Bạn thân bế con đến tang lễ
Ngày Lục lão gia tử hạ táng, bạn thân nhất của tôi bế một đứa trẻ sơ sinh bước vào linh đường.
Trên người cô ta không phải áo đen, cũng không phải đồ tang.
Mà là một chiếc váy đỏ sẫm.
Màu đỏ ấy không quá chói, nhưng trong linh đường phủ kín hoa trắng, khăn tang và khói nhang, nó vẫn giống như một vệt máu bị ai đó cố tình quệt lên tấm lụa trắng sạch sẽ.
Tiếng tụng niệm dừng lại trong nháy mắt.
Khách khứa hai bên đồng loạt quay đầu.
Tôi đang đứng cạnh quan tài của Lục lão gia tử, trên tay còn cầm danh sách khách đến viếng. Ba ngày qua, tôi thay Lục gia tiếp khách, thay Lục Trạch Xuyên xử lý những cuộc điện thoại không dứt từ cổ đông, đối tác, truyền thông và họ hàng xa gần.
Ba năm làm con dâu trưởng Lục gia, đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy mình giống một người nhà họ Lục đến vậy.
Cũng là lần cuối cùng.
Người phụ nữ mặc váy đỏ sẫm đứng ở cửa linh đường, trên tay bế một đứa trẻ được quấn trong khăn trắng mềm. Gương mặt cô ta tái nhợt, mái tóc buộc lỏng sau gáy, đôi mắt hơi đỏ, dáng vẻ mỏng manh như chỉ cần gió thổi qua là ngã.
Nếu không phải cô ta mặc chiếc váy đỏ kia.
Nếu không phải cô ta chọn đúng ngày tang lễ.
Nếu không phải cô ta đang bế một đứa trẻ xuất hiện trước mặt tôi.
Có lẽ tôi cũng sẽ giống những người khác, sinh ra vài phần thương hại cho dáng vẻ yếu ớt ấy.
Nhưng tôi quá hiểu Khương Nhược Lan.
Chúng tôi quen nhau từ năm nhất đại học. Cô ta từng ngồi cạnh tôi trong thư viện suốt ba đêm ôn thi, từng ôm tôi khóc sau khi chia tay mối tình đầu, từng nắm tay tôi khi tôi nhận được chẩn đoán rất khó mang thai.
Cô ta biết tôi đau ở đâu.
Cũng biết nên đâm vào đâu mới sâu nhất.
Một người họ hàng bên Lục gia nhíu mày quát khẽ:
“Cô là ai? Hôm nay là tang lễ của Lục lão gia tử, ai cho cô mặc như vậy vào đây?”
Khương Nhược Lan không nhìn người đó.
Ánh mắt cô ta xuyên qua linh đường, dừng thẳng trên mặt tôi.
Rồi cô ta ôm đứa bé, từng bước đi vào.
Giày cao gót giẫm lên nền đá cẩm thạch, tiếng vang rất nhẹ, nhưng trong không gian chết lặng lúc ấy lại rõ đến mức khiến người ta khó chịu.
Tôi đặt danh sách khách lên bàn, lặng lẽ nhìn cô ta đến gần.
Phía sau tôi, mẹ chồng tôi, Phùng Uyển Chi, vốn đang lau nước mắt trước linh vị Lục lão gia tử, cũng quay đầu.
Bố chồng tôi, Lục Kính Sâm, đứng cạnh mấy vị cổ đông lớn của Tập đoàn Dược phẩm Minh Thịnh, sắc mặt lập tức trầm xuống.
Còn Lục Trạch Xuyên.
Chồng tôi.
Người đàn ông tôi kết hôn ba năm.
Hắn đứng cách tôi chưa đến năm bước, mặc âu phục đen, cài hoa trắng trước ngực, gương mặt lạnh lùng đến gần như không có cảm xúc.
Nhưng khi nhìn thấy Khương Nhược Lan và đứa bé trong lòng cô ta, ngón tay hắn khẽ siết lại.
Rất nhẹ.
Nhẹ đến mức nếu không phải tôi đã từng yêu hắn, có lẽ sẽ không nhận ra.
Khương Nhược Lan dừng lại trước mặt tôi.
Cô ta nhìn tôi, trong mắt hiện ra vẻ áy náy gần như hoàn hảo.
“Hoài Sênh.”
Giọng cô ta rất khẽ, hơi run.
“Xin lỗi, mình biết hôm nay không phải thời điểm thích hợp.”
Tôi không đáp.
Cô ta cúi đầu nhìn đứa trẻ trong lòng, như thể lấy hết dũng khí mới nói tiếp:
“Nhưng mình không thể để con mình không có danh phận.”
Một câu vừa dứt, cả linh đường lập tức ồ lên.
Tôi nghe thấy tiếng người hít khí lạnh.
Nghe thấy tiếng họ hàng Lục gia thì thầm.
Nghe thấy một vị phu nhân nào đó đứng phía sau kinh ngạc nói nhỏ: “Con? Danh phận? Ý cô ta là gì?”
Khương Nhược Lan bế đứa bé chặt hơn, nước mắt rơi đúng lúc.
Cô ta ngẩng đầu nhìn về phía Lục Trạch Xuyên.
“Trạch Xuyên, em không muốn làm anh khó xử. Nhưng con đã sinh ra rồi. Nó là máu thịt của anh, là chắt trai của Lục lão gia tử. Em không thể để nó cả đời không được Lục gia thừa nhận.”
Linh đường vốn đã yên tĩnh, sau câu nói ấy càng giống như bị người ta rút sạch không khí.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Lục Trạch Xuyên.
Rồi lại đổ dồn về phía tôi.
Tôi bỗng cảm thấy rất buồn cười.
Ba năm qua, tôi từng nghe vô số câu nói sau lưng.
“Tống Hoài Sênh đẹp thì đẹp thật, giỏi thì giỏi thật, nhưng làm con dâu Lục gia ba năm vẫn không có con.”
“Lục gia lớn như vậy, không thể tuyệt hậu ở đời Trạch Xuyên được.”
“Phụ nữ ấy mà, năng lực bên ngoài có mạnh đến đâu, về nhà không sinh được con cũng khó đứng vững.”
Những lời đó không ai dám nói trước mặt tôi.
Bởi vì tôi là vợ hợp pháp của Lục Trạch Xuyên.
Bởi vì tôi từng phụ trách mảng pháp chế trong một tập đoàn đầu tư quốc tế, không phải kiểu phụ nữ chỉ biết cúi đầu nuốt nước mắt.
Bởi vì khi Lục lão gia tử còn sống, ông ấy từng chính miệng nói: “Hoài Sênh làm việc có chừng mực, có đầu óc, xứng đáng làm con dâu trưởng Lục gia.”
Nhưng người chết rồi.
Lời khen cũng chết theo.
Thứ còn sống là di chúc, cổ phần, tài sản, huyết thống.
Và một đứa bé trai bất ngờ được bế đến trước linh đường.
Phùng Uyển Chi là người phản ứng đầu tiên.
Bà ta bước nhanh tới, nhìn đứa bé trong lòng Khương Nhược Lan, giọng run lên:
“Cô nói gì? Đây là con của Trạch Xuyên?”
Khương Nhược Lan cắn môi, gật đầu.
“Dì Phùng, con biết con làm vậy rất không đúng. Nhưng đứa bé thật sự là con của Trạch Xuyên. Con không dám lừa Lục gia, càng không dám quấy rối tang lễ của ông cụ nếu không có chứng cứ.”
Cô ta nói xong, một tay ôm con, một tay run rẩy lấy từ túi xách ra một tập giấy.
Tập giấy ấy được kẹp trong bìa trong suốt.
Trên cùng là mấy chữ lớn.
Báo cáo giám định quan hệ huyết thống.
Tôi nhìn mấy chữ đó, mí mắt cũng không động.
Khương Nhược Lan bước thêm một bước, đưa báo cáo đến trước mặt tôi.
Không.
Không phải đưa.
Là ném.
Tờ giấy trượt khỏi bìa, rơi xuống nền đá ngay cạnh giày tôi.
“Hoài Sênh,” cô ta nghẹn ngào nói, “mình xin lỗi. Mình biết cậu rất đau lòng. Nhưng nhà họ Lục không thể không có người nối dõi. Cậu không sinh được, chẳng lẽ còn muốn cả Lục gia chờ cậu cả đời sao?”
Mấy tiếng “cậu không sinh được” rơi xuống linh đường, còn nặng hơn tiếng chuông tang.
Tôi nghe thấy có người thở dài.
Có người thương hại.
Có người xem kịch.
Tôi cũng nghe thấy trái tim mình đập rất chậm.
Từng nhịp một.
Không vỡ.
Không nát.
Chỉ lạnh dần.
Phùng Uyển Chi không còn quan tâm đến thể diện gì nữa. Bà ta gần như giật lấy đứa bé từ tay Khương Nhược Lan, vén khăn lên nhìn gương mặt nhỏ xíu kia.
Đứa trẻ vừa mới sinh không lâu, làn da còn đỏ, mắt nhắm nghiền, miệng khẽ động.
Phùng Uyển Chi nhìn một lúc, nước mắt lập tức trào ra.
“Giống, giống quá… Mũi này giống Trạch Xuyên hồi nhỏ.”
Không ai nhắc bà ta rằng đứa trẻ sơ sinh nào nhìn qua cũng gần giống nhau.
Không ai dám.
Lục Kính Sâm nhìn báo cáo rơi trên đất, sắc mặt biến đổi mấy lần. Ông ta quay đầu nói với trợ lý bên cạnh:
“Liên hệ luật sư Trần. Bảo ông ta lập tức đến đây. Còn nữa, thông báo người phụ trách quỹ tín thác, tạm thời đừng công bố toàn bộ di chúc.”
Tôi khẽ nhướng mắt.
Nhanh thật.
Nhanh đến mức làm người ta lạnh lòng.
Lục lão gia tử mới nằm trong quan tài chưa qua giờ hạ táng, bọn họ đã bắt đầu tính đến phần tài sản dành cho chắt trai.
Đúng lúc đó, Phùng Uyển Chi ôm đứa bé xoay người nhìn tôi.
Trong ánh mắt bà ta không còn chút khách sáo giả tạo nào thường ngày.
“Hoài Sênh, con cũng nghe rồi đấy.”
Tôi nhìn bà.
Bà ta tiếp tục nói, giọng vì kích động mà hơi cao:
“Ba năm rồi, Lục gia đối với con cũng không tệ. Con không sinh được, chúng ta chưa từng ép con quá đáng. Nhưng bây giờ đứa bé đã có, nó là máu thịt Lục gia. Con là người hiểu chuyện, đừng làm mọi chuyện khó coi.”
Chưa từng ép quá đáng?
Tôi nhớ đến những chén thuốc bổ đắng đến phát nôn được đưa vào phòng ngủ mỗi tối.
Nhớ đến những buổi kiểm tra sức khỏe định kỳ bị đổi tên thành “dưỡng thân”.
Nhớ đến những lần Phùng Uyển Chi cười nói trước mặt khách: “Hoài Sênh còn trẻ, chuyện con cái không vội”, rồi quay lưng lại lạnh nhạt hỏi tôi: “Tháng này vẫn không có động tĩnh?”
Nhớ đến Lục Trạch Xuyên lần nào cũng đứng cạnh, trầm mặc như một chiếc bóng.
Không mắng tôi.
Không bảo vệ tôi.
Sự im lặng của hắn giống như một bản án treo lơ lửng trên đầu tôi suốt ba năm.
Bây giờ bản án ấy cuối cùng cũng rơi xuống.
Tôi nhìn sang Lục Trạch Xuyên.
Hắn vẫn đứng đó.
Khuôn mặt anh tuấn, lạnh lùng, quen thuộc đến mức khiến tôi từng nghĩ cả đời này mình sẽ không nhìn chán.
Tôi hỏi:
“Anh không có gì muốn nói sao?”
Lục Trạch Xuyên nhìn tôi.
Trong mắt hắn có mệt mỏi, áy náy, lúng túng, nhưng không có phủ nhận.
Sau một lúc lâu, hắn mới nói:
“Hoài Sênh, đứa bé vô tội.”
Tôi khẽ gật đầu.
“Ừ, đứa bé vô tội.”
Hắn như thở phào một hơi.
Nhưng câu tiếp theo của tôi khiến sắc mặt hắn cứng lại.
“Vậy tôi có tội sao?”
Lục Trạch Xuyên im lặng.
Tôi nhìn hắn, hỏi từng chữ:
“Là tôi bảo cô ta mang thai? Là tôi bảo cô ta bế con đến tang lễ? Là tôi bảo cô ta ném tờ giám định ADN vào mặt tôi trước toàn bộ họ hàng Lục gia?”
Hầu kết Lục Trạch Xuyên khẽ động.
“Anh không có ý đó.”
“Vậy anh có ý gì?”
Không ai nói chuyện.
Khói nhang trong linh đường lượn quanh di ảnh Lục lão gia tử. Trong ảnh, ông cụ vẫn giữ vẻ uy nghiêm thường ngày, như đang lạnh lùng nhìn con cháu tranh giành phần tài sản còn chưa nguội hơi người chết.
Khương Nhược Lan lau nước mắt, dịu dàng nói:
“Hoài Sênh, cậu đừng trách Trạch Xuyên. Anh ấy cũng rất khó xử. Mình biết cậu không dễ chịu, nhưng chuyện đã đến nước này rồi, cậu có nổi giận cũng không thay đổi được gì.”
Cô ta dừng một chút, giọng càng mềm hơn.
“Nếu cậu biết điều ly hôn, mình có thể để đứa bé gọi cậu một tiếng dì. Dù sao chúng ta từng là bạn thân, mình không muốn làm cậu quá khó xử.”
Từng là bạn thân.
Bốn chữ này khiến tôi rốt cuộc bật cười.
Tiếng cười rất nhẹ.
Nhẹ đến mức những người cách xa một chút có lẽ không nghe thấy.
Nhưng Khương Nhược Lan nghe thấy.
Sắc mặt cô ta hơi đổi.
“Cậu cười gì?”
Tôi không trả lời ngay.
Tôi cúi người, nhặt tờ báo cáo giám định ADN dưới đất lên.
Tờ giấy rất sạch.
Chữ in rất rõ.
Ở phần kết luận, dòng chữ lớn viết:
Không loại trừ quan hệ huyết thống cha con giữa người được giám định nam và trẻ sơ sinh. Xác suất quan hệ huyết thống đạt 99,99%.
Một kết luận đủ để khiến cả Lục gia phát điên vì vui mừng.
Đủ để khiến một người vợ bị đẩy vào cảnh đáng thương nhất.
Đủ để khiến Khương Nhược Lan tin rằng cô ta đã thắng.
Tôi nhìn dòng kết luận ấy vài giây, sau đó ánh mắt dời xuống cuối trang.
Nghề nghiệp cũ khiến tôi có một thói quen rất xấu.
Khi người khác nhìn tiêu đề, tôi nhìn điều kiện.
Khi người khác nhìn kết quả, tôi nhìn chú thích.
Khi người khác tin vào con số lớn được in đậm, tôi luôn thích đọc dòng chữ nhỏ nhất ở góc cuối trang.
Và ở đó, quả nhiên có một dòng chữ rất nhỏ.
Nhỏ đến mức nếu không nhìn kỹ, gần như sẽ bỏ qua.
Mẫu cha do bên yêu cầu cung cấp, không thu mẫu trực tiếp tại trung tâm.
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Sau đó chậm rãi ngẩng đầu.
Khương Nhược Lan vẫn đang nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại.
Phùng Uyển Chi ôm đứa bé, vẻ mặt như đã ôm được nửa giang sơn Lục gia vào lòng.
Lục Kính Sâm đang thấp giọng phân phó trợ lý liên hệ luật sư.
Lục Trạch Xuyên nhìn tôi, như muốn tôi đừng tiếp tục làm mất mặt nhau nữa.
Tất cả bọn họ đều nhìn thấy kết luận 99,99%.
Chỉ có tôi nhìn thấy phần điều kiện.
Tôi bỗng cảm thấy hơi buồn cười.
Khương Nhược Lan đúng là hiểu tôi.
Cô ta biết tôi từng vì chuyện khó mang thai mà mất ngủ vô số đêm.
Biết tôi từng âm thầm chịu đựng ánh mắt thất vọng của Phùng Uyển Chi.
Biết tôi từng vì Lục Trạch Xuyên mà cố giữ lại cuộc hôn nhân này, dù nó đã lạnh đến mức chẳng còn hơi ấm.
Nhưng cô ta quên mất một chuyện.
Tôi không phải một người phụ nữ chỉ biết khóc trong phòng ngủ.
Trước khi trở thành Lục phu nhân, tôi là Tống Hoài Sênh.
Một luật sư tài chính từng ngồi trong phòng họp mười bốn tiếng, đọc từng điều khoản tín thác nhỏ như bụi, bắt ra lỗ hổng khiến đối phương mất quyền kiểm soát dự án hàng tỷ.
Tôi không giỏi tranh giành đàn ông.
Nhưng tôi rất giỏi đọc giấy trắng mực đen.
Khương Nhược Lan thấy tôi im lặng, tưởng tôi đã bị đánh gục, bèn tiến lên một bước.
“Hoài Sênh, cậu đừng cố chấp nữa. Cậu biết rõ tình trạng sức khỏe của mình. Lục gia không thể vì cậu mà không có người thừa kế. Mình làm vậy tuy có lỗi với cậu, nhưng đứa bé là vô tội. Nó cần cha, cũng cần một thân phận đường đường chính chính.”
Tôi nhìn cô ta.
“Khương Nhược Lan.”
Cô ta khựng lại.
Tôi giơ tờ báo cáo trong tay lên.
“Cô học cách ném giấy vào mặt tôi, sao không học đọc dòng chữ nhỏ ở cuối trang?”
Nụ cười giả tạo trên mặt Khương Nhược Lan cứng lại.
Phùng Uyển Chi lập tức cau mày.
“Hoài Sênh, con lại muốn nói gì? Báo cáo đã ghi rõ ràng như vậy, con còn định giảo biện à?”
Tôi nhìn bà ta, bình tĩnh nói:
“Con chỉ nói, báo cáo này chưa đủ tư cách quyết định quyền thừa kế.”
Không khí vừa mới xôn xao lại lặng đi.
Lục Kính Sâm cuối cùng cũng quay đầu nhìn tôi.
Ánh mắt ông ta trở nên sắc lạnh.
“Hoài Sênh, lời này không thể nói bừa.”
“Tất nhiên không thể nói bừa.”
Tôi đặt tờ báo cáo lên bàn thờ phụ bên cạnh, dùng ngón tay chỉ vào dòng chú thích cuối trang.
“Mẫu cha do bên yêu cầu cung cấp, không thu mẫu trực tiếp tại trung tâm. Nói cách khác, báo cáo này chỉ chứng minh đứa bé có quan hệ huyết thống với mẫu sinh học được gửi đến. Nhưng không chứng minh mẫu đó được lấy trực tiếp từ Lục Trạch Xuyên.”
Khương Nhược Lan lập tức tái mặt.
Chỉ một khoảnh khắc.
Rất nhanh, cô ta lại cắn môi, nước mắt rơi xuống.
“Hoài Sênh, cậu nghi ngờ mình làm giả báo cáo sao? Cậu có thể hận mình, nhưng sao có thể nghi ngờ cả một đứa trẻ?”
Tôi nhìn cô ta biểu diễn, giọng không cao không thấp.
“Tôi chưa nói cô làm giả.”
Tôi dừng một chút, nhìn thẳng vào mắt cô ta.
“Tôi chỉ nói, đứa bé này chưa chắc có quyền kế thừa tài sản.”
Một câu này giống như ném đá vào nước sôi.
Phùng Uyển Chi lập tức nổi giận.
“Đủ rồi! Đến lúc này rồi mà cô còn nghĩ đến tài sản? Đứa bé là máu thịt Lục gia, ai dám động vào nó, tôi liều mạng với người đó!”
Tôi suýt nữa bật cười.
Người đầu tiên sai luật sư đến xử lý di chúc là họ.
Người đầu tiên nghĩ đến tài sản cũng là họ.
Nhưng khi tôi nhắc đến quyền thừa kế, tôi lại thành người chỉ nghĩ đến tiền.
Hào môn đúng là một nơi thú vị.
Ở đây, đạo lý thuộc về người có lợi ích lớn hơn.
Khách khứa bắt đầu bàn tán.
Có người nói tôi không chấp nhận sự thật.
Có người nói tôi đáng thương.
Có người nói phụ nữ không có con trong hào môn sớm muộn cũng đến bước này.
Tôi nghe rõ từng câu.
Nhưng không còn thấy đau như tưởng tượng.
Có lẽ con người đau quá lâu rồi, đến một lúc nào đó sẽ mất đi cảm giác.
Lục Trạch Xuyên bước tới gần tôi.
“Hoài Sênh.”
Giọng hắn thấp hơn lúc trước.
“Đừng làm mọi chuyện khó coi ở linh đường của ông nội.”
Tôi nhìn hắn.
“Khó coi?”
Tôi hỏi:
“Lục Trạch Xuyên, cô ta mặc váy đỏ bế con đến tang lễ của ông nội anh, ném tờ ADN vào mặt vợ hợp pháp của anh trước mặt toàn bộ họ hàng. Lúc đó anh không thấy khó coi.”
Sắc mặt hắn cứng lại.
Tôi tiếp tục:
“Mẹ anh dùng chuyện tôi khó mang thai để sỉ nhục tôi, anh không thấy khó coi.”
“Bố anh vội vàng gọi luật sư thừa kế khi quan tài của ông nội anh còn đặt ở đây, anh cũng không thấy khó coi.”
“Bây giờ tôi chỉ đọc một dòng chữ nhỏ trên báo cáo, anh lại thấy khó coi rồi?”
Môi Lục Trạch Xuyên mím chặt.
Tôi nhìn hắn, bỗng nhận ra mình đã từng yêu người đàn ông này thật lâu.
Yêu dáng vẻ hắn đứng trong phòng họp, bình tĩnh quyết đoán.
Yêu cách hắn cúi đầu giúp tôi cài dây an toàn trong xe.
Yêu câu hắn từng nói vào đêm tân hôn: “Hoài Sênh, chúng ta còn rất nhiều thời gian.”
Khi ấy tôi thật sự tin.
Tin chúng tôi có rất nhiều thời gian.
Tin hắn sẽ đứng bên tôi.
Tin hôn nhân dù lạnh một chút, chỉ cần còn lòng tin, cuối cùng cũng có thể ấm lại.
Nhưng hóa ra thứ lạnh đi không phải hôn nhân.
Mà là lòng người.
Phùng Uyển Chi nghiến răng:
“Tống Hoài Sênh, cô đừng quên thân phận của mình. Cô vẫn là con dâu Lục gia.”
Tôi nhìn bà ta.
“Rất nhanh sẽ không phải nữa.”
Sắc mặt bà ta lập tức biến đổi.
Khương Nhược Lan cũng ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt lóe lên chút vui mừng không kịp che giấu.
Tôi thấy rõ.
Nhưng không vạch trần.
Người thắng sớm thường thích cười sớm.
Tôi không ngại để cô ta cười thêm một lát.
Lục Kính Sâm trầm giọng nói:
“Hoài Sênh, bây giờ không phải lúc nói chuyện ly hôn. Đợi tang lễ kết thúc, chúng ta sẽ ngồi xuống bàn bạc.”
“Không cần.”
Tôi cầm điện thoại lên.
“Chuyện ly hôn, tài sản riêng của tôi, quyền lợi pháp lý của tôi và giá trị báo cáo giám định này, luật sư của tôi sẽ bàn với các người.”
Phùng Uyển Chi lạnh lùng cười.
“Luật sư? Cô nghĩ Lục gia sợ luật sư của cô?”
Tôi không đáp.
Tôi mở khung tin nhắn, gửi bốn chữ cho Hứa Tri Hành.
Bắt đầu đi.
Tin nhắn vừa gửi đi chưa đến mười giây, màn hình sáng lên.
Hứa Tri Hành trả lời rất nhanh.
Đã chuẩn bị xong.
Tôi tắt màn hình, bỏ điện thoại vào túi áo.
Sau đó xoay người, đi đến trước linh vị Lục lão gia tử, cúi đầu thắp nén hương cuối cùng.
Tôi không thích ông cụ.
Ông cả đời coi trọng huyết thống, coi trọng người nối nghiệp, trong di chúc cũng đặt nặng chữ “chắt trai”.
Nhưng ít nhất, ông là người làm ăn cả đời với luật sư và hợp đồng. Ông hiểu hơn ai hết, tiền có thể khiến con cháu mất hết thể diện.
Cho nên ông chắc chắn sẽ không để một tờ ADN tự gửi mẫu dễ dàng quyết định di sản của mình.
Khói hương bay lên, cay mắt.
Nhưng tôi không khóc.
Tôi chỉ nhìn di ảnh ông cụ, trong lòng thầm nghĩ:
Ông muốn dùng huyết thống chọn người thừa kế.
Được.
Vậy chúng ta cứ xem thử, thứ bọn họ đưa đến hôm nay rốt cuộc là huyết thống, hay là một màn kịch vụng về được dựng quá vội.
Phía sau tôi, Khương Nhược Lan vẫn đang nhỏ giọng khóc.
Phùng Uyển Chi vẫn đang ôm đứa bé dỗ dành.
Lục Kính Sâm vẫn đang cau mày suy tính.
Lục Trạch Xuyên vẫn đứng yên tại chỗ, ánh mắt nặng nề rơi trên lưng tôi.
Tôi biết trong mắt mọi người, hôm nay tôi đã thua đến mức không còn gì.
Bạn thân phản bội.
Chồng im lặng.
Nhà chồng trở mặt.
Một đứa bé trai xuất hiện ngay trước linh đường, mang theo tờ giám định ADN có xác suất 99,99%.
Người ngoài sẽ nói tôi đáng thương.
Lục gia sẽ nói tôi nên biết điều.
Khương Nhược Lan sẽ nghĩ cô ta đã cướp được tất cả.
Nhưng bọn họ không biết.
Thứ Khương Nhược Lan ném vào mặt tôi không phải phán quyết cuối cùng.
Mà là sơ hở đầu tiên của cô ta.
Tôi khó mang thai.
Không có nghĩa là tôi đáng bị phản bội.
Tôi từng nhường nhịn.
Không có nghĩa là tôi không biết phản kích.
Từ khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ nhỏ cuối trang ấy, ván cờ này đã không còn do bọn họ định đoạt nữa.