Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Tô...
Bạch Nguyệt Quang Của Chồng Tôi Mang Thai · 📖

Chương 3

Chương 3 chương Hoàn thành

Tiếng động cơ của chiếc xe thể thao cắt ngang màn đêm tĩnh mịch của Giang Thành. Tôi lái chiếc xe riêng bám theo sát sao, giữ một khoảng cách an toàn đủ để Cố Dịch Thần không phát hiện ra. Hắn ta đang hoảng loạn, hoàn toàn không màng đến việc tuân thủ luật lệ giao thông, lao thẳng về phía khách sạn Vân Đỉnh – nơi mà trong hồ sơ thám tử đã gửi, chính là hang ổ của màn kịch "chồng cũ đòi nợ".

Tại sảnh khách sạn Vân Đỉnh, ánh đèn vàng vọt hắt xuống sàn đá hoa cương lạnh lẽo. Tôi đứng khuất sau những chậu cây cảnh lớn, quan sát toàn cảnh. Cố Dịch Thần lao vào, vẻ mặt lo lắng tột độ. Thẩm Vân Thư đang ngồi co quắp ở góc sảnh, mái tóc rối bời, chiếc váy bầu bị xé rách một mảnh ở gấu, trông vô cùng chật vật. Đứng đối diện cô ta là một gã đàn ông lạ mặt với hình xăm vằn vện trên cổ, đang vung vẩy một tờ giấy trắng.

“Cô chạy đâu cho thoát? Cứ trả tiền đi thì tôi tha!” – Gã đàn ông gầm lên.

Cố Dịch Thần không chút do dự, lao đến chắn trước mặt Thẩm Vân Thư, giọng gằn lên: “Buông tay ra! Anh muốn bao nhiêu tiền?”

Nhìn cảnh tượng này, tôi cảm thấy buồn nôn. Sự hào hiệp của Cố Dịch Thần đối với người cũ thực sự vượt xa trí tưởng tượng của tôi. Hắn ta không hề nhận ra, ánh mắt của Thẩm Vân Thư khi nhìn gã đàn ông kia không hề có chút sợ hãi nào, mà là sự ra hiệu đầy toan tính.

Tôi lấy điện thoại ra, không chỉ ghi âm mà còn bật chế độ quay phim sắc nét. Tôi biết, đây chính là thời điểm chín muồi.

“Dịch Thần, anh đi mau! Anh ta… anh ta mang theo dao!” – Thẩm Vân Thư nức nở, bám lấy cánh tay Cố Dịch Thần, dụi đầu vào lồng ngực hắn.

Đúng lúc đó, Triệu Mỹ Lan – người không biết vì sao lại xuất hiện – từ phía sau tiến lại, vẻ mặt đầy phẫn nộ. Bà ta nhìn thấy cảnh tượng con trai mình đang che chở cho "Bạch Nguyệt Quang" giữa chốn thị phi, thay vì ngăn cản, bà ta lại quay sang nhìn xung quanh như tìm kiếm sự chú ý của các vị khách quý đang lưu trú tại khách sạn.

“Dịch Thần! Con thật hồ đồ! Sao lại để loại người này dính líu đến cuộc đời con?” – Triệu Mỹ Lan hét lớn, nhưng giọng điệu của bà ta không phải đang mắng Dịch Thần, mà là đang diễn cho người khác xem.

Tôi bước ra khỏi bóng tối, từng bước chân chậm rãi nhưng vững chãi trên sàn đá.

“Mẹ nói rất đúng,” tôi lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng lạnh băng khiến cả sảnh khách sạn như lặng đi. “Người này, quả thực không nên dính líu đến nhà họ Cố.”

Cố Dịch Thần sững sờ nhìn tôi: “Vy Vy? Sao em lại ở đây?”

Thẩm Vân Thư thấy tôi xuất hiện, đôi mắt lập tức long lanh ngấn lệ, cô ta run rẩy chỉ tay vào tôi: “Chị… chị Lâm Vãn, chị đừng hiểu lầm. Em không muốn làm phiền anh ấy, là… là do chồng cũ của em quá hung dữ…”

“Chồng cũ?” Tôi khẽ cười, tiến lại gần, đưa chiếc điện thoại lên. “Vân Thư, cô thật sự có một người chồng cũ biết phối hợp diễn xuất tuyệt vời đấy. Có cần tôi gọi cảnh sát thành phố đến xác minh xem, người đàn ông kia có phải là nhân viên từ công ty đòi nợ thuê mà cô vừa chuyển khoản 50 vạn tệ hôm qua hay không?”

Cả sảnh khách sạn xôn xao. Cố Dịch Thần khựng lại, ánh mắt đầy hoài nghi nhìn sang phía Thẩm Vân Thư. Cô ta tái mét mặt, lắp bắp: “Chị… chị đang nói gì vậy?”

“Tôi nói rằng,” tôi tiến sát vào tai cô ta, thì thầm đủ để Cố Dịch Thần nghe thấy, “cái thai trong bụng cô, bệnh viện Thánh Tâm đã xác nhận không hề tồn tại. Và người đàn ông kia, là bạn diễn của cô, đúng không?”

Triệu Mỹ Lan lúc này mới thực sự hoảng loạn: “Lâm Vãn, con đừng có vu khống! Nó đang mang thai cháu nội của nhà họ Cố!”

“Cháu nội?” Tôi cười lạnh, xoay người nhìn thẳng vào Cố Dịch Thần, người đang đứng chết lặng với đôi mắt đầy tơ máu vì sốc. “Dịch Thần, anh yêu người phụ nữ này đến mức không cần phân biệt thật giả sao? Anh vì cô ta mà lạnh nhạt với người vợ đầu ấp tay gối, vì cô ta mà vung tiền qua cửa sổ. Giờ thì nhìn kỹ đi, xem người anh bảo vệ là người yêu thanh mai, hay là một kẻ lừa đảo chuyên nghiệp?”

Gã đàn ông lạ mặt thấy tình thế xoay chuyển, định quay đầu bỏ chạy, nhưng đã bị hai vệ sĩ do tôi thuê từ trước chặn đứng lại.

Cố Dịch Thần nhìn Thẩm Vân Thư, giọng khàn đặc: “Vân Thư… cô ấy nói thật sao? Em không có thai?”

Thẩm Vân Thư biết vở kịch đã hạ màn, cô ta không còn giả vờ yếu đuối nữa, ánh mắt bỗng chốc trở nên lạnh lùng sắc bén: “Dịch Thần, anh nghĩ anh là ai? Anh cũng chỉ là một gã ngu ngốc thích sống trong quá khứ mà thôi!”

Cố Dịch Thần ngã khuỵu xuống sàn. Sự sụp đổ của một CEO tập đoàn lớn trước mặt mọi người, sự vỡ mộng về tình yêu thanh mai, và nỗi nhục nhã khi bị biến thành trò cười, tất cả đã đánh gục anh ta.

Tôi đứng nhìn họ từ trên cao, cảm thấy một sự tự do kỳ lạ. Tôi không cần giải thích, không cần níu kéo. Tôi chỉ cần sự thật được phơi bày.

“Về phần thủ tục ly hôn,” tôi nhàn nhạt nói, rút từ trong túi xách ra một lá đơn đã chuẩn bị sẵn, “anh ký đi. Tài sản chung, tôi sẽ nhờ luật sư giải quyết theo đúng pháp luật. Nhà họ Cố, tôi không còn thiết tha gì nữa.”

Tôi xoay người bước ra ngoài, để lại sau lưng tiếng gào thét của Triệu Mỹ Lan và sự hỗn loạn của Cố Dịch Thần. Đêm nay, Giang Thành không còn là nơi dành cho sự dối trá.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊