cố Dịch Thần thay đổi sắc mặt ngay lập tức. Anh ta vốn tưởng tôi là con cừu non, không ngờ tôi lại nhắc đến vấn đề tài chính.
“Chuyện đó… anh chỉ là tạm thời để Vân Thư đứng tên cho thuận tiện thủ tục pháp lý tại trung tâm dưỡng thai thôi. Em đừng suy nghĩ nhiều.”
Tôi không nói thêm gì nữa, chỉ lẳng lặng lấy chiếc điện thoại từ trong túi ra, đặt lên bàn. Đó là đoạn ghi âm mà tôi đã cố tình để âm lượng vừa đủ nghe. Tiếng của Thẩm Vân Thư vang lên rõ mồn một trong không gian tĩnh mịch của phòng khách: “Chỉ cần anh để lộ một chút không nỡ, em cũng sẽ không đi theo người đó.”
Cố Dịch Thần tái mặt, anh ta lao đến định đoạt lấy chiếc điện thoại, nhưng tôi đã nhanh tay hơn, thu lại vào túi xách.
“Anh còn muốn nghe tiếp không, Cố tổng?” tôi cười, nụ cười lần đầu tiên khiến anh ta cảm thấy lạnh sống lưng. “Nếu anh còn tiếp tục lún sâu vào vở kịch này, thứ tôi công khai sẽ không chỉ là đoạn ghi âm này đâu. Anh nên nhớ, tập đoàn Cố thị đứng vững được ngày hôm nay, không phải nhờ vào sự ‘tình nghĩa’ của anh với cô ta.”
Cố Dịch Thần đứng chết lặng giữa phòng. Anh ta nhìn tôi như thể lần đầu tiên nhìn thấy một Lâm Vãn sắc sảo, đáng sợ. Anh ta nhận ra, con cừu non mà anh ta từng tự tay nhào nặn, giờ đây đã mọc ra răng nanh.
Nhưng trò chơi chỉ mới bắt đầu. Ngay khi tôi rời khỏi phòng, điện thoại của anh ta vang lên. Là Thẩm Vân Thư. Tiếng khóc nức nở của cô ta xuyên qua màn đêm: “Dịch Thần… cứu em… người chồng cũ của em tìm đến đây… anh ta biết em ở biệt thự của anh rồi!”
Tôi đứng dựa lưng vào cánh cửa phòng bên cạnh, nghe tiếng Cố Dịch Thần vội vã chạy ra ngoài, không màng đến tôi. Tôi lấy từ trong túi ra một tấm hình được thám tử gửi đến: Hình ảnh Thẩm Vân Thư đang nhận một bọc tiền từ tay một gã đàn ông lạ mặt ngay tại cổng khách sạn Vân Đỉnh.
Cuộc phản kích của tôi, chính là để cho vở kịch này kết thúc thật bi kịch.