Một Lời Định Giang Sơn
Một Lời Định Giang Sơn · 📖

Ngày ta cất lời

Chương 6 chương Hoàn thành

Đêm trước khi điện Thừa Minh nổi gió, kinh thành Thịnh An có một trận mưa rất lớn.

Mưa rơi suốt từ hoàng hôn đến nửa đêm, quất lên mái ngói cung thành từng tiếng nặng nề. Những con đường lát đá xanh trong nội thành ngập một lớp nước mỏng, đèn lồng treo trước các phủ đệ thế gia bị gió thổi nghiêng, ánh sáng run rẩy phản chiếu xuống mặt nước như những đốm lửa sắp tắt.

Trong hoàng cung, đèn Dưỡng Tâm điện sáng suốt đêm.

Hoàng đế bệnh nguy.

Thái y thay nhau quỳ trước long sàng, người nào người nấy sắc mặt trắng bệch. Đại tổng quản tự mình canh bên ngoài, không cho tin tức truyền lung tung, nhưng những bước chân vội vã trong cung đã nói thay tất cả.

Khi một đế vương sắp rời khỏi ngai vàng, dù ông chưa nhắm mắt, triều đình đã bắt đầu nghe thấy tiếng đao kiếm trong bóng tối.

Đến canh tư, cấm quân trong cung bỗng đổi ca sớm hơn thường lệ.

Một nhánh cấm quân vốn phụ trách cửa Tuyên Vũ bất ngờ được điều đến gần điện Thừa Minh. Một số quan viên vốn thuộc phe trung lập nhận được mật thư, vội vã thay triều phục vào cung. Ngoài cửa thành phía tây, có người thấy bóng quân Tây Lăng xuất hiện, nhưng không ai biết đó là điều binh hợp lệ hay là cái cớ để buộc tội mưu phản.

Gần sáng, ba tin dữ đồng thời lan ra.

Thái tử Tiêu Cảnh Nghi bị tố bất nhân, che giấu chuyện Đông cung có độc, dung túng Lăng Vân La dùng mệnh ngôn nghe lòng người để khống chế triều thần.

Nhị hoàng tử Tiêu Mộ Khanh bị nghi cấu kết ngoại thần, mượn vụ quân lương Lương Tây để thanh trừ dị đảng, đẩy các thế gia vào tội phản loạn.

Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành bị buộc tội tự ý điều quân Tây Lăng vào kinh, mưu đồ ép cung.

Mỗi tội danh đều không đủ thành án.

Nhưng khi cả ba cùng đặt lên mặt bàn, trong lúc hoàng đế hấp hối, chúng lại đủ làm lòng người rối loạn.

Đến giờ Mão, chuông trong cung vang gấp.

Bá quan nhập điện.

Điện Thừa Minh vốn là nơi triều hội lớn nhất Đại Ung. Mái điện cao vút, cột son chạm rồng, rèm vàng buông sau long án. Ngày thường khi hoàng đế lâm triều, nơi này uy nghiêm như núi.

Nhưng hôm nay, điện Thừa Minh giống một lò than bị phủ tro.

Bề ngoài yên tĩnh.

Bên trong lửa đã cháy đỏ.

Bá quan chia thành từng cụm rất rõ. Phe Thái tử, phe Ngũ hoàng tử, những người còn đứng nhìn hướng gió, và vài vị lão thần từng trung thành với hoàng đế nhưng giờ cũng không biết nên chọn ai để giữ giang sơn khỏi đổ.

Lăng Hành Viễn đứng ở hàng võ tướng, áo triều phục màu sẫm, lưng thẳng như thương. Nhưng ánh mắt ông không nhìn long án, mà thỉnh thoảng lại nhìn về phía cửa điện.

Hôm nay, ba nữ nhi của ông cũng bị triệu vào cung.

Một lần nữa, hoàng quyền kéo các nàng đến giữa điện.

Một lần nữa, lời tiên tri bị đặt lên bàn như thanh kiếm chưa rút khỏi vỏ.

Tô Uyển Từ không có phẩm cấp vào điện, nhưng bà vẫn theo xe đến ngoài cung. Khi ba nữ nhi bước xuống xe, bà nắm tay từng người, dặn đi dặn lại chỉ một câu:

“Đừng chứng minh gì cả. Đừng dùng mạng mình chứng minh cho ai cả.”

Chiêu Nguyệt ôm bà trước.

Vân La cười nói mình nhớ rồi, nhưng mắt lại đỏ.

Tịch Nhiên đứng cuối cùng.

Tô Uyển Từ nhìn nữ nhi nhỏ nhất, tay run nhẹ khi chỉnh lại chiếc trâm bạc có chuông trên tóc nàng.

“Tịch Nhiên.”

Nàng ngẩng đầu.

Tô Uyển Từ muốn nói rất nhiều.

Muốn nói nếu sợ thì đừng đi.

Muốn nói mẫu thân không cần con cứu ai.

Muốn nói thiên hạ có bao nhiêu người, vì sao cứ phải là con.

Nhưng bà cũng biết, có những con đường nữ nhi của bà đã nhìn thấy trước bà rất lâu.

Cuối cùng, bà chỉ ôm lấy nàng.

“Về nhà.”

Hai chữ ấy nhẹ đến mức gần như tan trong gió sớm.

Nhưng Tịch Nhiên nghe rất rõ.

Nàng gật đầu.

Về nhà.

Kiếp này, nàng nhất định phải về nhà.

Khi ba tỷ muội Lăng gia bước vào điện Thừa Minh, tiếng bàn tán trong điện lập tức thấp xuống.

Tất cả ánh mắt đều dừng trên các nàng.

Đại tiểu thư Lăng Chiêu Nguyệt sắc mặt vẫn hơi nhợt nhạt sau lần dùng Mệnh Thư Ngôn. Đôi mắt nàng sáng nhưng yếu hơn trước, như một ngọn đèn được che trong lồng giấy mỏng.

Nhị tiểu thư Lăng Vân La môi còn nhạt màu, thần sắc lại cố giữ sắc bén. Mỗi khi ánh mắt triều thần lướt qua, nàng đều nhìn thẳng lại, không chịu để người khác thấy mình sợ.

Tam tiểu thư Lăng Tịch Nhiên đứng giữa hai tỷ tỷ.

Nàng vẫn im lặng.

Vẫn là câm nữ không nói được trong mắt rất nhiều người.

Nhưng hôm nay, đã không còn ai dám thật sự xem nhẹ nàng.

Bởi vì từ lễ chọn hôn đến Mã Viện Tây Hoa, rồi đến chuyện Tiêu Hoài Dung bí mật gặp nàng trong biệt viện, mọi thứ đều khiến người ta hiểu: tam tiểu thư Lăng gia không đơn giản.

Chỉ là không ai biết nàng không đơn giản đến mức nào.

Hoàng đế được người dìu ngồi sau long án.

Ông bệnh đến mức gương mặt vàng vọt, môi tím tái, hơi thở nặng nề. Nhưng đôi mắt kia vẫn còn ánh nhìn của bậc đế vương từng nắm quyền sinh sát nhiều năm.

Đại tổng quản cao giọng:

“Có việc khởi tấu.”

Một vị quan bên phe Ngũ hoàng tử lập tức bước ra.

“Khởi bẩm hoàng thượng, đêm qua có quân Tây Lăng xuất hiện gần cửa tây kinh thành. Tứ điện hạ tay nắm binh quyền, chưa được thánh chỉ mà để quân đội áp sát kinh thành, thần cho rằng có hiềm nghi mưu nghịch!”

Tiếng nói vừa dứt, vài người lập tức phụ họa.

“Thần tán thành.”

“Quân Tây Lăng không nên xuất hiện lúc hoàng thượng bệnh nặng.”

“Việc này phải tra rõ!”

Tiêu Dạ Hành đứng bên dưới, sắc mặt không đổi.

Hắn không vội biện giải.

Một võ tướng thuộc Binh bộ bước ra:

“Tứ điện hạ, xin hỏi quân Tây Lăng vì sao vào kinh?”

Tiêu Dạ Hành đáp:

“Quân Tây Lăng không vào kinh. Một đội hộ quân áp giải chứng cứ vụ Mã Viện Tây Hoa và kho quân dụng cũ đến cửa tây, dừng ngoài thành ba mươi dặm, chưa từng vượt qua lệnh giới.”

Vị quan phe Ngũ hoàng tử lập tức nói:

“Chứng cứ? Chứng cứ gì không thể giao cho Cấm quân hoặc Hình bộ áp giải, cần dùng quân Tây Lăng?”

Tiêu Dạ Hành nhìn hắn:

“Bởi vì người của Hình bộ đã bị mua chuộc.”

Trong điện xôn xao.

Vị quan kia biến sắc:

“Tứ điện hạ nói vậy có chứng cứ không?”

Tiêu Dạ Hành chưa trả lời, Tiêu Mộ Khanh đã bước ra.

“Có.”

Hắn giơ tay.

Thị vệ dâng lên một hộp gỗ niêm phong.

Tiêu Mộ Khanh nói:

“Trong hộp là sổ quân lương Lương Tây mười năm trước, sổ ngựa Mã Viện Tây Hoa, cùng danh sách những người đã thay đổi ấn giám. Vụ Mã Viện không phải ngựa Tây Lăng bệnh lạ, cũng không phải Tứ điện hạ tự ý điều quân. Đó là một cái bẫy nhằm vu cáo Tây Lăng quân và Lăng gia.”

Sắc mặt vài vị quan trong điện thay đổi.

Tiêu Mộ Khanh nhìn thẳng vào một lão thần họ Trần đang đứng phía sau.

“Trần đại nhân, ông có muốn tự mình nhận ra ấn của gia tộc mình không?”

Lão thần họ Trần lập tức quỳ xuống:

“Nhị điện hạ, thần oan uổng!”

Đúng lúc ấy, Lăng Chiêu Nguyệt đứng bên cạnh Tịch Nhiên khẽ siết tay.

Nàng nhìn lão thần kia.

Trước mắt nàng bỗng hiện lên một sợi mệnh vận rất mỏng.

Đó là dấu hiệu vận số gia tộc dao động.

Chỉ cần nàng viết vài chữ, nàng có thể lập tức chỉ ra nhánh nào trong Trần gia liên kết với cấm quân, nhánh nào giấu chứng cứ, nhánh nào sẽ phản bội ngay hôm nay.

Nàng vô thức đưa tay vào tay áo.

Trong đó có bút nhỏ nàng mang theo.

Tịch Nhiên lập tức nhìn nàng.

Chiêu Nguyệt dừng lại.

Nhưng tình thế trong điện thay đổi quá nhanh.

Lão thần họ Trần vừa quỳ xuống, ngoài điện lập tức có tiếng động.

Một đội cấm quân bước vào.

Người dẫn đầu không phải thống lĩnh cấm quân thường ngày, mà là phó thống lĩnh mới được điều đến đêm qua.

Hắn quỳ xuống:

“Hoàng thượng, thần có chứng cứ tố Nhị hoàng tử cấu kết ngoại thần, giả tạo sổ sách hãm hại triều thần!”

Cả điện chấn động.

Tiêu Mộ Khanh bị đẩy vào thế khó.

Chiêu Nguyệt sắc mặt trắng đi.

Nếu lúc này nàng viết ra vài chữ, có thể chứng minh Trần gia mới là nhánh phản loạn thật sự, có thể cứu Tiêu Mộ Khanh khỏi tội danh.

Đầu ngón tay nàng chạm đến bút.

Nhưng ngay sau đó, một bàn tay ấm áp giữ lấy tay nàng.

Tiêu Mộ Khanh không biết từ khi nào đã đứng bên cạnh nàng.

Hắn nhìn nàng, lắc đầu rất nhẹ.

“Đừng viết.”

Chiêu Nguyệt nhìn hắn, môi khẽ động:

“Nhưng điện hạ…”

“Ta có chứng cứ.” Hắn thấp giọng nói, “Không cần nàng dùng máu viết thay ta.”

Tiêu Mộ Khanh quay người, lấy từ trong tay áo ra một phong thư có ấn mật.

“Hoàng thượng, đây là lời khai của Trịnh quản sự Mã Viện Tây Hoa, cùng dấu tay của ba người phóng hỏa còn sống. Ngoài ra, người của thần đã bắt được kẻ đưa thư cho phó thống lĩnh cấm quân. Chứng cứ đầy đủ, có thể đối chiếu ngay trong điện.”

Hắn dừng một chút, nhìn phó thống lĩnh kia.

“Ngươi tố ta giả tạo sổ sách. Vậy ngươi có dám để người tra ấn trên mật thư của ngươi không?”

Phó thống lĩnh sắc mặt tái đi.

Tiêu Mộ Khanh tiếp tục:

“Còn về ngoại thần, người cấu kết với bộ tộc ngoài Tây Lăng không phải ta, mà là nhánh Trần thị ở Lương Tây. Bọn họ muốn đổ tội lên quân Tây Lăng, kích động triều đình nghi kỵ Tứ điện hạ.”

Từng câu từng chữ rơi xuống điện.

Không cần Chiêu Nguyệt viết tiếp.

Không cần nàng ho máu.

Không cần nàng dùng thị lực còn lại đổi lấy một chứng cứ có thể tra được bằng người sống.

Tịch Nhiên nhìn đại tỷ.

Chiêu Nguyệt chậm rãi buông bút trong tay áo.

Mắt nàng đỏ lên.

Tiêu Mộ Khanh đứng trước nàng, lưng không cao lớn như võ tướng, nhưng khoảnh khắc ấy, hắn thật sự chắn được một phần mưa gió trước mặt nàng.

Tịch Nhiên vừa thở ra, bên kia lại nổi sóng.

Một người thuộc phe đối lập Đông cung bước ra:

“Cho dù chuyện quân lương có thể tra, nhưng Thái tử điện hạ thì sao? Đông cung giấu chuyện bị hạ độc, lại để nhị tiểu thư Lăng gia nghe lòng người trong cung. Ai biết Thái tử có phải đã dùng mệnh ngôn của Lăng gia để khống chế cung nhân, diệt trừ dị đảng hay không?”

Tiếng bàn tán lập tức nổi lên.

Vân La cảm thấy tai mình lại đau.

Không phải vì nàng muốn nghe.

Mà là trong điện quá nhiều người đang nghĩ đến nàng.

“Nàng có nghe được không?”

“Đừng để nàng nhìn ta.”

“Thái tử thật sự dùng nàng sao?”

“Nếu nàng nói ra ta từng nhận bạc…”

“Nàng phải chết.”

Một luồng sát ý rất nhẹ chen giữa những tiếng lòng hỗn loạn.

Vân La khựng lại.

Nàng nghe thấy.

Không phải muốn nghe.

Nhưng tiếng đó quá rõ.

“Khi nàng mở miệng, giết nàng trước.”

Vân La vô thức nhìn về phía cột điện bên phải.

Một nội thị đứng đó, đầu cúi rất thấp, tay giấu trong tay áo.

Hắn có dao.

Nếu nàng nói ra, hắn sẽ động thủ.

Vân La biết chỉ cần nàng cố nghe thêm, có thể tìm ra người đứng sau. Có thể cứu Thái tử. Có thể vạch trần sát cục trong điện.

Nhưng đầu nàng bắt đầu đau như bị kim bạc đâm xuyên.

Máu ấm dần trào lên bên tai.

Tịch Nhiên lập tức nhìn thấy.

Nàng bước về phía Vân La.

Nhưng Thái tử Tiêu Cảnh Nghi nhanh hơn.

Hắn giữ lấy tay Vân La, ngăn nàng nhìn tiếp.

“Đừng nghe.”

Vân La cắn răng:

“Có thích khách…”

“Ta biết.”

Tiêu Cảnh Nghi quay đầu, lạnh giọng:

“Bắt nội thị bên cột phải.”

Cấm vệ trung thành với Đông cung lập tức lao tới.

Nội thị kia biến sắc, rút dao trong tay áo định đâm về phía gần nhất. Nhưng chưa kịp động, đã bị thị vệ đè xuống đất.

Trong điện lập tức hỗn loạn.

Tiêu Cảnh Nghi đứng trước Vân La, nói rõ ràng:

“Người này là nội thị mới điều vào điện đêm qua. Trước khi vào điện, Đông cung đã phát hiện hắn từng qua lại với phủ Trần gia. Ta không cần nhị tiểu thư dùng thần trí của nàng để đổi lấy chứng cứ.”

Hắn lấy ra một bản danh sách.

“Đây là danh sách người bị đổi ca trong cung đêm qua. Từng tên, từng chức, từng lộ trình đều có ghi rõ. Các vị đại nhân muốn tra, có thể tra ngay.”

Vân La nhìn hắn.

Tai nàng vẫn đau.

Nhưng lần này, nàng không để mình chìm vào tiếng lòng.

Bởi vì có người đứng trước nàng, dùng chứng cứ và lý trí thay nàng nói ra điều cần nói.

Nàng nhớ đến lời Tịch Nhiên.

Không phải lòng người nào cũng cần nghe.

Lần này, nàng nghe thấy tiếng lòng nguy hiểm nhất, nhưng không phải một mình dùng mạng chống đỡ phần còn lại.

Tịch Nhiên đứng giữa hai tỷ tỷ.

Nàng nhìn đại tỷ không viết tiếp.

Nhìn nhị tỷ không nghe tiếp.

Một tảng đá trong lòng vừa rơi xuống, tảng đá khác đã đè lên.

Bởi vì thế cục vẫn chưa kết thúc.

Tiêu Hoài Dung đứng dưới bậc điện, rất lâu không nói.

Hắn nhìn Tiêu Mộ Khanh bảo vệ Lăng Chiêu Nguyệt.

Nhìn Thái tử bảo vệ Lăng Vân La.

Nhìn Tiêu Dạ Hành thỉnh thoảng lại nhìn về phía Tịch Nhiên, ánh mắt chưa từng rời khỏi nàng quá lâu.

Trong lòng hắn đau âm ỉ.

Hắn từng nghĩ nếu kiếp trước mình sai, kiếp này mình có thể sửa.

Nhưng đến tận khoảnh khắc này, hắn mới hiểu thứ khó sửa nhất không phải cục diện.

Mà là bản thân.

Bởi vì khi thấy thế cục tuột khỏi tay, suy nghĩ đầu tiên của hắn vẫn là: nếu Tịch Nhiên nói tên hắn, mọi thứ sẽ khác.

Nếu nàng cất lời vì hắn.

Nếu nàng lại dùng một câu khiến long khí nghiêng về hắn.

Những chứng cứ kia, những lời tố cáo kia, những chia rẽ kia đều không còn quan trọng nữa.

Chỉ cần nàng nói.

Chỉ cần như trong giấc mộng.

Tiêu Hoài Dung bước ra.

Tiếng bước chân của hắn khiến nhiều người nhìn sang.

Hắn không nhìn ai.

Chỉ nhìn Tịch Nhiên.

“Tịch Nhiên.”

Trong điện Thừa Minh, trước mặt hoàng đế và bá quan, hắn gọi thẳng tên nàng.

Lăng Hành Viễn sắc mặt lập tức trầm xuống.

Tiêu Dạ Hành cũng nhìn hắn, ánh mắt lạnh đi.

Nhưng Tiêu Hoài Dung như không thấy.

Hắn nhìn Tịch Nhiên, giọng khàn nhưng rõ:

“Kiếp trước nàng đã chọn ta.”

Cả điện im bặt.

Không ai hiểu câu này là gì.

Kiếp trước?

Chọn hắn?

Một vài quan viên nhìn nhau, chỉ cho rằng Ngũ hoàng tử vì thế cục bất lợi nên nói lời mê sảng. Nhưng Tịch Nhiên biết, Tiêu Hoài Dung không còn kiềm chế được nữa.

Hắn không chỉ muốn thắng trước triều thần.

Hắn muốn kéo lại một đời trong mộng.

Tiêu Hoài Dung tiến thêm một bước.

“Nàng từng tin ta. Từng yêu ta. Từng dùng câu nói quan trọng nhất đời nàng cho ta.”

Tịch Nhiên nhìn hắn.

Nàng không hoảng.

Cũng không còn hận đến run rẩy như trước.

Lúc này nàng chỉ thấy buồn.

Rất buồn.

Kiếp trước nàng từng yêu hắn.

Điều này nàng không phủ nhận.

Nàng từng tin bàn tay hắn đưa ra trong lễ cầu thân là cứu rỗi. Từng tin hắn nói không cần nàng cất lời. Từng tin nếu hắn lên ngôi, nàng sẽ cùng hắn bảo vệ Lăng gia, bảo vệ tỷ tỷ, bảo vệ những người nàng yêu.

Nhưng chính hắn đã để tham vọng nuốt mất tình yêu ấy.

Đến cuối cùng, người hắn yêu nhất không còn là nàng.

Mà là ngai vàng vì nàng trao đến trước mặt hắn.

Tiêu Hoài Dung hỏi:

“Ta từng yêu nàng, chẳng lẽ chưa đủ?”

Tịch Nhiên không đáp.

Nàng không lấy giấy.

Không viết.

Chỉ lặng lẽ nhìn hắn.

Câu trả lời nằm trong sự im lặng ấy.

Yêu không đủ.

Nếu tình yêu đó bắt nàng dùng mạng đổi lấy quyền lực.

Yêu không đủ.

Nếu sau khi nàng trả giá, hắn chỉ nhìn thấy ngai vàng mà không nhìn thấy máu trên môi nàng.

Yêu không đủ.

Nếu hắn từng đứng ngoài lãnh điện, biết nàng sắp chết, nhưng vẫn quay lưng vì sợ mất thiên mệnh.

Tiêu Hoài Dung như đọc được câu trả lời trong mắt nàng.

Hắn lùi lại nửa bước.

Sắc mặt trắng bệch.

Một tiếng hô lớn bỗng vang lên ngoài điện.

“Cấm quân phản loạn!”

Ngay sau đó, cửa điện Thừa Minh bị người từ ngoài đẩy mạnh.

Một nhóm cấm quân mặc giáp đen xông vào, vây quanh bốn phía. Phó thống lĩnh cấm quân vừa bị Tiêu Mộ Khanh vạch tội không biết từ lúc nào đã thoát khỏi kiềm chế, trên tay cầm kiếm, lớn tiếng:

“Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành cấu kết quân Tây Lăng mưu phản! Phụng mật chỉ thanh quân trắc!”

Mật chỉ.

Hai chữ này khiến điện Thừa Minh lập tức hỗn loạn.

Hoàng đế sau long án ho dữ dội.

Đại tổng quản vội đỡ ông:

“Hoàng thượng!”

Tiêu Dạ Hành đứng yên tại chỗ.

Hắn nhìn phó thống lĩnh kia như nhìn một kẻ chết.

“Thanh quân trắc?”

Phó thống lĩnh lạnh giọng:

“Bắt Tứ hoàng tử!”

Cấm quân lập tức tiến lên.

Nhưng còn chưa kịp đến gần, bên ngoài bỗng vang lên tiếng vó giáp đồng loạt.

Một đội cấm vệ khác xông vào, trên giáp có dấu ấn của hoàng đế. Người dẫn đầu là thống lĩnh cấm quân chính thức, vốn bị người ta nói là bệnh nặng không thể vào cung.

Hắn quỳ xuống trước long án:

“Hoàng thượng, thần cứu giá chậm trễ. Phó thống lĩnh cấu kết Trần thị và ngoại bộ Lương Tây, giả truyền mật chỉ, ý đồ ép cung. Chứng cứ đã bắt được ngoài điện.”

Thế cục đảo chiều quá nhanh.

Nhưng long khí trong điện vẫn hỗn loạn.

Bởi vì phản quân đã vào điện.

Bởi vì hoàng đế bệnh nguy.

Bởi vì các phe vẫn cắn chặt lời tiên tri.

Một lão thần phe Ngũ hoàng tử bỗng gào lên:

“Đến giờ này còn nói chứng cứ gì nữa? Khâm Thiên Đài đã sớm có lời, ba nữ Lăng gia định vận Đại Ung! Nếu hôm nay không xác định thiên mệnh, máu sẽ đổ trong điện này!”

Hắn chỉ về phía ba tỷ muội.

“Trong ba người các nàng, nhất định có một người có thể định chủ! Hãy để nàng nói! Hãy để thiên mệnh chọn!”

Tiếng hô ấy như đốt lên ngọn lửa cuối cùng.

Rất nhiều ánh mắt lập tức quay về phía ba tỷ muội Lăng gia.

Đúng vậy.

Chứng cứ có thể tranh.

Tội danh có thể biện.

Nhưng nếu long khí được định, tất cả sẽ kết thúc.

Chỉ cần người có Định Chủ Ngôn cất lời.

Chỉ cần thiên mệnh rơi xuống một người.

Trong điện, chuông Khâm Thiên Đài bỗng vang lên.

Không phải ở gần.

Nhưng tiếng chuông ấy như xuyên qua mưa gió, xuyên qua tường cung, đập thẳng vào điện Thừa Minh.

Đông.

Long án rung nhẹ.

Rèm vàng phất lên.

Gió từ ngoài điện tràn vào, thổi tắt một nửa nến trong điện.

Đông.

Bá quan biến sắc.

Có người quỳ xuống.

Có người ngẩng đầu nhìn trời.

Đông.

Lăng Tịch Nhiên cảm thấy cổ họng mình đau nhói.

Giống như có một bàn tay vô hình đang chạm lên thanh kiếm ngủ yên trong máu nàng.

Nàng biết.

Đã đến lúc rồi.

Tịch Nhiên bước lên một bước.

Chiêu Nguyệt lập tức giữ tay nàng.

“Tịch Nhiên.”

Vân La cũng nắm lấy tay áo nàng:

“Không được.”

Tịch Nhiên nhìn hai tỷ tỷ.

Ánh mắt nàng dịu xuống.

Nàng muốn nói với họ: lần này không giống kiếp trước.

Không phải vì nàng bị ép.

Không phải vì nàng muốn chứng minh mình không vô dụng.

Không phải vì người nàng yêu muốn ngôi vị.

Mà vì nàng đã đi qua một đời sai lầm, đã tận mắt thấy người sai làm chủ khiến bao nhiêu người trả giá.

Nàng không thể để Đại Ung đi lại con đường đó.

Nàng nhẹ nhàng gỡ tay hai tỷ tỷ.

Chiêu Nguyệt nước mắt rơi xuống:

“Muội đã nói không để chúng ta dùng mạng đổi bình an cho người khác. Vậy còn muội thì sao?”

Vân La đỏ mắt:

“Muội cũng là muội muội của chúng ta.”

Tịch Nhiên nhìn họ, môi khẽ cong lên.

Nàng không nói được.

Nhưng nụ cười ấy như đang nói: chính vì muội là muội muội của hai tỷ, nên lần này muội sẽ tự chọn cái giá của mình.

Nàng bước lên.

Tiêu Dạ Hành lập tức giữ cổ tay nàng.

Lực tay hắn không mạnh, nhưng rất kiên quyết.

“Tịch Nhiên.”

Đây là lần đầu tiên hắn gọi tên nàng trước mặt toàn điện.

“Đừng vì ta mà cất lời.”

Giọng hắn trầm, nhưng trong đó có một tia run rất nhỏ mà chỉ nàng nghe ra.

Tịch Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

Nàng nhớ lần đầu hắn nhận ngọc, nói với nàng: không nói cũng được, nàng viết, ta đọc.

Nàng nhớ ở Mã Viện Tây Hoa, hắn nói: kiếp này ta đến sớm hơn.

Nàng nhớ trong biệt viện, hắn nói: nếu thiên hạ cần một lời của nàng mới nhận ta, vậy ta sẽ tự mình đi đến trước thiên hạ.

Nàng biết hắn thật sự không muốn nàng trả giá.

Chính vì vậy, hắn mới xứng.

Tịch Nhiên chậm rãi đặt tay lên mu bàn tay hắn.

Sau đó, nàng nhẹ nhàng gỡ tay hắn ra.

Tiêu Dạ Hành sắc mặt trắng đi.

“Tịch Nhiên…”

Nàng nhìn hắn, mỉm cười.

Nụ cười ấy rất nhẹ.

Không giống lời từ biệt.

Mà giống một lời hứa.

Nàng bước đến giữa điện Thừa Minh.

Mọi ánh mắt đều rơi trên người nàng.

Người từng xem nhẹ câm nữ Lăng gia.

Người từng nói nàng đáng tiếc.

Người từng cười rằng một người không nói được thì làm sao có mệnh ngôn.

Người từng muốn dùng ba tỷ muội Lăng gia làm pháp khí.

Tất cả đều nhìn nàng.

Tịch Nhiên đứng dưới long án, dưới chuông trời, dưới gió lớn cuộn vào điện.

Nàng đặt tay lên cổ họng.

Nơi đó đã im lặng suốt hai đời.

Kiếp trước, câu đầu tiên của nàng trao nhầm người.

Kiếp này, nàng đã dùng sự im lặng chờ đến đúng lúc.

Cổ họng nàng đau như bị xé rách ngay khi nàng thử mở miệng.

Cơn đau ấy không giống đau của da thịt.

Nó giống như có ai lấy lưỡi dao nóng rạch thẳng vào tâm mạch, từ cổ họng kéo xuống lồng ngực. Máu lập tức dâng lên, vị tanh tràn khắp khoang miệng.

Nàng run lên.

Nhưng không lùi.

Trong khoảnh khắc ấy, nàng thấy rất nhiều hình ảnh.

Đại tỷ trong kiếp trước, đứng trước án thư, đôi mắt mờ đục, vẫn cố nói không sao.

Nhị tỷ trong kiếp trước, ôm đầu trong đêm, khóc đến không nghe được tiếng nàng gọi.

Phụ thân đứng trong từ đường Lăng gia, bóng lưng cong xuống.

Mẫu thân trước lúc mất, nắm tay nàng, nói thà cả đời đừng nói.

Tiêu Hoài Dung mặc long bào, đứng trên bậc cao, ánh mắt vừa yêu vừa sợ.

Tiêu Dạ Hành trong mưa, đá văng cửa kho cũ, nói nơi này sắp cháy, đi.

Tất cả chồng lên nhau.

Cuối cùng tan thành tiếng chuông Khâm Thiên Đài.

Tịch Nhiên mở miệng.

Giọng nàng rất nhẹ.

Vì quá lâu chưa từng nói, âm thanh khàn đến mức gần như vỡ ra.

Nhưng khi nó vang lên trong điện Thừa Minh, tất cả tiếng ồn đều tắt.

“Thiên mệnh…”

Hai chữ đầu tiên vừa ra, máu đã trào lên cổ họng nàng.

Tiêu Dạ Hành bước lên một bước, nhưng Lăng Hành Viễn giữ hắn lại.

Không phải vì ông nhẫn tâm.

Mà vì ông nhìn thấy ánh mắt của Tịch Nhiên.

Nàng đã chọn.

Một người cha có thể che con khỏi gió mưa.

Nhưng không thể thay con đi hết con đường mà nàng đã dùng hai đời để chọn.

Tịch Nhiên nuốt máu xuống.

Từng chữ tiếp theo rơi ra rất chậm:

“Không nhận kẻ lấy tham vọng làm lòng dân.”

Điện Thừa Minh im phăng phắc.

Ngay sau đó, chuông Khâm Thiên Đài vang lên tiếng thứ tư.

Đông.

Gió lớn thổi tung rèm vàng.

Long án rung lên.

Hoàng đế chống tay ngồi dậy, đôi mắt đục ngầu bỗng sáng lên trong chớp mắt.

Tịch Nhiên quay sang Tiêu Dạ Hành.

Hắn đứng cách nàng vài bước.

Sắc mặt trắng đến đáng sợ.

Trong mắt hắn không có vui mừng.

Chỉ có đau.

Đau vì hắn biết nàng đang dùng máu của mình đổi lấy con đường trước mặt hắn.

Tịch Nhiên nhìn hắn.

Nàng không nói vì hắn ép.

Không nói vì hắn cần.

Không nói vì tình yêu riêng tư.

Nàng nói vì nàng đã thấy thiên hạ sai đường một lần.

Vì nàng biết người trước mặt có thể gánh lấy thứ người khác chỉ muốn chiếm đoạt.

Nàng dùng toàn bộ mệnh lực nguyên vẹn giữ qua hai đời, cất lên câu nói thứ hai.

“Tây Lăng quy tâm…”

Chuông vang tiếng thứ năm.

“Bách quan quy chính…”

Chuông vang tiếng thứ sáu.

“Sơn hà nhận chủ…”

Gió trong điện cuộn lên như rồng thức giấc.

Tịch Nhiên nhìn thẳng vào mắt Tiêu Dạ Hành.

Nói ra cái tên cuối cùng:

“Tiêu Dạ Hành.”

Đông.

Đông.

Đông.

Chuông Khâm Thiên Đài vang liền ba tiếng cuối.

Chín tiếng.

Chuông trời vang chín tiếng.

Trong khoảnh khắc ấy, mọi người trong điện đều nhìn thấy một cảnh tượng suốt đời khó quên.

Gió lớn từ bốn phía tràn vào, nhưng nến trong điện không tắt nữa, ngược lại cùng lúc bùng sáng. Rèm vàng bay lên, ánh sáng sau mây rọi thẳng xuống điện Thừa Minh. Long văn trên cột điện như sống dậy trong bóng sáng chập chờn.

Ngoài điện, cấm quân đang giằng co bỗng đồng loạt dừng lại.

Quân Tây Lăng ngoài thành được lệnh chờ, cờ chiến bỗng hướng về kinh thành, nhưng không tiến thêm một bước. Tin từ cửa tây truyền đến: quân Tây Lăng quỳ xuống ngoài lệnh giới, hô “nguyện nghe minh chủ”, không hề vào thành.

Trong điện, phó thống lĩnh phản loạn hai chân mềm nhũn, kiếm rơi xuống đất.

Lão thần họ Trần ngã ngồi, mặt như tro tàn.

Những người vừa mới hô muốn thiên mệnh chọn chủ, giờ đây lại không dám ngẩng đầu.

Bởi vì thiên mệnh thật sự đã chọn.

Chọn người mà bọn họ không muốn nhất.

Chọn Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành.

Người bị đề phòng vì tay nắm quân Tây Lăng.

Người không giỏi lấy lòng triều thần.

Người không cần câm nữ Lăng gia dùng mạng chứng minh.

Tịch Nhiên đứng giữa điện, máu chảy xuống khóe môi.

Nàng nhìn thấy Tiêu Dạ Hành bước về phía mình.

Nhưng trước khi hắn đến gần, trước mắt nàng đã tối sầm.

Thân thể nàng ngã xuống.

“Tịch Nhiên!”

Rất nhiều tiếng gọi vang lên cùng lúc.

Tiêu Dạ Hành đỡ lấy nàng trước khi nàng chạm đất.

Hắn ôm nàng trong lòng, tay run đến mức gần như không giữ được người.

Máu từ môi nàng thấm lên tay áo hắn.

Đỏ đến chói mắt.

Hắn từng đứng giữa chiến trường Tây Lăng, thấy máu chảy thành sông.

Nhưng chưa từng có vệt máu nào khiến hắn sợ như lúc này.

“Tịch Nhiên.”

Hắn gọi nàng.

Nàng mở mắt rất khó khăn.

Cổ họng như đã bị lửa thiêu qua.

Nàng muốn nói không sao.

Nhưng không thể phát ra âm thanh nữa.

Không phải không muốn.

Mà là giọng nói vừa lấy lại trong khoảnh khắc ấy, đã bị câu định chủ mang đi gần như toàn bộ.

Nàng chậm rãi nâng tay, chạm lên tay áo hắn.

Tiêu Dạ Hành nắm lấy tay nàng, giọng khàn đi:

“Ta đã nói không cần…”

Nàng nhìn hắn, khóe môi hơi cong.

Ánh mắt ấy rất mệt.

Nhưng không hối hận.

Tiêu Dạ Hành hiểu.

Nàng đang nói với hắn: ta biết.

Ta biết người không cần.

Nhưng lần này là ta chọn.

Bên kia, Tiêu Hoài Dung đứng bất động.

Từ khi Tịch Nhiên cất lời, hắn đã không thể động đậy.

Khoảnh khắc nàng nói “sơn hà nhận chủ Tiêu Dạ Hành”, giấc mộng trong đầu hắn cuối cùng cũng hoàn chỉnh.

Kiếp trước, trong điện Thừa Minh, nàng cũng từng đứng như vậy.

Cũng từng đau đến sắc mặt trắng bệch.

Cũng từng dùng giọng nói đầu tiên khiến chuông trời vang chín tiếng.

Chỉ khác là khi ấy, cái tên cuối cùng nàng nói là Tiêu Hoài Dung.

Là hắn.

Hắn thấy lại tất cả.

Thấy nàng ngã xuống sau khi cất lời.

Thấy mình bước lên ngai vàng, được bá quan hô vạn tuế.

Thấy mình lúc đầu ôm nàng rất chặt, nói sẽ không phụ nàng.

Thấy mình về sau ngồi trên long án, nghe triều thần nói Lăng hậu đã định chủ, nếu lòng nàng đổi, thiên mệnh có thể đổi.

Thấy mình bắt đầu sợ.

Sợ nàng hối hận.

Sợ nàng nhìn Tiêu Dạ Hành.

Sợ người đời nói hắn không xứng.

Sợ tất cả những gì nàng trao cho hắn có thể bị thu lại.

Thấy mình từng đứng ngoài lãnh điện, biết nàng bệnh nặng nhưng không bước vào.

Thấy tuyết rơi trên mái điện.

Thấy nàng ngồi bên án, viết câu kia:

“Ta từng chọn người. Nhưng người ta chọn, cuối cùng chọn ngai vàng.”

Tiêu Hoài Dung lùi lại một bước.

Mắt hắn đỏ lên.

Hắn cuối cùng hiểu.

Kiếp trước không phải nàng chưa từng yêu hắn.

Không phải nàng chưa từng tin hắn.

Nàng đã cho hắn thứ quan trọng nhất đời nàng.

Là hắn không xứng.

Là hắn đã để tình yêu thua tham vọng.

Là hắn nhìn thấy ngai vàng trước, mới nhìn thấy máu của nàng sau.

Tiêu Hoài Dung khàn giọng:

“Tịch Nhiên…”

Nhưng nàng không nhìn hắn nữa.

Nàng nằm trong vòng tay Tiêu Dạ Hành, sắc mặt trắng như giấy, nhưng ánh mắt lại rất bình yên.

Bình yên ấy khiến hắn đau hơn mọi oán hận.

Bởi vì hắn biết, nàng đã thật sự buông hắn xuống.

Không phải vì không từng yêu.

Mà vì yêu ấy đã chết trong lãnh điện của kiếp trước.

Hoàng đế sau long án ho dữ dội.

Đại tổng quản vội đỡ ông.

Nhưng hoàng đế vẫn cố nâng tay.

“Truyền… truyền chỉ…”

Điện Thừa Minh lập tức yên tĩnh.

Hoàng đế nhìn Tiêu Dạ Hành, lại nhìn Tịch Nhiên trong lòng hắn.

Trong mắt vị đế vương bệnh nặng ấy hiện lên một chút phức tạp.

Có lẽ đến giờ phút này, ông mới hiểu lời tiên tri năm xưa không phải ban phúc cho hoàng thất.

Mà là đặt một thanh kiếm trên cổ ba cô nương Lăng gia.

Ông thở dốc, chậm rãi nói:

“Trần thị cấu kết ngoại bộ, giả truyền mật chỉ, mưu loạn cung đình… bắt.”

“Phó thống lĩnh cấm quân phản nghịch… bắt.”

“Ngũ hoàng tử…”

Tiêu Hoài Dung quỳ xuống.

Sắc mặt hắn trắng bệch, nhưng lần này không biện giải.

Hoàng đế nhìn hắn rất lâu.

“Hoài Dung, con có tài, nhưng tâm không đủ rộng.”

Một câu ấy rơi xuống như phán quyết.

Tiêu Hoài Dung nhắm mắt.

“Nhị hoàng tử, Thái tử…” Hoàng đế ho một trận, “đều có công hộ giá, giữ triều.”

Cuối cùng, ánh mắt ông dừng trên Tiêu Dạ Hành.

“Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành… trấn Tây Lăng nhiều năm, giữ biên quan, cứu dân, nay được chuông trời nhận mệnh…”

Ông nhắm mắt lại, như dùng hết hơi cuối cùng.

“Lập làm… hoàng thái đệ.”

Điện Thừa Minh im lặng một lát.

Sau đó bá quan quỳ xuống.

“Hoàng thượng thánh minh!”

Tiêu Dạ Hành không quỳ ngay.

Hắn vẫn ôm Tịch Nhiên.

Trong mắt hắn không có nửa phần vui mừng vì được nhận mệnh.

Hoàng thái đệ.

Thiên mệnh.

Ngôi vị.

Tất cả những thứ người khác dùng máu tranh đoạt, giờ rơi xuống trước mặt hắn.

Nhưng hắn chỉ nhìn thấy máu trên môi Tịch Nhiên.

Thái y vội vàng chạy vào.

Tiêu Dạ Hành bế nàng rời khỏi giữa điện.

Khi đi ngang qua Tiêu Hoài Dung, bước chân hắn dừng lại một thoáng.

Tiêu Hoài Dung ngẩng đầu.

Hai người nhìn nhau.

Tiêu Dạ Hành không nói gì.

Nhưng ánh mắt ấy đã đủ lạnh.

Tiêu Hoài Dung khàn giọng:

“Đừng để nàng… giống kiếp trước.”

Tiêu Dạ Hành nhìn hắn:

“Ta không phải ngươi.”

Nói xong, hắn ôm Tịch Nhiên rời khỏi điện Thừa Minh.

Ngoài điện, mưa đã ngừng.

Nhưng gió vẫn rất lớn.

Chuông Khâm Thiên Đài còn vang dư âm trong không trung, giống như thiên địa cũng chưa hoàn toàn bình ổn sau một lời định chủ.

Tịch Nhiên hôn mê suốt ba ngày.

Ba ngày ấy, cả kinh thành thay trời đổi đất.

Trần thị và nhánh phản loạn trong cấm quân bị bắt. Vụ quân lương Lương Tây được lật lại, những người từng cấu kết ngoại bộ bị tra ra từng kẻ một. Phó thống lĩnh cấm quân bị xử tội phản nghịch. Những quan viên từng dùng lời tiên tri ép ba tỷ muội Lăng gia chứng minh thiên mệnh cũng bị giáng chức hoặc điều tra.

Hoàng đế chống đỡ thêm hai ngày rồi băng hà.

Trước khi mất, di chiếu lập Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành làm tân đế, Thái tử Tiêu Cảnh Nghi phụ chính ba năm, Nhị hoàng tử Tiêu Mộ Khanh cùng chưởng Hình bộ và Lại bộ thanh tra vụ án Lương Tây.

Lời di chiếu này khiến nhiều người bất ngờ.

Nhưng không ai dám phản đối.

Bởi vì chuông Khâm Thiên Đài đã vang chín tiếng.

Bởi vì chính tam tiểu thư Lăng gia đã cất lời trước điện Thừa Minh.

Bởi vì toàn bộ cấm quân đã tận mắt chứng kiến long khí đổi hướng.

Ngày Tiêu Dạ Hành đăng cơ, trời Thịnh An trong xanh sau nhiều ngày mưa.

Nhưng tân đế không tổ chức đại lễ xa hoa.

Hắn chỉ mặc long bào, lên điện nhận triều bái, sau đó ban ba đạo chiếu thư.

Đạo thứ nhất, tra lại toàn bộ vụ án Lương Tây, trả trong sạch cho quân Tây Lăng và phủ Trấn Quốc Công.

Đạo thứ hai, cấm bất kỳ quan viên nào dùng danh nghĩa thiên mệnh ép nữ nhi Lăng gia hoặc bất kỳ người mang mệnh ngôn nào thi triển năng lực. Kẻ vi phạm, xử theo tội bức hại hoàng thân và nhiễu loạn quốc vận.

Đạo thứ ba, phong Lăng Hành Viễn làm Thái quốc công, giữ nguyên binh quyền danh dự, cho phép Tô Uyển Từ tự do vào cung thăm nữ nhi.

Khi chiếu thư đọc xong, cả điện đều hiểu.

Tân đế không muốn Lăng Tịch Nhiên trở thành tế phẩm thứ hai của Đại Ung.

Cũng không muốn người đời tiếp tục xem ba tỷ muội Lăng gia là pháp khí thiên mệnh.

Lăng Tịch Nhiên tỉnh lại vào đêm thứ ba.

Khi nàng mở mắt, trước mắt là màn lụa màu xanh nhạt.

Không phải lãnh điện.

Không phải điện Thừa Minh.

Cũng không phải phòng cũ ở phủ Trấn Quốc Công.

Nàng nằm trong một cung thất yên tĩnh. Hương thuốc rất nhẹ. Bên cửa sổ treo chiếc chuông bạc của nàng, gió đêm thổi qua, chuông khẽ vang.

Người đầu tiên nàng nhìn thấy là Tiêu Dạ Hành.

Hắn ngồi bên giường, trên người vẫn mặc áo bào đen, không phải long bào. Mắt hắn đỏ vì nhiều ngày không ngủ.

Thấy nàng tỉnh, hắn lập tức nắm lấy tay nàng.

“Tịch Nhiên.”

Nàng nhìn hắn.

Muốn đáp.

Nhưng cổ họng chỉ đau rát.

Không phát ra được âm thanh nào.

Thái y từng nói với Tiêu Dạ Hành, câu định chủ lần này đã làm tổn thương tâm mạch và cổ họng nàng rất nặng. Có lẽ vài năm không thể nói. Cũng có lẽ cả đời sẽ không nói được nữa.

Khi nghe câu ấy, Tiêu Dạ Hành đứng trước cửa điện rất lâu không động.

Giờ phút này, Tịch Nhiên tự mình cảm nhận được.

Nàng lại trở về im lặng.

Nhưng kỳ lạ là lần này, nàng không sợ.

Bởi vì sự im lặng này không còn là tự ti.

Không còn là tiếc nuối.

Không còn là xiềng xích người khác dùng để thương hại nàng.

Đó là cái giá nàng tự mình chọn.

Tịch Nhiên nhẹ nhàng siết tay Tiêu Dạ Hành.

Hắn nhìn nàng, giọng khàn:

“Ta đã nói không cần nàng làm vậy.”

Nàng không thể nói.

Chỉ chậm rãi dùng ngón tay viết lên lòng bàn tay hắn.

Từng nét rất yếu.

“Ta biết.”

Tiêu Dạ Hành cúi đầu nhìn tay mình.

Nàng lại viết:

“Nhưng ta muốn.”

Bốn chữ ấy khiến mắt hắn đỏ lên.

Tiêu Dạ Hành nắm tay nàng rất chặt, như sợ chỉ cần buông ra, nàng lại biến mất như trong kiếp trước nàng từng kể.

“Sau này không được nữa.”

Tịch Nhiên nhìn hắn.

Hắn nói:

“Không được vì ta. Không được vì triều đình. Không được vì thiên hạ. Một lần này đủ rồi.”

Nàng chớp mắt, khóe môi cong nhẹ.

Tiêu Dạ Hành cúi người, trán gần như chạm vào mu bàn tay nàng.

“Lần sau, để ta tự mình gánh.”

Tịch Nhiên chậm rãi nhắm mắt.

Nàng biết hắn nói thật.

Cũng biết tương lai sẽ không dễ.

Nhưng ít nhất lần này, nàng không còn một mình đứng trước hết mọi thứ.

Vài ngày sau, Chiêu Nguyệt và Vân La vào cung thăm nàng.

Chiêu Nguyệt vừa nhìn thấy nàng đã rơi nước mắt.

Vân La vốn chuẩn bị rất nhiều lời mắng, nhưng khi thấy Tịch Nhiên nằm trên giường, sắc mặt vẫn trắng, cổ quấn khăn thuốc, cuối cùng chỉ nghẹn giọng:

“Tiểu câm đáng ghét.”

Tịch Nhiên nhìn nàng.

Vân La ngồi xuống bên giường, mắt đỏ hoe:

“Muội nói không để chúng ta dùng mạng đổi bình an cho người khác. Vậy muội thì sao? Muội cũng là người khác à?”

Tịch Nhiên không nói được.

Chỉ nhẹ nhàng nắm tay nàng.

Chiêu Nguyệt ngồi bên kia, dịu dàng lau nước mắt cho nàng.

“Được rồi, đừng mắng muội ấy nữa. Muội ấy vừa tỉnh.”

Vân La quay mặt đi:

“Ta không mắng, ta đau lòng.”

Tịch Nhiên nhìn hai tỷ tỷ.

Đại tỷ vẫn nhìn thấy nàng.

Nhị tỷ vẫn nghe được tiếng nàng viết trên giấy.

Các nàng đều còn sống.

Không giống kiếp trước.

Vậy là đủ.

Sau biến loạn, ba tuyến hôn sự cũng dần ổn định.

Lăng Chiêu Nguyệt được Tiêu Mộ Khanh đưa về phủ Nhị hoàng tử dưỡng thân. Mắt nàng yếu hơn trước, nhìn lâu sẽ đau, không thể viết quá nhiều. Tiêu Mộ Khanh sai người cất hết những loại giấy bút có thể dẫn động mệnh lực, chỉ để lại loại giấy bình thường cho nàng viết thư nhà.

Chiêu Nguyệt bất đắc dĩ:

“Điện hạ làm vậy, chẳng khác nào xem ta như trẻ nhỏ.”

Tiêu Mộ Khanh đáp:

“Nếu mỗi chữ nàng viết ra đều có thể làm đau nàng, vậy ta tình nguyện làm người xấu cất bút của nàng.”

Nàng nhìn hắn, cuối cùng mỉm cười.

“Vậy sau này nếu có họa, điện hạ tự mình tránh.”

“Được.” Hắn nói, “Ta tự mình tránh. Tránh không được thì tự mình chịu. Không để nàng viết máu thay ta nữa.”

Lăng Vân La sau biến loạn cũng nghỉ lại phủ Trấn Quốc Công một thời gian. Thái tử Tiêu Cảnh Nghi thường xuyên đến thăm, nhưng mỗi lần vào phủ đều bị Vân La bắt đánh cờ.

Có lần nàng cố ý hỏi:

“Nếu sau này Đông cung lại có phản đồ, điện hạ thật sự không cần ta nghe sao?”

Tiêu Cảnh Nghi đặt quân cờ xuống:

“Không cần.”

“Nếu phản đồ giấu rất sâu?”

“Ta tra.”

“Nếu tra không ra?”

“Tra tiếp.”

Vân La nhướng mày:

“Nếu vì vậy mà điện hạ thua thì sao?”

Tiêu Cảnh Nghi nhìn nàng:

“Thua một ván cờ, còn có thể đánh lại. Nếu nàng vì ta mà đánh mất chính mình, ta thắng thiên hạ để làm gì?”

Vân La im lặng rất lâu.

Sau đó nàng quay mặt đi, nhỏ giọng:

“Điện hạ càng ngày càng biết nói lời dễ nghe rồi.”

Tiêu Cảnh Nghi cười:

“Là thật lòng.”

Vân La không đáp, nhưng khóe môi đã cong lên.

Còn Tiêu Hoài Dung bị giam trong phủ cũ của mình.

Hoàng đế trước khi mất không giết hắn.

Tiêu Dạ Hành đăng cơ sau đó cũng không lập tức xử tử hắn.

Người ngoài cho rằng tân đế nể tình huynh đệ.

Chỉ có Tiêu Hoài Dung biết, đây là vì Lăng Tịch Nhiên không muốn thêm máu.

Hắn bị tước quyền, cấm túc trong phủ, không được tham dự triều chính. Những người từng theo hắn phản loạn hoặc lợi dụng danh nghĩa hắn đều bị xử theo tội trạng.

Đêm đầu tiên sau khi bị cấm túc, hắn lại mơ thấy kiếp trước.

Lần này, giấc mộng không bị sương đen che nữa.

Hắn thấy rõ tất cả.

Thấy Tịch Nhiên trong lễ cầu thân kiếp trước nhận lời hắn.

Thấy hắn từng thật sự yêu nàng.

Thấy nàng dùng câu đầu tiên nói tên hắn.

Thấy nàng ngã xuống trong lòng hắn.

Thấy chính hắn về sau càng ngày càng sợ mất quyền.

Thấy mình từng để nàng cô độc trong lãnh điện.

Thấy nàng chết trong im lặng.

Tỉnh lại, Tiêu Hoài Dung ngồi trong bóng tối rất lâu.

Trên án thư trước mặt hắn có một tờ giấy.

Hắn cầm bút, viết một dòng:

“Ta từng yêu nàng, nhưng ta yêu ngôi vị nhiều hơn.”

Nét bút dừng lại.

Máu từ đầu ngón tay hắn rơi xuống giấy.

Hắn bỗng bật cười.

Cười đến mắt đỏ lên.

“Có lẽ đó mới là tội của ta.”

Từ đó về sau, Tiêu Hoài Dung không còn nhắc đến thiên mệnh.

Cũng không còn hỏi vì sao nàng đổi ý.

Bởi vì hắn đã biết đáp án.

Không phải nàng đổi ý.

Là hắn kiếp trước đã tự tay đánh mất nàng.

Ba tháng sau, Tiêu Dạ Hành chính thức đăng cơ, lấy niên hiệu Thừa An.

Lăng Tịch Nhiên được phong làm hoàng hậu.

Triều thần có người nói nàng được phong hậu vì đã dùng Định Chủ Ngôn giúp tân đế đăng cơ.

Tiêu Dạ Hành nghe xong, chỉ lạnh giọng hỏi:

“Nếu không có Định Chủ Ngôn, nàng không phải người trẫm chọn sao?”

Cả điện im lặng.

Hắn nói:

“Trẫm lập nàng làm hậu, không phải vì nàng từng định chủ cho trẫm. Mà vì trước khi nàng cất lời, trẫm đã nhận ngọc của nàng.”

Không ai dám nói thêm.

Đại hôn không quá xa hoa.

Tịch Nhiên thân thể chưa hồi phục hoàn toàn, không chịu nổi nghi lễ kéo dài. Tiêu Dạ Hành giảm bớt rất nhiều quy củ. Ngày nàng vào cung, hắn đích thân đến cửa cung đón.

Nàng mặc hỷ phục đỏ, tóc cài trâm bạc có chuông.

Khi gió thổi qua, chuông nhỏ khẽ vang.

Tiêu Dạ Hành đưa tay về phía nàng.

Không giống Tiêu Hoài Dung kiếp trước đưa tay như một ánh sáng khiến nàng lầm tưởng mình được cứu.

Bàn tay Tiêu Dạ Hành vững vàng, trầm lặng.

Không hứa lời hoa mỹ.

Không nói sẽ cho nàng thiên hạ.

Chỉ nói:

“Về nhà.”

Tịch Nhiên nhìn hắn.

Mắt đỏ lên.

Nàng đặt tay vào lòng bàn tay hắn.

Không nói được.

Nhưng hắn hiểu.

Đêm đó, trong cung Khôn Nghi, Tiêu Dạ Hành đặt giấy bút ở nơi nàng dễ lấy nhất.

“Sau này nàng viết, ta đọc.”

Tịch Nhiên cầm bút, viết:

“Ta có thể sẽ rất lâu không nói được.”

Tiêu Dạ Hành đáp:

“Không nói cũng được.”

Nàng viết tiếp:

“Có lẽ cả đời.”

Hắn nhìn nàng:

“Vậy cả đời nàng viết, ta đọc.”

Tịch Nhiên cúi đầu.

Trên giấy, một giọt nước rơi xuống, làm nhòe nét mực.

Tiêu Dạ Hành nhẹ nhàng lau nước mắt cho nàng.

“Nhưng nếu có một ngày nàng thật sự muốn nói, chỉ nói điều nàng muốn. Không cần vì ta, không cần vì triều đình, không cần vì thiên hạ.”

Tịch Nhiên nhìn hắn thật lâu.

Sau đó gật đầu.

Ngoài cửa sổ, chuông bạc khẽ vang.

Nàng bỗng nhớ lại đêm mình trọng sinh.

Cũng là tiếng chuông ấy kéo nàng tỉnh khỏi lãnh điện kiếp trước.

Khi ấy nàng tưởng mình chỉ trở về để sửa một lựa chọn.

Đến bây giờ nàng mới hiểu.

Nàng trở về không phải để đổi một người phu quân.

Mà là để học cách không dùng bản thân làm tế phẩm cho tình yêu, cho gia tộc, cho thiên hạ.

Một năm sau, Đại Ung dần yên ổn.

Tây Lăng Quan được tăng quân lương, dân biên địa qua mùa đông đầu tiên không có người chết rét ngoài quan đạo. Vụ án Lương Tây xử xong, nhiều kho lương cũ được mở lại. Triều đình dưới thời Tiêu Dạ Hành không còn ôn hòa bề ngoài như trước, nhưng từng đạo chính lệnh đều đi thẳng vào chỗ mục nát.

Thái tử cũ Tiêu Cảnh Nghi trở thành Hiền vương, phụ chính trong triều, nổi danh dùng người công bằng.

Tiêu Mộ Khanh chưởng hình ngục, xử án không thiên vị, nhưng mỗi khi về phủ đều tự tay mài thuốc cho Chiêu Nguyệt.

Lăng Vân La vẫn thỉnh thoảng đau đầu khi ở nơi quá đông người, nhưng nàng học được cách rời khỏi tiếng ồn trước khi nó nuốt mình. Tiêu Cảnh Nghi luôn đứng bên cạnh nàng, không để ai dùng khả năng của nàng làm tai mắt.

Chiêu Nguyệt mắt yếu đi, không thể đọc sách lâu, nhưng nàng không còn ngồi trước án thư viết vận số đến ho ra máu. Khi nàng nhớ Tịch Nhiên, sẽ viết thư rất ngắn. Tiêu Mộ Khanh luôn nhắc nàng viết ít thôi, nhưng thư nào cũng sai người đưa vào cung rất nhanh.

Còn Tịch Nhiên, vẫn không nói.

Người ngoài dần quen với một vị hoàng hậu im lặng.

Ban đầu có người nói đáng tiếc.

Nói một người từng cất lời định sơn hà, cuối cùng lại trở về câm lặng.

Nhưng những lời ấy truyền đến tai Tiêu Dạ Hành, rất nhanh biến mất khỏi kinh thành.

Tân đế không thích bất kỳ ai dùng hai chữ “đáng tiếc” để nói về hoàng hậu của hắn.

Trong mắt hắn, nàng không đáng tiếc.

Nàng là người đã tự mình chọn im lặng, rồi tự mình chọn cất lời.

Cũng là người dùng hai đời đau đớn để đổi lấy một lần không chọn sai.

Về sau, sử quan Đại Ung ghi lại rất ngắn về ngày hôm ấy.

Năm Cảnh Hòa cuối cùng, hoàng đế bệnh nguy, điện Thừa Minh sinh loạn. Tam tiểu thư Lăng gia cất lời trước điện, chuông Khâm Thiên Đài vang chín tiếng, Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành nhận mệnh đăng cơ, đổi niên hiệu Thừa An.

Sử sách viết nàng là Lăng hậu.

Viết nàng có Định Chủ Ngôn.

Viết nàng một lời định sơn hà.

Nhưng sử sách không viết, trước khi nàng cất lời, nàng từng im lặng bao nhiêu năm.

Không viết nàng từng chọn sai một người.

Không viết nàng từng nhìn hai tỷ tỷ tàn lụi trong kiếp trước.

Không viết nàng từng chết trong hối hận.

Cũng không viết rằng ngày nàng cất lời, người nàng chọn đã giữ tay nàng, nói đừng vì ta.

Nhiều năm sau, khi hải đường trong cung Khôn Nghi nở rộ, Tịch Nhiên ngồi dưới hiên viết thư cho hai tỷ tỷ.

Tiêu Dạ Hành xử lý chính sự xong, bước đến ngồi bên cạnh nàng.

Hắn nhìn nét chữ trên giấy.

Nàng viết:

“Năm nay hoa nở rất đẹp. Nếu hai tỷ rảnh, vào cung ngắm cùng muội.”

Tiêu Dạ Hành nói:

“Chỉ viết vậy thôi?”

Tịch Nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.

Hắn nói:

“Không viết thêm là trẫm cũng nhớ họ sao?”

Tịch Nhiên cong mắt, cúi đầu thêm một dòng:

“Bệ hạ cũng nhớ hai tỷ.”

Tiêu Dạ Hành nhìn chữ “bệ hạ”, nhíu mày:

“Không phải đã nói lúc riêng tư không cần gọi vậy?”

Tịch Nhiên cười không tiếng.

Nàng gạch hai chữ ấy đi, viết lại:

“Dạ Hành cũng nhớ hai tỷ.”

Tiêu Dạ Hành lúc này mới hài lòng.

Gió thổi qua hiên.

Chuông bạc trên tóc nàng khẽ vang.

Tiêu Dạ Hành nhìn nàng, bỗng thấp giọng hỏi:

“Tịch Nhiên, nàng có từng hối hận không?”

Tay nàng dừng lại.

Nàng biết hắn hỏi chuyện điện Thừa Minh.

Hỏi nàng có hối hận vì đã cất lời, vì mất giọng, vì dùng máu đổi thiên mệnh cho hắn hay không.

Tịch Nhiên nhìn hoa hải đường ngoài sân.

Rất lâu sau, nàng cúi đầu viết:

“Không hối hận.”

Dừng một chút, nàng lại viết:

“Nhưng nếu có kiếp sau, ta mong chúng ta không cần thiên mệnh.”

Tiêu Dạ Hành nhìn dòng chữ ấy, lòng đau nhẹ.

Hắn nắm tay nàng.

“Được.”

Hắn nói:

“Nếu có kiếp sau, không cần thiên mệnh. Không cần ngôn linh. Không cần nàng phải chọn giữa tình yêu và sơn hà.”

Tịch Nhiên nhìn hắn.

Hắn nói tiếp:

“Kiếp sau, ta tự mình tìm nàng.”

Nàng cười.

Chuông bạc lại vang lên một tiếng.

Rất nhẹ.

Như tiếng chuông năm ấy kéo nàng trở về từ lãnh điện.

Như tiếng chuông điện Thừa Minh từng định lại sơn hà.

Cũng như tiếng gió cuối cùng thổi qua trang sử không ai viết hết.

Về sau sử quan Đại Ung chỉ chép rằng, năm ấy trong điện Thừa Minh, tam tiểu thư Lăng gia cất lời, chuông trời vang chín tiếng, Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành nhận mệnh đăng cơ.

Nhưng không ai biết, trước khi định sơn hà, nàng từng dùng một đời im lặng để học cách không chọn sai người lần nữa.

· · ·
← Chương trước Mục lục Đây là chương cuối
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊