Tờ đơn ly hôn và ván bài định mệnh
"Tần Yên, cô đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Ký vào đơn đi, đừng làm lãng phí thời gian của tôi và Diệp Vy."
Trong không gian ngột ngạt tại Cục Dân chính Hải Thành, Cố Triệt ném mạnh tập hồ sơ xuống bàn. Tiếng động chát chúa vang lên khiến vài người xung quanh phải ngoái nhìn. Anh ta nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ chán ghét như thể tôi là một vết nhơ trong cuộc đời huy hoàng của anh ta vậy.
Tôi nhìn người đàn ông trước mặt. Ba năm qua, tôi đã đánh đổi tuổi thanh xuân, từ bỏ vị trí quản lý dự án đầy hứa hẹn để làm một người vợ hiền thục, làm cái bóng phục vụ gia đình anh ta. Nhưng đổi lại là gì? Là sự ghẻ lạnh của mẹ chồng - bà Hạ Mạn Dung, và sự phản bội trắng trợn của chính chồng mình.
"Cô không sinh được con, đó là cái tội lớn nhất của cô." Cố Triệt nghiến răng, giọng nói thấp xuống nhưng đủ tàn nhẫn. "Diệp Vy đã mang thai con của tôi. Gia đình họ Cố không thể vì cô mà tuyệt hậu."
Tôi không phản bác, cũng không khóc lóc. Nước mắt từ lâu đã không còn giá trị đối với một kẻ đã cạn sạch tình cảm như tôi. Tôi chậm rãi cầm bút, ký tên mình xuống tờ đơn ly hôn.
Tần Yên.
Cố Triệt hơi sững người, có lẽ anh ta mong đợi một màn làm loạn hoặc khóc lóc van xin như những lần trước. Khi thấy tôi dứt khoát đứng dậy, anh ta mới hừ lạnh: "Được, vậy thì giải thoát cho nhau. Căn hộ ở khu Thiên Nhã vốn là của mẹ tôi cho mượn, cô dọn đồ ra ngoài trước tối nay cho tôi."
Tôi nhìn anh ta, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai. "Căn hộ đó là tài sản tôi mua bằng tiền lương của mình trước khi kết hôn, mẹ anh không nói với anh sao. Cố Triệt. Anh và mẹ anh mới là người phải rời khỏi. "
Ra khỏi Cục Dân chính, gió lạnh của thành phố thổi tạt vào mặt khiến tôi tỉnh táo lạ thường. Tôi lấy trong túi xách ra tờ vé số mà tôi vô tình mua tại trạm xăng vào tối qua – cái đêm mà Hạ Mạn Dung công khai sỉ nhục tôi trước mặt người giúp việc.
Tôi nhìn vào dãy số trên tờ vé, rồi đối chiếu với kết quả trên điện thoại.
Giải độc đắc 25 triệu nhân dân tệ.
Một con số khổng lồ, đủ để biến cuộc đời tôi sang một trang khác. Tôi nhét tờ vé số vào túi, rút điện thoại ra gọi cho Lục Cảnh Thâm: "Cảnh Thâm, đơn ly hôn đã xong. Giờ chúng ta có thể bắt đầu phần tiếp theo của kế hoạch."
Trong căn biệt thự nhà họ Cố, Hạ Mạn Dung và Diệp Vy chắc hẳn đang bận rộn lên kế hoạch để chiếm đoạt mọi thứ của tôi. Họ không biết rằng, quân cờ mà họ coi là "vật tế" đã chính thức lật bàn.
Chuông điện thoại reo vang, tin nhắn từ Hạ Mạn Dung gửi tới: “Tần Yên, cô đã ly hôn xong chưa? Đừng quên để lại chiếc vòng tay kim cương mà con trai tôi tặng trong phòng khách. Thứ đó thuộc về con dâu danh chính ngôn thuận của nhà họ Cố, không đến lượt cô giữ!”
Tôi nhìn màn hình, không chút do dự nhấn phím chặn. Trò chơi này, chính thức bắt đầu rồi.