Thám Tử 3 Giờ Sáng
Thám Tử 3 Giờ Sáng · 🔍

Đồng Hổ Điểm 3:17 SA

Chương 1 chương Hoàn thành
⏳ Audio đang được tạo, sẽ sẵn sàng sau ít phút...

Diệp Vân ngồi bó gối bên bậu cửa sổ, đôi mắt trũng sâu vì chứng mất ngủ kinh niên lẳng lặng nhìn xuống con phố vắng lặng của quận Hoàng Phố, Thượng Hải.

Ngoài kia, thành phố đã ngủ.

Còn cô thì không.

"Ba giờ mười bảy phút."

Diệp Vân khẽ nhìn đồng hồ treo tường, giọng nói khàn đặc tan vào bóng tối căn phòng. Đây đã là đêm thứ mười sáu liên tiếp cô không thể ngủ quá hai tiếng.

Có lẽ con người khi mất ngủ quá lâu sẽ bắt đầu nghe thấy những âm thanh không tồn tại. Tiếng bước chân dưới hành lang. Tiếng ai đó gõ nhẹ lên tường. Hay tiếng thì thầm mơ hồ vang lên từ căn hộ đối diện.

Nhưng tối nay, có thứ thật sự tồn tại.

Ánh đèn vàng vọt ở căn hộ tầng ba bên kia đường vẫn sáng.

Diệp Vân chống cằm, im lặng nhìn qua màn mưa đang chảy dài trên lớp kính.

"Lại là ông ta…"

Lão Thẩm — người đàn ông trung niên sống cô độc trong căn hộ đó — có thói quen thức khuya xem các trận đấu bóng dịch vụ. Cô từng nghe ông ta cười lớn một mình lúc nửa đêm, cũng từng thấy ông ta say rượu đứng ngoài ban công nói chuyện với một chậu cây héo.

Một người kỳ quặc, nhưng không nguy hiểm.

Ít nhất, đó là những gì cô từng nghĩ.

Cô vừa định kéo rèm lại thì một bóng đen bất ngờ lướt qua sau tấm rèm mỏng của căn hộ đối diện.

Diệp Vân khựng lại.

Không phải lão Thẩm.

Bóng người đó cao hơn. Gầy hơn. Và đứng quá thẳng.

"Ông ta có khách vào giờ này sao?"

Câu hỏi vừa hiện lên trong đầu, trực giác cũ của một cựu thám tử tư đã lạnh lẽo siết lấy gáy cô. Có những chuyển động của con người rất dễ nhận ra — say rượu, cãi vã, sợ hãi, chống cự.

Và rồi có những chuyển động chỉ xuất hiện khi một người đang cố sống sót.

Sau tấm rèm mỏng, hai bóng người giằng co xiêu vẹo. Một bàn tay đập mạnh lên mặt kính, để lại một vệt mờ nhòe nhoẹt rồi trượt xuống rất nhanh.

Diệp Vân nín thở.

"Không ổn rồi…"

Đột ngột, một bóng người đổ sụp xuống.

Không phải ngã.

Là bị quật xuống.

Căn phòng đối diện im bặt trong vài giây dài đến nghẹt thở. Bóng người còn lại đứng yên giữa ánh đèn vàng, bất động như một bức tượng gỗ đặt nhầm trong hiện trường án mạng.

Diệp Vân chậm rãi với lấy chiếc điện thoại trên bàn, ngón tay run nhẹ trên màn hình.

Chỉ cần bấm gọi.

Chỉ cần báo cảnh sát.

Nhưng đúng khoảnh khắc đó, kẻ trong căn hộ đối diện chầm chậm quay đầu.

Hắn nhìn thẳng về phía cô.

Không lệch một phân.

Không tìm kiếm.

Mà như thể hắn đã biết từ đầu rằng cô đang ở đó.

Diệp Vân giật bắn người, lập tức rút khỏi bậu cửa, lưng áp chặt vào vách tường lạnh ngắt. Điện thoại rơi xuống thảm, màn hình vẫn sáng xanh với ba con số chưa kịp gọi đi.

Trong bóng tối căn phòng, cô nghe rõ tiếng tim mình đập dồn dập bên tai.

Một lần.

Hai lần.

Rồi điện thoại trên sàn bỗng rung lên.

Không phải cuộc gọi đi.

Là một tin nhắn lạ.

Diệp Vân cúi xuống, toàn thân lạnh cứng khi nhìn thấy dòng chữ hiện trên màn hình:

"Cô nhìn thấy rồi, đúng không?"

Cô còn chưa kịp phản ứng, tin nhắn thứ hai lại hiện lên.

"Đừng kéo rèm."

Diệp Vân ngẩng phắt đầu.

Qua khe hở rất nhỏ giữa hai lớp rèm, cô nhìn thấy căn hộ đối diện vẫn sáng đèn.

Và kẻ đó vẫn đứng bên cửa sổ.

Khuôn mặt nửa chìm trong bóng tối, nửa bị ánh đèn vàng cắt ngang, hắn chậm rãi nhếch môi.

Một nụ cười lạnh rợn tóc gáy.

Như một lời chào mừng gửi tới con mồi tiếp theo.

· · ·
Mục lục Chương tiếp →
Trợ lý AI
Trợ lý AI
Tư vấn truyện · Luôn sẵn sàng
👋 Xin chào! Mình là trợ lý AI của LinkTruyen.

Mình có thể giúp bạn:
  • Gợi ý truyện phù hợp
  • Giải thích các thể loại
  • Hướng dẫn sử dụng web
Bạn muốn đọc truyện thể loại gì? 😊