Sáu Năm Thanh Xuân Hóa Tro Tàn
Sáu Năm Thanh Xuân Hóa Tro Tàn · 🔧

Cái giá của sự dối trá

Chương 5 chương Hoàn thành
⏳ Audio đang được tạo, sẽ sẵn sàng sau ít phút...

"Nếu sáu năm trước tôi nhận được bức thư đó, em nghĩ tôi sẽ để em rơi vào tay kẻ khác sao?"

Câu nói của Tư Dương trong quán bar đêm hôm đó giống như một mồi lửa, triệt để thiêu rụi bức tường tự ti cuối cùng trong lòng tôi. Đêm đó, tôi không nhớ mình đã về nhà bằng cách nào, chỉ biết khi tỉnh dậy, chiếc áo khoác phảng phất mùi tuyết tùng của anh vẫn đắp ngay ngắn trên người tôi.

Chuỗi ngày sau Tết, cuộc sống của tôi quay guồng với công việc mới. Tôi chính thức nộp đơn nghỉ việc ở công ty cũ, chuyển sang làm quản lý dự án cho một tập đoàn nước ngoài. Sự bận rộn giúp tôi lột xác, cắt đứt hoàn toàn những mối liên hệ độc hại cũ.

Thế nhưng, thế giới đôi khi lại chật hẹp đến nực cười.

Giữa tháng Ba, công ty tôi ký kết hợp đồng cung cấp thiết bị y tế công nghệ cao cho Bệnh viện Trung tâm – nơi Lâm Triết Vũ và Diệp Uyển Tình đang làm việc. Trong buổi họp triển khai dự án, tôi với tư cách đại diện đối tác bước vào phòng họp.

Và tôi gặp lại bọn họ.

Lâm Triết Vũ gầy đi trông thấy, quầng thâm dưới mắt hiện rõ sự mệt mỏi. Diệp Uyển Tình ngồi cạnh anh ta, mất đi vẻ đắc thắng thường ngày, thay vào đó là nét bồn chồn lộ rõ. Nhưng điều khiến tôi kinh ngạc nhất không phải là họ, mà là người đàn ông đang ngồi ở vị trí ghế chủ tọa, ngay bên cạnh Viện trưởng Diệp.

Tư Dương mặc một bộ vest đen cắt may thủ công tỉ mỉ, gọng kính vàng lóe lên tia sáng sắc lạnh dưới ánh đèn phass. Anh đan hai tay vào nhau, gật đầu chào khi tôi bước vào, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong vô hình.

"Giới thiệu với mọi người, đây là bác sĩ Tư Dương, chuyên gia cố vấn cấp cao được Bộ Y tế điều chuyển từ Bắc Kinh về chỉ đạo trực tiếp dự án chuyển giao công nghệ lần này," Viện trưởng Diệp hãnh diện giới thiệu, hoàn toàn không nhận ra bầu không khí quỷ dị giữa những người trẻ tuổi trong phòng.

Mặt Lâm Triết Vũ cắt không còn một giọt máu. Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn Tư Dương, đôi tay giấu dưới gầm bàn run rẩy đến mức làm rơi cả chiếc bút bi xuống sàn. Tiếng "lạch cạch" vang lên phá vỡ sự tĩnh lặng.

Tư Dương hờ hững liếc mắt nhìn chiếc bút lăn lóc trên mặt đất, giọng điệu nhàn nhạt nhưng mang theo áp lực nghẹt thở: "Bác sĩ Lâm, tay nghề ngoại khoa đòi hỏi sự vững vàng tuyệt đối. Bút còn cầm không chắc, làm sao cầm dao mổ?"

Chỉ một câu nói, sắc mặt Viện trưởng Diệp lập tức sa sầm. Ông ta lườm Triết Vũ một cái cháy máy. Diệp Uyển Tình vội vàng cúi xuống nhặt bút thay bạn trai, cắn môi không dám nói một lời.

Suốt buổi họp, Tư Dương thể hiện sự chuyên nghiệp và uy quyền tuyệt đối. Anh trực tiếp bác bỏ bản kế hoạch chuyên môn do Lâm Triết Vũ phụ trách, chỉ ra hàng loạt lỗ hổng dữ liệu một cách sắc bén, không lưu tình.

Kết thúc buổi họp, mọi người lục tục rời đi. Khi tôi đang thu dọn tài liệu, Lâm Triết Vũ bất ngờ xông tới, chặn trước mặt tôi. Đôi mắt anh ta đỏ ngầu, hơi thở gấp gáp: "Khương Giao! Có phải em xúi giục anh ta nhắm vào tôi không? Sự nghiệp của tôi sắp thăng tiến, em cố tình đẩy tôi vào chỗ chết đúng không?"

Tôi bình thản ngẩng đầu, nhìn kẻ trước mặt rốt cuộc đã tháo bỏ lớp mặt nạ đạo mạo, lộ ra bản chất hèn kém.

"Lâm Triết Vũ, anh có biết vì sao dự án của anh bị đánh trượt không?" Tôi khẽ cười lạnh. "Vì nó cũng giống hệt như con người anh vậy. Chắp vá, dối trá và chuyên đi ăn cắp thành quả của người khác."

"Em..."

"Sáu năm trước, anh giấu bức thư của tôi. Sáu năm sau, anh phản bội tôi. Anh dựa dẫm vào thế lực của nhà họ Diệp để mong leo cao, nhưng lại không có đủ thực lực để ngồi vững. Tư Dương chỉ đơn giản là lột trần sự kém cỏi của anh, chứ không ai rảnh rỗi đi hãm hại một kẻ vô dụng cả."

Tôi xoay người định bước đi, nhưng Triết Vũ đã điên cuồng vươn tay định tóm lấy tôi.

"Bốp!"

Một bàn tay thon dài, rắn rỏi vung lên, trực tiếp gạt phăng tay Triết Vũ ra, lực mạnh đến mức khiến anh ta loạng choạng lùi lại vài bước.

Tư Dương đứng chắn trước mặt tôi, ánh mắt như hàng vạn mũi dao cắm thẳng vào kẻ đối diện. Từ trong túi áo vest, anh rút ra một cuốn sổ tay màu xanh nhạt đã sờn cũ, ném thẳng xuống bàn.

"Đây là thứ cậu đã vứt vào thùng rác sau sân trường sáu năm trước. Trùng hợp thay, ngày hôm đó tôi vô tình nhặt được, vốn định mang trả, nhưng lại nghe được cậu nói với Kiều Huy rằng... Khương Giao đã khóc lóc tỏ tình và cầu xin cậu làm bạn trai cô ấy."

Tư Dương chậm rãi bước tới, áp sát Lâm Triết Vũ, giọng trầm khàn mang theo sự tàn nhẫn tột cùng: "Cậu dùng sự dối trá để trói buộc cô ấy. Giờ thì, tôi sẽ dùng chính thực lực để tước đoạt mọi thứ mà cậu tự hào nhất. Từ nay về sau, ở đâu có Tư Dương này, ở đó không có chỗ cho Lâm Triết Vũ."

Cuốn sổ tay rơi trên bàn làm tung ra một trang giấy ố vàng. Nét chữ thanh tú của tôi năm mười tám tuổi hiện ra, trong đó kẹp một bức thư tình chưa từng được bóc.

Hóa ra, anh đã biết tất cả từ sớm. Anh im lặng vì nghĩ tôi đã chọn người khác, còn tôi im lặng vì nghĩ mình bị khước từ.

Tôi nhìn bóng lưng vững chãi của Tư Dương, sống mũi cay xè. Lâm Triết Vũ gục ngã tại chỗ, hai tay ôm lấy đầu, không thốt nổi một lời ngụy biện nào nữa.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊