Bàn Cờ Của Những Kẻ Thống Trị
Mảnh ngọc bội hoa bỉ ngạn không chỉ là tín vật của sát thủ. Khi Lâm Phong nhỏ một giọt linh lực vào, một bản đồ bí mật hiện lên, chỉ thẳng về phía Thiên Kiếm Thành – nơi chuẩn bị diễn ra Đại hội Tông môn trăm năm một lần.
Hóa ra, việc Lâm Phong bị phế kinh mạch không đơn thuần là một tai nạn luyện tập. Thanh Vân Tông vốn đang suy yếu và họ cần một "vật tế thần" để liên minh với Huyết Ma Giáo. Trưởng môn của Thanh Vân Tông – Vân Trung Hạc, người mà Lâm Phong từng gọi là sư phụ – đã bí mật rút cạn kiếm căn của chàng để truyền sang cho con trai hắn, nhằm chiếm đoạt vị trí minh chủ trong đại hội sắp tới.
"Lấy kiếm căn của ta để trải đường cho con trai lão sao?" Lâm Phong đứng trên đỉnh núi nhìn về phía kinh thành, ánh mắt rực cháy. "Vân Trung Hạc, bàn cờ này lão bày rất lớn, nhưng ta sẽ là kẻ lật bàn."
Lâm Phong không còn lẩn trốn. Chàng công khai tiến về Thiên Kiếm Thành. Trên đường đi, chàng liên tục bị các cao thủ từ những tông môn khác truy sát vì họ nhận được tin đồn chàng đang giữ "Kiếm Thần Lệnh". Nhưng mỗi trận chiến chỉ làm cho Bảy mươi hai thức Kiếm Thần thêm hoàn mỹ. Chàng không giết hết, mà dùng kiếm ý trấn áp, thu phục những kẻ bất mãn với sự thối nát của các đại tông môn, âm thầm gầy dựng một lực lượng gọi là Vô Song Các.