Bóng ma trong đêm
Một bóng đen mảnh mai xuất hiện giữa phòng, như thể tan ra từ bóng tối. Đó là một nữ sát thủ, trên mặt đeo mặt nạ bạc, đôi mắt sắc lạnh như băng.
"Ngươi không phải Lâm Phong mà ta biết," Giọng nói của nàng trong trẻo nhưng không có hơi ấm. "Lâm Phong thật sự đã chết vào đêm bị trục xuất rồi."
"Cô là ai?" Lâm Phong hỏi, kiếm ý trong người bắt đầu vận chuyển.
"Người của Ám Nguyệt Các. Có kẻ bỏ ra một nghìn linh thạch để mua mạng của ngươi," Nàng rút ra hai thanh đoản đao tỏa ra làn khói tím độc địa. "Tiếc cho một thiên tài vừa thức tỉnh, nhưng quy tắc là quy tắc."
Căn phòng hẹp trở thành chiến trường tử thần. Nữ sát thủ di chuyển nhanh như một bóng ma, liên tục tung ra những nhát chém chí mạng. Lâm Phong lần đầu tiên rút thanh cổ kiếm ra khỏi vỏ. Một tia sáng xám mờ ảo lóe lên, xua tan bóng tối.
Keng! Keng! Keng!
Tiếng kim loại va chạm chói tai. Lâm Phong sử dụng bộ pháp kỳ quái trong ký ức Kiếm Thần, né tránh toàn bộ độc chiêu. Chàng nhận ra, đối phương là cao thủ Linh Động Cảnh, cao hơn chàng một bậc đại giới.
"Kết thúc rồi," Nữ sát thủ tung người lên không, hai đoản đao hợp nhất thành một vòng xoáy tử thần lao xuống.
Lâm Phong hít sâu một hơi, thanh cổ kiếm rung động dữ dội.
"Kiếm Thần Thức Thứ Hai: Tàn Ảnh."
Hình bóng Lâm Phong đột ngột nhạt nhòa. Khi nữ sát thủ xuyên qua vị trí đó, nàng chỉ đâm vào không khí. Ngay lập tức, một cảm giác lạnh ngắt chạm vào cổ họng nàng từ phía sau.
Lâm Phong đứng đó, mũi kiếm chỉ cách yết hầu nàng một tấc. Hơi lạnh từ thanh kiếm khiến máu trong người nàng như đông cứng lại.
"Nói," Lâm Phong trầm giọng. "Ai là kẻ thuê cô? Thanh Vân Môn, hay là nhà họ Tần?"
Nữ sát thủ im lặng một lúc, rồi khẽ bật cười khẩy: "Ngươi tưởng giết được ta là xong sao? Trò chơi mới chỉ bắt đầu thôi, Lâm Phong."
Dứt lời, cơ thể nàng tan biến thành một làn khói đen, để lại một mảnh ngọc bội có khắc hình hoa bỉ ngạn. Lâm Phong nhíu mày nhìn mảnh ngọc. Chàng hiểu rằng, con đường phía trước không chỉ có báo thù, mà là một vũng bùn sâu không thấy đáy của những thế lực cổ xưa.