Người xa lạ quen thuộc
Vân Hạc tiến lại gần, mỗi bước đi như nặng ngàn cân. Hắn nhìn chằm chằm vào nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt nàng — minh chứng cuối cùng rằng hắn không hề nhìn lầm.
"Cô tên là gì?" Hắn hỏi, giọng khàn đặc.
Cô gái nhíu mày, phủi bụi trên tay, đứng thẳng người dậy: "Tôi là Diệp Anh. Nhìn anh khí chất bất phàm, chắc là tiên nhân trên núi xuống? Tiên nhân cũng đi hỏi tên con gái nhà lành giữa đường thế này sao?"
Diệp Anh. Không phải Tuyết Nhi.
Vân Hạc đưa tay ra, định chạm vào vai nàng để kiểm tra linh hồn, nhưng nàng nhanh chóng lùi lại, ánh mắt lộ vẻ đề phòng: "Này! Đừng có động tay động chân. Tôi chỉ bán thuốc, không bán thân."
Sự bộc trực của nàng khiến hắn ngẩn người. Tuyết Nhi của hắn vốn dịu dàng như nước, chưa bao giờ nói năng sắc sảo như thế này. Phải rồi, chín trăm năm luân hồi, linh hồn dù còn đó, nhưng ký ức và tính cách đã bị dòng sông Vong Xuyên gột rửa sạch sẽ.
"Ta cần mua tất cả số thảo dược này." Vân Hạc đặt một viên linh thạch lấp lánh xuống sạp gỗ mục nát.
Diệp Anh trố mắt nhìn viên đá phát ra hào quang dịu nhẹ. Nàng cầm lấy, cắn thử một cái rồi cười rạng rỡ: "Tiên nhân đại gia! Anh muốn bao nhiêu cũng được, để tôi gói lại cho!"
Nụ cười ấy... giống hệt nàng năm đó dưới gốc anh đào. Vân Hạc nhắm mắt, cố nén một tiếng thở dài. Hắn biết mình không nên dính dáng đến nhân quả, nhưng làm sao hắn có thể quay lưng đi khi người ấy đang ở ngay trước mặt?