Dám Yêu Dám Hận
Dám Yêu Dám Hận · 📖

Bản định giá tình thân và ván cược đầu tiên

Chương 3 chương 🔄 Đang ra
⏳ Audio đang được tạo, sẽ sẵn sàng sau ít phút...

Tôi cứ ngỡ nhát dao đó sẽ kết liễu đời mình.

Nhưng không. Khi tỉnh lại, đập vào mắt tôi là trần nhà trắng toát của phòng bệnh vắng tanh, lạnh lẽo không một bóng người. Trong khoảnh khắc ấy, tôi như bừng tỉnh sau một cơn đại mộng. Hóa ra từ trước đến nay, trên thế giới này tôi vốn dĩ không có nhà. Vậy tôi còn cố chấp dùng cái mạng quèn này để uy hiếp ai?

Kể từ giây phút đó, chút luyến tiếc cuối cùng về cái gọi là "tình thân" trong tôi triệt để chết đi. Thay vào đó, tôi tự "thức tỉnh" cho mình một kỹ năng mới: Biến sự ghẻ lạnh của Kỷ gia thành những con số ấm áp trong tài khoản ngân hàng.

Sau cái chết của mẹ nuôi, Kỷ Mộng Dao dường như sực nhớ ra phải duy trì thiết lập "đóa hoa trắng bé nhỏ" của mình. Cô ta—kẻ trước đó còn dửng dưng với sống chết của mẹ ruột—bỗng nhiên giở chứng trầm cảm. Để không "kích động" bảo bối của gia đình, Kỷ gia yêu cầu tôi dọn ra ngoài.

Tôi đồng ý ngay lập tức, đổi lấy một căn hộ và năm trăm ngàn tệ phí rời đi.

Ít lâu sau, Kỷ Mộng Dao được nhắm để liên hôn với thiếu gia Thẩm gia. Để dập tắt những lời đồn thổi tò mò của giới thượng lưu về thân thế thật sự của hai chúng tôi, Kỷ Chấn Quốc muốn tổ chức họp báo, chính thức tuyên bố với bên ngoài rằng tôi chỉ là con nuôi.

Tôi không thèm chớp mắt, trực tiếp ra giá hai triệu tệ, kèm theo yêu cầu tách hộ khẩu của tôi ra khỏi Kỷ gia vĩnh viễn. Bố mẹ Kỷ tức điên, mắng tôi là thứ hèn mọn bẩn thỉu, trong mắt chỉ có tiền.

Tôi dửng dưng ném bản giám định ADN của cơ quan thẩm quyền lên bàn, khẽ cười: "Nếu không đồng ý, trưa nay toàn bộ truyền thông sẽ biết ai mới là thiên kim thật, ai là loài tu hú chiếm tổ."

Lúc tách hộ khẩu, tôi chính thức điền tên mình là Kỷ Tư Ngôn. Không phải là cái danh "Tây Tây" rẻ rúng, mà chính xác là hai chữ "Tư Ngôn" cao quý mà người đàn bà kia đã sống chết cất giấu, không nỡ để tôi làm vấy bẩn. Bà ta càng muốn bảo vệ nó, tôi càng dùng chính cái tên này để giẫm nát toàn bộ hy vọng của bà ta, biến nó thành lưỡi dao đâm ngược lại Kỷ gia.

Ngay tại buổi họp báo, trước ống kính của hàng chục phóng viên, tôi diễn vai đứa trẻ tội nghiệp, ép Kỷ phu nhân phải mỉm cười hứa chu cấp cho tôi hai mươi ngàn tệ sinh hoạt phí mỗi tháng cho đến khi tốt nghiệp.

Ban đầu, Kỷ gia vẫn quen thói dùng đạo đức để trói buộc, dùng những lời mắng nhiếc để thao túng tâm lý tôi. Nhưng rất nhanh, họ kinh hãi nhận ra: Chỉ cần họ không đưa tiền, tôi sẽ không ban phát cho họ dù chỉ một giây biểu cảm.

Vốn dĩ nước sông không phạm nước giếng là tốt nhất. Thế nhưng hai anh em nhà kia lại nhất quyết muốn tự tìm đường chết.

Sau khi tôi giành vị trí đứng đầu khối, đoạt mất suất tham gia kỳ thi thiết kế của Kỷ Mộng Dao, bọn chúng đã thuê một đám du côn bắt nạt tôi ở trường. Chúng nhốt tôi trong phòng thực hành thiết kế suốt một đêm mùa đông với bộ quần áo đồng phục ướt sũng nước bẩn.

Sáng hôm sau, tôi thản nhiên đi ra cửa hàng kim khí mua một chiếc cờ lê bằng thép đặc, giấu gọn trong ống tay áo. Khi đám người đó một lần nữa chặn đường tôi trong nhà vệ sinh, tôi không nói một lời, trực tiếp vung tay.

Rắc!

Chiếc cờ lê nện thẳng xuống. Đứa cầm đầu bị tôi đập nứt xương cẳng tay, gãy một xương sườn, gào thét thảm thiết. Những đứa theo đuôi cũng bị tôi nện cho máu me đầy mặt, gãy cả răng cửa. Tất nhiên, thân thể gầy gò của tôi cũng nhận không ít thương tích. Nhưng kẻ giang hồ liều mạng thì luôn đáng sợ hơn những đứa trẻ ngang ngược. Khi chúng nhìn vào đôi mắt tĩnh lặng như nước tù của tôi và nhận ra tôi thực sự đang ra đòn với ý đồ lấy mạng chúng, sự kiêu ngạo lập tức biến thành nỗi kinh hoàng.

Đến khi Kỷ Chấn Quốc và Kỷ phu nhân dẫn theo Kỷ Cảnh Trạch và Kỷ Mộng Dao hớt hải chạy đến phòng hiệu trưởng để hỏi tội, tôi cũng chẳng để tay mình nhàn rỗi.

Tôi vớ lấy mấy cuốn từ điển bọc bìa cứng siêu dày trên giá sách, không do dự ném thẳng vào mặt hai anh em nhà đó. Bốp! Gò má Kỷ Mộng Dao sưng vù đỏ chót, còn trán Kỷ Cảnh Trạch bị góc kim loại của bìa sách rạch một đường, máu tươi lập tức chảy ròng ròng xuống mắt.

"Mày bị điên rồi à!" Kỷ Chấn Quốc gầm lên, lao tới định vung tay.

Xoảng! Tôi kịp thời nhấc bổng chiếc ghế xoay bằng sắt bên cạnh lên, đập vỡ mặt kính bàn làm việc để thủ thế. Mảnh kính văng tung tóe. Kỷ Chấn Quốc khựng lại, rụt tay về. Lần đầu tiên, tôi nhìn thấy sự kiêng dè và sợ hãi xẹt qua trên gương mặt cao ngạo của vị gia chủ quyền lực này.

"Dọn dẹp êm xuôi rác rưởi ở đây đi, để tôi được chuyển trường với một bộ hồ sơ sạch sẽ." Tôi vuốt lọn tóc ướt đẫm máu trên trán, bình tĩnh ra điều kiện. Tôi biết mình đã vượt quá giới hạn phòng vệ chính đáng, và tôi không muốn tương lai của mình bị vấy bẩn bởi đám người này.

Kỷ Chấn Quốc nghiến răng đến bật máu: "Mày tưởng nhà này để mày muốn làm gì thì làm sao?"

Ông ta vung tay. Mấy gã vệ sĩ bên ngoài lập tức xông vào cướp điện thoại, bẻ ngoặt hai tay tôi ra sau rồi nhét tôi vào một chiếc xe bịt bùng, thẳng tiến đến viện tâm thần ở ngoại ô.

Tôi không hề phản kháng, chỉ nhếch khóe môi sứt mẻ, để lại cho ông ta một nụ cười trào phúng lạnh lẽo.

Ngay trong đêm tôi bị ép mặc áo cưỡng chế giam trong viện điều dưỡng, hàng loạt đoạn video và tin nhắn Kỷ Cảnh Trạch bỏ tiền thuê người bạo hành tôi bạo chúa trên mạng xã hội. Trưa ngày thứ hai, bằng chứng Kỷ Mộng Dao gian lận kết quả thi đấu trước đó bị tung hê lên diễn đàn trường.

Đến ngày thứ ba, cánh cửa phòng giam cách ly mở tung. Cả nhà họ Kỷ với khuôn mặt xám xịt đã tụ họp đầy đủ quanh giường tôi.

"Có phải mày làm không?" Kỷ Chấn Quốc tức muốn trào máu, gằn từng chữ. Kỷ Cảnh Trạch hung hăng lao tới định giáng nắm đấm xuống mặt tôi dù hai tay tôi vẫn đang bị trói chặt.

"Tốt nhất mày nên dùng cái não úng nước của mày nghĩ kỹ hậu quả trước khi ra tay." Tôi ngước đôi mắt lạnh lẽo nhìn thẳng vào hắn. Nắm đấm của Kỷ Cảnh Trạch khựng lại giữa không trung, hắn nghiến răng, giận dữ đấm mạnh vào bức tường bên cạnh.

Kỷ phu nhân đỏ hoe mắt, giọng run rẩy: "Tư Ngôn, sao con lại trở nên độc ác thế này? Trước đây con đâu có như vậy..."

"Độc ác sao?" Tôi bật cười mỉa mai. "Chẳng phải trong mắt các người, bản chất tôi sinh ra đã là thứ tàn độc rồi sao? Hay là các người vốn biết rõ Lục Thư Ý là loại rắn độc, nhưng vì thiên vị nên giả mù?"

"Mày lấy những thứ đó ở đâu ra? Ai đang giúp mày đăng bài sau lưng tao? Trong tay mày còn nắm giữ cái gì nữa!" Sự kiên nhẫn của Kỷ Chấn Quốc đã chạm đáy, ông ta gào lên đe dọa.

Còn tôi chỉ nhướng mày, lười biếng nhìn ông ta.

Họ không biết rằng, kể từ khi xuất viện sau lần tự sát, tôi đã tìm lại Triệu tỷ—một người phụ nữ mang danh "chị đại" giang hồ mà năm xưa tôi từng cứu mạng con gái chị ta khỏi chết đuối. Dưới đáy xã hội, ân nghĩa đôi khi còn nặng hơn cả máu mủ hào môn. Bằng các mối quan hệ của Triệu tỷ, kết hợp với số tiền moi được từ Kỷ gia, tôi đã lén lắp camera siêu nhỏ khắp biệt thự trước khi dọn đi. Tôi cũng tài trợ cho mười đứa trẻ bỏ học, biến chúng thành những cái chốt tự động. Cứ đến ngày hẹn, nếu tôi không gọi điện báo bình an, những bằng chứng về Kỷ Mộng Dao sẽ tự động tràn ngập trên mạng.

Nhưng đó chỉ là mồi nhử. Thứ trí mạng thực sự, là những tài liệu tối mật tôi thu thập được từ phòng làm việc của Kỷ Chấn Quốc nhờ việc lén đặt máy nghe lén.

Tôi nhìn chằm chằm Kỷ Chấn Quốc, chậm rãi nói: "Cứ mười ngày một lần, tôi lại đến một căn nhà thuê ẩn danh để reset thời gian gửi mail tự động. Nếu đến hạn mà tôi không tới... những tài liệu thuế và đấu thầu liên quan đến mạch máu của Kỷ thị sẽ tự động chui thẳng vào hộp thư của công ty đối thủ sống còn của các người."

Trong căn phòng trắng toát, không khí tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng tim đập.

Đồng tử Kỷ Chấn Quốc co rụt lại. Sự kinh ngạc tột độ khiến ông ta lạnh toát sống lưng. Ông ta lập tức giơ tay cản Kỷ Cảnh Trạch lại, ánh mắt lần đầu tiên nhìn đứa con gái này bằng sự kiêng dè của một kẻ làm ăn.

"Rốt cuộc mày muốn gì?"

Tôi mỉm cười: "Tôi nói rồi. Dọn dẹp hồ sơ, cho tôi chuyển trường. Đừng để rác rưởi cản đường tôi."

Chuyến "nghỉ dưỡng" ba ngày của tôi kết thúc. Hồ sơ bệnh án tâm thần lập tức bị đổi thành "chẩn đoán nhầm". Tôi nghênh ngang bước vào một trường trung học tư thục quý tộc với cái lý lịch sạch sẽ không tì vết.

Kể từ ngày đó, Kỷ gia và tôi duy trì một sự cân bằng kinh tởm: Không có việc gì thì không làm phiền nhau. Nhưng vào các dịp lễ Tết hay cần phỏng vấn kinh doanh, chỉ cần tiền chuyển đủ vào tài khoản, tôi sẽ khoác lên mình bộ mặt ngoan ngoãn, phối hợp diễn kịch gia đình êm ấm. Tôi điên cuồng bòn rút tài nguyên của Kỷ gia để vươn lên.

Đỉnh điểm là khi tôi giành vị trí thủ khoa thành phố trong kỳ thi chuyển cấp. Kỷ Chấn Quốc mở tiệc mừng lớn tại biệt thự, mời hàng loạt báo đài. Hôm đó, tôi diễn vai đứa con gái hiếu thuận một cách xuất thần. Tôi đứng cạnh Kỷ Cảnh Trạch tạo nên bức tranh anh em hòa thuận, theo Kỷ phu nhân đi chào hỏi các phu nhân quyền quý. Danh tiếng Kỷ gia và cổ phiếu Kỷ thị nhờ thế mà tăng vọt, người ta ca tụng lòng nhân đạo của họ khi nuôi dạy một đứa trẻ đường phố thành tài.

Tiệc tàn, tôi khéo léo xin lại toàn bộ file ghi hình và ảnh chụp gốc từ phóng viên.

Có lẽ vì màn kịch hôm đó tôi diễn quá đạt, khiến Kỷ gia ảo tưởng rằng tôi đã bị quyền lực của họ thuần phục. Khi khách khứa về hết, ông bà Kỷ gọi tôi lại.

"Tư Ngôn, thật ra con vẫn là con gái ruột của chúng ta." Kỷ phu nhân dịu dàng nói. "Dù chưa tiện công khai, nhưng đây vẫn là nhà của con. Lâu lâu về ngủ lại một đêm cũng được."

"Đúng vậy. Có trí tuệ và thủ đoạn như thế, suy cho cùng cũng là di truyền từ Kỷ Chấn Quốc này." Ông ta ra vẻ bề trên ban ơn. "Chuyện cũ bỏ qua đi. Chỉ cần con ngoan ngoãn nghe lời, Kỷ thị tương lai sẽ có một chiếc ghế cho con. Dù sao, chúng ta vẫn là người một nhà."

Người một nhà?

Tôi nhìn bọn họ, rồi nhìn sang Kỷ Mộng Dao và Kỷ Cảnh Trạch đang gượng gạo đứng cạnh. Ngón tay tôi vô thức đưa lên chạm nhẹ vào tai trái của mình.

Cái tai này, từng bị chính tay Kỷ Chấn Quốc tát một cú trời giáng đến thủng màng nhĩ. Suốt hai năm trời sống trong thứ âm thanh ù ù đặc quánh, tôi đã tự mình đi lên từ đống bùn lầy. Bây giờ tôi có thể khôi phục thính lực, không phải nhờ "người một nhà", mà nhờ vào số tiền tôi ép họ nhả ra để thuê đội ngũ phẫu thuật giỏi nhất.

"Thôi, không cần đâu." Tôi bật cười, âm thanh gãy gọn và lạnh lùng. "Lúc tôi thật lòng coi các người là gia đình, các người rất khó sống chung. Bây giờ nói chuyện bằng tiền, mọi người đều dễ tính hơn hẳn. Vậy nên, cứ giữ mối quan hệ giao dịch như hiện tại đi."

Tôi xoay gót bước ra khỏi cánh cửa biệt thự hào nhoáng, bỏ lại đằng sau những ánh mắt sượng trân và phức tạp.

Ngồi trên chiếc xe đến đón, tôi cắm USB vào máy tính, tải toàn bộ băng ghi hình và ảnh chụp màn kịch "Gia đình hạnh phúc" hôm nay lên kho lưu trữ đám mây.

Kỷ gia vĩnh viễn không hiểu được tôi. Tôi chưa tung đòn chí mạng lật đổ Kỷ gia lúc này, chỉ vì một kẻ vị thành niên chưa đủ sức nuốt trọn khối tài sản đó. Tôi đang chờ. Chờ đến một ngày, chính tay tôi sẽ ném những thước phim giả tạo này cùng bản giám định ADN ra ánh sáng. Ngày đó, lâu đài cát của Kỷ gia sẽ sụp đổ, và tôi sẽ là kẻ đạp lên đống đổ nát đó để xưng vương.

· · ·
← Chương trước Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊