Đừng vì ta
Tin hoàng đế bệnh nặng truyền ra vào một buổi sáng mưa.
Mưa rơi từ canh năm, đến khi trời sáng vẫn chưa dứt. Mái ngói hoàng cung phủ một màu xám chì. Nước mưa chảy dọc theo đầu thú trên mái điện, nhỏ xuống từng giọt nặng nề, giống như tiếng trống tang gõ rất xa.
Cửa điện Thừa Minh đóng kín.
Thái y viện suốt đêm không người dám ngủ. Từng bát thuốc được bưng vào rồi lại bưng ra. Nội thị trong cung đi lại vội vàng, sắc mặt trắng bệch. Tin tức bị giữ chặt, nhưng càng giữ càng khiến lòng người hoảng loạn.
Đến giờ Tỵ, triều thần đã đứng đầy ngoài điện nghị sự.
Không ai nói lớn.
Nhưng dưới sự im lặng ấy, từng ánh mắt đã bắt đầu chọn phe.
Thái tử Tiêu Cảnh Nghi là trữ quân danh chính ngôn thuận, nhưng mấy năm gần đây hoàng đế bệnh yếu, Đông cung nhiều lần bị công kích. Vụ cung nữ hạ độc trong Đông cung tuy bị ép xuống, nhưng người biết chuyện đều hiểu phía sau chưa chắc chỉ là một cung nữ nhỏ.
Nhị hoàng tử Tiêu Mộ Khanh vốn ôn hòa, không thích tranh quyền, nhưng sau khi nhận ngọc của đại tiểu thư Lăng gia, tự nhiên cũng bị kéo vào vòng xoáy. Gần đây hắn điều tra kho quân lương cũ ở Lương Tây, đã động đến vài nhánh thế gia lâu năm, khiến nhiều người không yên.
Tứ hoàng tử Tiêu Dạ Hành càng bị đề phòng.
Hắn quanh năm trấn thủ Tây Lăng Quan, tay nắm quân Tây Lăng. Trước đây vì ở xa kinh thành nên triều thần không xem hắn là đối thủ trực diện. Nhưng từ ngày tam tiểu thư Lăng gia trao ngọc cho hắn, lại thêm biến cố Mã Viện Tây Hoa, ánh mắt người đời nhìn hắn đã khác.
Một hoàng tử có binh quyền.
Một câm nữ Lăng gia được Khâm Thiên Đài vang chuông sau khi trao ngọc.
Một ván cờ như vậy, dù chưa ai biết ai mới thật sự giữ lời định chủ, cũng đủ khiến lòng người bất an.
Còn Ngũ hoàng tử Tiêu Hoài Dung.
Hắn vẫn là người được nhiều triều thần yêu thích.
Ôn hòa, biết tiến lùi, không sắc bén như Thái tử, không xa cách như Tứ hoàng tử, cũng không quá nhàn tản như Nhị hoàng tử. Hắn giống một chén trà ấm vừa độ, không làm người ta sợ, cũng không khiến người ta chán.
Nhưng mấy ngày nay, người trong phủ Ngũ hoàng tử đều nhận ra chủ tử của họ đã khác.
Tiêu Hoài Dung thường xuyên mất ngủ.
Có lúc ngồi trước án thư đến sáng.
Có lúc nhìn về hướng phủ Trấn Quốc Công rất lâu.
Có lúc đột nhiên gọi tên Lăng Tịch Nhiên, nhưng khi thuộc hạ hỏi có cần truyền lời không, hắn lại im lặng.
Không ai biết hắn mơ thấy gì.
Chỉ có hắn biết, những giấc mộng kia đang ngày càng rõ.
Long bào.
Lãnh điện.
Tịch Nhiên mặc hoàng hậu phục.
Máu trên môi nàng.
Câu viết: “Ta từng chọn người. Nhưng người ta chọn, cuối cùng chọn ngai vàng.”
Mỗi lần tỉnh lại, Tiêu Hoài Dung đều cảm thấy trái tim mình như bị ai bóp chặt.
Hắn không muốn tin những giấc mơ đó là thật.
Nhưng nếu không thật, vì sao mỗi lần thấy Tịch Nhiên đứng bên Tiêu Dạ Hành, hắn lại đau đến vậy?
Nếu không thật, vì sao hắn lại nhớ rõ nàng cầm bút thế nào, rũ mắt thế nào, lúc đau sẽ vô thức nắm chặt tay áo ra sao?
Hắn rõ ràng chưa từng có nàng.
Nhưng lại như đã mất nàng một đời.
Mưa càng lúc càng lớn.
Trong điện nghị sự, một vị lão thần bước ra khỏi hàng, chắp tay nói:
“Hoàng thượng long thể bất an, quốc bản dao động. Nay trong kinh lời đồn nổi lên bốn phía, lòng người bất ổn. Thần cho rằng, chuyện thiên mệnh không thể tiếp tục mơ hồ.”
Thái tử Tiêu Cảnh Nghi đứng ở hàng đầu, sắc mặt bình tĩnh.
Tiêu Mộ Khanh cụp mắt, không nói.
Tiêu Dạ Hành đứng cách đó không xa, trên người áo bào sẫm màu, dáng vẻ trầm lặng như núi đá nơi Tây Lăng.
Lăng Hành Viễn nghe lão thần mở miệng liền nhíu mày.
Ông biết, chuyện ông lo nhất cuối cùng vẫn đến.
Lão thần kia tiếp tục:
“Năm xưa Khâm Thiên Đài từng có lời tiên tri: ba nữ nhi Lăng gia mang mệnh ngôn, có thể động đến vận số Đại Ung. Nay ba vị tiểu thư đều đã có hôn ước với hoàng thất. Nhưng rốt cuộc ai nhìn suy thịnh, ai nghe lòng người, ai lay chuyển long khí, đến nay vẫn chưa rõ. Chính vì chưa rõ, các phe mới suy đoán, lời đồn mới nổi lên.”
Một đại thần khác lập tức phụ họa:
“Thần cũng cho rằng nên thỉnh ba vị tiểu thư Lăng gia vào cung, dùng mệnh ngôn chứng minh thiên ý. Nếu thiên mệnh đã có chủ, triều đình cũng có thể yên lòng.”
Lời ấy vừa ra, điện nghị sự lập tức im phăng phắc.
Dùng mệnh ngôn chứng minh thiên ý.
Nói dễ nghe là thỉnh.
Thật ra là ép.
Lăng Hành Viễn bước ra khỏi hàng.
Sắc mặt ông lạnh đến mức vài vị quan đứng gần đều vô thức lùi nửa bước.
“Ba nữ nhi của ta không phải pháp khí của triều đình.”
Giọng ông không lớn, nhưng từng chữ đều như rơi xuống nền điện.
“Khâm Thiên Đài nói các nàng có mệnh ngôn, không có nghĩa các nàng phải dùng máu thịt của mình chứng minh cho lòng nghi kỵ của các ngươi.”
Lão thần kia cau mày:
“Trấn Quốc Công nói quá lời rồi. Chúng thần cũng vì Đại Ung xã tắc.”
Lăng Hành Viễn cười lạnh.
“Vì xã tắc, hay vì muốn biết nên đặt cược vào vị hoàng tử nào?”
Lời này quá thẳng.
Trong điện có người biến sắc.
Lão thần bị vạch trần tâm tư, mặt lúc xanh lúc trắng:
“Trấn Quốc Công!”
Lăng Hành Viễn tiến lên một bước.
“Muốn hỏi thiên mệnh thì đến Khâm Thiên Đài. Muốn hỏi lòng dân thì ra ngoài kinh thành xem dân chúng sống thế nào. Đừng đem ba nữ nhi của ta đặt giữa triều điện, bắt các nàng dùng mạng trả lời các ngươi.”
Không khí trong điện căng như dây đàn.
Đúng lúc ấy, một nội thị vội vàng từ phía sau điện đi ra, thấp giọng nói gì đó với đại tổng quản.
Đại tổng quản sắc mặt thay đổi, lập tức bước đến trước điện:
“Chư vị đại nhân, hoàng thượng vừa tỉnh, truyền Thái tử, Nhị điện hạ, Tứ điện hạ, Ngũ điện hạ và Trấn Quốc Công vào điện Dưỡng Tâm. Ngoài ra…”
Ông dừng một chút, ánh mắt lướt qua Lăng Hành Viễn.
“Hoàng thượng muốn gặp ba vị tiểu thư Lăng gia.”
Tay Lăng Hành Viễn trong tay áo siết chặt.
Mưa ngoài điện nặng hơn.
Tiếng mưa đập xuống mái ngói, giống như vận mệnh đang từng bước ép người vào đường cùng.
Khi tin truyền về phủ Trấn Quốc Công, Tô Uyển Từ suýt đánh rơi chén thuốc trong tay.
“Hoàng thượng muốn gặp cả ba đứa?”
Quản gia cúi đầu:
“Vâng. Người trong cung đã chờ ngoài phủ.”
Chiêu Nguyệt vừa uống thuốc xong, sắc mặt vẫn còn nhợt nhạt. Vân La sau lần ở Đông cung tuy đã khá hơn, nhưng mỗi khi nghe tiếng người quá nhiều vẫn dễ đau đầu. Tịch Nhiên đứng bên cửa sổ, nhìn mưa phủ kín sân, lòng chìm xuống.
Ngày này đến sớm hơn kiếp trước.
Kiếp trước, sau khi hoàng đế bệnh nặng, triều thần cũng từng ép ba tỷ muội Lăng gia nhập cung. Khi đó đại tỷ đã vì Lăng gia viết mấy lần, nhị tỷ cũng vì Đông cung nghe quá nhiều, còn nàng thì vẫn chưa lộ Định Chủ Ngôn. Mọi chuyện từng chút một đẩy đến điện Thừa Minh, nơi nàng cuối cùng cất lời giúp Tiêu Hoài Dung lên ngôi.
Kiếp này, nàng đã đổi người được trao ngọc.
Nhưng lời tiên tri vẫn là lưỡi dao treo trên đầu các nàng.
Tô Uyển Từ nắm tay ba nữ nhi, giọng run nhẹ:
“Không đi có được không?”
Không ai trả lời.
Hoàng mệnh đã đến cửa phủ.
Không đi, chính là kháng chỉ.
Chiêu Nguyệt nhẹ nhàng nói:
“Mẫu thân, chúng con sẽ cẩn thận.”
Vân La cố cười:
“Trong cung có Thái tử, Nhị điện hạ, còn có phụ thân. Không ai dám làm gì chúng con trước mặt mọi người đâu.”
Tô Uyển Từ nhìn nàng:
“Con còn dám nói. Lần trước ở Đông cung, cũng là trước mặt mọi người.”
Vân La lập tức im.
Tịch Nhiên cầm bút, viết trên giấy:
“Chúng con sẽ trở về.”
Tô Uyển Từ nhìn bốn chữ ấy, mắt đỏ lên.
Bà biết đứa con gái nhỏ nhất của mình từ sau khi trọng sinh, không, từ sau lễ chọn hôn, luôn giống như cất giấu rất nhiều thứ không thể nói. Bà không biết những thứ ấy là gì, nhưng bà biết Tịch Nhiên đang sợ.
Sợ mất tỷ tỷ.
Sợ mất Lăng gia.
Sợ một kết cục nào đó không ai khác nhìn thấy.
Tô Uyển Từ ôm lấy ba nữ nhi.
“Đừng chứng minh gì cả.” Bà nghẹn giọng, “Mẫu thân không cần các con chứng minh mình có mệnh ngôn. Các con chỉ cần sống bình an.”
Ba tỷ muội đều đỏ mắt.
Một lúc sau, các nàng thay y phục vào cung.
Xe ngựa Lăng gia đi qua màn mưa, tiến về hoàng cung.
Trên xe, ba tỷ muội ngồi sát nhau.
Chiêu Nguyệt nắm tay Tịch Nhiên.
Vân La nhắm mắt, cố không nghe tiếng người bên ngoài xe.
Tịch Nhiên nhìn hai tỷ tỷ, lấy giấy viết:
“Nhớ lời hứa.”
Chiêu Nguyệt nhìn nàng, gật đầu.
Vân La mở mắt, nhỏ giọng:
“Biết rồi. Không tùy tiện viết. Không tùy tiện nghe. Không tự mình chịu khổ.”
Tịch Nhiên lại viết:
“Dù vì ai cũng không được.”
Vân La nhìn dòng chữ ấy, thở dài:
“Tiểu câm, muội càng ngày càng giống mẫu thân rồi.”
Chiêu Nguyệt khẽ cười.
Nhưng nụ cười ấy rất nhanh đã tan trong tiếng mưa.
Bởi vì các nàng đều biết, có những lúc con người không phải vì không nhớ lời hứa mà thất hứa.
Mà là vì người mình yêu, người thân mình thương, hoặc cả thiên hạ đang đứng trước mắt.
Khi ấy, không ai có thể thật sự lạnh lòng.
Trong cung yến tạm thời được bày ở thiên điện bên cạnh Dưỡng Tâm điện.
Hoàng đế bệnh nặng không thể lâm triều lâu, nên chỉ cho gọi vài vị hoàng tử, trọng thần và ba tỷ muội Lăng gia đến. Nói là cung yến, thật ra không có nửa phần vui vẻ. Trên bàn có rượu, có trà, có món ăn tinh xảo, nhưng không ai thật sự động đũa.
Mỗi người đều đang chờ.
Chờ hoàng đế nói gì.
Chờ phe nào ra tay.
Chờ ba tỷ muội Lăng gia có thật sự lộ mệnh ngôn hay không.
Hoàng đế ngồi sau rèm châu. Sắc mặt ông vàng vọt, hơi thở nặng nề. Dù bệnh nặng, đôi mắt vẫn còn uy nghi của đế vương.
Ông nhìn ba cô nương Lăng gia quỳ dưới điện, ánh mắt rất lâu không dời.
“Đứng lên đi.”
Ba tỷ muội đứng dậy.
Lăng Hành Viễn đứng một bên, sắc mặt trầm như nước.
Hoàng đế chậm rãi nói:
“Năm xưa lúc các ngươi sinh ra, Khâm Thiên Đài vang chuông. Trẫm vẫn nhớ ngày ấy, Tư Không Nghiêu nói ba nữ nhi Lăng gia có mệnh ngôn, vận số Đại Ung từ đó có biến.”
Ông ho khẽ vài tiếng.
Đại tổng quản vội dâng thuốc, nhưng ông khoát tay.
“Trẫm già rồi. Người già sắp chết, luôn muốn biết sau khi mình chết, giang sơn này sẽ giao cho ai mới không đổ.”
Lời này vừa ra, mọi người trong điện đều biến sắc.
Thái tử rũ mắt.
Tiêu Hoài Dung nhìn chén rượu trước mặt, ánh mắt tối đi.
Tiêu Dạ Hành đứng phía sau bên trái, không nói.
Hoàng đế nhìn ba tỷ muội:
“Các ngươi có thể nói cho trẫm biết không?”
Lăng Hành Viễn lập tức bước lên:
“Hoàng thượng, ba nữ nhi của thần…”
Hoàng đế cắt ngang:
“Trấn Quốc Công, trẫm không ép các nàng.”
Không ép.
Nhưng ông là hoàng đế.
Một câu “không ép” từ miệng hoàng đế, đôi khi còn nặng hơn một đạo thánh chỉ.
Một vị đại thần lập tức chắp tay:
“Hoàng thượng nhân từ. Nhưng việc liên quan quốc bản, thần cho rằng nếu ba vị tiểu thư thật sự có mệnh ngôn, nên vì Đại Ung mà nói rõ thiên ý.”
Một người khác phụ họa:
“Đúng vậy. Nay lời đồn trong kinh nổi lên, lòng người bất ổn. Nếu có thể xác định thiên mệnh, cũng có thể tránh huynh đệ tương tranh, triều đình chia rẽ.”
Lăng Hành Viễn lạnh giọng:
“Các ngươi mở miệng một câu vì Đại Ung, hai câu vì quốc bản. Vậy có ai hỏi qua các nàng, dùng mệnh ngôn phải trả giá thế nào không?”
Đại thần kia nghẹn lại.
Có người nói nhỏ:
“Chẳng qua chỉ là nói vài câu…”
“Chỉ là nói vài câu?”
Giọng Lăng Hành Viễn bỗng cao hơn.
Ông nhìn quanh điện, ánh mắt sắc như đao.
“Đại nữ của ta viết vài chữ liền ho ra máu. Nhị nữ của ta cứu Đông cung một lần, tai chảy máu đến ngất đi. Các ngươi gọi đó là chỉ vài câu?”
Trong điện im bặt.
Đây là lần đầu tiên Lăng Hành Viễn công khai nói đến cái giá của mệnh ngôn.
Chiêu Nguyệt cúi đầu.
Vân La môi hơi mím lại.
Tịch Nhiên đứng giữa hai tỷ tỷ, tay trong tay áo siết chặt.
Nàng biết phụ thân đang bảo vệ họ.
Nhưng những lời này vừa nói ra, cũng đồng nghĩa với việc đại tỷ và nhị tỷ đã bị xác nhận có năng lực.
Dù chưa rõ năng lực nào mạnh nhất, nhưng từ nay về sau, ánh mắt người đời nhìn họ sẽ càng không đơn giản.
Quả nhiên, một vị quan đứng bên phe Ngũ hoàng tử lập tức nói:
“Nếu đại tiểu thư và nhị tiểu thư đều đã từng ứng nghiệm mệnh ngôn, vậy càng nên thỉnh các nàng nói rõ thiên ý. Nếu không, chẳng phải để lời tiên tri treo mãi trên đầu Đại Ung?”
Tiêu Mộ Khanh bỗng bước ra.
“Đại nhân muốn ai nói rõ?”
Vị quan kia hơi khựng lại.
Tiêu Mộ Khanh nhìn hắn:
“Muốn Chiêu Nguyệt viết tên từng nhà phản loạn cho ngươi xem? Hay muốn nàng dùng máu viết xem vị hoàng tử nào sau này có thể làm chủ?”
Giọng hắn vẫn ôn hòa.
Nhưng ánh mắt lại lạnh.
“Ngươi có từng thấy nàng viết xong một chữ, sắc mặt trắng đến mức không đứng vững không?”
Vị quan kia miễn cưỡng nói:
“Nhị điện hạ, thần chỉ vì xã tắc…”
“Xã tắc không nên đặt trên máu của một cô nương.”
Tiêu Mộ Khanh dứt lời, quay sang nhìn Chiêu Nguyệt.
Ánh mắt Chiêu Nguyệt khẽ run.
Nàng đã chuẩn bị sẵn tinh thần nếu thật sự cần, nàng sẽ viết vài chữ để giảm bớt áp lực cho phụ thân và Lăng gia.
Nhưng Tiêu Mộ Khanh vừa bước ra đã chặn trước mặt nàng.
Hắn không cho nàng cầm bút.
Không cho nàng biến mình thành chứng cứ sống cho triều thần.
Cùng lúc ấy, bên phía Thái tử, một đại thần khác lại nói:
“Nếu đại tiểu thư không tiện viết, nhị tiểu thư Lăng gia thông minh hơn người, hôm ở Đông cung lại phát hiện cung nữ hạ độc. Chẳng lẽ không thể nghe ra trong điện hôm nay, ai trung ai gian?”
Lời này vừa ra, sắc mặt Thái tử Tiêu Cảnh Nghi lập tức lạnh xuống.
Vân La ngẩng đầu.
Trong điện có quá nhiều người.
Quá nhiều ánh mắt.
Quá nhiều tâm tư.
Nàng thậm chí không cần cố ý dùng Tâm Thính Ngôn cũng cảm thấy tai mình bắt đầu đau.
Vô số ý nghĩ mơ hồ như dòng nước ngầm va vào vách đá trong đầu nàng.
“Nghe được thật sao?”
“Nếu nàng nghe được, ta vừa nghĩ gì…”
“Đừng nhìn nàng.”
“Thái tử quả nhiên có được tai mắt trời ban.”
“Nếu nàng nghe hết, hôm nay ai còn giấu được gì?”
Vân La sắc mặt trắng đi.
Nàng vô thức đưa tay ấn bên tai.
Tiêu Cảnh Nghi lập tức bước đến, giữ cổ tay nàng lại.
“Nàng không cần nghe.”
Vân La nhìn hắn.
Tiêu Cảnh Nghi nhìn thẳng vào mắt nàng, nói từng chữ:
“Nàng không cần nghe hết lòng người trong thiên hạ để chứng minh nàng đứng cùng ta.”
Trong điện yên tĩnh.
Thái tử quay đầu nhìn vị đại thần vừa lên tiếng.
“Đông cung nếu cần dựa vào một cô nương chịu đau để phân biệt trung gian, vậy cô còn làm Thái tử làm gì?”
Vị đại thần kia vội quỳ xuống:
“Điện hạ, thần không có ý đó.”
Tiêu Cảnh Nghi không nhìn hắn nữa.
Hắn đỡ Vân La ngồi xuống, thấp giọng:
“Đừng nghe.”
Vân La cắn môi.
Nàng vốn định cười vài câu như thường ngày, nhưng cổ họng nghẹn lại.
Thật ra chỉ cần nàng chịu nghe, có lẽ có thể tìm ra rất nhiều kẻ đang giấu tâm tư trong điện.
Có lẽ có thể giúp Thái tử tránh nhiều họa.
Có lẽ có thể giúp Lăng gia bớt bị công kích.
Nhưng câu nói của Tiêu Cảnh Nghi khiến nàng nhớ đến ánh mắt Tịch Nhiên tối qua.
“Không phải lòng người nào cũng cần nghe.”
Nếu nàng nghe hết, không ai biết người đau nhất sẽ là nàng.
Không.
Tịch Nhiên biết.
Bây giờ, Thái tử cũng bắt đầu biết.
Ở giữa điện, Tịch Nhiên lặng lẽ nhìn tất cả.
Đại tỷ bị ép viết.
Nhị tỷ bị ép nghe.
Còn nàng bị tất cả ánh mắt bỏ qua trong chốc lát, nhưng nàng biết, rất nhanh thôi, những ánh mắt ấy sẽ quay về phía mình.
Bởi vì trong ba mệnh ngôn, lời còn chưa lộ ra mới là lời khiến người ta tham lam nhất.
Quả nhiên, sau một khoảng im lặng, Tiêu Hoài Dung bỗng đặt chén rượu xuống.
Âm thanh rất nhẹ.
Nhưng trong điện, nó lại rõ ràng đến lạ.
Hắn đứng dậy, bước ra giữa điện.
“Phụ hoàng.”
Hoàng đế nhìn hắn.
“Hoài Dung, con muốn nói gì?”
Tiêu Hoài Dung cúi đầu:
“Nhi thần cho rằng không nên ép ba vị tiểu thư Lăng gia dùng mệnh ngôn trước điện.”
Lời này khiến không ít người bất ngờ.
Lăng Hành Viễn cũng nhìn hắn một cái.
Tiêu Hoài Dung tiếp tục:
“Mệnh ngôn có giá, chuyện này vừa rồi Trấn Quốc Công đã nói. Nếu vì tranh luận nhất thời mà khiến ba vị tiểu thư tổn hại, chẳng phải là lỗi của triều đình?”
Hắn nói rất hợp tình hợp lý.
Vẻ mặt cũng ôn hòa như thường.
Nhưng Tịch Nhiên nghe thấy câu ấy, lòng lại lạnh đi.
Kiếp trước, Tiêu Hoài Dung cũng thường như vậy.
Trước mặt người ngoài, hắn luôn là người hiểu nàng nhất.
Luôn là người đứng ra nói không nên ép nàng.
Nhưng sau cánh cửa đóng kín, người từng nói đừng ép nàng lại trở thành người muốn nàng cất lời nhất.
Hoàng đế ho khẽ:
“Vậy theo con thì nên làm thế nào?”
Tiêu Hoài Dung im lặng một lát.
Ánh mắt hắn lướt qua Tịch Nhiên.
Rất nhanh.
Nhưng nàng vẫn thấy.
“Không nên ép trước điện.” Hắn nói, “Nhưng nếu ba vị tiểu thư có lời muốn nói, hoặc có điều gì liên quan vận số Đại Ung cần bẩm riêng, phụ hoàng có thể cho các nàng cơ hội. Không nên để triều thần dùng lời ép, nhưng cũng không nên hoàn toàn bỏ qua thiên cơ.”
Lời này nghe như dung hòa.
Nhưng thật ra lại mở một cánh cửa khác.
Bẩm riêng.
Không ép trước điện.
Nhưng một khi đã vào nơi không có nhiều người, ai biết là tự nguyện hay bị ép?
Tiêu Dạ Hành ngước mắt nhìn hắn.
Hai ánh mắt chạm nhau giữa điện.
Một người ôn hòa như nước.
Một người trầm lạnh như sắt.
Không ai nói gì.
Nhưng Tịch Nhiên cảm nhận được sóng ngầm đã nổi.
Hoàng đế mệt mỏi khoát tay:
“Hôm nay trẫm mệt rồi. Chuyện này để sau nghị tiếp.”
Đại tổng quản lập tức tiến lên:
“Hoàng thượng hồi điện.”
Cung yến kết thúc trong một bầu không khí nặng nề.
Nhưng không ai thật sự rời khỏi ván cờ.
Sau khi ra khỏi thiên điện, ba tỷ muội Lăng gia tạm thời được đưa đến một cung thất nghỉ ngơi. Lăng Hành Viễn phải ở lại bàn chuyện với vài trọng thần. Tiêu Mộ Khanh đi xử lý chứng cứ quân lương cũ, Thái tử bị gọi đến Đông cung nghị sự. Tiêu Dạ Hành vừa rời điện đã bị người của Binh bộ giữ lại hỏi chuyện Tây Lăng quân.
Tịch Nhiên biết đây không phải ngẫu nhiên.
Có người cố tình tách họ ra.
Nàng muốn viết nhắc hai tỷ tỷ cẩn thận, nhưng một cung nữ bỗng bước vào, cúi đầu nói:
“Tam tiểu thư, Tô phu nhân có chút không khỏe, đang ở thiên điện phía nam, muốn gặp người.”
Tịch Nhiên khựng lại.
Mẫu thân?
Tô Uyển Từ hôm nay không vào cung.
Tịch Nhiên lập tức nhận ra không đúng.
Nhưng cung nữ kia lại lấy ra một chiếc chuông bạc nhỏ.
“Đây là vật phu nhân sai nô tỳ đưa cho tiểu thư.”
Tịch Nhiên nhìn chiếc chuông bạc.
Nó rất giống chiếc chuông trên trâm của nàng.
Không.
Không phải giống.
Đó chính là một chiếc chuông nhỏ từng treo ở rèm phòng mẫu thân.
Tịch Nhiên biết có bẫy.
Nhưng nếu chiếc chuông này thật sự đến từ chỗ mẫu thân, vậy có nghĩa người kia có thể đã động đến phủ Trấn Quốc Công.
Nàng nhìn Chiêu Nguyệt và Vân La.
Hai người lập tức hiểu.
Vân La đứng dậy:
“Ta đi cùng muội.”
Cung nữ vội nói:
“Phu nhân chỉ muốn gặp tam tiểu thư một mình.”
Vân La cười lạnh:
“Ngươi là thứ gì mà dám cản ta?”
Cung nữ sợ đến quỳ xuống.
Nhưng đúng lúc ấy, bên ngoài lại truyền đến tiếng nội thị:
“Đại tiểu thư, Nhị điện hạ mời người qua bên thư phòng phía tây, nói là chuyện kho quân lương đã có kết quả.”
Gần như cùng lúc, một cung nhân khác chạy đến:
“Nhị tiểu thư, Đông cung có tin gấp, Thái tử điện hạ mời người qua.”
Ba tin cùng đến.
Ba hướng khác nhau.
Chiêu Nguyệt sắc mặt hơi đổi.
Vân La lập tức mắng:
“Quá vụng về rồi. Sợ người khác không biết các ngươi đang tách chúng ta ra sao?”
Nhưng nếu không đi, lại sợ thật sự có chuyện.
Tịch Nhiên cầm bút, viết nhanh:
“Đừng dùng ngôn linh.”
Nàng nhìn Chiêu Nguyệt.
Lại nhìn Vân La.
“Dù thấy gì, nghe gì, cũng đừng dùng.”
Chiêu Nguyệt nắm tay nàng:
“Muội cũng đừng đi một mình.”
Tịch Nhiên viết:
“Muội sẽ không sao.”
Vân La cười lạnh:
“Câu này nghe rất không đáng tin.”
Tịch Nhiên nắm tay hai tỷ tỷ, viết thêm:
“Gọi người. Đừng tự gánh.”
Ba người nhìn nhau.
Cuối cùng, Chiêu Nguyệt gọi một cung nữ đáng tin đến tìm Lăng Hành Viễn. Vân La âm thầm sai người báo cho Thái tử. Tịch Nhiên cũng đưa một mảnh giấy nhỏ cho hộ vệ Lăng gia, viết tên Tiêu Dạ Hành.
Nhưng khi nàng bước ra khỏi cung thất, một mùi hương rất nhạt lướt qua.
Đầu nàng hơi choáng.
Không phải mê hương mạnh.
Chỉ đủ khiến thân thể chậm một nhịp.
Cung nữ dẫn đường cúi đầu đi phía trước.
Tịch Nhiên nắm chặt bút than trong tay áo.
Nàng biết mình đang bước vào bẫy.
Nhưng nàng cũng biết, người đặt bẫy này là ai.
Biệt viện phía nam hoàng cung vốn là nơi các phi tần cũ dùng để nghỉ khi dự yến. Sau này ít dùng, chỉ còn vài gian phòng sạch sẽ và một vườn trúc rất sâu. Mưa rơi lên lá trúc, phát ra tiếng lộp bộp lạnh lẽo.
Tịch Nhiên bị đưa vào một gian phòng cuối hành lang.
Cửa khép lại sau lưng.
Trong phòng có ánh nến.
Tiêu Hoài Dung đứng bên cửa sổ, quay lưng về phía nàng.
Nghe tiếng cửa đóng, hắn chậm rãi xoay người.
“Tịch Nhiên.”
Nàng nhìn hắn.
Không bất ngờ.
Tiêu Hoài Dung thấy vẻ bình tĩnh của nàng, khóe môi hơi nhạt đi.
“Nàng biết là ta?”
Tịch Nhiên không đáp.
Nàng chỉ lấy giấy ra, viết:
“Mẫu thân ta đâu?”
Tiêu Hoài Dung nhìn dòng chữ ấy, ánh mắt thoáng đau.
“Ta không động đến Tô phu nhân. Chiếc chuông kia là người của ta lấy từ một nha hoàn trong phủ, chỉ để mời nàng đến đây.”
Mời.
Tịch Nhiên nhìn cánh cửa đóng kín.
Bên ngoài có người canh.
Đây không phải mời.
Tiêu Hoài Dung như biết nàng nghĩ gì, thấp giọng nói:
“Nếu ta không làm vậy, nàng sẽ gặp ta sao?”
Tịch Nhiên viết:
“Không.”
Một chữ thẳng thắn đến mức khiến Tiêu Hoài Dung đau nhói.
Hắn cười khẽ.
“Quả nhiên.”
Trong phòng yên tĩnh.
Mưa ngoài cửa sổ rơi không ngừng.
Tiêu Hoài Dung đi đến trước mặt nàng.
Khoảng cách không quá gần, nhưng vẫn khiến Tịch Nhiên ngửi thấy hương trầm quen thuộc trên người hắn.
Kiếp trước, nàng từng rất thích mùi hương này.
Khi ấy nàng nghĩ đó là cảm giác an ổn.
Về sau trong lãnh điện, mỗi lần ngửi thấy hương trầm tương tự, nàng đều cảm thấy buồn nôn.
Tiêu Hoài Dung nhìn nàng.
Mấy ngày mất ngủ khiến đáy mắt hắn có chút mệt mỏi. Vẻ ôn hòa thường ngày vẫn còn, nhưng dưới lớp ôn hòa ấy là nỗi bất an gần như không giấu được.
“Ta mơ thấy nàng.”
Tịch Nhiên khựng lại.
Tiêu Hoài Dung nhìn phản ứng của nàng, đáy mắt càng sâu.
“Ta mơ thấy mình mặc long bào. Mơ thấy nàng mặc hoàng hậu phục. Mơ thấy nàng đứng trong điện Thừa Minh, mở miệng nói một câu khiến chuông Khâm Thiên Đài vang chín lần.”
Tay Tịch Nhiên siết chặt giấy.
Tiêu Hoài Dung bước gần hơn một chút.
“Ta còn mơ thấy lãnh điện. Mơ thấy nàng bệnh nặng. Mơ thấy ta đứng ngoài cửa nhưng không bước vào.”
Giọng hắn khàn đi:
“Tịch Nhiên, đó là gì?”
Nàng cúi đầu, không viết.
Tiêu Hoài Dung nhìn nàng im lặng, trong lòng vừa đau vừa gấp.
“Kiếp trước nàng đã chọn ta, đúng không?”
Tịch Nhiên nhắm mắt lại.
Câu hỏi ấy cuối cùng vẫn đến.
Tiêu Hoài Dung nói tiếp:
“Nàng từng là thê tử của ta? Từng là hoàng hậu của ta? Từng dùng một lời giúp ta lên ngôi?”
Mỗi một câu đều như đẩy nàng trở lại điện Thừa Minh năm ấy.
Tịch Nhiên mở mắt.
Nàng viết:
“Đúng.”
Tiêu Hoài Dung nhìn chữ ấy, cả người như bị đóng đinh tại chỗ.
Đúng.
Một chữ ấy xác nhận tất cả những giấc mơ khiến hắn đau đến không ngủ được.
Nàng từng chọn hắn.
Từng đứng bên hắn.
Từng dùng lời giúp hắn lên ngôi.
Một niềm vui gần như điên cuồng trào lên trong lòng hắn, nhưng ngay sau đó bị nỗi đau lớn hơn nghiền nát.
Nếu nàng từng chọn hắn, vì sao lần này lại đi qua hắn?
Nếu nàng từng vì hắn cất lời, vì sao bây giờ nhìn hắn chỉ còn lại xa lạ?
Tiêu Hoài Dung hỏi rất khẽ:
“Vì sao kiếp này nàng đổi ý?”
Tịch Nhiên nhìn hắn.
Nàng viết:
“Vì ta đã thấy kết cục.”
Tiêu Hoài Dung cúi đầu nhìn dòng chữ ấy.
“Kết cục gì?”
Tịch Nhiên viết từng dòng:
“Đại tỷ gần như mù.”
“Nhị tỷ thần trí suy kiệt.”
“Lăng gia suy tàn.”
“Đại Ung rối loạn.”
“Ta chết trong hối hận.”
Tiêu Hoài Dung lùi nửa bước.
Sắc mặt hắn trắng đi.
“Không thể…”
Hắn lắc đầu.
“Ta sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
Tịch Nhiên nhìn hắn.
Tiêu Hoài Dung vội nói:
“Nếu kiếp trước ta sai, kiếp này ta có thể sửa. Tịch Nhiên, nếu những giấc mơ đó là thật, nếu nàng thật sự từng chọn ta, vậy nàng nên biết ta không phải ngay từ đầu đã phụ nàng.”
Nàng biết.
Chính vì biết nên mới đau.
Nếu hắn ngay từ đầu đã bạc tình, nàng có thể hận hắn dễ dàng hơn.
Nhưng hắn từng thật sự yêu nàng.
Từng kiên nhẫn đọc từng chữ nàng viết.
Từng che tay nàng trong ngày lạnh.
Từng nói không cần nàng nói.
Nhưng về sau, hắn vẫn chọn ngai vàng.
Tiêu Hoài Dung nhìn nàng, giọng gần như cầu xin:
“Ta từng yêu nàng, đúng không?”
Tịch Nhiên chậm rãi viết:
“Đã từng.”
Tiêu Hoài Dung nhắm mắt lại.
Hai chữ ấy khiến hắn đau đến mức gần như không đứng vững.
Đã từng.
Vậy nghĩa là sau đó không còn nữa.
Hoặc nàng không còn tin nữa.
Hắn mở mắt, trong đó đã có tơ máu.
“Vậy kiếp này cho ta một cơ hội. Ta sẽ khác. Ta sẽ không để đại tỷ nàng mù, không để nhị tỷ nàng phát điên, không để Lăng gia suy tàn. Chỉ cần nàng giúp ta…”
Bút của Tịch Nhiên dừng lại.
Tiêu Hoài Dung cũng nhận ra mình nói gì.
Nhưng lời đã ra, không thu lại được.
Trong phòng đột nhiên lạnh xuống.
Tịch Nhiên nhìn hắn.
Tiêu Hoài Dung vội nói:
“Ta không phải ý đó. Ta không muốn ép nàng. Ta chỉ là… nếu nàng biết thiên mệnh, nếu nàng biết ai sẽ sai, ai sẽ đúng, tại sao không thể giúp ta sửa?”
Tịch Nhiên viết:
“Ngươi muốn ta lại nói tên ngươi.”
Tiêu Hoài Dung im lặng.
Rất lâu sau, hắn khàn giọng:
“Nếu ta có thể làm tốt hơn thì sao?”
Tịch Nhiên viết:
“Người thật sự có thể làm minh chủ sẽ không cần ta dùng mạng để chứng minh.”
Tiêu Hoài Dung nhìn dòng chữ ấy, mắt đỏ lên.
“Nhưng nàng đã dùng mạng chứng minh cho Tiêu Dạ Hành sao?”
Tịch Nhiên lắc đầu.
Nàng viết:
“Ta chưa nói.”
“Nhưng nàng sẽ nói.”
Tiêu Hoài Dung bước tới, giọng run lên:
“Ta nhìn thấy ánh mắt nàng khi đứng cạnh hắn. Nàng sẽ nói vì hắn, đúng không?”
Tịch Nhiên không đáp.
Tiêu Hoài Dung cười đau đớn:
“Kiếp trước nàng từng nói vì ta. Kiếp này vì sao không thể lại là ta?”
Tịch Nhiên nhìn hắn rất lâu.
Nàng viết:
“Vì chính ngươi hỏi câu này.”
Tiêu Hoài Dung khựng lại.
Tịch Nhiên tiếp tục viết:
“Kiếp trước ngươi cũng nói không ép ta.”
“Nhưng cuối cùng, ngươi vẫn muốn ta nói.”
“Đến hôm nay, ngươi vẫn muốn.”
Mỗi dòng chữ rơi xuống đều như tát vào mặt Tiêu Hoài Dung.
Hắn muốn phản bác.
Muốn nói mình không muốn nàng đau.
Muốn nói mình chỉ không cam lòng.
Muốn nói nếu nàng cho hắn thêm một lần, hắn nhất định sẽ khác.
Nhưng sâu trong lòng, có một giọng nói rất nhỏ hỏi hắn:
Nếu nàng thật sự không nói, ngươi có cam lòng không?
Nếu nàng chọn im lặng, chọn Tiêu Dạ Hành, chọn một người khác nhận thiên mệnh, ngươi có thật sự buông tay không?
Tiêu Hoài Dung không trả lời được.
Bởi vì hắn biết.
Hắn không cam lòng.
Hắn yêu nàng.
Nhưng hắn cũng muốn ngôi vị.
Hắn tiếc nàng.
Nhưng hắn càng tiếc thiên mệnh từng thuộc về mình trong giấc mộng kia.
Cửa phòng bên ngoài bỗng vang lên tiếng động.
Một thị vệ thấp giọng:
“Điện hạ, Tứ điện hạ dẫn người đến.”
Tiêu Hoài Dung sắc mặt lạnh đi.
Gần như cùng lúc, cửa bị đẩy ra.
Tiêu Dạ Hành bước vào.
Trên áo bào hắn còn vương nước mưa, hơi lạnh từ bên ngoài theo hắn tràn vào phòng. Ánh mắt hắn lướt qua Tịch Nhiên trước, xác nhận nàng không bị thương, sau đó mới nhìn Tiêu Hoài Dung.
“Ngũ đệ mời vị hôn thê của ta đến đây, sao không nói trước với ta một tiếng?”
Hai chữ “vị hôn thê” khiến Tiêu Hoài Dung siết chặt tay.
Hắn cười lạnh:
“Ta chỉ muốn nói vài lời với nàng.”
Tiêu Dạ Hành nhìn cánh cửa đóng kín và thị vệ bên ngoài.
“Cách nói chuyện của ngươi thật chu đáo.”
Không khí trong phòng lập tức căng lên.
Tịch Nhiên đứng giữa hai người, cảm thấy cảnh này giống như một đoạn của kiếp trước bị xé ra rồi đặt lại trước mắt.
Một người là sai lầm nàng từng chọn.
Một người là đáp án nàng kiếp này muốn giữ.
Tiêu Hoài Dung nhìn Tiêu Dạ Hành, giọng rất thấp:
“Huynh biết nàng là ai không?”
Tiêu Dạ Hành không đáp.
Tiêu Hoài Dung nói:
“Huynh có biết nàng có thể cho huynh thứ gì không?”
Tiêu Dạ Hành nhìn hắn:
“Biết thì sao?”
Tiêu Hoài Dung bước lên một bước:
“Nếu huynh không cần lời của nàng, vì sao nàng vẫn chọn huynh?”
Câu hỏi ấy không chỉ hỏi Tiêu Dạ Hành.
Cũng hỏi Tịch Nhiên.
Tiêu Hoài Dung quay sang nàng, mắt đỏ lên:
“Nếu hắn không cần lời của nàng, vì sao nàng vẫn chọn hắn?”
Tịch Nhiên nhìn hắn.
Nàng chậm rãi cầm bút.
Trên giấy, từng chữ hiện ra rõ ràng:
“Vì chính hắn không cần, nên hắn mới xứng.”
Phòng trong yên tĩnh đến cực điểm.
Tiêu Hoài Dung nhìn dòng chữ ấy, sắc mặt trắng bệch.
Một câu này còn đau hơn mọi lời trách móc.
Vì chính hắn không cần, nên hắn mới xứng.
Vậy còn hắn?
Vì hắn muốn.
Vì hắn không bỏ được.
Vì hắn yêu nàng nhưng vẫn muốn nàng dùng mạng đổi thiên mệnh.
Nên hắn không xứng sao?
Tiêu Dạ Hành cũng nhìn dòng chữ ấy.
Ánh mắt hắn chấn động rất nhẹ.
Nhưng sau đó, hắn không hề vui.
Hắn chỉ quay sang nhìn Tịch Nhiên, giọng trầm xuống:
“Đừng vì ta mà cất lời.”
Tịch Nhiên ngẩng đầu.
Tiêu Dạ Hành nói từng chữ rất rõ:
“Ta muốn ngôi vị.”
Câu này khiến cả Tiêu Hoài Dung cũng khựng lại.
Tiêu Dạ Hành không tránh né.
“Ta không phải thánh nhân. Ta thấy triều đình mục nát, thấy biên quan bị cắt quân lương, thấy dân Tây Lăng chết rét ngoài quan đạo, thấy lời nói của người ngay thẳng không đến được long án. Ta muốn thay đổi những thứ đó. Ta muốn ngôi vị.”
Hắn nhìn Tịch Nhiên.
“Nhưng ta không muốn nó được đổi bằng mạng nàng.”
Mưa ngoài cửa sổ rơi nặng hơn.
Tiêu Dạ Hành tiếp tục:
“Nếu thiên hạ cần một lời của nàng mới nhận ta, vậy ta sẽ tự mình đi đến trước thiên hạ.”
Tịch Nhiên nhìn hắn, cổ họng đau âm ỉ.
Nàng từng nghe rất nhiều lời đẹp.
Nhưng chưa từng nghe lời nào khiến nàng đau lòng như vậy.
Bởi vì nàng biết, có những thứ không phải chỉ cần hắn không muốn là có thể tránh.
Thiên hạ đang loạn.
Hoàng đế bệnh nặng.
Các phe tranh quyền.
Lời tiên tri đã bị kéo ra làm vũ khí.
Đến chương cuối, nàng vẫn sẽ phải nói.
Không phải vì Tiêu Dạ Hành ép nàng.
Cũng không phải vì nàng muốn chứng minh mình hữu dụng.
Mà vì nàng đã từng nhìn thấy kết cục khi người sai ngồi lên vị trí đó.
Nàng không thể để Đại Ung đi lại con đường ấy.
Nhưng lúc này, nàng không viết ra.
Nàng chỉ nhìn Tiêu Dạ Hành, chậm rãi gật đầu.
Tiêu Hoài Dung nhìn hai người.
Hắn bỗng bật cười.
Tiếng cười rất nhẹ, lại đầy chua xót.
“Hay thật.”
Hắn nhìn Tịch Nhiên.
“Kiếp trước ta đã thua vì muốn nàng nói. Kiếp này hắn thắng vì không muốn nàng nói.”
Tịch Nhiên rũ mắt.
Tiêu Hoài Dung thấp giọng:
“Nhưng Tịch Nhiên, nếu có một ngày, hắn vẫn cần nàng nói thì sao?”
Tiêu Dạ Hành ánh mắt lạnh xuống.
Tiêu Hoài Dung không nhìn hắn, chỉ nhìn Tịch Nhiên:
“Nếu cả triều ép hắn, nếu thiên hạ ép hắn, nếu Lăng gia ép hắn, nếu chính nàng thấy chỉ có cất lời mới cứu được tất cả, hắn thật sự ngăn được nàng sao?”
Câu này như mũi kim đâm vào lòng Tịch Nhiên.
Bởi vì nàng biết.
Hắn nói trúng.
Tiêu Dạ Hành có thể không ép nàng.
Nhưng thiên hạ sẽ ép.
Vận mệnh sẽ ép.
Chính nàng cũng sẽ ép mình.
Tiêu Dạ Hành bước lên, chắn trước mặt nàng.
“Đó là chuyện của ta và nàng. Không đến lượt ngươi hỏi.”
Tiêu Hoài Dung nhìn hắn, ánh mắt tối đi.
Thị vệ hai bên đã đặt tay lên chuôi kiếm.
Đúng lúc ấy, bên ngoài vang lên giọng Lăng Hành Viễn:
“Đủ rồi.”
Trấn Quốc Công bước vào, áo bào còn ướt nước mưa, sắc mặt lạnh đến đáng sợ.
Phía sau ông là Thái tử Tiêu Cảnh Nghi và Tiêu Mộ Khanh. Hiển nhiên, tin đã truyền ra.
Lăng Hành Viễn nhìn Tiêu Hoài Dung.
“Ngũ điện hạ, nếu muốn nói chuyện với nữ nhi của thần, lần sau mời đi qua cửa chính phủ Trấn Quốc Công.”
Tiêu Hoài Dung cúi mắt.
“Là ta thất lễ.”
Lăng Hành Viễn không nhận lời xin lỗi ấy, chỉ đi đến bên Tịch Nhiên.
“Về nhà.”
Tịch Nhiên gật đầu.
Trước khi rời đi, nàng quay đầu nhìn Tiêu Hoài Dung một lần.
Trong mắt nàng không còn hận sâu như hắn tưởng.
Chỉ có mệt mỏi.
Và một loại buồn bã rất xa.
Giống như nàng đã khóc vì hắn ở một đời khác, nhưng nước mắt đời này không còn muốn rơi nữa.
Tiêu Hoài Dung đứng trong căn phòng lạnh, nhìn nàng rời đi cùng Tiêu Dạ Hành và Lăng Hành Viễn.
Hắn không đuổi theo.
Bởi vì hắn biết, mình vừa mất nàng thêm một lần.
Không phải vì người khác cướp đi.
Mà vì chính hắn lại hỏi nàng câu giống kiếp trước.
Nàng có thể nói vì ta không?
Sau khi hồi phủ, Tịch Nhiên bị Tô Uyển Từ ôm lấy khóc một trận.
Chiêu Nguyệt và Vân La cũng tức giận đến mức suýt muốn vào cung tìm Tiêu Hoài Dung tính sổ. Nhưng cơn giận qua đi, cả phủ Trấn Quốc Công lại chìm vào một sự im lặng nặng nề.
Bởi vì tất cả đều hiểu, chuyện hôm nay không chỉ là Tiêu Hoài Dung muốn gặp riêng Tịch Nhiên.
Mà là triều đình đã không che giấu nữa.
Bọn họ muốn mệnh ngôn của Lăng gia.
Muốn biết ai là người định thiên hạ.
Muốn dùng ba tỷ muội Lăng gia để chọn chủ.
Đêm ấy, Tịch Nhiên một mình ngồi trong phòng.
Trên bàn đặt ngọn nến nhỏ.
Ngoài cửa sổ, chuông bạc khẽ vang trong gió sau mưa.
Nàng lấy giấy ra.
Bàn tay đặt trên cổ họng.
Nơi đó vẫn im lặng.
Nhưng hôm nay, khi Tiêu Hoài Dung nói muốn nghe nàng nói tên hắn, cổ họng nàng đã đau như bị xé ra.
Giống như cái giá của câu nói đầu tiên đã bắt đầu đứng ở cuối đường, lặng lẽ chờ nàng.
Nàng cầm bút viết:
“Lời cuối cùng không thể cứu được kiếp trước…”
Nét bút dừng lại rất lâu.
Nàng nhớ Tiêu Dạ Hành nói:
Đừng vì ta mà cất lời.
Nàng nhớ Tiêu Hoài Dung hỏi:
Nếu hắn không cần lời của nàng, vì sao nàng vẫn chọn hắn?
Nàng nhớ đại tỷ ho ra máu.
Nhớ nhị tỷ tai chảy máu.
Nhớ phụ thân đứng trong điện nghị sự nói ba nữ nhi của ông không phải pháp khí của triều đình.
Nhớ mẫu thân nói chỉ cần các con sống bình an.
Nàng nhắm mắt.
Nếu có thể, nàng cũng muốn bình an.
Muốn cả đời không nói.
Muốn cùng tỷ tỷ sống trong phủ Trấn Quốc Công, nhìn hải đường nở rồi tàn, nghe chuông bạc trong gió, không cần hỏi thiên mệnh, không cần định sơn hà.
Nhưng nàng đã trở về từ một đời sai lầm.
Nàng biết có những thứ nếu không ngăn lại, sẽ chết nhiều người hơn.
Nàng mở mắt, viết tiếp:
“Nhưng câu đầu tiên của kiếp này phải cứu được tất cả.”
Viết xong, nàng đưa giấy đến gần ngọn nến.
Ngọn lửa liếm lên mép giấy.
Từng chữ bị đốt thành tro.
Tịch Nhiên đặt tay lên cổ họng mình.
Ở nơi rất sâu, nàng như đã nghe thấy tiếng chuông Khâm Thiên Đài đang chờ.
Nghe thấy cái giá của câu nói đầu tiên đang đứng cuối con đường.
Lặng lẽ.
Không thể tránh.