Sáu Năm Thanh Xuân Hóa Tro Tàn
Sáu Năm Thanh Xuân Hóa Tro Tàn · 🔧

Ánh sáng

Chương 6 chương Hoàn thành
⏳ Audio đang được tạo, sẽ sẵn sàng sau ít phút...

Ba tháng sau sự kiện ở phòng họp.

Đúng như dự đoán, mối quan hệ được xây đắp bằng lợi ích và sự giả tạo của Lâm Triết Vũ và Diệp Uyển Tình nhanh chóng sụp đổ khi sóng gió ập tới. Bị loại khỏi dự án trọng điểm, năng lực chuyên môn yếu kém bị phơi bày, Lâm Triết Vũ liên tục vướng vào các cuộc kiểm điểm tại bệnh viện.

Viện trưởng Diệp, một người cực kỳ sĩ diện, cuối cùng cũng nhận ra chàng rể tương lai này chỉ là một kẻ đào mỏ bất tài. Dưới áp lực của gia đình và sự soi mói của đồng nghiệp, Diệp Uyển Tình bắt đầu trút giận lên Triết Vũ. Họ cãi vã, xúc phạm nhau ngay giữa hành lang bệnh viện.

Kết cục, Lâm Triết Vũ đâm đơn xin nghỉ việc trong ê chề, phải rời khỏi thành phố để tìm đường sống khác. Còn Diệp Uyển Tình trở thành trò cười trong giới y khoa, cái mác "kẻ thứ ba nhặt rác" mà Lý Mạn gán cho cô ta dính chặt không thể tẩy xóa.

Ngày nghe Lý Mạn hả hê kể lại kết cục của đôi cẩu nam nữ đó qua điện thoại, tôi chỉ mỉm cười, bình thản nhấp một ngụm trà chiều. Quá khứ cuối cùng cũng khép lại, nhẹ nhàng như một lớp bụi mờ bị gió thổi bay.

Chiều cuối tuần. Ánh nắng rực rỡ của tháng Sáu hắt xuống khoảng sân bóng của trường cấp ba cũ, nhuộm vàng từng tán lá bàng.

Tôi đi dạo dọc hành lang quen thuộc. Bên cạnh tôi, Tư Dương mặc một chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, hai tay đút túi quần, bước đi chậm rãi. Bỏ đi bộ vest sắc lạnh chốn thương trường, anh lúc này dịu dàng và ấm áp, hệt như chàng thiếu niên từng là tín ngưỡng thanh xuân của tôi.

"Anh vẫn luôn giữ cuốn sổ đó suốt sáu năm sao?" Tôi nhẹ giọng hỏi, phá vỡ sự tĩnh lặng.

Tư Dương dừng bước. Anh xoay người nhìn tôi, đôi mắt màu nâu nhạt dưới nắng ánh lên sự cưng chiều sâu đậm.

"Tôi đã đọc bức thư đó hàng trăm lần." Anh khẽ thở dài, bước tới gần. "Nhưng lúc đó tôi là một thằng nhóc kiêu ngạo. Khi nghe thấy em chọn ở bên hắn, lòng tự trọng không cho phép tôi cúi đầu đi tìm em đối chất. Tôi đi Bắc Kinh, vùi đầu vào học thuật, tự nhủ rằng thời gian sẽ xóa mờ tất cả."

Bàn tay anh vươn ra, nhẹ nhàng vuốt lại lọn tóc bay lòa xòa bên má tôi. Sự ma sát ấm nóng khiến tim tôi đập trễ một nhịp.

"Nhưng tôi sai rồi. Sáu năm qua, chưa một ngày nào tôi ngừng hối hận vì sự im lặng của mình. Thế nên, khi biết em chịu uất ức, tôi đã dùng mọi quan hệ để xin chuyển công tác về đây."

"Chỉ vì em?" Tôi ngước lên, hốc mắt nóng hổi.

"Chỉ vì em." Tư Dương đáp gọn gàng, kiên định.

Gió chiều thổi qua, mang theo hương vị thanh xuân trong trẻo. Tư Dương đột ngột lùi lại nửa bước. Dưới ánh nắng vàng rực rỡ, anh đưa tay vào túi áo, lấy ra một chiếc hộp nhung màu xanh thẫm.

Khoảnh khắc chiếc hộp mở ra, viên kim cương lấp lánh phản chiếu ánh sáng khiến tôi nín thở.

Anh hơi cúi người, ánh mắt sâu thẳm khóa chặt lấy tôi, khóe môi vẽ lên một nụ cười rạng rỡ nhất mà tôi từng thấy: "Khương Giao, quả bóng năm đó đập vào đầu em, tiền thuốc men anh vẫn chưa trả. Em nói xem, lấy thân báo đáp... có còn kịp không?"

Câu nói nửa đùa nửa thật gợi lại ký ức ngô nghê năm mười tám tuổi, nhưng ánh mắt anh lại chất chứa sự chân thành và tình yêu gom góp suốt ngần ấy năm trời.

Nước mắt tôi rơi xuống, nhưng lần này không phải vì đau khổ, mà vì sự hạnh phúc tột cùng. Tôi nhón chân, vươn tay ôm chặt lấy cổ anh, giấu khuôn mặt nức nở vào hõm vai thoang thoảng mùi tuyết tùng quen thuộc.

"Kịp. Tư Dương, cả đời này... vẫn kịp."

Anh siết chặt vòng tay, ôm trọn tôi vào lòng. Dưới bầu trời trong xanh của những ngày đầu hạ, ánh sáng cuối đường hầm của tôi rốt cuộc cũng đã đến, soi rọi một khởi đầu mới rực rỡ và trọn vẹn yêu thương.
-Hết_ 

· · ·
← Chương trước Mục lục Đây là chương cuối
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊