Thái tử phi lầy lội
Thái tử phi lầy lội · 📖

Hoa đào vẫn nở, người đã khác xưa

Chương 1 chương Hoàn thành

Ai cũng nói, Tô Tiểu Nguyệt chỉ là bóng hình thay thế, chỉ chờ ngày ta hồi kinh, ả sẽ thất sủng.

Nửa năm trước, Tiêu Dật Hàn đi săn, cứu được Tô Tiểu Nguyệt lạc bước trên núi, vừa gặp đã thương. Khi đó ta đang ở Giang Nam dưỡng bệnh, nghe tin Thái tử si mê một cô nhi, sủng ái vô ngần. Chàng viết thư cho ta, lời lẽ đầy vẻ phân trần, nói Tô Tiểu Nguyệt là người thú vị, tâm hồn khác biệt, yêu tự do, không muốn bị gò bó trong lồng son điện ngọc.

Những lá thư dày cộm ấy, Tiêu Dật Hàn chưa một lần hỏi han bệnh tình của ta, chỉ toàn kể về những điều kỳ lạ mà ả đã làm.

Ngày ta về kinh, Tiêu Dật Hàn không tới đón. Ta đến phủ Thái tử, muốn xem người đã bận bịu đến mức quên cả thê tử là ai. Bước vào thư phòng, cảnh tượng đập vào mắt khiến tim ta thắt lại: Tô Tiểu Nguyệt đang kề sát mặt Tiêu Dật Hàn, nếm một miếng bánh ngọt trên tay chàng. Khoảng cách gần đến mức hơi thở giao hòa, vành tai vị Thái tử cao quý ấy ửng đỏ đầy ám muội.

Ta siết chặt tay, gắng giữ nụ cười lạnh nhạt: “Phủ Thái tử dạo này tiết kiệm đến mức phải chia nhau một miếng bánh sao? Nhỏ thế này, sợ là không đủ dằn bụng.”

Tiêu Dật Hàn giật mình ngẩng đầu, ánh mắt thoáng kinh ngạc: “Nhược Cẩn? Sao nàng lại về sớm thế này?”

Ta nhìn thẳng vào mắt chàng: “Ta đã viết thư báo trước, chẳng lẽ huynh chưa đọc?”

Tiêu Dật Hàn khựng lại. Tô Tiểu Nguyệt nhanh nhảu chen ngang, giọng điệu có phần cợt nhả: “Là bức thư tháng trước sao? Chàng bận đưa ta đi dạo nên tiện tay để quên mất thôi. Nam cô nương, là ta không phải, tỷ đừng vì chuyện nhỏ này mà trách điện hạ.”

Tiêu Dật Hàn vỗ trán, thở dài cười cưng chiều: “Còn không phải do cô gây họa? Cứ chạy nhảy khắp nơi, ta chỉ cần lơ là chút là cô lại biến mất.”

Ánh mắt họ quấn lấy nhau, thân mật đến chói mắt. Ta đứng đó, giống như một kẻ thừa thãi lạc lối vào thế giới của họ.

Mấy ngày sau, ta trốn trong phòng. Tiêu Dật Hàn ngày nào cũng đến, nhưng ta đóng cửa không gặp. Chàng nhắn người truyền lời, nói hoa đào trên núi Bạch Mã đã nở, xưa nay chàng vẫn nợ ta một chuyến đi, giờ chàng sẽ đợi. Nếu ta không tới, chàng sẽ đợi mãi.

Mẫu thân ép ta lên xe ngựa, khuyên nhủ đủ điều. Bà nói, hắn là trữ quân, tương lai tam cung lục viện là điều tất yếu. Ta hiểu, hơn ai hết ta hiểu rõ. Nhưng hiểu là một chuyện, lòng đau lại là chuyện khác. Ta là Thái tử phi, là người được định sẵn làm Hoàng hậu. Hắn có thể sủng ái ai, nhưng tuyệt đối không được coi thường ta.

Trên sườn núi Bạch Mã, Tiêu Dật Hàn đứng dưới mưa lất phất, không che dù. Thấy ta, chàng lấy trong hộp ra một chiếc vòng tay: “Không phải nàng thích chiếc vòng Tử Vân của mẫu hậu sao? Ta lén lấy cho nàng đấy.”

Ta bật cười, kéo chàng vào dưới tán dù. Chàng nâng mặt ta lên, ngón tay vuốt ve đuôi mắt, ánh mắt dịu dàng như sợ ta vỡ tan: “Nàng khóc à? Mắt đỏ hoe như thỏ con, hay là ta đem cả xe cà rốt đến dỗ nàng nhé?”

Ta thích sự dịu dàng này, nhưng đúng lúc đó, tiếng sấm ầm ầm vang lên. Tiêu Dật Hàn lập tức im bặt, ánh mắt nhìn về phía xa đầy lo âu. Chàng vô thức nghiêng tán dù về phía mình, bỏ mặc vai ta ướt sũng.

Tiếng vó ngựa vang lên từ xa. Người của phủ Thái tử cấp báo: Tô Tiểu Nguyệt sợ sấm, đang thu dọn hành lý đòi rời đi. Tiêu Dật Hàn lập tức buông tay ta, mặt biến sắc: “Sao các ngươi không trông chừng nàng ấy? Trời mưa thế này, nàng ấy còn muốn đi đâu!”

Chàng quay lưng chạy vội trong mưa. Ta đứng lại giữa sườn núi, nước lạnh thấm vào da thịt, nhưng lòng ta còn lạnh hơn. Hóa ra, ta hiểu rõ chàng bao nhiêu, thì chàng lại chẳng hề thấu hiểu cho ta bấy nhiêu.

· · ·
Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊