Đêm tân hôn
Điện Tiêu Phòng vốn là nơi dành cho Hoàng tử phi, nhưng đêm nay lại tịch mịch như một nấm mồ hoang phế. Không có nến long phụng thắp sáng thâu đêm, không có rượu giao bôi, chỉ có vài ngọn đèn dầu leo lét hắt những cái bóng vặn vẹo lên bức tường lạnh ngắt.
Tô Nhược Vũ ngồi đơn độc trên mép giường hỷ, lớp hỷ phục đỏ rực nặng nề như một gông cùm xích chặt lấy thân thể mảnh mai của nàng.
Lời đe dọa của Mộ Dung Khánh về "vết bớt hoa mẫu đơn" và "người mẹ dưới mật thất" vẫn như những con rết độc bò trườn trong tâm trí nàng, gặm nhấm chút can đảm cuối cùng. Nàng run rẩy đưa tay lên chạm vào bả vai trái của mình dưới lớp gấm vóc. Ở đó, làn da mịn màng, trắng muốt, hoàn toàn trống trơn.
Nàng không phải Vương phi thật.
Mười mấy năm qua, Tô phủ nuôi dưỡng nàng trong hậu viện hẻo lánh, chỉ dạy nàng một điều duy nhất: mạng của nàng là do Tô gia ban cho, khi cần phải biết thế mạng cho đích tỷ Tô Nhược Dao. Nhưng Nhược Vũ chưa từng ngờ tới, cái danh xưng "Nhị tiểu thư" hay "Đích nữ" kia đều là những lớp mặt nạ để che đậy một âm mưu động trời: Tô gia đang âm thầm mưu nghịch, nuôi dưỡng một huyết mạch giả mạo hòng đánh tráo với hoàng tộc. Và Mộ Dung Khánh, vị Tam hoàng tử thâm trầm ấy, đã nhìn thấu toàn bộ quân bài tẩy của họ.
Két.
Tiếng cửa điện nặng nề bị đẩy ra, mang theo hơi lạnh thấu xương của sương đêm tràn vào phòng.
Nhược Vũ giật mình, theo bản năng đứng bật dậy, đôi mắt hạnh ngập tràn sự cảnh giác nhìn về phía cửa.
Mộ Dung Khánh bước vào, trên người vẫn mặc bộ trường bào thêu mãng xà, nhưng hơi rượu nồng nặc vương trên vạt áo cho thấy hắn vừa rời khỏi yến tiệc tiếp đãi triều thần bên ngoài. Gương mặt hắn dưới ánh đèn dầu mờ ảo càng thêm góc cạnh, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi gươm vừa tuốt khỏi bao.
Hắn chậm rãi tiến lại gần, tiếng giày giẫm trên nền gạch nghe như tiếng đếm ngược của tử thần. Nhược Vũ lùi lại một bước, gót chân chạm vào thành giường, không còn đường lui.
"Sợ hãi đến vậy sao?" Mộ Dung Khánh dừng lại cách nàng ba bước, ánh mắt lướt từ đỉnh đầu xuống bàn tay đang nắm chặt của nàng, khóe môi nhếch lên một đường cong lạnh buốt. "Bản vương còn tưởng một kẻ dám cả gan bước lên kiệu hoa thế thân thì mật phải lớn lắm."
Nhược Vũ ép bản thân phải đứng thẳng, nàng ngước nhìn hắn, cố giữ cho giọng nói không run rẩy: "Điện hạ đã biết rõ mọi chuyện, lại không vạch trần dân nữ trước mặt Thánh thượng và bá quan triều thần. Điều đó chứng tỏ... dân nữ vẫn còn giá trị lợi dụng đối với ngài."
"Ồ?" Mộ Dung Khánh khẽ nhướng mày, một tia kinh ngạc rất nhanh lướt qua mắt hắn rồi biến mất. Hắn tiến thêm một bước, khoảng cách giữa hai người gần đến mức Nhược Vũ có thể ngửi thấy mùi trầm hương thanh lãnh trộn lẫn vị rượu mạnh trên người hắn. "Thông minh đấy. Nhưng thông minh quá mức ở chốn hoàng cung này thường không sống thọ."
Hắn bất ngờ đưa tay ra. Nhược Vũ hoảng hốt định né tránh, nhưng năm ngón tay cứng như thép của hắn đã chuẩn xác bóp chặt lấy gáy nàng, kéo mạnh về phía trước.
Một tiếng xoạc khô khốc vang lên.
Lớp hỷ phục bên vai trái của Nhược Vũ bị hắn thô bạo kéo tuột xuống, để lộ bờ vai gầy guộc, trắng ngần và xương quai xanh tinh tế đang run rẩy dưới không khí lạnh.
Mộ Dung Khánh cúi đầu nhìn xuống bờ vai trống trơn không một tì vết của nàng. Đôi mắt hắn híp lại, hơi thở ra vương trên làn da nhạy cảm của Nhược Vũ khiến nàng rùng mình, nhưng nàng không dám nhúc nhích. Hắn đang kiểm tra vết bớt hoa mẫu đơn — biểu tượng duy nhất của vị công chúa thật sự.
"Tô gia thật sự to gan lớn mật." Ngón tay cái của hắn miết mạnh lên làn da trên vai nàng, lực đạo mạnh đến mức để lại một vệt đỏ ửng. Giọng hắn trầm xuống, mang theo sát khí đặc quánh. "Nuôi một kẻ giả mạo mười mấy năm, phối hợp với hoàng huynh của bản vương để mưu đồ vương vị. Cô nói xem, nếu bây giờ bản vương gọi người mang một chậu nước mực, tự tay xăm lên vai cô một đóa mẫu đơn, thì cô là thật... hay là giả?"
Nhược Vũ nín thở, đại não hoạt động hết công suất trong giây phút sinh tử. Hắn vừa nhắc đến "hoàng huynh" — nghĩa là Tô gia đã bắt tay với một vị hoàng tử khác (Thái tử hoặc Nhị hoàng tử) để lật đổ hoàng đế, và cuộc hôn nhân này vốn là một quân cờ để giám sát Mộ Dung Khánh. Nhưng họ không ngờ Mộ Dung Khánh đã tương kế tựu kế, biến nàng thành quân cờ ngược lại để khống chế Tô gia.
Nàng cắn răng, nhìn thẳng vào mắt hắn, canh bạc này nàng phải cược bằng mạng sống: "Nếu điện hạ xăm hoa mẫu đơn cho thần nữ, thì thần nữ chính là Vương phi danh chính ngôn thuận của ngài. Tô gia muốn dùng thần nữ để kìm hãm ngài, nhưng ngài lại có thể dùng thần nữ để khiến Tô gia vạn kiếp bất phục. Mạng của mẹ thần nữ nằm trong tay ngài, thần nữ tuyệt đối không dám phản bội."
Mộ Dung Khánh nhìn đăm đăm vào đôi mắt hạnh kiên định của nữ nhân trước mặt. Hạn bóp chặt gáy nàng thêm một chút, đẩy nàng ngã nhào xuống chiếc giường hỷ đỏ rực, sau đó buông tay, rút khăn gấm ra chậm rãi lau từng ngón tay như thể vừa chạm vào một thứ dơ bẩn.
"Tốt nhất là cô nên nhớ kỹ lời hôm nay." Hắn đứng thẳng người, từ trên cao nhìn xuống nàng bằng ánh mắt bố thí. "Từ ngày mai, cô phải bắt đầu học cách làm một 'Vương phi'. Thái hậu đã phái người đến để kiểm tra lễ nghi của cô. Nếu cô lộ ra một chút sơ hở, bản vương sẽ tự tay dâng thủ cấp của mẹ cô đến làm quà bái kiến cho Tô đại nhân."
Nói rồi, Mộ Dung Khánh quay lưng, dứt khoát bước ra khỏi Điện Tiêu Phòng, bỏ lại Nhược Vũ ngồi sụp dưới sàn nhà lạnh ngắt, bờ vai hờ hững lụa là và những giọt nước mắt ấm nóng cuối cùng cũng rơi xuống.